Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 73

"Ta nói với ngươi này, lúc nãy ăn đồ thừa ta đã cố ý chỉ ăn có nửa cái màn thầu thôi đấy."

"Mẹ bảo ngươi đi mua cá là ta biết ngay, phải để dành bụng chứ."

"Chiều nay mình ăn sớm một chút đi, hôm qua bận bịu muộn quá rồi. Ăn cá xong nếu còn thời gian, hai ta lại đi đến nhà tắm tắm rửa một cái nhé!"

Dẫu biết trời nóng thì tắm ở nhà cũng được nhưng cảm giác ra nhà tắm công cộng vẫn khác hẳn, tắm gột sạch sẽ sảng khoái hơn nhiều.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy phu lang mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn, cứ ríu rít nói cười không thôi là biết ngay tối qua cậu đã ngủ một giấc thật ngon, khí sắc mới tốt thế này. Hắn lập tức gật đầu lia lịa, phu lang nói gì cũng thấy đúng, nói gì cũng thấy hay.

"Mà nếu không kịp thì để mai đi tắm cũng được, đừng vội quá. Tắm xong rồi sẵn tiện mình đi chợ Đông, chợ Tây nhập thêm ít hàng về bổ sung luôn." Thang Hiển Linh vừa nói xong đã tự bác bỏ ý định của mình ở giây trước, sắp xếp lại kế hoạch mới.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu cười hiền: "Được, đều nghe theo ý ngươi hết."

Thang Hiển Linh: Hắc hắc.

Hai người đứng dưới mái hiên trò chuyện, Hoàng Phủ Thiết Ngưu lúi cúi cho con la ăn cỏ, còn Thang Hiển Linh thì cứ nhảy chân sáo quanh con vật. Vì đang cao hứng, cậu còn xắn tay áo lên, cầm cái bàn chải thấm chút nước rồi chải lông cho nó. Con la được chăm sóc tận tình liền khoái chí thở phì phò, vẫy vẫy cái tai.

Chăm chút cho con la xong xuôi, hai người đi rửa tay sạch sẽ, rồi cứ thế thong dong đi tới đi lui trong sân, mắt dáo dác tìm xem có việc gì để làm không cho đỡ luống cuống chân tay.

Mảnh vườn nhỏ trong sân nhà vốn là nơi ai rảnh tay thì tạt qua nhổ cỏ, tưới tắm đôi chút. Thế nhưng dạo này công việc bận rộn quá, vườn tược bỏ bẵng nên trông xơ xác hẳn, lại thêm mấy con vịt thỉnh thoảng sổng chuồng vào dẫm đạp, chẳng còn lại bao nhiêu rau củ.

Thang Hiển Linh cầm cuốc bổ xuống vài nhát đã hai tay thấy mỏi nhừ, cậu buông tay tặc lưỡi: "Hay là dọn trống chỗ này đi?"

"Dọn đi để làm gì?" Hoàng Phủ Thiết Ngưu đón lấy cái cuốc, vừa thoăn thoắt nhổ cỏ vừa thong thả chuyện trò.

Thang Hiển Linh đáp: "Ta cũng chưa nghĩ kỹ, nhưng nhìn miếng đất này mà cứ dùng để trồng mấy cọng rau cầm chừng thế này, ta thấy phí quá."

"Cũng đúng."

"Thôi, cứ khoan đã." Nghe Thiết Ngưu đồng ý ngay, Thang Hiển Linh lại đâm ra chần chừ. Cậu nhìn sang hắn, bộc bạch dự tính trong lòng: "Thực ra ta đang muốn đổi cách làm ăn, biến cửa tiệm mình thành một tửu lầu nhỏ hẳn hoi, không làm kiểu cơm phần mang đi nữa."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu gật đầu: "Ta hiểu mà." Hắn buông cuốc, lại gần nắm lấy tay phu lang, dịu dàng trấn an: "Lượng khách nhà mình giờ đã ổn định, mở tửu lầu riêng chắc chắn không lo vắng khách đâu."

"Người hiểu ý ta là tốt rồi, nhưng còn đồ ăn sáng thì tính sao?" Thang Hiển Linh lộ vẻ ưu tư, "Chẳng lẽ lại dẹp đi? Ta không ngại thiên hạ bắt chước nhưng nếu mình tự đóng cửa để dâng trắng thị trường cho người ta thì nực cười quá."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu khẳng định chắc nịch: "Không cần đóng."

"Hửm?"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu ôn tồn phân tích: "Sau này tửu lầu làm ăn khấm khá, một mình ngươi chắc chắn lo không xuể. Sớm muộn gì cũng phải thuê người phụ giúp hoặc tìm đầu bếp riêng, không thể cứ tự mình ôm đồm mãi được. Chuyện đồ ăn sáng cũng vậy thôi."

Đôi mắt Thang Hiển Linh càng lúc càng sáng rỡ, cậu phấn khích đến mức nép sát vào vai Ngốc Ngưu nhà mình. Trước đây cậu cứ khư khư ý nghĩ không làm xuể thì dẹp, nhưng giờ nghĩ lại thì đúng là tại sao phải dẹp nhỉ!

"Ta hiểu rồi! Tuy ta nấu ăn có bí quyết riêng, nhưng mấy món điểm tâm đó cũng không phải là kỳ công tuyệt học gì. Người ta tự mày mò còn giống được bảy phần, nếu ta tận tay chỉ dạy, chỉ cần họ làm được chín phần thôi là quá ổn rồi."

"Nào là bánh trứng, bánh rán kẹp quẩy... nước sốt bí truyền ta có thể pha sẵn một mẻ, cái này chẳng tốn bao nhiêu công sức."

Tóm lại là hoàn toàn không cần đóng cửa, chỉ cần tìm người về làm thay là xong.

Nhà họ vốn có hai gian phòng lớn, diện tích cực kỳ rộng rãi. Chỉ cần ngăn ra khoảng mười mét vuông phía trước để làm một sạp hàng nhỏ chuyên bán đồ ăn sáng cỡ như tiệm thịt lợn của Chu lão bản là đủ, phần còn lại thì cải tạo thành không gian dành cho từu lầu.

Hoàn toàn khả thi!

Thang Hiển Linh càng nghĩ càng thấy tâm đắc: "Cứ như vậy, sau này chúng ta có thể tha hồ ngủ nướng rồi!!!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu bật cười, gật đầu tán thành: "Đúng thế!"

Phu lang được ngủ đủ giấc, tinh thần có thoải mái thì mới hoạt bát, yêu đời như trẻ con như bây giờ được chứ.

Thang Hiển Linh đắm chìm trong viễn cảnh tươi đẹp về một công việc sáng đi muộn, chiều về sớm, cuối tuần nghỉ hai buổi, cậu hưng phấn đến mức nắm tay trái đập mạnh vào lòng bàn tay phải: "Thế nhưng vấn đề nan giải nhất là tìm ai về làm bây giờ?"

Câu hỏi này cũng khiến Hoàng Phủ Thiết Ngưu phải trầm ngâm suy nghĩ.

"Xét theo tình hình hiện tại, hay là... mua người?"

Thang Hiển Linh lập tức lắc đầu phủ quyết. Mua người là chuyện không đời nào, tuy cậu đã xuyên không về thời cổ đại nhưng cốt cách vẫn là dân thường hiện đại tự do, cậu không thể vượt qua rào cản lương tâm để coi người khác là nô lệ trong nhà mình được.

"Cũng đúng, nhà mình buôn bán ngay mặt phố, trăm người nhìn vạn người ngó. Nếu mua người về làm việc, e là hàng xóm láng giềng lại lời ra tiếng vào, nói nhà mình hống hách." Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng thấy phu lang nói chí phải.

Thang Hiển Linh tặc lưỡi: "... Coi như là tuy hai mà một, cùng chung chí hướng rồi đấy."

"Có một cách nữa là tìm người thân thích." Hoàng Phủ Thiết Ngưu vừa dứt lời đã tự gạt đi: "Trương thúc với Vương a thúc chắc chắn là không được rồi." Xem ra đường người thân bên phía hắn là không thông.

Ở thời đại này, quan niệm về việc làm ăn chung với người nhà hoàn toàn khác với sự kiêng dè của thời hiện đại. Trong bối cảnh này, người ta vẫn tin vào đạo lý hổ dữ không ăn thịt con hay một giọt máu đào hơn ao nước lã. Ở nông thôn thì dựa vào nam đinh để cày cấy, còn ở thành thị khi buôn bán, hễ có việc gì béo bở hay hệ trọng, người ta luôn ưu tiên nghĩ đến người trong nhà đầu tiên.

Chẳng hạn như quầy bán đồ ăn sáng này, nếu thuê người ngoài, dù có ký khế ước cam đoan không tiết lộ bí mật nhưng nếu chẳng may gặp phải kẻ vô lại, làm được vài tháng rồi trốn mất, sau đó về mở một cửa hàng y hệt ngay cạnh thì đúng là rước họa vào thân. Lúc đó mà dắt nhau ra công đường kiện cáo thì vừa phiền phức lại vừa tốn kém.

Những vụ kiện tụng về tranh chấp kinh doanh vốn chẳng bao giờ dễ dàng, điều này Thang Hiển Linh từng tìm hiểu qua khi còn ở hiện đại nên hiểu rất rõ.

Ở thời hiện đại, người ta có thể sống tách biệt, ít khi phải cậy nhờ quan hệ họ hàng, nhưng ở cái xã hội này, sợi dây huyết thống vô cùng chặt chẽ. Việc đoạn tuyệt quan hệ với người thân là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.

"Phía lão Thang với mẹ ta thì chắc chắn là chẳng còn người thân nào rồi. Trương thúc, Vương a thúc cũng không ổn vì ở xa quá. Tính đi tính lại, chỉ còn phía đại tỷ hoặc nhị tỷ mà thôi." Thang Hiển Linh nhẩm tính một vòng, trong thâm tâm cậu cảm thấy phía nhà đại tỷ có vẻ là lựa chọn thích hợp nhất.

Đại tỷ nhà cậu cũng vừa mới phân gia. Nếu đại tỷ có thể sang giúp quán xuyến sạp hàng đồ ăn sáng sáng, làm năm ngày nghỉ hai ngày thì vẹn cả đôi đường. Khi đó, tỷ phu có thể sang đón tỷ tỷ về, hoặc là tỷ phu...

Thang Hiển Linh vừa nảy ra ý định để tỷ phu làm cơm sáng đã vội gạt phăng đi. Bởi lẽ đại tỷ phu vốn là nông dân chính gốc, ruộng vườn nhà họ Lâm lại nhiều, chắc chắn huynh ấy phải ở lại chăm lo đồng áng. Còn về phần nhị tỷ, hiện tại vẫn chưa rõ tình hình ra sao.

Tính đi tính lại vẫn chưa chốt được phương án nào, cậu tự nhủ chuyện này còn phải hỏi qua ý kiến của hai vị tỷ tỷ đã.

"Thôi, gặp chuyện khó quyết, cứ đánh một giấc thật sâu cho xong!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe vậy liền bật cười trêu phu lang: "Vẫn còn ngủ được nữa cơ à?"

"Ngươi có ngủ không thì bảo?" Thang Hiển Linh nghe ra ý trêu chọc, đôi mắt linh động thoáng hiện lên ý cười tinh quái, cậu hừ nhẹ một tiếng: "Mẹ đã sang nhà Chu tẩu chơi rồi, trong nhà giờ chỉ có hai ta thôi đấy."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu tức khắc đỏ bừng cả tai, lúng túng: "Ban ngày ban mặt mà ngươi lại..."

"Ban ngày ban mặt người đang nghĩ cái gì thế hả? Thiết Ngưu đồng học, người thật là không thanh thuần rồi!" Thang Hiển Linh vừa đánh đòn phủ đầu vừa đổ vấy cho đối phương.

Mới giây trước Thang đại lão bản còn nghiêm túc bàn tính tương lai cửa tiệm, giây sau đã đổi lái trêu chọc, cười hì hì dẫn nhau về phòng. Cũng may là hôm nay Tưởng Vân đang độ cao hứng, ở lại tiệm của Chu lão bản trò chuyện với Chu tẩu hơn cả một canh giờ, mãi đến khi cầm trên tay một nắm rau tươi mới chịu lưu luyến trở về.

"Hương Bình kể với ta, sáng nay hâm lại đồ ăn cả nhà nàng ai ai cũng thích, nên cứ nhất quyết dúi vào tay ta mấy quả sơn trà." Tưởng Vân vừa xách giỏ rau vào sân vừa hớn hở kể chuyện.

"Nàng ấy bảo nhà mình ngày nào cũng làm thịt heo nên chắc chẳng hiếm lạ gì, mấy quả sơn trà này nàng ấy mới mua, đỏ mọng, giòn ngọt lại mọng nước, con gái nàng ấy thích lắm nên chia cho ta mấy quả."

"Ta thấy nàng ấy thật chu đáo, chắc là sợ hôm qua mưa to, nhà mình không tiện mở lời đòi bớt tiền thịt nên mới cố ý tặng thêm chút quà cáp thế này."

Tưởng Vân vừa nói vừa đặt giỏ rau xuống, gương mặt rạng rỡ niềm vui.

"Chu tẩu đúng là người có tâm." Thang Hiển Linh nhặt một quả sơn trà ra rửa sạch, cắt đôi rồi đưa cho mẹ một nửa.

Lúc này Tưởng Vân mới để ý thấy cổ của Ngũ ca nhi hơi ửng đỏ, bà vừa đỡ lấy miếng sơn trà vừa kinh ngạc hỏi: "Cổ con bị muỗi đốt à? Lúc ta đi có thấy gì đâu nhỉ."

Rắc một tiếng, Thang Hiển Linh đang cắn dở một miếng bỗng hóa đá mất một giây, rồi cậu thản nhiên đáp lời bằng giọng hàm hồ: "Không, Thiết Ngưu gặm đấy ạ."

"Khụ khụ khụ khụ!" Hoàng Phủ Thiết Ngưu đang đứng ngoài sân vung cuốc nhổ cỏ, nghe thấy thế thì bị sặc, suýt chút nữa cái cuốc đã bổ trúng vào chân mình.

Miếng sơn trà trên tay Tưởng Vân cũng theo tiếng "khụ khụ" mà rơi thẳng xuống đất.

Thang Hiển Linh ngơ ngác: "?" 

"Mẹ, quả bị rơi bẩn mất rồi." 

"Không... không sao, ta nhặt lên rửa lại vẫn ăn được." Tưởng Vân lúng túng cúi người nhặt miếng sơn trà, múc một gáo nước ra tận chỗ vườn rau để rửa, cố ý tránh mặt hai đứa nhỏ.

Thang Hiển Linh tựa lưng vào khung cửa bếp, thong dong gặm sơn trà rắc rắc, đôi mắt cong tít cười tủm tỉm nhìn Tưởng Vân và Thiết Ngưu đang giả vờ bận rộn ngoài sân, chẳng biết bận gì nhưng trông ai cũng cuống cuồng cả lên.

Đến tầm bốn giờ chiều, cả nhà bắt đầu thu dọn và chế biến cá.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu có năng khiếu làm cá rất khéo, Thang Hiển Linh thì đứng bên cạnh chuẩn bị gia vị. Mẹ cậu lúc này chẳng dám bước chân vào bếp, cứ đứng ở hành lang ngoài sân hỏi vọng vào: "Hai đứa có cần ta giúp gì không?"

Cậu đáp ngay: "Dạ không cần đâu mẹ."

Bà liền ậm ừ một tiếng rồi thôi.

Thang Hiển Linh nghĩ thầm: ... Hắc hắc hắc, thỉnh thoảng trêu mẹ một chút cũng vui thật đấy.

Thiết Ngưu nhìn thấy vẻ mặt cười híp mắt của phu lang, cũng không nhịn được mà bật cười theo.

Thang Hiển Linh nghe thấy tiếng cười, lập tức trợn mắt giận dữ, biến thân thành ác bá, một tay chống nạnh, tay kia khẽ vuốt eo Thiết Ngưu trêu ghẹo: "Tiểu tử, vòng eo này không tồi nha, săn chắc hữu lực, eo tốt, eo tốt lắm!"

Hoàng Phủ Thiết Ngưu: "..."

Mặc cho phu lang bày trò nghịch ngợm, cá cuối cùng cũng đã làm xong xuôi.

Cá rửa sạch, khía vài đường hoa văn trên thân, nhét hành lá và gừng thái lát vào bụng, thêm chút rượu vàng để khử mùi tanh. Bên cạnh, cậu đã chuẩn bị sẵn bát gia vị: chao, hoa tiêu, cây ngô thù du, tương đậu nành và tỏi băm.

Bếp đỏ lửa, chảo nóng già, cậu đổ dầu đậu nành vào thật nhiều.

Thang Hiển Linh xách đuôi cá, từ từ thả vào chảo dầu sôi sùng sục. Lúc này tuyệt đối không được động vào, phải chờ cho cá định hình. Trong không khí bắt đầu tỏa ra mùi cá rán thơm lừng, dầu nhiều nên nấu ăn lúc nào cũng dậy mùi, nhất là mùi cá chiên thì đúng là bá đạo vô cùng.

Đợi cá săn lại thì vớt ra. Thang Hiển Linh kiểm soát lửa cực chuẩn, con cá vàng ruộm, giòn rụm hai mặt. Dùng mũi dao quẹt nhẹ lên lớp da có thể nghe thấy tiếng "tạch tạch" giòn tan. Cậu chẳng ngại lớp vỏ cứng, vì lát nữa còn phải đem om với nước xốt, vỏ có cứng một chút ăn mới thấm và ngon.

Chỗ dầu thừa trong chảo cậu không lãng phí, chắt ra bát lớn để dành cho lần xào nấu sau.

Giữ lại một chút dầu đáy chảo, cậu bắt đầu phi thơm bát gia vị đã chuẩn bị. Chao cùng các loại hương liệu được trút vào xào nhanh tay, mùi thơm đặc trưng của chao bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp. Thang Hiển Linh cho thêm tương đậu nành và ngô thù du, tạo nên một mùi hương vừa quen vừa lạ, cực kỳ k*ch th*ch khứu giác.

Tưởng Vân vốn đang đứng ngoài sân, giờ không kìm được mà bước dần về phía cửa bếp.

"Đúng là mùi này rồi, nhưng ta ngửi thấy hình như còn có thêm vị gì khác nữa?"

"Vâng, con có cho thêm một ít cây ngô thù du ạ." Giờ mẹ cậu đã ăn được cay nhẹ, nên Thang Hiển Linh chỉ cho một lượng vừa phải, chủ yếu vẫn là lấy hương tỏi, vị chao và thì là làm chủ đạo.

Bữa chiều nay nhà cậu không nấu cơm mà ăn kèm với số màn thầu nhà họ Lư biếu lúc sáng.

Nhà họ Lư hào phóng thật sự, gửi sang tận mười cái màn thầu cỡ bự!

Không phải nhà họ Lư keo kiệt chẳng nỡ biếu màn thầu nhân thịt, mà chính Lư Tam Nương đã can ngăn. Nàng bảo đồ Ngũ ca nấu vốn dĩ đã quá ngon rồi, cứ đưa màn thầu chay sang để ăn kèm nước sốt là tuyệt nhất, chứ nhân thịt nhà mình làm sao bì được với tay nghề của Ngũ ca. Trần Xảo Liên lúc đó nghe xong chẳng biết nên nặn ra vẻ mặt gì, chỉ biết gõ đầu con gái một cái, mắng yêu Tam Nương sao cứ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng.

Nhưng cuối cùng bà vẫn chiều ý con. Màn thầu chay thì màn thầu chay, bà dặn con lấy thêm mấy cái thật to cho bõ công gửi sang.

Lúc này trên xửng hấp, màn thầu đã nóng hôi hổi, món cá kho của Thang Hiển Linh cũng vừa chín tới. Vì Thiết Ngưu không thích rau mùi nên cậu chẳng cho vào, thay vào đó là các món đồ chay thấm đẫm nước sốt như đậu hũ, cải trắng và dưa chuột bao tử.

"Mình ngồi ăn ngoài sân cho thoáng đi mẹ." Thang Hiển Linh lên tiếng.

Tưởng Vân đáp lời: "Để ta lau dọn bàn ghế sạch sẽ đã nào."

Trên bàn đã kê sẵn một tấm gỗ làm miếng lót cách nhiệt. Hoàng Phủ Thiết Ngưu bưng chiếc khay lớn đặt lên trên, Thang Hiển Linh lạch bạch đi sau bưng thêm đĩa màn thầu nghi ngút khói. Cả nhà bắt đầu động đũa.

"Mẹ nếm thử xem vị này với món cá của Điền đại trù có gì khác không?" Thang Hiển Linh háo hức hỏi.

Tưởng Vân hít hà một hơi rồi gật gù: "Ta ngửi thấy hình như còn thơm hơn ấy chứ."

"Hắc hắc hắc, mẹ đúng là người nhà mình, ủng hộ con hết mình luôn!"

"Ta nói thật lòng mà." Tưởng Vân cười hiền hậu.

Trong khi đó, bên nhà họ Lư sớm đã ngửi thấy mùi hương thơm ngào ngạt bay sang. Từ lúc cá mới bắt đầu chiên, Lư Đại Lang đã lầm bầm không biết nhà ai nấu gì mà thơm thế. Lư Tam Nương sực nhớ ra, bảo: "Ngũ ca nói hôm nay nhà huynh ấy kho cá đấy ạ."

Nhắc đến cá, cả nhà lại bồi hồi nhớ về món cá trong đám cưới hôm trước.

Lư Tam Nương buồn thiu vì hôm đó chẳng được miếng nào: "Ta cũng chẳng rõ vị ra sao, chỉ nghe Tưởng thẩm khen lấy khen để, làm Ngũ ca thèm quá nên hôm nay phải tự tay vào bếp đấy."

Lư Đại Lang cũng nào có được ăn, hôm ấy hắn còn bận cùng Lăng nương đi mời rượu, lòng dạ vừa bồn chồn vừa lo lắng, làm gì có tâm trí mà ngồi vào bàn tiệc. Nghe muội muội nói vậy, hắn len lén nhìn thê tử, thấy Trâu Lăng cũng lặng lẽ cúi đầu.

Thực ra một con cá cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền...

Nhưng hắn chợt nghĩ đến chuyện cưới vợ vừa qua đã tiêu tốn của gia đình tận bảy tám lượng bạc. Dạo này cả nhà phải thắt lưng buộc bụng, ngay cả Tam Nương cũng chẳng còn đòi sang nhà bên mua đồ ăn sáng nữa. Đệ đệ đi học nghề mỗi tháng đều cần tiền nong, vài năm nữa lại còn phải lo sắm sửa ruộng vườn cho nó.

Nghĩ đoạn, Lư Đại Lang đành nén lòng không nhắc chuyện mua cá, thầm nhủ thôi thì để Lăng nương chịu thiệt thòi một chút, đợi mấy năm nữa cảnh nhà khấm khá hơn, nhất định sẽ bù đắp sau.

Khốn nỗi, cái mùi hương từ nhà bên cứ mỗi lúc một nồng hơn, len lỏi qua từng kẽ lá, bờ tường.

Lư Tam Nương chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực, nhưng tuyệt nhiên không đòi ăn cá nửa lời, nàng chỉ thầm nghĩ: "Tưởng thẩm nói quả không sai, món cá hôm tiệc cưới đúng là cực phẩm nhưng liệu có thơm được như thế này không nhỉ?" Nàng cố lục lại ký ức về mùi vị hôm đó, nhưng chịu chết, giờ đây đầu mũi nàng chỉ toàn là hương thơm nức mũi từ phía nhà họ Thang bay sang mà thôi.

Tại sân nhà họ Thang.

Thang Hiển Linh gắp một miếng da cá kèm theo phần bong bóng cá béo ngậy đưa vào miệng, ngay lập tức đôi mắt cậu nheo lại đầy vẻ hưởng thụ. Trời ơi, ngon quá xá! Da cá vốn đã được chiên vàng giòn, sau khi hầm trong nước sốt thì thấm đẫm gia vị, lớp da ngoài hơi mềm đi một chút nhưng vẫn giữ được độ dai sần sật đặc trưng.

Thịt cá trắng ngần, mềm mọng cùng với nước sốt đậm đà, mùi thì là tươi mới cùng chút cay nồng của ngô thù du hòa quyện vào nhau.

Đúng là cực phẩm!

Con hắc ngư to chừng bốn năm cân, lại ít xương dăm nên ba người lớn đánh chén rất nhanh. Không khí trên bàn ăn im ắng lạ thường vì ai nấy đều mải mê thưởng thức. Ăn được nửa con cá, họ bắt đầu chuyển sang phần đồ chay kèm theo. Đậu hũ đã hút no nước sốt béo ngậy, cải trắng thì mềm nhừ ngọt lịm. Tưởng Vân có vẻ rất ưa chuộng phần rau dưa này, bà cứ tấm tắc bảo đồ chay thấm vị ăn còn đậm đà hơn.

Thang Hiển Linh thấy vậy liền tiếp lời: "... Mẹ ơi, tận hai con cá cơ mà, nhà mình đâu có thiếu thốn gì đâu."

Cậu thầm nghĩ, mẹ đừng có diễn cảnh mẹ không đói, mẹ chỉ thích ăn rau là được. Rõ ràng lúc nãy bà ăn cá rất ngon lành, mà lí do có bữa cá hôm nay cũng là vì bà đi ăn tiệc về cứ khen mãi tay nghề của Điền đại trù.

Rõ ràng là bà rất thích ăn cá.

"Ta thật sự là..." Tưởng Vân đang định phân bua thì bỗng khựng lại, bà nhìn vẻ mặt quan tâm của con trai rồi cẩn thận cân nhắc một chút, mới mỉm cười nói: "Thôi được rồi, ăn cá thôi, cá ngon thật. Ngũ ca nhi nói chí phải."

Thang Hiển Linh gắp một miếng đậu hũ lên, khẽ gật gù: "Mẹ nói cũng đúng, đồ chay thấm nước xốt như thế này ăn cũng tuyệt lắm."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu ngồi bên cạnh khẽ mỉm cười. Cả phu lang lẫn mẹ đều là người mềm lòng, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho nhau.

Cả nhà quây quần ăn một bữa cơm thật vui vẻ, sau cơn mưa hôm qua nên không khí hôm nay khá mát mẻ. Tuy nhiên, đối mặt với một chậu cá chiện nóng hổi đậm đà, ba người ăn xong vẫn lấm tấm mồ hôi mỏng trên trán. Tưởng Vân cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy, bảo lát nữa sẽ nấu thêm ít chè đậu xanh, đêm uống cho mát để giải nhiệt sau khi ăn đồ chiên rán.

Thang Hiển Linh thong thả múc từng muỗng sữa chua ăn tráng miệng, cậu bảo bà cứ khoan dọn dẹp, rồi ngồi ngay ngắn lại, bắt đầu đem những dự tính mà cậu và Thiết Ngưu đã bàn bạc buổi trưa nói lại một lượt cho mẹ nghe.

Tưởng Vân nghe xong, theo bản năng nhíu mày định gạt đi.

Bà nghĩ, cửa tiệm nhà mình hiện tại đang làm ăn rất tốt, tại sao phải thay đổi làm gì? Nếu đổi kiểu mà không được như hiện tại, vốn liếng bỏ ra lớn như vậy, lỡ thua lỗ thì sao? Lúc đó muốn quay lại bán cơm phần như cũ, liệu có còn giữ được khách và tiền lời như bây giờ không?

Tưởng Vân vốn tính bảo thủ, bà sợ sự biến động. Với bà, thay đổi thường kéo theo những yếu tố không xác định, khiến bà lo hết chuyện này đến chuyện nọ. Nhưng Thang Hiển Linh và Hoàng Phủ Thiết Ngưu thì khác, họ còn trẻ, lại có tay nghề làm chỗ dựa nên luôn muốn bứt phá và vươn xa hơn.

"Việc này lớn quá, để ta phải nghĩ lại đã." Tưởng Vân cuối cùng không phản đối thẳng thừng ý kiến của con trai, bà cần thời gian để tiêu hóa thông tin. "Thế còn sạp hàng đồ ăn sáng, con định gọi đại tỷ sang làm thật à?"

Thang Hiển Linh đáp: "Đại tỷ sang là tốt nhất ạ. Chỉ là vất vả cho đại tỷ phu phải trông nom mấy đứa nhỏ thôi, nếu không được thì đưa cả bọn nhỏ sang đây cũng được, nhà mình vẫn còn chỗ ở. Nếu đại tỷ tiếp quản sạp hàng, con sẽ thuê thêm A Lương hoặc Đồng tẩu phụ giúp một tay. Tiền kiếm được, sau khi trừ đi tiền vốn, phần còn lại con tính để đại tỷ giữ hết."

"Khó mà làm được như thế!" Tưởng Vân lần này lại dứt khoát phản đối.

Đến lượt Thang Hiển Linh ngẩn người, ngơ ngác nhìn bà.

Tưởng Vân nghiêm giọng nói: "Đại tỷ con đã gả cho Lâm Hổ, giờ là người nhà họ Lâm. Còn con với Thiết Ngưu là một nhà riêng. Đã là chuyện làm ăn buôn bán, con muốn nhường lợi nhuận cho đại tỷ con cũng được, nhưng không được quá mức. Ngoài tiền vốn, còn có tiền thuế cửa hàng hằng năm nữa..."

"Tất nhiên không thể bắt đại tỷ con gánh hết tiền thuế của cả hai gian nhà, chỉ tính phần của tỷ con thôi. Con truyền nghề cho đại tỷ cũng phải thu một chút gọi là phí dạy nghề. Còn chuyện ăn ở thì không tính, đó là con gái ta, về nhà mẹ đẻ thì ở nhà mẹ đẻ, chẳng lẽ lại lấy tiền phòng."

Thang Hiển Linh thực sự kinh ngạc, không ngờ mẹ cậu lại có thể phân tích rạch ròi đến như vậy.

Gia đình thì tình cảm vẫn đong đầy, nhưng chuyện tiền nong xem ra bà muốn mọi thứ phải minh bạch, rõ ràng ngay từ đầu.

Tưởng Vân thấy Ngũ ca nhi cứ ngẩn người ra nhìn mình, bà cũng bắt đầu đâm lo, ngập ngừng hỏi: "Ta nói thế có gì không ổn sao con?"

"Ổn chứ, quá ổn luôn!" Thang Hiển Linh vội vỗ tay tán thưởng mẹ: "Cứ thế mà làm, giờ chỉ chờ hỏi ý đại tỷ nữa thôi."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đề nghị: "Hay là mai mình sang nhà đại tỷ một chuyến luôn?"

"Thôi không được, mai còn phải đi chợ nhập hàng, cũng không vội vàng gì một hai ngày, để tuần sau đi." Thang Hiển Linh đáp.

Thế nhưng đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Sáng sớm ngày hôm sau, đại tỷ phu đã cùng đại tỷ và ba đứa nhỏ đã lục đục kéo sang.

Thang Hiển Linh mừng rỡ vô cùng, hồ hởi nói với đại tỷ: "Hôm nay đại tỷ với tỷ phu cuối cùng cũng được nếm thử tay nghề của ta rồi. Trong nhà vẫn còn một con cá Thiết Ngưu mua hôm qua, hôm nay ta đem đi kho lên ăn ngon tuyệt vời luôn."

Cậu vừa nói vừa xoa trán Tiểu Nhị Nương, rồi lại quay sang nựng má Tam Lang.

Đại Lang giờ đã lớn, vóc người sắp đuổi kịp cậu nên cậu cũng không muốn trêu chọc làm gì, để thằng bé giữ chút oai phong của đại ca.

Hai đứa nhỏ đứa thì thẹn thùng cười mỉm, đứa thì cười khanh khách, chẳng mấy chốc đã nô đùa ầm ĩ khắp sân, chẳng biết sợ người lạ là gì.

Thang Xảo lên tiếng: "Không vội, tỷ với tỷ phu phải ra chợ Tây một chuyến đã."

"Vâng ạ, vậy vừa lúc buổi trưa quay về ăn cơm luôn." Thang Hiển Linh nói. Cậu nghĩ thầm cả nhà đại tỷ vào thành chắc là có chính sự cần bàn bạc nên cũng chẳng tò mò hỏi đi chợ Tây làm gì.

Kết quả là khi đi, hai vợ chồng chỉ dắt theo Tiểu Nhị Nương, còn lại Đại Lang và Tam Lang đều gửi lại trong sân. Thang Hiển Linh thấy hơi lạ nhưng cũng không hỏi gì.

Thiết Ngưu lúc này cũng đã đóng xong xe la, bảo phu lang: "Ngươi cứ ở nhà đi, hàng họ cần mua những gì ta đều nắm rõ cả rồi, để ta đi cho."

"Được, vậy ta ở nhà nấu cơm." Thang Hiển Linh cùng Tưởng Vân ở lại trông trẻ, tiễn những người đi làm chính sự ra cổng.

Đại Lang vốn ít nói, tính tình kiên định và chín chắn giống hệt cha mình. Vừa thấy cha mẹ đi khỏi, thằng bé đã tự động tiếp quản việc trông nom Tam Lang. Nó nghiêm nghị nhắc nhở đệ đệ không được chạy nhảy ra ngoài cổng, không được leo trèo nghịch ngợm ở lan can hành lang, cái này không được, cái kia cũng không. Tam Lang bị anh quản chặt quá nên cứ hừ hừ dỗi, Đại Lang liền bảo: "Nam nhi không được hừ hừ!"

Ý là nam tử hán thì không được làm nũng, nhõng nhẽo.

Thang Hiển Linh nghe cháu ngoại nói mà... không nhịn được cười.

Nếu lời này không phải phát ra từ miệng Lâm Đại Lang mà là từ Thiết Ngưu, Thang Hiển Linh thế nào cũng sẽ ngứa nghề trêu chọc một câu: "Cứ thích nhõng nhẽo đấy, còn nhõng nhẽo kiểu sến súa luôn cơ!"

Tiếc thay, Thiết Ngưu nhà cậu chẳng bao giờ thiết diện vô tư trước mặt cậu như thế. Thiết Ngưu là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, thực chất cực kỳ thích nghe cậu làm nũng.

Lâm Tam Lang bị đại ca huấn luyện cho đứng nghiêm chỉnh, thiếu điều muốn đứng gác giữa sân luôn cho rồi. Tưởng Vân rửa sạch rổ hoa quả, vẫy hai đứa nhỏ lại ăn, bà ôn tồn bảo Đại Lang: "Ở nhà bà ngoại thì cứ thoải mái đi hai đứa, không phải gò bó thế đâu."

"Con cảm ơn bà ngoại ạ!" Lâm Tam Lang miệng lưỡi hoạt bát, cầm ngay quả sơn trà cắn rôm rốp.

Đại Lang vẫn giữ kẽ bảo mình không ăn, Tưởng Vân phải dứt khoát ấn một quả vào tay thằng cháu đích tôn, giục nó ăn đi.

"Thế cha mẹ hai đứa dắt Nhị Nương đi phố là định mua gì à?" Tưởng Vân tò mò hỏi.

Lâm Tam Lang vừa gặm quả vừa nhanh nhảu đáp: "Mua trâm cài mới cho nhị tỷ ạ. Cái trâm quả dâu mà a thúc tặng nhị tỷ bị đường tỷ nhà nhị thúc làm hỏng mất rồi."

Thang Hiển Linh đang định bước vào bếp, nghe vậy liền khựng lại.

"Chuyện là như thế nào?" Tưởng Vân nhíu mày hỏi kỹ.

Tam Lang phân vân nhìn đại ca, Lâm Đại Lang liền tiếp lời, mặt tối sầm lại: "Muội muội bên nhà nhị thúc thích cái trâm của Nhị Nương, Nhị Nương tốt bụng đưa cho xem, ai ngờ nó cầm xem rồi cố ý ném xuống đất, còn bồi thêm một cái giẫm cho hỏng nát luôn."

Nhìn vẻ mặt Lâm Đại Lang là biết, đứa nhỏ bên nhà nhị thúc chắc chắn là cố ý.

Muội tử nhà cậu vốn coi cái trâm đó như báu vật, vì nó vừa đắt tiền lại vừa xinh xắn. Ngày thường Nhị Nương chẳng nỡ cài đi đâu, chỉ để ở nhà thỉnh thoảng mang ra ngắm nghía, v**t v*. Con bé bên nhà nhị thúc đòi mua không được nên sinh lòng ghen ghét, giả vờ mượn xem rồi giẫm cho hư hỏng, lấm lem bùn đất.

Nhị Nương đã khóc rất nhiều.

Vốn dĩ với quan niệm của nhà nông như họ Lâm, họ sẽ chẳng bao giờ bỏ tiền mua loại trâm cài đắt đỏ như thế cho trẻ con vì vừa tốn kém lại không thiết thực. Nếu là đồ ăn thức uống thì thỉnh thoảng nuông chiều một chút cũng được, chứ đồ trang sức thì không cần thiết. Nhưng trâm đã mua rồi, lại bị chính người thân bên nhà nhị thúc rẻ rúng, giày xéo món đồ tâm đắc của con gái mình như vậy, Nhị Nương dù thế nhưng hiểu chuyện, chỉ biết lẳng lặng rơi nước mắt chứ không dám đòi mua cái mới, nhưng làm cha mẹ ai mà chẳng xót.

Đã vậy, nhà nhị phòng còn dẻo mồm bảo trẻ con lỡ tay chứ không cố ý, tại Nhị Nương không cầm chắc, lại còn thích khoe khoang.

Thang Xảo nghe xong mà tức nghẹn tận cổ. Cơn giận này cứ âm ỉ trong lòng, đợi đến khi tạnh mưa, đường sá bớt lầy lội là nàng quyết chí phải vào thành mua cho con gái một cái y hệt. Thế là nàng chọn đúng ngày nhà mẹ đẻ nghỉ bán để sang chơi sẵn tiện làm việc này.

Tưởng Vân nghe xong mà lòng nặng trĩu, tức giận bảo: "Thế mẹ con không đánh lại à!"

Lâm Đại Lang ngơ ngác: "Dạ?"

"Mẹ con không động thủ thì Nhị Nương phải động thủ chứ! Đứa nhỏ bên nhà nhị thúc chắc chắn nhỏ tuổi hơn Nhị Nương phải không? Thế thì Nhị Nương phải đánh cho một trận." Tưởng Vân vừa nói vừa dặn lòng: "Không được, chờ chúng nó về, ta phải bảo Nhị Nương lần sau gặp chuyện là phải động thủ, ai lại để mình chịu thiệt rồi ngồi khóc thế bao giờ!"

"Nhị Nương còn nhỏ, không dám đánh lại là lẽ thường, nhưng mẹ con cũng phải biết cứng rắn lên mới được."

Thang Hiển Linh gật đầu lia lịa: "Phải đấy ạ."

Cậu thầm nghĩ, mẹ cậu bây giờ có vẻ như rất thích thượng cẳng chân hạ cẳng tay để giải quyết vấn đề, chỉ hiềm nỗi chưa tìm được dịp nào thích hợp để trổ tài mà thôi.

Nói xong Thang Hiển Linh quay vào bếp chuẩn bị đồ ăn. Trước lúc đi, Thiết Ngưu đã chu đáo đánh vảy, làm sạch nội tạng cá nên giờ cậu làm rất nhàn. Cậu gọi vọng ra: "Mẹ ơi, mua thêm ít sườn nữa nhé. Trưa nay con làm sườn xào chua ngọt, cá kho chao, khoai tây bào sợi xào cay, cà tím băm thịt, với lại... con vịt đực nhà mình nuôi mãi chẳng đẻ trứng, thôi thịt luôn cho rồi!"

"Sẵn có nồi đất, con làm món vịt kho gừng luôn nhé."

Tưởng Vân nghe vậy thì ưng bụng ngay. Con vịt đực không đẻ trứng bà cũng chẳng thiết tha gì nuôi báo cô, thịt đi cho rảnh nợ.

"Được, để ta đi mua thêm đồ. Hai đứa ở nhà phải nghe lời a thúc đấy nhé." Tưởng Vân dặn dò Đại Lang và Tam Lang.

Thang Hiển Linh ló đầu ra khỏi bếp, hỏi vọng: "Đại Lang, con biết làm vịt không? Ta hơi ngại khoản này."

Lâm Đại Lang lập tức ưỡn ngực đầy tự tin: "Con biết! A thúc cứ giao cho con, làm gà làm vịt con đều thạo cả."

"Khá lắm! Nam nhi là phải biết chút việc bếp núc, sau này cưới vợ mới biết thương vợ được. Xong việc đồng áng mà vào bếp phụ vợ một tay thì đảm bảo vợ con sẽ yêu con nhất nhà cho xem." Thang Hiển Linh lại ngứa nghề trêu chọc.

Tưởng Vân: "..." Bà bây giờ chẳng dám ho he nói lại Ngũ ca nhi nửa lời.

Bà chỉ sợ cậu lại phán một câu xanh rờn kiểu "Thiết Ngưu gặm đấy" thì đúng là muối mặt. Vả lại, bà cũng thấy lời cậu nói cũng có vài phần đạo lý.

Tưởng Vân xách giỏ rau, chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà vội vã bước ra khỏi cổng. Trong sân, Lâm Đại Lang đỏ bừng cả khuôn mặt sạm đen vì nắng, trong khi a thúc Thang Hiển Linh vẫn tiếp tục truyền dạy kinh nghiệm: "Đừng có thẹn thùng, cứ ghi nhớ lời ta là được. Đây toàn là bí kíp vàng bảo đảm vợ chồng hòa thuận, hạnh phúc cả đời đấy. Đi đi, tóm con vịt đực nhé, đừng có bắt nhầm."

Vịt mái còn để đẻ trứng, tuyệt đối không được đụng vào.

Lâm Đại Lang cầm con dao phay chạy đi bắt vịt. Lâm Tam Lang thì lẽo đẽo theo sau đại ca xem náo nhiệt, tiếng báo tin vang lên lanh lảnh khắp sân: "Ca ca, kia kia! Nó ở đằng kia kìa!"

"Úi, nó chạy mất rồi!"

"Sao con vịt này lại biết bay thế kia?"

"Á á á, nó bay lên đầu ta rồi! Ca cứu ta với!"

"Tam Lang, tránh ra cho ta!"

"Ca ơi, ta chuồn trước đây!"

Lâm Tam Lang ba chân bốn cẳng chạy tót vào bếp. Thang Hiển Linh thở phào: May mà mình không phải người đi bắt vịt, trông hãi quá đi mất.