Tuyệt Kỹ Sân Cỏ

Chương 13: Bóng Đá Không Chỉ Là Chiến Thắng

Trận đấu kết thúc, tiếng reo hò vẫn còn vang vọng giữa những làn gió đầu hạ. Dương cùng đồng đội rời khỏi sân, từng bước chân nặng trĩu vừa vì kiệt sức, vừa vì dư âm chiến thắng vẫn chưa nguôi trong ngực. Các thầy cô, học sinh ùa xuống bắt tay, ôm chầm lấy họ. Trên môi ai cũng nở nụ cười, duy chỉ có Thu Hà là lặng lẽ rẽ đám đông, bước về phía góc sân.

Hà đứng tựa vào hàng rào sắt, ánh mắt khô khốc. Dương nhận ra sự khác thường ấy, lặng lẽ tiến lại gần.

– Sao cậu không ra chụp ảnh cùng mọi người? – Dương nhẹ giọng.

Hà cười gượng, quay sang. Ánh mắt cô gái ấy không còn lấp lánh như khi lao lên tranh bóng nữa, mà đục ngầu, như vướng phải một lớp sương mỏng.

– Mình không thích chen lấn – Hà đáp khẽ, rồi cúi đầu. – Lát nữa ổn rồi mình sẽ về.

Dương nhìn quanh. Đám đông đang xôn xao, một vài ánh mắt lạ lẫm hướng về phía Hà. Tiếng xì xào nhỏ dần nhưng sắc như mũi dao.

– Đội này có con gái đá bóng à?

– Cứ tưởng thắng là hay ho lắm, ai dè nhờ vận may thôi…

– Đội gì kì cục, lại còn để con gái đá chính.

Từng lời chạm tới tai Dương. Cậu thấy bàn tay mình siết lại. Thu Hà đứng im, vẻ như đã quá quen với những lời ấy. Dương định nói gì đó thì Huy và Bảo cũng vừa tới.

– Hà, lại đây! – Huy vẫy. – Mọi người đang đợi chụp ảnh chung!

Bảo trừng mắt nhìn những người vừa bàn tán, giọng hầm hầm:

– Có gì mà xì xào? Hà đá còn hay hơn cả đám con trai tụi bay ấy chứ!

Không khí bỗng chùng xuống, mọi người ngập ngừng, không ai đáp. Hà mỉm cười nhợt nhạt, cố giấu sự tổn thương sau làn tóc ngắn.

*

Sau buổi lễ trao giải, cả đội ngồi lại trong phòng thay đồ. Ai cũng mệt rã rời nhưng vẫn ríu rít khoe ảnh, bàn tán về các pha bóng. Chỉ có Hà là im lặng, thu mình ở một góc, chăm chú lau đôi giày đã sờn vết cỏ.

Lộc nhón chân lại gần, thì thào:

– Hà ơi, hôm nay cậu tắc bóng pha cuối tuyệt quá…

Hà mỉm cười, gật nhẹ, rồi lại cúi đầu. Toàn, miệng vẫn còn dính chút nước ngọt, lên tiếng:

– Ừ, nhờ Hà mà tụi mình giữ sạch lưới mấy lần luôn đó!

Bảo vỗ đùi đánh đét:

– Ai dám nói con gái đá bóng dở thì ra đây! Để xem ai dám vượt qua Thu Hà ở cánh trái!

Huy nheo mắt, cười xòa:

– Bảo, ông cứ làm quá. Nhưng mà đúng, Hà là “bức tường thép” của đội mình.

Không khí trong phòng rôm rả hơn đôi chút. Dương ngồi bên cạnh Hà, nhỏ giọng:

– Nếu có gì khó chịu, cậu cứ nói với bọn mình. Đội bóng này là của tất cả chúng ta, không ai có quyền phủ nhận đóng góp của cậu hết.

Hà ngước mắt lên, ánh nhìn bối rối:

– Cảm ơn… Nhưng mình quen rồi. Từ nhỏ đến giờ, đi đâu cũng bị hỏi: “Con gái mà đá bóng à?” Có lần, mình còn bị đuổi khỏi sân, chỉ vì là con gái.

Toàn ngồi bệt xuống cạnh Hà, chân gác lên ghế:

– Mặc kệ đi. Bóng đá là của ai yêu bóng đá, chứ đâu phải của riêng ai!

Thái, sau lớp kính dày, ngập ngừng chen vào:

– Mình từng bị cấm đá bóng vì bệnh tim. Nhưng khi được chơi cùng mọi người, mình cảm thấy mình giống như bất cứ ai. Hà cũng vậy thôi, phải không?

Hà cười nhẹ, gật đầu. Dương đặt tay lên vai Hà, nói rành rọt:

– Ở đây, không ai là “khác biệt”. Mỗi người đều có lý do để đến với bóng đá. Cậu không cần chứng minh gì với ai hết, chỉ cần đá hết mình là đủ.

Cả đội im lặng, không khí trở nên trầm lắng. Huy đột nhiên bật cười, phá tan bầu không khí:

– Thôi nào! Tối nay phải ăn mừng chứ! Hà, cậu thích ăn gì? Để Toàn bao luôn!

Toàn nhăn mặt:

– Ê, sao lại là tớ?

Lộc cười toe, chen ngang:

– Ăn mừng đi! Có Hà, đội mình mới mạnh thế này mà!

Bảo huých nhẹ vai Hà:

– Cứ ngẩng cao đầu lên, mặc kệ thiên hạ. Ai dám nói xấu thì đưa đây cho tụi này xử!

Hà bật cười, ánh mắt ánh lên tia rạng rỡ. Dương thở phào, cảm giác gánh nặng trong lòng nhẹ đi phần nào.

*

Tối hôm ấy, mạng xã hội trường dậy sóng. Những bức ảnh chụp đội bóng chiến thắng ngập tràn trên các diễn đàn học sinh, nhưng ở dưới, nhiều bình luận ác ý xuất hiện.

“Đội này thắng chỉ nhờ ăn may thôi, để con gái đá bóng thì quá nực cười.”

“Trịnh Thu Hà? Ai đời để nữ sinh đá chính ở giải lớn như thế?”

“Nếu là đội mạnh thật, sao không chọn toàn nam?”

Dưới mỗi tấm ảnh có mặt Hà, những lời lẽ cay nghiệt cứ nối nhau tràn xuống. Một số bạn bè vào bênh vực, nhưng đa số chỉ lướt qua hoặc im lặng.

Tại quán ăn nhỏ ven đường, cả đội đang ngồi quanh bàn, tiếng cười nói xôn xao. Dương cầm điện thoại, đọc lướt qua các bình luận. Khuôn mặt cậu tối lại. Huy thấy vậy, ghé sát hỏi nhỏ:

– Có chuyện gì à Dương?

Dương chìa màn hình cho Huy xem. Huy cau mày, lẩm bẩm chửi thề. Toàn cũng liếc qua, mặt đỏ bừng:

– Đúng là lắm chuyện! Đá bóng thì phải là con trai chắc?

Bảo đập mạnh tay xuống bàn, giọng ồm ồm:

– Đứa nào dám nói thế thì ra sân solo với Hà đi! Xem ai thắng!

Hà im lặng, gắp thức ăn đưa lên miệng nhưng không nuốt nổi. Đôi tay cô run nhẹ. Lộc lén nhìn, ánh mắt lo lắng.

Dương đặt tay lên bàn, nói rõ từng chữ:

– Đủ rồi. Chúng ta không thể để Hà một mình đối mặt với chuyện này. Nếu ai cũng im lặng, thì khác gì đồng lõa?Huy gật đầu, mắt sáng lên:

– Đúng! Để mình viết một bài, nói cho mọi người hiểu Hà quan trọng với đội bóng thế nào!

Toàn nói ngay:

– Được, ai có ảnh đẹp của Hà thì gửi cho Huy! Để mình rủ cả lớp vào thả tim!

Bảo cười khùng khục:

– Tụi mình là một đội, ai động vào Hà là động vào cả đội!

Thái đẩy kính, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết:

– Nếu cần, mình sẽ lên tiếng ở diễn đàn trường. Nhiều người cần phải hiểu bóng đá không phải của riêng con trai.

Lộc lí nhí:

– Em cũng sẽ kể với các bạn lớp dưới. Em từng ước có chị gái đá bóng chung…

Cả bàn im lặng vài giây, rồi cùng nhìn Hà. Ánh mắt mọi người như những ngọn lửa nhỏ, ấm áp lan sang cô gái tóc ngắn đang cắn chặt môi.

Hà ngước lên, mắt hoe đỏ. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay. Cô vội lau đi, mỉm cười ngượng nghịu:

– Cảm ơn mọi người… Thật ra, mình chỉ sợ vì mình mà đội bị soi mói…

Dương lắc đầu:

– Không ai có quyền khiến cậu cảm thấy mình là gánh nặng. Nếu không có Hà, đội bóng này không thể vào tới đây.

Huy vỗ vai Hà:

– Đúng! Nếu hôm nay không có pha cứu thua của cậu, có khi tụi mình đã thua rồi!

Toàn cười toe:

– Hà mà vắng mặt, ai kèm nổi mấy tiền đạo lực lưỡng bên kia?

Bảo nói chắc nịch:

– Từ giờ, ai dám nói gì về Hà, cứ bảo gặp đội trưởng Quốc Bảo!

Tiếng cười vang lên, xua tan những mảng tối trong lòng. Hà rạng rỡ hơn, gật đầu:

– Mình sẽ không trốn tránh nữa. Nếu có ai hỏi, mình sẽ nói: “Tôi là cầu thủ hậu vệ cánh của đội Trần Minh Dương!”

Dương mỉm cười, ánh mắt ánh lên niềm tự hào.

*

Đêm đó, bài viết của Huy được đăng lên diễn đàn trường, kèm theo hàng loạt ảnh chụp Hà trong những pha tranh chấp quyết liệt, những khoảnh khắc cô chạy hết tốc lực bên hành lang cánh trái, và cả hình Hà cười tươi giữa vòng tay đồng đội.

Huy viết:

“Trịnh Thu Hà – hậu vệ cánh của đội chúng tôi – không chỉ là một cầu thủ xuất sắc, mà còn là người truyền cảm hứng cho cả đội. Không phải ai cũng biết, Hà từng bị từ chối chỉ vì là con gái. Nhưng Hà không bỏ cuộc, không ngừng luyện tập, luôn chiến đấu hết mình trên sân. Nhờ có Hà, đội bóng mới vững chắc ở hàng phòng ngự, mới dám mơ tới chiến thắng ngày hôm nay. Bóng đá không phân biệt giới tính, chỉ phân biệt ai dám cháy hết mình vì đam mê.”

Bài viết lan nhanh, nhận hàng trăm lượt thích và bình luận. Nhiều học sinh nữ vào thả tim, cổ vũ Hà. Một số bạn nam cũng lên tiếng bênh vực. Dư luận bắt đầu thay đổi, dù vẫn còn những lời lẽ cay nghiệt rải rác.

Sáng hôm sau, khi đến trường, Hà bước đi giữa hành lang đông đúc. Một nhóm nữ sinh năm dưới chạy tới, mắt long lanh:

– Chị Hà! Chị cho bọn em tập bóng cùng được không?

Hà ngỡ ngàng, gật đầu. Đám nữ sinh reo lên sung sướng. Một số bạn nam lướt qua, huýt sáo trêu chọc. Hà mím môi, nhưng rồi ngẩng đầu bước tiếp.

Bảo từ xa chạy lại, giang tay che chắn:

– Đứa nào trêu là biết tay tôi!

Toàn đi bên cạnh, cười xòa:

– Yên tâm, từ giờ có Bảo làm vệ sĩ rồi!

Dương đứng bên cửa lớp, nhìn cảnh ấy, trong lòng nhẹ nhõm. Cậu biết, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, nhưng một cánh cửa mới đã mở ra.

*

Buổi chiều, đội bóng tập trung trên sân tập, chuẩn bị cho trận bán kết. Bầu không khí khác hẳn mọi khi. Ai cũng rạng rỡ, hồ hởi. Huy xách loa kéo, mở nhạc sôi động. Thái ngồi một góc, vừa dán băng đầu gối vừa lẩm nhẩm kế hoạch phòng ngự.

Huấn luyện viên bước vào, ánh mắt nghiêm nghị nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng:

– Các em đã làm rất tốt. Nhưng hãy nhớ, bóng đá không chỉ là chiến thắng trên sân, mà còn là chiến thắng chính mình.

Dương nhìn quanh, chậm rãi nói:

– Em muốn nói thay cả đội… Cảm ơn Hà vì đã không bỏ cuộc. Nhờ Hà mà chúng ta mạnh mẽ hơn, đoàn kết hơn. Nếu ai còn nghĩ bóng đá chỉ dành cho con trai, hãy ra sân thi đấu cùng chúng em!

Tiếng vỗ tay vang lên khắp sân. Hà đỏ mặt, cúi đầu.

Huấn luyện viên gật đầu, giọng trầm ấm:

– Đúng, bóng đá là của tất cả những ai yêu nó. Đội bóng này, mỗi người một hoàn cảnh, một lý do, nhưng đều có chung đam mê. Đó là sức mạnh lớn nhất.

Từ xa, nhóm học sinh năm dưới kéo tới xin tập ké. Đội hình sân bóng rộn ràng, tiếng cười đùa vang lên. Hà dẫn đầu nhóm nữ sinh tập chuyền bóng. Dương quan sát, ánh mắt rạng rỡ niềm tin.

*

Nhưng những sóng gió chưa hẳn lắng xuống. Cuối buổi tập, Dương nhận được một tin nhắn lạ: “Đội bóng của cậu sẽ không yên đâu. Đừng tưởng thắng một trận là sẽ được mọi người công nhận.”

Cậu nhíu mày, nhìn quanh. Đối thủ thật sự chưa lộ diện. Bóng tối vẫn âm thầm rình rập phía sau ánh sáng chiến thắng.

Dương bỏ điện thoại vào túi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sẫm màu. Cậu biết, thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước. Nhưng bên cạnh cậu, những người đồng đội – và cả Thu Hà – đã sẵn sàng cùng nhau vượt qua mọi định kiến, mọi cạm bẫy.

Tiếng còi huấn luyện viên vang lên, khởi động cho buổi tập tiếp theo. Dương siết chặt dây giày, lao vào sân, hòa cùng tiếng cười của đồng đội. Mỗi bước chạy, cậu cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: bóng đá không chỉ là chiến thắng, mà là hành trình khẳng định bản thân, xóa bỏ mọi rào cản, để cùng nhau tiến về phía trước.

Ở một góc khán đài, một bóng người lặng lẽ quan sát. Đôi mắt lạnh lùng ấy ánh lên tia nghi hoặc. Nhật Khang tựa lưng vào lan can, khẽ nhếch môi.

– Đội của Dương, rốt cuộc mạnh đến đâu?

Dưới sân, Hà vừa cướp bóng, chuyền cho Huy. Bóng lăn như một lời thách thức, hẹn gặp lại ở trận đấu sắp tới.

Câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Ở phía trước, những cơn sóng ngầm vẫn đang chờ bùng lên, và trên sân cỏ, định kiến cũ chưa dễ dàng biến mất. Nhưng lúc này, trong từng nhịp thở, từng bước chạy của đội bóng Trần Minh Dương, một thứ sức mạnh mới đang dần hình thành – sức mạnh của sự gắn kết, niềm tin và ý chí không chịu khuất phục.

Và ở đâu đó trong lòng mỗi người, ngọn lửa đã bùng lên: bóng đá, là của tất cả.