Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 44

  Công việc sửa sang lại Thang gia kéo dài thêm 5 ngày nữa thì dần đi vào hồi kết, chỉ còn lại vài chi tiết nhỏ cần thu dọn và chỉnh sửa nốt. Kể từ khi Thang Hiển Linh trực tiếp xuống bếp nấu nướng, bảy thợ thầy làm việc càng thêm tỉ mỉ, tiến độ không hề chậm lại chút nào.

Mấy người thợ ngày nào cũng trêu đùa: "Giờ cứ mở mắt ra là chỉ mong được đến đây làm công thôi.", "Làm nghề bao nhiêu năm, chỉ có lần này là được ăn uống tử tế nhất."

Thực ra, đó là vì Thang gia thực sự coi họ như những con người đáng kính trọng.

Vào lúc trời nóng nhất trong ngày, Thang gia sẽ dọn cơm trưa, sau đó còn để thợ nghỉ ngơi một lát. Thang lão bản bảo không cần vội vàng khởi công, trưa hôm qua còn mua cả dưa hấu, mỗi người thợ đều được chia một miếng ăn cho mát ruột.

Bữa trưa thì luôn chắc bụng với màn thầu, cơm trắng, thức ăn kèm thì đủ chất, toàn là thịt thái lát. Buổi chiều lại có chè đậu xanh giải nhiệt, bữa tối thì ăn nhẹ nhàng với bánh nướng áp chảo và rau trộn chay. Thang gia ăn gì thì thợ được ăn nấy, không phân biệt đối xử.

Tiền công mỗi ngày đều được thanh toán sòng phẳng ngay tại chỗ. Tất nhiên, chỗ nào làm chưa tốt, Thang  lão bản cũng thẳng thắn chỉ ra, các thợ không hề thấy mất mặt mà vui vẻ sửa lại ngay.

Hôm nay đến lượt xây chuồng la và nhà vệ sinh, đặt ngay sát cạnh cổng viện. Vật liệu sửa sân vẫn còn thừa một ít, một thợ lên tiếng: "Số vật liệu này còn dư khá nhiều, Thang lão bản xem có muốn lát thêm chỗ nào không? Có lát luôn phía sau sân không?"

Đến cả nhà vệ sinh mà Thang gia cũng chịu chơi lát gạch vuông loại lớn cơ mà.

"Hay là nới rộng mái hiên một chút, làm một cái lối đi có mái che ra ngoài này?" Hoàng Phủ Thiết Ngưu bàn với Thang Hiển Linh, tay chỉ vào đoạn đường từ nhà bếp thông ra cửa sau của cửa hàng: "Làm thế này để lúc trời mưa, đi lại giữa bếp và quán không bị ướt."

Thang Hiển Linh xoa cằm suy nghĩ: "Thực ra còn một cách nữa. Bức tường giữa phòng kho và nhà bếp có phải tường chịu lực không? Nếu không phải thì phá đi, thông thẳng với cửa hàng đằng trước luôn, như vậy lúc bưng bê đồ ăn ra quán cũng tiện hơn nhiều."

Sư phó vỗ vỗ tường cẩn thận kiểm tra, sau đó nói không thành, hủy đi dễ sụp.

Thang Hiển Linh: "......"

"Vậy dựng cái mái che lối đi nhỏ đi." Thang Hiển Linh mau chóng đổi ý, nói với Thiết Ngưu: "Ta vốn định dựng mái che nhưng lại sợ tốn tiền mua gỗ." Cậu nói lời này với tông giọng hơi mềm mỏng, như là đang làm nũng.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại rất cao hứng: "Không sợ tốn tiền, để ta đi đặt gỗ, loại gỗ này không cần quá to, cũng không dùng hết bao nhiêu đâu."

"Vậy được, nghe ngươi." Thang Hiển Linh cười tủm tỉm.

Thiết Ngưu nhà cậu thích nhất là để cậu tiêu tiền.

Trước kia Thang Hiển Linh từng đi qua nhà vị sư gia dưới trướng vị quan hủ bại kia, nhà người ta giống như một cái tứ hợp viện nhỏ, xung quanh cửa chính đều có hành lang thông nhau, như vậy đi đến gian phòng nào cũng không sợ bị mưa xối ướt.

Hiện tại nhà mình chỉ xây hành lang nối từ cửa bếp đến cửa sau cửa hàng, làm như vậy cũng nhanh và tiết kiệm vật liệu. Ngoại trừ vườn rau hình chữ nhật ở giữa, hơn nửa sân phía trước đều lát gạch lớn, giữa vườn rau là cây hồng nhà cậu.

Trước kia nhìn cây hồng không đẹp lắm, chắc do Lý gia xây tường ép sát thân cây, khiến nó héo đi. Nay tường dỡ bỏ, chỉ mấy ngày thôi, Thang Hiển Linh đã thấy cây hồng tươi tắn hẳn lên.

Quả nhiên tâm trạng tốt, nhìn cái gì cũng thuận mắt.

Tưởng Vân xách giỏ đi chợ về, Thang Hiển Linh bước tới đỡ lấy, thấy nặng trịch liền nói: "Mẹ, nặng quá thì gọi người ta đưa tới, ngày mai để con đi mua cho."

"Không nặng đâu, ta tự đi được." Tưởng Vân ngại trong nhà toàn thợ làm việc, một mình bà ở nhà lại thấy không quen.

Thang Hiển Linh nói: "Vậy để Thiết Ngưu đi."

"Thôi, vẫn là để ta đi cho." Tưởng Vân theo vào bếp, "Ta còn có thể vừa mua vừa trò chuyện với mọi người được. Thiết Ngưu mà đi thì con bảo mua gì là nó mua về ngay, chẳng biết mặc cả gì hết."

Thang Hiển Linh gật đầu: "Đúng là vậy. Thật ra con cũng không giỏi trả giá."

Cách trả giá của cậu chỉ có mấy câu: "Có bớt chút được không?", "Giảm cho chút lẻ được không?". Người ta vung đao chém giá như Đồ Long đao, cậu chỉ dám lấy dao gọt hoa quả... không, còn chẳng bằng bấm móng tay nữa.

"Thiết Ngưu đâu?" Tưởng Vân nghe cậu nói vậy liền biết là đang bênh.

Thang Hiển Linh đáp: "Đi đặt gỗ rồi, lát làm hành lang nối từ bếp sang cửa sau cửa hàng."

"Ừ, cũng được." Tưởng Vân gật đầu, không hỏi thêm.

Tiền sửa sân với tiền trả lại cho Lý gia đều do Thiết Ngưu lo. Tưởng Vân tuy xót tiền nhưng chưa bao giờ nói ra, cũng không chỉ trỏ chuyện tiền nong của Thiết Ngưu. Chỉ là Ngũ ca nhi tiêu tiền của Thiết Ngưu còn thoải mái hơn cả tiêu tiền của lão Thang, lúc đầu bà chưa quen, giờ thấy cũng tốt.

Gả cho ai thì theo người đó mà sống.

"Trưa nay ăn mì nhé." Thang Hiển Linh nói.

Tưởng Vân đi hái rau. Một lát sau, phía trước cửa hàng có tiếng gõ cửa. Tưởng Vân mặt mày rạng rỡ, xoa tay nói: "Để ta ra xem là ai."

Mấy hôm nay, cứ nghe tiếng gõ cửa là Tưởng Vân lại mừng rỡ chạy ra, mong là Nhị Nương, Tam Nương về. Thang Hiển Linh nhìn thấy hết nhưng không nói gì.

Chỉ là khi hai tỷ xuất giá, sân Thang gia còn chưa cho thuê, nếu có về cũng đi cửa sau trong ngõ, sao có thể gõ cửa trước cửa hàng.

Quả nhiên không lâu sau, giọng Tưởng Vân vang lên: "Ngũ ca nhi, có phải con mua đồ ăn không? Nhiều lắm."

Đồ ăn gì? Thang Hiển Linh ngẩn ra, trong nhà ăn uống đều mua theo ngày.

"Là cải dưa, hai sọt lận."

Thang Hiển Linh bước ra, chợt hiểu, liền thuận miệng đáp: "Vâng, là con đặt đấy ạ."

Ở cửa tiệm, Hàn Khai nghe câu đáp cuối cùng của Thang lão bản thì thở phào nhẹ nhõm. Mẻ cải dưa đầu tiên trong nhà vừa thu xuống, hắn nhớ rõ Thang lão bản đã dặn là muốn, còn muốn nhiều, nên lần này chất đầy hai sọt lớn, lại nhờ nam nhân đi cùng, đẩy xe chở tới.

Nhưng vừa tới phường Bát Hưng, thấy cửa tiệm Thang gia treo bảng ngừng bán, lại nghe trên phố lác đác bàn tán, biết Thang lão bản đang giữ đạo hiếu, đã nhiều ngày không mở cửa làm ăn, tim Hàn Khai trầm hẳn xuống. Đồ ăn này biết xử trí thế nào đây.

Nam nhân đi cùng còn càu nhàu bên tai, nói hắn làm việc không chắc chắn, hớn hở gom hai sọt lớn, giờ thì hay rồi, người ta đóng cửa không buôn bán, số cải này biết làm sao.

Tưởng Vân thấy cảnh ấy, trong lòng chợt giống như nhìn thấy chính mình năm xưa, vội mở miệng nói một câu, đừng vội để ta hỏi Ngũ ca nhi nhà ta.

Còn chưa kịp vào phía sau, bà đã lớn tiếng hỏi.

Thang Hiển Linh lúc nãy chưa kịp nhớ ra, đáp chậm một nhịp. Tim Hàn Khai chìm xuống, đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, thì ngay sau đó nghe Thang lão bản nói đúng, là cậu đặt mua.

"Hàn phu lang, đã lâu không gặp, đa tạ ngươi đã nhớ đến lời dặn." Thang Hiển Linh bước ra tiệm, coi như không thấy sắc mặt chẳng mấy tốt đẹp của người nam nhân phía sau Hàn Khai, cười tủm tỉm nói: "Ngươi cứ ngồi nghỉ, uống miếng nước, để ta dỡ rau ra cho ngươi lấy sọt về."

Tưởng Vân cũng trút được gánh nặng: "Để ta đi rót chén trà."

"Mẹ, múc cho họ ít chè đậu xanh đi ạ." Thang Hiển Linh dặn.

Hàn Khai vội xua tay nói không cần, nhưng Tưởng Vân chẳng nghe, cứ thế đi vào bếp. Thang Hiển Linh xem rau, hai sọt lớn này bên trên còn dùng chiếu che lên, chắc là sợ trời nóng làm rau héo. Khi mở ra, một sọt phải đặt xuống đất, Hàn Khai và nam nhân nhà hắn vội vàng tiến lên đỡ một tay.

Rau được nhặt nhạnh kỹ, không có cỏ dại, xếp ngay ngắn tăm tắp. Loại cải dưa lá dài này dùng làm rau ngâm hay làm cải mai khô là tốt nhất. Thang Hiển Linh rất hài lòng, gật đầu: "Tốt lắm."

Trước đây cậu đã thỏa thuận giá với Hàn Khai, mức giá này cao hơn rau dại của Hứa Cẩu Oa một chút. Rau của Cẩu Oa là rau rừng không tốn vốn, chỉ tốn công hái, còn cải dưa này là rau trồng, nhìn lá không có mấy lỗ sâu là biết người trồng đã tốn rất nhiều tâm huyết chăm bón.

Một sọt nặng hơn bốn mươi cân, bán được 60 văn.

Tưởng Vân bưng hai bát chè đậu xanh ra, mời hai người uống để giải nhiệt: "Trời nóng nực, các ngươi đi đường đưa rau tới đây vất vả quá, uống đi đừng khách sáo, chè nhà tự nấu thôi, không tốn công cán gì đâu."

Hàn Khai và nam nhân uống xong bát chè mát lạnh, lại bán được rau, cả hai đều tươi cười rạng rỡ. Thang Hiển Linh lấy tiền thanh toán sòng phẳng.

"Sau này cũng không cần gấp, tầm 10 ngày nữa nếu nhà ngươi còn rau thì lại đưa tới hai sọt, vẫn giá này nhé."

Cải mai khô phải làm lúc trời nắng nóng mới ngon, thứ này lại dễ bảo quản, cậu định tranh thủ mùa hè làm cho đủ dùng. Quay đi quay lại, cậu còn phải mua thêm mấy cái vại lớn để đựng nữa.

Hàn Khai nghe vậy thì mừng rỡ, vâng dạ liên tục, rồi cùng nam nhân cầm tiền vui vẻ ra về. Người nam nhân lần này chủ động xách hai cái sọt không, nhanh nhẹn đặt lên xe đẩy rồi đẩy đi, không để Hàn Khai phải động tay.

Tưởng Vân nhìn thấy cảnh đó, thần sắc thoáng chút thay đổi, nhưng trong lòng lại thấy vui mừng thay cho họ.

Thang Hiển Linh thu dọn bát không, không để ý thấy biểu cảm của mẹ, liền nói: "Mẹ, rau này cứ để đó đã, chờ ăn cơm trưa xong mình hãy kéo vào trong sân phơi."

Sân gạch nhà cậu đã lát xong xuôi, diện tích rộng rãi nên giờ có thể tha hồ trải rau ra phơi.

Tưởng Vân nhìn theo bóng lưng hai người vừa về, chép miệng bảo: "Nam nhân của tiểu Hàn lúc nãy nhìn rất giống lão Thang, nhưng ta xem kỹ lại thì thấy tốt hơn lão Thang."

Thang Hiển Linh ngạc nhiên: "Thế mà mẹ bảo tốt à? Lúc nãy hắn còn đang oán trách Hàn Khai đấy thôi."

"Vợ chồng sống với nhau, sao có thể không cãi cọ. Nhất là nhà nghèo, chuyện phiền não càng nhiều. Hồi đó nhà mình mới bắt đầu buôn bán, lão Thang đẩy xe ra bày hàng, có lần vừa mới dọn bàn ghế xong thì gặp mưa to, cha cn mắng ta dữ lắm, hận không thể ăn tươi nuốt sống ta. Trời muốn mưa chứ đâu phải ta gọi xuống." Tưởng Vân nhớ lại, khi ấy bà thực sự sợ.

Làm ăn không tốt đều trút hết lên đầu bà.

Lời này cũng có phần đúng, trong tay túng thiếu, mâu thuẫn liền nhiều. Nhưng cũng không thể đổ hết trách nhiệm lên bạn đời. Kiếm tiền không được, buôn bán thất bại thì là lỗi của Hàn Khai. Vậy vừa rồi bán được rau, cầm tiền rồi, chẳng lẽ không phải công của Hàn Khai sao?

Thang Hiển Linh không muốn so bì kiểu "xấu so với xấu", vừa định nói thì chợt thấy sắc mặt Tưởng Vân nghiêm túc hẳn.

"Ngũ ca nhi, sau này nếu ta có chết rồi, con đừng chôn ta chung với lão Thang. Ta không muốn xuống dưới đó còn phải làm trâu làm ngựa cho hắn." Tưởng Vân nói cực kỳ nghiêm nghị.

Bà đã làm trâu làm ngựa hơn nửa đời rồi, không làm nữa.

Thang Hiển Linh lập tức bật cười, một tay ôm vai Tưởng Vân, sảng khoái đáp: "Được, đến lúc đó con tìm một chỗ thật tốt, cả nhà mình chôn cùng nhau, còn lão Thang thì đường ai nấy đi, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, cách xa càng tốt."

Thang Hiển Linh lập tức bật cười, một tay ôm vai Tưởng Vân, sảng khoái đáp: "Được, đến lúc đó con tìm một chỗ thật tốt, cả nhà mình chôn cùng nhau, còn lão Thang thì đường ai nấy đi, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, cách xa càng tốt."

"Nói nhảm gì thế, con còn trẻ như vậy, con nít con nôi đừng nói mấy lời này." Tưởng Vân nhẹ giọng trách.

Thang Hiển Linh cười tươi hơn, "Được, mẹ nói gì con nghe nấy."

Bữa trưa ăn bánh bột nấu canh thịt, nấu hẳn một nồi to, các thợ vẫn ăn sạch sẽ, khen thơm. Thiết Ngưu chưa về, Thang Hiển Linh để riêng một bát đồ ăn, đợi Thiết Ngưu về thì làm bánh bột mới, bằng không mì ngâm lâu sẽ mất độ dai.

Ăn xong, Thang Hiển Linh cùng Tưởng Vân bắt đầu phơi cải dưa ở trước cửa Đông phòng.

Phòng phía Tây sát bếp, thợ đang đào móng dựng hành lang liền mái, chỗ đó hơi bừa bộn.

Buổi chiều Thiết Ngưu về tới, chở theo một đợt gỗ, đợt còn lại hẹn mai giao. Thang Hiển Linh giục hắn nghỉ ngơi rồi vào bếp nấu cho hắn bát bánh bột. Buổi chiều hôm đó cậu không nấu cơm mà mua ít màn thầu, làm thêm rau trộn để ăn tối.

Hai ngày sau, cải dưa đều đã được chần qua một lượt, mới phơi rồi chần mà đã thoang thoảng mùi cải mai khô, quả nhiên cải dưa làm cải mai khô là ngon nhất.

Mấy hôm này, gia cụ đặt ở chợ Tây cũng lần lượt được đưa tới.

Toàn bộ sân vườn cuối cùng đã sửa sang xong hoàn toàn.

Ngày cuối cùng, Thang Hiển Linh nấu hai món mặn một món chay, còn nướng thêm ít bánh mì mật ong nhỏ để tặng các thợ. Ở thôn quê có tục lệ nhà xây xong phải mời khách ăn tiệc, nhà cậu sửa sân lớn thế này cũng coi như tương tự.

Tu sửa sân và sắm gia cụ, Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu tiêu hết ba mươi ba lạng bạc.

Số tiền này mà ở trong thôn thì đủ để xây một cái đại viện khí phái lắm rồi.

Tưởng Vân bưng một phần thức ăn và bánh mì sang biếu Lư gia, lại xách một hộp đồ ăn tặng cho Chu Hương Bình ở tiệm thịt lợn. Thức ăn thì ăn ngay, còn bánh mì mật ong Thang Hiển Linh gói cho mỗi thợ năm cái bằng giấy dầu, bánh nhỏ xinh xắn rất tiện mang về.

"Sân nhà ta giờ đẹp thế này, đa tạ mọi người đã tận tâm tận lực." Thang Hiển Linh cười nói.

Các thợ vừa ăn vừa nhận quà, trong lòng rất đỗi ngại ngùng. Nếu sau này đi làm mà nơi nào cũng gặp được người thuê như Thang lão bản thì tốt biết mấy, thật chẳng khác nào thắp hương khấn vái mới gặp được trong mơ.

"Để ta mang sang biếu nhà Thôi đại gia một ít, thức ăn thì thôi nhưng bánh mì nhỏ thì gửi một chút." Tưởng Vân nói.

Thang Hiển Linh cản lại: "Mẹ đừng đi, để con và Thiết Ngưu đi một chuyến."

"Cũng phải." Tưởng Vân đáp, lão Thang mới mất, nếu bà cứ lui tới nơi đàn ông tụ tập, bà sợ người ngoài lại lời ra tiếng vào.

Chiều hôm ấy, các thợ rời đi, trên lưng đeo sọt đựng đồ nghề, bát đũa ăn cơm và một gói bánh mì. Có người ăn ngay một hai cái, có người lại chẳng dám động vào cái nào, để dành mang về cho người nhà nếm thử.

Ngõ thứ ba, nhà họ Thôi.

Tôn Đậu Tử mở cửa, thấy Thang lão bản thì trên mặt hiện rõ vẻ mừng rỡ: "Đại Bảo không có ở nhà, Thang lão bản mau vào chơi."

"Thôi, ta không vào đâu. Đây là bánh mì nhỏ phết mật ong ta tự nướng, mang sang cho mọi người trong nhà nếm thử." Thang Hiển Linh thấy trong Thôi gia không có người, bản thân cũng biết giữ kẽ, không vào nhà ngồi mà chỉ đứng ngoài cùng Thiết Ngưu.

Tôn Đậu Tử vốn định khách sáo chối từ, nhưng tính tình nhút nhát nên cũng chẳng học được bộ dạng xã giao đó, chủ yếu là vừa nghe thấy bánh mì, hắn biết chắc chắn Đại Bảo sẽ thích ăn, nên lời từ chối trái lòng chẳng thể thốt ra được.

"Vậy cảm ơn Thang lão bản. Ngươi đợi chút, ta đi lấy rổ." Tôn Đậu Tử cầm rổ chạy vào bếp, nhanh chóng đổ rổ, không muốn để Thang lão bản chờ lâu.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhận lấy chiếc rổ trống cầm trong tay.

"Thang lão bản, nhà ngươi khi nào mở cửa lại vậy? Ta không phải có ý muốn giục đâu, chỉ là Đại Bảo thích ăn bữa sáng nhà ngươi, mấy hôm nay hắn gầy đi một chút, trời nóng nên không có khẩu vị." Tôn Đậu Tử có phần xót chồng.

Thang Hiển Linh cười: "Sắp rồi. Gần đây ta đang nghĩ món mới, đến lúc mở cửa không chỉ bán bữa sáng mà còn bán cả bữa chiều." Quán cơm ngoài phố đóng cửa, cậu đang tính lấp chỗ trống đó.

"Vậy thì tốt quá." Tôn Đậu Tử mừng rỡ, chờ Đại Bảo về sẽ kể tin tốt này cho y nghe.

Ba người không chuyện trò gì thêm, Thang Hiển Linh và Hoàng Phủ Thiết Ngưu ra về.

Đợi đến chạng vạng, Thôi Đại Bảo mệt mỏi rã rời từ chợ Tây về nhà. Thôi phụ thấy con trai ủ rũ thì biết ngay ngày hôm nay con mình lại chẳng ăn uống được gì.

"Chẳng phải nói ở chợ Tây mới mở tiệm ăn sao, hương vị không ra gì à?" Thôi phụ hỏi.

Thôi Đại Bảo đáp: "Món canh dê bánh bột ở đó con ăn một lần rồi, chẳng bằng nhà lão Thang, dù khá hơn quán lòng dê của Lý gia nhiều. Theo lý mà nói lâu không ăn thì phải thèm lắm, nhưng ăn vào thấy cũng chỉ đến thế thôi."

"Haiz, ta vẫn nhớ bánh nướng nhân thịt cải mai khô do Thang lão bản làm."

Tôn Đậu Tử từ bếp bưng ra một đĩa bánh mì nhỏ, mắt sáng rỡ: "Chiều nay Thang lão bản cùng hôn phu ghé nhà mình tặng bánh mì đó. Đại Bảo, ngươi mau nếm thử đi. Hắn còn nói sắp mở cửa lại, đến lúc đó ngoài bữa sáng còn bán cả bữa chiều."

"!!!" Thôi Đại Bảo vừa mới gục đầu xuống đã lập tức bật thẳng dậy, mắt sáng rực lên: "Để ta đi rửa tay đã, nhìn không giống bánh mì chà bông đâu."

"Ôi chao, ta cũng quên hỏi mất." Tôn Đậu Tử ảo não.

"Không sao, ta nếm thử là biết ngay, ngươi ăn không?" Thôi Đại Bảo rửa tay xong, vội vã lao đến trước bàn. Thật ra cũng chẳng cần hỏi nhiều, Đậu Tử chắc chắn sẽ không ăn vụng. Y liền lấy hai cái, một cái đưa cho Đậu Tử, một cái tống vào miệng mình, đồng thời gọi cha: "Cha, cha cũng ăn đi."

Mẫu bánh mì này nhỏ hơn bánh mì chà bông rất nhiều, chỉ cỡ nắm tay trẻ con, vuông vức, bên ngoài vàng óng ánh. Một mặt bánh bằng phẳng, màu vàng sậm như mật, bên trên rắc mè trắng còn ngửi thấy mùi mật ong ngọt ngào.

Thôi Đại Bảo cắn một miếng, bánh mì mềm xốp có vị sữa đậu đỏ; Mặt phẳng bên kia là ngon nhất, ăn vào hơi giòn, vị ngọt đậm đà mà không ngấy.

"Ngon quá, đúng là tay nghề của Thang lão bản có khác."

Thôi phụ chỉ ăn nửa cái, còn lại đều nhường cho Đại Bảo. Ông không thích đồ ngọt, lại nói: "Nếu của hàng của Thang gia mở cửa, chẳng cần vội mấy món cao lương mỹ vị làm gì, cứ mua bánh nướng với bánh trứng nướng nếm thử đã, lâu rồi ta chưa được ăn bánh nướng nhân thịt cải mai khô."

"Dạo này trời nóng lại không mưa, cải mai khô chắc là đã được chuẩn bị rồi." Thôi Đại Bảo vừa ăn bánh mì nhỏ vừa đoán, cứ nghĩ đến việc tiệm của Thang lão bản sắp mở là trong lòng lại thấy đầy mong đợi!

, , , , 

Tại Thang gia.

Thang Hiển Linh bận rộn trước lò nướng trong cửa hàng, nướng một mẻ nhỏ bánh mì mật ong. Mật ong này là lúc mua nguyên liệu vô tình gặp người bán, tiện tay mua một hũ nhỏ. Hiện tại cậu làm hộp điểm tâm, không bán ra ngoài, mẻ này là để mang biếu phu phu Viên đại nhân.

Việc cậu cùng Thiết Ngưu thành thân, bao gồm cả chuyện cáo quan kiện tụng, thực sự chịu ân huệ không nhỏ của Viên đại nhân.

Giờ đây trong nhà đã thu xếp ổn thỏa lại đúng lúc có thời gian rảnh, Thang Hiển Linh đem "hộp quà" đặt trước mắt. Hộp quà đặt làm riêng đã được giao tới cùng với đồ đạc trong nhà. Hộp có hai tầng, bốn góc đều được mài tròn, sơn đen, đã rửa sạch phơi khô, chỉ chờ xếp đồ vào.

Trời nóng, làm mấy món điểm tâm nhỏ nhắn xinh xinh.

Nào là kẹo đậu phộng, bánh đậu xanh, bánh sữa đậu đỏ, rồi cả bánh mì chà bông nhỏ.

Món bánh chà bông nhỏ thật sự cực kỳ khó làm vì có nhân ở giữa. Nhưng lần này Thang Hiển Linh không ngại, mọi tâm trí đều đặt cả lên người Thiết Ngưu.

"Thiết Ngưu ơi ~" Cậu kéo dài giọng.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nghe xong liền bật cười thành tiếng. Thang Hiển Linh "thẹn quá hóa giận", dùng khuỷu tay hích Thiết Ngưu một cái: "Người ta đang làm nũng mà!"

Câu nói này đối với Thiết Ngưu mới thật sự là làm nũng. Trong lòng hắn mềm nhũn, lên tiếng đáp lời: "Được, được."

Thế là hắn liền hóa thân thành chiếc máy đánh trứng chạy bằng cơm.

Thang Hiển Linh ở bên cạnh vừa quạt cho Thiết Ngưu vừa nói: "Đến lúc đó hai ta về thăm Trương thúc, Vương thúc cũng mang cho họ một ít món này. Cưỡi con la đi trong ngày chắc là bánh không hỏng được đâu."

Vẫn chưa tới những ngày nóng bức nhất.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đều bảo được, tất cả nghe theo ý Thang Hiển Linh.

Thang Hiển Linh làm xong mẻ đầu tiên, chọn ra những cái có hình dáng và khuôn mẫu hoàn hảo nhất để xếp vào hộp; Còn những cái hơi lỗi hay vụn bánh thừa thì đặt riêng vào một khay để nhà mình ăn.

Cậu rửa lại mặt mũi tay chân, rồi thay bộ xiêm y chỉnh tề, sạch sẽ.

"Mẹ, con với Thiết Ngưu đi đây."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thắng sẵn xe đẩy, lúc trước trong nhà vận chuyển gạch có đóng một chiếc, giờ ra ngoài không cần đi thuê xe nữa, nhà mình đã có sẵn xe rồi. Thang Hiển Linh dùng vải đỏ bọc hộp đồ ăn lại, thắt một nút thắt thật đẹp rồi xách lên xe.

"Được rồi, hai đứa đi thong thả." Tưởng Vân tiễn hai người ra tận cổng rồi mới đóng cửa lại.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu đánh xe, Thang Hiển Linh ngồi trên đệm cỏ, cẩn thận vuốt lại nếp áo. Lúc hai người ra khỏi cửa vào khoảng hơn chín giờ sáng, trời vẫn chưa gắt nắng lắm.

"Hay là đóng cái xe có mái che đi." Hoàng Phủ Thiết Ngưu lên tiếng.

Thang Hiển Linh đáp: "Phiền phức lắm." Cậu cười hì hì xáp lại gần Thiết Ngưu, "Nếu ta có sợ nắng thì che ô là được rồi."

"Cứ như bây giờ lại hay, chứ đóng xe có mái, ngươi ngồi ngoài đánh xe, mình ta ngồi trong thì mất vui. Thế này ta vừa nhìn thấy ngươi để trò chuyện, lúc nào muốn chạm vào ngươi là chạm được ngay."

Hoàng Phủ Thiết Ngưu lại bị dỗ cho thành chàng Thiết Ngưu ngây ngô, đỏ cả vành tai.

Chẳng qua là vì hai người kết hôn đã lâu mà vẫn chưa có chuyện "động phòng". Thang Hiển Linh vốn chưa từng nếm mùi "thực chiến", thế là thói cũ lại tái diễn, cái miệng chẳng nể nang ai, chỉ giỏi trêu chọc Thiết Ngưu. Hai người yêu đương, quá lắm cũng chỉ là nắm nắm tay, hay tranh thủ lúc không ai để ý mà hôn môi một cái.

Thang Hiển Linh được đà lấn tới, lời đường mật nói ra cứ gọi là tuôn trào không ngớt.

Cậu cũng thật lợi hại!

Hì hì.

Thế là trên chiếc xe la, đôi phu phu trẻ chẳng thấy buồn chán chút nào, cứ ríu rít trò chuyện suốt dọc đường. Chàng lang quân đánh xe với khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng vì e thẹn, ánh mắt không giấu nổi vẻ hân hoan; Còn vị tiểu phu lang mảnh khảnh ngồi bên cạnh thì thần thái rạng rỡ, đôi mày thanh tú hiện rõ vẻ đắc ý, tinh quái.

Trông cứ như một con mèo nhỏ hay cáo nhỏ vừa làm chuyện xấu thành công vậy.

Hai người họ vừa đi chưa được bao lâu thì từ phía Tây Ngô  Môn của thành Phụng Nguyên có một chiếc xe ngựa tiến vào. Xe có mái che, bọc loại vải dầu màu xanh đen bình thường nhất, vì đi đường dài nên bám đầy bụi đất. Ngồi trong xe là Thang Noãn – người con gái thứ ba của nhà họ Thang gả tới phủ Thạch Kinh – cùng với đại nhi nữ của nàng.

"Mẹ, đây là thành Phụng Nguyên ạ?" Triệu đại nương, tên khai sinh là Hương Hương, đang bò ra cửa sổ xe nhìn ra ngoài, "Trông cũng chẳng khác phủ Thạch Kinh nhà mình là bao mẹ nhỉ."

Thang Noãn gả đến phủ Thạch Kinh đã được tám năm. Vì lấy chồng xa, nên hồi mới cưới, năm nào dịp Tết nàng cũng cùng phu quân về thăm. Sau này phu quân nàng nhận ra cha vợ không thương con gái mình, không muốn chịu cảnh bị coi thường, nàng cũng sinh lòng tự ái nên không về nữa.

Chẳng ngờ rằng... lần này quay về lại là để chịu tang.

"Mẹ, nhà bà ngoại có tốt không ạ?" Triệu Hương Hương vốn định hỏi bà ngoại ông ngoại có khỏe không, nhưng sực nhớ ra ông ngoại đã qua đời nên vội vàng nuốt lời vào trong.

Thang Noãn xoa nhẹ mái tóc con gái, bảo: "Nhà ngoại con làm nghề bán bánh bột, không giống với việc kinh doanh của nhà mình. Hồi trước ông ngoại làm món canh thịt dê bánh bột, nếu hôm nào bán ế còn thừa một ít, mấy chị em ta mới được uống."

"Kỳ thực cũng chẳng ngon lành gì."

Từ nhỏ đã lớn lên trong mùi thịt dê nồng nặc, nói thật lòng, Thang Noãn đã quá ngấy rồi. Lúc đó nàng đối với gia đình, với cha, và cả cái nghề của nhà đều chỉ muốn tránh cho thật xa. Nàng tìm phu quân tiêu chí gì cũng được, miễn không phải làm nghề buôn bán đồ ăn là được.

Buôn bán đồ ăn quá khổ.

Cả nhà thức khuya dậy sớm, nàng cùng hai tỷ tỷ từ nhỏ đã biết rửa bát quét sân, tiếp đãi khách khứa. Có vài khách nhân lấy các nàng ra trêu ghẹo cho vui, cha coi như không thấy. Khi ấy nàng đã lớn, không còn là đứa trẻ con, bị người trêu chọc đến đỏ mặt tía tai, lúng túng không biết trốn đi đâu. Mẹ ấp a ấp úng lên tiếng bênh vực nàng được đôi câu, quay đầu lại thì cha bắt đầu chửi mắng.

Thang Noãn hận thấu xương những ngày tháng ấy.

Giờ cha đã mất, Thang Noãn cũng chẳng biết diễn tả cảm giác của mình thế nào: "Bà ngoại con vốn mềm lòng. Trước kia ta có cùng cha con về đây ăn Tết, nhưng khi đó trời lạnh, con lại còn quá nhỏ nên không mang theo."

Lúc ấy nàng từng nghĩ, đợi Hương Hương lên ba lên bốn sẽ bế về cho mẹ nhìn một cái. Nhưng sau này đoạn tuyệt qua lại, nàng cũng chẳng rõ mẹ có trách nàng nhẫn tâm, đến cả mặt cũng không chịu về nhìn hay không.

"Mẹ ơi, thành Phụng Nguyên thật lớn, đường xá cũng rộng quá." Triệu Hương Hương không biết mẹ đang nghĩ gì, chỉ kinh ngạc khi thấy xe của họ đã vào đến một con đường lớn, trên đường ngoài người đi lại ra thì chẳng thấy bóng dáng một sạp hàng rong nào.

Bốn năm chưa trở về, càng gần đến cửa nhà, Thang Noãn lại càng thấy bồn chồn, lo sợ. Lúc này nàng bị tiếng gọi của con gái làm cho bật cười, nói: "Đây là trục đường chính của thành Phụng Nguyên, không cho phép bày hàng quán. Nhà ngoại con có cửa hàng, bên ngoài cửa hàng mới là phố Chính, nơi có thể bày sạp bán hàng."

Triệu Hương Hương vừa nghe xong, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò hướng ra bên ngoài.

Thang Noãn sợ con gái mong đợi quá cao, liền dặn trước: "Ông ngoại con sống tằn tiện lắm. Trước đây làm ăn, ngoại trừ mấy ngày Tết không mở cửa ra thì quanh năm suốt tháng đều làm lụng, chẳng mấy khi nghỉ ngơi. Sân vườn nhà mình trông thì rộng nhưng bừa bộn lắm, chăn đệm lúc nào cũng ám mùi dê. Phòng ốc thì có đấy, nhưng ông ngoại tiếc tiền nên đồ đạc chẳng sắm sửa gì, ta toàn phải ngủ chung phòng với nhị tỷ, trong sân còn nuôi thêm mấy con gà nữa..."

"Cha bảo nuôi gà, nói là nuôi mấy tháng đến đúng dịp Tết giết thịt thì không phải tốn tiền mua, tiết kiệm được một khoản. Hồi đó trời còn nóng hơn bây giờ, mùi phân gà rất hôi, đại tỷ và nhị tỷ lúc dọn dẹp không cẩn thận để dính chút vào làn váy. Có gã khách mũi thính, cứ rêu rao sao mà nồng nặc mùi phân gà thế này, nuốt không trôi nữa."

Chạng vạng hôm đó, cha nàng liền đem giết sạch bầy gà, mắng nhiếc đại tỷ và nhị tỷ một trận xối xả, còn tát đại tỷ một bạt tai.

Nàng khi ấy còn nhỏ, sợ đến mức phát khóc.

Thang Noãn cố nhớ lại chút ký ức tốt đẹp về cha mình. Cha đã mất, nàng về chịu tang đáng lẽ phải đau lòng đến mức bật khóc thành tiếng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại đều là những chuyện không vui, những nỗi buồn phiền trong trí nhớ. Còn nếu bảo là hận, thì cha cũng đi rồi, còn hận cái gì, hận ai nữa đây.

Đầu óc nàng rối bời, xe càng lúc càng gần, đã có thể nhìn thấy những cảnh vật quen thuộc ngoài cửa sổ.

Cây hòe lớn này, cách đó không xa chính là giếng nước. Nhà nàng làm ăn nên dùng nhiều nước lắm, mấy chị em nàng ngày nào cũng phải múc nước gánh nước. Nàng lúc đó xách nửa thùng nước lẽo đẽo đi sau nhị tỷ, đi đến đâu nước đổ lênh láng đến đó, về đến nhà thì lòng bàn tay đỏ ửng cả lên.

Khi ấy nàng cũng chỉ lớn hơn Hương Hương bây giờ chừng ba tuổi.

"Dừng xe một chút." Thang Noãn đếm từng cánh cổng, đã tới trước cửa nhà nàng. Chỉ là vừa nhìn qua, cánh cổng viện cũ kỹ tróc sơn ngày nào nay đã được thay mới, sửa sang lại và sơn phết chỉnh tề.

Triệu Hương Hương nhìn mẹ, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi: Chẳng lẽ nhầm nhà sao mẹ?

Thang Noãn bế con gái xuống xe: "Để ta nhìn lại xem." Nàng nhìn sang hai bên, không sai, đúng là nhà mình rồi. Cạnh nhà là tiệm bán màn thầu của Lư gia, phía bên kia thì trống xa hơn một chút, bởi vì nhà nàng chiếm diện tích của hai gian sân.

"Gõ cửa đi."