Hà Liên mượn một cái lò nướng mang tới, lấy phần thịt sầu riêng ra, phết mật ong lên rồi đặt trên giấy bạc, cho vào lò nướng và chỉnh nhiệt độ.
"Đây cũng là lần đầu tôi làm, cứ thử trước xem sao." Hà Liên căng thẳng xoa xoa tay, cậu ta chỉ từng ăn sầu riêng nướng ở tiệm bánh ngọt, còn chưa từng ăn ở nhà.
"Được." Mắt Thẩm Thu Từ cũng sáng lấp lánh, đây là lần đầu tiên hắn nấu thứ gì đó kể từ khi dọn đến đây.
Sầu riêng vừa được làm nóng, mùi hương đã lan ra từ khe hở của lò nướng, Thẩm Thu Từ khẽ cau mày, "Cậu chắc là sẽ ngon chứ?"
"Ngon, chắc chắn ngon." Hà Liên cầm một múi sầu riêng chưa nướng đưa cho Thẩm Thu Từ, "Anh nếm thử cái này trước đi."
"Ăn sống được sao?" Thẩm Thu Từ có chút nghi ngờ.
"Ăn được, vốn là ăn như thế." Hà Liên bất đắc dĩ giải thích, "Ban đầu người ta vẫn ăn như vậy, sầu riêng nướng là cách ăn được mọi người nghĩ ra sau này để nâng cấp thêm một bậc." Đối với một "yêu quái chưa từng trải đời" như Thẩm Thu Từ, Hà Liên đã cố gắng hết sức để giải thích cho hắn.
"Ồ." Thẩm Thu Từ cầm một múi sầu riêng vàng óng lên cắn một miếng.
"Thế nào?" Hà Liên mong chờ nhìn hắn, vì rất khó tìm được một người có cùng sở thích nên Hà Liên đặc biệt hy vọng Thẩm Thu Từ có thể trở thành bạn tốt cùng ăn sầu riêng với mình.
Biểu cảm trên mặt Thẩm Thu Từ rất phức tạp, có chút khó diễn tả bằng lời.
"Lần đầu ăn ai cũng vậy." Hà Liên vội nói, "Anh cắn thêm một miếng nữa đi, thêm một miếng nữa thôi là sẽ mở ra cánh cửa của một thế giới mới."
Dưới ánh nhìn chăm chú của Hà Liên, Thẩm Thu Từ lại cắn thêm một miếng.
"Lần này thì sao?" Hà Liên sốt ruột hỏi.
Sầu riêng mềm mịn tan trên đầu lưỡi, Thẩm Thu Từ không nhịn được gật đầu, "Không tệ."
Hà Liên thở phào nhẹ nhõm, tìm được một người cùng sở thích thật quá khó.
Khi miếng sầu riêng nướng đầu tiên chín, chuông cửa vang lên, Thẩm Thu Từ mở cửa, Hoa Dung lập tức bịt mũi, "Khó ngửi quá."
"Vậy cô đến đây làm gì?" Triệu Triều, người đến cùng Hoa Dung, nhìn cô.
"Ăn sầu riêng chứ." Hoa Dung xách chiếc túi nhỏ, uyển chuyển bước vào phòng của Thẩm Thu Từ.
Triệu Triều: "......"
Lời phụ nữ tuyệt đối không thể tin.
Dưới ánh mắt của mọi người, Hoa Dung ăn hết miếng sầu riêng nướng đầu tiên, còn chưa đã thèm mà l**m môi, "Ngon quá."
Mọi người: "......"
Thấy phản ứng của Hoa Dung, Hà Liên biết mẻ sầu riêng nướng đầu tiên đã thành công, thế là phết mật ong lên toàn bộ phần sầu riêng còn lại rồi cho vào lò nướng.
Ngay từ khi bước chân đầu tiên vào tòa ký túc xá nhân viên, Long Dịch đã ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt như có như không, không khỏi khẽ nhíu mày.
Bước vào thang máy, nhấn tầng, theo thang máy không ngừng đi lên, mùi hương ấy dường như cũng ngày càng nồng hơn, không biết có phải ảo giác hay không.
Đến khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, sắc mặt Long Dịch đột ngột thay đổi, suýt nữa bị mùi hương ấy ép đến mức quay đầu bỏ đi.
Long Dịch nhíu mũi, gõ cửa phòng Thẩm Thu Từ-2302.
Bên trong truyền đến tiếng bước chân, Long Dịch khẽ cử động gương mặt, thay bằng vẻ mặt có phần ôn hòa.
Cửa phòng mở ra, người bên ngoài và người bên trong đều ngây người.
Triệu Triều mặt đầy ngơ ngác: "Cục, Cục trưởng Long? Sao anh lại đến đây?"
Gương mặt ôn hòa mà Long Dịch vừa thay ngay lập tức lạnh xuống.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, đứng chết trân ngay trước cửa.
Triệu Triều không hiểu vì sao Long Dịch lại xuất hiện trước cửa nhà Thẩm Thu Từ, còn Long Dịch thì không hiểu vì sao Triệu Triều lại có mặt trong nhà Thẩm Thu Từ.
Thẩm Thu Từ nghe thấy động tĩnh liền vội đi ra, "Là Cục trưởng Long sao? Là tôi mời anh ấy đến."
"Hả?" Triệu Triều ngơ ngác lần hai.
Việc Thẩm Thu Từ mời Long Dịch thì tuy không bình thường lắm nhưng hắn ta vẫn còn có thể hiểu được phần nào, nhưng việc Long Dịch thật sự đến đây thì quá bất thường.
Hắn ta theo Cục trưởng Long bao nhiêu năm nay, từ bao giờ Cục trưởng lại dễ nói chuyện như vậy, bảo đến là đến?
Triệu Triều nuốt nước bọt, cảm thấy mình dường như đã vô tình nhìn thấy chuyện gì đó rất ghê gớm.
"Cục trưởng Long, anh đến rồi, đứng ngoài cửa làm gì? Vào đi chứ?" Thẩm Thu Từ cảm thấy với tư cách chủ nhà thì mình nên nhiệt tình hơn một chút.
Long Dịch: "......" Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Triệu Triều: "......"
Nghe cái giọng quen thuộc ấy đi, xong đời rồi, nếu để Tô Dạng biết thì thế giới sẽ sụp đổ mất, hắn ta phải nghĩ cách che giấu giúp Cục trưởng mới được.
Hoa Dung và Hà Liên nghe thấy động tĩnh ngoài cửa cũng bước ra, nhìn thấy Long Dịch thì đều há hốc miệng, mặt đầy vẻ không dám tin, "Cục, Cục trưởng Long..." Tại sao Cục trưởng Long lại xuất hiện trong buổi tiệc sầu riêng của bọn họ?
Long Dịch nhìn mọi người đang đứng trong căn hộ hơn bốn mươi mét vuông của Thẩm Thu Từ, sắc mặt thay đổi mấy lần, hóa ra Thẩm Thu Từ không chỉ mời mình anh, bảo anh cứ lên thẳng cũng là vì thế.
Mùi trong phòng còn nồng hơn bên ngoài, sắc mặt Long Dịch càng lúc càng khó coi, mấy người trong phòng không ai dám thở mạnh.
Hà Liên áp chặt lưng vào tường, trừng mắt nhìn Thẩm Thu Từ, sao anh ấy lại gọi cả Cục trưởng Long đến?
"Cục, Cục trưởng Long, anh cũng đến ăn sầu riêng sao?" Lúc này chỉ có Triệu Triều là còn dám mở miệng.
Cục trưởng Long từ trước đến nay chưa từng ăn sầu riêng, hơn nữa cứ ngửi thấy sầu riêng là biến sắc, chẳng lẽ là vì sầu riêng mà đến?
Là vì người.
Cây già nở hoa, nào phải quả sầu riêng có thể cản nổi, chỉ cần ngăn được Tô Dạng là mọi chuyện đều ổn.
Long Dịch không nói gì, Thẩm Thu Từ cảm thấy bầu không khí có chút không ổn, đúng lúc lò nướng "ting" một tiếng, Hà Liên vội chạy đến mở lò, mùi hương nồng đậm ập tới, Long Dịch suýt nữa nôn ngay tại chỗ.
Thấy sắc mặt Long Dịch không đúng, Hà Liên, Triệu Triều và Hoa Dung mỗi người cầm một miếng sầu riêng rồi lao thẳng ra cửa, "Bọn tôi đi trước đây, Cục trưởng Long cứ từ từ ăn nhé."
Không đợi Thẩm Thu Từ lên tiếng, ba người đã chớp mắt biến mất không còn bóng dáng.
Lúc này Thẩm Thu Từ mới chậm chạp nhận ra có lẽ vì Long Dịch là cấp trên còn bọn họ là cấp dưới nên ngồi ăn cùng sẽ thấy gò bó, nhưng trong tiềm thức của hắn dường như chưa bao giờ coi Long Dịch là cấp trên.
Ba người chạy ra ngoài, đến phòng của Hà Liên, sau khi đóng cửa lại, Hà Liên lấy ba lon cola từ tủ lạnh ra, ba người vừa uống cola vừa ăn sầu riêng, tiện thể buôn chuyện về hai người ở phòng bên cạnh.
Hà Liên: "Sao Cục trưởng Long lại đến?"
Triệu Triều: "Thẩm Thu Từ nói cậu ấy mời Cục trưởng Long."
Hoa Dung: "Nếu anh mời Cục trưởng Long đến nhà làm khách thì Cục trưởng có đi không?"
Triệu Triều: "Anh ấy sẽ bảo tôi cút."
Hà Liên: "Vậy tại sao Cục trưởng Long lại đến?"
Hoa Dung: "......"
Triệu Triều: "Cục trưởng Long còn chủ động kết bạn WeChat với Thẩm Thu Từ nữa."
Hà Liên: "Anh Từ của tôi đúng là đẹp trai thật."
Hoa Dung: "Đúng vậy, trước đây tôi còn định theo đuổi anh ấy nữa."
Triệu Triều và Hà Liên đồng loạt quay sang nhìn cô, Hoa Dung vội xua tay, "Đương nhiên bây giờ tôi đã từ bỏ ý định đó rồi."
Ba người im lặng một lúc rồi đồng thời lên tiếng, "Cục trưởng Long thích Thẩm Thu Từ/anh Từ rồi nhỉ?"
Hoa Dung chống cằm, vẻ mặt mơ màng, "Tình yêu đến quá nhanh như cơn lốc xoáy, nhưng hai người bọn họ đẹp đôi quá."
Triệu Triều: "Cục trưởng Long chưa bao giờ ăn sầu riêng."
Hà Liên: "Tôi và anh Từ cùng vào văn phòng, mới chưa đến một tuần mà anh Từ đã sắp có người yêu rồi sao? Hơn nữa đối tượng còn là đại lão của Cục Quản lý Yêu quái? Giữa tôi và anh Từ chỉ khác nhau mỗi một gương mặt thôi sao?"
Triệu Triều: "Có Tô Dạng ở đó, con đường phía trước của Thẩm Thu Từ chỉ toàn màu xám."
Hoa Dung lập tức tỉnh táo, "Đúng rồi, còn có Tô Dạng nữa, giờ phải làm sao đây?"
Triệu Triều: "Cục Quản lý Yêu quái bọn tôi ghét Tô Dạng từ lâu rồi, dựa vào đâu mà cậu ta làm lỡ chuyện tìm người yêu của Cục trưởng chúng tôi? Nếu Cục trưởng có người yêu thì sẽ không suốt ngày nghĩ đến chuyện mắng bọn tôi nữa."
Hoa Dung: "Bây giờ chúng ta cũng xem như người nhà bên phía Thu Từ rồi, sao có thể để Thu Từ chịu thiệt được?"
Hà Liên: "......"
Tô Dạng? Sao nghe quen thế?
Ồ, Hà Liên nhớ ra rồi, Tô Dạng từng đến văn phòng tìm cậu ta, còn đưa cho cậu ta một tấm danh thiếp, nói rằng Cục trưởng Long là người đã có chủ.
......
Trong phòng 2302.
"Xin lỗi nhé, Cục trưởng Long." Thẩm Thu Từ cảm thấy rất áy náy.
Thấy Thẩm Thu Từ đầy vẻ áy náy, chút khúc mắc ban nãy trong lòng Long Dịch lập tức tan thành mây khói.
"Cậu bảo tôi đến là để ăn cái này à?" Long Dịch cố gắng không bịt mũi để tránh làm Thẩm Thu Từ ngượng, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi.
"Hà Liên nói rất ngon, tôi cứ tưởng anh cũng sẽ thích." Thẩm Thu Từ không biết trong xã hội hiện đại mức độ yêu thích sầu riêng bị chia thành hai thái cực, người thích thì cực kỳ thích, người ghét thì cực kỳ ghét, chỉ biết Hà Liên nói ngon, còn Hoa Dung và Triệu Triều hình như cũng rất thích, nên theo bản năng cho rằng Long Dịch cũng sẽ thích.
Vì nghĩ anh thích nên mới mời anh ăn.
Chỉ riêng câu nói này cũng khiến Long Dịch cảm thấy mình nên thử một miếng, nhưng vừa ngửi thấy mùi ấy, Long Dịch lập tức hối hận.
"......Cậu ăn đi, tôi nhìn là được."
"Thế sao được, anh đã đến rồi mà." Thẩm Thu Từ ngượng ngùng nói, "Hiện giờ lương của tôi có hạn, không có gì ngon để tiếp đãi Cục trưởng Long, anh cứ tạm chịu khó một chút, đợi tôi lĩnh lương rồi nhất định sẽ mời anh ăn ngon hơn." Tiện thể bán luôn miếng hổ phách kia cho hắn.
Chú mèo nhỏ vậy mà còn nghĩ đến chuyện sau khi lĩnh lương sẽ mời anh ăn ngon, Long Dịch lập tức có chút cảm động.
"Cục trưởng Long, anh nếm thử đi." Thẩm Thu Từ đưa một miếng sầu riêng nướng đến trước mặt Long Dịch, Long Dịch suýt nữa đoạt cửa bỏ chạy.
"Không cần đâu, cậu ăn đi." Long Dịch vội xua tay.
"Vậy... được rồi." Thấy Long Dịch dường như thật sự không thích, Thẩm Thu Từ đương nhiên sẽ không ép, hình như mùi này đúng là hơi khó ngửi.
Long Dịch chậm rãi bước đến bên cửa sổ, mở cửa ra, luồng gió oi bức từ bên ngoài thổi vào, phần nào làm dịu bớt mùi hương ấy.
Long Dịch thật sự không thể hiểu nổi tại sao lại có người thích ăn sầu riêng.
Long Dịch dựa vào bên cửa sổ, ánh mắt lặng lẽ đảo quanh căn phòng nhỏ một lượt, chính anh chọn khu căn hộ nhân viên này nên đương nhiên biết cách bố trí bên trong, nhưng lúc này khi nhìn thấy Thẩm Thu Từ ở trong căn hộ nhỏ ấy, anh lại cảm thấy trong lòng không yên.
Thẩm Thu Từ không tự mình ăn sầu riêng ngay, mà dùng màng bọc thực phẩm bọc kín mấy miếng sầu riêng nướng còn lại rồi cho vào tủ lạnh, hoàn toàn cách ly mùi hương ấy, hình như Long Dịch thật sự không thể chịu nổi mùi này.
"Cục trưởng Long, để tôi mời anh đi ăn nhé." Dù sao cũng là hắn mời Long Dịch đến ăn gì đó, đương nhiên không thể để Long Dịch đi một chuyến vô ích.
"Được." Long Dịch gật đầu.
Khi Thẩm Thu Từ ngồi trên chiếc ghế thấp trước cửa để thay giày, hắn xắn ống quần dài lên một đoạn, để lộ mắt cá chân thon gầy.
Ánh mắt Long Dịch vô tình rơi lên đó, chỉ cảm thấy nơi mắt cá chân lóe lên một tia sáng, dường như là một chiếc vòng màu xanh nhạt.
Long Dịch khẽ nheo mắt, trong đầu bất ngờ vang lên một giọng nói: "Ta muốn ăn kẹo hồ lô."
"Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô, kẹo hồ lô......"
Lại nữa rồi, vẫn là kẹo hồ lô.
Long Dịch dùng sức lắc đầu, đến khi hoàn hồn lại thì Thẩm Thu Từ đã thay giày xong và đứng dậy, ống quần cũng đã buông xuống che kín mắt cá chân.
"Đi thôi, Cục trưởng Long." Thẩm Thu Từ nói.
Hai người cùng rời khỏi nhà Thẩm Thu Từ, đứng chờ thang máy.
Hà Liên áp sát mắt vào lỗ nhìn trên cửa, nhỏ giọng nói: "Hai người bọn họ ra ngoài rồi, định đi hẹn hò sao?"
Hoa Dung: "Cũng không đến mức nhanh thế chứ?"
Triệu Triều: "Theo sự hiểu biết của tôi về Cục trưởng chúng tôi, nếu anh ấy thật sự đã nhắm trúng thì tuyệt đối sẽ không dây dưa lằng nhằng, chỉ dùng một chiêu là hạ gục."
Hoa Dung: "Anh từng yêu ai chưa? Yêu đương với bắt người có giống nhau đâu?"
Sau khi hiểu ra vì sao trước đây Tô Dạng lại đến cảnh cáo mình, Hà Liên lo lắng nói: "Mọi người nói xem có phải Tô Dạng thích Cục trưởng Long nhưng bản thân lại không chịu nói ra không?" Hôm đó chắc chắn là nhận nhầm người, tưởng cậu ta là Thẩm Thu Từ nên mới chạy đến văn phòng tìm cậu ta.
Một người như vậy thì anh Từ làm sao tranh lại được?
Hoa Dung gật đầu, "Tôi cũng đoán là vậy, có phải Cục trưởng Long đã từ chối cậu ta nhưng cậu ta vẫn cứ bám riết không? Nhưng Cục trưởng Long cũng không chấp nhận mà cũng chẳng từ chối, thái độ này có hơi tra nam nhỉ?"
"Đúng." Hà Liên gật đầu lia lịa, "Theo cách mọi người nói thì tại sao Cục trưởng Long lại phải chiều theo Tô Dạng? Chỉ vì cậu ta từng cứu anh ấy thôi sao? Trừ phi Tô Dạng thích Cục trưởng Long nên mới không muốn Cục trưởng Long tìm người yêu, nếu không thì còn lý do gì nữa? Ơn cứu mạng thì phải lấy thân báo đáp chứ."
Hoa Dung tán thành gật đầu.
Triệu Triều ngây người, lời Hà Liên nói nghe cũng có lý thật.
"Thu Từ nhà chúng ta là một người mơ mơ màng màng ngủ say cả nghìn năm, không thể để một tên tra nam như Cục trưởng Long lừa được, tôi phải nhắc anh ấy." Hà Liên nói thì nói vậy, nhưng người vẫn không nhúc nhích, cậu ta nhát gan, cậu ta sợ Cục trưởng Long.
Vẫn là đợi tối Thẩm Thu Từ về rồi cậu ta sẽ tìm cơ hội nhắc nhở hắn vậy.
Triệu Triều nghĩ mãi, gãi đầu, "Vậy là Tô Dạng thích Cục trưởng Long sao? Thế thì tôi phải giúp Tô Dạng chứ, dù sao tôi với Tô Dạng quen nhau bao nhiêu năm rồi, còn với Thẩm Thu Từ mới quen được mấy ngày, tôi không thể để Thẩm Thu Từ đào góc tường của Tô Dạng được chứ?"
Triệu Triều đưa tay định mở cửa đi ra ngoài thì bị Hà Liên giữ chặt, Hoa Dung cũng kéo cánh tay Triệu Triều lại, "Chuyện của ba người bọn họ thì liên quan gì đến anh?"
Triệu Triều sững người, "Chẳng phải bây giờ đều là chế độ một vợ một chồng rồi sao? Vẫn còn có thể ba người cùng một lúc à?"
......
Thẩm Thu Từ và Long Dịch đứng ngoài cửa chờ thang máy đều không biểu lộ cảm xúc gì, cũng chẳng biết thang máy bị sao, cứ dừng mãi ở tầng mười một không nhúc nhích, hai người đều có thính lực cực tốt, mà cánh cửa lại ở ngay sau lưng, muốn không nghe thấy cũng khó.
Cuối cùng thang máy cũng chuyển động, đi xuống rồi lại đi lên, cửa thang máy mở ra, hai người một trước một sau bước vào.
Hoa Dung: "Vừa rồi tôi thấy Cục trưởng Long vòng tay ôm eo Thu Từ."
Câu nói ấy vang lên đúng lúc cửa thang máy từ từ khép lại, Thẩm Thu Từ là người bước vào trước, không nhịn được nhìn sang bàn tay của Long Dịch, anh ôm eo hắn lúc nào vậy?
Lúc này Long Dịch chỉ hận không thể đi lên đá tung cửa phòng 2301, ban nãy anh chỉ đưa tay chắn hờ một chút để nhường Thẩm Thu Từ vào thang máy trước thôi, sao lại thành ôm eo rồi, nói như thể anh giở trò sàm sỡ vậy.
Không gian trong thang máy vốn đã chật hẹp, vốn dĩ đã hơi ngượng ngùng, nghe xong người khác bàn tán sau lưng thì lại càng ngượng hơn.
Tô Dạng?
Thẩm Thu Từ đột nhiên nhớ tới màn hình máy tính hôm đó ở Cục Quản lý Yêu quái, con Phượng Hoàng nhỏ kia hình như tên là Tô Dạng.
Hóa ra hai người bọn họ là một đôi.
Phượng Hoàng là vua của trăm loài chim, đứng cạnh Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái thì cũng rất xứng đôi.
Dường như Long Dịch nhìn ra suy nghĩ của Thẩm Thu Từ, mặt nghiêm lại nói: "Đừng nghe bọn họ nói bậy, giữa tôi và Tô Dạng không phải như cậu nghĩ đâu."
Thẩm Thu Từ nhìn Long Dịch, không phải như vậy thì là thế nào?
Nói thật thì Thẩm Thu Từ khá tò mò.
"Thì..." Long Dịch nhìn vẻ mặt đầy khát khao tìm hiểu của Thẩm Thu Từ, đột nhiên nghẹn lời, phải giải thích thế nào đây, chẳng lẽ nói mình là phu quân của đại nhân nhà Tô Dạng?
Thấy Long Dịch đột nhiên không nói nên lời, Thẩm Thu Từ hiểu ra, mỉm cười một cái, vỗ vai Long Dịch, dùng giọng điệu của người từng trải: "Tôi hiểu, tôi hiểu hết mà." Người trẻ yêu đương ấy mà, có lẽ đang trong giai đoạn mập mờ nên không tiện nói rõ.
"Cậu hiểu cái gì?" Long Dịch ngơ ngác.
Thẩm Thu Từ cười cười: "Tôi cũng là người từng thành thân rồi, sau này nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi tôi."