Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 35

  "Mẹ, mẹ đừng động đậy." Thang Hiển Linh đóng cửa hàng lại, đỡ Tưởng Vân ngồi xuống. Thấy mu bàn tay và cổ tay của Tưởng Vân đều có vết cào, mặt còn bị trầy da một mảng nhỏ do móng tay cào phải, cậu nhíu mày: "Con đi lấy nước để rửa sạch vết thương."

Còn phải dùng nước sôi để nguội mà rửa nữa.

May dạo này trời nóng, Thang Hiển Linh mỗi sáng phải dậy sớm làm việc, thường khát nước, vì vậy sau khi nấu xong nồi đậu đỏ liền tiện tay đun cả nồi nước ấm, giờ đã nguội cả rồi.

Tưởng Vân một tay kéo cổ tay áo che vết thương, nói: "Không sao đâu."

"Rửa một chút cho sạch đã." 

Thang Hiển Linh ấn vai bà xuống, bảo ngồi yên đừng nhúc nhích, lại lầm bầm một câu:

"Mẹ chồng nàng dâu nhà kia tâm tư độc địa, móng tay khéo còn mang độc, ta đi ngay rồi về."

Tưởng Vân ngồi trên ghế nghe vậy thấy buồn cười. Bà cười một chút, thấy Ngũ ca nhi đi vào bếp rồi, khóe mắt lập tức đong đầy nước mắt. Thần sắc rất phức tạp, đủ loại cảm xúc đan xen, khiến người ta khó lòng phân biệt.

Trước ngày hôm nay, Tưởng Vân chưa từng nghĩ đến việc động thủ với người khác, cãi nhau, giằng xé với người ta trên đường cái, trước cửa hàng của người ta. Hôm nay đã làm, bị thương do cào cấu. Vết thương không đau, nhưng trong lòng bà rất khó chịu.

"Chỉ một chút chuyện nhỏ như vậy, mà phải chịu đựng mấy cái cào cấu này. Trước đây bà đã làm gì."

"Làm gì cũng lo trước lo sau, sợ cái này sợ cái kia, không chỉ bản thân bà thành thật, nhịn một chút, nhường một chút, mà còn dạy dỗ cả mấy đứa con, dạy Ngũ ca nhi không tranh không giành, thành thật nghe lời."

Thang Hiển Linh xách ấm trà quay lại, thấy Tưởng Vân ngồi trên ghế ở cửa hàng, có lẽ nghe thấy tiếng bước chân của cậu, bà vội vàng lau nước mắt. Thang Hiển Linh khựng lại, rồi nhanh chóng bước tới.

Cậu vốn không biết cách khuyên người khác đừng khóc, nhưng hôm nay, cậu có thể khóc cùng Tưởng Vân một trận.

Tưởng Vân hôm nay thật lợi hại —— xông pha, chịu đòn, không hề lùi bước, đúng là "quân công chương".

"Mẹ, trước tiên rửa sạch vết thương, đừng băng bó nhé, thời tiết nóng sợ bị nhiễm trùng." Thang Hiển Linh rót nước chậm rãi, rửa sạch vết thương cho Tưởng Vân.

Tưởng Vân để Ngũ ca nhi chăm sóc mình.

Thang Hiển Linh làm xong, thấy Tưởng Vân không khóc nữa. Mặc dù cậu không hiểu vì sao Tưởng Vân khóc lúc nãy, nhưng hiện tại không khóc nữa, cậu cũng không cần khóc theo, cũng tốt.

"Buổi trưa con đi mua đồ ăn..."

"Ta đi cho." Tưởng Vân nói.

Thang Hiển Linh hơi ngạc nhiên. Hôm nay trên phố náo loạn như vậy, nhà cậu và nhà họ Triệu chắc chắn bị người ta bàn tán. Cậu còn tưởng rằng Tưởng Vân sẽ ngại ngùng, không ngờ Tưởng Vân lại có thể ra ngoài vào lúc này.

"Mẹ có sao không? Triệu Đại Lang dù gì cũng là nam lang, cả ngày làm việc nặng."

Thang Hiển Linh không cùng Tưởng Vân bàn cãi về việc sức lực hắn không hề nhỏ, cười ha hả: "Con có cây cời lửa, mẹ không nghe thấy tiếng gõ bụp bụp mấy cái vào Triệu Đại Lang sao?"

"Không nghe thấy, lúc đó quá ồn ào. Hắn ăn đau là tốt rồi, sau này sẽ không dám đánh chủ ý vào nhà mình nữa." Tưởng Vân gật đầu nói.

Thang Hiển Linh xoay cổ tay một chút, bắt đầu thu dọn nốt công việc, bảo Tưởng Vân đừng động tay: "Mẹ đi mua cơm trưa đi, chỗ này không còn việc nặng nữa, con sắp dọn xong rồi."

"Được." Tưởng Vân không khách sáo với Ngũ ca nhi, đi vào bếp cầm cái rổ và cái bát lớn lên phố. Bà bước ra khỏi cửa hàng, người đi đường thi nhau nhìn bà. Tưởng Vân vốn quen sống kín đáo suốt mấy chục năm, cho dù có ý nghĩ muốn thay đổi, nhưng nhất thời vẫn chưa quen, bà đành căng da đầu, cố chịu chứ không quay người trốn vào nhà.

"Phải tự ép mình một phen thôi." Tưởng Vân tự nhủ.

Bà nhìn quanh một vòng, rồi đi về phía tiệm sủi cảo hấp.

Chuyện Thang Ngũ ca, một phu lang góa chồng, xách cây cời lửa xông đến tiệm bánh rán đường, động thủ đánh nhau với Triệu Đại Lang trên phố,  ngay lúc này chính là chủ đề bàn tán nhiều nhất của các cửa hàng trên phố Chính.

'Một tiểu phu lang mà xách cây gậy to như vậy tới trước cửa hàng Triệu gia.'

Có người khoa chân múa tay tả cái gậy lớn cỡ nào.

'Thang Ngũ ca lá gan thật lớn.'

'Triệu Đại Lang ăn mấy cây còn không kịp trở tay.'

'Hay là nhường Thang Ngũ ca?'

Lão bản nương quán sủi cảo nghe mà phi cười trong lòng. Nói gì mà Triệu Đại Lang nhường? Ai tin? Hai nhà đã xé rách mặt, Triệu Đại Lang là thứ gì tốt, còn biết nhường? Rõ ràng là đánh không lại Thang Ngũ ca.

"Lời này ngươi nói sai rồi. Tục ngữ có câu thỏ nóng nảy cũng cắn người. Triệu gia khinh người đến tận đầu mẹ con Thang gia rồi, Thang Ngũ ca trong cơn giận dữ, trong tay lại có cây cời lửa, làm sao có thể nói Triệu Đại Lang nhường nhịn được."

Có người không nhìn thấy trận đánh đó, lúc này nghe thực khách nói, liền hỏi: "Chuyện gì vậy? Sao một phu lang góa chồng lại động thủ ngoài đường."

Lão bản nương quán sủi cảo lập tức kể lại đầu đuôi, sợ người khác thêm mắm dặm muối mà thiên vị Triệu gia. Thực khách nghe xong liền tức giận, mắng Triệu gia không tiếc lời.

Đúng lúc này, Tưởng Vân tới, xách theo cái rổ đứng ở cửa: "Có ai không? Ta tới mua sủi cảo hấp."

"Có đây." Lão bản nương vừa quay đầu thấy là thẩm Thang gia, trước tiên hơi ngượng ngùng – dù sao lúc nãy vừa nói sau lưng người ta – nhưng cũng lập tức cất cao giọng: "Ôi chà, Tưởng thẩm tới rồi sao?"

Các thực khách đang ngồi ăn trong cửa hàng vừa nãy còn thảo luận sôi nổi, hiện giờ đã phản ứng lại nói nhỏ tiếng hơn, có người vẫn chưa rõ đầu đuôi thì tiếp tục nói.

Lão bản nương vội vàng tiến đến tiếp đón.

"Thẩm muốn dùng món gì?"

Tưởng Vân gọi món muốn một phần chay, một phần mặn, còn muốn hai chén cháo Đậu Tử.

" Vẫn như cũ, hai chén đựng chung." Tưởng Vân đưa chén lớn qua.

Lão bản nương nhận lấy, thấy mu bàn tay Tưởng thẩm chi chít vết cào, liền mắng luôn: "Mẹ chồng nàng dâu Triệu gia đúng là độc địa, thẩm xem tay mình này."

"Vừa rồi Ngũ ca nhi đã giúp ta rửa bằng nước sạch rồi, trời nóng nên không tiện băng bó, trong nhà cũng không có thuốc mỡ, vài ngày là khỏi thôi." Tưởng Vân nói.

Lão bản nương thở dài: "Thẩm thật là người tốt quá mức."

"Trước kia cứ nghĩ cùng ở một con phố, ai nấy đều mưu sinh, chẳng ngờ nhà người ta lại khinh thường hai mẹ con ta, nói chúng ta tiện tịch. Coi như lần này nhìn thấu Triệu gia, về sau không qua lại nữa." Tưởng Vân nói.

Lão bản nương chau mày dựng thẳng: "Ta vốn cũng làm buôn bán, nhà hắn chỉ mở mỗi quán bánh rán đường mà mắt mọc đến tận đỉnh đầu, xem thường người này người nọ, không biết còn tưởng nhà hắn làm quan."

Nhà bà cũng làm buôn bán, Triệu gia nói ai "tiện"?!

Nếu dám nói trước mặt bà rồi xem bà mắng thế nào. Ngũ ca nhi động thủ là đúng.

Hôm ấy, Tưởng Vân mang về nhiều cháo Đậu Tử hơn mọi khi, sủi cảo cũng được tặng thêm vài cái.

Tưởng Vân vừa đi khỏi, cửa hàng lại bắt đầu bàn tán.

"Vị vừa rồi là mẹ Thang Ngũ ca sao?", "Sao lớn tuổi như vậy? Trông cũng gầy gò, trên tay, trên mặt có phải còn bị trầy da không?"

Có người nói: "Tưởng thẩm năm mươi mấy tuổi rồi, nói ra cũng thật không dễ dàng."

'Triệu gia có nam lang, lại chỉ chọn nhà Thang gia mà bắt nạt, đúng là không còn thiên lý.'

'May mà Thang Ngũ ca lợi hại, xương cốt cứng, đánh trả được, bằng không thì thảm rồi.'

. . . .

Tiệm màn thầu nhà họ Lư.

Lư Tam Nương thấy Tưởng thẩm và Ngũ ca đã quay về, mới dám chạy ra hậu viện hỏi cha mẹ và đại ca: "Thế nào rồi? Ngũ ca không bị thương chứ?"

"Tam Nương, con là tiểu cô nương sao lại hứng thú với đánh nhau như vậy?" Trần Xảo Liên sợ con gái học tính tình bá đạo, sau này về nhà chồng sẽ khiến người ta không yêu.

Lư Tam Nương nói: "Không phải con hứng thú đánh nhau, mà là Triệu gia khi dễ người ta. Mẹ, nếu có người cũng khi dễ lên đầu con, chẳng lẽ con phải nhịn cho qua?"

"Này cũng không phải, còn có đại ca với nhị ca con mà, bọn họ đứng ra là có thể che chở cho con." Trần Xảo Liên nói.

Tính tình nữ lang không thể quá cứng, nhưng cũng không thể quá mềm yếu để ai muốn bắt nạt thì bắt nạt.

Trần Xảo Liên nhất thời cũng không biết nên dạy thế nào, nghĩ thầm sau này phải chọn cho Tam Nương một nhà chồng thật tốt, cả nhà tính tình đều hiền hòa thì mới yên tâm.

Lư phụ xoa đầu nữ nhi: "Không sao, ta thấy Thang Ngũ ca cũng không bị thương."

"Đại ca có hỗ trợ không?" Lư Tam Nương thở phào, lỡ miệng nói luôn: "Không thì ta lấy gậy giúp một tay."

Lư phụ: "Gậy gì cơ?"

"Ta đã nói rồi, sao trong tay đại ca ngươi lại có gậy gộc?" Trần Xảo Liên trừng nữ nhi. "Không được gan lớn như vậy. Gậy đó mà làm người ta bị thương, nhỡ phường lại tuần tra đến phố Chính, thấy đánh nhau ẩu đả, ăn trượng hình cũng không phải chuyện nhỏ."

Lư Đại Lang vội đỡ lời cho muội muội: "Không phải nàng. Là ta sợ cha mẹ chạy ra hỗ trợ không khéo lại bị thương, nên cầm theo để hù dọa Triệu gia, chứ không phải để đánh."

"Như vậy thì được." Lư phụ gật đầu. Ông biết Đại Lang vốn trầm ổn, chưa thấy bao giờ phát hỏa hay đánh nhau. Cả nhà sống trên phố, lại làm buôn bán, hòa khí sinh tài, sao có thể ngày nào cũng va chạm miệng lưỡi với người ta.

Trần Xảo Liên thấy vậy cũng chỉ dặn: "Lần sau không được như thế nữa." Trong lòng bà đang lo cho hôn sự của Đại Lang, giờ còn phải lo nhà chồng của Tam Nương, xem ra phải sớm tìm mà lựa cho kỹ.

. . . .

Tại tiệm thịt heo.

Chu Hương Bình đang giải thích chuyện vừa xảy ra cho Chu Tứ. Hôm nay bà đưa cơm muộn, Chu Tứ còn thầm nghĩ: Hay là có chuyện gì vướng bận? Giờ này đáng lẽ phải đến rồi.

Hôm nay vợ ông mang cơm chậm hẳn nửa canh giờ.

Đến khi Chu Hương Bình xách hộp đồ ăn đến cửa tiệm, vừa đưa hộp cho nam nhân nhà mình, Chu Tứ vừa nhìn thấy tóc tai bà rối tung, áo quần nhăn nhúm, liền hoảng sợ đến mức suýt rơi cả dao mổ heo.

"Có người ức h**p ngươi sao?" Chu Tứ hỏi.

Chu Hương Bình trợn trắng mắt: "Đem cái dao đó bỏ xuống, hù khách chạy hết thì còn buôn bán gì?" Rồi nói tiếp: "Thang gia với Triệu gia vừa đánh nhau đấy."

Chu Tứ nghe thấy không phải vợ mình bị ủy khuất mới yên tâm, đặt dao xuống, mở hộp cơm. Cơm đã nguội lạnh, nhưng ông chẳng để ý, xúc vài muỗng ăn tạm, vừa nhai vừa nói: "Triệu gia? Cái nhà bán bánh rán đường kia mà dám khi dễ Thang gia?"

Chu Hương Bình một tay chống hông, một tay vuốt tóc: "Không phải sao? Ta xách cơm vừa đi đến phố Chính đã nghe Ngũ ca nhi đang mắng người. Nghe ngọn ngành rồi, kỳ thật chẳng cần so đạo lý, chắc chắn là Triệu gia sai trước."

Chu Tứ gật gù, miệng vẫn còn cơm: "Thang gia thì còn có thể đi bắt nạt ai? Cả phố người ta buôn bán, chỉ có lão Thang là thật thà nhất. Nhà đó không thân không thích, trước còn là lưu dân từ thành Phụng Nguyên trôi dạt tới, buôn bán chỉ dựa vào mỗi tính chân thật."

Rồi ông hỏi: "Ngươi cũng chạy lên hỗ trợ đánh nhau? Bảo sao áo quần lộn xộn thế."

Tính vợ ông vốn lanh lẹ, đanh đá, không đứng ngoài cho được.

"Đương nhiên. Ngươi không thấy cảnh tượng đó đâu, ầm ĩ vây cả phố. Ta nhìn là hiểu ngay. Lư gia cũng rối beng, Lư Đại Lang cầm gậy nhưng cầm mà không dám quơ, nhìn mẹ hắn kề sát mẹ chồng Triệu gia xô qua xô lại, còn cha hắn đứng ngoài miệng thì la: 'Không được đánh! Không được động thủ!' vô dụng hết sức."

"Ta chịu không nổi, bước lên liền xách tóc lão nương Triệu Đại Lang, lại véo cho mấy cái ..."

Chu Tứ chen vào: "Ngươi có bị thương không?"

Chu Hương Bình đắc ý vỗ ngực: "Nực cười, ta mà để bà ta làm ta bị thương sao được? Chỉ tội Tưởng tẩu bị cào vài đường. Ta còn đến chậm đấy."

Chu Tứ gật đầu: "Không muộn. Nếu ngươi không lên, có khi bị nặng hơn."

Chu Hương Bình gõ nhẹ tay vào cánh tay nam nhân: "Ngươi đoán xem có chuyện gì?"

Chu Tứ ngẩng đầu khỏi bát cơm, hỏi chuyện gì. Ông nếu không hỏi thì cơm này cũng đừng hòng ăn cho yên. Ông vừa nghe vừa tiếp tục ăn cơm, ăn ăn, nghe nghe rồi ngẩng đầu lên.

"Triệu gia thật là không biết xấu hổ." Chu Tứ nói.

Chu Hương Bình hừ mũi: "Không phải sao? Giới thiệu cho người ta một tên ngu ngốc, lại còn hơn ba chục tuổi, tính ra tuổi đó có thể làm cha Ngũ ca nhi luôn."

Chu Tứ bật lại ngay: "Nói vậy không đúng, hơn ba chục sao làm cha Ngũ ca được, có mà sinh không kịp." Rồi nói tiếp: "Muốn nói người trước đó, dù sao cũng là cử nhân, tuy Thang gia không được lợi, lại tốn tiền bồi lễ, nhưng dù sao cũng coi như có mặt mũi. Còn tên ngốc này thì mặt mũi gì mà bù vào được."

Chu Hương Bình luôn luôn không quen nhìn chồng mình thổi phồng lão cử nhân gì đó. Hồ Khang cái lão già như vậy có gì đáng ngưỡng mộ. Bà biết chồng nói đến cử nhân, nếu thuận lợi làm quan thì dòng dõi sẽ khác biệt, nói to tát, tốt đẹp. Đàn ông không phải là phụ nữ, phu lang như họ, không biết làm vợ, làm phu lang khó khăn thế nào, chỉ nghĩ đến vinh danh tổ tông. Họ cảm thấy Ngũ ca nhi chịu khổ, chịu ấm ức chẳng đáng nhắc đến.

Mà đúng thôi, tất cả cũng nhờ phần mộ tổ tiên nhà Hồ Khang bốc khói mà ra, Thang gia chịu uất ức gì thì cũng đành chịu.

"Cái ông cử nhân đó chết sớm cũng coi như phúc," Chu Hương Bình nói, "Chứ không thì ngươi còn ngày ngày thổi phồng cho cố, ta nghe thôi cũng phiền, cơm cũng chẳng buồn nấu cho ngươi."

Chu Tứ hừ một tiếng: "Nữ nhân như ngươi, đúng là tầm nhìn hạn hẹp. Ngươi thử nghĩ xem, nếu ta mà có con rể làm quan ..."

"Thì ngươi chẳng khác gì lão Thang kia," Chu Hương Bình nói ngay, "Chết dí trên giường, còn con gái nhà ngươi thì lại bị chê là con gái của đồ tể, không được bỏ vợ để cưới vợ mới, lại càng không được nạp mấy phòng thiếp." Nói rồi bà lạnh giọng: "Ngươi muốn nói nữ nhân tụi ta mắt hẹp, ta còn tưởng ngươi sống dư dả quá nên trong lòng mới rảnh rỗi mà mơ mộng vớ vẩn."

Chu Tứ nghẹn họng, nói không hết câu: "Nói gì vậy."

Chu Hương Bình chẳng thèm đáp nữa.

Hôm ấy, cửa hàng bánh rán đường nhà Triệu đóng cửa sớm. Thang gia cũng thế, buổi trưa đã kéo cửa xuống, nhưng vốn dĩ Thang Ngũ ca chỉ bán cơm sáng, quen nghỉ sớm, nên chẳng lạ.

Người đi ngang qua cửa Triệu gia ai cũng phải nhổ một ngụm nước bọt cho hả giận.

Thôi Đại Bảo thì mãi đến chiều mới nghe chuyện. Sáng nào y cũng đi mua cơm rồi về ngay, nên trưa lúc Thang lão bản gây chuyện, y không có mặt. Đến khi nghe bà con trong xóm kể, y ngẩn người, còn Tôn Đậu Tử đứng cạnh thì sợ hết hồn.

"Thang lão bản xách gậy đánh Triệu Đại Lang? Sao mà lợi hại dữ vậy." Tôn Đậu Tử tròn mắt, rồi lại nói: "Ở làng ta cũng có mấy người phu lang dữ lắm, nhưng chỉ dữ trong nhà, chửi chồng mình thì được, chứ ra ngoài thì chẳng dám động tới ai."

Thôi Đại Bảo ban đầu chỉ nghe chuyện Thang lão bản đã thấy lạ, lại nghe phu lang nhà mình nói thế thì lập tức lên tiếng: "Đậu Tử, ngươi không được ở nhà chửi ta đâu đó."

"Ta... ta đâu có chửi ngươi." Tôn Đậu Tử quýnh quáng đáp.

Thôi Đại Bảo cười hì hì: "Cũng phải, ngươi là người hiền nhất, cũng là người thương ta nhất." Y nói tỉnh bơ như lẽ thường.

Tôn Đậu Tử thì đỏ mặt, ban ngày ban mặt mà y nói mấy lời ấy, ngượng muốn chết.

"Ngươi coi trong nhà còn thuốc trị thương không? Nếu có thì lấy ra, chiều ta tiện đường đi lấy sữa bò rồi đưa luôn." Thôi Đại Bảo nói.

Tôn Đậu Tử gật đầu lia lịa: "Đúng đúng, Thang lão bản người tốt như vậy, không biết có bị thương không."

"Hắn mà bị thương nặng, không biết mai còn bán cơm sáng không nữa." Thôi Đại Bảo buột miệng.

Tôn Đậu Tử liền trách: "Đại Bảo, không được nghĩ vậy. Người mới là quan trọng, bị thương thì nghỉ ngơi chứ."

"Đúng đúng đúng, ngươi nói phải, ta không có ý kia." Thôi Đại Bảo vội vàng sửa.

Tôn Đậu Tử biết tính chồng mình vốn thế, miệng nhanh hơn nã, chỉ nghĩ đến chuyện ăn uống. Nếu thật sự là loại người vô tình vô nghĩa, chỉ lo chuyện cơm sáng, thì đã chẳng bảo hắn lục tìm thuốc trị thương để đem qua cho Thang lão bản.

"Nếu là đánh nhau mà xây xước, chắc phải lấy thuốc ngoại thương. Ta đi tìm thử, chắc còn." Hắn nhớ lần trước chặt thịt không cẩn thận bị cắt trúng, cắt một miếng da, máu chảy lênh láng, hắn tùy tiện quấn quấn rồi còn tiếp tục xuống bếp.

Hôm đó Đại Bảo về sớm, trông thấy miếng vải dính máu thì biết có chuyện, mắng hắn một trận, không cho nấu cơm nữa, bắt đi mua thuốc cầm máu đàng hoàng.

Trước kia ở nhà ca tẩu, ngã xước da thì chỉ lấy tro đáy nồi chà bừa cho cầm máu, chưa từng dùng thuốc trị thương bao giờ. Hắn thấy chẳng có gì quan trọng. Nhưng Đại Bảo hung dữ lắm, nói sao lại không quan trọng, chảy bao nhiêu máu như thế.

Mấy ngày sau, hắn cũng không xuống bếp, toàn ăn đồ mua ngoài hoặc cha chồng nấu.

Mới gả vào, Tôn Đậu Tử cứ tưởng mình sẽ bị dọa chết, phu quân không để hắn nấu cơm, còn mua đồ ăn ngoài, cha chồng thì hầu hạ, tốn biết bao nhiêu tiền, hắn lại ngồi không ăn mà thấy bứt rứt.

"Tìm được rồi." Tôn Đậu Tử cầm thuốc cầm máu đưa ra, nhớ lại chuyện trước kia, tự nhiên trong lòng ngọt lịm. Hắn nói với Đại Bảo: "Ta đâu có mắng ngươi, thương ngươi không hết."

Thôi Đại Bảo sửng sốt, cúi nhìn thấy mặt Đậu Tử cũng đỏ lên vì thẹn, trong lòng vui khỏi nói, đắc ý đến mức phải nói lớn: "Ngươi thương ta thì ta thương ngươi!"

Đúng lúc ấy, cửa hàng Thang gia bị gõ cốc cốc.

Chu Hương Bình, sau bữa trưa thì đem thịt đến. Tưởng Vân mở cửa, thấy bà thì vội mời vào: "Đều là ta tự qua lấy, sao bữa nay ngươi lại tự mình mang tới?"

"Không muốn nói chuyện với lão Chu, qua đây tán gẫu với tẩu đấy." Chu Hương Bình vừa nói vừa đưa gói thịt.

Tưởng Vân tiếp lấy, liền gọi Ngũ ca nhi ra.

Thang Hiển Linh đón thịt, nói: "Giờ thì mẹ với Chu tẩu nói chuyện cho vui, việc bếp chẳng còn bao nhiêu, một mình ta làm cũng được."

Một lát sau lại bưng ra chén nước ngọt đậu đỏ táo đỏ, thêm một đĩa thịt hươu khô và bánh hạch đào.

Chu Hương Bình không đụng bánh hạch đào, nghĩ thứ đó quý, bèn chọn miếng thịt khô ăn thử. Nhưng vừa cắn một miếng, hương vị lại hoàn toàn không giống thịt heo, bà kinh ngạc hỏi: "Này là cái gì thế?"

"Trước đó Thiết Ngưu đem tới con hươu, Ngũ ca nhi làm thành thịt khô đó." Tưởng Vân đáp.

Chu Hương Bình nghe là thịt hươu thì hốt hoảng rụt tay: "Ta không dám ăn nữa, thịt hươu quý lắm."

"Tẩu tử cứ ăn đi," Thang Hiển Linh nói, "Thịt hươu có quý cũng không bằng công lao hôm nay của tẩu. Nếu không có tẩu giúp một tay, mẹ ta chịu thiệt lớn rồi."

Khi đánh nhau, cậu còn để ý xem Tưởng Vân có bị chen lấn xô đẩy hay không. Kết quả vừa liếc đã thấy vị tẩu tử này miệng thì hô 'đừng đánh', tay thì kéo người còn mạnh hơn ai hết. Thế là cậu yên tâm đánh Triệu Đại Lang, khỏi phải phân tâm lo Tưởng Vân.

Chu Hương Bình xua tay: "Không cần thịt khô gì đâu. Ta thấy sai thì giúp một tay, không thể để người ta bắt nạt như vậy."

"Ta hiểu," Thang Hiển Linh nói nghiêm chỉnh rồi bật cười, "Chu tẩu tử vốn là người ngay thẳng tốt bụng. Với lại, chúng ta giúp qua giúp lại, nhà ta cũng được lợi từ nhà tẩu mà."

Thịt heo họ vẫn mua giá gốc thật.

Chu Hương Bình nghe xong liền cười sảng khoái: "Vậy được, ta cũng khỏi khách khí, đẩy qua đẩy lại mệt người."

"Đúng đấy." Tưởng Vân chen vào.

Thang Hiển Linh vốn thích cái tính lanh lẹ của Chu Hương Bình. Trước đây cậu đi mua thịt, ấn tượng ban đầu với Chu Tứ—lão bản tiệm thịt heo—không tốt lắm, thấy người kia khôn khéo quá. Chu Hương Bình lại chỉ là phụ nhân phố chợ, thích buôn chuyện, giọng lớn.

Nhưng lâu dần mới biết hai vợ chồng đều tốt tính, không tham tiện nghi người khác. Nhà Chu Tứ bán thịt còn giữ giá như cũ, dù chà bông mỗi ngày đều đắt đỏ, vậy mà vẫn để giá gốc cho cậu, cậu biết rõ nhưng chưa từng nói ra.

Dù có tính bốn văn một lạng như cũ thì cũng không sao.

Thang Hiển Linh đem thịt vào bếp xử lý, để mặc Tưởng Vân với Chu Hương Bình ngồi trò chuyện.

. . . .

Ở gian trước cửa hàng.

Chu Hương Bình mở đầu bằng việc mắng Triệu gia một trận, Tưởng Vân nghe mà cứ gật mãi.

"Tẩu tử giờ ngươi đừng lo nữa. Lần này đã đánh một trận rồi, nhà ngươi sẽ yên ổn vài năm, chẳng ai dám chọc nữa. Ngũ ca nhi như giờ là tốt đấy."

Tưởng Vân nhỏ giọng: "Ta biết, trước kia ta mềm yếu quá, hại Ngũ ca nhi chuyện hôn sự..."

"Chuyện cũ bỏ đi. Từ giờ về sau hãy nhìn phía trước. Dù sao tên họ Hồ kia cũng chết cả rồi."

"Phải phải phải."

"Giờ Ngũ ca nhi cứng rắn rồi. Dù ngươi có muốn tìm hôn phối cho hài tử thì cũng cứ từ từ mà chọn, đừng trách Ngũ ca nhi đanh đá. Đanh mà đúng chỗ cũng là phúc."

Tưởng Vân vội nói: "Không trách, ta trách ai cũng sẽ không trách Ngũ ca nhi. Ta biết Hương Bình ngươi là người có lòng tốt."

Chờ Thang Hiển Linh làm chà bông với hun khói thịt xong, lại vác đòn gánh đi lấy nước. Đi ngang qua cửa hàng, Chu Hương Bình vừa thấy liền kêu: "Muốn ta đi cùng ngươi một đoạn không?"

"Tẩu tử, ngươi sợ Triệu gia chắn đường không cho ta múc nước chắc?" Thang Hiển Linh cười, bộ dạng "ai dám thử thì cứ tới".

Chu Hương Bình nhìn thấy thế thì bật cười ha hả: "Ta nghĩ nhiều thật."

Ngũ ca nhi giờ khác trước quá rồi.

Tưởng Vân cảm thán: "Nếu Thiết Ngưu ở đây thì tốt."

Chu Hương Bình hỏi ngay: "Thím nói cái tiểu lang quân làm giúp việc nhà ngươi ấy hả? Đúng là người tốt thật, ta chưa thấy ai làm việc lanh lẹ như vậy, sức thì lớn, làm việc thì nhanh. Hắn về quê làm gì vậy? Còn trở lại không?"

"Còn tới, chậm nhất hai ba hôm nữa là về."

Thang Hiển Linh nói xong liền xách thùng ra cửa.

Ngày hai mươi chín cuối tháng này, Hoàng Phủ Thiết Ngưu sẽ mang theo toàn bộ của hồi môn tới nộp sính lễ cho cậu.

Triệu gia khóa chặt cửa trước cửa sau, Thang Hiển Linh đi lấy nước vẫn còn mải tự biên tự diễn đủ kiểu kịch bản trong đầu về Triệu gia nếu lại dám qua gây sự thì đối phó thế nào. Nhưng kết quả chẳng có chuyện gì.

Quả nhiên là loại chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.

Múc nước lần thứ hai, cậu lại nghĩ tới Thiết Ngưu.

Bên phía Hoàng Phủ Thiết Ngưu.

Tối hôm qua, hắn thúc la chạy thẳng vào núi. Ngựa quen đường cũ, đêm tối cũng không làm hắn chậm lại, chẳng mấy chốc đã về được căn nhà nơi rừng núi. Hắn gom hết đồ tiết kiệm mấy năm: da hổ, lông cáo, dược liệu... tất cả đều đóng gói vào cái sọt lớn.

Trời vừa sáng, hắn bắt tay xử lý tấm da hươu — chính con hươu từng đem cho Thang Hiển Linh. Ở thành Phụng Nguyên lưu lại mấy ngày, chưa kịp xử lý, giờ da đã bốc mùi.

Nhưng nếu đem rửa qua nước lúc này thì da sẽ cứng và nát hỏng.

Có mùi cũng không sao, xử lý xong sẽ ổn.

Hắn dùng dao nhỏ cạo sạch gân và màng thịt còn sót, nấu nồi nước vôi với bồ kết rồi đem da ngâm vào. Tấm da này đẹp, hắn mong trước lễ thành thân có thể làm được cho Thang Hiển Linh một tấm áo lông.

Nhưng nghĩ lại — chỉ riêng bước ngâm, lặp lại nhu chế, đã mất cả tháng.

Quá lâu...

Mấy năm sống trong núi, hắn thích tĩnh lặng, thích đi lại trong rừng, chẳng cần ai, chẳng thích nói chuyện với người.

Vậy mà hiện tại, chỉ mới ngâm da thôi mà hắn đã ngồi không yên.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu nhìn về hướng thành Phụng Nguyên, cuối cùng nói: "Thang Hiển Linh... da này ta đưa không kịp cho ngươi. Ta chờ không nổi, ta muốn gặp ngươi."

Hắn thu dọn tay nải, đặt sọt lên lưng la, rồi xách theo thùng da đang ngâm, xuống núi đi vào thôn.

"Trương thúc, da ta đã làm được đến đây, chỉ còn lại phần ngâm nhu chế. Nhờ thúc làm giúp phần còn lại."

Hắn đem da giao cho người anh em kết nghĩa của nghĩa phụ lúc còn sống của mình.

Trương thúc khi trước cũng là thợ săn, sau thành thân thì bảo trong núi quá đỗi vắng lặng nhàm chán, lại không đành lòng để phu lang chịu khổ chốn rừng sâu, bèn về thôn làm ruộng, dựng nghiệp của người nông phu.

Hoàng Phủ Thiết Ngưu thuở trước còn tưởng, núi lớn khoáng đạt tự tại, cùng thú hoang chim hoa làm bạn, tiêu dao bậc nhất, sao lại vắng lặng cho được. Nhưng giờ hắn đã hiểu.

Hắn muốn từng phút từng giây được ở bên Thang Hiển Linh.

Trương Hoài nói: "? Ngươi vội vàng như thể chạy nạn vậy? Sao lại thu xếp cả một đống lớn đồ như thế, định trở về nhà cha ruột ngươi à?"

"Không phải, ta vào thành Phụng Nguyên cưới phu lang. Chờ định xong ngày, ta mời Trương thúc với Vương a thúc vào thành uống rượu mừng."

Trương Hoài:???

"Lần trước quan môi đến đây, nói là tìm hôn sự cho ngươi, ta còn tưởng rằng nghe lầm. Với cái tính tình của ngươi, xem ai cũng chẳng để ý, sao lại nghĩ đến việc cưới phu lang. Bây giờ thật sự là vậy à, ngươi mau nói là người nhà nào đi, đừng để bị người ta lừa gạt."

"Không lừa được. Hắn tên Thang Hiển Linh, phu lang tốt nhất. Trương thúc, ta không nói nữa, còn phải vào thành, lần sau gặp." Hoàng Phủ Thiết Ngưu dắt con la, hấp tấp bỏ đi.

Trương Hoài:......

Cái gì mà phu lang tốt nhất chứ, phu lang tốt nhất là phu lang nhà ông.

Thằng nhãi này đúng thật là!

Trước giờ chưa từng thấy Thiết Ngưu hấp tấp đến mức ấy.