Văn Phòng Ly Hôn Yêu Quái

Chương 14: Tiến triển có hơi nhanh

Có một cán bộ mang bản ghi chép thẩm vấn của Long Dịch đối với Bạch Tiểu Soái và Chu Tuệ tới.

Thẩm Thu Từ mở bản ghi chép ra, bên trong phần quan hệ giữa Bạch Tiểu Soái và Chu Tuệ đã được cán bộ tách riêng thành một bản.

Theo lời Bạch Tiểu Soái, ba trăm năm trước khi hắn ta còn là một con hồ ly nhỏ, từng bị Chu Tứ Mao bắt nạt, năm đó hắn ta đánh không lại Chu Tứ Mao, nên vẫn luôn tìm cơ hội trả thù Chu Tứ Mao.

Nhưng đến khi hắn ta tu luyện thành công, định tìm Chu Tứ Mao báo thù thì lại phát hiện thế giới này đã có Cục Quản lý Yêu quái, Cục Quản lý Yêu quái nghiêm cấm yêu quái đánh nhau, hơn nữa còn thiết lập kết giới.

Vì vậy Bạch Tiểu Soái tự mình dốc lòng phát minh ra một thiết bị gây nhiễu, chuyên dùng để gây nhiễu máy dò linh lực của Cục Quản lý Yêu quái.

Nhưng ngoài việc tránh được sự dò xét của Cục Quản lý Yêu quái thì thiết bị gây nhiễu này hình như cũng chẳng có tác dụng gì khác, nếu hắn ta đi đánh nhau với Chu Tứ Mao thì chắc chắn Cục Quản lý Yêu quái sẽ lập tức biết ngay.

Thế là Bạch Tiểu Soái vắt óc suy nghĩ, cuối cùng nghĩ ra một cách, hắn ta muốn phá hoại gia đình Chu Tứ Mao, để Chu Tứ Mao nếm thử cảm giác bị cắm sừng.

Đến khi Bạch Tiểu Soái gặp Chu Tuệ, hắn ta phát hiện Chu Tuệ thật sự không phải gu của mình, khiến hắn ta không xuống tay nổi, hơn nữa còn phát hiện Chu Tuệ và Chu Tứ Mao từ lâu đã là vợ chồng hữu danh vô thực, không còn tình cảm gì nữa, vì vậy Bạch Tiểu Soái dứt khoát tiếp cận Chu Tuệ, định tìm điểm đột phá từ cô ta.

Sau đó Chu Tuệ yêu cầu học thuật mê hoặc, mà đúng lúc Cục Quản lý Yêu quái ban hành một loạt điều lệ liên quan đến ly hôn, Bạch Tiểu Soái bèn yêu cầu Chu Tuệ đến gây chuyện với Chu Tứ Mao, thế là hai người ăn ý hợp tác.

Cho nên, thực ra giữa Chu Tuệ và Bạch Tiểu Soái không hề có quan hệ thân mật.

"Chúng tôi có thể gặp Chu Tuệ, Chu Tứ Mao và Bạch Tiểu Soái được không?" Với loại lời khai có thể dùng làm chứng cứ trước tòa như thế này, nhất định phải có mặt hai người của Sở Giao dịch Ly hôn, để đương sự và nhân viên cùng ký tên thì mới có hiệu lực.

"Được, nhưng Bạch Tiểu Soái thì hai người còn phải chờ một lát, từ tối hôm qua hắn ta bắt đầu ngứa khắp người, bây giờ bác sĩ đang khám cho hắn ta, mà vẫn chưa tìm ra bệnh gì." Người cán bộ nói.

"Ủa? Vẫn chưa khỏi sao?" Thẩm Thu Từ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

"Cái gì?" Người cán bộ không nghe rõ.

"Không có gì." Thẩm Thu Từ cười một cái, "Đội trưởng Triệu giờ đang ở đâu, chúng tôi đi gặp Chu Tứ Mao trước."

Người cán bộ gọi Triệu Triều trở về, hai người cầm biên bản đi gặp Chu Tứ Mao, bị giam hai ngày, Chu Tứ Mao đã ngoan ngoãn hơn nhiều, thái độ nhìn cũng tốt hơn không ít.

Ra vào Sở Quản lý Yêu quái nhiều lần như vậy cũng không thấy hắn ta thay đổi, thế mà mới vào Cục Quản lý Yêu quái một lần đã thấy rõ ràng thu liễm hơn rất nhiều.

Triệu Triều vừa bước vào đã "rầm" một tiếng đập bàn, học khí thế của Long Dịch đến mười phần, "Hỏi gì thì trả lời nấy, đừng hòng chối cãi."

Thẩm Thu Từ hỏi lại chuyện của Bạch Tiểu Soái một lượt, Chu Tứ Mao nghĩ rất lâu mới nhớ ra, một lúc sau mới phun một câu: "Con hồ ly trắng này mẹ nó thù dai quá, đợi tao ra ngoài..."

"Đợi anh ra ngoài thì sao nào?" Triệu Triều sa sầm mặt, "Đánh nhau một trận rồi lại vào đây ngồi thêm mấy ngày à?"

"Không, không..." Chu Tứ Mao vội xua tay, "Tôi không dám nữa, thật đấy, sau này không dám nữa."

"Loại như anh đã vào danh sách đen của Cục Quản lý Yêu quái rồi, sau này mà còn gây chuyện thì cứ trực tiếp đến chỗ chúng tôi, Cục trưởng của chúng tôi sẽ đích thân tiếp đón."

Thẩm Thu Từ nhìn Triệu Triều một cái, lời này nghe chẳng khác gì đại ca xã hội đen.

Sau khi để Chu Tứ Mao ký tên xong, người cán bộ lại đưa Chu Tuệ tới để ký vào phần xác nhận về mối quan hệ giữa Chu Tuệ và Bạch Tiểu Soái.

Chu Tuệ không phạm lỗi gì nên hôm nay có thể ra ngoài, ký tên xong liền theo người cán bộ đi làm thủ tục.

Bạch Tiểu Soái vẫn còn ở phòng y tế chưa qua được, Thẩm Thu Từ và Triệu Triều bèn đi tìm cậu ta.

Còn chưa đến gần đã nghe bên trong truyền ra từng tiếng kêu thảm thiết, "Ngứa chết tôi rồi, Cục Quản lý Yêu quái các người định mưu tài hại mạng à..."

"Tôi sẽ kiện các người, a a a, ngứa chết tôi rồi..."

Thẩm Thu Từ: "......" Không đến nỗi thảm thế chứ.

Khi Thẩm Thu Từ đi vào nhìn thấy Bạch Tiểu Soái thì thật sự giật mình, toàn thân Bạch Tiểu Soái đều đỏ bừng, trên gương mặt đẹp trai còn nổi đầy chấm đỏ, lúc này đang áp lưng vào tường ra sức cọ người.

Thẩm Thu Từ cảm thấy hôm qua hình như mình cũng đâu dùng nhiều sức lắm, nhiều nhất là ngứa vài tiếng là hết, sao bây giờ vẫn chưa khỏi?

Thẩm Thu Từ nhìn bàn tay mình, thở dài một hơi, có lẽ vì ngủ quá lâu nên đôi lúc vẫn chưa khống chế lực thật chuẩn xác.

Triệu Triều thấy Bạch Tiểu Soái áp lưng vào tường ngọ nguậy không ngừng, không nhịn được huýt sáo một tiếng, "Ồ hô, bây giờ hồ ly tinh đều yêu kiều thế này à?"

"Yêu kiều cái ông nội anh." Bạch Tiểu Soái nhổ một bãi về phía Triệu Triều, "Tiểu gia đây móc mù hai mắt anh."

"Hầy, cái tính nóng này của tôi." Triệu Triều xắn tay áo, "Còn dám gào lên nữa."

Thẩm Thu Từ vội kéo Triệu Triều lại, "Bình tĩnh một chút, chúng ta đến đây để làm việc."

Đương nhiên Triệu Triều sẽ không đánh người trong Cục Quản lý Yêu quái, thế là thuận theo lời Thẩm Thu Từ mà xuống nước, "Hôm nay tạm tha cho cậu."

"Đồ hèn." Bạch Tiểu Soái vừa gãi ngứa khắp người vừa cau chặt mày, "Anh là bác sĩ kiểu gì vậy, có chữa được không?"

Bác sĩ đã bị Bạch Tiểu Soái chất vấn suốt một tiếng đồng hồ, nghe vậy liền "rầm" một tiếng đóng nắp hòm thuốc, lạnh lùng nói: "Không chữa được, tôi đi đây."

Nói xong, bác sĩ xách hòm thuốc rời đi với vẻ cực kỳ lạnh lùng, Bạch Tiểu Soái ngơ ngác, Triệu Triều cười đến không chịu nổi, chống vào khung cửa gọi một tiếng, "Này, bác sĩ An, đây là phòng y tế, người nên đi đâu phải là anh."

An Bình đã tức đến đầu óc choáng váng, nghe Triệu Triều nói vậy chỉ đành quay lại, chỉ vào Bạch Tiểu Soái, "Đem người này, không, con hồ ly này cút khỏi chỗ tôi."

"Được thôi." Triệu Triều bước lên, một tay túm lấy gáy áo Bạch Tiểu Soái rồi nhấc bổng hắn ta lên.

"Ông nội anh, anh là ai vậy?" Bạch Tiểu Soái vừa gãi ngứa vừa giãy giụa, "Đợi tiểu gia ra ngoài đi, anh cứ đợi đó, mẹ nó tôi giết anh..."

"Cậu không ra ngoài được đâu." Triệu Triều chép miệng, "Thiếu niên có vấn đề, tam quan lệch lạc, sắp phải vào trại giáo dưỡng để cải tạo rồi, đồng chí nhỏ."

"Anh đánh rắm #¥&%***%......¥##¥@%¥......"

Trong phòng thẩm vấn lại có sẵn một cuộn băng dính, Thẩm Thu Từ cầm lấy trực tiếp dán kín miệng Bạch Tiểu Soái, con hồ ly trắng này thật sự nói quá nhiều.

"Ưm ưm ưm ưm..." Toàn thân Bạch Tiểu Soái ngứa ngáy, lại không nói được, muốn gãi mặt thì sợ cào rách mặt, nhất thời cả người vặn vẹo như một sợi dây thừng.

"Chậc, eo mềm thật đấy." Triệu Triều nhìn đầy thích thú.

Thẩm Thu Từ không nhịn được nhắc một câu, "Con hồ ly trắng này biết thuật mê hoặc đấy."

"Cái gì cơ?" Triệu Triều cười khẩy một tiếng, "Còn mê hoặc nữa chứ, trông thế này à?"

Bạch Tiểu Soái nghe vậy suýt nữa không thở nổi, thiếu chút nữa tự làm mình nghẹn chết, từ Cục trưởng Cục Quản lý Yêu quái cho đến những người bên dưới của Cục Quản lý Yêu quái chẳng có ai là người tốt, ai nấy đều đáng ăn đòn quá.

Thẩm Thu Từ lấy biên bản ra bảo Bạch Tiểu Soái ký tên, Bạch Tiểu Soái lười chẳng buồn để ý bọn họ.

Thẩm Thu Từ và Triệu Triều cũng không bận tâm, hai người ngồi đó uống trà tán gẫu, giữa chừng Triệu Triều còn bảo người gọi hai miếng bánh ngọt mang vào, hai người ung dung ăn bữa trà chiều ngay trước mặt Bạch Tiểu Soái.

Bạch Tiểu Soái vừa ngứa khắp người, miệng lại bị dán băng dính, cuối cùng không chịu nổi nữa, tự mình đầu hàng rồi ký tên.

Sau khi lấy được bản tường trình đã có chữ ký xác nhận của Bạch Tiểu Soái, Chu Tứ Mao và Chu Tuệ, chỉ cần điều tra rõ trong thời kỳ hôn nhân Chu Tứ Mao và Chu Tuệ có ngoại tình hay không là có thể chuẩn bị nộp toàn bộ chứng cứ lên tòa án, chờ mở phiên xét xử.

Trong những ngày tiếp theo, mọi người bắt đầu phân công phối hợp, điều tra vấn đề đời sống riêng tư của Chu Tứ Mao và Chu Tuệ.

Chu Tuệ và Chu Tứ Mao sau khi bị Long Dịch thẩm vấn ở Sở Quản lý Yêu quái thì không có cơ hội nói dối, vì vậy cả hai đều khai rằng trong thời kỳ hôn nhân không ngoại tình, điều này đã có thể xem là chứng cứ, nhưng dù sao đây cũng là vụ án đầu tiên của Sở Giao dịch Ly hôn, nhất định phải nghiêm cẩn, bởi không phải vụ án nào cũng có Cục Quản lý Yêu quái hỗ trợ.

Mà để điều tra xem trong thời kỳ hôn nhân hai người có ngoại tình hay không thì chủ yếu phải dựa vào Hoa Dung.

Hoa Dung là hoa yêu, có thể giao tiếp với hoa cỏ, trừ khi trước đây hai người cố ý tránh tai mắt của hoa cỏ, còn nếu không hề tránh thì chỉ cần nơi nào có hoa cỏ, Hoa Dung đều có thể hỏi được một số thông tin.

Hoa Dung dẫn Hà Liên đến những nơi Chu Tứ Mao và Chu Tuệ thường lui tới, hỏi thăm hoa cỏ ở đó, mà theo lời những cây cỏ ấy thì từ sau khi Chu Tứ Mao mở nhà máy thức ăn chăn nuôi này, ngày nào hắn cũng tăng ca trong xưởng, quả thật không hề có quan hệ thân mật với người khác, còn Chu Tuệ trước khi quen Bạch Tiểu Soái cũng chỉ là một streamer không có tiếng tăm.

Có được những chứng cứ này, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Sở giao dịch bắt đầu sắp xếp toàn bộ chứng cứ rồi nộp lên tòa án, chỉ còn chờ mở phiên xét xử.

Mà đây là vụ án đầu tiên của Sở Giao dịch Ly hôn, nên đã thu hút sự chú ý rất lớn của các giới yêu quái, chỉ cần vụ án này thành công thì Sở Giao dịch cũng xem như đã đi vào hoạt động ổn định.

Sau này yêu quái đều sẽ biết kết hôn và ly hôn đều phải làm theo đúng thủ tục, không thể như trước đây không có quy củ, không có trật tự.

Đến khi mở phiên tòa, Sở giao dịch sẽ cử một người đứng trước tòa trình bày từng chứng cứ, giống như luật sư trong tòa án của loài người, chỉ khác là ở tòa án của con người có luật sư bào chữa của hai bên, còn ở tòa án của yêu quái thì chỉ có một người phân xử, người phân xử này không thiên vị bên nào, chỉ nêu sự thật và phân tích lý lẽ, cố gắng hết sức để bảo đảm công bằng và chính trực.

"Tôi không được đâu." Hoa Dung vội xua tay, "Tôi sẽ sợ lắm, người ta nhát gan lắm đó, huhu."

"Tôi cũng không được." Mặt Hà Liên trắng bệch, "Tôi mới đến thôi, lên tòa là sẽ không nói nên lời mất." Dù sao cậu ta cũng là người thi xếp hạng cuối, hơn nữa lần này vô cùng quan trọng, đến lúc đó tất cả các đại lão trong yêu giới đều sẽ có mặt, nếu xảy ra sai sót thì e rằng Cục trưởng Long sẽ tát chết cậu ta mất.

"Tôi là người của Cục Quản lý Yêu quái, đừng nhìn tôi." Triệu Triều lười biếng xua tay, hắn ta chỉ là một tay đấm không có tình cảm, đến đây vì mức lương gấp ba mà thôi.

Trong phòng rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.

Thẩm Thu Từ ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đều đang nhìn mình.

"Ừm?" Thẩm Thu Từ không hiểu chuyện gì.

"Thu Từ, hay là cậu lên đi, dù sao cậu cũng là người đứng đầu kỳ thi tuyển vào."

"Được thôi." Thẩm Thu Từ chẳng để tâm, nếu mọi người không muốn lên thì hắn lên vậy.

"Wow." Hà Liên vỗ mạnh vào vai Thẩm Thu Từ, "Anh Từ oai quá."

Hoa Dung nhiệt liệt vỗ tay.

"Được, vậy quyết định vui vẻ như thế nhé." Sở trưởng Cổ đập bàn một cái, "Mấy ngày tới mọi người dốc toàn lực hỗ trợ Thu Từ, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót."

Mấy ngày nay, vì chuyện mở phiên tòa mà Sở giao dịch diễn tập rất nhiều lần, cố gắng đạt đến mức hoàn hảo không tì vết, còn Thẩm Thu Từ thì không thấy có gì phải căng thẳng, chẳng qua chỉ là lên tòa trình bày sự thật và phân tích lý lẽ, cũng không khó.

Thẩm Thu Từ bận rộn mấy ngày, cuối cùng cũng đợi đến thứ Bảy được rảnh rỗi, lúc mở tủ lạnh tìm đồ ăn thì nhìn thấy quả sầu riêng kia.

Thẩm Thu Từ vậy mà lại quên mất nó.

Mặc dù đã để gần mười ngày rồi, nhưng vẫn luôn ở trong tủ lạnh nên chắc sẽ không hỏng, hơn nữa nó đắt mà, cho dù có hỏng thì Thẩm Thu Từ cũng không nỡ vứt đi.

Nếu Thẩm Thu Từ lúc mua sầu riêng biết sau này mình sẽ nghèo như thế thì có đánh chết hắn cũng sẽ không mua.

Thẩm Thu Từ cầm tờ nhãn dán lúc trước lên xem lại, quả sầu riêng hơn ba trăm tệ, bản thân ăn một bữa cơm chỉ hết bảy mươi lăm tệ, mà một quả sầu riêng lại hơn ba trăm.

Thẩm Thu Từ bổ quả sầu riêng ra, mùi hương đặc trưng của sầu riêng lập tức lan tỏa khắp nơi.

Trước đó nó vẫn ở trong tủ lạnh, tuy có mùi nhưng cũng chưa quá nặng, bây giờ không còn tủ lạnh và lớp vỏ bên ngoài bao bọc nữa, mùi hương ấy lập tức bùng ra.

Mặc dù mùi khá nặng, nhưng ngửi lâu rồi lại thấy cũng chẳng có gì, hơn nữa Thẩm Thu Từ vẫn luôn biết những món ngon thường rất kỳ lạ, mà từ trước đến nay hắn thích thử những điều mới mẻ, khả năng thích nghi cũng đặc biệt tốt.

Quả sầu riêng này, ngoài việc đắt ra thì cũng chẳng có khuyết điểm gì lớn.

Hà Liên nói sầu riêng nướng rất ngon, nhưng phải nướng thế nào đây?

Quả sầu riêng to thế này, một mình hắn cũng ăn không hết.

Thẩm Thu Từ gõ cửa phòng Hà Liên.

Nghe nói muốn nướng sầu riêng, Hà Liên lập tức hưng phấn, "Tôi có giấy bạc, có mật ong, để tôi dạy anh."

"Lò nướng, không có lò nướng." Hà Liên nghĩ ngợi rồi nói, "Anh chờ chút, tôi đi mượn một cái lò nướng."

Có Hà Liên rồi, Thẩm Thu Từ lập tức thấy nhẹ nhõm, dường như chẳng cần làm gì, chỉ việc chờ ăn là được.

Thẩm Thu Từ lần lượt nhắn tin cho Hoa Dung và Triệu Triều, bảo bọn họ sang ăn sầu riêng.

Hoa Dung trả lời rất nhanh: Tôi là tiên nữ, sao có thể ăn thứ này được.

Còn Triệu Triều thì mãi vẫn không trả lời.

Trong số những người Thẩm Thu Từ quen, ngoài những người ở Sở Giao dịch thì cũng chỉ còn có Long Dịch.

Mặc dù anh là Cục trưởng, nhưng sau vài lần gặp mặt, Thẩm Thu Từ vẫn khá có thiện cảm với anh, hơn nữa Thẩm Thu Từ còn đang tính mua miếng hổ phách của anh, nên lấy hết can đảm nhắn cho Long Dịch một tin WeChat.

Mèo Con Dễ Thương: Cục trưởng Long, anh bận không? Tôi mời anh ăn gì đó, có thời gian không?

Long Dịch vừa ngủ dậy, đang định gọi đồ ăn mang về thì nhìn thấy tin nhắn của Thẩm Thu Từ, khóe môi không nhịn được khẽ cong lên, chú mèo nhỏ này vậy mà lại mời anh ăn.

Long Dịch: Được, gửi địa chỉ cho tôi.

Mèo Con Dễ Thương: Khu ký túc xá nhân viên, tôi ở phòng 2302, anh cứ lên thẳng là được.

Long Dịch khẽ nhíu mày, chú mèo nhỏ mời anh đến nhà làm khách à?

Tiến triển này có phải hơi nhanh quá rồi không?

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn