Trấn Thôi Lâm, nhà họ Thôi.
Cách ngày Tết còn khoảng bảy tám ngày, sau khi cửa tiệm nhà họ Thôi đã kết toán xong sổ sách, Thôi phụ đột nhiên nhắc tới: "Cửa hàng đóng cửa rồi, chờ sang năm mới mở lại. Con cùng tức phụ định khi nào thì khởi hành về lại Thành Phụng Nguyên?"
Thôi mẫu ngồi bên cạnh có chút kinh ngạc, bảo: "Sớm thế cơ à? Giờ mà đi thì chẳng phải đêm ba mươi không về kịp sao, thế thì thật không ra thể thống gì, làm gì có đạo lý nào mà ngày Tết con trai con dâu lại đi ăn Tết ở bên ngoài."
"Bà thì biết cái gì, đúng là đồ đàn bà con gái." Thôi phụ hừ lạnh một tiếng, nói giọng đơn giản.
Thôi mẫu liền không mở miệng nữa, chỉ đưa mắt nhìn con trai. Thôi Bá An trầm ngâm một lát rồi đáp: "Giờ mà đi, trời tuyết khó đi lắm, phỏng chừng mất bốn ngày. Ở lại chỗ nhạc mẫu vài ngày, lúc về chắc vẫn còn trong Tết."
Thôi phụ gật đầu, đúng là thế, nếu giờ không đi mà đợi sau đêm ba mươi mới đi, thì đi đi về về lăn lộn xong là hết cả Tết.
"Mấy năm nay con cùng tức phụ cũng không về bên đó, cũng nên đi lại thăm hỏi." Thôi phụ ngoài mặt nói những lời đạo nghĩa công tâm, "Nhạc phụ con cũng mới tạ thế, về tình về lý đều nên về nhìn xem. Gia đình chúng ta đoàn tụ ăn Tết thì không vội năm nay, sau này năm nào mà chẳng có dịp."
Thôi Bá An gật đầu tán thành lời của phụ thân.
"Vậy để con trao đổi lại với Trân Nương, bảo nàng ấy thu dọn đồ đạc."
Thôi phụ dặn thêm: "Vậy ngày mai đi viếng mộ đi, năm nay tảo mộ sớm một chút cho tổ tiên yên lòng."
Mọi chuyện cứ thế được định đoạt.
Lúc sau, Thôi Bá An đem chuyện cha đồng ý cho bọn họ về thành Phụng Nguyên chúc Tết thăm thân nói lại cho Trân Nương nghe. Thang Trân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ khôn xiết: "Mẹ cũng đồng ý sao?"
"Ừ." Thôi Bá An nắm lấy tay Trân Nương, cười bảo: "Cũng tại mấy năm rồi chưa về, lần trước nhạc mẫu tới ta thấy nàng vui lắm, nên mới đề cập một câu, không ngờ cha lại đồng ý. Phen này chúng ta về đó có thể ở lại chơi thêm mấy ngày."
Thang Trân nghe vậy, trong lòng dâng lên một nỗi nhu tình mật ngọt, thầm nghĩ nam nhân này quả thực có để tâm đến mình.
"Nhưng trời lạnh thế này, có mang theo mấy đứa nhỏ đi cùng không?"
"Mang đi chứ, đến lúc đó mang theo đệm chăn, bọc cho kỹ một chút là được." Thôi Bá An đáp.
Thang Trân cũng muốn mang tất cả đi theo, để hài tử ở nhà cho bà mẫu trông nom nàng cũng không yên tâm, đặc biệt là Tứ ca nhi còn nhỏ, chưa cai sữa nữa, nàng mà đi thì Tứ ca nhi không có người cho bú, chi bằng cứ mang theo hết.
Qua hai ngày sau, Thôi Bá An đã sắp xếp xong xe cộ. Sáng sớm, hắn mang theo các con, từ biệt cha mẹ rồi lên ngựa. Hắn cưỡi ngựa dẫn đường, Trân Nương cùng các con ngồi trong xe, như thế hành trình có thể nhanh hơn được đôi chút.
. . . . . . . . .
Tửu lầu nhà họ Thang đóng cửa, nhưng ngay trước khi nghỉ đã kịp bán ra một đợt nước chấm. Không sai, chính là tương vừng và dầu mè do đích thân Thang lão bản tự tay xay, hai thứ này bán chạy đến mức điên cuồng.
Vốn dĩ thực khách nghe tin tiệm đóng cửa sớm đều có chút không vui, lẩu còn chưa ăn đã cái nư mà.
Kết quả nghe nói Thang lão bản có b*n n**c chấm, tương vừng, dầu mè và cả bột gia vị bí truyền. Mua về chỉ cần tự pha trộn, thêm ít hành hoa, rau thơm, tỏi giã là có ngay một bát nước chấm hảo hạng. Ở nhà tự nấu nồi nước lã rồi nhúng đồ ăn với thứ nước chấm này thì đúng là tuyệt phẩm. Tuy hương vị có kém chút ít so với ăn tại tiệm của Thang lão bản, nhưng ăn Tết ở nhà thì thế này là quá tiện rồi.
Bởi vậy mà việc buôn bán cực kỳ khấm khá.
Thang Hiển Linh: "... Xay không nổi, thật sự xay không nổi nữa rồi."
Không chỉ mình cậu, cả Thiết Ngưu và Tiểu Mễ cũng phải lao vào phụ giúp. Thứ này bán hơi đắt một chút vì làm rất kỳ công. Tiệm đóng cửa ba ngày thì dành cả ba ngày đó để b*n n**c chấm, mỗi ngày vừa mở mắt ra là đã thấy một đống gia vị đang chờ.
Đợi đến ba ngày sau, mọi việc mới hoàn toàn kết thúc.
"Ngày hai mươi lăm, mọi người lại ghé qua một chuyến, ta có vài lời muốn dặn dò. Tiện thể bàn luôn chuyện sang năm ngày nào khai xuân thì quay lại làm việc, sau đó là có thể chính thức nghỉ Tết rồi." Thang Hiển Linh nói với đám người làm trong tiệm.
Đồng tẩu, A Lương, Tiểu Mễ và Thôi phụ đều đồng thanh vâng dạ.
Tiểu Mễ tranh thủ thu dọn tay nải để về nhà sư phụ, hắn phải về nhà ăn Tết thôi!
Đến ngày hai mươi tư, Thang lão bản dậy thật sớm, dắt tiền theo người, tiểu lão bản lái xe, đôi phu phu cùng nhau đi sắm sửa. Tưởng Vân không đi theo, vì hôm nay không phải đi mua đồ Tết cho gia đình, mà là đi chuẩn bị quà Tết cho người làm.
Mua sắm xong xuôi, hai người liền trở về ngay.
Thang Hiển Linh đã tính toán kỹ lưỡng, đồ Tết cho người làm dù ở vị trí nào cũng đều đối xử bình đẳng như nhau: đậu phộng, hạt dưa, mứt kẹo mỗi thứ một bao, gà vịt mỗi loại một con, thịt heo hai mươi cân. Trời lạnh thế này, thịt có thể để lâu được, ít nhất cũng đủ dùng cho cả kỳ nghỉ Tết, sau đó là phát tiền thưởng, ngoài ra không còn gì khác.
Sắm sửa đồ đạc xong xuôi.
Buổi chiều, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu và mẹngồi ở nhà chính kết toán sổ sách cuối năm. Mở tửu lầu kiếm được nhiều nhưng chi tiêu cũng lớn, chẳng hạn như việc duy trì mối quan hệ với khách hàng, rồi lại phát phúc lợi cho người làm, thế nhưng Thang lão bản vẫn vui vẻ chấp nhận.
Tưởng Vân trên mặt rạng rỡ nụ cười, đối với việc vung tiền của Ngũ ca nhi bà chẳng hề phản đối chút nào. Lão Thang ngày trước thì một đồng tiền cũng bủn xỉn, trong nhà chẳng bao giờ thuê người ngoài phụ giúp, tất cả đều đổ lên đầu bà và mấy đứa con gái, đã thế lại chẳng hào phóng gì cho cam, không phát tiền công, càng đừng nói đến quà cáp năm mới.
Hồi đó mà đến Tết, đứa nhỏ nào được sắm cho bộ quần áo mới đã là chuyện đại hỷ rồi.
Đúng là "mới ba năm, cũ ba năm, khâu khâu vá vá lại ba năm".
Nhị Nương, Tam Nương mặc không hết áo cũ, Ngũ ca nhi từ nhỏ xiêm y đều là lấy đồ cũ của ba vị tỷ tỷ sửa lại cho mà mặc.
Lúc ấy bà chẳng hề biết trong nhà thu hoạch kiếm được bao nhiêu, giờ đây Ngũ ca nhi tính toán sổ sách, bà mới vỡ lẽ ra rằng: cho dù có phát quà Tết cho người làm, thưởng bạc cuối năm đi chăng nữa, thì sau khi phát xong, trong nhà vẫn còn dư lại rất nhiều.
"...... Năm nay tiền bạc tính toán đủ thứ, tổng cộng còn dư lại 278 lượng bạc. Tiền thưởng cuối năm cho người làm đều là ba lượng bạc, Tiểu Mễ tới hơi muộn nên tạm định hai lượng, Thôi thúc cũng là hai lượng."
Ở tiệm ăn sáng, Thôi thúc tương đương với làm hơn nửa ngày, công việc cũng tương đối đơn giản hơn.
"Đợi ngày mai phát đồ cho người làm xong, chúng ta lại đi sắm sửa thêm những thứ đồ Tết mà mọi người thích cho gia đình mình."
Thang Hiển Linh cầm hai mươi lượng bạc đưa cho Tưởng Vân: "Đây là tiền ăn Tết, mẹ muốn mua đồ Tết gì con không rõ, Thiết Ngưu cũng không rành, tất cả đều trông cậy vào người đấy ạ."
Cậu lại cầm thêm ba mươi lượng, chia làm hai phần, một phần cho Thiết Ngưu, một phần cho mẹ.
"Đây là tiền thưởng cuối năm của hai người!"
Thiết Ngưu và Tưởng Vân đều bật cười.
Thang lão bản dặn dò: "Đây xem như tiền riêng của hai người cũng được, đều phải nhận lấy, không được nói là không cần đâu đấy."
"Thế còn Thang lão bản thì sao?" Tưởng Vân trêu chọc hỏi.
Thang Hiển Linh cười tinh quái: "Con không cần tiền, con chỉ cần Thiết Ngưu và mẹ nuôi con là được rồi!"
Số tiền hai trăm lượng còn lại đều được đem đi gửi tiết kiệm.
Thực ra vẫn còn mười lăm lượng bạc vụn và tiền đồng, trong đó phần lớn là mười lượng để đóng thuế cho cửa hàng vào dịp Tết và thuế thân cho người trong nhà, số còn lại đặt trong tráp tiền ở nhà chính để dùng cho chi tiêu mua thức ăn hàng ngày.
Thang lão bản thành thạo sắp xếp tiền bạc đâu vào đấy, cậu cảm thấy hiệu suất làm việc của mình đúng là nhanh như chớp.
Kỳ thực...... kiểu tính toán sổ sách và chia tiền này, nếu để một vị chưởng quầy thạo việc trông thấy chắc chắn sẽ chê cười. Thang lão bản phát tiền cho người làm thống khoái thật đấy, nhưng chưa từng thấy vị chủ nhân nào lại làm ăn kiểu đó, sao mà kiếm được tiền cơ chứ.
Nhưng sự thật là Thang lão bản vẫn lời, lời không ít, lại còn có tiền tiết kiệm.
Thang Hiển Linh chỉ là không quá tham lam mà thôi.
Cậu còn nghĩ, sang năm cố gắng làm lụng một năm thật tốt, nếu Đồng tẩu và A Lương làm việc ổn định, cậu sẽ xét đến việc trợ cấp nhà ở cho họ, cho dù Đồng tẩu đã có nhà để ở thì cũng có thể quy đổi thành tiền trợ cấp cộng thêm vào lương.
Cứ đi từng bước một vậy thôi.
Đến ngày hai mươi lăm, Đồng tẩu và A Lương tới từ rất sớm, Thôi phụ cùng Thôi Đại Bảo cũng đã có mặt. Thang Hiển Linh vừa trông thấy Thôi Đại Bảo liền có chút ngẩn người, không nhịn được mà trêu chọc: "Ngươi với Đậu Tử ai mới là người ở cữ hả? Sao ngươi lại ăn uống đến mức trắng trẻo béo mầm ra thế kia?"
Cái mặt đúng là đã tròn xoe thêm một vòng rồi.
Thôi Đại Bảo cười hì hì, vui mừng khôn xiết: "Đều như nhau cả thôi, Đậu Tử cũng tròn ra, giờ mắt hắn trông nhỏ hơn trước một chút vì mặt nhiều thịt, nhưng mà xinh đẹp lắm."
Được rồi, cái gã này cuồng phu lang mất rồi. Thang Hiển Linh cảm nhận được niềm hạnh phúc trào dâng của Thôi Đại Bảo, cũng không tự chủ được mà nở nụ cười theo.
Thôi Đại Bảo ra dáng một ông bố bỉm sữa chính hiệu, sà vào trước mặt Đồng tẩu và A Lương bắt đầu hỏi đủ thứ chuyện:
"Tròn Tròn nhà ta hay bị trớ sữa là sao hả mọi người?"
"Dạo này Đậu Tử ăn canh móng giò đậu nành đến phát ngán rồi, ta đành phải ăn hộ, giờ nên đổi sang canh gì cho hắn đây?"
"Tròn Tròn ban đêm cứ quấy khóc không chịu ngủ, có phải do bế ít quá không?"
. . . . . . .
"Tròn Tròn" là tên mụ của tiểu ca nhi nhà Thôi Đại Bảo và Đậu Tử, tên khai sinh là Thôi Tiểu Viên. Nghe cái tên thôi đã thấy thơm tho, giòn xốp như một miếng bánh quy nhỏ vậy.
Tiểu Mễ tới hơi muộn, chờ hắn đến đông đủ, cả nhà bắt đầu họp mặt.
Thang lão bản tóm tắt ngắn gọn vài câu: "Năm nay mọi người đều làm việc rất tốt, rất nghe lời lão bản ta, sang năm mọi người hãy tiếp tục cố gắng nhé. Sau buổi họp hôm nay là chính thức nghỉ Tết, qua rằm tháng Giêng, đến ngày mười sáu thì mọi người tới tiệm trình diện để dọn dẹp và làm việc lại."
"Ta có chuẩn bị một ít đồ Tết cho mọi người, lát nữa tiểu lão bản sẽ phát cho mỗi người."
"Cuối cùng là tiền thưởng cuối năm, cảm ơn mọi người một năm qua đã vất vả vì tiệm."
Đồng tẩu và A Lương đã nghe lão bản nhắc tới tiền thưởng cuối năm từ trước. Thang Hiển Linh vốn luôn là người hào phóng, chỉ là họ không ngờ mình lại nhận được tới tận ba lượng bạc, một con số rất lớn. Dĩ nhiên, Thôi Đại Bảo cũng nhận được ba lượng.
Thôi Đại Bảo kinh hãi đến mức quýnh quáng: "Sao mà nhiều thế này được, vả lại ta mới nghỉ tận ba tháng, thế mà vẫn được phát tiền sao?"
Thang Hiển Linh nghiêm mặt lại, ra dáng uy nghiêm của lão bản: "Nghe lời nào, đây là phúc lợi cho người làm. Sau này ta còn định viết thành quy định hẳn hoi cơ. Ta hào phóng là vì mọi người làm việc khiến ta hài lòng, nhưng nếu sau này có ai phạm lỗi, ta cũng sẽ không nể tình đâu đấy."
Cậu cũng không phải là kẻ nhu nhược dễ bắt nạt đâu nhé!
Thôi Đại Bảo bị mắng một trận nhưng lại thấy vui, liền nhận lấy tiền. Tiểu Mễ và Thôi phụ mỗi người nhận hai lượng, vui đến mức nói chẳng nên lời, cũng không dám nhiều lời từ chối vì sợ làm lão bản không vui, Thôi Đại Bảo vừa bị mắng còn sờ sờ ra đó thôi.
Nhận tiền xong, mọi người từ nhà chính đi ra sân.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu phát đồ Tết cho từng người: "Mỗi người đều như nhau cả, ai xách không hết thì trong bếp có sọt, cứ cho vào đó mà mang về."
Thôi phụ và Thôi Đại Bảo nhận được cả một sọt đầy ắp. Gà, vịt, thịt heo, đậu phộng, hạt dưa, mứt kẹo... Trời đất ơi, đồ Tết này còn xịn hơn cả đồ nhà họ tự mua, mứt bánh lại còn là của cửa hiệu Tường Bảo Trai lâu đời nữa chứ.
Ở chợ Tây có hai tiệm bánh mứt lớn là Tường Bảo Trai và Toàn Hưng Trai. Thang Hiển Linh lúc đi sắm đồ đã vào Toàn Hưng Trai trước vì vị trí tiệm này thuận tiện hơn. Kết quả cậu thấy ở đó bán loại bánh trung thu phiên bản cải tiến, tiểu nhị trong tiệm còn quảng cáo là hương vị và hoa văn mới nhất, bán chạy lắm.
Thang Hiển Linh nếm thử một miếng xong là hừ lạnh bỏ đi ngay. Cậu quay sang mua đồ của Tường Bảo Trai.
Thang lão bản đôi khi cũng rất chấp nhặt và khó tính như thế đấy. Thiết Ngưu nhìn mà không kìm được, đưa tay nhéo nhẹ má phu lang một cái. Phu lang lúc giận dỗi trông cũng thật đáng yêu, hai cái má cứ phúng phính thịt ra.
"Chờ một chút, sư phụ và đại sư huynh của ta tới rồi." Tiểu Mễ nhìn đống hàng Tết đầy ắp, có chút ngại ngùng nói.
Thang Hiển Linh ngạc nhiên: "Sư phụ và sư huynh ngươi tới rồi sao không vào nhà ngồi? Mau đi gọi người ta vào uống chén trà nóng đi chứ!" Cái thằng bé Tiểu Mễ này thật là.
Điền đại trù người này cũng thật thú vị, đã nói là từ nay về sau không học lén sư thừa nữa, nên hiện giờ đến cửa cũng chẳng buồn vào, bảo thế này gọi là tránh hiềm nghi!
Tiểu Mễ đỏ mặt ngượng nghịu nhưng lòng đầy hân hoan chạy ra phía cổng viện, gọi lớn: "Sư phụ, sư huynh, lão bản bảo hai người vào ngồi chơi một lát ạ. Lão bản còn phát đồ Tết cho con nữa, nhiều lắm, con xách không hết được."
"Cái thằng bé này, ăn nói kiểu gì thế hả." Điền đại trù mắng nhẹ đồ đệ.
Tiểu Mễ lẩm bẩm: "Con xách không hết thật mà, sư phụ ơi, lão bản còn phát cho con tận hai lượng bạc nữa đấy."
"Nói khẽ thôi."
"Vâng vâng." Bị mắng mà Tiểu Mễ vẫn cười hớn hở.
Vui thật đấy, ăn Tết đúng là tuyệt nhất.
Điền đại trù cùng Đại Viên bước vào sân. Ngày Tết cận kề, ai nấy đều mặt mày rạng rỡ, hàn huyên một hồi. Điền đại trù và Đại Viên nhìn thấy phần quà Tết của Tiểu Mễ, liền bảo Đại Viên xách hộ, rồi cảm thán: "Chẳng trách cái thằng đồ đệ này của ta cứ cuống quýt lên như kẻ chưa thấy sự đời, người chủ tốt thế này đúng là lần đầu ta mới thấy."
Thang lão bản tự hào ưỡn ngực: Nghe mà xem, đây đúng là lời khen cao cấp!
"Quá khen, quá khen rồi. Tiểu Mễ làm việc cũng rất khéo, đều là nhờ ngài dạy bảo tốt, ta chỉ là hưởng sái thôi." Thang lão bản cũng khách sáo đáp lễ.
Cậu đúng thật là một người lớn chín chắn mà!
Ngày hôm đó, hàng xóm láng giềng trong ngõ đều trông thấy người làm của tửu lầu nhà họ Thang lục tục ra về, ai nấy đều xách bao lớn túi nhỏ. Nghe đâu còn được phát cả quà Tết, nào gà, nào vịt, nào thịt heo đủ cả.
Trần Xảo Liên nghe mà lòng xốn xang: "Hôm qua đã thấy Thiết Ngưu và Ngũ ca nhi lái xe ra ngoài, lúc về chở theo cả một xe đồ, hóa ra là để phát quà Tết cho người làm à, đúng là hào phóng thật."
"Ta thấy thế là hơi phá của." Lư phụ lên tiếng.
Phát cho người ngoài làm việc nhiều đồ thế để làm gì, nhà họ Thang trả tiền công vốn đã chẳng thấp, giờ lại còn phát thêm mấy thứ này, chỉ sợ làm hư người ta, rồi sau này họ lại lười biếng, làm việc không ra hồn.
Lời này thực ra cũng có phần đúng, có những kẻ không biết ơn, thấy lão bản nới tay, đối đãi rộng rãi thì lâu dần sinh ra thói tiểu nhân lười nhác. Thế nhưng người làm nhà họ Thang đều do đích thân Thang lão bản tuyển chọn, mài giũa hơn nửa năm nay, tính nết ra sao cậu đều nắm rõ. Hơn nữa, trong quá trình làm việc, Thang lão bản thực chất cũng rất cứng rắn.
Cậu chẳng phải hạng người chỉ biết hiền lành nhu nhược.
Cứ nhìn Thôi phụ đã quá nửa đời người mà bị Thang lão bản dạy bảo cho ngoan ngoãn như trái dưa non là đủ hiểu rồi.
Trần Xảo Liên thực sự đã động tâm, chủ yếu là vì nhà họ Thang đối đãi quá tốt, cho nhiều quá mức: "Ta còn nghe phong phanh là dường như còn phát thêm cả tiền bạc, cái thằng bé Tiểu Mễ kia kìa, được phát tận hai lượng bạc đấy."
"Hử? Bà bảo tiền công à? Nhà họ đè tiền công lại rồi đến Tết mới phát một thể sao?" Lư phụ hỏi lại.
Lư Tam Nương nghe vậy liền lắc đầu, nàng tuy không rõ chuyện mẹ nói là gì nhưng lại khẳng định chắc nịch: "Ngũ ca không bao giờ quỵt hay đè tiền công của ai đâu ạ."
Trần Xảo Liên biết nam nhân nhà mình hiểu lầm, lúc sáng mới nghe bà cũng nghẩn người ra, giờ mới giải thích rõ: "Không phải tiền công, hình như là tiền thưởng Tết đặc biệt, người làm nhà họ Thang ai cũng có phần. Ông tính xem, ngoài tiền công ra, ăn Tết còn được thưởng thêm hai lượng nữa."
Số tiền này thực sự là lớn, bằng cả bốn tháng tiền công chứ chẳng chơi.
Lần này đến lượt Lư phụ ngẩn tò te, thưởng nhiều thế sao, vừa có thịt, mứt, kẹo bánh lại còn kèm thêm hai lượng bạc?
"Biết thế này, Nhị Lang chẳng thà đừng đi y quán, sang bên cạnh làm việc cũng tốt." Trần Xảo Liên nảy ra ý định này, mà một khi đã nghĩ đến là không dập tắt nổi, cứ thế lẩm bẩm: "Ông xem, làm ngay sát vách, rời nhà cũng gần, việc bên đó cũng chẳng cực nhọc gì. Ngũ ca nhi và tẩu tử đều là người phúc hậu, hai nhà láng giềng bao nhiêu năm, tẩu tử cũng là người nhìn Nhị Lang lớn lên..."
Nói rồi bà lại thấy tiếc số tiền uổng phí đã đóng để gửi Nhị Lang vào y quán.
Lư phụ nghe xong, trong lòng cũng cân nhắc một hồi, quả thực thấy không tồi: "Nhưng ai mà biết được sự đời về sau, lúc đó nhà họ Thang đâu có được như bây giờ. Lão Thang thì ta biết, vốn dĩ đã nảy sinh khoảng cách với nhà mình, tính tình lại tằn tiện, làm gì có chuyện thuê người ngoài, chắc chắn là sẽ đa nghi thôi."
"Thì đó, chúng ta sao mà dự đoán được Ngũ ca nhi lại có tạo hóa và bản lĩnh lớn đến vậy." Trần Xảo Liên nói đến đây, đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Lúc trước ba chị em Đại Nương nhà bên nói Ngũ ca nhi bốc được quẻ thượng thượng tiêm, thầy bói bảo Ngũ ca nhi có thể thay đổi cả dòng dõi nhà họ đấy."
Chuyện này thì ai cũng biết.
Lư phụ gật đầu: "Cũng chính vì cái quẻ đó mà lão Thang tin lời gã Hồ tú tài kia, nên mới mắc mưu." Ông nói tiếp: "Có điều hiện tại Thang Ngũ ca cũng chỉ là đi buôn bán, thay đổi dòng dõi kiểu gì được."
Dù sao mọi người cũng đều là tiểu thương, mặc cho nhà hàng xóm mua bán có lớn đến đâu, kiếm nhiều tiền thế nào thì vẫn mang cái mác thương nhân mà thôi.
Hai vợ chồng trò chuyện một hồi dài, lời ra tiếng vào vòng vo tam quốc nhưng cuối cùng vẫn chưa nói ra cái tâm tư ban đầu của Trần Xảo Liên là muốn Lư Nhị Lang sang nhà họ Thang làm công.
Trâu Lăng lại ghi nhớ chuyện này trong lòng. Nàng cảm thấy bà mẫu đã nhắc đến thì không chỉ là nói suông cho vui, hẳn là đã thực sự động lòng rồi. Nàng băn khoăn không biết có nên sang bên kia đánh tiếng trước không, nhưng chuyện này vẫn chưa định đoạt được.
Không phải nàng không mong nhị đệ tốt, mà là nàng cảm thấy Thang lão bản sẽ không thu nhận Nhị Lang. Hà tất vì chuyện này mà khiến hai nhà khó xử, Nhị Lang đã chịu khổ học tập ở y quán nhiều năm rồi, không cần thiết phải quay lại từ đầu nữa.
Sau đó là chuyện cả nhà chuẩn bị đồ Tết, Tưởng Vân đứng ra phụ trách chính. Thang Hiển Linh vốn định mua pháo, nhưng Tưởng Vân ngăn lại: "Cha con mới mất chưa được bao lâu, năm nay là năm đầu tiên, không thích hợp để đốt pháo đâu..."
Bà lại dặn thêm: "Nếu con thích quá thì cứ mua một bánh, rồi cùng Thiết Ngưu về thôn mà đốt."
Thang Hiển Linh chẳng khác gì đứa trẻ, thế mà lại bị bà dỗ dành cho xuôi lòng, cứ thế vâng dạ liên hồi. Vì thế, cậu vẫn mua pháo nhưng để mang về thôn.
Câu đối đỏ hay chữ "Phúc" tất nhiên cũng không được dán. Tưởng Vân đối với cái chết của lão Thang chẳng có cảm giác gì, nhưng Ngũ ca nhi hiện tại buôn bán rực rỡ, bên ngoài bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm vào, bà phải thay cậu giữ gìn lấy cái danh tiếng của một người con hiếu thảo.
Thang Hiển Linh nghe vậy thì không dán nữa, cậu vẫn vui vẻ hớn hở như thường. Cả nhà đóng cửa lại, ở trong nhà ăn ăn uống uống, tận hưởng những ngày nghỉ thảnh thơi như cá mặn cũng là một điều hạnh phúc rồi.
Pháo nổ, mứt bánh, đồ ăn vặt hay đậu phộng hạt dưa đều chỉ là chút lòng thành, khoản chi lớn nhất chính là sắm sửa chăn đệm mới, ruột bông và quần áo. Tưởng Vân đã mua cho cả ba cô con gái mỗi người một bộ đồ mới, lại còn mua thêm rất nhiều vải vóc.
Lúc chọn lựa những bộ đồ mới này, thần sắc trên gương mặt Tưởng Vân toát lên vẻ dịu dàng và hạnh phúc lạ thường.
"Hồi cha con còn sống, ba đứa tụi nó muốn mặc một bộ đồ mới là phải năn nỉ, kỳ kèo mất tận hai ba năm."
"Đại tỷ con thì thích màu đỏ, nhị tỷ con lại chuộng màu xanh lơ, còn tam tỷ thì chỉ thích màu vàng nhạt."
"Chẳng biết lần này mấy đứa nhỏ có đi cùng không nữa."
"Trẻ con thì thôi ta không mua đồ may sẵn, đông quá chẳng biết đường nào mà lần. Cứ mua vải về, sau này ba đứa tụi nó tự tay may cho con mình."
"Chứ một mình ta cũng lo không xuể."
Thang Hiển Linh quàng tay lên vai bà, cười trêu: "Mẹ nên lo cho mình trước đã rồi mới tính đến chuyện khác đấy."
Tưởng Vân nhìn khuôn mặt cười tủm tỉm của Ngũ ca nhi, cũng cười theo: "Ta cũng mua cho cả con và Thiết Ngưu rồi đấy nhé."
"Thế thì tuyệt quá, con cảm ơn mẹ."
Tưởng Vân cười đáp: "Mẹ con mình còn khách khí cái gì."
Thế là cả nhà đều vui tươi hớn hở.
Vào dịp Tết, các cửa hàng trên phố đều sẽ đóng cửa hơn phân nửa, bởi vậy đồ Tết nhất định phải sắm sửa cho thật đầy đủ và tươm tất. Đa số cửa hàng sẽ khai trương lại sau mùng tám, cũng có nhà cho nghỉ trọn vẹn cả kỳ nghỉ Tết.
Thang Hiển Linh bàn bạc với Thiết Ngưu, đã đến đây rồi thì lễ nghĩa với nhà Trương thúc, Vương a thúc cũng phải chu toàn, còn cả bên chỗ đại tỷ nữa. Năm nay ăn Tết chắc chắn phải sang nhà đại tỷ đi lại thăm hỏi.
Vì thế, cả gia đình bắt đầu mạnh tay chi tiền, cảm giác mua sắm thực sự rất sảng khoái. Tưởng Vân mặt mày rạng rỡ, về đến nhà là bắt tay vào sắp xếp đồ đạc ngay. Bà làm việc không biết mệt, bảo: "Mấy bộ chăn nệm mới này cứ để tạm trên giường La Hán ở nhà chính, ngày mai ta mang sang con hẻm phía sau bố trí phòng ốc."
"Mẹ, vậy để con mang thêm cái bếp lò với than củi qua đó luôn." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói.
Tưởng Vân gật đầu: "Đúng đúng, bên đó cần phải đốt lửa sưởi một chút cho ấm áp."
Ngày hai mươi tám, cả nhà ra khỏi thành viếng mộ lão Thang. Thành Phụng Nguyên có tập tục viếng mộ tổ tiên và người thân đã khuất trước năm mới, để người dưới suối vàng cũng có tiền tiêu xài, đón một cái Tết ấm cúng.
Trước khi xuất phát, Tưởng Vân đã đi rêu rao khắp nơi rằng Ngũ ca nhi nằm mơ thấy cha, bảo là ông ấy nhớ nhà nên Ngũ ca nhi hiếu thuận, muốn đi viếng mộ sớm để thưa chuyện với cha, vân vân.
Thang Hiển Linh đứng bên cạnh phải nén cười, vội vàng đi vào trong vì sợ nghe thêm nữa sẽ bị lộ tẩy, làm hỏng cái "thiết lập nhân vật" hiếu tử mà mẹ đã dày công gây dựng cho mình!
Hàng xóm láng giềng trong ngõ tin sái cổ, ai nấy đều khen ngợi: Lão Thang dưới suối vàng chắc là mát lòng mát dạ lắm, lão Thang thật có phúc mới có một người ca nhi giỏi giang và hiếu thảo đến thế.
Xong việc viếng mộ ngày hai mươi tám, đến ngày hai mươi chín, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu đi cảm ơn các khách hàng lớn. Tối hôm qua cả hai đã thức đêm để làm các tráp bánh mứt làm quà. Từ Vệ phủ, Cố phủ cho đến chỗ Lưu Bảo Giám, Hoàng Thăng, rồi cả phu phu Viên đại nhân...
Lúc Thang Hiển Linh đến Vệ phủ, gia đinh canh cổng không hề tỏ vẻ khinh người. Có lẽ họ đã quá quen với cảnh người người khắp nơi tìm đến Vệ phủ nịnh bợ, tặng lễ vào dịp cuối năm. Họ không thu lễ ngay mà hỏi rõ lai lịch trước.
"Ta là người của tửu lầu Thang Ngũ ca ở phường Bát Hưng, đến đưa quà Tết cho Vệ Phong Vệ thiếu gia."
Gia đinh nhà họ Vệ ngẩn người, một tửu lầu trên phố sao? Nhưng vì là gửi cho thiếu gia nên họ cũng gật đầu, hỏi xem bên trong có những gì. Thang Hiển Linh đáp lời rành rọt. Hộp điểm tâm của cậu còn dán giấy niêm phong, bên trên vẫn là ba chữ "Thang Ngũ Ca" do đích thân Thiết Ngưu viết.
Rất nhanh sau đó, đối phương đã nhận lấy món quà. Thang Hiển Linh nhìn cung cách ở đây, thầm nghĩ hộp bánh này có lẽ chẳng tới được tận tay Vệ thiếu gia, nhưng bất kể thế nào, tặng là đã hoàn thành tâm ý.
Ở những nhà sau đó, có người còn giữ họ lại trò chuyện, uống trà. Như Viên đại nhân thì rất vui vẻ, nói: "Thấy đôi phu phu các ngươi ân ái thế này là tốt hơn bất cứ thứ gì rồi."
Tống Kiệt thì bảo: "Ta ngồi ở nha môn mà cũng nghe danh tửu lầu Thang Ngũ ca ngon nức tiếng, chỉ tiếc là hơi xa, nếu mà mở ở gần đây nhất định ta sẽ ủng hộ hàng ngày."
Cứ thế bận rộn cả ngày, ngoại trừ Cố phủ và Vệ phủ là không gặp được chủ nhân, các nhà khác họ đều được gặp mặt trực tiếp. Thậm chí nếu lão bản bận việc không có nhà thì cũng có phu nhân ra tiếp đón. Như phu nhân của Hoàng lão bản rất xởi lởi, nói: "Ông ấy mà về thấy quà Tết của Thang lão bản tặng chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết."
Lo liệu xong xuôi một ngày vất vả, khi về đến nhà thì trời cũng đã tối mịt.
Đêm 30 Tết, bầu không khí trong nhà họ Thang vô cùng ấm áp. Cả nhà vừa đi tắm lá thơm từ sớm để tẩy trần, vừa về đến nhà chưa được bao lâu thì tiếng gõ cửa "cộc cộc" đã vang lên dồn dập.
Tưởng Vân ra mở cửa, vừa nhìn thấy người đứng bên ngoài, bà lập tức sững người rồi reo lên vui sướng: "Ngũ ca nhi, Thiết Ngưu mau ra đây! Nhị tỷ và nhị tỷ phu bế con về rồi này!"
Thôi Bá An toàn thân ám đầy hơi lạnh của sương tuyết, cười chắp tay cung kính chúc Tết nhạc mẫu.
Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu vội vàng chạy ra đỡ lấy mấy đứa nhỏ. Chủ yếu là chăm chút cho Tứ ca nhi, đứa bé còn nhỏ lại bị quấn trong lớp tã lót dày cộp khiến nhị tỷ bế rất vất vả. Thang Hiển Linh đón lấy tã lót, còn Thiết Ngưu thì một tay xách, một tay bế ba tiểu nữ lang xuống xe, sau đó bắt đầu thu xếp hành lý.
"Vào nhà sưởi ấm trước đã!"
"Đừng có đi khách đ**m làm gì, ta đã sớm an bài cả rồi." Thang Hiển Linh nói với nhị tỷ và nhị tỷ phu: "Ngay ngõ thứ hai căn nhà thứ ba, ta thuê hẳn ba gian phòng, chăn nệm màn gối đều mới tinh. Bếp lò, than củi, bát đũa nồi lẩu đều sạch sẽ chưa ai dùng qua, chỉ chờ các con về là ở thôi."
Thôi Bá An nghe vậy thì kinh ngạc vô cùng, nhà nhạc mẫu sao mà hào phóng thế này? Giữa mùa đông mà sắm sửa toàn đồ mới thế kia tốn kém không biết bao nhiêu mà kể.
Hắn vừa đi vào trong viện, tầm mắt bỗng mở rộng ra, suýt nữa thì không nhận ra đây là nhà họ Thang. Sân vườn rộng rãi, khoáng đạt, toàn bộ nền sân đều được lát gạch sạch sẽ, cái này tốn không biết bao nhiêu tiền của cho xuể.
Thang Trân cũng ngẩn cả người, nhìn cái sân rộng thênh thang được sửa sang tề chỉnh, lòng kinh ngạc không thôi.
"Mau vào đi, mấy đứa nhỏ lạnh đến đỏ cả mặt rồi kìa." Tưởng Vân xót cháu, dẫn mọi người vào nhà chính.
Trong nhà chính đã dựng sẵn bếp sưởi, lửa cháy hừng hực, cửa treo rèm dày chắn gió. Bên trong thắp hai ngọn nến sáng trưng, đặc biệt là chiếc giường La Hán lớn và dài được trải nệm dày êm ái, trên đó còn có gối tựa mềm mại và một bàn trà nhỏ bày đầy bánh trái mứt kẹo.
Tưởng Vân giúp các cháu cởi bỏ lớp áo khoác cồng kềnh rồi đẩy chúng lên giường La Hán ngồi cho ấm. Đại Nương còn có chút e thẹn, Tưởng Vân cười hiền từ: "Đã tới nhà bà ngoại rồi thì đừng có câu nệ, ba chị em con cứ lên đó ngồi cho ấm mà ăn bánh kẹo."
Thang Trân từ lúc bước chân vào cửa cứ đi một bước lại thở dài một tiếng vì kinh ngạc. Thấy cử chỉ và cách bài trí của mẹ trong nhà chính, nàng càng thêm phần lạ lẫm. Biến hóa này quá lớn, đây có thật là nhà mẹ đẻ trong ký ức của nàng không?
Căn phòng ấm áp, những món điểm tâm trông vừa đẹp mắt vừa ngon miệng, than củi cháy đỏ rực như không mất tiền mua, rồi cả đồ đạc gia dụng đều mới tinh khôi, nhìn qua là biết toàn đồ đắt tiền.
Tết những năm trước... đâu có được tốt như thế này.
Thang Trân nhớ lại những năm trước khi cha còn sống, ngày Tết chẳng khác nào những ngày cực hình. Các nàng phải làm lụng luôn chân luôn tay, đôi bàn tay đỏ ửng vì cóng, vậy mà vẫn phải vùi vào làn nước lạnh ngắt để cọ rửa đủ thứ. Cha nàng tiếc tiền than củi, luôn mắng các nàng không phải phận tiểu thư khuê các, đừng có mang cái thân xác tiểu thư hồn kẻ hạ nhân, rửa bát quét dọn thì cần gì nước ấm. Bởi vậy, năm nào mười đầu ngón tay nàng cũng sưng tấy, đau nhức.
Tưởng Vân xót xa nắm lấy tay Nhị Nương: "Sao tay con vẫn lạnh thế này? Mùa đông có bị nứt nẻ không? Ta có mua một hộp thuốc mỡ trị nứt nẻ ở chợ Đông đây, lát nữa nhớ bôi vào."
"Mẹ..." Thang Trân ấp úng, sống mũi cay cay không biết nói gì cho phải.
Thôi Bá An bước vào nhà chính, cảm nhận rõ rệt hơi ấm và sự sung túc tỏa ra từ từng ngóc ngách. Hắn thầm đánh giá: Xem ra đệ đệ và đệ phu này thật sự không hề tầm thường. Đúng là "thuyền nát còn có ba phân đinh", nhà họ Hoàng Phủ dù có sa sút thì của cải tích cóp chắc chắn vẫn còn không ít.
Hắn tự nhủ năm nay đưa vợ con về đây thật là quyết định đúng đắn.