Vân Trinh Sơ

Chương 1

Sau
1

Ta trời sinh sức lực lớn, lòng dạ hẹp hòi, tính tình lại chẳng tốt đẹp gì.

Sau khi tỷ tỷ song sinh vừa khóc lóc vừa giành mất cây trâm duy nhất của ta, ta xông thẳng vào viện của nàng, một quyền đập nát cả hộp trang sức.

Trang sức leng keng đổ đầy mặt đất, ta nhấc một chiếc ghế đập xuống, nghiền nát tất cả.

A huynh bênh người nhà, chỉ vào mũi ta trách mắng, nói rằng ta không nên vì chút vật ngoài thân mà bất chấp tình thân cốt nhục, tranh hơn thua với tỷ tỷ, càng không nên vì ôm hận trong lòng mà phá hủy cả hộp trang sức cùng những món nữ trang nàng yêu thích.

Ta “ồ” một tiếng.

Quay đầu ném một mồi lửa vào thư phòng của A huynh, rồi cầm một cây gậy đứng chắn trước cửa. Ai dám xông vào cứu hỏa, ta liền cho kẻ đó một gậy đến đầu rơi m/ á/ u chảy.

Đám hạ nhân trong viện đều biết ta sức lớn vô cùng, sợ đến mức không một ai dám nhúc nhích.

Cứ như vậy, vị A huynh tốt của ta chỉ có thể gào khóc đến khản cả giọng, trơ mắt nhìn ta thiêu sạch cả phòng đồ cổ, tranh quý và sách độc bản của hắn.

Hắn hận đến trợn mắt muốn nứt khóe.

Ta lại cười vô cùng vô hại:

“Lúc lấy đồ của người khác ra làm việc nghĩa thì huynh hào phóng lắm cơ mà. Sao đến lượt thứ mình yêu quý bị hủy, huynh lại đau đến mức như muốn khóc ra m/ á/ u thế?”

“Huynh đừng quên, ta cũng là muội muội của huynh. Chỉ là chút vật ngoài thân thôi, hà tất phải tranh hơn thua với muội muội ruột thịt như ta?”

Mẫu thân nghe tin, cầm thước gia pháp chạy tới định bảo vệ hắn, ta liền ngẩng mặt hỏi:

“Kho của hồi môn của người cũng không muốn giữ nữa sao?”

Thân thể mẫu thân cứng đờ tại chỗ, chẳng biết là tức hay sợ mà toàn thân run rẩy không ngừng.

Cuối cùng bà vẫn không dám đ.á.n.h cược, đành lui một bước.

Nhưng ngay tối hôm đó, bọn họ bỏ vào thức ăn của ta lượng mê d.ư.ợ.c đủ sức đ.á.n.h gục một con bò, rồi trong đêm đưa ta đến trang t.ử.

Còn phái năm ma ma thân thể cường tráng đến sát bên người để dạy ta quy củ.

Mấy năm qua, quy củ của ta học rất tốt.

Tốt đến mức khi A huynh hùng hổ đến đón ta hồi phủ thay tỷ tỷ xuất giá, ta đang vắt chân ngồi trên ghế nằm, vừa uống trà vừa ăn điểm tâm.

Một ma ma khom lưng cúi đầu ngồi phía sau, giơ ô che nắng cho ta.

Một ma ma nịnh nọt ngồi xổm trước mặt, lúc thì đ.ấ.m chân, lúc thì bóp eo cho ta.

Một ma ma co ro trong góc tường giặt y phục cho ta.

Một ma ma chui trong bếp nấu bữa trưa cho ta.

Còn một ma ma khác ôm thoại bản, đọc từng hàng từng hàng cho ta nghe.

Đang lúc chọc cho ta cười ha hả, cánh cửa gỗ bỗng bị đẩy mạnh ra.

Giọng nói mất hứng của A huynh Vân Từ Mục cứ thế đập thẳng vào mặt ta:

“Đưa ngươi tới đây là để ngươi tự kiểm điểm lỗi lầm, học quy củ. Ngươi thì hay rồi, trốn ở đây sai bảo người khác, ung dung hưởng thụ.

“A tỷ ngươi bị người ta làm nhục, suýt nữa mất cả mạng, vậy mà ngươi ngay cả một câu hỏi han quan tâm cũng không có. Rốt cuộc ngươi có trái tim hay không?”

“Lập tức thu dọn đồ đạc, theo ta hồi phủ.”

Sắc mặt mấy ma ma lập tức đại biến, đồng loạt dùng ánh mắt kinh hãi nhìn vào khuôn mặt đáng ăn đòn của Vân Từ Mục.

Ta cũng thu lại nụ cười nơi khóe môi, nhẹ nhàng đặt nửa miếng điểm tâm đang c.ắ.n dở trở lại đĩa.

Sau đó, ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chỉ nhẹ giọng hỏi:

“Sau đó thì sao?”

Sắc mặt hắn cứng đờ, ánh mắt chột dạ không ngừng né tránh, vậy mà vẫn cố nghển cổ, giả vờ đầy lý lẽ:

“Ngươi trời sinh thô lỗ, da dày thịt chắc, chịu đòn cũng giỏi. Hôn sự với Hầu phủ cứ để ngươi thay Hàm Chương xuất giá.”

Ta khẽ bật cười khẩy, còn chưa kịp nói gì, hắn đã nổi giận trước, chỉ vào mũi ta mắng lớn:

“Nếu không phải Hàm Chương cầu tình cho ngươi, hết lòng tiến cử ngươi trước mặt cha mẹ, một mối hôn sự tốt như vậy sao có thể đến lượt ngươi?”

“Huống hồ, ngươi không hồi kinh thành thân, chẳng lẽ còn định ở cái trang t.ử này cả đời hay sao?”

Ta phủi nhẹ tay áo, chậm rãi đứng dậy:

2

“Ngày trước thiên vị bao che, chẳng màng sống c.h.ế.t của ta, hao tâm tổn trí bỏ t.h.u.ố.c rồi tống ta đi là các người.”

“Bây giờ không thèm hỏi ý ta, tự tiện xông vào viện của ta, nhất quyết bắt ta hồi phủ thay Vân Hàm Chương xuất giá cũng là các người.”

“Chỉ vì song sinh bị coi là điềm xấu, nên mọi lỗi lầm đều phải đổ lên đầu đứa sinh sau là ta sao?”

“Còn người cha hèn nhát chỉ biết co rúm kia của huynh, người mẹ nhu nhược của huynh, cùng vị muội muội tốt vô dụng ngay từ trong bụng mẹ đã tranh không lại ta, sinh ra rồi cũng chỉ biết khóc đến c.h.ế.t đi sống lại kia, thì chẳng ai có lỗi gì cả?”

“Vân Từ Mục, huynh đọc nhiều sách, vậy ta hỏi huynh một câu. Rốt cuộc ta là cốt nhục chí thân của các người, hay là kẻ thù diệt môn của các người?”

Đôi giày vải thô của ta giẫm trên nền đất bùn.

Ta tiến về phía Vân Từ Mục một bước, sắc mặt hắn lại trắng thêm một phần.

Cho đến khi ta, người năm xưa còn phải ngước nhìn hắn, giờ đã có thể vững vàng đứng trước mặt hắn, ngang tầm mắt với hắn.

Trong đôi mắt vốn đầy vẻ nắm chắc phần thắng của hắn, lúc này mới xuất hiện một tia hoảng sợ. 

Ngay cả giọng nói cũng bất giác nhỏ đi:

“Chuyện năm đó đã qua lâu như vậy rồi, còn nhắc lại làm gì?”

“Hàm Chương ở yến tiệc suýt bị Bùi Du Xuyên cùng biểu muội của hắn hành hạ đến c.h.ế.t. Ngươi ỷ mình khỏe mạnh hơn người, giúp A tỷ ngươi gánh vác đôi chút thì có làm sao?”

“Đều là huynh muội một nhà, chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm nhìn A tỷ bị người ta làm nhục mà khoanh tay đứng nhìn?”

Càng nói hắn càng cảm thấy mình có lý, nắm c.h.ặ.t t.a.y, giọng điệu cũng trở nên kiên quyết:

“Huống hồ gia thế Hầu phủ như vậy, nếu không phải Hàm Chương có lòng nhường cho ngươi, với đức hạnh và dung mạo như ngươi, dù có tám đời cũng đừng hòng trèo cao…”

Bốp!

Hắn còn chưa dứt lời.

Ta đã giơ tay tát một cái, đ.á.n.h bay cả người hắn ra ngoài, vẽ thành một đường cong đẹp mắt giữa không trung, sau đó “rầm” một tiếng đập thẳng vào cây hòe dương của ta, rồi ầm ầm rơi xuống đất.

Hắn đau đến cuộn tròn người lại, cố nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn “phụt” một tiếng phun ra một ngụm m.á.u, bên trong còn lẫn hai chiếc răng đỏ lòm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta phủi phủi lớp bụi vốn chẳng tồn tại trên tay, khinh miệt liếc hắn một cái:

“Ngại quá, mấy năm nay sức ta lại tăng lên. Không ngờ một cái tát nhẹ tênh như vậy mà huynh cũng chịu không nổi, nằm bò dưới đất như ch.ó c.h.ế.t, vừa hộc m.á.u vừa rụng răng.”

“Chỉ với chút bản lĩnh này mà cũng dám huênh hoang đòi đưa ta về Vân gia sao? Quỳ xuống cầu xin ta đi, may ra ta còn cân nhắc.”

Hắn chẳng biết nghe lời hay ý đẹp.

Lau m.á.u nơi khóe miệng, hắn trợn mắt giận dữ nhìn ta, run rẩy chống người đứng dậy:

“Vân Trinh Sơ, nỗi nhục hôm nay ta nhớ kỹ rồi. Ngươi m.á.u lạnh vô tình, hết t.h.u.ố.c chữa. Ngày tháng còn dài, ta cứ chờ xem…”

Rầm!

Ta đột ngột đá thẳng vào đầu gối hắn.

Ngay lúc hắn “rầm” một tiếng quỳ xuống đất, ta vung cả hai tay, liên tiếp giáng hơn chục cái tát vào mặt hắn.

Đánh đến mức mặt hắn sưng vù như đầu heo, m.á.u trào ra từ miệng mũi, không nói nổi thành lời.

Đám hạ nhân hắn mang tới lúc này mới hoàn hồn, định nhào tới cứu người.

Ngay khoảnh khắc sau, ta xoay người xách con d.a.o phay lên, “phập” một tiếng bổ xuống ngay trước mũi chân bọn họ:

“Lần này ta c.h.é.m lệch.”

“Còn dám động đậy, lần sau thứ bị c.h.é.m rơi chính là đầu các ngươi.”

Lưỡi d.a.o lóe lên ánh lạnh rét buốt.

Dọa mấy người kia nghẹn thở, hai chân run lẩy bẩy, không dám nhúc nhích.

Lúc ấy ta mới phủi tay áo, ung dung ngồi trở lại ghế nằm.

Chậm rãi nhấp một ngụm trà, ta thong thả nói:

“Cái gì mà ngày tháng còn dài? Có thù mà không báo ngay tại chỗ thì đều là đồ hèn nhát.”

Ánh mắt ta lướt qua dáng vẻ chật vật của Vân Từ Mục đang mềm nhũn quỳ dưới đất, rồi từng chữ từng câu nhắc nhở hắn:

“Cầu xin người khác thì phải quỳ cho đàng hoàng.”

“Nếu không, lúc ta thật sự nổi tính, ta cũng chẳng dám chắc mình có đập nát xương đầu gối của huynh, khiến huynh quỳ cả đời hay không đâu.”

Đồng t.ử Vân Từ Mục co lại.

Khi ánh mắt hắn chạm đến chiếc rìu to bằng nắm tay bên chân ta cùng nụ cười lạnh như có như không nơi khóe môi, cả người hắn lập tức cứng đờ:

“Ta là A huynh của ngươi!”

Bốp!

Ta tát đến mức m.á.u mũi hắn chảy dài.

“Ta là ông nội của huynh! Quỳ!”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, thở hổn hển.

“Ngươi không thể…”

Bốp!

Lại thêm một cái tát, đ.á.n.h đến mức trước mắt hắn đầy sao.

“Đừng ra lệnh cho ta, ta không thích nghe.”

Hắn chậm rãi hít một hơi: “Ta mời ngươi trở về, Vân gia…”

Bốp!

Lại một cái tát đ.á.n.h hắn ngã sấp xuống đất: “Cầu xin người khác thì phải quỳ!”

Hắn nằm rạp dưới đất hồi lâu vẫn không bò dậy nổi.

Ta lại từng chữ từng câu nói:

“Ngày trước, nàng ta tự mình ngã ngồi xuống đất, vu oan rằng ta vì cây trâm mà đẩy nàng ta, lúc ấy huynh cũng có mặt tại đó, đúng không?”

“Huynh đã làm gì?”

“Giúp nàng ta làm chứng giả, vu oan cho ta, cướp món trang sức duy nhất của ta để bắt ta đem đi bồi thường cho nàng ta.”

“Các người ép ta phải ra tay, rồi thuận lý thành chương đuổi ta khỏi phủ.”

“Bây giờ lại muốn ta trở về dọn dẹp đống hỗn độn cho cái đồ vô dụng chỉ biết hung hăng với người nhà kia. Không cầu, không quỳ mà đã muốn ta ngoan ngoãn cúi đầu. Ta là thứ thấp hèn đến vậy sao?”

“Huynh đã tự dâng mạng mình tới tận trước mặt ta rồi, món nợ năm xưa cũng nên trả.”

“Cái tát này, coi như tiền lãi.”

Ánh mắt lạnh lẽo của ta ghim c.h.ặ.t lên tay hắn, giọng đầy mỉa mai:

“Không quỳ thì cứ chờ nhặt xác vị muội muội vô dụng mà huynh yêu thương nhất đi.”

Hồng Trần Vô Định

Sống lưng Vân Từ Mục lập tức sụp xuống.

Nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng hắn như đã hạ quyết tâm, loạng choạng bước đến trước mặt ta.

Sau đó, “Bịch” một tiếng.

Hắn quỳ xuống trước mặt ta: “Muốn g.i.ế.c muốn róc thịt thế nào cũng tùy ngươi.”

“Ta cầu xin ngươi, cứu Hàm Chương!”

Hắn quỳ ngay ngắn, vẻ mặt kiên quyết như sẵn sàng đi c.h.ế.t.

Bao nhiêu năm trôi qua, quả nhiên hắn vẫn yêu thương Vân Hàm Chương.

Yêu thương đến mức chẳng còn giới hạn.

Ta thu ánh mắt về chén trà, khẽ cười nhạt: “Huynh cầu ta thì ta nhất định phải đồng ý sao?”

Môi hắn run lên, chậm rãi ngẩng đầu:

“Tổ mẫu bị chọc tức đến hộc m.á.u, bệnh triền miên trên giường, e rằng chẳng còn bao nhiêu thời gian.”

“Đổi hôn sự là chủ ý của cha mẹ, nhưng đón ngươi hồi phủ lại là tâm nguyện của tổ mẫu.”

Chén trà “cạch” một tiếng rơi trở lại bàn thấp.

Ta đột ngột đứng bật dậy.

“Về kinh!”
Sau