Phần 5
Nàng ta nắm chặt màn giường, vải vóc thô nặng cũng bị nàng ta xé rách một lỗ.
Có thể thấy nàng ta cực kỳ hận, vẻ mặt cũng dữ tợn, chẳng giống tiểu thư mà tựa như kẻ đồ tể nơi đầu phố.
Nhưng chẳng có tác dụng gì cả, trở lại thời huy hoàng không phải việc cứ mạnh miệng nói là được.
"Phụ thuộc vào người khác thì chi bằng dựa vào chính mình."
Thôi Tử Thư bình tĩnh lại: "Thế còn ngươi? Vì sao không dựa vào chính mình? Bị người ta coi như vật phẩm, tùy tiện quyết định vận mệnh, cớ sao ngươi không thay đổi?"
Ta buông đũa xuống, trên mặt không biểu hiện vẻ gì, song trong lòng lại chẳng vui. Đang nói chuyện tốt đẹp, sao lại lôi chuyện này ra.
Thật là không biết nỗi khổ nhân gian!
"Bởi vì ta phải sống, bất kể ở nhà họ Trần hay ở nhà họ Thôi, mục đích của ta đều là sống, thay đổi chẳng qua là để bản thân sống tốt hơn đôi chút thôi. Dựa vào bản thân mình thì ta đã làm được. Còn ngươi đã làm được gì?"
"Sống trong hư vọng vinh quang ngày trước thôi sao? Mỗi ngày miệng luôn nhắc mình là đích nữ nhà họ Thôi? Nghèo rớt mùng tơi."
Đêm ấy Thôi Tử Thư đã khóc rất lâu, lâu đến mức ta và a đệ đã ăn hết thịt dê, nồi suýt nữa cạn khô.
Khi ấy nàng ta mới ngừng khóc: "Hai ngươi thật vô lương tâm, cũng chẳng biết chừa cho ta chút thịt dê nào!"
Người đã đói mấy ngày sao có thể ăn thịt dê được. Ta nấu một nồi cháo, nhìn nàng ta ngấu nghiến nuốt sạch vào bụng.
A đệ xem mà hớn hở, vỗ tay: "Thật tốt quá, bây giờ Tử Thư tỷ tỷ cũng đã thành kẻ tham ăn rồi!"
Đợi đến khi Thôi Thiệu trở về, Thôi Tử Thư đã tự giam mình trong phòng nửa tháng.
Chỉ là lần này không phải tuyệt thực, cũng không phải tinh thần sa sút, mà là vì hội Đan Thanh sắp tới.
Năm mười hai tuổi, tại hội Đan Thanh, Thôi Tử Thư đã dùng một bức “Mưa rơi trên núi xanh” để nổi danh, đạt hạng nhất, trở thành “Họa Tiên” của năm ấy.
Vô số danh gia thế tộc muốn kết giao, song khi ấy nhà họ Thôi đang cực thịnh, đương nhiên là coi thường họ. Thôi Tử Thư tiêu sái bỏ đi, trái lại còn được một cái danh “tự mình tiêu dao”.
Nhưng nay, những thứ nàng ta từng xem thường lại hóa thành cơ hội ít ỏi còn sót lại.
Màu vẽ vốn để giết thời gian một lần nữa được nàng ta cầm lên, phó thác ý chí mới.
Ngoài nhà bếp, a đệ đang rôm rả kể những chuyện dạo gần đây với Thôi Thiệu.
Thôi Thiệu thỉnh thoảng đáp vài câu, a đệ lại hào hứng kể tiếp, đến mức trên mặt Thôi Thiệu cũng mang theo nụ cười, song ánh mắt chàng lại chẳng an phận, mãi cho đến khi thấy ta.
Chàng cười với ta, nụ cười ấy không giống sự vui vẻ vừa rồi mà là một loại yên tâm, như thể cuối cùng cũng tìm được người muốn tìm trong đám đông.
Chàng vỗ vai a đệ rồi tiến về phía ta, lúc đầu còn vững vàng, sau đó bước chân càng lúc càng lớn.
Tim ta đập tựa trống dồn, vốn không biết hôm nay chàng sẽ trở về. Sáng nay ta chỉ chải tóc qua loa, chẳng rõ lúc này có rối không…
Nhưng đi được nửa chừng, chàng đã bị Thanh Sơn cầm một phong thư ngăn lại. Thôi Thiệu vừa nhìn phong bì, sắc mặt trở nên nặng nề, sau đó đi vào phòng, mãi đến khi lên đèn vẫn chưa ra.
Lúc Thanh Sơn vào bếp, ta đang thất thần nhìn vào bếp lửa.
"Trà đã nguội, ta thay cho lão gia một chén nóng."
Ta gật đầu, rót nước nóng thay hắn, song Thanh Sơn không nhận, giọng điệu có phần áy náy: "Ta hơi mệt, chi bằng phu nhân đưa vào thay ta. Vốn dĩ là ba ngày đi đường, lão gia lại bắt ta giục ngựa chạy gấp, đêm cũng chẳng ngủ."
"Vì sao lại gấp gáp đến thế?"
Thanh Sơn trông quả thật phong trần, hơi có phần mỏi mệt.
"Chuyện của lão gia, phu nhân vẫn nên tự hỏi đi."
Sao cái tên Thanh Sơn này cũng học được cách thừa nước đục thả câu rồi? Ta rộng lượng không so đo với hắn, nhưng hắn không đi nghỉ ngơi, lại đưa một pho tượng đất cho a đệ.
Lần này họ đi đến tiểu thành nơi biên ải, nghe nói cũng là người ngưỡng mộ cầm kỹ của Thôi Thiệu đã lâu cho nên đặc biệt mời họ đến.
Một chuyến đi ấy kéo dài trọn một tháng. Thanh Sơn kể cho a đệ nghe đủ thứ kiến thức, a đệ thỉnh thoảng chen vài câu ngốc nghếch, hai người cười ha hả.
Thôi Tử Thư bị ồn ào làm phiền, mở cửa sổ quát mấy câu, chẳng ngờ cũng bị th hút, ba người bèn ríu rít trò chuyện qua cửa sổ.
Ánh hoàng hôn nơi chân trời cũng sắp xuống núi. Trong tia nắng cuối cùng, khói bếp chầm chậm bay lên, cả nhà đều đã đủ.
Ta bưng chén trà đẩy cửa phòng, gió xuân se lạnh ùa vào làm ngọn nến lay động, song Thôi Thiệu ngồi bên lại như chẳng hề hay biết, trong mắt xuất thần phản chiếu ánh nến nhảy nhót.
Ta thuận theo ánh mắt chàng, nhìn đến phong thư chàng nhận lúc chiều.
Thư đã mở, giấy bị chàng nắm trong tay, chẳng rõ đã xem bao nhiêu lần, đến nỗi mép giấy cũng nhăn nhúm.
Ta rón rén đi đến, còn đang nghĩ xem có nên mở lời không thì thấy chàng như đột ngột hoàn hồn, đưa thư qua.
"Ngươi xem."
Chắc là chàng nhận lầm ta là Thanh Sơn, bởi giấy đã được đưa đến tận mũi ta, ta còn có thể ngửi thấy mùi mực phảng phất. Mùi hương ấy ta từng ngửi qua, thuở đó giúp Trần tiểu thư mài mực, nàng ta chê ta tay chân vụng về, thế là bắt ta quỳ ngoài hành lang, mài mực suốt ba ngày liền.
Đến chết ta cũng chẳng quên mùi hương mực Vân Xuyên ấy, một thỏi mực đã trị giá một lượng vàng.
Ta khẽ ho một tiếng. Thôi Thiệu vốn đang nhìn ánh nến ngẩn người, chờ lời đáp của Thanh Sơn, vừa nghe giọng ta chàng cũng giật mình.
"Sao lại là nàng?"
Giấy thư cũng được chàng thu lại, đặt trên bàn.
"Ta đến đưa trà cho phu quân… Trên giấy ấy viết gì vậy, có phải thư hòa ly không?"
Thôi Thiệu nhìn ta: "Nàng không biết chữ ư?"
Ta cười khẽ không nói, sau đó đặt chén trà trên bàn: "Một lát nữa sẽ nguội mất."
"Ta dạy nàng."
Thôi Thiệu đứng dậy nhường chỗ cho ta ngồi xuống, lá thư mà vừa rồi chàng coi trọng bị đẩy sang một bên, thay bằng giấy Tuyên sạch sẽ.
Thôi Thiệu bảo ta nên cầm bút thế nào, nhưng tay ta cứ không nghe lời, mặc cho ta cố gắng hồi tưởng tư thế của Trần tiểu thư, bút kia cũng như có tư tưởng riêng, không nghe ta điều khiển.
"Không được, không được, ta không viết được."
Ta làm bộ muốn đứng lên. Song khi ta vừa đứng dậy, Thôi Thiệu đã nghiêng mình đến gần, nắm lấy tay ta từ phía sau.
Lòng bàn tay to lớn xương khớp rõ ràng, ấm nóng, phủ trên mu bàn tay lạnh như băng của ta, nóng đến mức khiến ta đứng ngồi chẳng yên.
Mặt nghiêng của chàng áp bên tai ta, mà khổ thay chàng còn khoác ngoại bào. Ngoại bào kia tựa như vòng tay, ôm lấy ta và Thôi Thiệu trong đó, nơi chóp mũi tràn ngập mùi hương lành lạnh trên người chàng.
Vừa rồi ta định quay đầu, nào ngờ một khắc ấy lại va vào má chàng.
Ta quên cả thở, đầu óc trống rỗng. Đợi đến khi ta hoàn hồn thì đã đứng tựa bên bàn sách, Thôi Thiệu cũng sững sờ. Chàng đưa tay sờ lên má, in một vết mực, ta mới phát hiện tay ta vẫn còn cầm bút lông.
Chàng chớp mắt: "Ta nghe a đệ nói rồi, chuyện của Tử Thư, cảm ơn nàng."
Ta nén lại trái tim như muốn nhảy ra ngoài: "Chàng và ta là phu thê một thể, không cần khách sáo như vậy. Việc trong phạm vi gia thất thì ta quen, nhưng ra ngoài phạm vi ấy thì ta không được. Chàng là người làm việc lớn."
Thôi Thiệu mỉm cười tự giễu: "Làm việc lớn ư? Nếu thật sự là thế, ta cũng chẳng đến nỗi rơi vào cảnh này. Tuy nhà họ Thôi hiển hách, song ự hiển hách ấy đều là hư ảo, ta chỉ là con rối, chỉ là ta hiểu ra quá muộn. Ta từng tưởng có thể gây dựng một phen, song ngay đến vận mệnh của chính mình cũng chẳng nắm bắt nổi…"
Tuy rằng việc nhà họ Thôi suy bại ngay đến trẻ nhỏ cũng đã hay biết, nhưng đây là lần đầu tiên ta nghe chính miệng Thôi Thiệu thốt ra, cũng là lần đầu tiên hắn nói ra tiếng lòng mình, khó nén đau xót.
Một năm rưỡi về trước, vô số bản tấu dâng lên, nói rằng nhà họ Thôi kết bè kết cánh, phạm thượng. Tuy lời lẽ nặng nề, song chẳng có bằng chứng thực, nhà họ Thôi bị điều tra. Không lâu sau, Thôi lão đại nhân và Thôi lão phu nhân đều tự vẫn trong phủ, việc này lại không có kết cục. Hoàng đế cấm túc Thôi Thiệu, nói là đợi điều tra rõ ràng.
Nhưng không lâu sau, tấu chương của Quốc cữu cũng được dâng lên ngự tiền. Không ai biết trong đó viết những gì, chứa những gì, chỉ biết sau đó tội danh của nhà họ Thôi được định đoạt, Thôi thị suy vong. Hoàng đế niệm tình công lao năm xưa, chỉ bãi chức mà thôi. Một tháng sau, Hoàng đế tịch thu phủ Thôi, tài sản sung công. Ba tháng sau, Hoàng đế hạ chỉ thi hành cung hình với Thôi Thiệu, từ đó nhà họ Thôi không có khả năng quật khởi, sau đó mới mặc cho Thôi Thiệu tự sinh tự diệt.
Một bầu nhiệt huyết, một bụng tài hoa của chàng chẳng đáng một đồng trước quyền thế.
Chỉ là con rối trong tay kẻ thượng vị, bất kỳ ai đều có thể là Thôi Thiệu. Mất đi Thôi thị Thanh Hà thì còn có Triệu thị, Lý thị, Tôn thị…
Thôi Thiệu nói xong những điều ấy thì như đã dùng cạn khí lực toàn thân, chàng chán nản ngồi trên ghế, vẻ mặt mờ mịt hiu hắt.
Ta đưa tay chạm vết mực trên má chàng rồi ôm chàng vào lòng.
"Thôi Thiệu, vậy còn trong lòng chàng, chàng muốn làm gì nhất? Ở nhà họ Trần, ta nghĩ làm thế nào để ta và a đệ sống sót, đến nhà họ Thôi thì ta nghĩ làm thế nào để sống tốt hơn, còn chàng thì sao?"
"Ta ư?" Ánh mắt không tiêu cự của Thôi Thiệu dần tụ lại, dừng ở chỗ thư tín bị chàng đẩy sang một bên.
*
Hội Đan Thanh chẳng mấy chốc đã tới, Thôi Tử Thư cũng mang theo bức họa của nàng ta xuất quan.
Tuy ta chẳng hiểu cầm kỳ thư họa, nhưng nhìn thì tốt hơn nhiều so với mấy bức danh gia treo nơi nhà họ Trần, ta cũng nói ra như vậy.
Sắc mặt Thôi Tử Thư thoáng ửng đỏ, song nàng ta vẫn hừ lạnh một tiếng: "Tẩu thì hiểu gì chứ."
Nhưng khóe môi nàng ta vẫn không tự chủ được mà cong lên, a đệ cũng làm bộ ngó qua: "Tử Thư tỷ, ta thấy tỷ vẫn không nên đi thì hơn, nhất định sẽ không được chọn đâu."
Thanh Sơn suýt nữa bật cười, chỉ đành lấy tiếng ho che giấu. Thôi Thiệu thì chẳng để tâm, hứng thú nhìn hai người.
Thôi Tử Thư tức giận: "Đệ hiểu gì chứ!"
A đệ gãi đầu: "Sao vẫn là câu này vậy? Vừa rồi a tỷ khen tỷ vẽ đẹp, tỷ bảo tỷ ấy không hiểu gì, vậy hẳn là vẽ không đẹp. Nay ta nói không đẹp, tỷ lại bảo ta không hiểu gì, thế thì bức họa này rốt cuộc là đẹp hay không đẹp?"
"Tẩu tử, tẩu xem đệ ấy kìa!"
Hội Đan Thanh tuy là thịnh hội của văn nhân mặc khách, nhưng cũng có rất nhiều thường dân đến góp vui, trên phố là đầu người chen chúc, khắp nơi toàn hàng quán, náo nhiệt như Tết.
Bọn ta cùng nhau đi xem náo nhiệt, sắp đến Phi Hạc Lâu nơi tổ chức hội Đan Thanh, song Thôi Tử Thư ngay cả cửa cũng không vào.
Bởi vì nàng ta không có “thư tiến cử” của vương công quý tộc hoặc danh môn thế gia, cho nên bức họa mà nàng ta khổ công đóng cửa vẽ một tháng bị cười ta nhạo là “không bằng người mới học".
Ta nhìn thấy nàng ta bị làm khó. Song khi bọn ta chen tới thì Thôi Tử Thư đã chẳng thấy bóng dáng đâu.
Thôi Thiệu cũng bắt đầu lo lắng. Ngay khi bọn ta định tách ra tìm, Thôi Tử Thư lại xuất hiện, chỉ là bức họa trong tay nàng ta đã chẳng còn.
"Muội…"
"Ta bán bức tranh rồi!"