Nào là sửa tường, lát gạch, rồi dọn dẹp cỏ dại trên mái ngói.
Tuy có mời thợ, nhưng Hoàng Phủ Thiết Ngưu cũng chẳng nhàn rỗi. Hắn sức lực lớn, leo lên leo xuống phụ giúp làm việc. Thang gia bao cơm cho thợ, mỗi ngày tiền công mười lăm văn — đó còn là thợ có tay nghề, nếu chỉ làm việc nặng thuần túy thì còn rẻ hơn ba bốn văn.
Nhưng cơm thì nhất định phải bao.
Bất kể trong thành hay ở thôn quê, hễ mời người làm việc là phải lo cơm nước, không cần nói ngon hay dở, chí ít cũng phải ăn no, vì toàn là việc nặng.
Mấy ngày đầu, Thang Hiển Linh không tự nấu cơm vì trong nhà đang sửa chữa, chỗ nào cũng bừa bộn. Cậu toàn ra phố mua đồ sẵn, món chính là bánh màn thầu lớn của Lư gia. Mỗi người được chia một cái nhân thịt, một cái nhân chay và một cái màn thầu không. Nếu vẫn chưa đủ thì ăn thêm màn thầu không, kèm theo cháo loãng, dưa muối và sủi cảo hấp đặt thêm.
Làm như vậy được ba ngày, không chỉ Tưởng Vân xót tiền mà ngay cả Thang Hiển Linh cũng thấy không ổn.
Những người làm việc nặng có sức ăn rất lớn, ăn rất nhiều, mà chủ nhà thì không thể không cho họ ăn no. Thêm nữa, trên phố cũng chẳng có mấy tiệm cơm bình dân — cái quán "cơm hộp món xào" giá rẻ kia thì đã đóng cửa mất rồi.
Trời nóng, mọi người làm việc nặng, vẫn phải có chút đồ canh thịt.
Mấy cái bánh màn thầu nhân thịt kia, dưới con mắt của một người làm nghề bếp như Thang Hiển Linh, thì chẳng là gì so với nhu cầu dinh dưỡng của thợ thầy.
Vì thế liền cho thợ ưu tiên sửa sang lại nhà bếp trước. Nhà bếp bị Lý gia dùng qua dơ bẩn không chịu nổi, nồi niêu xoong chậu đều bị họ mang đi hết. Do bếp thuộc phía Thang gia, Lý gia lúc trước dùng loại bếp không thông ống khói, khiến tường vách bị hun đen sì, lại bám đầy dầu mỡ.
Trước hết, cậu cho thợ cạo sạch tường, trét bùn, quét vôi, rồi cậy hết gạch cũ để san phẳng lại nền và lát gạch vuông loại lớn.
Thang Hiển Linh tranh thủ mấy ngày này đi chợ Tây chọn mua đồ đạc. Bộ đồ dùng trong bếp phải thay mới hoàn toàn, nhà cậu làm nghề ăn uống nên cần sắm mấy cái bồn gỗ lớn để rửa rau dưa cho tiện.
Thang Hiển Linh đi vội vàng, cũng không vào các quán ăn nhỏ ở chợ Tây dùng bữa, nên tự nhiên chẳng hay biết chuyện gánh hát diễn tích "Thang Ngũ ca giận mắng Hồ cử nhân" đã truyền đi khắp nơi.
Đợi gian bếp lớn được sửa sang ổn thỏa, cái bếp lớn ban đầu của nhà cậu cũng được dọn dẹp lại, dùng nước vôi quét một lượt, trông đã trắng trẻo hẳn.
Đến ngày mùng 10 tháng 5, Thang Hiển Linh tuyên bố: "Từ hôm nay trở đi, con sẽ tự nấu cơm."
Tưởng Vân nghe vậy thì nhẹ cả người, liên tục gật đầu đồng ý, vì tự nấu nướng dù sao cũng tiết kiệm hơn.
"Mấy ngày nay mọi người toàn ăn bánh màn thầu, con ăn cũng ngán rồi. Hôm nay nấu ít cơm ngũ cốc trong bếp lớn, mua thêm ít ba chỉ nhiều mỡ, mua hẳn năm cân."
"Ngoài phố bắt đầu có mướp hương rồi, nấu thêm bát canh mướp trứng gà nữa."
Tưởng Vân đáp: "Được, để ta đi mua."
"Ừ." Thang Hiển Linh đeo tạp dề, ra khỏi bếp đứng ở cửa ngẩng đầu nhìn Thiết Ngưu đang leo trên mái nhà chính sửa ngói. Lúc này mới hơn mười giờ sáng, nắng đã gắt, cậu không khỏi xót ruột:
"Nắng quá ngươi xuống đi, đợi mát hơn rồi hãy làm. Ăn cơm xong ta còn nấu thêm một nồi chè đậu xanh. Mẹ tiện thể mua thêm ít đậu xanh, nếu không xách nổi thì bảo Thiết Ngưu đi cùng."
Tưởng Vân xách giỏ rau đáp: "Ta xách được."
"Mẹ, để con đi cùng mẹ." Hoàng Phủ Thiết Ngưu từ nóc nhà đi xuống một góc, tựa như chuồn chuồn lướt nước, mượn lực vách tường rồi đáp đất vững vàng.
Tưởng Vân xua tay: "Không cần đâu, nếu nặng quá ta sẽ bảo người ta giao tận nhà." Nói xong bà liền đi ngay.
Thang Hiển Linh thấy Thiết Ngưu bị phơi nắng đen đi ít nhiều, liền múc mấy gáo nước vào chậu rửa mặt cho hắn lau mặt hạ nhiệt: "Buổi trưa nắng độc đừng có ở lỳ trên nóc nhà đấy."
Mấy người thợ ở trong phòng trát tường, lát gạch dù sao cũng mát mẻ hơn đôi chút. Họ cũng tính toán khi nào lát gạch ngoài sân sẽ tránh lúc nắng gắt.
Mặt Hoàng Phủ Thiết Ngưu bị phơi thành màu sô-cô-la sữa, trông không hề xấu mà trái lại còn bớt đi vẻ trẻ con, trở nên rắn rỏi, phong trần hơn khá nhiều.
"Nhìn ta làm gì?" Thang Hiển Linh thấy Thiết Ngưu cứ đứng ngẩn ra, bèn tự tay vắt khăn đưa cho hắn.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đón lấy lau mặt và tay, cười lộ hàm răng trắng bóng: "Có phải ngươi gầy đi không? Eo lại nhỏ thêm rồi."
"Tại ta buộc tạp dề nên trông thế thôi." Thang Hiển Linh hứ một tiếng.
Mấy thợ đều đang bận rộn trong phòng, thỉnh thoảng lại ra ngoài khiêng đất đỏ. Đôi phu phu trẻ nhân lúc rảnh rỗi hiếm hoi đứng trò chuyện trước cửa bếp.
Thiết Ngưu lau mặt xong thấy chum nước sắp cạn liền đi gánh nước. Một lát sau, phía cửa hàng đằng trước có tiếng động, người ta giao rau đến nào là cải bắp lớn, khoai tây, mướp hương và trứng gà.
Tiền nong đều đã thanh toán sòng phẳng.
Thang Hiển Linh bắt đầu vo gạo, dùng chảo sắt lớn nấu cơm. Cậu trộn gạo trắng với kê vàng theo tỷ lệ một phần hai, bản thân cậu cũng muốn ăn một bữa cơm ngon nên cho nhiều gạo tẻ một chút cho thơm.
Đến khi cơm bắt đầu sôi, Tưởng Vân cũng xách giỏ về tới nơi với năm cân thịt và năm cân đậu xanh. Thang Hiển Linh đem đậu xanh đi ngâm trước. Tưởng Vân thấy trứng và mướp đã có sẵn liền bắt tay vào sơ chế mướp. Bếp lửa bắt đầu đỏ, ống khói tỏa ra làn khói trắng lượn lờ.
Mấy người thợ làm việc suốt buổi sáng trong phòng ngửi thấy mùi hương liền xôn xao:
"Sao ta lại ngửi thấy mùi cơm nhỉ?"
"Biết rồi còn hỏi, từ hôm nay Thang lão bản tự nấu cơm."
"Lúc nãy còn nghe nói mua thịt, mua hẳn năm cân."
Tổng cộng Thang gia có bảy người thợ và một cậu phụ việc. Cậu này phụ trách thu gom gạch vụn trong phòng và ngoài sân, mượn con la của Thang gia chở ra ngoại thành. Đừng khinh mấy viên gạch vụn chỉ bằng nắm tay này, chở ra ngoại thành cũng có khối nhà nông muốn mua lại đấy.
Cậu phụ việc ở đây còn có thể kiếm thêm được một khoản. Làm được hai ngày, cậu ta cứ do dự mãi, cuối cùng cũng thật thà thú nhận, một xe gạch ngói vụn có thể bán được ba văn tiền.
Nếu làm ở nhà khác, cậu ta là lao động chân tay, đống gạch ngói này nếu chủ nhà tốt bụng, lại có xe đẩy thì cậu ta có thể đẩy đi, đỡ tốn sức. Còn nếu không có xe, cậu ta phải gồng gánh trên vai mà mang đi. Đến Thang gia, họ lại cho cậu ta mượn cả con la nên làm việc nhẹ nhàng hơn hẳn.
Thang Hiển Linh nhìn đối phương đưa sáu văn tiền, lại nhìn khuôn mặt không còn trẻ, bị nắng hun đến sạm đen, nếp nhăn chằng chịt, chẳng đoán nổi tuổi thật. Nghĩ chắc là người dựa vào làm c* li, làm việc nặng để nuôi gia đình, liền khoát tay nói không cần.
"Nhà ta không cần mấy thứ này, ngươi bán được thì cứ tính là của ngươi."
Cũng giống như trong nhà có đồ bỏ vứt ra ngoài, người nhặt được mang bán thì đó là công của người nhặt. Thang Hiển Linh không để mắt đến ba bốn văn tiền ấy, chỉ cần việc trong nhà làm cho đàng hoàng là được.
Trước kia hắn còn thấy mỗi ngày ăn bánh màn thầu, bánh bao chấm dưa muối với cháo loãng thì có phần chịu không nổi, nhưng đối với bảy người thợ thì Thang gia đúng là người phúc hậu. Còn cho bánh màn thầu có nhân thịt, chứ không phải bánh bột ngô thô.
Hôm nay đang làm việc mà nghe Thang lão bản nói mua năm cân thịt ba chỉ, mấy người thợ đều mong ngóng bữa trưa.
"Năm cân thịt hơi nhiều, chắc là ăn được hai bữa."
"Đương nhiên rồi, ngươi còn tưởng năm cân thịt ăn hết trong một bữa à?"
Mấy thợ vừa làm vừa cười nói rôm rả, trong lòng đều nghĩ đến bữa cơm trưa, nên tay chân càng không dám qua loa, sợ làm hỏng thanh danh của mình.
Càng làm càng đói, mùi thơm bay tới cứ như móc câu, kéo theo cả cơn thèm ăn trong bụng.
Không chỉ thợ mà Lư gia sát vách cũng đã ngửi thấy mùi thơm từ lâu.
Từ khi đuổi Lý gia đi, Lư Tam Nương cũng không còn thường xuyên qua lại nhà họ Thang nữa. Trần Xảo Liên vẫn hay dặn nàng ít qua bên ấy, nói Thang gia giờ toàn là thợ nam, nàng là cô nương thì đừng chạy lung tung.
Mấy hôm trước Thang gia mua nhiều bánh màn thầu, cũng là Lư Đại Lang mang sang.
Giờ ngửi thấy mùi thơm, trong sân Lư gia, Lư Đại Lang nói: "Không biết nhà bên làm món gì?"
"Mặc kệ làm gì, chắc chắn là Ngũ ca làm." Lư Tam Nương nói chắc nịch.
Mùi hương này vừa ngửi đã biết là tay nghề của Ngũ ca.
Lư Đại Lang càng nghe càng đói, bèn hỏi muội muội xem trưa nay nhà mình ăn gì. Lư Tam Nương đang nấu cơm, đáp là ăn canh bánh bột. Lư Đại Lang nghe xong... cảm thấy miệng càng thêm nhạt nhẽo.
"Hừ! Đại ca làm cái vẻ mặt gì thế, nếu chê muội nấu không ngon thì đợi sau này tẩu tẩu về mà bảo tẩu tẩu nấu cho." Lư Tam Nương dỗi nói.
Lư Đại Lang vội vàng dỗ dành muội muội, nói bao nhiêu lời tốt đẹp.
Lão Lư từ cửa sau đánh xe về, thấy hai anh em lại đấu khẩu với nhau thì chỉ cười hỉ hả. Ông xách từ trên xe xuống một cái túi cỏ lớn, bên trong đựng những quả nhỏ tròn trịa, trắng trẻo...
"Dưa lê!" Lư Tam Nương thấy cha về liền chạy ra đón. Lư Đại Lang cũng vội tới phụ giúp khiêng túi hoa quả.
"Bá bá nhà ngươi trong ruộng lê dưa vừa chín, đưa cho ta rất nhiều." Lư phụ nói, bảo con gái mang vào bếp ngâm trong nước giếng, để trưa ăn cơm xong thì dưa sẽ mát, ngọt hơn.
Lư Tam Nương đón lấy túi dưa, cánh tay bị đè nặng xuống. Lư Đại Lang vừa khiêng bao lúa mạch, một tay liền đỡ lấy cái giỏ dưa nặng trịch trong lòng muội muội. Lư Tam Nương chạy lon ton theo sau bảo: "Đại ca đưa đây cho muội, muội cầm được mà, có nặng bao nhiêu đâu."
"Cầm cho cố vào rồi lùn tịt không lớn nổi bây giờ."
"Muội lùn tí mới đúng chất nữ lang của Lư gia chứ."
Lão Lư nghe vậy cố ý xụ mặt: "Nói bậy bạ gì đó."
"Cha, con có bảo lùn là không tốt đâu, lùn nhưng nhà mình ai cũng khỏe như vâm còn gì." Lư Tam Nương đỡ lấy dưa từ tay ca ca rồi chạy biến vào bếp.
Lão Lư chẳng chấp nhặt lời đùa của con gái út, ông vừa đi đường, lại bốc hàng suốt cả sáng, giờ ngồi một bên nghỉ lấy hơi. Lư Tam Nương cất dưa xong liền bưng một bát nước cho cha uống. Lão Lư nhấp một ngụm, định thần lại mới như ngửi thấy mùi gì đó: "Làm gì mà thơm thế nhỉ?"
"Chẳng phải tay nghề của Tam Nương đâu, cơm của Thang gia đấy." Lư Đại Lang vừa phủi bụi trên tay vừa chuẩn bị khiêng bao tải thứ hai.
Lư Tam Nương hừ một tiếng.
Lát nữa đừng hòng ăn bánh bột nàng làm!
"Nhà họ Thang à, bảo sao." Lư phụ nói với Tam Nương: "Dưa lê nhiều, con lựa mấy quả mang sang cho Thang gia đi."
Ba ngày trước Thang gia ngày nào cũng sang mua bánh màn thầu, mặn có, chay có, mỗi lần ba bốn chục cái. Nay có được dưa lê thì mang biếu vài quả cũng không sao, đều là hàng xóm cả.
Lư Tam Nương đồng ý ngay tắp lự, thế là nàng đã có lý do chính đáng để sang Thang gia rồi. Mẹ nàng cũng chẳng có cớ gì mà mắng nữa.
Lư Tam Nương chọn năm sáu quả dưa lê, đặt lên mâm tre, từ cửa hậu viện đi sang nhà họ Thang. Cổng sân Thang gia khép hờ, mấy ngày không tới, hôm nay vừa đẩy cửa vào đã hơi sững người, thay đổi quá lớn, sân vừa rộng vừa thoáng.
"Ngũ ca, thẩm thẩm, Thiết Ngưu ca, ta mang dưa lê sang." Lư Tam Nương vừa đi vừa gọi.
Thang Hiển Linh từ bếp bước ra: "Thứ gì đó?"
"Cha ta hôm qua sang nhà bá bá, hôm nay mới mang về, dưa lê ngọt lắm." Lư Tam Nương giải thích, đứng ở cửa bếp nhìn vào, bếp nhà Ngũ ca rộng hơn bếp nhà nàng rất nhiều.
Tưởng Vân nghe thấy, vốn định theo thói quen khách sáo của hàng xóm mà chối từ — nhưng Thang Hiển Linh đã trực tiếp đón lấy, bảo: "Đợi chút, ta đổi cho ngươi cái mâm tre. À, trưa nay nhà ngươi nấu cơm chưa?"
"Ta nấu rồi, đại ca còn chê bánh bột ta làm không thơm bằng nhà ngươi, tức chết ta." Lư Tam Nương mách lẻo.
Trong bếp, Tưởng Vân bật cười. Thấy Ngũ ca lấy bát lớn sạch múc thức ăn, liền hiểu là để mang cho Tam Nương. Vừa nhận dưa lê nhà người ta, đưa lại chút đồ ăn nhà mình cũng là lẽ thường.
"Nè, cho ngươi một bát." Thang Hiển Linh cười đưa qua, "Nhà ta dạo này bừa bộn, món hầm này nhìn không được đẹp mắt cho lắm, nhưng ngon lắm đấy, mang về trộn bánh bột ăn cho đậm vị."
Lư Tam Nương vừa ngượng ngùng vừa định chối từ, nhưng cái mùi thơm xực vào mũi khiến nàng thèm đến mức suýt chút nữa là nuốt nước miếng. Tam Nương tự nhủ: "Ôi trời, đúng là không biết tiền đồ là gì mà."
"Cầm lấy đi." Thang Hiển Linh đặt bát thức ăn ngay ngắn lên chiếc khay tre, "Ngươi bưng có chắc tay không đấy?"
"Được được được." Lư Tam Nương vội vàng đáp, một hơi nói liền ba tiếng "được", thấy Ngũ ca và thẩm thẩm không cười nàng, liền vui vẻ nhận mâm, nói: "Vậy Ngũ ca, thẩm thẩm, Thiết Ngưu ca, ta về trước đây."
Tiểu cô nương bưng mâm tre với một bát đồ hầm lớn, bước chân vừa chắc vừa nhanh.
"Đại ca, đại ca ——"
Tưởng Vân đứng trong sân nhà mình cũng nghe rõ tiếng Tam Nương gọi Lư Đại Lang, trong giọng nói giấu không nổi vui sướng, nghe mà cũng bật cười theo.
"Mẹ, ăn cơm thôi!" Thang Hiển Linh gọi.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu đã múc đồ ăn từ chảo sắt lớn ra, chiếc bồn gỗ mới mua chứa đầy ắp thức ăn, bưng ra đặt lên chiếc bàn vuông giữa sân: một chậu thức ăn, một chậu cơm ngũ cốc, còn có một thùng canh mướp trứng gà đã nguội bớt.
Chẳng cần bàn đến cách trình bày, dù sao cũng là cơm tập thể cho thợ, chỉ riêng cái mùi thơm đó thôi đã khiến người ta ứa nước miếng.
Món chính là khoai tây xào cải trắng với thịt ba chỉ.
Năm cân thịt ba chỉ được Thang Hiển Linh cho hết vào nồi một lượt, ăn cho thật đã. Phần thịt hơi mỡ được rán sơ cho ra bớt dầu, sau đó cho một bát nhỏ cải mai khô băm vụn vào cùng phần thịt nạc thái lát xào chung. Mùi thơm nức mũi, thịt được xào đến khi cháy cạnh vàng ươm, mỡ tiết ra bóng bẩy, sau đó mới cho khoai tây vào đảo đều. Khoai tây sau khi chín tới trông chẳng khác gì miếng thịt ba chỉ.
Vị bùi bùi, đậm đà của khoai tây quyện với mỡ tạo nên cảm giác rất đặc biệt. Trước khi nhấc xuống khỏi lò, cậu còn rắc thêm một bát lớn tỏi tây cho dậy mùi.
Quá thơm! Chẳng trách Tam Nương nhà bên cạnh lại thèm đến thế, ngay cả lúc đứng bếp, chính Thang Hiển Linh cũng bị cái mùi này làm cho cồn cào cả ruột gan. Cậu tự tin khẳng định đồ mua bên ngoài chẳng bao giờ bằng tay mình làm.
Mấy người thợ đã cầm sẵn bát đũa chờ đợi.
"Thang lão bản đúng là người làm nghề ăn uống, tay nghề khỏi phải nói."
"Ta chưa từng ngửi thấy món nào thơm thế này."
"Cơm có đủ ăn không đó?"
Thang Hiển Linh nói: "Đủ, không đủ thì ta ra mua thêm màn thầu."
Nhà cậu một ngày bao hai bữa, trưa và chiều. Khác với người dân trên phố vốn coi trọng bữa chiều, những người làm việc nặng nhọc thế này cần ăn thật no và đủ chất vào buổi trưa, còn buổi chiều có thể ăn thanh đạm hơn một chút.
"Để ta múc đồ ăn cho." Hoàng Phủ Thiết Ngưu nói.
Thang Hiển Linh gật đầu, vào bếp múc nước lau mặt và tay cho mát mẻ mới thấy ngon miệng. Khi cậu trở ra, bát của các bác thợ đã đầy ắp, mẹ cậu cũng đã bắt đầu ăn.
Trong sân bày bàn, nhưng các thợ lại thích ngồi dưới mái hiên, ngồi bậc thềm ôm bát ăn. Một nhà ba người thì ngồi chỗ râm mát.
Thức ăn được phủ lên trên lớp cơm nóng hổi, Thang Hiển Linh lùa một miếng, nhai kỹ, cảm thấy bao nhiêu bận rộn từ sáng sớm đều tan biến hết. Cậu vốn không thích ăn quá mỡ, tuy thịt đã được rán bớt dầu nên không quá ngấy, nhưng miếng nào mỡ quá là cậu lại gắp luôn sang bát của Thiết Ngưu.
Thang Hiển Linh làm những việc này vô cùng thuận tay, tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy trong bát mình bỗng dưng có thêm một miếng thịt hơi mỡ, hắn nở nụ cười, ăn một cách ngon lành và ngọt ngào, trong lòng vui sướng khôn tả.
Thang Hiển Linh thầm nghĩ đúng là đồ ngốc!
Tưởng Vân ngồi bên cạnh vừa ăn vừa nhìn hai đứa, rõ ràng chúng chẳng nói với nhau câu nào, nhưng nhìn cái không khí ấy là bà thấy vui lây. Bà thấy nhẹ lòng hẳn, đây chính là những ngày tháng tươi đẹp mà Ngũ ca nhi xứng đáng được hưởng.
Mấy người thợ ăn cơm rất nhanh, chẳng sợ nóng, cơm trộn lẫn với thức ăn lùa vào miệng. Có người nhai còn chưa kịp nuốt đã trợn tròn mắt định khen ngon với người bên cạnh, nhưng vừa nhìn sang thấy ai nấy đều đang ăn ngấu nghiến y hệt mình.
Sao mà lại có thể thơm ngon đến thế chứ, cảm tưởng như hương vị này có thể khiến người ta nuốt trọn cả đầu lưỡi theo miếng thịt luôn vậy. Một bát đầy thức ăn chẳng mấy chốc đã sạch bách.
Thang Hiển Linh không cho Thiết Ngưu đi múc nữa, bởi vì bọn họ còn chưa ăn xong. Các thợ ăn quá nhanh, cậu liền nói:
"Các vị tự múc thêm nhé, ăn xong rồi thì canh trứng mướp hương trong thùng cũng có thể tự múc uống."
Các thợ thủ công đi làm thường mang theo bát lớn, bữa trưa này ai nấy đều được một bụng đầy mỡ. Miếng thịt thấm đẫm vị rau, hương thơm của gạo trắng quyện với kê vàng, kể cả có đi làm cho người thân trong họ hàng cũng chưa chắc đã được ăn ngon thế này. Đã vậy, Thang gia còn ăn cùng một nồi với họ.
Trước kia đi làm cho một số nhà, rõ ràng cũng đều là dân thường cả thôi nhưng họ lại tỏ vẻ xem thường thợ thủ công, nấu riêng cho thợ một nồi khác. Chủ nhà thì ăn uống tinh tế hơn hẳn, nào là gạo trắng, bột mì trắng, thịt thà cũng nhiều hơn, mọi thứ đều phân biệt rạch ròi.
Thang gia thì không như vậy, tất cả chung một nồi, chủ nhà ăn gì thì thợ ăn nấy.
Thang Hiển Linh và Tưởng Vân mỗi người chỉ ăn một bát, sức ăn của cậu không lớn, ăn nhiều quá lại thấy khó chịu. Ăn xong, cậu múc nửa bát canh uống một cách thong thả, lúc này nhiệt độ canh đã vừa nguội.
Thiết Ngưu sức dài vai rộng nên ăn tận hai bát lớn, rồi lại uống thêm một bát canh đầy. Thang Hiển Linh nhìn mà nể phục: "Chả trách ngươi lại cao thế."
"Ngươi ăn nhiều một chút cũng sẽ cao lên đấy."
"Ta 21 tuổi rồi, còn cao được nữa sao?" Thang Hiển Linh bán tín bán nghi: "Thế thì ta ăn thêm chút nữa vậy." Thế là cậu lại vui vẻ uống thêm nửa bát canh mướp.
Hoàng Phủ Thiết Ngưu thấy phu lang nhà mình thật dễ dỗ, đúng là giống như trẻ con, cứ nghe thấy bảo cao lên là vui ra mặt.
Lư gia bên cạnh.
Lư Tam Nương bưng một bát thức ăn về, cha mẹ nàng vừa thấy liền trách nàng mấy câu là tham ăn, bảo lần sau không được lấy nữa, sao có thể đúng lúc cơm nước lại chạy sang nhà người ta, để người khác hiểu lầm nhà mình đi xin cơm thì không hay.
Lời này có chút nặng nề khiến hốc mắt Lư Tam Nương đỏ hoe. Hai vợ chồng lão Lư vội vàng đổi giọng: "Thang gia với nhà mình thân thiết, họ không nghĩ thế đâu. Lúc nãy ta cũng bảo Tam Nương mang dưa sang biếu rồi, coi như có đi có lại."
Lư Đại Lang thấy vậy liền nói đỡ: "Là tại con tham ăn, cứ khen thơm quá nên Tam Nương được cho đồ ăn mới không nỡ từ chối đấy."
Lư Tam Nương tuy vừa về nhà có chút ủy khuất, nhưng khi bắt đầu ăn thì chút ấm ức ấy liền bay sạch sành sanh. Nàng nấu một nồi canh bánh bột lớn, vốn dĩ chỉ định cho ít rau xanh vào gọi là có chút màu sắc, nhưng vì được biếu bát thức ăn kia, chia ra thì mỗi người trong nhà không được bao nhiêu, thế là nàng dứt khoát trút hết cả bát thịt hầm vào nồi canh bánh bột. Kết quả không ngờ tới là...
!!!
Thơm không tưởng tượng nổi.
Bánh bột vốn là những miếng bột mì nấu canh thanh đạm, con gái nhà nào ở thành Phụng Nguyên cũng biết làm. Khi nhào bột dùng nước muối pha loãng nên miếng bột kéo ra rất dai ngon. Giờ lại thêm một bát thức ăn đầy thịt mỡ, trộn đều lên, miếng bột vừa dai mà nước canh lại hơi sánh, từng miếng bột đều thấm đẫm hương vị của thức ăn.
Thịt thì thơm nồng, khoai tây mềm dẻo bùi, rau cải trắng thì chín nhừ ngọt lịm. Húp một ngụm canh, vị canh còn vương chút mùi thịt hun khói...
"Không phải thịt hun, là vị cải mai khô đấy, thơm quá đi mất!" Lư Đại Lang bưng bát lùa cơm như đổ vào miệng, "Còn có cả mùi thơm của tỏi tây nữa, hòa quyện với nhau thật là vừa khéo."
Lư phụ ăn một bát bánh bột xong, lại cầm thêm một cái màn thầu trắng, bẻ ra thả vào bát canh bánh bột ngâm. Màn thầu hút no nước canh, dính trọn mùi thịt, lại còn kèm theo những lát thịt to bản.
"Thang gia cho thợ ăn tốt thế này sao?" Trần Xảo Liên vừa ăn vừa thấy xót của.
Miếng thịt lớn như vậy.
Lư Tam Nương đang ăn ngon lành, miệng bận nên không đáp ngay, một lát mới nói với mẹ: "Đúng vậy, Ngũ ca nấu cơm ngũ cốc, thơm lắm."
"Đều là làm việc cả, toàn nam nhân lao lực, ăn như vậy mấy hôm là tốn bạc lắm." Lư phụ nói, ý là nên tiết kiệm chút, thịt cho vừa đủ nếm mặn là được. "Ta nhớ Thang gia mời không ít người phải không?"
Trần Xảo Liên đáp: "Bảy người." Cho nên mỗi ngày mới mua nhiều màn thầu như vậy.
"Thu dọn cái sân, thay gạch thôi mà, sao lại cần nhiều người thế, người đông thì ăn nhiều, tiền công cũng đội lên......"
Lư Đại Lang liền nói: "Người đông thì làm nhanh. Thu dọn xong sớm, cửa hàng phía trước của Thang gia cũng sớm mở lại buôn bán."
"Cũng phải." Lư phụ gật đầu, cảm thấy mình ăn ké mà còn lắm lời, "Thang ngũ ca không nói chuyện khác, riêng tay nghề ấy thôi, cửa hàng mở lại là tiền cơm tiền thịt cũng kiếm về được."
Lư Tam Nương nhân cơ hội chen vào một câu: "Nhà Ngũ ca rộng thật."
Cả nhà nghe vậy đều bật cười. Hai gian sân hợp làm một, tất nhiên là rộng.
Nhưng Lư Tam Nương đang mải ăn nên không giải thích kỹ, cái từ "rộng" trong miệng nàng không chỉ nói về diện tích. Dĩ nhiên sân nhà họ Thang to hơn nhà nàng, nhưng ý nàng là trong đó không còn rác rưởi tạp vật chất đống, cỏ dại ở góc tường cũng được dọn sạch, tường thì quét vôi lại sáng sủa sạch sẽ, trông rất khí phái.
"Cũng sắp giữa tháng rồi, Nhị Nương với Tam Nương nhà Thang gia gả đi xa, sao còn chưa về thăm nhà?" Trần Xảo Liên thuận miệng nói chuyện phiếm, rồi lại liếc Tam Nương nhà mình, "Sau này cũng đừng gả Tam Nương đi xa như vậy."
Lư Tam Nương ôm bát ăn cơm, mặt đỏ bừng, e lệ cúi đầu.
Bên Thang gia.
Ăn cơm xong, đôi phu phu trẻ cùng nhau dọn dẹp trong bếp. Tưởng Vân vẫn thấy hơi không quen — mấy hôm nay rửa nồi rửa bát, Hoàng Phủ Thiết Ngưu làm không hề ngại ngần, lại còn chủ động.
Lúc đầu Tưởng Vân thấy vậy, cảm thấy đàn ông sao có thể làm việc này được.
Bà vừa định bảo để bà dọn dẹp cho.
Ngũ ca nhi đã lên tiếng: "Mẹ cứ nghỉ ngơi đi, con với Thiết Ngưu tiện tay làm một loáng là xong ấy mà."
Thiết Ngưu cũng phụ họa: "Đúng vậy, hai đứa con làm cùng nhau cho nhanh."
Dù đã nhìn thấy cảnh này vài lần, Tưởng Vân vẫn không khỏi kinh ngạc hết lần này đến lần khác. Thang Hiển Linh thấy bà cứ nấn ná ở bếp không chịu đi nghỉ ngơi, biết ngay là bà đang ngại vì để con rể làm việc nhà.
Cậu vừa làm vừa gợi chuyện phiếm: "mẹ, dãy Đông phòng con thấy ổn rồi đấy, ngày mai là xong cả ba gian, để thoáng gió hai ngày là có thể dọn vào ngủ được."
Lớp bùn trát kẽ gạch vẫn còn hơi ẩm, may mà đang giữa hè nên khô nhanh. Mấy ngày nay đồ đạc trong phòng đều được dọn ra ngoài, ban ngày thợ làm việc, ban đêm ba người họ phải trải chiếu ngủ tạm dưới sàn cửa hàng.
Vì thuê nhiều thợ nên tiến độ rất nhanh, mới bốn ngày mà gian bếp lớn và ba gian Đông phòng đã hòm hòm. Tiếp theo sẽ là dãy Tây phòng, phòng kho, phòng tắm. Riêng phòng tắm và sân vườn sẽ làm sau cùng vì còn phải đào đường ống dẫn nước thải ra ngoài.
Rãnh thoát nước được lót bằng những mảnh sành uốn cong như hình mái ngói, lát từng tầng dưới lòng đất, bên trên đậy phiến đá dẫn thành một đường nhỏ thông ra phố. Còn chuồng la và nhà xí thì xây nhanh, chỉ mất một ngày là xong.
Thang Hiển Linh nhẩm tính, chắc khoảng mười sáu, mười bảy tháng Năm là có thể hoàn tất.
"Mẹ, nhị tỷ với tam tỷ của con lấy chồng xa thế cơ ạ?" Tính toán xong ngày giờ, cậu chợt nhớ tới hai người tỷ tỷ chắc cũng sắp về đến nơi, vừa vặn nhà cửa sửa xong có chỗ ở ngay.
Đúng rồi, còn phải sắm thêm ít đồ gia dụng mới nữa. Mấy hôm trước cậu đã ra chợ Tây đặt vài món, đồ lớn thì tốn thời gian hơn, nhưng chắc chắn khi sân vườn xong xuôi là họ sẽ giao tới.
Tưởng Vân nghe con hỏi thì thoáng nhìn sang Thiết Ngưu. Theo lý mà nói, Ngũ ca nhi không nên không biết các tỷ tỷ gả đi đâu, nhưng thấy Thiết Ngưu không có phản ứng gì lạ, mà Ngũ ca nhi nói chuyện với chồng xưa nay vốn thẳng như ruột ngựa, chẳng giấu giếm gì, bà cũng thấy yên tâm.
Thực ra vợ chồng sống với nhau nên như thế. Chẳng bù cho lão Thang, chung sống hơn bốn mươi năm mà lão Thang vẫn đề phòng bà, ngay cả công thức nấu canh dê cho món bánh bột bà cũng chẳng hề được biết...
"Mẹ? Mẹ đang nghĩ gì thế?" Thang Hiển Linh thấy sắc mặt mẹ mình bỗng trở nên buồn bã thì giật mình.
Cậu lo lắng, cẩn thận hỏi: "Chẳng lẽ nhị tỷ với tam tỷ gả đến nhà không tốt ạ?" Cậu nhớ mang máng là không phải vậy. Vì lão Thang có tư tưởng "trọng nam khinh nữ", coi con gái như "vốn liếng" để đổi chác, nên hai người tỷ tỷ này vốn rất mạnh mẽ, luôn muốn chứng minh cho lão Thang thấy con gái gả đi cũng có thể sống tốt không kém gì con trai.
Bởi vậy, trong việc chọn chồng, nhị tỷ và tam tỷ rất có chủ kiến. Lão Thang đối với hôn sự của con gái thực ra không quản nghiêm — đó là vì lão Thang chẳng để tâm, nếu là Tứ Lang thì lão Thang đã lo chọn con dâu từ thuở nhỏ rồi. Vì lão không quan tâm, tính tình Tưởng Vân lại nhu nhược, nên hai cô con gái đều tự mình quyết định hôn sự.
Thang Hiển Linh thầm nghĩ: hai tỷ gả xa, tám phần là muốn trốn lão Thang xa chút.
Đại tỷ Thang Xảo Nhất thì khác, thật thà hiếu thuận, đúng là kiểu "trưởng tỷ như mẹ". Khi tìm nhà chồng, nàng nghĩ làm nông cũng được. Lâm gia có gia cảnh khá giả, lại ở gần thành Phụng Nguyên, sau này nàng còn có thể đi lại giúp đỡ nhà mẹ đẻ.
Cha mẹ cậu vốn là dân từ nơi khác đến, không có họ hàng thân thích cùng huyết thống tại đây. Thang phụ lúc sinh thời vẫn thường than vãn rằng dân lưu vong bám trụ lại thành thì không bằng những hộ gia đình khác trên phố, vốn có anh em thủ túc, họ hàng làng xóm ở các thôn ngoài thành hỗ trợ lẫn nhau.
Thang Xảo vẫn luôn ghi khắc lời này trong lòng, bởi vậy khi bà mối giới thiệu nhà họ Lâm, đại tỷ đã gật đầu ưng thuận ngay.
Đại tỷ gả vào nhà họ Lâm, ngày lễ ngày tết thường xuyên vào thành thăm nom gia đình. Nhị tỷ và tam tỷ nhìn thấy đại tỷ mình da dẻ sạm đen, bàn tay thô ráp, quần áo lúc nào cũng xám xịt thì cảm thấy khổ quá. Cả hai vốn lớn lên ở thành Phụng Nguyên, dù Thang gia sống tiết kiệm nhưng vẫn là dân thành thị, cứ ngỡ thế là vất vả rồi, nay nhìn đại tỷ mới thấy nghề nông ở thôn quê cực nhọc đến nhường nào.
Đến lượt hai người chọn hôn sự.
Nhị tỷ gả tới Thôi Lâm trấn phía dưới thành Phụng Nguyên, nhà chồng làm nghề buôn lương thực. Từ thành Phụng Nguyên đi Thôi Lâm trấn, ngồi xe ngựa cũng chỉ ba ngày, gửi tin trước, cộng thêm thời gian nhị tỷ thu xếp, theo lý sáu bảy ngày là có thể về nhà.
Thế nhưng đã mười ngày trôi qua, vẫn không thấy bóng dáng nhị tỷ.
Tam tỷ gả xa nhất, ở phủ Thạch Kinh phía Tây Bắc thành Phụng Nguyên. Nhà chồng là tiểu thương buôn vải vóc trong phủ huyện, tính ra là người có tiền nhất trong ba tỷ muội. Tam Nương dung mạo tốt, rất xinh đẹp.
Lão Thang tuy có nhiều điểm không tốt, nhưng về vóc dáng thì không thể chê vào đâu được. Con cái Thang gia ai nấy đều cao ráo, làn da trắng trẻo thừa hưởng từ Tưởng Vân.
Thang Hiển Linh hiện giờ tuy hơi gầy nhưng cậu tự đánh giá mình cũng phải cao tầm 1m77 hay 1m78 gì đó, tỷ lệ cơ thể rất cân đối. Không phải cậu tự khoe khoang, nhưng đúng là chân dài eo thon. Chẳng thế mà mỗi lần cậu thắt tạp dề, mắt Thiết Ngưu cứ đờ ra nhìn trân trân, dù miệng vẫn luôn càm ràm bảo cậu gầy.
Thực ra thì... hì hì.
"Chờ thêm chút nữa xem sao, có lẽ đang ở trên đường rồi. Nhà chồng hai đứa nó của ăn của để cũng khá, những năm trước về thăm ta và cha con đều mang theo rất nhiều quà cáp..." Tưởng Vân nói. Lão Thang lúc ấy nhìn đống đồ sính lễ mà chỉ thở dài một câu: "Con rể thì vẫn chẳng bằng con trai ruột."
Lời này chẳng khác nào dội gáo nước lạnh vào lòng hai chàng rể, làm các con gái đứng ở giữa cũng khó xử. Kể từ sau khi Nhị Nương và Tam Nương mang thai, liền tù tì hai ba năm trời hai tỷ ấy cũng không về nữa.