Từng người một hiện lên trong gương.
Bảo vệ, chủ nhiệm, đầu bếp trong căng tin...
Từ sáng đến giờ, tất cả đều làm những công việc bình thường, không có bất kỳ điều gì khác thường.
Cho đến khi chiếc gương dừng lại trên người cô giáo Vương.
Tên: Vương Xuân Chi.
Bản thể: Hồ ly thường.
Tuổi: Một trăm tuổi.
Năng lực chiến đấu: Hai sao.
Có phù hợp sống trong khu vực của con người không: Có (60%).
Thẩm Thu Từ cảm thấy đầu óc nặng trĩu, bất giác chống tay lên thân cây bên cạnh.
"Sao thế, Thu Từ?" Sở trưởng Cổ phát hiện sự khác thường của Thẩm Thu Từ.
"Không sao." Thẩm Thu Từ lắc đầu, tập trung tinh thần, bắt đầu xem những việc Vương Xuân Chi đã làm trong buổi sáng.
Vương Xuân Chi dẫn một nhóm trẻ đến sân huấn luyện sơ cấp, giao các em cho thầy Cẩu, sau khi điểm danh xong, thầy Cẩu dẫn cả nhóm vào sân huấn luyện.
Sau khi rời đi, Vương Xuân Chi không quay về lớp học mà đi đến sân huấn luyện bay ở bên cạnh.
Chư Điểu?
Thẩm Thu Từ khẽ cau mày, người đàn ông hơn ba mươi tuổi có râu đang làm bảo vệ ở sân huấn luyện bay kia là một con Chư Điểu.
Trong sách do con người viết có nhắc đến Chư Điểu, đều nói đó là loài chim mang điềm gở, mặt người thân chim, đi đến đâu là nơi đó xảy ra biến động chính trị, làm rối loạn triều cương.
Con người không hề viết sai, tộc Chư Điểu từ trước đến nay vốn tâm địa bất chính, Long Dịch hẳn sẽ không để Chư Điểu đến làm bảo vệ trong nhà trẻ.
Quả nhiên, không bao lâu sau, Vương Xuân Chi quay lại sân huấn luyện sơ cấp tìm thầy Cẩu, đánh lạc hướng sự chú ý của thầy, nhân cơ hội ấy, Chư Điểu mang Chu Tiểu Bảo đi.
Sau đó, trong những gì Vương Xuân Chi nhìn thấy không còn xuất hiện tung tích của Chư Điểu nữa, nhưng có thể khẳng định Chu Tiểu Bảo không bị Vương Xuân Chi giấu đi, có đến chín mươi phần trăm khả năng bé đang ở cùng Chư Điểu.
Mồ hôi Thẩm Thu Từ tuôn ra như vừa bước lên từ dưới nước, chiếc gương đồng của Long Dịch đòi hỏi tinh thần phải tập trung cực độ, càng tập trung thì càng tiêu hao tâm thần.
Thẩm Thu Từ siết chặt chiếc gương đồng, bước đến trước mặt Vương Xuân Chi, cúi mắt nhìn cô ta, "Con Chư Điểu kia đã đưa Chu Tiểu Bảo đi đâu?"
"Chư Điểu nào?" Vương Xuân Chi khựng lại một chút, hơn nữa vẻ sững sờ ấy không giống giả vờ.
"Chính là người bảo vệ ở sân huấn luyện bay mà sáng nay cô đã gặp."
Sắc mặt Vương Xuân Chi lập tức thay đổi, nhìn Thẩm Thu Từ đầy vẻ không thể tin nổi.
Sao hắn lại biết những chuyện này?
Hắn là Chư Điểu sao?
Chư Điểu đâu có nói như vậy.
Nhận thấy bên phía Thẩm Thu Từ có động tĩnh, Sở trưởng Cổ cùng hai cán bộ đi tới.
"Có chuyện gì vậy?" Bọn họ hỏi.
"Cô ta có vấn đề." Thẩm Thu Từ chỉ vào Vương Xuân Chi, "Có phải Chu Tiểu Bảo đã bị đưa vào sân huấn luyện đặc cấp không?"
Các cán bộ của Cục Quản lý Yêu quái đều mặc đồng phục, còn Thẩm Thu Từ thì không mặc, trông sạch sẽ trắng trẻo, chẳng có vẻ gì đáng uy h**p, Vương Xuân Chi mím chặt môi, nhất quyết không chịu mở miệng.
Lúc này Thẩm Thu Từ cũng không có tâm trạng thẩm vấn cô ta, dù sao cô ta cũng không phải chủ mưu, bây giờ hỏi cô ta cũng chẳng giúp ích bao nhiêu cho việc tìm Chu Tiểu Bảo.
Con Chư Điểu kia rõ ràng chỉ lợi dụng cô ta mà thôi.
Thực lực của Chư Điểu chắc chắn rất mạnh, mà hiện giờ Long Dịch và Tề Lân đã vào sân huấn luyện đặc cấp, bọn họ hoàn toàn không biết đối thủ mà mình sắp đối mặt là hạng người như thế nào.
Thẩm Thu Từ cầm điện thoại gọi cho Long Dịch, nhưng không gọi được, bên trong không có tín hiệu.
Thẩm Thu Từ giao Vương Xuân Chi cho người của Cục Quản lý Yêu quái rồi đi về phía sân huấn luyện đặc cấp.
Đến nơi, Thẩm Thu Từ lại bị bảo vệ chặn lại, nhưng lần này hắn không nói nhiều, trực tiếp lấy thẻ công tác của Long Dịch ra.
Thấy giấy tờ của Long Dịch, bảo vệ không ngăn cản nữa mà cho Thẩm Thu Từ đi vào.
Vừa bước chân vào sân huấn luyện đặc cấp, trước mắt hắn là núi non và rừng cây bạt ngàn.
Mùi hương trong lành của thiên nhiên ập vào mặt, xen lẫn hương thơm tinh khiết đặc trưng của hoa cỏ cây cối.
Gió trên núi, suối trong rừng, dường như kể từ khi rời núi Oanh Hồi đến nay, hắn chưa từng có cảm giác thư thái đến vậy.
Quả nhiên sân huấn luyện đặc cấp là một nơi rất thích hợp để tu luyện.
Thẩm Thu Từ nhắm mắt lại, thả lỏng các giác quan, chiếc gương đồng từ trong tay hắn chậm rãi bay lên rồi dừng giữa không trung.
"Cứu với..." Một tiếng kêu cứu nho nhỏ truyền ra từ trong gương đồng.
Thẩm Thu Từ mở mắt, trong gương đồng là một chú heo con đã hiện nguyên hình, lúc này đang trốn sau một tảng đá lớn, đôi mắt đẫm nước, vừa khóc vừa kêu cứu.
Chắc là Chu Tiểu Bảo.
Có lẽ vì chưa quen sử dụng chiếc gương đồng của Long Dịch, hoặc cũng có thể vì tu vi của Long Dịch và Tề Lân quá cao nên Thẩm Thu Từ không cảm nhận được hai người bọn họ, chỉ có thể cảm nhận được Chu Tiểu Bảo, mà xung quanh Chu Tiểu Bảo cũng không hề thấy bóng dáng Chư Điểu.
Thẩm Thu Từ khẽ cau mày, hắn không quen địa hình nơi này, chỉ dựa vào hình ảnh trong gương đồng thì hoàn toàn không thể xác định Chu Tiểu Bảo đang ở đâu.
Thẩm Thu Từ đi sâu vào sân huấn luyện, vì hôm nay đã tiêu hao quá nhiều tinh thần nên hắn đi khá chậm, trên đường liên tục gặp đủ loại rắn, hổ, linh cẩu cùng những loài thú dữ hoặc có độc khác, nhưng kỳ lạ là chúng vừa thấy hắn đều tự động tránh sang một bên, không hề chủ động tấn công.
Trước đây ở núi Oanh Hồi, động vật đối xử với Thẩm Thu Từ thế nào thì hắn đã không còn nhớ rõ, vì vậy trước cảnh tượng hiện tại, hắn cũng không biết đây là bình thường hay bất thường.
Đi hơn mười phút, Thẩm Thu Từ nhận thấy rừng cây càng lúc càng rậm rạp, dường như không giống nơi Chu Tiểu Bảo vừa ở, chỗ Chu Tiểu Bảo khi nãy bốn phía khá trống trải, không giống rừng rậm.
Thế là Thẩm Thu Từ lập tức đổi hướng, đi về phía một ngọn núi bên cạnh.
"A a a a... Con sắp ngã chết rồi..." Một giọng trẻ con non nớt đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu, nghe rất giống giọng Chu Tiểu Bảo trong gương đồng.
Thẩm Thu Từ lập tức ngẩng đầu nhìn theo tiếng động, chỉ thấy từ phía xa một vật thể hồng hào lao vút tới, đang rơi xuống với tốc độ cực nhanh.
Không kịp suy nghĩ, Thẩm Thu Từ lập tức lao lên phía trước, bật người lên không trung, vươn cánh tay dài ôm lấy chú heo con trắng sữa vào lòng.
Vừa chạm vào cơ thể người, hai chân trước của Chu Tiểu Bảo lập tức biến thành hai cánh tay, ôm chặt lấy cổ Thẩm Thu Từ, "Hu hu hu, dọa chết bé rồi."
Thẩm Thu Từ không kịp dỗ dành bé, hai người lúc này vẫn đang rơi rất nhanh, mà đầu óc Thẩm Thu Từ choáng váng, đã không còn đủ sức đưa Chu Tiểu Bảo đáp xuống đất an toàn, toàn thân hắn mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào, chỉ có thể bất lực rơi tự do.
Khóe mắt thoáng thấy bên dưới là một bụi gai rậm rạp, Thẩm Thu Từ chỉ còn cách dùng sức ấn chặt đầu Chu Tiểu Bảo vào lòng mình, rồi nhắm mắt chờ rơi xuống bụi gai.
Một luồng gió mạnh lướt qua bên cạnh Thẩm Thu Từ, có thứ gì đó ôm lấy eo hắn, lạnh lẽo cứng rắn nhưng lại có chút mềm mại, mang theo một hơi thở quen thuộc.
Thẩm Thu Từ mở mắt ra.
Đó là một chiếc đuôi rồng màu đen phủ đầy những chiếc vảy lấp lánh ánh sáng kỳ dị.
Chiếc đuôi rồng rất đẹp, giống như viên ngọc trai đen thượng hạng, không chói mắt nhưng vô cùng nổi bật.
Thẩm Thu Từ nghiêng đầu định nhìn rõ thì chiếc đuôi rồng đột nhiên biến mất, thay vào đó là một bàn tay lạnh lẽo ôm lấy eo hắn, chậm rãi đáp xuống mặt đất.
Thẩm Thu Từ nhìn thẳng vào đôi mắt đen như mực của người kia.
Là Long Dịch.
"Mẹ nó mày còn chạy đi đâu?" Không xa truyền đến tiếng gầm của Tề Lân, "Dám làm ngã nhóc con của tao, tao giết mày."
Long Dịch buông tay đang ôm eo Thẩm Thu Từ ra, cúi đầu nhanh chóng nhìn lướt qua người hắn và Chu Tiểu Bảo, rồi không nói một lời bước lên phía trước, chiếc dùi cui màu đen trong tay lập tức hóa thành một cây roi dài màu đen, vung mạnh quất vào con Chư Điểu đang định bỏ chạy.
Vừa rồi Chư Điểu còn giữ Chu Tiểu Bảo trong tay, anh và Tề Lân ít nhiều còn phải kiêng dè, giờ Chư Điểu vì tự cứu mình mà ném Chu Tiểu Bảo ra ngoài, không còn lá bùa hộ mệnh nữa thì chẳng đáng ngại.
Lần này Long Dịch còn chưa kịp ra tay thì Chư Điểu đã bị Tề Lân đè xuống đất.
Tề Lân vừa đấm vừa đá đầy bực tức, "Dám bắt cóc trẻ con ngay dưới mí mắt tao, ông đây đấm chết tổ tiên nhà mày, nhìn cái bộ dạng chim chóc của mày đi, ngoài trộm gà bắt chó thì mày còn biết làm gì nữa?"
"Anh hiệu trưởng, anh ấy không trộm gà bắt chó." Chu Tiểu Bảo đã hóa thành hình người, lúc này tr*n tr**ng nằm trong lòng Thẩm Thu Từ, phía sau mông vẫn còn lắc lư một đoạn đuôi nhỏ, đôi mắt đen ngấn nước, vừa thút thít vừa phản bác Tề Lân, "Em là heo con, anh ấy trộm heo con chứ đâu có trộm gà bắt chó."
Tề Lân: "......"
Long Dịch bước đến trước mặt Chư Điểu, khụy một gối xuống, dùng dùi cui nâng cằm hắn ta lên, cười lạnh một tiếng, "Tôi tìm cậu nhiều năm rồi, không ngờ lại gặp nhau nữa." Năm đó, đúng lúc anh tu luyện đến thời điểm quan trọng thì bị chính con Chư Điểu này đánh trọng thương, nếu không có Tô Dạng thì từ lâu anh đã biến thành một con rồng chết rồi.
"Hừ." Chư Điểu cười khẩy, "Mày vẫn còn sống à, hôm nay rơi vào tay mày thì coi như tao xui."
"Xui cái ông nội mày." Tề Lân đá mạnh vào cánh của hắn ta một cái, "Cho mày còn vênh váo."
"Hu hu hu..." Chu Tiểu Bảo đột nhiên òa khóc, "Anh hiệu trưởng đáng sợ quá..."
Tề Lân: "......"
Quên mất là còn có trẻ con ở đây, anh ta phải giữ gìn hình tượng một hiệu trưởng hiền từ.
"Nào, cục cưng, đứng dậy nào." Tề Lân thân thiết túm lấy cái cổ thon của Chư Điểu rồi kéo hắn ta đứng lên, "Chúng ta đến Cục Quản lý Yêu quái ăn cơm ngon nha, hiệu trưởng yêu cưng, chụt chụt."
Thẩm Thu Từ: "......"
Tề Lân kéo Chư Điểu đi ra ngoài, Long Dịch bước đến bên cạnh Thẩm Thu Từ, nhíu mày nhìn hắn: "Sao cậu lại ở đây?"
"Tôi..." Thẩm Thu Từ suy nghĩ rất nhanh trong đầu, hắn phải giải thích thế nào đây? Không phải yêu quái nào cũng có thể vào được sân huấn luyện đặc cấp, chuyện này phải nói sao đây?
"Vì tôi lo cho anh." Thẩm Thu Từ tìm một cách nói khéo léo nhất.
Lo cho anh?
Long Dịch bất giác siết chặt tay, con mèo nhỏ này vì lo cho anh mà dám xông vào sân huấn luyện đặc cấp?
Tuy có chút cảm động, nhưng đó cũng không phải là lý do để hắn liều lĩnh xông vào như vậy.
Long Dịch đang định lên tiếng răn dạy thì trước mắt Thẩm Thu Từ đột nhiên tối sầm, cứ thế mất đi ý thức.