Văn Phòng Ly Hôn Yêu Quái

Chương 38: Vì yêu mà hiện nguyên hình

Những giọt nước men theo mái tóc đen nhỏ xuống, Long Dịch nhìn Thẩm Thu Từ, anh có thể cảm nhận rất rõ rằng Thẩm Thu Từ đang giận.

Vì sao lại giận?

Là vì mình đến quá muộn sao?

Nếu là vậy thì đúng là hắn nên giận.

"Xin lỗi." Long Dịch khó nhọc lên tiếng, lúc nhìn thấy Thẩm Thu Từ ngất đi, máu trong người anh như đông cứng lại.

Thẩm Thu Từ lặng lẽ nhìn anh một lúc, cởi giày ra, mặt không cảm xúc bước vào trong suối nước nóng, ngay khoảnh khắc xuống nước, thân hình hắn khẽ lảo đảo.

Long Dịch vội đưa tay đỡ lấy hắn.

Thẩm Thu Từ nhàn nhạt liếc anh một cái, Long Dịch cuống quýt buông tay ra, rồi lùi về sau mấy bước.

Thời gian anh quen biết Thẩm Thu Từ cũng không lâu, có vài chuyện hoàn toàn là hành động theo bản năng, dường như từ trước đến nay vẫn luôn như vậy.

Nước trong suối nước nóng nóng hơn suối nước nóng bình thường rất nhiều, giống như phía dưới có một cái lò lửa không ngừng đốt cháy vậy, khi có Long Dịch ở bên cạnh thì còn không cảm thấy gì, vừa thấy Long Dịch lùi ra xa, Thẩm Thu Từ liền cảm thấy nước nóng đến bỏng rát.

Thẩm Thu Từ bất giác bước về phía Long Dịch, Long Dịch còn định lùi lại, Thẩm Thu Từ trừng mắt nhìn anh: "Không được trốn."

Thân hình Long Dịch khựng lại, trong đáy mắt là vẻ hoảng loạn khó giấu.

Thẩm Thu Từ đi về phía Long Dịch, càng đến gần Long Dịch, nhiệt độ nước xung quanh càng thấp, đến khi đứng cạnh anh thì nước cũng chỉ còn âm ấm.

Thẩm Thu Từ nhìn Long Dịch, Long Dịch khẽ thở dài, đưa tay v**t v* gương mặt vẫn còn hơi tái nhợt của Thẩm Thu Từ, thấp giọng nói: "Hay là em mắng tôi vài câu đi?"

Thẩm Thu Từ không biểu cảm nhìn anh vài giây, rồi đột nhiên ngẩng đầu hôn lên môi Long Dịch.

Đôi môi mềm mại, hương thơm nhàn nhạt quanh quẩn nơi chóp mũi.

Ngoài dự liệu, Long Dịch kinh ngạc đến mức mắt lập tức mở to, cả người cứng đờ tại chỗ.

Người bị hôn chẳng có phản ứng gì, Thẩm Thu Từ nheo mắt, cọ cọ vào lòng anh, toàn thân Long Dịch căng cứng, tuy bản năng khiến anh muốn lập tức ôm chặt eo Thẩm Thu Từ ép vào lòng, nhưng lý trí lại mách bảo dường như có gì đó không đúng, vì thế anh định tránh đi, nhưng Thẩm Thu Từ không cho anh cơ hội, trực tiếp vòng hai tay ôm lấy cổ anh, cắn lên môi anh một cái, vị tanh nhàn nhạt của máu khiến đôi mắt Long Dịch đỏ rực, thậm chí còn thấp thoáng ánh lam u tối.

Hơi thở Long Dịch trở nên gấp gáp, nước trong suối nước nóng đột nhiên sôi sùng sục, vốn tựa vào Long Dịch, Thẩm Thu Từ còn cảm thấy mát mẻ hơn một chút, nhưng lúc này Long Dịch lại khác hẳn sự lạnh lẽo thường ngày, đột nhiên trở nên nóng bỏng.

Cơ thể nóng rực của Long Dịch cộng thêm nước suối đang sôi, Thẩm Thu Từ chịu không nổi nữa, cảm thấy mình sắp bị luộc chín rồi, chẳng còn tâm trạng nghĩ đến chuyện mập mờ gì nữa.

"Nóng quá..." Thẩm Thu Từ đẩy Long Dịch, nhưng Long Dịch lại cắn môi hắn không chịu buông.

Thẩm Thu Từ cảm thấy nếu còn ở đây thêm một giây nữa thì bản thân sẽ bốc cháy mất, chỉ có thể dùng sức đẩy anh: "Long Dịch..."

"A Từ..." Long Dịch ép Thẩm Thu Từ vào vách đá, như thể đã mất thần trí, lưu luyến miêu tả đôi môi hắn, lẩm bẩm gọi, ánh mắt tan rã.

Thẩm Thu Từ bị hơi nóng bao quanh, bị anh hôn đến đầu óc mơ hồ, nếu cứ tiếp tục thế này thì hắn thật sự sẽ nghẹt thở mà chết.

Thẩm Thu Từ nhịn hết nổi, giơ chân lên dùng sức thúc một cái, đồng thời hung hăng cắn mạnh lên môi Long Dịch.

"Ưm..." Long Dịch rên khẽ một tiếng, ngẩng đầu nhìn Thẩm Thu Từ, nhưng vẫn không buông vòng tay đang ôm hắn.

Đối diện với ánh mắt mờ mịt của Long Dịch, Thẩm Thu Từ nhíu mày, giơ chân đá anh một cái: "Lên bờ đi, tôi sắp bị luộc chín rồi."

Nhiệt độ trong suối nước nóng càng lúc càng cao, Long Dịch vẫn đang trong trạng thái choáng váng khó hiểu, Thẩm Thu Từ không đợi nổi nữa, trực tiếp đẩy anh ra, định tự mình lên bờ trước.

Bị hắn đẩy một cái, Long Dịch ngã ngửa xuống nước, bọt nước bắn tung tóe, rơi lên vách đá rồi bốc thành làn sương trắng.

Đại nạn trước mắt, Thẩm Thu Từ lựa chọn bỏ Long Dịch lại rồi tự chạy trước, vừa mới trèo lên bờ thì nghe thấy động tĩnh phía sau, vội quay người lại, chỉ thấy cuồng phong nổi lên, hơi nước cuồn cuộn, một tiếng gầm bị đè nén vang lên từ dưới nước, tiếp đó một con rồng vàng khổng lồ lượn mình lao ra khỏi màn hơi nước, ánh vàng chói lòa, Thẩm Thu Từ bị ánh sáng ấy làm chói mắt đến nheo mắt lại, rồi cả người sững sờ tại chỗ.

Trong màn hơi nước mờ ảo, từng mảnh vảy lấp lánh, thân rồng uốn lượn, đuôi rồng quét qua suối nước nóng khiến nước bắn tung trời, một con kim long khổng lồ hiện ra giữa màn sương trắng, phía sau còn có một dải cầu vồng bảy sắc uốn quanh thân.

"Đại nhân, xảy ra chuyện gì rồi?" Tiếng Tô Dạng từ không xa truyền đến, cùng tiếng bước chân đang chạy như bay về phía này.

"Không..." Thẩm Thu Từ còn chưa nói hết, Tô Dạng và Trần Triều đã chạy nhanh tới.

"Đại nhân, ngài không sao chứ? Xảy ra chuyện gì vậy?" Tô Dạng sốt ruột hỏi.

Bị Tô Dạng và Trần Triều cắt ngang như vậy, Thẩm Thu Từ lại nhìn về phía suối nước nóng, nhưng phát hiện con kim long kia đã biến mất không còn tăm hơi, mà trong suối cũng không còn bóng dáng Long Dịch.

"Ơ?" Trần Triều nhíu mày, "Cục trưởng Long đâu? Cục trưởng Long đi đâu rồi?"

Nghe Trần Triều nói vậy, Tô Dạng cũng nhìn sang: "Đúng đó, đại nhân, Cục trưởng Long đâu rồi?"

Thẩm Thu Từ cũng thấy khó hiểu, vừa rồi còn ở đây, chẳng lẽ chỉ chớp mắt một cái đã bay mất rồi?

Biến hóa trên người Long Dịch ít nhiều có chút bất thường, Thẩm Thu Từ hơi lo lắng, đang định đi tìm anh thì chợt cảm thấy cổ tay mình căng lại, không khỏi cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên cổ tay trái có một con rồng vàng nhỏ xíu quấn quanh, quấn ba vòng như một chiếc vòng tay màu vàng, cái đầu nhỏ hơi ngẩng lên, đôi mắt màu lam u tối đang nhìn Thẩm Thu Từ, trong mắt dường như còn mang theo chút tủi thân.

Đây là...

Kim long biến thành kim long cỡ nhỏ?

Chiếc đuôi khẽ móc vào cổ tay Thẩm Thu Từ, trong tình cảnh này Thẩm Thu Từ không nhịn được bật cười.

"Đại nhân, ngài còn cười?" Tô Dạng kinh hãi, "Cục trưởng Long biến mất rồi mà ngài không sốt ruột, lại còn cười? Chẳng lẽ ngài thật sự bỏ Cục trưởng Long, thích cái tên Trần Dã kia rồi sao?"

"Cái gì?" Thẩm Thu Từ tưởng mình nghe nhầm, "Tôi thích ai cơ... Á..." Thẩm Thu Từ kêu đau một tiếng, cúi đầu nhìn xuống thì thấy trên cổ tay mình có thêm một hàng dấu răng nhỏ.

Thẩm Thu Từ cảm thấy mình oan thật.

Con rồng vàng nhỏ men theo cánh tay bò lên vai Thẩm Thu Từ, cuộn mình bên cổ hắn, chiếc đuôi khẽ quét qua vành tai Thẩm Thu Từ.

Toàn thân Thẩm Thu Từ run lên, khẽ nói một câu: "Đừng nghịch."

"Hả?" Tai Tô Dạng rất thính, nghe thấy lời Thẩm Thu Từ thì vội hỏi, "Đại nhân, ngài nói... Á..."

Tô Dạng và Trần Triều đồng thời nhìn thấy con rồng vàng nhỏ trên cổ Thẩm Thu Từ, cả hai đều há hốc miệng.

Đây...

Là Cục trưởng Long oai phong lẫm liệt của bọn họ sao?

Quá... huyền huyễn rồi!

Vì yêu mà hiện nguyên hình?

Tô Dạng cảm động đến mức sắp khóc.

"Cục trưởng Long... còn biến trở lại được không?" Tô Dạng nhìn con rồng vàng nhỏ ấy, có chút lo lắng, nhỏ quá rồi.

Tô Dạng còn định đưa tay chạm thử một cái thì thấy đôi mắt lam u của con rồng vàng nhỏ hung hăng trừng mình, khiến cậu ta cứng người rụt tay lại.

"Ngoan." Thẩm Thu Từ đưa tay búng nhẹ lên đầu rồng, "Sẽ biến lại được thôi." Chắc là do tiêu hao quá nhiều linh lực nên tạm thời không đủ sức duy trì hình người.

Sau khi phát hiện mình biến thành rồng nhỏ, Long Dịch lại không thể nói được nữa, chỉ có thể dùng cặp sừng rồng khẽ chạm vào cổ Thẩm Thu Từ, ý bảo hắn yên tâm, rồi quay trở lại quấn quanh cổ tay Thẩm Thu Từ, ôm lấy cổ tay hắn và nhắm mắt lại.

Thẩm Thu Từ dẫn theo con rồng vàng nhỏ quấn trên cổ tay trở về, ngâm suối nước nóng rồi lại trải qua một phen giày vò như vậy, Thẩm Thu Từ cảm thấy tinh thần phấn chấn, toàn thân trên dưới đều vô cùng sảng khoái, cảm giác choáng váng lúc vừa tỉnh dậy cũng không còn nữa, chắc là vì linh lực Long Dịch truyền cho hắn đã hoàn toàn dung hợp.

"Đại nhân, Trưởng phòng Trần vẫn còn đang đợi ở bên ngoài." Trên đường đi, Trần Triều nói với Thẩm Thu Từ.

Trần Dã?

Thẩm Thu Từ lúc này mới nhớ ra, lúc đó hắn đi cùng Trần Dã.

"Đến gặp trưởng phòng Trần trước đi." Thẩm Thu Từ nói.

Trần Triều dẫn Thẩm Thu Từ đi về phía tiền sảnh, trên đường Thẩm Thu Từ cũng quan sát khắp nơi trong khu sân viện này.

Một khu sân vườn đồng quê kiểu Trung Hoa quy mô lớn, hắn từng nhìn thấy trên tivi, vườn hoa, ao nước, đình hóng mát bốn góc, nhà kính trồng hoa, sân bóng, phòng tập thể hình, mỗi một nơi đều tràn ngập mùi vị của tiền bạc.

Thẩm Thu Từ từ lúc tỉnh lại đến giờ vẫn luôn đau đầu vì tiền, co ro trong căn phòng nhỏ chỉ mấy chục mét vuông, không khỏi thấy chua xót, bèn mang tâm lý trả đũa mà kéo nhẹ một cái vào sừng của con rồng vàng nhỏ.

Cả người rồng vàng nhỏ mềm nhũn, suýt nữa rơi khỏi cổ tay Thẩm Thu Từ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn