Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 98

Trong nhà chính vô cùng náo nhiệt. Ba đứa nhỏ ngồi trên giường La Hán, lúc đầu còn có chút câu nệ vì lạ chỗ, nhưng sau một chặng đường dài xóc nảy vừa lạnh vừa mệt, lại được bao bọc trong không gian ấm áp thoải mái thế này, chẳng mấy chốc chúng đã dần thả lỏng.

Đặc biệt là khi Ngũ a thúc của chúng bưng lên một tráp điểm tâm đầy ắp.

"Đợi lát đã, để a thúc lau mặt lau tay cho các con đã." Thang Hiển Linh đặt hộp điểm tâm xuống. Thấy đôi gò má của ba tiểu cô nương đỏ rực lên do thay đổi nhiệt độ đột ngột, cậu liền bảo.

Tưởng Vân nghe thấy thế, vội vã phụ họa: "Đúng rồi, lấy khăn nóng lau cho các cháu đi, để ta đi lấy cao trị nứt nẻ bôi cho chúng nó trước."

"Nhị tỷ, tỷ và nhị tỷ phu cũng lau mặt đi cho tỉnh táo." Thang Hiển Linh nói.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã sớm đi múc nước ấm, pha sẵn vào bồn. Thôi Bá An khách sáo: "Đừng phiền toái quá, khách khí quá rồi, để ta và Trân Nương tự làm là được."

"Vâng, vậy tỷ phu cứ tự nhiên." Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu, bưng bồn nước vào phòng. Hắn vắt khô chiếc khăn nóng đưa cho phu lang. Thang Hiển Linh đón lấy, ân cần lau mặt và tay cho từng tiểu cô nương một.

Lau xong, cậu lại cẩn thận bôi một lớp mỏng cao trị nứt nẻ lên những khuôn mặt nhỏ nhắn.

Thang Hiển Linh cười tủm tỉm bảo: "Được rồi, giờ thì ăn đi. Đều là món chính tay a thúc làm, bên ngoài có tiền cũng không mua được đâu nhé."

Ba tiểu cô nương nhìn nhau rồi cùng nở nụ cười thẹn thùng nhưng đầy gần gũi. Chúng cảm nhận được a thúc và bà ngoại thực lòng yêu thương mình. Miếng ngân bài đeo trên cổ dạo trước cũng là do bà ngoại mua cho đấy thôi.

Đám trẻ nhà họ Thôi được dạy dỗ quá ngoan, dù đã bớt sợ nhưng vẫn không hề hò hét hay nghịch ngợm lung tung. Chúng ngồi vây quanh chiếc bàn trà nhỏ, nhìn hộp điểm tâm một hồi lâu rồi mới rón rén chọn lấy một miếng, dùng đôi tay nhỏ xíu nâng lên, nhấm nháp từng chút một.

Thang Hiển Linh xoa đầu từng đứa, lòng thầm thở dài: Trẻ con mà hiểu chuyện quá... thực ra chẳng tốt chút nào.

Ở cái tuổi này, đáng lẽ chúng phải được hiếu động, nghịch ngợm mới đúng.

"Ăn đi, ăn đi, ăn hết a thúc lại lấy thêm. Lát nữa a thúc còn lấy đồ chơi cho các con nữa."

Thang Trân cùng trượng phu lau rửa ngoài hiên xong bước vào, nghe thấy Ngũ ca nhi nói mua cả đồ chơi cho trẻ con, liền không nhịn được mà lên tiếng: "Đệ còn mua cả đồ chơi sao? Tốn kém quá, hoang phí tiền vào mấy thứ đó làm chi."

"Ta thích mua đấy." Thang Hiển Linh cười tủm tỉm đi tới bên tủ kéo ngăn kéo ra, vừa làm vừa nói: "Bên chỗ đại tỷ hay Hương Hương nhà tam tỷ, ta đều mua quà cả, tổng không thể để sót mấy đứa nhỏ chỗ tỷ được."

Cậu lôi ra một chiếc tráp lớn, bên trong nào là trâm cài tóc hoa nhung, trống bỏi, chim sứ thổi kêu... đủ cả.

"Ta mua từ giữa đông cơ, dạo này đang nổi mẫu hoa mai mùa đông đỏ rực rất đẹp, còn có cả mẫu quả kim quất này nữa, ta thấy một xâu nhỏ trông rất đáng yêu và cát lợi nên mua luôn. Ba đứa tự chọn đi, nếu lỡ có muốn giống hệt nhau thì mấy ngày nữa ta lại ra chợ phía Tây mua thêm." Thang Hiển Linh lựa ra ba mẫu, dù đều là họa tiết kim quất nhưng cũng có chút khác biệt nhỏ.

Mua xong cậu mới nhớ ra, mấy chị em hay anh em thường hay tỵ nạnh, thậm chí đánh nhau vì món đồ chơi khác kiểu, nên cậu dặn trước các tiểu cô nương là nếu muốn giống nhau cũng không sao.

Ai dè ba đứa trẻ ngồi đó, bé Tam Nương nhỏ nhất miệng còn dính vụn bánh, Đại Nương thì xoa xoa tay vào vạt áo cho sạch, cầm lấy tráp trâm nhỏ nhìn một lúc rồi nâng bằng hai tay đưa cho hai muội muội chọn trước.

Hai muội muội lắc đầu, bảo đại tỷ chọn trước đi.

"Trân Nương dạy con khéo thật, ở nhà cũng thế này, nhỏ kính lớn, lớn nhường nhỏ." Thôi Bá An thấy cảnh này thì mặt mày hớn hở, đầy vẻ tự hào nói.

Thang Hiển Linh: "..."

Nhị tỷ ta gen tốt, quan gì đến ngươi! Cậu thầm nghĩ nhưng ngoài miệng vẫn cười ha hả: "Đều là những đứa trẻ ngoan."

Tưởng Vân bưng điểm tâm bày lên bàn tròn, các người lớn ngồi xuống nói chuyện, đám trẻ thì chơi trên giường La Hán. Tứ ca nhi tỉnh ngủ khóc oe oe một trận, Tưởng Vân bèn dẫn nhị khuê nữ bế đứa bé vào phòng mình để Thang Trân cho con bú.

Trong nhà chính chỉ còn lại Thang Hiển Linh, Thiết Ngưu và Thôi Bá An ngoại giao.

Thang Hiển Linh: "..."

Ai thấu cho cái cảnh lại phải ngồi nghe nhị tỷ phu khoác lác đây?

Hoàng Phủ Thiết Ngưu tiếp lời, trò chuyện với Thôi Bá An đủ thứ, từ chuyện buôn bán trong nhà đến việc lắng nghe Thôi Bá An chỉ điểm kinh nghiệm thương trường. Hắn thỉnh thoảng lại gật đầu phụ họa khiến Thôi Bá An càng nói càng hăng, thao thao bất tuyệt không dứt.

Thang Hiển Linh khẽ ngáp một cái, bảo: "Ta xuống bếp xem sao, cũng đến lúc chuẩn bị cơm tất niên rồi."

"Được, đệ đi đi." Thôi Bá An gật đầu.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng đứng dậy. Thôi Bá An thấy vậy liền hỏi: "Hiền đệ đi giải quyết nỗi buồn à? Vừa khéo, ta cũng đi cùng, trà uống hơi nhiều."

"Không phải, ta đi nhóm lửa." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp.

Lần này đến lượt Thôi Bá An ngẩn người. Việc bếp núc là của phụ nữ phu lang, nam tử hán đại trượng phu sao lại vào đó làm gì?

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đặt tay lên vai Thôi Bá An, giọng điệu mang theo vài phần nghiêm nghị: "Nhị tỷ phu cứ tự nhiên, việc bếp núc trong nhà ta làm được, tỷ phu không cần vào đâu."

Đừng có nói thêm câu nào nữa kẻo phu lang nhà ta nổi giận.

Thôi Bá An bị khí thế ấy trấn áp trong thoáng chốc, thẫn thờ gật đầu. Đợi đến khi hai người đi khuất hắn mới sực nhớ ra mình vừa bị "khớp", nhưng hắn không giận, ngược lại còn tự tìm lý do: Không hổ là con nhà võ tướng làm quan, khí thế thật đáng gờm.

Nếu Thiết Ngưu mà nghe thấy chắc cũng chỉ biết cạn lời, chi bằng khen hắn có sát khí do săn thú trong rừng còn nghe hợp lý hơn.

Vừa vào đến bếp, Thang Hiển Linh đã không nhịn được, thì thầm nói xấu với Thiết Ngưu.

"Đúng là cái đồ thích khoe mẽ!" 

"Lần sau gã mà còn chém gió, ta cũng chém, chém cho bay nóc nhà luôn!" 

"Ai mà chẳng biết diễn, chẳng qua ta lười chấp, sợ nhị tỷ khó xử thôi."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu rất nghiêm túc, phụ họa theo: "Chúng ta cứ nghe tai này sang tai kia thôi, đừng để bụng. Tết nhất, không nên sinh khí."

"Ta chẳng thèm chấp gã, không đáng."

"Đúng vậy."

Thang Trân cho Tứ ca nhi bú xong, đứa bé đã ngủ say, nàng dứt khoát đặt con vào trong chăn ấm của mẹ. Hai mẹ con còn chưa kịp nói với nhau được mấy câu thì ở nhà chính Thôi Bá An đã cất tiếng gọi. Thang Trân vội vàng chạy qua vì tưởng có chuyện gì gấp, kết quả chỉ là vì điểm tâm ăn hết rồi, nước trà cũng cạn, Thôi Bá An không tiện gọi nhạc mẫu hầu hạ mình nên mới gọi Thang Trân vào.

. . . . . . . . . .

Chuyện ở nhà chính Thang Hiển Linh không hề hay biết. Cậu vẫn đang bận rộn dưới bếp.

Tưởng Vân xuống bếp lấy thêm điểm tâm, dặn một câu: "Đừng nấu thịt dê nhé."

Thang Hiển Linh nghe vậy là hiểu ngay. Mấy năm qua, ba vị tỷ tỷ và cả mẹ chắc chắn là không thích ăn thịt dê, nghe mùi thôi đã thấy ngấy. Hồi trước cậu nấu canh lòng dê bà cũng ăn rất ít, thế là cậu bảo: "Con nấu một nồi canh xương heo hầm tam tiên, xào thêm mấy món nóng, màn thầu và cơm đều có đủ cả."

Màn thầu là mua sẵn bên nhà họ Lư, trời lạnh mua nhiều để đó rất tiện. Đồ chiên cho bữa tất niên cũng đã chuẩn bị từ trước, giờ chỉ việc chế biến lại nên rất nhanh.

Một lát sau Tưởng Vân cũng vào bếp phụ giúp, Thang Hiển Linh khuyên: "Mẹ, con với Thiết Ngưu lo được mà, người nghỉ ngơi chút đi, vào trò chuyện với nhị tỷ, tỷ ấy khó khăn lắm mới về một chuyến."

Sắc mặt Tưởng Vân không được tốt cho lắm, bà nói: "Con không muốn ở lại nhà chính, ta cũng vậy thôi."

"..." Thang Hiển Linh ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ra vấn đề, cậu bĩu môi không biết nói gì hơn.

Thôi Bá An chắc chắn là đang sai bảo nhị tỷ, mà nhị tỷ lại cứ vui vẻ chịu đựng. Mẹ nhìn mà chướng mắt nhưng chẳng biết mở lời thế nào, nói ra vài câu thì nhị tỷ lại còn bênh vực Thôi Bá An, ai mà chẳng tức cho được!

"Không sao đâu, cứ từ từ thôi ạ." Thang Hiển Linh cuối cùng cũng chỉ thốt ra được một câu an ủi.

Tưởng Vân thở dài: "Nếu nó thấy sống với Bá An như vậy là tốt thì ta cũng chẳng muốn can thiệp nhiều."

"Cũng không phải ngóng trông con gái mình khổ cực, chỉ là muốn nó biết rằng ở nhà luôn có chỗ dựa, có người mong chờ nó về."

Bữa cơm tất niên được dọn ra ở nhà chính. Trên bàn bày một chiếc bếp lò nhỏ, bên trên là nồi gốm hấp tam tiên dùng nước dùng xương heo làm canh, nước không cần quá nhiều, bên trong có bì lợn chiên, thịt viên chiên, đậu phụ khô và miến khoai tây. Món này không cay, vị thanh đạm, một bát đầy ắp cả cái lẫn nước, ăn vào ấm cả người.

Thêm một đĩa sườn hầm, một đĩa thịt bọc bột chiên giòn sốt chua ngọt, một con cá. Ở thành Phụng Nguyên ngày Tết nhất định phải có cá cho có không khí. Lại thêm món gà miếng hấp bí đỏ bọc lòng đỏ trứng muối dành riêng cho đám trẻ, và vài đĩa rau trộn giải ngấy.

Đồ ăn vừa lên bàn, Thôi Bá An đã đon đả mời nhạc mẫu và hiền đệ ngồi vào dùng bữa. Lúc đó Thang Hiển Linh vẫn còn đang bận dưới bếp.

"Chờ Hiển Linh lên rồi cùng ăn." Tưởng Vân cười ha hả, "Cả bàn đồ ăn này đều do nó bận rộn nấu nướng, nó phải ngồi vào bàn mới được."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói: "Mẹ, để con xuống xem còn gì cần làm không."

"Đi đi, đi đi."

Tưởng Vân ở lại nhà chính, giúp ba tiểu cô nương mặc thêm áo khoác, cười bảo: "Sắp ăn cơm rồi, mặc áo vào cho ấm kẻo lạnh."

Thôi Bá An từ lúc tới đây cứ hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Trước kia khi nhạc phụ còn sống, nhạc mẫu bận rộn dưới bếp, nhạc phụ sẽ bảo trời lạnh cứ ngồi xuống ăn trước đi kẻo nguội, chẳng màng đến nhạc mẫu, nhưng bây giờ thì khác hẳn.

Thang Trân thấy sắc mặt nam nhân nhà mình có chút không vui, bèn nhỏ giọng nói với mẫu thân: "Nương, đồ ăn sắp nguội cả rồi, hay là...."

"Nguội làm sao được, mà có nguội thì con cứ ăn đồ nóng trước đi." Tưởng Vân nhìn sang, nói thẳng thừng: "Hồi cha con còn sống, ba mẹ con mình Tết nhất chuẩn bị cả bàn đồ ăn mà chưa bao giờ được ngồi ăn một bữa tử tế từ đầu đến cuối. Giờ cha con không còn nữa, cái nhà này ta nói là vẫn có trọng lượng đấy."

Thôi Bá An cảm giác như nhạc mẫu đang cố ý gõ đầu mình, mặt mũi hắn có chút không nhịn được.

Thang Trân ngẩn người, không biết đang nghĩ gì mà trong đáy mắt hiện lên vẻ hổ thẹn, cuối cùng nàng không mở miệng nói câu "hay là chúng ta ăn trước" nữa.

Cuối cùng thì đồ ăn cũng đầy đủ, người cũng đông đủ. Quả nhiên là đồ ăn không hề bị nguội, bởi vì Thang Hiển Linh chỉ chuyên tâm xào nấu, còn mọi việc lặt vặt khác đều do Thiết Ngưu thầu hết: từ chuẩn bị chén đũa, nhóm bếp than, cho đến bưng bê đồ ăn... Thang Hiển Linh vừa nấu xong món cuối cùng là Hoàng Phủ Thiết Ngưu bưng lên ngay, Thang Hiển Linh còn thong thả rửa sạch tay chân rồi mới vào bàn.

Xong xuôi mọi việc, ăn cơm thôi!

"Nhị tỷ ngồi đi, mọi người ngồi xuống cả đi." Thang Hiển Linh kéo nhị tỷ ngồi xuống, "Mấy đứa nhỏ cũng ăn được rồi đấy, nào Tam Nương ngồi cạnh a thúc, để ta chăm cho."

Tưởng Vân phụ họa: "Đúng thế, cả nhà cùng giúp nhau một tay, mau ăn đi thôi. Ta thấy ba đứa nhỏ đều ngoan, chẳng cần phải đút đâu."

"Bà ngoại, con tự ăn được ạ."

"Ngoan lắm."

Cả nhà đều bật cười vui vẻ.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu còn mang rượu ra. Dù người nhà không mấy ai uống rượu nhưng ngày Tết vẫn mua một ít, hắn rót đầy chén cho Thôi Bá An rồi cũng tự rót cho mình. Thang Hiển Linh bên cạnh mắt tròn xoe, lẩm bẩm: "Cho ta một ít với, để ta nếm thử xem nào."

"Được." Hoàng Phủ Thiết Ngưu chiều ý, rót rượu cho phu lang.

Cả nhà vây quanh bàn tròn, náo nhiệt ăn một bữa cơm tất niên ấm cúng. Năm nay nhà họ Thang không đốt pháo, chỉ thắp nến sáng trưng, quây quần bên nhau cắn hạt dưa, đậu phộng để đón giao thừa. Mấy đứa nhỏ buồn ngủ đến mức mơ màng, đều đã ngủ say trên giường La Hán. Đêm đã khuya, Tưởng Vân cùng Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu đưa gia đình nhị tỷ sang sân nhà thuê. Gã đánh xe thì đi ở khách đ**m, vì ở thành Phụng Nguyên, khách đ**m vẫn mở cửa xuyên Tết.

Thôi Bá An uống hơi quá chén, đi đứng xiêu vẹo. Thang Trân vừa bế con vừa phải đỡ chồng. Tưởng Vân bảo để Tứ ca nhi đêm nay ngủ với bà: "... Trong nhà có sữa bò, ta hâm nóng lên cho nó bú. Con một mình trông ba đứa nhỏ, dù tụi nó có ngoan đến đâu thì cũng vất vả lắm."

"Cứ yên tâm giao cho ta."

Thang Trân nghe vậy, suy nghĩ một lát rồi cũng đồng ý.

Đến nơi thuê mới thấy mọi thứ thực sự đều mới tinh và đầy đủ, ngay cả bếp sưởi và than củi cũng đã chuẩn bị sẵn, than không hề ít. Ấm trà, chén bát đều mới, lu nước cũng đã đổ đầy.

Thang Hiển Linh giúp nhị tỷ nhóm bếp lò cho ấm phòng, lại xách ấm nước rót đầy rồi đặt lên bếp. Đêm đến nếu nhị tỷ hay bọn trẻ có khát nước thì có sẵn nước ấm để dùng, hoặc để lau rửa cũng tiện.

Mọi thứ đều được tính toán chu toàn.

Thang Trân nhìn thấy cảnh này, chẳng hiểu sao trong lòng lại càng thêm thắt lại, cảm giác khó tả dâng lên.

Thấy em trai bận rộn một hồi, Thang Trân bèn bảo: "Mẹ, Ngũ ca nhi, Thiết Ngưu, mọi người về đi thôi. Ta với Bá An sáng mai sẽ sang sớm."

"Được rồi."

Đêm hôm đó, Thôi Bá An đang ngủ thì bị buồn tiểu làm tỉnh giấc. Hắn dậy đi giải quyết, hơi ấm từ bếp lò tỏa ra rất dễ chịu. Miệng khô lưỡi khô, hắn gọi Trân Nương rót nước. Thang Trân rót đầy chén trà đưa tận tay trượng phu. Thôi Bá An uống xong một ngụm lớn, không ngủ tiếp được nữa, trong đầu bắt đầu vẩn vơ nghĩ về những chuyện xảy ra ban ngày.

Cũng chỉ là nghĩ thoáng qua, chẳng mấy để tâm vào lòng.

Thôi Bá An vốn dĩ chẳng bao giờ cảm thấy việc nói những lời đó trước mặt thê tử có gì là sai trái, hắn tùy tiện mở miệng: "Buổi chiều lúc chuẩn bị ăn cơm, nương có phải là đang dùng lời lẽ để nhắc nhở ta không? Vốn dĩ ta cũng đâu có nói sai, từ xưa đến nay nam chủ ngoại, nữ chủ nội, việc bếp núc đâu phải là việc mà bậc đại nam nhân nên làm."

"Mẹ cũng thật là quá nhiều tâm tư."

"Chỉ là một miếng ăn mà thôi, so đo nhiều làm gì, chúng ta đường xa mà đến, dù sao vẫn là khách nhân cơ mà."

Thang Trân nghe xong, nét mặt có chút lạnh lẽo, nàng không suy nghĩ nhiều mà đáp lại một câu: "Mẹ ta nói cũng đúng thôi. Nếu đã chỉ là một miếng ăn, chúng ta đều đã đến đây rồi, cả nhà đoàn viên, vậy chờ Ngũ ca nhi một chút cũng có sao đâu."

"Ngủ đi."

Thang Trân dứt lời liền leo lên giường, quay lưng lại không thèm để ý đến nam nhân kia nữa. Đầu óc nàng đang rất rối bời. Tấm chăn trên người nàng là đồ mới và rất dày, bao bọc lấy nàng thật thoải mái dễ chịu. Nếu mẹ không thương gia đình nàng, tại sao bà lại phải thuê nhà sớm như vậy, còn sắm sửa toàn đồ đạc mới tinh cho họ dùng?

Thôi Bá An lần đầu tiên thấy Trân Nương dùng lời lẽ như vậy để chặn họng mình, nhưng hắn cũng chẳng để tâm, còn cười cười nói với bóng lưng của vợ: "Nàng xem nàng kìa, lại còn hẹp hòi giận dỗi cơ đấy? Đàn bà con gái các người, tính khí thật lớn." Hắn cười nhạo một tiếng rồi cũng đi ngủ.

Sáng ngày mùng một, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Thang Hiển Linh tỉnh dậy, việc đầu tiên là vỗ ngực tự bảo đảm với chính mình: Tết nhất rồi, không được nóng giận, không được nóng giận.

Trong cái nhà này, cả Tưởng Vân và Hoàng Phủ Thiết Ngưu đều chiều chuộng Thang Hiển Linh hết mực. Thang Hiển Linh đã nói câu này thì ai là người có thể chọc cậu tức giận, không nói cũng đủ hiểu rồi.

Sáng sớm, Thang Trân đã dắt theo các con sang, vào bếp cùng bắt đầu bận rộn chuẩn bị bữa cơm mùng một. Ở thành Phụng Nguyên, mùng một có tập tục ăn sủi cảo.

"Làm sủi cảo thì Ngũ ca nhi đừng có nhúng tay vào, cầm lấy cái tráp này ra nhà chính ngồi chơi với mấy đứa nhỏ đi." Tưởng Vân nhét cái tráp đầy đậu phộng hạt dưa vào tay Ngũ ca nhi, đuổi cậu đi chơi.

Thang Hiển Linh: "Hắc hắc hắc."

Thế là cậu vui vẻ đi chơi với ba tiểu cô nương và Tứ ca nhi.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu gọi Thôi Bá An ra ngoài đi dạo. Thực ra cũng chẳng có gì cần mua, nhưng Thiết Ngưu muốn đưa Thôi Bá An ra ngoài, tóm lại là đừng có ở lì trong nhà.

Để tránh cho phu lang nhà mình lại ôm một bụng lửa giận.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cùng Thôi Bá An đi dạo trên phố. Đến lúc buổi trưa quay về, thấy có xe ngựa đang hướng về phía phố Chính, nhìn kỹ thì đó là xe ngựa của nhà họ Vệ. Hắn suy nghĩ một chút rồi gọi Thôi Bá An lại.

"Ta đi lên phía trước xem thử."

Thôi Bá An ngẩn người. Trời lạnh căm căm thế này, hiền đệ đi cùng hắn ngoài phố hứng gió nãy giờ, lúc này đang định về sao tự nhiên lại vòng một vòng đi lên phía trước làm gì? Hắn cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn nhấc chân đuổi theo, chỉ là trên mặt ít nhiều mang theo chút cảm xúc không thoải mái, không hài lòng.

Đến trước cửa tiệm, chiếc xe ngựa phía trước vừa dừng lại, có người đang gõ cửa tiệm.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng gọi: "Ta là người nhà họ Thang đây."

Đối phương vừa quay đầu lại, lập tức mừng rỡ reo lên: "Tiểu lão bản, năm mới an lành!"

"Năm mới an lành." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng nhận ra, vị này chính là gã sai vặt thân cận bên cạnh Vệ thiếu gia.

"Thiếu gia nhà ta nhận được lễ cuối năm, liền sai tiểu nhân cố ý đi một chuyến để tặng đáp lễ, chúc Thang lão bản cùng tiểu lão bản năm mới vạn sự hanh thông, làm ăn phát đạt." Gã sai vặt nói một tràng lời chúc cát lợi, sau đó quay lại xe ngựa để dọn quà đáp lễ.

Nhà họ Vệ ra tay quả thực hào phóng. Quà cáp đều được đặt trong hộp gấm sang trọng, chẳng rõ bên trong là gì nhưng có tận hai hộp gấm lớn, lại thêm cả một con hươu tươi.

"Trang trại mới gửi lên không ít hươu, thiếu gia nhà ta bảo nếu Thang lão bản không chê thì xin nhận về để dùng bữa."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đón lấy con hươu, đáp: "Hắn chắc chắn sẽ rất thích. Làm phiền ngươi chuyển lời cảm ơn của chúng ta tới thiếu gia."

"Khách khí quá rồi." Gã sai vặt giao xong lễ, liền lên xe ngựa quay về phủ.

Chẳng là món lễ cuối năm của Thang lão bản lần này đưa đến thật đúng lúc, đánh trúng vào tâm ý của các vị tiểu thư trong phủ họ Vệ.

Dịp Tết, các phòng của nhà họ Vệ đều đưa thê tử và con cái về quê ăn Tết, Vệ phủ hiện giờ náo nhiệt vô cùng. Vệ Phong có rất nhiều muội muội, trong đó hắn thân thiết nhất là với đại phòng vì thuở nhỏ từng được đại bá nuôi dưỡng vài năm. Bởi vậy khi nhận được điểm tâm của Thang lão bản, hắn mở ra nhìn qua một cái, không nỡ ăn một mình mà xách nguyên hộp quà sang chỗ đại bá mẫu.

Đại bá nương vốn thích đồ ngọt, các muội muội cũng rất ưng, ai nấy đều khen: "Điểm tâm này nhìn vẻ ngoài bình thường mà ăn vào thấy còn mới lạ, ngon miệng hơn cả đồ ở Lục Kinh."

Ý là khẩu vị rất độc đáo và tươi mới.

Vệ Phong nhân tiện kể với các muội muội về tửu lầu Thang Ngũ ca, rồi hơi tiếc nuối cảm thán: "Tiệm này chỉ là một cửa hàng bình dân trên phố, hơi nhỏ hẹp. Nếu mà là tửu lầu lớn một chút thì ta đã có thể mời các muội muội đi nếm thử rồi."

Dĩ nhiên, nếu đi thì hắn sẽ bao trọn quán nửa ngày cho thanh tịnh.

Vừa dứt lời, hắn liền bị đại bá giáo huấn cho một trận. Đại bá mắng hắn suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng, có mỗi miếng ăn mà cũng tương tư đến mức ấy, phận nam nhi phải biết lo toan sự nghiệp tiền đồ, rồi lại lôi Cố Tam Lang nhà họ Cố ra để so sánh.

Vệ Phong vốn da mặt dày, lòng dạ lại rộng rãi, cứ thế đứng im chịu trận với vẻ mặt đáng thương nhưng thực tế chẳng để tai chữ nào. Hắn còn thầm nghĩ: Đại bá chưa ăn thử nên mới nói thế, chứ gã Cố đầu kia đến tiệm nhà họ Thang ăn còn nhiều hơn cả con ấy chứ.

Cuối cùng đại bá nương phải ra mặt hòa giải: "Tết nhất rồi, ông còn mắng hài tử làm chi."

Nhân chuyện này, để trấn an Vệ Phong và giữ thể diện cho hắn, đại bá nương cố ý bảo: "Người ta là cửa tiệm nhỏ mà có tâm như vậy, chúng ta ăn điểm tâm của người ta thì nhất định phải đáp lễ cho đàng hoàng."

Bởi vậy, chính tay đại bá nương của Vệ Phong đã lo liệu phần đáp lễ này.

Xe ngựa nhà họ Vệ lộc cộc đi xa dần rồi mất hút. Hoàng Phủ Thiết Ngưu vác con hươu trên vai, một tay xách hộp gấm, nói với Thôi Bá An đang đứng đờ người ra bên cạnh: "Nhị tỷ phu, chúng ta vòng một vòng đi lối cửa sau vào đi."

Cửa tiệm phía trước đang khóa, Hiển Linh và ,ẹ đều ở dưới bếp hoặc nhà chính. Nếu gõ cửa thì Hiển Linh đang ở trong nhà ấm áp phải khoác thêm áo ngoài ra mở cửa, lúc nóng lúc lạnh rất phiền phức.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy đi vòng một chút cũng chẳng sao, chỉ vài bước chân thôi.

Hắn cũng chẳng đợi Thôi Bá An phản ứng, cứ thế sải bước đi trước.

Thôi Bá An như vừa choàng tỉnh từ trong mộng, vội vã chạy lon ton theo sau hiền đệ. Cái vẻ mặt hầm hầm khó chịu lúc nãy đã biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là giọng nói không giấu nổi sự phấn khích: "Hiền đệ, nhà vừa rồi là nhà ai thế?"

"Vệ gia ở thành Phụng Nguyên." Hoàng Phủ Thiết Ngưu đáp.

Thôi Bá An hỏi tiếp: "Thế người lúc nãy là quản gia nhà họ Vệ à?"

"Không phải, là gã sai vặt bên cạnh Vệ thiếu gia thôi."

Thôi Bá An tặc lưỡi. Một gã sai vặt mà ăn mặc sang trọng không nói, ra ngoài còn được ngồi xe ngựa, hắn cứ tưởng phải là quản gia cơ đấy. Hắn vốn không rành các gia tộc ở thành Phụng Nguyên, chẳng biết Vệ gia là kiểu gia đình thế nào, nhưng nhìn mui xe, thẻ bài treo trước xe và các chi tiết khác thì cũng đủ biết đây là gia đình đại phú đại quý rồi.

"Hiền đệ, đệ có giao tình tốt với nhà họ Vệ lắm sao? Là quan hệ từ phía Hoàng Phủ gia à?"

"Không phải, là Hiển Linh quen biết Vệ thiếu gia. Nhà chúng ta mở tửu lầu, Hiển Linh nấu ăn hợp khẩu vị nên Vệ thiếu gia tới ủng hộ vài lần, từ đó mà có quan hệ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu thành thật trả lời, cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cũng không phải là sâu đậm lắm đâu."

Thôi Bá An thầm nghĩ, không sâu đậm mà người ta lại tặng đáp lễ hậu hĩnh thế này sao!

Lúc này hắn mới nhớ ra hiền đệ đang phải xách đủ thứ trên người, bèn nhiệt tình cười hỉ hả, tiến lại gần định đỡ lấy hộp gấm trên tay Thiết Ngưu: "Để ta xách hộ cho!"

"Được, cảm ơn nhị tỷ phu." Hoàng Phủ Thiết Ngưu liền buông tay.

Thôi Bá An thiếu chút nữa là loạng choạng ngã chúi về phía trước. Hoàng Phủ Thiết Ngưu quay đầu lại hỏi: "Có phải hơi nặng không? Hay là cứ để ta cầm cho?"

"Không có, không có đâu, tại ta vừa mới tiếp lấy nên chưa kịp lưu ý thôi, đi thôi, đi thôi." Thôi Bá An cuối cùng quyết định dùng cả hai tay ôm chặt lấy, trong lòng thầm thắc mắc không biết hộp gấm này đựng thứ gì mà lại nặng đến thế.

Hiền đệ này sức tay lớn thật, vác một con hươu lại xách theo hộp gấm mà trông cứ nhẹ tênh.

Cửa hậu viện không khóa, chỉ khép hờ, hai người đi thẳng vào trong. Hoàng Phủ Thiết Ngưu còn chưa kịp mở miệng thì Thôi Bá An đã như vớ được tin vui, cười reo lên thật lớn: "Mẹ, Ngũ ca nhi, Vệ phủ gửi quà đáp lễ tới này!"

Thang Hiển Linh nghe bên ngoài tiếng hô hoán ầm ĩ, cứ ngỡ xảy ra chuyện gì, vội khoác áo bông chạy ra sân. Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn phu lang, nói: "Vệ thiếu gia đưa tới một con hươu."

"Hươu sao?!" Đôi mắt Thang Hiển Linh sáng rực lên.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy vậy thì rất vui, hắn biết ngay là phu lang sẽ thích mà.

"Đúng thế, lát nữa ta sẽ thu thập sạch sẽ, xem ngươi muốn làm món gì."

"Thế thì tuyệt quá, đợi đại tỷ và tam tỷ tới, lúc đó cả nhà có thể đánh chén một bữa rồi." Thang Hiển Linh hớn hở nói.

Thôi Bá An đứng bên cạnh nhắc khéo: "Còn có hai cái hộp gấm nữa."

"Vệ thiếu gia cũng thật hào phóng, sao còn tặng cả hộp gấm nữa?" Thang Hiển Linh lúc này mới chú ý tới, liền cười cảm ơn nhị tỷ phu đã vất vả xách giúp.

Thôi Bá An thì chẳng thấy vất vả gì, hắn chỉ tò mò không biết bên trong hộp gấm đựng thứ gì thôi.

"Ngũ ca nhi, đệ tặng Vệ thiếu gia lễ vật gì mà người ta lại đáp lễ hậu hĩnh thế này?"

"Cũng chỉ là mấy món điểm tâm ta làm hai ngày nay thôi. Nhà họ là danh gia vọng tộc, chắc là trọng lễ nghĩa ấy mà." Thang Hiển Linh đáp. Ở mắt thường dân thì đây là lễ trọng, nhưng trong mắt gia đình giàu có, đây có lẽ chỉ là chín trâu mất một sợi lông dành cho mối quan hệ quen biết thôi.

Tuy vậy, tâm ý này vẫn phải ghi nhớ. Thang Hiển Linh nghiêm túc nói: "Thật không ngờ Vệ thiếu gia lại đáp lễ, còn canh đúng mùng một đưa tới, đúng là phải cảm ơn người ta thật nhiều."

"Ừm, ta đã nói lời cảm ơn rồi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng nghiêm túc gật đầu.

Hộp gấm được dọn vào trong phòng đặt lên bàn. Thang Hiển Linh mở hộp đầu tiên, thấy bên trong đầy một hộp các loại mứt hoa quả đủ màu và hai bình lá trà thì không khỏi vui vẻ. Thôi Bá An đứng cạnh thấy toàn là đồ ăn thì có chút thất vọng.

Thang Hiển Linh nhìn biểu cảm của hắn, thầm nghĩ: "Nhà mình chỉ tặng một hộp điểm tâm, nếu Vệ gia mà tặng lại một hộp vàng bạc châu báu thì nhà mình có dám nhận không?"

Nhân tình qua lại, vốn dĩ địa vị đôi bên đã một cao một thấp, nhà cậu cũng chẳng phải dựa dẫm Vệ gia để làm giàu. Mứt quả và lá trà thế này mới là tốt nhất.

Cái hộp thứ hai đựng mấy túi thơm, hương liệu và mấy chiếc quạt lụa mỏng như cánh ve, mặt quạt thêu hoa sống động như thật, cán quạt làm từ loại gỗ tốt, sờ vào rất mượt tay và thoải mái.

Thôi Bá An thấy hộp thứ hai toàn là đồ của nữ nhi, nhưng nhìn kỹ thì cũng biết giá trị chế tạo của mấy chiếc quạt này không hề rẻ. Loại thêu thùa tinh xảo thế này hắn chưa từng thấy trên thị trường, nếu mang đi bán chắc chắn được bộn tiền.

"Chỉ là sao mùa đông lại tặng quạt mùa hè, lúc này cũng đâu có dùng đến." Thôi Bá An lầm bầm.

Thang Hiển Linh cầm quạt phẩy phẩy vài cái, nói: "Rất tốt mà. Với dòng dõi như Vệ gia, nếu tặng thứ khác thì dân thường áo vải như chúng ta sao dùng nổi. Giờ có mấy chiếc quạt này, mùa hè mang ra dùng cũng tao nhã lắm chứ."

Đến mùa hè, đốt thêm chút hương, cầm chiếc quạt này thì đúng là đầy tình thú.

Thôi Bá An nghe thấy bốn chữ "dòng dõi Vệ gia", tức khắc hiểu ra. Nhà họ Vệ này chắc chắn là có người làm quan, lại còn là quan lớn nữa.

Bữa trưa mùng một sủi cảo đã chín, Thôi Bá An đánh chén hết hai đĩa lớn, chủ đề câu chuyện xoay quanh toàn là về Vệ gia.

Lại qua một ngày, phía Cố gia, Hoàng gia, Lưu Bảo Giám và Viên đại nhân cũng lần lượt gửi quà đáp lễ. Cố gia tặng văn phòng tứ bảo cùng một hộp giấy có viết chữ "Phúc". Chỗ Viên đại nhân và Lưu Bảo Giám đa phần là đồ ăn, da thú và thịt dê. Hoàng lão bản thì tặng hai xấp vải, không phải loại lụa là cao cấp mà là vải thường rất thực dụng, khiến Thang Hiển Linh rất hài lòng.

Hoàng lão bản đúng là người thực tế, nhà làm nghề vải vóc tơ lụa nên tặng hai xấp vải thường để nhà họ Thang có thể dùng ngay. Chứ nếu tặng tơ lụa đắt tiền thì hỏng bét, dân thường nhất là thương nhân không được phép mặc tơ lụa ra đường đâu.

Thôi Bá An nghe người nhà họ Cố nhắc đến "Cố đại nhân", kích động đến nỗi mặt đỏ bừng không kiềm chế được.

"Cố đại nhân làm việc ở bên ngoài, chúng ta cũng chẳng thân thiết gì, chẳng qua là người ta tới tiệm ăn một bữa cơm thôi." Thang Hiển Linh vội vàng nói. Ban đầu cậu định khoe khoang một chút để dằn mặt tên nhị tỷ phu này, nhưng không ngờ cái "gió" này lại thổi to quá đà.

Thôi Bá An: "Ta hiểu, ta đều hiểu mà. Người ta là bậc quý nhân, chỉ là không ngờ tiệm ăn của Ngũ đệ lại khởi sắc đến thế, kết giao được với toàn nhân vật tầm cỡ."

Thang Hiển Linh vốn định giải thích thêm, đột nhiên linh quang lóe lên, thuận nước đẩy thuyền nói: "Đúng là tửu lầu sinh ý tốt thật, chính vì thế mà đôi khi lo liệu không xuể, dùng người ngoài thì ta lại chẳng yên tâm..."

Phải tìm cách giữ nhị tỷ lại mới được!