Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 74

Lâm Đại Lang làm thịt vịt xong xuôi, đứng ở cửa bếp hỏi vọng vào xem a thúc có cần vặt lông không. Cậu bé nhớ lúc nãy a thúc bảo là hơi ngại khoản này, nên lo a thúc sợ vịt chết.

"Con biết vặt lông à?" Thang Hiển Linh hỏi xong liền đáp ngay: "Cần chứ, cần chứ!" Chẳng cần biết Đại Lang có thạo hay không, chỉ cần có người làm giúp là cậu mừng rồi.

Thang Hiển Linh vẫn cứ coi Đại Lang là trẻ con, nhưng rõ ràng Đại Lang chẳng tự coi mình là con nít chút nào.

"Trên bếp có nước nóng đấy, con ra sân mà làm, nước bẩn thì đổ xuống rãnh thoát nước, lông vịt phải gom lại bỏ vào thùng rác nhé." Thang Hiển Linh dặn dò Đại Lang xong lại quay sang bảo: "Tam Lang, nước sôi nóng lắm, con không được lại gần nghịch đâu đấy, nghe chưa?"

Lâm Tam Lang đang gặm trơ cả hạt quả sơn trà, lí nhí đáp đã biết.

"A thúc cứ để con trông em." Đại Lang quả quyết.

Thang Hiển Linh vẫn chưa yên tâm hẳn. Đại Lang dù sao cũng mới là đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, vừa phải làm thịt vịt vừa phải để mắt trông em thì sao mà xuể. Cậu nghĩ một lát rồi vẫy Tam Lang lại: "A thúc cũng giao cho con một nhiệm vụ quan trọng đây."

Lâm Tam Lang lập tức hớn hở, lạch bạch chạy lại hỏi xem là việc gì.

"Đại ca con lo con vịt, còn con thì lo chỗ tỏi này, bóc sạch vỏ cho ta." Thang Hiển Linh đưa cho thằng bé một cái bát không và hai củ tỏi lớn.

Thế là Lâm Tam Lang cũng có việc để bận rộn.

Nhìn hai huynh đệ mỗi đứa một góc ngoài hành lang tự giác làm việc, Thang Hiển Linh mới yên tâm quay vào bếp. Cánh cổng sân vẫn khép hờ, một lát sau đã nghe tiếng Lâm Đại Lang kêu lên: "Ai đấy ạ?"

"Bà ngoại mua thức ăn về đây rồi." Tưởng Vân xách giỏ rau vội vã bước vào, không quên khen ngợi cháu đích tôn: "Đại Lang đang làm vịt đấy à, giỏi quá."

Lâm Tam Lang thấy vậy liền ôm cái bát chạy lại cầu khen: "Bà ngoại ơi, còn con nữa này!"

"Chà, Tam Lang bóc tỏi cơ à, sạch sẽ quá nhỉ." Tưởng Vân ngó qua rồi mới khen.

Lâm Tam Lang tự hào khoe: "Con dùng răng cắn đấy ạ."

Tưởng Vân vẫn cứ khen: "Thế thì răng Tam Lang chắc khỏe lắm đây."

Thang Hiển Linh ở trong bếp nghe thấy mà cạn lời: "..." Lát nữa phải đem chỗ tỏi đó đi rửa thật kỹ mới được.

Tưởng Vân bước vào bếp, vừa lấy thức ăn trong giỏ ra cho Ngũ ca nhi xem, vừa phân bua: "Ta phải chạy vội về đấy, Hương Bình định giữ lại chuyện trò mà ta chẳng dám nán lại lâu."

"Đại tỷ vẫn chưa về đâu, không phải vội quá." Thang Hiển Linh trấn an.

Tưởng Vân bắt đầu rửa sườn. Món sườn xào chua ngọt thì phải đợi Ngũ ca nhi ra tay, nhưng khâu sơ chế thịt thì bà đã học thuộc lòng rồi. Bà nói: "Đợi đại tỷ với Thiết Ngưu về là vừa lúc có cơm ăn. Đừng để đại tỷ phải động tay vào việc gì, cứ để tỷ tỷ con thong thả mà ăn, ăn xong rồi hai đứa ngồi lại mà bàn chuyện."

"Con biết rồi mẹ." Thang Hiển Linh vừa đáp vừa thoăn thoắt thái khoai tây.

Món cà tím để cả vỏ cắt miếng vừa ăn, khoai tây thái sợi mỏng, thịt ba chỉ băm nhỏ một bát để làm nước sốt. Gia vị cho món cá kho và gừng lát cho món vịt kho cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng cả.

Thang Hiển Linh buông dao, rảo bước ra sân xem Đại Lang xử lý con vịt đến đâu rồi. Cậu vốn định ra tay giúp một chút, nhưng không ngờ Đại Lang làm việc cực kỳ tỉ mỉ, lông vịt được nhổ sạch sành sanh không sót một sợi lông tơ, nội tạng cũng được lấy ra gọn gàng, đặt riêng vào một chiếc bát lớn.

"A thúc, lòng vịt này cũng ăn được đấy ạ. Cứ xào cho kỹ để bay hết mùi tanh, rồi đem xào chung với dưa muối là tuyệt nhất." Lâm Đại Lang lanh lẹ nói.

Trước kia khi nhà họ Lâm chưa phân gia, hễ đến mùa gặt mà muốn ăn mặn là lại thịt vịt. Những thứ như mề gà, gan vịt, lòng vịt chẳng bao giờ bị bỏ phí, bà nội và mẹ cậu toàn chế biến theo cách đó.

Thang Hiển Linh mỉm cười xoa đầu cháu: "Thế để ta đổi cách làm cho con nhé, hôm nay ta sẽ đem chỗ lòng này kho lên thật đậm đà, vừa vặn để buổi chiều lúc hai huynh đệ về có cái ăn dọc đường cho đỡ đói."

Con vịt này Thiết Ngưu chọn thực sự rất béo. Trước kia nó có hơi gầy vì đói, nhưng từ lúc được Thang Hiển Linh nuôi dưỡng một thời gian thì thịt thà săn chắc, lớp mỡ cũng dày lên trông thấy. Cậu thầm nghĩ con vịt này mà làm vịt quay thì đúng là cực phẩm, nhưng ngặt nỗi bây giờ thời gian không cho phép, mà trong nhà cũng chẳng có sẵn lò quay chuyên dụng.

Thang Hiển Linh xách vịt vào bếp sơ chế lại lần nữa, chặt thành từng miếng vừa ăn. Bên bếp lớn thì đang hầm xương sườn, còn trên bếp lò cậu đặt chiếc nồi đất lên, bắt đầu làm món Khương mẫu vịt.

Lần đầu ăn món này, Thang Hiển Linh cứ ngỡ phải dùng vịt cái, sau mới biết tên món này ngắt nhịp là: Khương mẫu và Vịt. Khương mẫu ở đây nghĩa là gừng sống lâu năm, chứ dùng gừng non thì không ra đúng cái hồn của nó.

Đầu tiên, cậu đổ dầu đậu nành vào nồi đất, thêm một nửa dầu mè cho thơm, rồi rải đều những lát gừng già lên trên. Gừng già nhất định phải để cả vỏ, thái lát dày, để lửa hơi lớn một chút để chiên cho dậy mùi đặc trưng. Đến khi lát gừng săn lại, chuyển sang màu vàng khô thì hương thơm đã ngào ngạt khắp bếp.

Thang Hiển Linh nhấc nồi ra, dùng kẹp gắp bớt hai hòn than hồng ra ngoài để giữ lửa thật nhỏ. Món này mà lửa to quá là thịt dễ bị khét ngoài sống trong, phải dùng lửa liu riu mới thấm. Cậu xếp từng miếng vịt lên trên lớp gừng, rưới nước xốt đã pha sẵn vào.

Nước xốt gồm kẹo mạch nha, rượu vàng, dầu mè, tương và chút muối, hòa cùng nước sạch thành một bát đầy. Đổ vào nồi sao cho xấp xỉ mặt thịt vịt rồi đậy nắp lại, cứ khoảng năm sáu phút lại lật mặt thịt một lần, kho ròng rã chừng 40 phút là vừa độ ngon.

Hai món chính đang sôi sùng sục trên bếp, Thang Hiển Linh tranh thủ lúc này bắt đầu chiên cá, tận dụng luôn chỗ dầu chiên từ hôm qua...

 Tại chợ Tây.

Thang Xảo dắt tay Nhị Nương, hỏi khẽ: "Tiệm hôm trước a thúc mua trâm cho con ở chỗ nào?"

Nhị Nương níu tay mẹ, nỗi uất ức hôm trước đã vơi đi nhiều, giờ chỉ còn sự háo hức xen lẫn chút thấp thỏm vì món đồ này đắt quá. Con bé hiểu chuyện thủ thỉ: "Hay là mẹ đừng mua nữa, con không cần đâu. Trâm cài chẳng ăn uống gì được, con cũng không ham diện trên đầu đâu mẹ."

Lâm Hổ đứng bên cạnh nghe con gái nói vậy thì định bụng hùa theo để đỡ tốn kém. Theo hắn, mua cho con miếng vải mới hay xâu đường hồ lô vẫn thiết thực hơn cái trâm cài phù phiếm kia nhiều.

Nào ngờ, Thang Xảo lần này lại cứng rắn vô cùng: "Lần này vào thành cốt yếu là để mua trâm cho con."

"Mẹ có tiền, mẹ mua được, con cứ dẫn đường là được rồi."

"Mua xong sớm thì còn kịp đi mua chút bánh trái mang về cho a thúc và bà ngoại nữa."

Lâm Hổ thấy vợ nói vậy thì nuốt ngược lời định can ngăn vào trong. Hắn lấy làm lạ, vợ mình vốn dĩ tính tình hiền lành, sao lần này lại kiên quyết và nóng nảy đến thế. Nhìn kỹ lại hắn mới thấy mắt Xảo nương hình như hơi hoe đỏ...

Cuối cùng, chiếc trâm cũng được mua về, y hệt cái cũ: một chiếc trâm nhỏ hình quả sơn trà đỏ mọng.

Lâm Nhị Nương thích lắm, cẩn thận cất vào bọc áo, vừa lắc tay mẹ vừa dỗ dành: "Mẹ đừng giận nữa nhé, từ giờ con không mang ra khoe khoang nữa đâu ạ."

"Khoe khoang cái gì chứ, đồ của con thì con có quyền mang." Thang Xảo dứt khoát đáp.

Cả nhà mua sắm xong xuôi liền đánh xe bò rời chợ Tây trở về, lúc ấy vẫn còn chưa đến chính ngọ.

Thang Hiển Linh đã chiên xong cá, thức ăn cũng sơ chế sẵn sàng. Nghe thấy động tĩnh ngoài sân, cậu biết là vợ chồng đại tỷ đưa bọn trẻ về trước, còn Thiết Ngưu chắc là đang vướng víu hàng hóa nên về chậm một chút.

Thang Xảo vừa bước chân vào viện đã vội vã xắn tay áo định lao ngay vào bếp: "Có muộn quá không? Để tỷ vào phụ một tay, Ngũ ca nhi đừng bày vẽ nhiều món quá làm gì cho mệt."

"Không sao đâu tỷ, ta chuẩn bị hòm hòm cả rồi, chẳng còn việc gì phải vội đâu." Thang Hiển Linh ló đầu ra khỏi bếp cười nói, "Thật đấy, Đại Lang với Tam Lang giúp ta được bao nhiêu việc cơ mà, con vịt này là một tay Đại Lang làm thịt đấy ạ."

Lâm Tam Lang đang quấn lấy cha đòi ăn đường hồ lô, nghe thấy thế liền quay sang khoe với mẹ: "Con còn bóc cả tỏi nữa cơ!"

"Đúng rồi, Tam Lang bóc được hẳn một bát tỏi luôn." Thang Hiển Linh hùa theo trêu tiểu hài tử, rồi quay sang dặn đại tỷ: "Tỷ cứ vào nhà nói chuyện với mẹ đi, ăn miếng hoa quả nghỉ ngơi chút, chạy đôn chạy đáo ngoài đường cả buổi sáng rồi, rửa cái mặt cho mát đã."

Tưởng Vân đã múc sẵn chậu nước, gọi con gái lớn lại lau mặt: "Lại đây lau cho cả Nhị Nương nữa."

Đại tỷ phu lần này chu đáo mua cả đường hồ lô về, không chỉ ba đứa nhỏ có phần mà cả Thang Hiển Linh, Thiết Ngưu và Tưởng Vân đều có mỗi người một xâu.

"Đại tỷ phu đây là coi chúng ta như con nít cả rồi, ta cảm ơn tỷ phu nhé!" Thang Hiển Linh cầm xâu đường hồ lô gặm ngon lành. Loại sơn tra cũ này hơi chua, lại chưa tách hạt, cậu vừa ăn vừa lừa hạt ra lòng bàn tay như đang chơi đùa.

Lâm Hổ nhìn cậu ăn ngon lành thì cười hì hì đắc ý. Lần trước Ngũ ca nhi dẫn mấy đứa nhỏ nhà hắn đi chợ Tây ăn quà bánh, lúc về còn có phần cho đại tỷ phu hắn nữa nên lần này coi như có dịp đáp lễ.

Thang Hiển Linh sợ chua nên ăn hai viên đã thấy răng tê rân rân, cậu đặt xâu kẹo lại trong bếp để lát nữa còn phải trở mặt thịt vịt.

Dù bảo không có việc gì làm nhưng Thang Xảo và Tưởng Vân vẫn cứ quanh quẩn vào bếp. Ba người đứng trong gian bếp nhỏ vừa làm vừa nói chuyện phiếm. Tưởng Vân nhắc lại chuyện cái trâm của Nhị Nương bị giẫm hỏng, bà xót xa bảo: "... Lúc đó con phải để Nhị Nương đánh mắng lại ngay tại chỗ chứ."

Chẳng đợi Thang Xảo kịp thanh minh, Tưởng Vân đã đỏ hoe mắt, giọng nghẹn lại: "Trách ta, đều trách ta ngày trước quá yếu đuối, dạy con cũng thành cái tính hiền lành quá mức giống ta, giờ Nhị Nương tính tình cũng gống y hệt như con vậy."

Bao nhiêu uất ức kìm nén trong lòng Thang Xảo bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa theo lời của bà.

Thang Hiển Linh thấy đại tỷ rơi lệ thì khẽ thở dài, cậu biết ý không chen ngang vào cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ. Cậu lẳng lặng quay lại chăm chút cho nồi thịt vịt, rồi giả vờ bận rộn dọn dẹp ở góc xa, để lại không gian riêng tư cho hai mẹ con tâm sự.

"Năm con mười tuổi, Tết năm ấy nhà mình sắm cho con bộ quần áo mới với cả dây buộc tóc. Con quý lắm, nâng niu mãi. Thế mà khách đến tiệm ăn mang theo con gái, họ khen dây buộc tóc của con đẹp, con sợ mất nên giấu ra sau lưng không cho xem. Cha liền mắng con keo kiệt... dù cho con có đưa thì người ta cũng chẳng thèm lấy đâu, nhưng ông ấy vẫn cứ mắng con như vậy..." Giọng Thang Xảo nghẹn ngào, từng lời nói ra như rút từ ruột gan.

Tưởng Vân cũng không cầm được nước mắt, hai hàng lệ cứ thế lăn dài. Bà đau lòng vì sự bất lực của chính mình trong quá khứ đã để các con phải chịu nhiều thiệt thòi.

Tưởng Vân nhớ rõ mồn một cái năm ấy. Lão Thang miệng lưỡi không nể nang, mắng con gái lớn keo kiệt trước mặt bao nhiêu người, còn bồi thêm câu: "Nhìn quần áo tiểu thư nhà người ta mà xem, nhà mình chỉ là đứa nhỏ không đáng tiền, so thế nào được..."

Dù cuối cùng sợi dây buộc tóc vẫn nằm lại trên đầu Đại Nương vì vị tiểu thư kia chẳng thèm ngó tới, nhưng những lời miệt thị của cha đã găm sâu vào lòng cô bé mới chỉ mười tuổi ngày ấy.

Những chuyện nhỏ nhặt như thế, kể sao cho hết.

Cái tính hễ thấy người ta khen đồ của mình là lén giấu đi của Đại Nương chẳng phải tự dưng mà có. Đó là kết quả của bao nhiêu lần chịu thiệt thòi: một miếng đường mạch nha, một miếng thịt ngon, hễ hai đứa em Nhị Nương, Tam Nương ăn hết phần mình rồi quấy khóc, là Đại Nương lại phải nhường phần mình ra để dỗ dành các em.

Trong nhà này, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt nhưng lão Thang thì lại chẳng biết xót con. Lão mặc kệ sự đời, thấy Nhị Nương, Tam Nương còn nhỏ mà khóc thét lên là lão thấy phiền, rồi quay sang mắng nhiếc Đại Nương, quát tháo hỏi xem con bé trông em kiểu gì.

"Mẹ không có bản lĩnh... con có hận ta không?" Tưởng Vân nghẹn ngào hỏi.

Thang Xảo quẹt vội nước mắt: "Con đã lớn thế này rồi, hận gì nữa đâu. Chỉ là chuyện của Nhị Nương lần này làm con nhớ lại hồi nhỏ. Thực ra giờ nghĩ lại, lúc đó Nhị Nương, Tam Nương còn bé quá, có biết gì đâu, cũng chỉ là miếng ăn thôi mà..."

Tưởng Vân run rẩy ôm lấy bờ vai con gái: "Con lúc đó cũng có lớn đâu chứ... đều tại ta vô dụng..."

Hai mẹ con cứ thế ôm nhau khóc một hồi trong gian bếp nhỏ.

Thang Hiển Linh đứng bên cạnh, thú thật là cậu không khóc mướn nổi vì mùi vịt kho gừng lúc này thơm quá xá, nước mắt không chảy mà nước miếng cứ chực trào ra nơi khóe miệng. Nhưng cậu không hề vô tâm. Cậu hiểu rằng đại tỷ đang mượn chuyện của Nhị Nương để trút hết những uất ức từ thuở nhỏ. Nói ra được, khóc một trận được, ấy mới là liều thuốc tốt nhất.

Khóc xong, lau khô nước mắt, Thang Xảo bắt đầu thấy hơi ngại. Dù sao mình cũng đã là mẹ của ba đứa con rồi, sao lại đi tủi thân vì những chuyện xưa lắc xưa lơ như thế. Nhưng kỳ lạ thay, lòng nàng lúc này lại thấy nhẹ bẫng, thanh thản vô cùng.

"Sau này nếu đánh không lại, con cứ gọi ta sang, ta giúp con một tay!" Tưởng Vân dứt khoát.

Thang Xảo bật cười: "Con đi xé xác chị em dâu mà còn phải gọi cả mẹ đẻ sang sao? Thế thì cả làng người ta cười chết."

"Con kệ thiên hạ cười gì thì cười! Nhà họ bắt nạt con với Nhị Nương là không được. Con cứ đánh mắng lại cho hả dạ, đừng sợ cái danh đanh đá. Hổ Tử nó biết tính con tốt là được rồi." Tưởng Vân khẳng định.

Thang Xảo ngẩn người, cảm thấy mẹ mình dạo này thay đổi nhiều quá, mạnh mẽ đến lạ thường.

Lúc này Thang Hiển Linh mới thong thả xen vào: "Tỷ ơi, trước đây ta từng vác que cời lửa sang tận cửa nhà lão Triệu, chính là nhà bán bánh rán đường đầu phố ấy. Lúc mẹ với nhà đó xô xát, ta còn đánh cả Triệu Đại Lang cơ."

"Trời đất! Sao ngươi lại đi đánh nhau với đàn ông con trai thế? Rồi Thiết Ngưu đâu, hắn mặc kệ em à?"

"Lúc đó đã thành thân đâu tỷ, lúc đó hắn cũng không có ở đấy. Nhưng bọn họ trèo lên đầu lên cổ mình ngồi, nếu ta nhịn thì sau này họ càng lấn tới. Đánh xong một trận thì ta thấy thoải mái hẳn, mà phố phường cũng biết ta không dễ chọc, bớt có người dám đến bắt nạt hai mẹ con."

Thang Hiển Linh vừa canh nồi vịt vừa giải thích cặn kẽ: "Hồi đó quầy hàng bán đồ ăn sáng bắt đầu có lời, một buổi sáng trừ chi phí đi cũng kiếm được hơn một lượng bạc. Kẻ đỏ mắt không chỉ có nhà họ Triệu đâu. Nếu ta không vung nắm đấm đó ra, những kẻ núp trong bóng tối chắc chắn sẽ bu vào xâu xé. Giờ người ta nói ta hung dữ thì đã sao, ngoài mặt ai nấy đều khách khí, chẳng ai dám nói xấu trước mặt ta cả."

Cậu nhìn đại tỷ, chân thành khuyên nhủ: "Tỷ à, nhà họ Lâm đã phân gia rồi, quan hệ chị em dâu không thể lúc nào cũng nhường nhịn, dù cũng không nhất thiết phải cạch mặt nhau. Nhưng nếu tỷ cứng rắn lên, vốn dĩ nhà họ đã đuối lý, nháo một trận ra trò đôi khi lại là chuyện tốt cho cái tổ ấm nhỏ của tỷ đấy."

"Tỷ mà ngại không nỡ động thủ vì sợ thiệt thòi, thì cứ làm ầm ĩ lên cho cả làng cả thôn đều biết. Nàng ta là nhị tẩu mà đi bắt nạt em dâu, nói kiểu gì thì người sai vẫn là nàng ta."

Thang Xảo trầm ngâm gật đầu: "Ta hiểu rồi. Đại tỷ cũng chẳng phải kẻ khờ khạo gì, chỉ là trước đây còn sống chung dưới một mái nhà, nhịn nhục đã thành thói quen. Nếu làm căng lên thì cha chồng bà mẫu lại quở trách, tính ta xưa nay vốn thế."

Nhưng lần này con gái bị bắt nạt, bao nhiêu ký ức không vui thuở nhỏ ùa về khiến Thang Xảo không muốn nhu nhược thêm nữa. Nàng không muốn nhìn cảnh con cái mình đến cả thứ mình trân quý cũng không giữ nổi, giống hệt nàng ngày xưa.

Đúng lúc đó, ngoài sân có tiếng động. Thiết Ngưu đã về.

"Vừa hay, thế là có thể xào rau được rồi." Thang Hiển Linh nói xong liền nhìn đại tỷ, "Nãy giờ ta nói thế mà tỷ chẳng tò mò muốn hỏi thêm gì à?"

Thang Xảo ngẩn ra: "Hỏi gì cơ?"

"Quầy hàng đồ ăn sáng ấy! Hồi đó đắt hàng, một ngày kiếm được cả lượng bạc đấy. Giờ không có bánh mì chà bông thì lãi lờ có giảm chút ít, nhưng tính ra thuần lợi nhuận vẫn bỏ túi được một lượng như chơi." Thang Hiển Linh gợi ý.

Thang Xảo chỉ cười, tưởng chuyện gì to tát: "Ngũ ca nhi nhà mình đúng là trưởng thành rồi, giỏi giang thật đấy."

Thang Hiển Linh: "..."

Cậu có phải Lâm Tam Lang đâu mà cần khen kiểu dỗ con nít thế này! Thôi bỏ đi, đợi lát nữa cơm nước xong xuôi rồi bàn chuyện làm ăn sau vậy.

Mùi thơm từ trong bếp tỏa ra ngào ngạt khiến ba đứa nhỏ ngoài sân chẳng còn tâm trí đâu mà chơi đùa nữa. Xâu đường hồ lô trên tay bỗng chốc mất sạch sức hút. Chúng không dám vào bếp quấy rầy người lớn, cũng không muốn tỏ vẻ thèm thuồng quá mức như kẻ đi xin ăn, thế là cả ba đứa xếp hàng ngay ngắn ở hành lang, thi nhau hít hà cái mùi hương bá đạo kia. 

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bật cười, bước vào bếp hỏi: "Xong hết chưa?"

"Xong rồi, xong rồi! Ngươi đi dọn dẹp bàn ghế đi, đừng ăn ngoài sân nữa, trời bắt đầu nóng rồi đấy." Thang Hiển Linh dặn dò.

Tưởng Vân liền tiếp lời: "Vậy thì bày biện ở nhà chính đi. Đại Nương đi theo ta, cứ để Thiết Ngưu ở đây phụ giúp Ngũ ca nhi một tay."

Thang Xảo ngạc nhiên: "Hả?"

Phu quân mới cưới của Ngũ ca nhi mà cũng phải quanh quẩn trong bếp bận rộn thế này sao? 

Tưởng Vân cũng chẳng buồn giải thích thêm, Ngũ ca nhi với Thiết Ngưu hễ cứ chui vào bếp một chỗ là bà đi ngang qua cũng phải cố ý dậm chân cho mạnh, cốt là để đánh tiếng cho hai đứa biết chừng biết mực.

"Tỷ cứ ra ngoài đi, không sao đâu, ta với Thiết Ngưu lo được."

Thang Xảo lúc này mới theo mẹ rời khỏi bếp. Kỳ thực nàng cũng chẳng giúp được gì nhiều, mọi thứ Ngũ ca nhi đã sơ chế tinh tươm cả rồi.

Lâm Hổ bụng dạ đánh trống liên hồi, thấy vợ ra liền ghé tai hỏi xem có việc gì cần phụ giúp không.

Thang Xảo cười trêu: "Sao thế? Tỷ phu cũng muốn vào bếp phụ một tay à? Đúng là chuyện lạ nha."

Lâm Hổ thật thà: "Nàng đừng có cười ta, lúc nãy nàng ở trong bếp mà không thấy thèm sao?"

Thang Xảo nãy giờ mải ôn chuyện cũ, rồi lại cùng nương khóc một trận nên chưa kịp để ý. Giờ nghe phu quân nhắc, nàng mới hít một hơi thật sâu, cái mùi hương thơm nồng đượm, phức tạp và đầy lôi cuốn bỗng chốc ập đến.

"Thơm quá!"

Lâm Hổ gật đầu cái rụp: "Đúng thế đấy, nói ra không sợ nàng cười chứ ta ngồi ngoài này mà đứng ngồi không yên. Đệ đệ nàng thật sự bày hẳn một bàn tiệc tiếp đãi chúng ta sao? Ta nghe ra mùi vị phong phú lắm."

Thang Xảo ngẩn người, nàng cũng không rõ Ngũ ca nhi chuẩn bị bao nhiêu món.

"Cả ba cái bếp lò đều đang đỏ lửa hầm đồ ăn, lại còn xào nấu thêm nữa, có cả cá lẫn vịt..."

Lâm Hổ nghe xong mà giật mình. Nhạc mẫu và Ngũ ca nhi đúng là coi nhà hắn như khách quý mà tiếp đón nồng hậu thế này.

"Sau này nhạc mẫu với Ngũ ca nhi mà có sang nhà mình chơi, ta nhất định cũng phải giết gà giết vịt, rượu ngon mồi bén mà tiếp đãi mới được." Lâm Hổ bắt đầu tính chuyện tương lai, "Trong nhà xây phòng rộng rãi một chút đúng là sáng suốt."

Thang Xảo thoáng động lòng, chẳng lẽ sau này mẹ còn có thể sang nhà nàng ở lại vài ngày sao?

"Chúng ta phải có cái tâm đó. Nhạc phụ không còn nữa, nhạc mẫu nếu có nhớ nàng hoặc sau này nếu mình có thêm đứa thứ tư, lúc ở cữ nhạc mẫu sang chăm nom cũng thuận tiện."

Thang Xảo đỏ bừng mặt, thúc tay vào mạn sườn phu quân, mắng yêu: "Ngươi nói cái gì thế không biết! Sao lại còn tính đến đứa thứ tư rồi!"

"Ăn cơm thôi nào!"

Tiếng gọi của Thang Hiển Linh vừa cất lên, ba đứa nhỏ đang gào khóc đòi ăn lập tức nghiêm chỉnh nghe lệnh a thúc. Thang Hiển Linh dõng dạc phân công: "Đại Lang bưng thức ăn, Nhị Nương lấy bát đũa, còn Tam Lang..."

Cậu liếc nhìn Tam Lang, sợ thằng bé làm rơi vỡ bát đĩa.

"Con xách sữa chua nhé." Sữa chua đựng trong ống trúc, có lỡ tay cũng không sợ vỡ.

Bọn trẻ nhận lệnh, đứa nào đứa nấy làm việc cực kỳ nghiêm túc và hăng hái.

Món chính đương nhiên là do Hoàng Phủ Thiết Ngưu đảm nhận. Thang Hiển Linh cẩn thận lấy hai miếng giẻ lau lót vào hai bên quai nồi đất, dặn dò: "Ngươi đừng có trực tiếp dùng tay không, bỏng tay một cái là ngón tay thô ráp hết cả đi, đến lúc đó đừng hòng mà chạm vào ta."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu vốn định bảo không sao đâu, nhưng nghe xong câu cuối liền nghẹn lời: "..."

Phu lang nói quá đúng, nhất định là phải lót giẻ lau cho thật kỹ mới được.

Đến lúc bưng món cá kho, Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng làm y như vậy. Lâm Hổ chạy vào định giúp một tay, thấy thế liền bật cười trêu tiểu huynh đệ này đúng là người chú trọng, chứ hắn thì toàn quen tay không bốc bát. "Còn món gì nữa không?"

"Sườn kho tàu nữa, đại tỷ phu bưng món này ra nhé."

Mâm cơm thịnh soạn dần hiện ra giữa nhà chính. Nồi vịt kho gừng nghi ngút khói, từng miếng thịt vịt vàng óng nằm trên lớp gừng già cháy cạnh thơm nồng. Đĩa cá kho đậm đà với nước sốt chao đỏ au. Bát sườn kho tàu bóng bẩy, mềm rục hòa cùng màu sắc xanh mướt của đĩa khoai tây bào sợi và cà tím băm thịt.

Mùi thơm ngào ngạt khiến cả gian nhà chính bỗng chốc trở nên ấm cúng lạ thường.

. . . . . . . 

Bàn tròn giữa nhà chính bày biện đầy ắp, sắc hương vẹn toàn. Nào là sườn xào chua ngọt bóng bẩy, vịt kho gừng thơm nồng, và ngôi sao ở vị trí trung tâm chính là món cá kho đậm đà. Đi kèm là hai đĩa thức ăn chay: khoai tây sợi và cà tím băm thịt, ăn cùng cơm trắng, màn thầu nóng hổi và sữa chua để giải ngấy.

Ba đứa trẻ nhà họ Lâm dù có đi ăn tiệc trong thôn cũng chưa bao giờ thấy mâm cao hào soạn đến thế này. Mùi hương tấn công khứu giác khiến Lâm Tam Lang không kìm được mà chảy cả nước miếng, làm cả nhà được phen cười nghiêng ngả.

Thang Hiển Linh vội bênh vực: "Nào, không được trêu Tam Lang nhé. Đây là biểu hiện của việc ủng hộ tay nghề của ta đấy, mọi người mau dùng bữa đi thôi!"

Đang đỏ bừng mặt vì ngượng, nghe a thúc nói thế, Tam Lang lại vểnh mũi tự hào: "Tại món của a thúc thơm quá mà!"

"Thế con nếm thử xem, là ngửi thơm hơn hay ăn ngon hơn nào?" Thang Hiển Linh vừa cười vừa dặn dò, "Cẩn thận xương cá nhé, cá này Thiết Ngưu thúc mua tuy ít xương dăm nhưng vẫn phải để ý đấy."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu gắp một miếng da cá kèm bong bóng cá béo ngậy bỏ vào bát phu lang. Hắn biết phu lang bận rộn cả buổi sáng, chắc chắn là đói bụng rồi. Thang Hiển Linh hắc hắc cười ngọt ngào, bắt đầu ăn cơm nhiệt tình.

Đại tỷ phu Lâm Hổ trước đây từng ăn bánh bột và canh dê của nhạc phụ đã thấy ngon lắm rồi, thầm nghĩ hèn gì nhà họ Thang bám trụ được ở thành Phụng Nguyên này. Nhưng hôm nay nếm thử tài nghệ nấu ăn của Ngũ ca nhi, hắn hoàn toàn kinh ngạc.

Tay nghề này có khi đi làm đầu bếp nấu tiệc cũng dư sức!

Món nào cũng ngon đến lạ lùng. Ngay cả đĩa khoai tây sợi bình thường cũng giòn sảng, vị chua của giấm quyện với chút cay nồng và tê nhẹ đầu lưỡi, khiến người ta cứ muốn gắp mãi không thôi.

Nhưng đỉnh nhất vẫn là ba món mặn.

Món sườn xào chua ngọt được hầm mềm đến mức chỉ cần rút nhẹ là xương rời ra. Tiểu Nhị Nương mê nhất món này, gắp một miếng mà nước sốt dính đầy mép, con bé vừa ăn vừa l**m môi thích thú. Thấy con gái với tay không tới, Lâm Hổ liền gắp thêm cho con một miếng nữa.

Nhị Nương thỏ thẻ: "Cha ơi, con muốn ăn cái nước ngọt ngọt này nữa ạ."

"Thích nước sốt chua ngọt này để trộn cơm chứ gì?" Tưởng Vân cười hì hì, lấy muỗng múc cho cháu ngoại một thìa nước canh đậm đà.

Trong khi đó, Lâm Đại Lang lại phải lòng món vịt kho gừng. Da vịt vàng óng, thơm nức mùi gừng già, lớp mỡ dưới da béo ngậy nhưng không hề ngấy, thịt nạc bên trong thì tươi ngọt, mọng nước. Một miếng cắn xuống là nước thịt tràn trề trong khoang miệng.

Thang Xảo thấy lạ liền hỏi: "Ở nhà con có bao giờ chịu ăn gừng đâu, sao giờ lại ăn ngon lành không kén chọn thế này?"

Lâm Đại Lang hơi ngượng khi bị mẹ bóc trần tật kén ăn, chỉ biết cúi đầu tiếp tục thưởng thức món vịt quá đỗi hấp dẫn kia.

Thang Hiển Linh vừa cười hì hì vừa tiếp lời: "Đại tỷ còn phải hỏi sao, con vịt này hôm nay là do Đại Lang giúp ta giết thịt đấy. Nó tự tay làm sạch sẽ từ đầu đến cuối, giờ là đang tận hưởng thành quả lao động của mình thôi mà."

Cậu nháy mắt với đứa cháu lớn: "Đại Lang đã thích ăn món vịt kho gừng này thì để ta chỉ cho cách làm, đại tỷ nghe nhé, mà Đại Lang con cũng phải nghe cho kỹ, sau này còn biết đường mà làm cho vợ con ăn."

Cả bàn ăn lại được một trận cười rôm rả.

Lâm Đại Lang mới giây trước còn cảm kích vì được a thúc giải vây, giây sau đã thấy mặt nóng bừng vì xấu hổ. Thế nhưng, cậu chẳng thấy ghét cái tính hay trêu chọc của a thúc chút nào, ngược lại còn thấy khấp khởi vui trong lòng. Với Đại Lang, lời a thúc nói bây giờ chẳng khác nào khuôn vàng thước ngọc khiến cậu tin sái cổ.

Thang Hiển Linh vừa ăn vừa thong thả truyền thụ bí kíp ngay trên bàn cơm. Cậu dặn đại tỷ khi làm món này nhất định phải chọn loại vịt xiêm thì thịt mới chắc và thơm. Nếu không có thì dùng vịt cỏ, vịt nước cũng tạm ổn nhưng không nên quá khắt khe.

"Mấu chốt nằm ở kẹo mạch nha, dầu mè và gừng già đấy tỷ ạ." Thang Hiển Linh nhấn mạnh từng điểm một, "Đầu tiên phải dùng lửa lớn chiên cho gừng già dậy mùi thật đậm, sau đó mới chuyển sang lửa nhỏ, dùng nồi đất kho thịt vịt liu riu, thỉnh thoảng lại lật mặt thịt một lần cho thấm đều gia vị."

. . . . . . 

"Làm món ăn mà tốn bao công phu, công đoạn cầu kỳ thế này, hèn gì mà ngon đến vậy." Thang Xảo khẽ cảm thán.

Lâm Đại Lang thì im lặng ghi nhớ từng lời một cách cẩn thận. Cậu thấy món này thực ra không quá khó làm, vả lại gừng già thì trong vườn nhà ở quê lúc nào cũng sẵn có.

Trong khi đó, Tam Lang và cha cậu lại đặc biệt trung thành với món cá.

Lâm Hổ đang ăn một cách đầy sảng khoái, nghe Ngũ ca nhi thoải mái chỉ cách làm vịt kho gừng, hắn liền thuận miệng hỏi luôn: "Thế còn món cá này thì sao?"

Vừa dứt lời, Lâm Hổ chợt khựng lại, trong lòng thầm trách mình lỡ lời. Hắn sực nhớ ra ngày xưa nhạc phụ cực kỳ kiêng kỵ việc ai đó hỏi về công thức làm bánh bột. Dù là khen ngợi đi chăng nữa, nhạc phụ cũng sẽ nhìn anh với ánh mắt dò xét, như thể Lâm Hổ hắn đang dòm ngó bí kíp gia truyền của nhà họ Thang vậy.

"À không... không có gì đâu, không cần nói đâu. Ta ăn ngon là được rồi, về nhà cũng lười làm lắm." Lâm Hổ vội vàng xua tay chữa ngượng.

Thang Hiển Linh nào có hay biết về cái vòng luẩn quẩn bí phương mà tỷ phu đang lo sợ. Với cậu, đây chỉ là chuyện phiếm trên bàn ăn, nên cậu vô tư giải đáp: "Món này thì tốn dầu tốn gia vị lắm tỷ phu. Dầu phải thật nhiều để chiên cá, lại còn phải có chao với thì là nữa, mấy thứ hương liệu này tính ra cũng khá đắt đỏ..." Cậu kiên nhẫn giải thích một lượt về độ kỳ công của món cá kho này.

Ở nông thôn, ngoài dịp lễ Tết thì hiếm khi giết heo, thịt thà chủ yếu là gia cầm. Tuy nhiên, trước Tết nhà nào cũng mổ heo, phần sườn non giữ lại ăn thì làm theo kiểu sườn chua ngọt hay vịt kho gừng là tiện nhất. Kẹo mạch nha thì rẻ, là loại đường bình dân nhất rồi. Còn dầu mè thì ở vùng Tây Đô Châu này người dân trồng lạc, trồng vừng nhiều lắm, nhà nông nào chẳng có sẵn chút dầu mè tự ép.

Lâm Hổ nghe xong mà tặc lưỡi: "Con cá thì không đáng bao nhiêu tiền, ra sông là bắt được ngay. Nhưng nghe Ngũ ca nhi nói thì cái khâu hương liệu với chao chẻng phức tạp quá. Thôi, không làm nổi đâu, để ta tranh thủ ăn cho thật đã đời ở đây vậy."

Trong bụng Lâm Hổ thầm nghĩ tâm tính và tính cách của Ngũ ca nhi đúng là trái ngược hoàn toàn với nhạc phụ. Người phóng khoáng, rộng rãi thế này, bảo sao mà vực dậy được cả cửa tiệm của gia đình. Dù vậy, hắn vẫn tự nhủ lát nữa phải dặn dò mấy đứa nhỏ một câu, không được bạ đâu nói đấy về mấy cách nấu nướng này kẻo lộ hết bí mật nhà người ta.

Bữa tiệc gia đình cứ thế trôi qua trong không khí ấm cúng, vui vẻ. Bé nhất là Lâm Tam Lang ăn đến mức bụng tròn căng như cái trống. Thang Hiển Linh sợ trẻ nhỏ ăn no quá dễ bị đầy bụng, liền bảo Đại Lang và Nhị Nương dẫn đệ đệ ngồi nghỉ một lát, khoan hãy động tay vào dọn dẹp bát đĩa.

Lâm Nhị Nương có chút lúng túng, hết nhìn a thúc lại nhìn mẹ. Chẳng lẽ con bé thật sự không cần phải rửa bát hay dọn dẹp sao?

"Cứ nghe lời a thúc con đi." Thang Xảo mỉm cười xoa đầu con gái.

Lâm Nhị Nương nghe lời ngồi xuống. Trước kia ở nhà họ Lâm khi chưa phân gia, dù con bé có nhỏ đến mấy thì cơm nước xong cũng phải phụ giúp bưng bát đũa vào bếp, lớn hơn chút nữa là phải biết rửa bát, quét nhà, lau bàn sạch sẽ.

"Ngồi cho vững vào, lát nữa mới ăn sữa chua cho dễ tiêu hóa" Thang Hiển Linh dặn Lâm Đại Lang.

Lâm Đại Lang lại nhận nhiệm vụ từ a thúc, vẻ mặt rất đỗi nghiêm túc trông chừng hai đứa em.

Thang Xảo bắt đầu thu dọn đi về phía nhà bếp, lần này Thang Hiển Linh không cản đại tỷ nữa. Cậu có chuyện quan trọng muốn bàn và cũng ra hiệu cho Thiết Ngưu không vào bếp theo. Cậu biết nếu có Thiết Ngưu ở đó, đại tỷ sẽ giữ kẽ, không thể mở lòng mà nói hết chuyện được.

Trong gian bếp lúc này chỉ còn ba người là Tưởng Vân, Thang Xảo và Thang Hiển Linh.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu sau khi xách nước đổ đầy lu xong xuôi liền hiểu ý tứ bước ra ngoài, nhường lại không gian riêng tư cho phu lang và người nhà.

Ba người vừa làm việc vừa giữ bầu không khí yên tĩnh. Tưởng Vân vẫn còn đang ấp ủ, chưa biết mở lời thế nào cho phải, thì Thang Hiển Linh đã đi thẳng vào vấn đề:

"Đại tỷ, ta không muốn làm đồ ăn sáng nữa, ta muốn ngủ nướng thêm chút. Nhưng cũng chẳng đành lòng dẹp bỏ cái nghề này, vì hiện tại ở các phường khác người ta cũng bắt chước món ăn của ta để bán, làm chẳng ngon bằng ta mà sinh ý vẫn tốt, bán đắt như tôm tươi."

"Đây là một cái nghề kiếm ra tiền, ta đã nghĩ xong xuôi rồi, thay vì để mối làm ăn này rơi vào tay người ngoài thì thà ta dạy tỷ làm còn hơn."

"Nhà mình có sẵn cửa hàng rồi, mỗi ngày trừ hết chi phí đi, không dám nói là được một lượng bạc nhưng chắc chắn bỏ túi được tám trăm văn."

Thang Xảo nghe xong mà sững sờ, đầu óc như có tiếng sấm nổ ngang tai. Tám trăm văn một ngày? Đó là con số mà cả nhà nàng làm lụng vất vả ngoài đồng bao nhiêu lâu mới có được, vậy mà giờ đệ đệ lại nói như chuyện hiển nhiên ngay trước mắt.