Úc Nương - Thập Sáo Tiên Bính Bất Yếu Đản
Chương 8
Phần 8
Trần tiểu thư đến vào buổi sớm tinh mơ. Ba cỗ xe ngựa dừng trước cổng phủ Thôi, trên lưng mỗi con ngựa đều treo dải lụa màu đỏ, lại có kẻ đốt pháo dọc đường, tựa như sợ người khác không biết.
Chiến trận ấy còn vẻ vang hơn nhiều so với lúc ta đến nhà họ Thôi.
Khi nàng ta gõ cửa đại môn thì ta còn đang say ngủ. Bên giường trống vắng, Thôi Thiệu đã vào triều. Tân đế đăng cơ, vẫn còn rất nhiều tàn dư đảng phái phải trừ khử, chàng bận đến mức chân không chạm đất.
Đợi đến khi ta thức giấc, quản gia đã sớm hầu ở đại sảnh, toàn thân run rẩy. Ta hỏi chuyện gì, hắn bèn khấu đầu sát đất.
“Bên ngoài có một vị Trần tiểu thư, cầm hôn thư, nói nàng ta mới là thê tử của đại nhân, là chủ mẫu của phủ này!”
Ta gật đầu, sai người mời Trần tiểu thư vào.
Nàng ta đến chậm hơn tưởng tượng của ta. Sau khi ta gả cho Thôi Thiệu, Trần lão gia đã sớm tìm cho nàng ta một mối hôn khác.
Phu quân kia thuộc Trương thị chốn kinh thành, cũng là thế gia vọng tộc, từng là phe cánh của Thái tử, song khi tranh quyền đã bị Thái tử đẩy ra làm kẻ chịu tội thay. Nay Trần tiểu thư thủ tiết, mang theo con trai duy nhất của Trương thị đến tìm Thôi Thiệu.
“Phu quân đâu?”
Trần tiểu thư ôm con, vênh mặt hất hàm sai khiến. Nàng ta ngồi thẳng xuống chủ vị. Quản gia muốn mở miệng lại bị ta ngăn cản.
“Phu quân ư? Phu quân của Trần tiểu thư đã khuất rồi.”
“Ngươi!”
Trần tiểu thư vỗ bàn một tiếng, khiến đứa bé trên tay sợ hãi khóc òa.
Nàng ta chỉ có thể ôm dỗ dành, song lại tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Đợi phu quân trở về, xem ta trừng trị ngươi thế nào!”
Bây giờ nhà họ Trần cũng không còn như lúc trước. Tân đế tra xét, nhà họ Trần c*̃ng không hề trong sạch. Trần tiểu thư nóng lòng muốn tìm chỗ dựa mới, đó cũng là ý của Trần lão gia: Nếu đã thành cha vợ của quyền thần thì ai dám động đến nhà họ Trần?
Tựa như tưởng cảnh ngày sau mình làm chủ mẫu ở phủ Thôi huy hoàng ra sao, Trần tiểu thư khi thì chê trà nóng, lúc lại chê trà nguội, lại còn trách nha hoàn người hầu chẳng biết điều, miệng lẩm bẩm nếu nàng ta làm chủ mẫu thì nhất định phải răn dạy, cho bọn họ biết cách làm nô tài.
“Phu nhân, đuổi Trần tiểu thư này đi cho rồi.”
Quản gia lau mồ hôi lạnh. Hắn ứng phó suốt buổi sáng đã không chịu nổi nữa, cách chốc lại tới vườn hoa bẩm báo cho ta biết tình hình mới của Trần tiểu thư.
Ta rải ít thức ăn cho cá: “Không được, hôn thư trong tay nàng ta là thật. Việc này phải chờ phu quân về mới định đoạt.”
Trong sự trông đợi của quản gia, đến trưa Thôi Thiệu mới chậm rãi trở về.
Trần tiểu thư vui mừng khôn xiết, giao đứa trẻ cho nha hoàn, vội tiến lên: “Phu quân, chàng đã về!”
Thôi Thiệu lùi mấy bước mới né tránh được Trần tiểu thư. Chàng đảo mắt nhìn quanh rồi nhìn về phía quản gia.
“Người nào ngươi cũng dám cho vào sao?”
Quản gia rùng mình một cái. Rõ ràng đã là giữa mùa hạ nhưng lại giá lạnh hơn đông.
“Là phu nhân cho vào…”
Trần tiểu thư không hài lòng với lời giải thích của quản gia, chắn trước mặt Thôi Thiệu: “Phu quân, chàng với ta vốn có thiếp cưới, lẽ ra nên thành một đôi, chỉ là chuyện tốt nhiều trắc trở, người có tình khó thành người nhà…”
Trần tiểu thư lã chã chực khóc, dùng khăn chấm những giọt lệ vốn không tồn tại, rồi tựa như đã làm ra hy sinh to lớn:
“Ta không chê chàng không thể làm chuyện vợ chồng, cũng bằng lòng cho con trai đổi tên đổi họ, coi như đích tử của Thôi thị…”
Nghe lỏm tới đó, ta bèn rời đi.
Điều kiện của Trần tiểu thư quả là hấp dẫn, hơn nữa lẽ ra Thôi Thiệu vốn đã thành thân với nàng ta.
Ta trở về phòng, bắt đầu thu dọn y phục.
Giống như lúc mới đến, ta chỉ gói ghém một gói hành trang nhỏ. Đến thế nào thì bây giờ cũng vậy, ta không mang thêm món dư nào.
Ta tháo từng món trang sức, cuối cùng chỉ giữ lại một cây trâm bạc. Cứ để đó, coi như chút kỷ niệm, dù sao cũng không đắt, Thôi Thiệu cũng sẽ không quan tâm.
Ta cởi bỏ váy áo lộng lẫy, thay sang trang phục lúc đến, chỉ là ta đã mập lên, xiêm y cũng chật.
May thay vẫn còn mặc được.
Đang định rời đi thì cửa bỗng mở ra.
“Quản gia, chuẩn bị xe ngựa xong chưa? Đường xá Giang Nam xa xôi, bánh xe phải thật chắc. Lần đầu trở về quê mẹ, ta còn có chút kích động…”
Chiếc xe ấy coi như phí bồi thường cho việc hòa ly đi.
Song chưa kịp dứt lời, ta đã bị đẩy ngã xuống giường, rồi có người đè lên, hơi lạnh vây quanh.
“Thôi đại nhân?”
Ta bất động, người phía sau cũng bất động.
“Thôi đại nhân? Sáng nay nàng còn mơ màng gọi ta là phu quân, sao bây giờ lại xa lạ thế?”
Hơi thở chàng cố ý phả nơi cổ ta, ta hơi nhột, song đôi tay ta bị chàng nắm chặt áp xuống, hoàn toàn không động được.
“Không phải xa lạ, chỉ là biết tiến biết lùi thôi. Nay chính chủ Trần tiểu thư đã trở về, đương nhiên ta phải đi. Không đi thì chẳng lẽ ở lại nuôi con của hai người, sau đó lại bị đuổi đi sao?”
Đầu ta vùi trong chăn, giọng nghèn nghẹn, nghe như đang khóc.
“Con? Nó thì tính là con cái gì chứ? Ta ngay cả Trần tiểu thư còn chẳng cần, huống hồ là đứa trẻ ấy! Bọn họ đã bị ta đuổi đi rồi.”
Những ngày qua không ít nhánh bên của Thôi thị tìm tới, muốn gửi con mình làm con thừa tự, Thôi Thiệu đều không đồng ý, bây giờ sao có thể trao hết cơ nghiệp cho người khác họ được?
Chuyện này không phải chưa từng xảy ra. Thuở trước ở Cô Tô có nhà họ Lý, đến đời Lý tiểu thư chỉ còn một đích nữ. Sau lại cưới hậu duệ của Cao thị đã sa sút làm con rể. Nhưng đợi Lý lão gia và Lý tiểu thư qua đời, Lý thị liền thay tên đổi họ, biến thành Cao thị.
Thế gia coi trọng huyết mạch truyền thừa, Thôi thị Thanh Hà tồn tại mấy trăm năm, bao đời Thôi thị chống đỡ mới nên.
Về tình về lý thì đều không thể dễ dàng dâng cho kẻ khác.
“Thôi thị quả thật không thể tùy tiện giao cho người khác.”
“Không, không liên quan đến những thứ này, ta chỉ là không thích nàng ta thôi. Người ta thích là nàng! Chẳng lẽ nàng vẫn không nhìn ra sao?”
Thôi Thiệu giận dữ, nhưng trong giọng nói lại mang theo sự nghẹn ngào. Sau đó chàng như chợt nghĩ đến điều gì đó, hung hãn nói: “Nàng dám rời đi, hôm nay ta sẽ khiến nàng không xuống giường nổi!”
Ngọc bội nơi hông chàng cấn làm ta đau.
“Ngọc bội của chàng, cấn ta rồi…”
Ta khẽ động thân thể, muốn tránh ngọc bội nhưng lại nghe Thôi Thiệu kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó chàng gỡ trâm bạc trên tóc ta xuống.
“Ngọc bội của ta ở đây. Mẹ ta nói, mai sau phải trao ngọc này cho thê tử…”
Chẳng trách ta thấy quen mắt, hoa ra là ngọc bội chàng thường cầm chơi.
Vậy thì…
Ta không dám cử động, giọng nói của Thôi Thiệu càng khàn hơn: “Lúc đó chỉ giả vờ thôi, để dẹp sự nghi kỵ của Hoàng đế… Là người của Cửu Hoàng tử đã cứu ta.”
Lời chàng ngập ngừng, như đang cố gắng kiềm chế gì đó.
“Úc Nương, ta…”
Chàng buông ta ra, ta xoay mình, áp chàng xuống dưới. Thôi Thiệu kinh ngạc nhìn ta: “Nàng không khóc?”
Ta cười một tiếng rồi hôn lên môi chàng.
Ta chưa bao giờ là người già mồm, sự việc đã được làm rõ, ta cũng không có gì để đứng đắn nữa. Huống hồ nhìn phản ứng của Thôi Thiệu, ta biết mình đã đạt được mục đích.
Thôi Thiệu tinh lực dồi dào, dù sao cũng đang ở độ tuổi này, vừa được nếm vị là đêm đêm quấn quýt, khiến ta khổ sở không nói thành lời.
Ta thật sự mong chàng bận rộn hơn đôi chút, để ta còn được thở lấy một hơi.
Tân đế vốn chỉnh đốn quan chế trước, lại thêm Thôi Thiệu phụ tá, không bao lâu sau các thế gia đã bị phế bỏ. Từ đó, công danh chẳng còn được luận từ thân phận mà đổi sang khoa cử, khiến người có học thức trong thiên hạ đều có thể thực hiện chí nguyện.
Nhà họ Trần là nhà đầu tiên bị xử lý. Trần lão gia bị giam trong đại lao, song ở trong ngục, ông ta vẫn lớn tiếng tự xưng mình là cha vợ của Thủ phụ, là công thần.
Ngục tốt không dám tự quyết, bèn bẩm báo với Thôi Thiệu.
Ta hiểu ý đồ của Trần lão gia, đến lúc cái chết kề cận, ông ta mới nhớ ra ta là con gái ông ta.
Khi ta đến địa lao, Trần lão gia níu lấy song sắt, trong mắt bừng lên vẻ hưng phấn quái dị:
“Trần Úc, các ngươi xem, đây chính là con gái ta! Ta là cha vợ của Thủ phụ, là công thần, các ngươi không thể giam ta!”
Các quan viên tại đó đưa mắt nhìn nhau, nếu thật sự là vậy thì việc này sẽ khó giải quyết.
Ta lấy giấy bán mình ra: “Có ai từng thấy con gái thế gia lại có giấy bán mình không? Mẹ ta vốn là vũ cơ nhà họ Trần, thân phận nô tịch. Ta không biết cha ta là ai, nhưng ta sinh ra đã là nô tịch, e rằng cha ta cũng chỉ là kẻ nô tài. Trần lão gia, ngài cao cao tại thượng, còn con gái của một vũ cơ như ta nào dám mơ trèo cao?”
Khi ta vừa chào đời, Trần lão gia đã định vứt ta vào thùng tiểu mà dìm chết. Chính nhờ mẹ khẩn cầu hồi lâu, ông ta mới cho ta nhập nô tịch, giữ được mạng sống.
Không lâu sau, Trần lão gia chết trong ngục, không gắng gượng được đến ngày xét xử..
Tuy Trần tiểu thư không bị liên lụy nhưng đã mất chỗ dựa. Nàng ta sống khốn khổ, dần dần hóa điên. Nàng ta suốt ngày kêu gào mình là đích nữ họ Trần, là danh môn thế gia, là chủ mẫu Thôi thị, song chẳng ai đoái hoài.
May thay, đứa con đáng thương kia đã được nhánh bên nhà họ Trương mang về nuôi nấng, có điều đời này chỉ có thể làm người bình thường, nhưng với nó, biết đâu không phải chuyện xấu
Đến ngày giỗ của mẹ, ta vừa khấn vái kể lể chuyện gần đây vừa đốt tiền giấy.
“Mẹ ơi, kẻ phụ bạc kia cuối cùng cũng đã chết, Trần tiểu thư cũng đã điên rồi. Nàng ta từng đánh a đệ, bây giờ cũng coi như báo ứng.”
Đốt vàng mã xong, ta đứng dậy xoay người, chợt thấy Thôi Thiệu đã đứng sau lưng.
Ta phủi tro giấy trên vạt váy:
“Chàng đều nghe thấy rồi à? Phải, ta cố ý mượn tay chàng.”
Ánh mắt Thôi Thiệu sáng rực: “Ta bằng lòng để nàng lợi dụng. Song ta với nàng là phu thê một thể, nàng có thể nói thẳng.”
Ta gãi đầu: “Ta không biết nói lời ủy mị, không biết tố khổ, cũng không biết than thở khóc lóc để chàng động lòng mà trả thù cho ta…”
Có lẽ việc này liên quan đến cách ta trưởng thành. Trong mắt ta, nước mắt và than vãn không bằng sớm tìm kế khả thi.
“Ta không hoàn mỹ, c*̃ng không lỗi lạc.”
Thôi Thiệu ôm chặt ta: “Ta mới là kẻ như vậy. Ta vốn tự xưng là quân tử tiết kiệm thủ lễ, song việc ta làm đều không ra gì – soán vị cướp ngôi, lợi dụng việc công để trả thù cá nhân…
“Ta như vậy mà nàng không chê ta, đủ thấy ta với nàng chính là phu thê trời định.”
*
Chẳng mấy chốc đã đến rằm tháng Tám.
Hoàng đế mở yến tiệc trong cung, Thôi Thiệu và các công thần đều dự, còn gia quyến như bọn ta thì được sắp xếp dạo phố dài ngắm đèn.
Khi ta đến nơi, các gia quyến đã đứng đợi.
Nhưng ta chưa kịp xuống xe thì đã nghe lời đàm tiếu.
“Ngươi nghe nói chưa, thê tử của Thủ phụ lại là một nha hoàn!”
Một người khởi đầu, những người khác cũng đều phụ họa.
“Phải, phải, hôm ấy phu quân ta ở trong ngục, chính mắt thấy giấy bán mình. Không ngờ nhà họ Trần lại dùng một nha hoàn để gả thay.”
“Nha hoàn thì đã sao, nàng ấy và Thôi đại nhân đồng cam cộng khổ, chẳng lẽ nha hoàn không thể làm chính thê?”
Có người bênh vực ta nhưng lập tức bị phản bác.
“Thôi đại nhân xuất thân danh môn, cưới nha hoàn chỉ là kế tạm thời, nói không chừng trong lòng hắn ghét bỏ lắm.”
“Ta cũng nghe nói. Thôi đại nhân rất chán ghét thê tử, bình thường có thể không gặp thì sẽ không gặp, người hầu trong phủ cũng chẳng phục nàng ta.”
Khi câu chuyện nhuốm mùi u ám, mọi người đều hứng thú bừng bừng. So với cảnh chung sống hòa hợp, đồng cam cộng khổ, họ càng thích tin lời đồn không tốt hơn.
Xe ngựa của phủ Thôi vốn bắt mắt, ta đã đến từ lâu, thế mà họ vẫn chẳng kiềm chế lại, đủ thấy trong lòng vô cùng xem thường ta.
Bộ dạng ấy ta từng thấy nhiều ở nhà họ Trần, ta cũng không để tâm lắm.
Chỉ nghĩ thầm, chờ khi nào có cơ hội thì sẽ cho họ một bài học.
Bên ngoài, Thanh Sơn đã khom mình mời ta xuống xe.
Hôm nay lẽ ra Thanh Sơn phải theo Thôi Thiệu, song Thôi Thiệu lại để hắn đi theo ta, hẳn cũng đã nghĩ đến chuyện này.
Ta vén rèm, rốt cuộc cũng thấy rõ những kẻ đàm tiếu.
Họ thấy ta xuất hiện thì đưa mắt nhìn ta từ đầu đến chân rồi cười khẩy, tựa như nói: Chỉ thế mà thôi.
“Hôm nay quạ nhiều quá, ồn ào chẳng chịu dừng, các vị phu nhân nên cẩn thận, nhỡ chim phóng uế trúng miệng thì chẳng hay, tốt nhất vẫn nên ngậm miệng lại.”
Họ không ngờ một chủ mẫu Thủ phụ lại thốt ra lời như vậy, không biết phản bác thế nào.
Ta đưa mắt ra hiệu cho Thanh Sơn lấy ghế đỡ.
Nào ngờ hắn lại quỳ thẳng trước xe:
“Phu nhân, xin mời xuống.”
Bây giờ Thanh Sơn cũng đã là quan tam phẩm, chức vị còn cao hơn phu quân của vài người ở đây, vậy mà giờ lại quỳ làm ghế đỡ cho ta.
Thấy ta chậm chạp không động đậy, Thanh Sơn khẽ thở dài: “Phu nhân, ta quỳ cũng mỏi.”
Ta đành đặt chân lên lưng một quan tam phẩm mà xuống xe.
Từ đó suốt buổi ngắm đèn, chẳng còn ai dám nhiều lời nữa.
Vài ngày sau, đúng lúc là sinh thần của tân đế, Thôi Thiệu chọn mấy vị phu nhân quan viên vào chùa ăn chay cầu phúc nửa tháng để cầu phúc cho Hoàng đế.
Nửa tháng sau trở về, những phu nhân như hoa như ngọc kia đều mặt mày nhợt nhạt, vừa thấy đồ ăn là mắt sáng rỡ, ăn suốt đoạn đường.
Khiến mọi người cười vang, còn tưởng là đàn châu chấu ở đâu tới.
*
Chớp mắt lại sang đông, rốt cuộc Thôi Tử Thư cũng gửi thư về.
Nhưng Thôi Thiệu không vội. Chàng cởi áo choàng, tự tay gắp thịt dê cho ta.
“Hôm nay tuyết lớn, nên ăn chút thịt dê cho ấm.”
Ta sốt ruột, mở phong thư, đợi Thôi Thiệu đã gắp cho ta đầy một bát thịt dê thì ta cũng vừa đọc xong.
“Tử Thư nói muội ấy ở Giang Nam rất tốt. Bây giờ một bức tranh đã bán được một lượng vàng. A đệ cũng đã cao lớn hơn, họ còn về thăm quê mẹ, ở đó rất đẹp.”
Nhìn dòng chữ của Thôi Tử Thư, ta như đã thấy cảnh tượng.
“Một lượng vàng ư? Sao chỉ nhớ tới tiền vậy? Ta nghe nói nay muội ấy đã có thể sánh cùng sư phụ Họa Tiên rồi.”
Thôi Thiệu tiếp tục trụng rau cải.
“Danh vọng nào bằng tiền?”
Chàng mỉm cười bất lực: “Cũng phải, đều do nàng dạy, đương nhiên cũng ham tiền. Đúng rồi, Tử Thư có nhắc đến người ấy không?”
Ta biết chàng nói ai, chính là chàng thanh niên bám theo Thôi Tử Thư, cũng cùng đến Giang Nam.
“Có nói, ba người bọn họ ngày ngày du sơn ngoạn thủy, vui thú vô cùng.”
“Quả là không tệ. Đợi nàng sinh con, ta cũng đưa nàng về Giang Nam ngắm cảnh, nhưng không thể mở quán được.”
Ta khẽ vuốt phần bụng đã hơi nhô cao. Nay đã hơn bốn tháng, tháng Tư năm sau sẽ sinh con trai hoặc con gái, ta muốn đưa con về thăm quê hương ta.
“Yên tâm, bây giờ cuộc sống tốt đẹp thế này, sao ta nỡ bỏ lỡ chứ.”
Làm thê tử của quyền thần tốt hơn mở quán nhiều.
“Nàng biết chữ.”
Đó không phải câu hỏi mà là câu khẳng định. Thôi Thiệu đặt đũa xuống, nhìn ta.
Ta cười gượng hai tiếng, nhất thời kích động mà quên chuyện ấy:
“Ta biết nhận mặt chữ, nhưng không biết viết.”
“Thế thì thư của Nghiêm Hằng, nàng cũng đều xem qua rồi?”
Dĩ nhiên là ta xem rồi. Nghiêm Hằng đi biên cương, đã lập gia đình, đôi lúc gửi thư cho ta, chỉ coi ta như người thân.
Mỗi lần nhận thư, Thôi Thiệu đều nói là công vụ rồi mở ra phê duyệt trước mặt ta.
“Đúng là lòng dạ hẹp hòi.”
Thôi Thiệu bước đến, quỳ gối bên cạnh ta, áp tai lên bụng: “Ta xưa nay vốn hẹp hòi, nàng không thể rời xa ta.”
Ta vuốt tóc chàng: “Ta sẽ không rời xa chàng, không bao giờ xa chàng.”
— HẾT —