Sáng sớm, sân vận động trường cấp ba trung tâm ngập trong tiếng ồn ào. Không khí dày đặc căng thẳng, từng nhóm học sinh chen chúc trên khán đài, những lá cờ phấp phới, những khẩu hiệu cổ vũ giăng khắp nơi. Trong góc phòng thay đồ, Dương đứng lặng, hai tay siết chặt đôi giày trên đầu gối. Cậu nghe rõ tiếng tim mình, từng nhịp nặng nề, vừa háo hức vừa thấp thỏm.
Cửa bật mở, Bảo bước vào, khuôn mặt nghiêm túc hiếm thấy. Toàn vẫn ăn vội chiếc bánh mì, miệng lúng búng, tay run run. Huy nhảy chân sáo vào, tóc mái rũ che nửa mặt, cười toe để che đi căng thẳng. Hà ngồi tựa lưng vào tủ sắt, ánh mắt sắc như dao. Lộc ngồi thu mình bên góc, liên tục chỉnh lại băng cổ tay. Thái cuối cùng cũng đến, mắt kính hơi mờ vì sương sớm, nhưng ánh nhìn vững chãi.
Dương nhìn từng người, cảm nhận rõ dòng năng lượng nóng hổi giữa căn phòng chật chội. Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu: trận vòng loại này là cửa ải đầu tiên, cũng có thể là cuối cùng, nếu họ thất bại.
Có tiếng gõ cửa, trợ lý huấn luyện viên thò đầu vào:
– Chuẩn bị xong chưa? Đội bạn đã ra sân rồi.
Dương đứng dậy, kéo dây giày, rồi nhìn mọi người:
– Chúng ta vào thôi.
*
Bước ra đường hầm, ánh sáng chói lòa ùa vào mắt. Dưới sân, đội bạn đã xếp hàng chỉnh tề, đồng phục trắng – xanh sáng loáng. Đứng đầu là Hoàng Lâm, đôi mắt sắc như dao, nụ cười nhếch mép đầy thách thức. Phía sau Lâm là Nhật Khang – cao lớn, lạnh lùng, tay khoanh trước ngực. Thùy Linh đứng ở khu kỹ thuật, mái tóc dài buộc cao, ánh mắt lạnh băng quét qua từng người.
Tiếng loa vang lên, xé toang không khí:
– Xin mời hai đội tiến ra giữa sân!
Đội Dương sải bước, từng người một, vai sát vai. Khi hai đội bắt tay, Lâm ghé sát tai Dương, thì thầm chỉ đủ hai người nghe:
– Cẩn thận đấy, cậu sẽ nhận ra bóng đá không chỉ có kỹ năng đâu.
Dương không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt Lâm. Trong đáy mắt kia, cậu thấy một lớp sương mỏng, vừa thách thức vừa khinh thường. Bàn tay Lâm siết chặt, rồi buông ra lạnh lùng.
Trọng tài thổi còi. Trận đấu bắt đầu.
*
Bóng lăn chưa đầy năm phút, Hoàng Lâm đã bộc lộ trò quen thuộc. Cậu ta liên tục la hét, chỉ trỏ, mỗi lần đội Dương lên bóng là Lâm lại chạy ngang qua, cười nhạt:
– Đá như vậy cũng đòi vô vòng trong à?
Bảo vừa phá bóng lên, Lâm đã ngáng chân khéo léo, miệng vẫn nhả từng câu mỉa mai. Thái bắt gọn bóng, nhưng nghe rõ tiếng cười khẩy:
– Thủ môn này nhìn thư sinh thế, liệu có đỡ nổi không?
Toàn nhận bóng, chuẩn bị xoay người thì một hậu vệ đối phương bỗng hét lớn:
– Coi chừng, nó chỉ biết sút mạnh thôi, sợ gì!
Những câu nói ngắn, sắc như mũi dao, xoáy vào từng thành viên đội Dương. Ban đầu, ai cũng cố phớt lờ, tập trung vào chuyên môn. Nhưng chỉ sau vài lần va chạm, sắc mặt Toàn đã đỏ bừng, Hà nhíu mày, Bảo lườm lườm về phía đối thủ. Lộc bắt đầu lúng túng, chuyền sai vài đường cơ bản.
Từ ngoài đường biên, Thùy Linh cầm loa chỉ đạo, ngắt nhịp trận đấu bằng những hiệu lệnh đầy ẩn ý:
– Đẩy cao đội hình, ép sát! Cứ để chúng tự mắc lỗi!
Dương nhìn đồng đội, thấy rõ những vết rạn nhỏ trong mắt từng người. Cậu hít sâu, chạy lùi về giữa sân, gọi lớn:
– Đừng nghe chúng nó! Tập trung nhìn bóng!
Nhưng hiệu quả không kéo dài. Đội bạn tiếp tục đánh vào tâm lý. Một pha tranh chấp, hậu vệ đối phương vờ ngã, ôm chân, la oai oái. Trọng tài vội thổi phạt. Đội Dương ức chế, tiếng xì xào vang lên khắp sân. Bảo tiến lại gần trọng tài, giọng gằn lại:
– Rõ ràng nó ăn vạ mà!
Trọng tài chỉ vào vạch vôi, lạnh lùng:
– Cẩn thận ngôn ngữ, cậu số 5.
Bảo lùi lại, đấm mạnh vào không khí. Lâm nháy mắt với đồng đội, bật cười.
Pha đá phạt. Nhật Khang bước lên, sút bóng hiểm hóc. Thái bay người, đẩy bóng chạm xà ngang, nhưng bóng bật ra đúng vị trí của tiền đạo đối phương. Bàn thắng đến quá nhanh.
1-0 cho đội bạn.
Khán đài nổ tung tiếng reo hò, cờ trắng – xanh phấp phới. Đội Dương lặng người. Dương siết chặt nắm tay, nhìn đồng hồ: mới mười lăm phút trôi qua.
Ngay sau đó, đội bạn càng lấn lướt. Mỗi lần đội Dương lên bóng, Lâm lại chạy ngang, cười khẩy:
– Sao, hết chiêu rồi à?
Toàn nhận bóng, định dốc lên thì bị hai hậu vệ kẹp chặt. Bóng bật ra, Lộc lao vào tranh chấp, nhưng đối thủ kéo áo lộ liễu. Trọng tài làm ngơ.
Hà tức tối, chạy lên phàn nàn:
– Trọng tài, không thấy nó kéo áo à?
Trọng tài khoát tay, mắt lạnh như băng:
– Tiếp tục!
Bầu không khí trên sân đặc quánh. Những tiếng la ó, huýt sáo, lời chế giễu vang lên không dứt. Đội Dương như bị cuốn vào xoáy nước của sự ức chế, từng đường chuyền vụng về, từng pha xử lý hỏng ăn.
Trên khán đài, cổ động viên của đội Dương cũng bắt đầu im lặng. Một vài người lắc đầu, thở dài. Một nhóm bạn gái của Hà cố hét lên cổ vũ, nhưng tiếng họ lạc lõng giữa biển người.
*
Phút hai mươi lăm, đội bạn phản công thần tốc. Lâm nhận bóng, lừa qua Bảo bằng một động tác giả. Cậu ta cười khẩy:
– Trung vệ thép gì mà yếu thế?
Bảo lao vào, nhưng bị Lâm ngoặt bóng qua, rồi chuyền sệt vào trung lộ. Nhật Khang sút một chạm, bóng đi căng như kẻ chỉ, đập cột dọc bật ra.
Thái đổ người, bàn tay chạm nhẹ vào bóng, đổi hướng cứu thua trong gang tấc. Nhưng ngay sau đó, tiếng còi vang lên. Lâm ngã vật ra trong vòng cấm, ôm mặt, lăn lộn. Trọng tài thổi phạt đền.
Dương chạy lại, giọng lạc đi:
– Không ai chạm vào nó cả!
Lâm vẫn nằm ôm mặt, miệng r*n r*. Trọng tài lạnh lùng chỉ vào chấm phạt đền. Khán đài lại nổ tung. Bảo gầm lên:
– Đồ ăn vạ!
Hà kéo Bảo ra, thì thầm:
– Đừng để bị cuốn vào trò của chúng nó.
Nhật Khang đặt bóng, bình thản sút vào góc trái. Thái đoán đúng hướng, bay người nhưng không kịp. 2-0.
Một bàn thắng nữa, và niềm tin của đội Dương như vụn vỡ. Lộc cúi gằm mặt, Huy đứng chôn chân, Toàn vò đầu bứt tai. Dương cảm giác hai chân mình nặng như chì.
Nhưng rồi, trên khán đài, một tiếng hô vang lên: “Dương! Đội Dương cố lên!” Tiếng hô đó lan ra, như ngọn lửa nhỏ bén rễ trong đám cỏ khô.
Dương nhìn về phía khán đài, thấy bóng dáng cha mình, khuôn mặt hốc hác nhưng ánh mắt rực sáng. Ánh mắt ấy như truyền cho Dương một luồng điện. Cậu siết chặt nắm tay, hét lên:
– Mọi người, nhìn tôi!
Cả đội dừng lại, ánh mắt dồn về phía Dương.
– Chúng nó chỉ muốn chúng ta nổi nóng rồi mắc bẫy! Đừng để chúng đạt được mục đích. Chúng ta vẫn còn thời gian, vẫn còn tuyệt kỹ của mỗi người. Tin tôi đi, chỉ cần một bàn thắng, mọi thứ sẽ khác.
Dương nhìn Huy, đôi mắt sáng lên:
– Huy, cậu nhớ bài tập hôm qua chứ?
Huy gật đầu, mái tóc che khuất nửa khuôn mặt, nhưng khóe môi nhếch lên.
– Cứ giao cho tôi!
*
Bóng lăn trở lại. Đội Dương đá chậm lại, chuyền ngắn, kéo dãn đội hình đối phương. Huy bắt đầu lùi sâu nhận bóng, vẽ ra những đường chạy lắt léo, kéo theo hai, ba cầu thủ đối phương. Mỗi lần có bóng, Huy đều đảo người, giả vờ chuyền một hướng rồi bất ngờ xoay chuyển.
Phút ba mươi hai, Dương nhận bóng giữa sân, quay lưng về phía khung thành. Lâm lao vào áp sát, ánh mắt ranh mãnh:
– Định làm gì đây? Tuyệt kỹ chuyền không nhìn à? Tôi thuộc rồi.
Dương không nói gì, chỉ đẩy nhẹ bóng về phía Huy. Lâm cười khẩy, áp sát Huy. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Huy dùng má ngoài chân phải, lách bóng luồn qua khe giữa hai đối thủ, rồi bất ngờ tăng tốc.
Đường bóng như xé toang hàng thủ. Toàn băng lên, nhận bóng trong thế đối mặt thủ môn. Đám hậu vệ đối phương lúng túng, dàn ngang hết cỡ. Toàn sút ngay, bóng đi căng nhưng thủ môn đẩy ra.
Bóng bật lại, Hà lao vào như một cơn gió, sút bồi vào lưới.
2-1.
Cả sân như vỡ òa. Hà hét lớn, giơ nắm đấm lên trời. Bảo chạy đến ôm lấy Hà, Toàn nhảy cẫng, Huy vỗ tay vào vai Dương:
– Thấy chưa, tôi bảo rồi mà!Dương cười, nhưng trong mắt vẫn ánh lên sự tập trung. Cậu biết, đối thủ sẽ không dễ buông tha.
*
Bàn thắng như một cú hích. Đội Dương chơi tự tin hơn, những pha phối hợp bắt đầu ăn ý. Bảo không còn lao lên vô tội vạ mà giữ vị trí chắc chắn, Lộc bọc lót kín kẽ, Huy liên tục lắt léo kéo dãn đội hình.
Đội bạn bắt đầu bối rối. Lâm gắt lên với đồng đội:
– Đừng để tụi nó có bóng nữa!
Nhưng chính sự mất bình tĩnh khiến đội bạn phạm sai lầm. Phút bốn mươi, Huy nhận bóng ở biên phải, ngoặt bóng qua một hậu vệ rồi chuyền sệt vào trung lộ. Bảo băng lên, dứt điểm nhưng bóng đi chệch cột dọc.
Trước khi hiệp một kết thúc, đội Dương có thêm một cơ hội. Dương nhận bóng ở giữa sân, Lâm áp sát, kéo áo cậu. Trọng tài vẫn làm ngơ. Dương không phản ứng, chỉ nhún vai, rồi xoay người, bật tường với Huy. Lộc băng lên, nhận bóng rồi chuyền ra cánh cho Hà. Hà tạt bóng vào vòng cấm, Toàn bật cao đánh đầu nhưng thủ môn đối phương kịp thời bắt gọn.
Tiếng còi kết thúc hiệp một vang lên. Hai đội rời sân, mồ hôi vã ra như tắm. Bảo ngồi phịch xuống cỏ, th* d*c. Hà uống vội ngụm nước, ánh mắt rực lửa. Lộc chạm nhẹ vào vai Dương, thì thầm:
– Em sợ mình mắc lỗi…
Dương lắc đầu:
– Không ai hoàn hảo cả. Cứ tin vào bản thân và đồng đội.
*
Trong phòng nghỉ, tiếng ồn ào ngoài sân vẫn vọng vào. Huấn luyện viên bước vào, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
– Các em đã làm tốt. Đừng để bị kéo vào trò tâm lý của họ nữa. Họ càng khiêu khích, mình càng phải lạnh đầu. Huy, tiếp tục kéo dãn đội hình, phối hợp với Dương chủ động chuyền vượt tuyến. Bảo, giữ vững trung lộ, đừng sa vào va chạm. Hà, chú ý bọc lót hai biên, Lộc sẵn sàng cắt bóng phản công.
Dương ngồi lặng, trong đầu tua lại từng pha bóng, từng cái nhìn, từng tiếng cười khẩy của đối phương. Cậu biết mình phải làm gì: giữ cho đồng đội không gục ngã trước những đòn đánh vô hình.
*
Hiệp hai bắt đầu. Đội bạn dồn lên tấn công, Lâm liên tục khiêu khích, vừa đá vừa lẩm bẩm:
– Chuẩn bị về nhà đi là vừa.
Nhưng đội Dương không còn phản ứng. Bảo lặng lẽ chắn bóng, Hà bọc lót kín kẽ. Huy vẫn là linh hồn của tuyến giữa, mỗi lần nhận bóng lại kéo hai, ba cầu thủ đối phương theo mình.
Phút năm mươi, một pha tranh chấp nảy lửa ở giữa sân. Lâm lao vào xoạc bóng, Huy né kịp, bóng bật ra tới chân Dương. Dương không vội, đảo bóng qua một nhịp rồi chuyền ngược lại cho Huy, dù không nhìn. Huy nhận bóng, chớp mắt đảo hướng, rồi tung ra một đường chuyền xé dọc hàng thủ.
Bóng lướt qua ba hậu vệ, đến thẳng vị trí của Toàn. Toàn xoay người, sút căng vào góc xa. Thủ môn đội bạn bay người, bóng đập cột dọc bật ra.
Khán đài ào lên tiếc nuối. Toàn đổ gục xuống cỏ, ôm mặt. Huy chạy lại, vỗ vai Toàn, cười:
– Không sao, vẫn còn thời gian. Lần sau sẽ vào.
Trận đấu trở nên giằng co. Đội bạn bắt đầu đá rắn hơn, liên tục phạm lỗi. Trọng tài bắt đầu mất kiểm soát, những pha va chạm ngày càng dữ dội. Hà bị đốn ngã sát biên, nằm ôm chân r*n r*. Dương chạy lại, đỡ Hà dậy, ánh mắt lo lắng:
– Có sao không?
Hà cắn răng, lắc đầu:
– Vẫn đá được.
Bảo nhìn thấy cảnh đó, mắt long lên, suýt nữa lao vào trả đũa. Nhưng Dương giữ lại, thì thầm:
– Đừng mắc bẫy của chúng nó.
*
Phút sáu mươi, đội bạn thay người, tăng cường hàng thủ. Thùy Linh ngoài sân vỗ tay, ra hiệu cho các cầu thủ lùi sâu, chơi phòng ngự phản công. Lâm lùi về giữa sân, tiếp tục khiêu khích Dương:
– Chắc cậu đang tự hỏi vì sao tuyệt kỹ lại vô dụng trước bọn tôi đúng không?
Dương không trả lời, chỉ mỉm cười nhẹ. Trong đầu cậu, mọi thứ trở nên sáng rõ. Cậu nhận ra: tuyệt kỹ không phải để một mình tỏa sáng, mà để nâng đỡ đồng đội.
Huy chuyền lại cho Dương, rồi chạy chéo cắt qua hai hậu vệ. Dương nhìn lướt qua, rồi không cần ngoái đầu, chuyền bóng bằng má ngoài chân trái. Đường bóng xoáy vòng cung, vượt qua đầu hậu vệ đối phương, rơi đúng tầm chạy của Huy.
Huy nhận bóng, dừng lại một nhịp, kéo hậu vệ theo mình, rồi bất ngờ chuyền ngược lại trung lộ. Toàn băng lên, sút một chạm. Bóng đi căng, sượt chân hậu vệ, bay vào lưới.
2-2.
Khán đài nổ tung. Toàn bật dậy, la hét. Huy chạy đến ôm lấy Toàn, rồi nhảy lên lưng cậu. Dương nắm chặt tay Huy, ánh mắt lấp lánh:
– Đúng rồi, tuyệt kỹ là của cả đội!
Lâm đứng giữa sân, mặt tái đi. Nhật Khang cau mày, chỉ tay về phía Thùy Linh. Linh lạnh lùng ra hiệu: “Chơi rắn hơn nữa.”
*
Những phút còn lại trở thành cuộc chiến thực sự. Đội bạn liên tục phạm lỗi, cắt vụn trận đấu. Lâm xô vào Dương, thì thầm:
– Đừng tưởng dễ ăn vậy đâu.
Dương bị đá vào mắt cá, ngã xuống, nhăn mặt. Thái chạy ra chăm sóc, lo lắng:
– Dương, có đá tiếp được không?
Dương nghiến răng, đứng dậy, gật đầu:
– Không ai được dừng lại.
Thời gian trôi nhanh. Phút bảy mươi lăm, đội bạn được hưởng phạt góc. Nhật Khang lên tham gia tấn công, đánh đầu dội xà ngang. Bóng bật ra, Hà phá lên trên cho Huy.
Huy nhận bóng, lướt qua một hậu vệ, rồi chuyền cho Dương. Dương đảo bóng, Lâm lao vào. Dương xoay lưng, dùng tuyệt kỹ chuyền không nhìn, đưa bóng chéo sang cánh cho Hà. Hà tăng tốc, tạt bóng vào trong. Toàn bật cao, đánh đầu nhưng thủ môn đội bạn xuất sắc bay người cản phá.
Bóng bật ra, rơi đúng chân Huy ở rìa vòng cấm. Huy không cần chỉnh, tung chân sút căng. Bóng lao như tên bắn, đập mép dưới xà ngang, bật xuống đất.
Toàn lao vào đá bồi, bóng chạm chân hậu vệ, lăn ngang vạch vôi. Cả sân nín thở. Thủ môn đội bạn nhào ra, đấm bóng ra ngoài. Trọng tài lắc đầu, không công nhận bàn thắng.
Tiếng la ó vang lên khắp khán đài.
*
Thời gian chỉ còn hơn mười phút. Đội bạn rút hết về sân nhà, dựng hàng phòng ngự dày đặc. Dương quay lại nhìn đồng đội, ánh mắt cháy sáng.
– Huy, sẵn sàng tuyệt kỹ cuối cùng chưa?
Huy cười, gạt mồ hôi, mắt lấp lánh tinh nghịch:
– Lúc nào cũng sẵn!
Bóng được đưa vào cuộc. Dương chuyền cho Huy, rồi chạy chéo sang cánh phải. Huy dẫn bóng, kéo theo bốn hậu vệ đối phương. Đột ngột, Huy dừng lại, giả vờ vấp bóng. Hai hậu vệ ập vào. Huy ngoặt người, dùng má ngoài chân trái, vẽ ra một đường chuyền xé toang hàng thủ, bóng đi sát mặt cỏ, lướt qua khe giữa hai trung vệ.
Dương băng xuống, nhận bóng trong thế đối mặt thủ môn. Lâm lao về truy cản, nhưng đã quá muộn. Dương ngoặt bóng, sút chéo góc.
Bóng đi xoáy, vượt qua tầm với của thủ môn, bay thẳng vào góc lưới.
3-2.
Cả sân vỡ òa. Đội Dương ôm nhau nhảy múa. Bảo ngã quỵ xuống, vừa cười vừa khóc. Hà la hét điên cuồng, Toàn tung Huy lên không trung. Thái ôm mặt, nước mắt lăn dài sau cặp kính dày. Lộc run rẩy, nắm chặt tay Dương không buông.
*
Nhưng trận đấu chưa kết thúc. Thời gian còn lại, đội bạn dồn lên như vũ bão. Nhật Khang dẫn bóng, lừa qua hai hậu vệ, tung cú sút cực mạnh. Thái bay người, đẩy bóng ra ngoài.
Phút cuối cùng, đội bạn được hưởng quả phạt sát vòng cấm. Khang đứng trước bóng, ánh mắt lạnh như băng. Cả sân nín thở.
Khang lấy đà, sút bóng đi như một mũi tên. Thái đổ người, đầu ngón tay chạm nhẹ vào bóng, đổi hướng. Bóng đập cột dọc, bật ra ngoài.
Trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu.
*
Đội Dương gục xuống cỏ, vừa mệt vừa hạnh phúc. Trên khán đài, tiếng reo hò vang dội. Dương nhìn lên, thấy cha mình đứng lặng, nước mắt lăn trên má. Cậu mỉm cười, cảm giác chưa từng nhẹ nhõm đến thế.
Hoàng Lâm đứng giữa sân, ánh mắt u uất. Nhật Khang lặng lẽ cúi đầu, Thùy Linh siết chặt nắm tay, môi mím lại.
Dương cùng đồng đội nắm tay nhau, hướng về phía khán đài. Huy thì thầm:
– Chúng ta đã làm được rồi, đúng không?
Dương gật đầu, nhưng trong mắt vẫn ánh lên nét lo lắng. Cậu biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Phía trước còn những đối thủ mạnh hơn, những thử thách khắc nghiệt hơn, những cạm bẫy chưa lường trước.
Từ xa, một ánh mắt lạnh lẽo dõi theo từng bước chân của Dương. Trong bóng tối khu kỹ thuật, Thùy Linh bấm điện thoại, môi khẽ thì thầm:
– Vòng loại chỉ là khúc dạo đầu. Lần tới, các cậu sẽ không dễ vượt qua như thế đâu.
Trên sân, tiếng reo hò chưa dứt, nhưng trong lòng Dương, một dự cảm mơ hồ len vào. Những ngày bình yên sắp kết thúc, và bóng tối thực sự đang chờ đợi phía trước.