Văn Phòng Ly Hôn Yêu Quái

Chương 37: Hoàng đế Long Bình

Trong sân viện trên sườn núi ở ngoại ô thành phố, Thẩm Thu Từ nằm trên giường, Long Dịch ngồi phía sau hắn, một tay đỡ vai hắn truyền linh lực vào cơ thể.

Linh lực của Long Dịch vừa thăm dò vào thì như bị hút đi, bắt đầu không ngừng truyền vào trong cơ thể Thẩm Thu Từ.

Trong cơ thể Thẩm Thu Từ giống như có một hố đen khổng lồ có thể chứa đựng vô tận linh lực.

Sắc mặt Long Dịch lập tức trắng bệch.

"Thẩm đại nhân, tối nay Hoàng thượng lại triệu một nữ tử vào điện thị tẩm."

Lại?

Thẩm Thu Từ mờ mịt nhìn quanh, xung quanh trắng xóa một màu, hẳn là vừa mới có tuyết rơi, lúc tiểu thái giám đi lại, tuyết trên mặt đất ngập thẳng đến mắt cá chân.

Thẩm Thu Từ đi hai bước, nhưng mặt đất lại không hề có chút thay đổi nào.

Lẽ nào hắn lại vào mộng nữa?

Thẩm Thu Từ bước lên phía trước vài bước, một người khoác áo choàng trắng chắp tay sau lưng đứng đó, bên cạnh quỳ một thị vệ.

"Đây là người thứ mấy rồi?" Giọng nói quen thuộc, dường như phát ra từ chính hắn, nghe giọng của mình như thế này, quả thật có chút kỳ lạ.

"Là người thứ sáu trong tháng này." Thị vệ cúi đầu đáp.

Người kia khựng lại một chút rồi phất tay: "Ngươi lui xuống đi."

Thẩm Thu Từ đi vài bước, lướt qua người thị vệ đang rời đi, thị vệ ấy dường như không nhìn thấy hắn, cúi đầu rời khỏi.

Thẩm Thu Từ đi vòng ra trước mặt người kia, tóc đen áo dài, chính là bản thân hắn của một nghìn năm trước.

Lúc này, chính hắn không có chút biểu cảm nào, lạnh lùng đến cực điểm.

Thẩm Thu Từ cảm thấy đầu hơi đau, cả người mệt mỏi rã rời, bèn ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.

Nhưng "Thẩm Thu Từ" trong mộng dường như không hề hay biết, vẫn đứng thẳng tắp ở đó.

Trong khoảng thời gian ấy có cung nữ và thái giám đến khuyên hắn trở về phòng, nhưng hắn vẫn luôn đứng yên không nhúc nhích.

Không biết từ lúc nào tuyết lại bắt đầu rơi, tuyết lớn lả tả từ trên trời phủ xuống, màn đêm cũng dần buông xuống, chỉ còn chiếc đèn lồng treo trên đình tỏa ra chút ánh sáng.

Theo thời gian trôi qua, Thẩm Thu Từ dường như cũng hòa vào trong màn tuyết lớn ấy, rõ ràng chỉ là một góc sân, nhưng Thẩm Thu Từ lại cảm thấy mình như đã đến nơi chân trời rộng lớn, trước mắt mênh mông vô tận, nỗi buồn từ tận đáy lòng lan tràn.

Dường như bị đồng cảm, Thẩm Thu Từ cảm thấy lúc này bản thân đau khổ vô cùng, cảm giác buồn bã vô tận không nơi nương tựa ấy bao trùm lấy cả người hắn, như thể đối với đất trời này, đối với cõi trần này cũng không còn chút hứng thú nào nữa, không còn chút lưu luyến nào nữa.

Sự bất lực ấy, sự cô độc ấy, sự tuyệt vọng ấy khiến hắn như người chết chìm, không thể nào thở nổi.

"Hãn Chi à..." "Thẩm Thu Từ" đã đứng đó mấy canh giờ, đột nhiên lẩm bẩm một tiếng rồi khẽ thở dài.

Khoảnh khắc này, Thẩm Thu Từ cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc, đau đớn như đang bị thiêu đốt trong lửa dữ, không khỏi gục xuống bàn.

Cũng không biết đã qua bao lâu, cho đến khi chân trời dần sáng lên, một tràng tiếng bước chân từ xa truyền tới.

Thẩm Thu Từ ngẩng đầu nhìn sang, một người đàn ông mặc trường bào màu đen sải bước đi tới, vốn bước chân rất gấp gáp, nhưng khi sắp đến nơi này thì đột nhiên chậm lại, rồi từng bước từng bước chậm rãi đi tới.

Khi còn cách hơn mười bước, "Long Dịch" dừng chân, ánh mắt chăm chú nhìn người đàn ông quay lưng về phía mình, trên người phủ đầy tuyết.

Rất lâu sau, "Long Dịch" mới thản nhiên nói: "Hà tất phải vậy?"

"Đúng vậy, hà tất phải vậy chứ." "Thẩm Thu Từ" cười cười, giọng nói hòa lẫn trong tuyết rơi, mang theo nỗi bi thương vô tận.

"Long Dịch" mím môi, bàn tay giấu sau lưng siết chặt lại.

"Từ hôm nay thần sẽ từ quan, lui về ở ẩn nơi đồng quê, cũng mong sử sách sau này sẽ không còn ghi chép gì về thần nữa."

"Thẩm Thu Từ" chậm rãi xoay người, hơi ngẩng cằm lên, ánh mắt dừng trên những cành hồng mai đang ngạo tuyết nở rộ bên cạnh "Long Dịch".

"Thẩm Thu Từ" đã đứng ở đây suốt một đêm, mà chỉ trong một đêm ấy, toàn bộ hoa mai trong vườn đều đồng loạt nở rộ, đỏ đến chói mắt.

Người đàn ông mặc hắc bào đứng giữa cả vườn hồng mai ấy vẫn kiên nghị, thẳng tắp như trước, nhưng "Thẩm Thu Từ" lại không hề nhìn hắn ta lấy một lần.

"Chúc... Bệ hạ thiên thu vạn đại, bình an, hỷ lạc."

"Thẩm Thu Từ" cất bước, đi lướt qua bên cạnh "Long Dịch".

Cổ họng "Long Dịch" khẽ động, đột nhiên nắm lấy cổ tay "Thẩm Thu Từ".

Người đã đứng suốt một đêm, làn da lạnh buốt đến thấu xương, "Long Dịch" không biết là vì bị lạnh hay vì nguyên nhân nào khác, tay run dữ dội, nhưng lời nói ra lại bình tĩnh không gợn sóng, lạnh lùng vô tình: "Thư hòa ly sẽ được đưa tới ngay."

"Thẩm Thu Từ" tự giễu cười một tiếng, rút cổ tay ra khỏi tay "Long Dịch", rồi không ngoảnh đầu lại, bước thẳng về phía cổng cung.

Nơi hắn đi qua, hồng mai đều đồng loạt tàn lụi.

"Long Dịch" không gần không xa đi theo phía sau hắn, đôi ủng đen từng bước từng bước giẫm lên những cánh hồng mai tàn úa, không hề có chút do dự.

Cho đến khi hai người đi tới cổng cung, một tiểu thái giám mang thư hòa ly đến.

"Long Dịch" ném thư hòa ly cho "Thẩm Thu Từ", lạnh lùng nói: "Ngươi đi đi, chỉ mong đời này không còn gặp lại."

...

Cảnh tượng này Thẩm Thu Từ đã mơ thấy rất nhiều lần, nhưng chưa lần nào đau đớn như lần này.

Thẩm Thu Từ ôm lấy ngực mình, nơi này đau lắm, đau lắm, đau đến mức như sắp nghẹt thở.

Thẩm Thu Từ phun ra một ngụm máu tươi, tay Long Dịch bị bật văng ra, linh lực trên người anh dường như đều đã bị Thẩm Thu Từ hút sạch.

"Cục trưởng Long, anh không sao chứ?" Tô Dạng đưa tay đỡ lấy cơ thể Long Dịch đang ngã về phía mình, sắc mặt Long Dịch trắng bệch, cả người lạnh như băng.

"Cục trưởng Long đã truyền quá nhiều linh lực cho Thẩm Thu Từ, bây giờ bệnh cũ tái phát rồi, mau đưa anh ấy đến suối nước nóng." An Bình nói.

Tô Dạng lấy từ trong túi Long Dịch ra một bình sứ nhỏ, đút thuốc vào miệng anh, vất vả lắm mới nuốt xuống được, Long Dịch cố gắng khống chế cái lạnh thấu xương trong cơ thể, khó nhọc mở miệng: "Cậu... ấy... thế... nào?"

"Cậu ấy không sao, Cục trưởng Long cứ yên tâm đi." An Bình nhíu mày, "Lo cho bản thân anh trước đi, nếu không anh sẽ chẳng còn mạng để gặp cậu ấy nữa đâu."

Long Dịch nhìn thật sâu người đang nhắm mắt trên giường một cái, lúc này mới để Tô Dạng và Trần Triều đưa anh từ cửa hông trong phòng ngủ đi vào suối nước nóng phía sau núi.

Vừa khi cả người Long Dịch bước vào suối nước nóng, dòng nước vốn đang bốc hơi nghi ngút lập tức đông cứng thành băng.

"Chuyện... chuyện gì vậy?" Trần Triều ngây người.

Không đợi Tô Dạng lên tiếng, những khối băng tan đi, từ đáy suối lại phun trào một dòng nước nóng khác, dòng nước nóng ấy làm tan lớp băng, nhưng ngay giây tiếp theo cũng lại đóng băng, rồi lại có dòng nước nóng dâng lên, cứ lặp đi lặp lại như vậy, nửa canh giờ sau mới không còn vụn băng nữa, suối nước nóng cũng bắt đầu bốc hơi trở lại, mà sắc mặt Long Dịch dường như cũng khá hơn rất nhiều.

Tô Dạng lau mồ hôi trên mặt, thở phào nhẹ nhõm.

Trần Triều không biết tình trạng cơ thể của Long Dịch, trải qua một phen như vậy, sợ hãi không thôi, ngồi phịch xuống đất.

Mà trong phòng, Thẩm Thu Từ đã mở mắt.

Người đầu tiên hắn nhìn thấy có chút quen mắt, đầu óc mơ màng của Thẩm Thu Từ nghĩ mãi mới nhớ ra, đây là An Bình, bác sĩ của Cục Quản lý Yêu quái.

"Có chỗ nào khó chịu không?" An Bình cúi người nhìn hắn.

Đây là một nơi hoàn toàn xa lạ, căn phòng rộng rãi, trang trí sang trọng, không phải bệnh viện cũng không phải ký túc xá của hắn.

Thẩm Thu Từ lắc đầu, định ngồi dậy, nhưng phát hiện cả người không còn chút sức lực nào, đầu óc choáng váng, cả người lại ngã xuống gối.

"Cậu đừng cử động trước, cậu đã tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, bây giờ cần tĩnh dưỡng." An Bình vội ngăn cản hắn, "Nếu không nhờ Cục trưởng Long thì bây giờ cậu vẫn còn hôn mê đấy."

Thẩm Thu Từ đã nhận ra luồng linh lực không thuộc về mình trong cơ thể, mà luồng linh lực ấy đang dần hòa làm một với linh lực của bản thân.

"Anh ấy đâu rồi?"

"Ra sau núi ngâm suối nước nóng rồi." An Bình đáp.

Thẩm Thu Từ nhớ tới căn bệnh kỳ lạ trên người Long Dịch, đại khái cũng đoán được, bèn chậm rãi ngồi dậy: "Tôi đi xem anh ấy."

An Bình định ngăn cản, nhưng Thẩm Thu Từ đã xuống giường, tuy thân hình trông vẫn chưa thật vững, nhưng tình trạng cũng không tệ, chỉ là do linh lực từ bên ngoài vẫn chưa hoàn toàn dung hợp, không có gì đáng ngại, vì vậy hắn ta cũng mặc kệ hắn.

Thẩm Thu Từ đi theo hướng An Bình chỉ, bước ra từ cửa hông, lúc mở cửa, thân hình khựng lại một chút rồi hỏi An Bình: "Tề Mộng đến chưa?"

"Chưa." An Bình lười biếng xua tay, "Mấy ngày rồi không thấy bóng dáng cậu ta."

Tề Mộng chưa đến?

Thẩm Thu Từ khẽ nhíu mày, rồi đi về phía sau núi, vừa hay gặp Trần Triều và Tô Dạng đang đi về phía này, nhìn thấy Thẩm Thu Từ, Tô Dạng lập tức nhào tới: "Đại nhân, ngài không sao chứ?"

Thẩm Thu Từ xua tay, ra hiệu mình không sao, rồi hỏi cậu ta: "Đỗ Thanh Nhiên đâu?"

"Bị Cục trưởng Long nhốt xuống địa lao rồi." Tô Dạng đáp.

"Địa lao?" Thẩm Thu Từ nghi hoặc.

"Đúng vậy, đại nhân, đây là nơi ở của Cục trưởng Long, ở đây có địa lao, Cục trưởng Long còn chưa kịp thẩm vấn hắn." Tô Dạng căm phẫn nói, "Tôi nhất định phải g**t ch*t hắn."

Nghe Đỗ Thanh Nhiên đã bị bắt, Thẩm Thu Từ yên tâm hơn một chút, cất bước đi về phía sau núi.

Tô Dạng đi theo định đỡ Thẩm Thu Từ thì bị Trần Triều kéo lại.

Tô Dạng nhìn hắn ta, Trần Triều khẽ nói: "Có Cục trưởng Long ở đó rồi, không cần lo."

"...Ồ..." Tô Dạng bĩu môi, "Vậy lúc đại nhân nhà chúng ta bị thương thì anh ấy ở đâu?"

Trần Triều: "..."

Nói có lý như vậy làm hắn ta cũng không biết phải phản bác thế nào.

Trong màn hơi nước mờ ảo, thấp thoáng hiện lên một bóng người.

Nghe thấy động tĩnh, Long Dịch ngước mắt lên, nhìn thấy Thẩm Thu Từ thì nhíu mày: "Sao em lại ra đây?" Vừa nói vừa định đứng dậy.

"Đừng động."

Thẩm Thu Từ đi tới đứng bên cạnh suối nước nóng, từ trên cao nhìn xuống người đang tựa vào vách đá.

Lúc vào suối nước nóng Long Dịch không c** q**n áo, chiếc áo sơ mi đồng phục màu đen trên người dính chặt vào cơ thể, để lộ lồng ngực rắn chắc.

"Còn chỗ nào không khỏe không?" Long Dịch từ trên xuống dưới quan sát hắn một lượt rồi hỏi.

Thẩm Thu Từ không nói gì, chỉ đứng đó chớp cũng không chớp mắt nhìn anh.

Hoàng đế Long Bình!

Mặc dù hắn đã sớm có suy đoán, nhưng khi thật sự xác nhận thì lại vẫn cảm thấy có chút hoảng hốt.

Nỗi tuyệt vọng trong giấc mơ vẫn còn đọng lại nơi lồng ngực, khiến hắn không sao thở nổi.

"Sao vậy?" Thấy hắn mãi không nói gì, Long Dịch không khỏi sốt ruột, đứng dậy từ trong suối nước nóng rồi đi về phía Thẩm Thu Từ.

Thẩm Thu Từ mím môi, đột nhiên nhấc chân hất nước trong suối lên, tạt thẳng lên đầu lên mặt Long Dịch.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn