Nhà trẻ Xuân Phong rất rộng, trong phạm vi tầm mắt của Thẩm Thu Từ, ngoài vài tòa nhà dạy học và ký túc xá ra thì tất cả đều là đồng cỏ và rừng rậm, khi xe chạy ngang qua thỉnh thoảng còn nhìn thấy những tấm biển như "Sân huấn luyện truy bắt", "Sân huấn luyện bay" và những dòng chữ tương tự.
Xe của Long Dịch dừng lại trước tòa nhà văn phòng, bên dưới Sở trưởng Cổ cùng vài người đang đứng nói chuyện, vừa nhìn thấy xe của Long Dịch thì đều vây lại.
Long Dịch vừa xuống xe, mọi người đồng thời tiến lên đón, "Cục trưởng Long, anh đến rồi."
"Tề Lân, xảy ra chuyện gì?" Long Dịch đóng cửa xe rồi hỏi.
Người Long Dịch gọi là Tề Lân là một người đàn ông trẻ tuổi trông chỉ khoảng ngoài hai mươi, anh ta là hiệu trưởng của Nhà trẻ Xuân Phong.
"Đây là cô giáo Vương, người phụ trách chăm sóc Chu Tiểu Bảo, cô hãy báo cáo tình hình với Cục trưởng Long." Tề Lân chỉ vào một cô giáo đứng bên cạnh.
"Là thế này, Cục trưởng Long." Cô giáo Vương nói, "Mấy ngày nay Chu Tiểu Bảo vẫn học tập và huấn luyện như bình thường, sáng nay tiết học của Chu Tiểu Bảo là vào sân huấn luyện sơ cấp để tập luyện, nhưng sau khi kết thúc buổi huấn luyện thì em ấy vẫn không đi ra, chúng tôi lập tức vào tìm nhưng không tìm thấy tung tích của Chu Tiểu Bảo."
Long Dịch lại hỏi thêm một số vấn đề, được biết camera giám sát trong khoảng từ mười giờ đến mười một giờ sáng đột nhiên xảy ra sự cố, video trước mười giờ vẫn còn thấy Chu Tiểu Bảo, còn trong camera sau mười một giờ thì Chu Tiểu Bảo đã biến mất.
Nói cách khác, chắc chắn trong khoảng thời gian từ mười giờ đến mười một giờ đã xảy ra chuyện gì đó.
"Thầy phụ trách lớp huấn luyện là ai?" Thẩm Thu Từ lên tiếng hỏi.
"Là thầy Cẩu của sân huấn luyện sơ cấp, hiện giờ thầy ấy vẫn đang tìm người trong sân huấn luyện." Tề Lân nghĩ mãi vẫn không hiểu, "Sân huấn luyện sơ cấp không có nguy hiểm, chỉ là một số bối cảnh mô phỏng, hơn nữa trên người các bé đều đeo thiết bị định vị, nếu có vấn đề gì thì giáo viên sẽ nhận được thông báo ngay lập tức, nhưng tín hiệu của thiết bị định vị của Chu Tiểu Bảo đột nhiên biến mất."
"Thời gian biến mất." Nghe nói Chu Tiểu Bảo mất tích ở sân huấn luyện sơ cấp, Long Dịch lập tức sải bước về phía đó.
"Mười giờ năm mươi bốn phút." Tề Lân vội đi theo.
"Mấy ngày nay có ai đến thăm Chu Tiểu Bảo không?" Bước chân Long Dịch rất dài, Tề Lân cũng đi rất nhanh, Thẩm Thu Từ đi một lúc rồi phải chạy bước nhỏ mới theo kịp.
"Không có, Cục đã ra thông báo, không cho phép bất kỳ ai gặp riêng Chu Tiểu Bảo, mẹ của em ấy đã đến hai lần nhưng đều bị chúng tôi từ chối." Cô giáo Vương là nữ, càng không theo kịp, giày cao gót gõ xuống đất, có hai lần suýt ngã, Thẩm Thu Từ đưa tay đỡ cô một cái.
"Cảm ơn." Cô giáo Vương cảm kích nói lời cảm ơn với Thẩm Thu Từ.
Sân huấn luyện sơ cấp chủ yếu dành cho những ấu yêu còn nhỏ hoặc có năng lực chiến đấu thấp, sử dụng môi trường thực tế ảo, tương tự như công nghệ VR của con người, toàn bộ con mồi và môi trường đều là mô phỏng chứ không phải thật, vì vậy sân huấn luyện sơ cấp là một khoảng đất trống rộng lớn, phóng mắt nhìn ra chỉ toàn đồng cỏ bằng phẳng, đến cả một chỗ để ẩn nấp cũng không có.
Hai tay Long Dịch đặt lên thắt lưng, ánh mắt nhìn về phía sân huấn luyện sơ cấp, mấy sân huấn luyện này đều do anh và vài đại yêu thời thượng cổ cùng tạo ra, độ an toàn cực cao, muốn lặng lẽ xâm nhập kết giới của Nhà trẻ Xuân Phong mà không bị ai phát hiện, rồi lại tiến vào sân huấn luyện sơ cấp mang Chu Tiểu Bảo đi, che giấu thiết bị định vị rồi đưa đứa bé rời khỏi nhà trẻ, Long Dịch không tin có ai làm được chuyện đó, lại còn là ngay trước mắt Kỳ Lân.
Tề Lân là một con Kỳ Lân hơn hai nghìn tuổi, năng lực chiến đấu rất mạnh, đây cũng là lý do ban đầu Long Dịch dám giao Nhà trẻ Xuân Phong cho anh ta quản lý.
"Trước khi anh đến, tôi đã cho người tìm khắp nhà trẻ mấy lượt rồi, nơi này được canh gác rất nghiêm ngặt, muốn lặng lẽ đi ra ngoài là điều không thể, nhưng nếu chưa ra ngoài thì em ấy có thể trốn ở đâu?" Tề Lân cũng không tin có ai có thể tránh được tầm mắt của anh ta cùng mấy đại yêu hơn nghìn tuổi khác để trực tiếp đưa đứa trẻ đi.
Thầy Cẩu và những người khác nhìn thấy Long Dịch và Tề Lân thì đều đi tới, "Cục trưởng Long, Hiệu trưởng Tề, chúng tôi đã tìm không biết bao nhiêu lần rồi, vẫn không phát hiện gì."
Thẩm Thu Từ đưa mắt nhìn khắp sân huấn luyện sơ cấp một vòng, nếu Chu Tiểu Bảo thật sự biến mất từ đây thì đứa bé đã biến mất bằng cách nào?
Nếu là anh, muốn đưa một người đi từ nơi này thì sẽ dùng cách gì?
Nơi này chỉ có một lối ra vào, có bảo vệ canh gác, lại có camera giám sát, có giáo viên theo dõi suốt quá trình, làm sao có thể thần không biết quỷ không hay đưa một ấu yêu đi được? Hơn nữa còn phá hỏng cả camera.
Trừ phi thực lực mạnh đến mức khủng khiếp, nếu không thì chỉ có thể là người bên trong.
Thẩm Thu Từ khẽ kéo tay áo Long Dịch, Long Dịch quay đầu nhìn hắn, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong khoảnh khắc ấy dường như đều hiểu được suy nghĩ trong đầu đối phương.
Long Dịch cụp mắt, người ở đây đều được tuyển chọn kỹ càng, trải qua đủ loại khảo sát, ngoài Tề Lân ra thì cấp chủ nhiệm đều là những đại yêu hơn nghìn tuổi, ngay cả nhân viên cấp dưới cũng đều có lai lịch trong sạch.
"Thế này đi." Long Dịch vỗ nhẹ vai Thẩm Thu Từ, hạ giọng nói, "Cậu cùng Sở trưởng Cổ kiểm tra toàn bộ nhân viên ở đây." Long Dịch lấy từ trong ngực ra chiếc gương đồng nhỏ và cả thẻ công tác của mình rồi nhét vào tay Thẩm Thu Từ, chiếc gương đồng dùng để kiểm tra nhân viên, còn thẻ công tác là để phòng trường hợp có người không chịu nghe lời Thẩm Thu Từ.
Long Dịch chỉ về phía đám người của Cục Quản lý Yêu quái vừa chạy đến, "Các cậu chia nhóm vào các sân huấn luyện khác tìm kiếm lại một lần nữa."
"Rõ, Cục trưởng Long."
"Tề Lân, tôi đi cùng cậu vào sân huấn luyện đặc cấp xem thử." Nếu thật sự là người bên trong, không thể ra khỏi Nhà trẻ Xuân Phong thì nơi duy nhất có thể ẩn náu chỉ có sân huấn luyện đặc cấp.
Các sân huấn luyện trong Nhà trẻ Xuân Phong được chia thành sân huấn luyện chuyên biệt và sân huấn luyện tổng hợp.
Sân huấn luyện chuyên biệt được thiết kế dành cho từng chủng loại yêu quái khác nhau, còn sân huấn luyện tổng hợp đúng như tên gọi là sân huấn luyện toàn diện, chia thành sân huấn luyện sơ cấp, trung cấp và cao cấp, tất cả đều dùng để huấn luyện các ấu yêu trong nhà trẻ.
Ngoài ra, nhà trẻ Xuân Phong còn có một khu vực đặc biệt, đó chính là sân huấn luyện đặc cấp.
Sân huấn luyện đặc cấp thông thường sẽ không mở cửa, bên trong rừng rậm um tùm, linh lực dồi dào, không có kết giới bảo vệ, mức độ nguy hiểm rất cao, chỉ những đại yêu mới dám đi vào.
Trước khi Thẩm Thu Từ và mọi người đến, Tề Lân đã cho toàn bộ nhân viên tìm kiếm khắp mọi nơi ngoại trừ sân huấn luyện đặc cấp, nếu phải mang theo một đứa trẻ để ẩn náu thì ngoài nơi đó ra không còn chỗ nào khác có thể dung thân.
"Tôi đi cùng hai người." Thẩm Thu Từ vội nói, nếu thật sự có yêu quái trốn trong sân huấn luyện đặc cấp thì kẻ đó chắc chắn rất nguy hiểm, mà Thẩm Thu Từ nhớ cơ thể của Long Dịch hình như có vấn đề.
"Đừng làm loạn." Long Dịch khẽ nhíu mày, anh nhớ năng lực chiến đấu của Thẩm Thu Từ rất thấp.
Làm loạn?
Thẩm Thu Từ lắc đầu, "Tôi không làm loạn, tôi nghĩ mình có thể giúp được."
"Cậu không giúp được." Long Dịch gọi Tề Lân rồi cùng đi về phía sân huấn luyện đặc cấp.
Bị "coi thường", Thẩm Thu Từ cũng không giận, chỉ lặng lẽ đi theo sau Long Dịch, Sở trưởng Cổ vẫy tay định gọi hắn quay lại, nhưng nghĩ một lúc rồi thôi, cứ để hắn đi vậy, dù sao cũng là người thi đứng nhất, đầu óc rất thông minh.
Bên ngoài sân huấn luyện đặc cấp có hai bảo vệ mặc đồng phục màu xanh da trời, trên đồng phục có dòng chữ "Nhà trẻ Xuân Phong".
Long Dịch và Tề Lân đi tới, còn Thẩm Thu Từ thì bị chặn lại.
"Chúng tôi đi cùng nhau." Thẩm Thu Từ chỉ vào bóng lưng Long Dịch.
"Cục trưởng Long." Một bảo vệ lên tiếng hỏi, "Cậu ấy cũng vào cùng sao?"
Khoảnh khắc Long Dịch quay đầu lại, Thẩm Thu Từ đưa tay nắm lấy tay áo đồng phục của Long Dịch, Long Dịch khựng người trong chốc lát, Thẩm Thu Từ nhìn anh, trong mắt mang theo chút mong đợi.
Hai người bảo vệ cũng nhìn Long Dịch, chờ anh lên tiếng.
Đối diện với đôi mắt trong trẻo của Thẩm Thu Từ, Long Dịch cảm thấy nếu từ chối thì mình đúng là đồ khốn, nhưng bên trong sân huấn luyện đặc cấp rất nguy hiểm, một con mèo nhỏ có năng lực chiến đấu thấp như Thẩm Thu Từ thật sự không thích hợp vào đó, nếu xảy ra chuyện gì thì e rằng anh sẽ không thể bảo vệ được hắn.
Long Dịch cứng rắn gỡ bàn tay đang nắm tay áo mình của Thẩm Thu Từ xuống, nghiêm mặt nói: "Thẩm Thu Từ, tôi ra lệnh cho cậu lập tức quay về thực hiện nhiệm vụ tôi vừa giao."
Thẩm Thu Từ khựng lại một chút, từ khi quen Long Dịch đến nay, đây là lần đầu tiên Long Dịch dùng vẻ mặt và giọng điệu như vậy nói chuyện với hắn.
Tề Lân nhìn hai người một cái, cảm thấy bầu không khí giữa bọn họ có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, dù sao có Tô Dạng ở đó thì cây già rất khó nở hoa.
Thấy Long Dịch đã quyết tâm không đưa mình vào, Thẩm Thu Từ chỉ đành từ bỏ.
"Cục trưởng Long, anh cẩn thận nhé." Thẩm Thu Từ dặn dò.
"Yên tâm." Long Dịch giơ tay xoa nhẹ lên đầu Thẩm Thu Từ, động tác ấy tựa như đã làm hàng ngàn hàng vạn lần, mang theo ý an ủi.
Hai người đồng thời khựng lại.
Không còn thời gian để nghĩ nhiều, ngay sau đó Long Dịch sải bước cùng Tề Lân đi về phía sân huấn luyện đặc cấp.
Nhìn theo bóng lưng Long Dịch và Tề Lân tiến vào sân huấn luyện đặc cấp, Thẩm Thu Từ quay người đi ngược trở lại.
Bên này, Sở trưởng Cổ cùng các cán bộ của Cục Quản lý Yêu quái đã tập hợp toàn bộ nhân viên lại, mọi người cầm gương đồng bắt đầu kiểm tra từng người.
Thẩm Thu Từ cầm chiếc gương đồng mà Long Dịch đưa cho, chiếc gương này khác với những chiếc gương đồng trong tay người của Cục Quản lý Yêu quái, hoa văn trên đó phức tạp và cổ kính hơn nhiều, mặt gương được vẽ bằng những sợi chỉ vàng thành một loài hoa không rõ tên, dây leo men theo đường viền kéo dài xuống cán gương, ở cuối chiếc lá còn khắc hai chữ: Hãn Chi.
Trông giống như một cái tên.
"Hãn Chi?" Thẩm Thu Từ khẽ đọc hai chữ ấy, vậy mà lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, như thể đã từng gọi cái tên này vô số lần, hơn nữa cái tên ấy dường như hắn đã từng nhìn thấy ở đâu rồi.
Thẩm Thu Từ đưa gương đồng về phía thầy Cẩu trong số các nhân viên của nhà trẻ, trên mặt gương hiện lên đủ loại thông tin của thầy ấy.
Bản thể: một con chó ta.
Tuổi: tám trăm tuổi.
Năng lực chiến đấu: trung bình.
Thân thiện với con người.
Cha mẹ và anh em đều làm việc tại các đơn vị khác nhau của Cục Quản lý Yêu quái.
Khi Thẩm Thu Từ nhìn đến dòng cuối cùng, trước mắt hắn đột nhiên tối sầm, bàn tay cầm gương siết chặt lại, ngay sau đó trong đầu bắt đầu lướt qua từng hình ảnh.
Thầy Cẩu bước ra từ căng tin của nhà trẻ, trên tay cầm một chiếc bánh trứng cuộn ăn dở, rồi đi vào sân huấn luyện sơ cấp, sau đó một đám trẻ trên đầu mọc đôi tai nhỏ, sau mông vểnh chiếc đuôi bé xíu chạy vào sân huấn luyện...
Hình ảnh kết thúc.
Thẩm Thu Từ mở mắt, nhìn bàn tay đang cầm chiếc gương đồng của mình, nếu hắn đoán không nhầm thì những gì vừa nhìn thấy chính là những việc thầy Cẩu đã làm trong buổi sáng hôm nay.
Nói vậy, chiếc gương đồng của Long Dịch có thể nhìn lại quá khứ?
Nếu thật sự là vậy, tại sao vừa rồi Long Dịch không trực tiếp dùng chiếc gương này?
Thẩm Thu Từ không kịp nghĩ nhiều, lập tức đi đến trước mặt thầy Cẩu hỏi: "Sáng nay thầy ăn bánh trứng cuộn đúng không?"
"Hả?" Thầy Cẩu đầy vẻ kinh ngạc, "Sao cậu biết?"
Sau khi có được câu trả lời xác nhận, Thẩm Thu Từ lại đưa gương đồng về phía những nhân viên khác.