3
Triều đại này kiêng kỵ song sinh, coi đó là điềm đại hung.
Khi ta vừa chào đời, các trưởng bối trong tộc đã muốn dìm c.h.ế.t ta để bảo toàn thanh danh gia tộc.
Là tổ mẫu cởi bỏ cáo mệnh phục, một mình vào Hộ Quốc Tự cầu phúc suốt mười năm, mới đổi được cho ta một con đường sống.
Hồng Trần Vô Định
Sau này ta phóng hỏa đốt thư phòng, gây chuyện quá lớn, bị người ta mắng là tai tinh, cũng là bà lấy tính mạng mình ra bảo đảm, ta mới chỉ bị đưa đến trang t.ử thay vì mất mạng.
Mười năm sau đó, ta ở trang t.ử học binh pháp, luyện đao thương, luận bàn thời cuộc. Tất cả sư phụ và tiên sinh đều do tổ mẫu âm thầm mời tới, đích thân dạy dỗ ta.
Người ngoài nói số mệnh ta chẳng lành.
Tổ mẫu lại nói, mệnh nằm trong tay mình, không nằm trong miệng kẻ khác.
Bà là người duy nhất trong cả Vân gia thật lòng mong ta sống tốt.
Nếu bà gặp nguy hiểm, dù phải san bằng cả Bùi gia, ta cũng tuyệt đối không do dự nửa phần.
Nhưng ta không ngờ, chân vừa bước qua cổng lớn Vân gia, Vân Hàm Chương đã mang khuôn mặt giống ta đến chín phần, lấy khăn che miệng kinh hô:
“A huynh, sao huynh lại thành ra thế này?”
“Có phải muội muội oán ta không nên làm phiền nàng, nên mới trút giận lên huynh?”
Ánh mắt đầy hận ý của nàng ta lướt qua mặt ta, giọng nói cũng mang theo vài phần nghẹn ngào:
“Đều tại ta vô dụng, liên lụy A huynh phải vì ta mà nhọc lòng, còn chịu nhục.”
Vân Từ Mục liếc ta một cái, nhẹ giọng an ủi nàng ta:
“Là ta tự mình bất cẩn, không liên quan đến người khác.”
“Muội muội đã được ta cầu về rồi, sau này muội không cần phải chịu uất khí của Bùi gia nữa.”
Bàn tay đang siết khăn của Vân Hàm Chương cứng lại, nhưng nàng ta lại càng khóc dữ hơn:
“Nhưng A huynh vì ta mà chịu nhục nhã đến mức này, có đáng không?”
Vân Từ Mục khẽ nhíu mày: “So với hang rồng đầm hổ của Bùi gia, chút đau đớn da thịt này chẳng đáng là gì.”
Vành mắt Vân Hàm Chương đỏ lên: “Vẫn là A huynh đối xử với ta tốt nhất.”
Nàng ta liếc ta một cái, cố ý khoe khoang:
“Muội muội đừng để bụng. Từ nhỏ A huynh đã như vậy, thương ta, bảo vệ ta, coi ta như con ngươi trong mắt. Sự thiên vị này, ngay cả cha mẹ cũng không sánh bằng, huống chi là những hạng ch.ó mèo chẳng đáng nhắc tới.”
Lời chỉ cây dâu mắng cây hòe của nàng ta đều chĩa thẳng vào mặt ta, ta liền quay đầu nhìn nàng ta:
“A huynh của ngươi quả thật rất thương ngươi.”
“Cho nên lúc hắn quỳ xuống cầu xin ta trở về thay ngươi, dù bị ta đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy cũng không dám phản kháng lấy một lần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vẻ đắc ý trên mặt nàng ta lập tức cứng đờ:
“A huynh từ nhỏ đã tập võ, quyền cước không kém. Nếu không phải ngươi trời sinh thần lực, lại nhân cơ hội đ.á.n.h lén, sao huynh ấy có thể bị thương nặng như vậy?”
“Không ngờ muội muội thật sự tuyệt tình đến thế, chẳng màng chút cốt nhục tình thân nào. Lại bắt A huynh phải thương tích đầy mình cầu xin, ngươi mới chịu hồi phủ. Quả thật lòng dạ độc ác.”
“Nếu sớm biết như vậy, ta thà c.h.ế.t đi còn hơn, cũng tốt hơn để một nam nhi chín thước như A huynh vì ta mà bị người khác giẫm đạp, làm nhục.”
Nàng ta bỗng cứng đờ.
Bởi ta đột nhiên xoay người, giật dải lụa trên tấm biển xuống.
Vút một tiếng, ta quăng nó qua cành cây, nhanh ch.óng thắt nút c.h.ế.t, làm thành một sợi dây treo cổ dành riêng cho nàng ta.
Sau đó, ta chân thành mời mọc:
“Một phế vật ngay cả vị hôn phu của mình cũng quản không nổi, chỉ biết đóng cửa trong hậu viện nhà mình, giẫm lên m.á.u thịt của muội muội để ra oai. Bao nhiêu năm rồi, thủ đoạn tranh sủng đoạt ái, châm ngòi ly gián vẫn thấp kém và bẩn thỉu như vậy. Nếu ta là ngươi, ta cũng muốn treo cổ c.h.ế.t quách đi cho xong.”
“Đừng chỉ biết dựa vào nước mắt để lấy lòng thương hại. Hôm nay ta rộng lượng một lần, dây treo cổ đã chuẩn bị xong rồi. Lại đây, c.h.ế.t cho ta xem.”
“Ta bảo đảm với ngươi, chỉ cần ngươi c.h.ế.t, trong phủ sẽ không còn ai đi khắp nơi châm chọc gây chuyện nữa, bọn họ chắc chắn cũng không tùy tiện tìm đến chịu đòn. Vị A huynh tốt của ngươi tuyệt đối không dám dễ dàng chọc vào ta, may ra còn có thể sống thêm vài năm.”
Sắc mặt Vân Hàm Chương trắng bệch, theo bản năng lùi về sau hai bước:
“Muội muội thật sự không dung nổi ta đến vậy sao?”
“Vừa hồi phủ đã muốn chặn đường sống, ép ta đi c.h.ế.t, ta… a!”
Nàng ta còn chưa nói hết đã bị ta bóp cổ, kéo thẳng về phía dây treo cổ.
Vân Từ Mục kinh hãi biến sắc.
Hắn vừa định đưa tay ra, ta đột ngột quay đầu, ném sang một ánh mắt sắc lạnh như d.a.o:
“Nếu vẫn chưa nhớ bài học thì cứ thử xem.”
Sát ý quá nặng khiến hắn sợ đến mặt không còn giọt m.á.u, đứng im không dám nhúc nhích.
Vân Hàm Chương giống như một con gà sắp bị cắt tiết, bị ta bóp cổ đến mặt đỏ bừng.
Nhưng vì nàng ta quá yếu ớt nên hoàn toàn không thể giãy thoát.
Ta vừa buông tay, nàng ta mới kịp hít được một hơi.
Soạt một tiếng, ta đã treo nàng ta lên sợi dây.
Hai chân nàng ta đạp loạn, hai mắt trợn tròn.
Nàng ta giãy giụa dữ dội đến mức đôi giày thêu cũng văng xa tít.
Nào còn chút dáng vẻ nhàn tĩnh đoan trang của tiểu thư thế gia mà cha mẹ vẫn luôn miệng khen ngợi.
Ta khoanh tay, lạnh nhạt nhìn nàng ta:
“Ngươi miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, giỏi nhất chính là chỉ động vài câu ngoài miệng đã cướp sạch mọi thứ của người khác.”
Triều đại này kiêng kỵ song sinh, coi đó là điềm đại hung.
Khi ta vừa chào đời, các trưởng bối trong tộc đã muốn dìm c.h.ế.t ta để bảo toàn thanh danh gia tộc.
Là tổ mẫu cởi bỏ cáo mệnh phục, một mình vào Hộ Quốc Tự cầu phúc suốt mười năm, mới đổi được cho ta một con đường sống.
Hồng Trần Vô Định
Sau này ta phóng hỏa đốt thư phòng, gây chuyện quá lớn, bị người ta mắng là tai tinh, cũng là bà lấy tính mạng mình ra bảo đảm, ta mới chỉ bị đưa đến trang t.ử thay vì mất mạng.
Mười năm sau đó, ta ở trang t.ử học binh pháp, luyện đao thương, luận bàn thời cuộc. Tất cả sư phụ và tiên sinh đều do tổ mẫu âm thầm mời tới, đích thân dạy dỗ ta.
Người ngoài nói số mệnh ta chẳng lành.
Tổ mẫu lại nói, mệnh nằm trong tay mình, không nằm trong miệng kẻ khác.
Bà là người duy nhất trong cả Vân gia thật lòng mong ta sống tốt.
Nếu bà gặp nguy hiểm, dù phải san bằng cả Bùi gia, ta cũng tuyệt đối không do dự nửa phần.
Nhưng ta không ngờ, chân vừa bước qua cổng lớn Vân gia, Vân Hàm Chương đã mang khuôn mặt giống ta đến chín phần, lấy khăn che miệng kinh hô:
“A huynh, sao huynh lại thành ra thế này?”
“Có phải muội muội oán ta không nên làm phiền nàng, nên mới trút giận lên huynh?”
Ánh mắt đầy hận ý của nàng ta lướt qua mặt ta, giọng nói cũng mang theo vài phần nghẹn ngào:
“Đều tại ta vô dụng, liên lụy A huynh phải vì ta mà nhọc lòng, còn chịu nhục.”
Vân Từ Mục liếc ta một cái, nhẹ giọng an ủi nàng ta:
“Là ta tự mình bất cẩn, không liên quan đến người khác.”
“Muội muội đã được ta cầu về rồi, sau này muội không cần phải chịu uất khí của Bùi gia nữa.”
Bàn tay đang siết khăn của Vân Hàm Chương cứng lại, nhưng nàng ta lại càng khóc dữ hơn:
“Nhưng A huynh vì ta mà chịu nhục nhã đến mức này, có đáng không?”
Vân Từ Mục khẽ nhíu mày: “So với hang rồng đầm hổ của Bùi gia, chút đau đớn da thịt này chẳng đáng là gì.”
Vành mắt Vân Hàm Chương đỏ lên: “Vẫn là A huynh đối xử với ta tốt nhất.”
Nàng ta liếc ta một cái, cố ý khoe khoang:
“Muội muội đừng để bụng. Từ nhỏ A huynh đã như vậy, thương ta, bảo vệ ta, coi ta như con ngươi trong mắt. Sự thiên vị này, ngay cả cha mẹ cũng không sánh bằng, huống chi là những hạng ch.ó mèo chẳng đáng nhắc tới.”
Lời chỉ cây dâu mắng cây hòe của nàng ta đều chĩa thẳng vào mặt ta, ta liền quay đầu nhìn nàng ta:
“A huynh của ngươi quả thật rất thương ngươi.”
“Cho nên lúc hắn quỳ xuống cầu xin ta trở về thay ngươi, dù bị ta đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy cũng không dám phản kháng lấy một lần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vẻ đắc ý trên mặt nàng ta lập tức cứng đờ:
“A huynh từ nhỏ đã tập võ, quyền cước không kém. Nếu không phải ngươi trời sinh thần lực, lại nhân cơ hội đ.á.n.h lén, sao huynh ấy có thể bị thương nặng như vậy?”
“Không ngờ muội muội thật sự tuyệt tình đến thế, chẳng màng chút cốt nhục tình thân nào. Lại bắt A huynh phải thương tích đầy mình cầu xin, ngươi mới chịu hồi phủ. Quả thật lòng dạ độc ác.”
“Nếu sớm biết như vậy, ta thà c.h.ế.t đi còn hơn, cũng tốt hơn để một nam nhi chín thước như A huynh vì ta mà bị người khác giẫm đạp, làm nhục.”
Nàng ta bỗng cứng đờ.
Bởi ta đột nhiên xoay người, giật dải lụa trên tấm biển xuống.
Vút một tiếng, ta quăng nó qua cành cây, nhanh ch.óng thắt nút c.h.ế.t, làm thành một sợi dây treo cổ dành riêng cho nàng ta.
Sau đó, ta chân thành mời mọc:
“Một phế vật ngay cả vị hôn phu của mình cũng quản không nổi, chỉ biết đóng cửa trong hậu viện nhà mình, giẫm lên m.á.u thịt của muội muội để ra oai. Bao nhiêu năm rồi, thủ đoạn tranh sủng đoạt ái, châm ngòi ly gián vẫn thấp kém và bẩn thỉu như vậy. Nếu ta là ngươi, ta cũng muốn treo cổ c.h.ế.t quách đi cho xong.”
“Đừng chỉ biết dựa vào nước mắt để lấy lòng thương hại. Hôm nay ta rộng lượng một lần, dây treo cổ đã chuẩn bị xong rồi. Lại đây, c.h.ế.t cho ta xem.”
“Ta bảo đảm với ngươi, chỉ cần ngươi c.h.ế.t, trong phủ sẽ không còn ai đi khắp nơi châm chọc gây chuyện nữa, bọn họ chắc chắn cũng không tùy tiện tìm đến chịu đòn. Vị A huynh tốt của ngươi tuyệt đối không dám dễ dàng chọc vào ta, may ra còn có thể sống thêm vài năm.”
Sắc mặt Vân Hàm Chương trắng bệch, theo bản năng lùi về sau hai bước:
“Muội muội thật sự không dung nổi ta đến vậy sao?”
“Vừa hồi phủ đã muốn chặn đường sống, ép ta đi c.h.ế.t, ta… a!”
Nàng ta còn chưa nói hết đã bị ta bóp cổ, kéo thẳng về phía dây treo cổ.
Vân Từ Mục kinh hãi biến sắc.
Hắn vừa định đưa tay ra, ta đột ngột quay đầu, ném sang một ánh mắt sắc lạnh như d.a.o:
“Nếu vẫn chưa nhớ bài học thì cứ thử xem.”
Sát ý quá nặng khiến hắn sợ đến mặt không còn giọt m.á.u, đứng im không dám nhúc nhích.
Vân Hàm Chương giống như một con gà sắp bị cắt tiết, bị ta bóp cổ đến mặt đỏ bừng.
Nhưng vì nàng ta quá yếu ớt nên hoàn toàn không thể giãy thoát.
Ta vừa buông tay, nàng ta mới kịp hít được một hơi.
Soạt một tiếng, ta đã treo nàng ta lên sợi dây.
Hai chân nàng ta đạp loạn, hai mắt trợn tròn.
Nàng ta giãy giụa dữ dội đến mức đôi giày thêu cũng văng xa tít.
Nào còn chút dáng vẻ nhàn tĩnh đoan trang của tiểu thư thế gia mà cha mẹ vẫn luôn miệng khen ngợi.
Ta khoanh tay, lạnh nhạt nhìn nàng ta:
“Ngươi miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, giỏi nhất chính là chỉ động vài câu ngoài miệng đã cướp sạch mọi thứ của người khác.”