Vẻ Ngoài Vàng Ngọc

Chương 7

Ông ta cố ý nhắm một mắt mở một mắt, mặc cho Tô Đàn Nhi hồ nháo, mục đích chính là muốn ra oai phủ đầu với tôn tức còn chưa bước vào cửa như ta, để sau này ta ở Thôi gia phải cúi đầu khom lưng, mặc cho bọn họ nắm trong tay.

Nhưng ta không những không chịu khuất phục, ngược lại còn một bước hóa thành Thần phi cao cao tại thượng.

Ta đã hung hăng giẫm lên cái đuôi của con hồ ly già này, khiến ông ta vừa tức giận vừa đau đớn.

18

Ta đột nhiên bật cười thành tiếng:

“Lời này của Các lão nói, bản cung thật sự không hiểu.”

Ta vịn tay Phùng Xuân, chậm rãi bước xuống bậc thềm, nhìn thẳng vào mắt ông ta:

“Tô Đàn Nhi ở kinh thành gây ra bao nhiêu chuyện nực cười chẳng biết xấu hổ như vậy, Các lão thật sự không biết sao?”

“Thôi Dục vì một người biểu muội mà hết lần này đến lần khác giẫm thể diện của bản cung dưới chân, khi ấy Các lão lại ở đâu?”

Thôi Các lão bị ta ép phải lùi lại nửa bước, cứng cổ chống chế:

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

“Đó đều là chuyện trong nội trạch, lão thần một lòng lo việc triều đình, sao có thể hỏi han từng chuyện lớn nhỏ, những việc vặt vãnh ấy?”

“Ồ?” Ta kéo dài âm cuối, nụ cười diễm lệ đến bức người.

“Ngay cả gia sự ngay dưới mí mắt mình cũng không quản nổi, Các lão lấy đâu ra tự tin đứng trước Văn Hoa điện mà chỉ điểm giang sơn?”

“Ngươi—”

Thôi Các lão tức đến toàn thân run rẩy, suýt nữa không thở nổi.

Hoàng hậu thấy vậy, nghiêm giọng quát:

“Hạ Yến Linh, ngươi làm càn!”

“Thôi Các lão là nguyên lão hai triều, vậy mà ngươi dám ở đây ăn nói ngông cuồng, dùng lời lẽ sỉ nhục quan viên triều đình, trong mắt ngươi còn có vương pháp hay không?”

“Vương pháp?”

Ta quay đầu nhìn Hoàng hậu, không chút nhượng bộ đón lấy ánh mắt nàng ta.

Ta biết, người trong Văn Hoa điện lúc này nhất định đang nghe.

“Bản cung đã bước vào cửa thiên gia, vậy thì sống là người của Hoàng thượng, c.h.ế.t cũng là ma của Hoàng thượng.”

“Những chuyện trước kia, bản cung đã cắt đứt sạch sẽ từ lâu. Thôi Dục thế nào, Thôi gia thế nào, đều không còn liên quan chút nào đến bản cung. Nay bản cung đang mang long thai, trong lòng trong mắt chỉ có Hoàng thượng.”

“Hoàng thượng đối đãi với thần thiếp ân nặng như núi, trái tim này của thần thiếp, đời này, kiếp sau, cũng chỉ chứa được một mình Hoàng thượng.”

“Ai dám ở trước mặt bản cung, vin vào chuyện cũ để khiến Hoàng thượng phiền lòng, bôi nhọ thiên gia, bản cung dù có liều mạng này cũng tuyệt đối không dung cho hắn làm càn!”

Gương mặt già nua của Thôi Các lão đỏ tím lên, nhưng không thể phản bác nổi một chữ.

Cái mũ lớn như vậy chụp xuống, cho ông ta thêm mười lá gan, ông ta cũng không dám nhắc đến Thôi Dục thêm nửa lời.

“Két—” Cánh cửa Văn Hoa điện từ bên trong từ từ mở ra.

Đế vương đứng trong ngưỡng cửa, đưa tay về phía ta:

“Quý phi, bên ngoài gió lớn, đến bên cạnh trẫm.”

19

Hoàng hậu đột nhiên ngẩng đầu, ngay cả dáng vẻ đoan trang cũng chẳng buồn giữ nữa.

Thôi Các lão “phịch” một tiếng quỳ xuống, vội vàng hô:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Hoàng thượng, xin người nghĩ lại! Chuyện này, chuyện này không hợp lễ…”

Hoàng thượng căn bản không nhìn bọn họ, nắm tay ta vào lòng bàn tay.

“Yến Yến của trẫm đang mang long thai, công lao khổ cực đều đủ cả, chỉ một vị phi t.ử thôi thì quá ấm ức cho nàng.”

Năm đó, Hoàng thượng cũng như vậy sao?

Chỉ bằng một câu nói, liền đưa một cung nữ thấp kém nhất trong Dịch Đình lên tận ngôi vị Hoàng quý phi.

Giờ đây, phú quý ngập trời này, quyền lực sinh sát đã rơi vào tay ta.

Nhìn nam nhân trước mặt, người chỉ cần một ý niệm là có thể đưa ta thẳng lên tận mây xanh, hạt giống mang tên dã tâm trong lòng ta như đột nhiên hút no m.á.u, bắt đầu điên cuồng bén rễ, nảy mầm.

Mùi vị của quyền lực, thật tuyệt.

Tuyệt đến mức một khi đã nếm qua, người ta sẽ không bao giờ muốn buông tay nữa, thậm chí còn muốn có nhiều hơn.

Đêm giao thừa, Thái Cực điện.

Đây là lần đầu tiên ta chủ trì cung yến sau khi được tấn phong Quý phi.

Từ vật trang trí trên bàn đến món ăn trong yến tiệc, từ vũ nhạc cho đến màn pháo hoa áp trục, mỗi một chỗ đều được sắp xếp hoàn hảo không chút sơ sót.

Ta ngồi bên cạnh Hoàng thượng, ánh mắt lướt qua quần thần phía dưới.

Đột nhiên, ánh mắt ta dừng lại ở một chỗ ngồi.

Thôi Dục gầy đi rất nhiều nhưng lại thêm vài phần vẻ thê lương lạnh lẽo.

Dung mạo như vậy, cũng chẳng trách năm đó ta hồ đồ.

Dù sao khi còn trẻ, ai mà chẳng từng có vài giấc mộng hoang đường?

Nhưng lòng người suy cho cùng cũng chỉ lớn chừng ấy.

Giờ đây trong lòng ta đã chứa đầy vàng ngọc ngập nhà cùng dã tâm cao vạn trượng, tự nhiên chẳng còn chỗ để chứa những chuyện phong hoa tuyết nguyệt nữa.

20

Ta nhớ lại chuyện mấy ngày trước, khi mẫu thân được cho phép vào cung đã kể với ta.

Sau khi ta vào cung không bao lâu, Thôi Dục đến tận nhà xin lỗi.

Hắn vẫn bày ra bộ dạng của một thế gia công t.ử, cho rằng chỉ cần hắn chịu hạ mình một chút, ta sẽ lại giống như ba năm trước, không chút tôn nghiêm mà tha thứ cho hắn.

Người gác cổng nói cho Thôi Dục biết ta đã vào cung, vậy mà hắn hoàn toàn chẳng màng thể diện, cứ quấn lấy Hạ gia không chịu đi.

Thôi Dục đỏ hoe mắt giải thích rằng trong lòng hắn từ đầu đến cuối chỉ có một mình ta.

Hắn tuyệt đối không có tình nam nữ với Tô Đàn Nhi, chẳng qua thấy nàng ta cô khổ không nơi nương tựa, thực sự đáng thương, thân là biểu huynh nên không thể mặc kệ.

Thậm chí hắn còn mặt dày thề rằng, chỉ cần ta chịu quay đầu, hắn nguyện tán gia bại sản đi cầu Hoàng thượng thả ta ra khỏi cung.

Dụng tâm thật hiểm độc!

Hắn lại muốn ta từ bỏ vinh hoa phú quý, đi cùng hắn sống những ngày nghèo túng khốn khổ.

Mẫu thân sai người bưng nước rửa nồi hắt thẳng vào mặt Thôi Dục, chỉ vào mũi hắn mà mắng té tát.

“Nếu ngươi thật lòng chăm nom Tô Đàn Nhi thì nên chọn cho nó một mối hôn sự tốt, chuẩn bị thật nhiều của hồi môn, đường đường chính chính gả nàng ta ra ngoài, chứ không phải mập mờ dây dưa dưới cùng một mái nhà, để các vị phu nhân quyền quý trong kinh thành chê cười!”

“Giờ đây danh tiếng của biểu muội tốt đẹp của ngươi đã nát bét, ngoài Thôi phủ ngươi ra, còn nhà nào t.ử tế chịu cưới? Ngươi dám nói chuyện này không phải là nghiệp chướng do chính Thôi Dục ngươi gây ra sao?”

Thôi Dục điên cuồng chạy về phủ, cũng chẳng còn kén chọn nhà nào tốt nữa, chỉ muốn mau ch.óng tống cái hòn đá cản đường Tô Đàn Nhi này, ra ngoài.