Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 139: Hoàn chính văn

Trước


Tiểu lang quân áo quần lụa là vừa mới đập phá bàn tiệc của Ngọc Mãn Kim Lâu bấy giờ đã cưỡi ngựa tới phường An Nghiệp. Con phố Chính bên này tính ra cũng rộng rãi chẳng kém gì phố chợ Tây, ngặt nỗi nhìn qua thì không được đông đúc, náo nhiệt bằng bên kia... Ơ mà khoan, nghĩ vậy thì lầm to rồi.

Hắn định thần nhìn kỹ lại, phía trước có một góc cửa tiệm thực khách đang tụ tập đông nghịt, chen chân không lọt.

"Thiếu gia, đằng kia người đông quá chừng kìa." Gã sai vặt đi bên cạnh nhanh nhảu lên tiếng.

Tiểu lang quân lụa là khẽ ghìm cương ngựa cho xe đi chậm lại. Hắn dẫu có mang cái danh ăn chơi trác táng thì đầu óc vẫn thuộc dạng có sỏi, thừa biết đất hoàng thành này vốn là nơi tàng long ngọa hổ, nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên. Ở nơi phố xá sầm uất mà phi ngựa đâm sầm vào bách tính thường dân thì rắc rối to, chứ còn dẫm nát bảng hiệu tửu lầu nhà ai thì dứt khoát chẳng có gì to tát, đó chỉ là chuyện nhỏ, chưa kể hắn nói đều là lời thật lòng.

Cái tòa Ngọc Mãn Kim Lâu kia đúng là như kỳ danh, nhìn qua thì thấy vàng son lộng lẫy, phú quý bức người, ngặt nỗi cái kiểu đó chỉ tổ lòe bịp đám bình dân áo vải với lũ thương nhân học làm sang mà thôi. Mấy cái đĩa thức ăn còn cố viền thêm cạnh vàng, trông chẳng khác gì gu của đám thổ tài chủ trọc phú, quê mùa hết sức.

Tới trước cửa tiệm, hắn lót tót nhảy xuống ngựa.

"Tửu lầu nhỏ của Thang ngũ ca." Gã sai vặt bên cạnh ngước mắt nhìn lên tấm biển hiệu, bỗng chột dạ nói: "Thiếu gia, chính là chỗ này rồi. Cái tên nghe sao mà keo kiệt, hèn hèn thế nào ấy nhỉ, tửu lầu thì cứ gọi là tửu lầu đi, lại còn bày đặt thêm cái chữ 'nhỏ' vào làm gì."

"Đã vậy lại còn là do một ca nhi đứng tên mở nữa chứ."

"Trong tiệm đông người thế này, chẳng biết vị Thang ngũ ca kia diện mạo ra sao, liệu có thuộc hàng sắc nước hương trời, đẹp như tiên giáng trần không nữa."

Vị tiểu lang quân bấy giờ trưng ra bộ mặt như thể thần cơ diệu toán, đắc ý phán: "Cái lão chưởng quầy vừa nãy mặt mày láu cá, cố tình đẩy ta đến cái tửu lầu này, hoặc là vì hai nhà vốn có thù hằn nên lão muốn mượn đao giết người, họa thủy đông dẫn. Hoặc là cái quán này thực sự cũng có chút tài nghệ lận lưng."

"Thiếu gia anh minh quá! Thế theo ngài thì là vế nào ạ?"

"Ta đoán là..." Tiểu lang quân liếc mắt nhìn tình hình nghẹt cứng khách khứa bên trong, "Cả hai vế đều đúng cả đấy."

Gã sai vặt tung ta tung tăng chạy theo sau, không ngớt lời tâng bốc chủ tử: "Thế thì quán này chắc chắn là nấu ngon rồi."

Thiếu gia nhà gã lại lắc đầu nguầy nguậy, đáy mắt không giấu nổi vẻ coi khinh, bĩu môi bảo: "Cái khẩu vị mà bách tính thành Phụng Nguyên thích ăn, ta dứt khoát là nuốt không trôi rồi. Cái quán lúc nãy bảo là cửa hiệu lâu đời, tuy nấu không đến nỗi khó ăn thật, nhưng so với Lục kinh thì còn kém xa một trời một vực."

Gã sai vặt dĩ nhiên là phải hùa theo nịnh bợ, vuốt đuôi ngay: "Dạ phải, Lục kinh nhà mình dẫu sao cũng làm hoàng thành mấy trăm năm nay rồi, cái phông nền nội hàm nó phải khác chứ. Đến cả cái quán tầm thường ở đó nấu ra đĩa thức ăn nhìn cũng tinh tế, bắt mắt, chứ đồ ăn bên này trông cứ thô kệch, xù xì thế nào ấy."

Thiết Ngưu đứng gần đó thấy vị thiếu gia này cứ đảo mắt lên xuống đánh giá, săm soi bắt bẻ, lại nghe trọn vẹn cuộc đối thoại của hai chủ tớ nhà nọ, liền chủ động bước tới ôm đồm lấy việc tiếp đón, trong lòng không có một chút mảy may tức giận nào.

Cái vị thiếu gia này nhìn qua là biết ngay thuộc kiểu rủng rỉnh tiền bạc, có tiền mua tiên cũng được. Phu lang nhà mình nếu có đứng đây thấy cảnh này, chắc chắn cũng sẽ nhẹ nhàng bảo một câu: Người ta ăn không quen nên chê bai vài câu ấy mà? Có sao đâu, cứ chồng đủ tiền ra là được tất.

Quả nhiên, vị thiếu gia đó còn chưa kịp đặt mông ngồi xuống ghế đã nghênh ngang tuyên bố trước tiên: "Có món gì là món át chủ bài của quán thì cứ đem hết lên đây cho ta một lượt."

Thiết Ngưu khẽ mỉm cười gật đầu ghi lại thực đơn, rồi tự mình rảo bước chạy xuống dưới bếp để báo lại cho phu lang nhà mình một tiếng.

Kể từ sau đợt khai xuân năm nay, không ít đám thiếu gia, lang quân cùng các tiểu thư khuê các phía bên Lục kinh đổ xô vào thành Phụng Nguyên. Các vị tiểu thư thì dẫu sao quy củ gia giáo cũng nghiêm ngặt, phần lớn đều ở lỳ trong phủ chứ không mấy khi ra ngoài đi lại, đâm ra chỉ có cái đám thiếu gia này là ngày ngày lượn lờ khắp các nơi cùng ngõ hẻm thành Phụng Nguyên, lấy chuyện ăn nhậu chơi bời làm mục đích sống là chính.

Nói về hai chữ ăn uống thì dứt khoát không thể nào bỏ qua tửu lầu nhỏ được.

Bên bếp lò lớn đang bận rộn túi bụi, Thang Hiển Linh nghe Thiết Ngưu vào báo liền nhướng mày một cái. Cậu đã quen với chuyện này rồi, bèn gọi Ngộ Xuân chuẩn bị.

"Vị khách này bảo mới từ Ngọc Mãn Kim Lâu ra tới." Thiết Ngưu nói thêm.

Thang Hiển Linh: "...... Để ta làm." Cậu xắn cao ống tay áo lên.

Thang Ngộ Xuân cũng nghe thấy lời sư công vừa nói, hầm hừ bất bình: "Cái lão chưởng quầy Ngọc Mãn Kim Lâu kia trong bụng chẳng có ý tốt gì mà, đáng đời nhà lão bị người ta đập phá bàn tiệc."

Nếu thực khách đằng trước ăn uống ngon lành rồi thì mắc gì lại phải đi qua tửu lầu nhỏ nhà mình làm chi nữa?

Nghĩ bụng chắc chắn là gã thiếu gia kia đã chê bai bên Ngọc Mãn Kim Lâu rồi, đáng đời lắm!

"Sư phụ, vậy mình có cần làm riêng mấy món khác không ạ?"

"Không cần, thực khách bản địa ăn cái gì thì mình dọn cái đó, không việc gì phải hầu hạ đặc biệt cái đám thiếu gia Lục kinh này." Thang Hiển Linh dặn dò Ngộ Xuân, "Ngươi cứ làm món thịt róc xương hầm dưa chua đi."

"Con biết rồi sư phụ."

Thịt kho tàu, viên đầu sư tử nấu canh suông, Phật Nhảy Tường, cá nướng, thịt róc xương hầm dưa chua, bí đỏ hấp lòng đỏ trứng muối...... Từng đĩa thức ăn cứ thế như nước chảy được bưng lên phía trước.

Trên bàn vị thiếu gia kia chốc lát đã bày biện đầy ắp.

Từ món mặn đến món chay, từ đậm đà đẫm xốt cho đến thanh đạm nước trong, rồi cả vị cay rát, tất thảy đều chẳng thiếu thứ gì.

Thiết Ngưu thông báo món ăn đã lên đủ, mời dùng thong thả. Vị thiếu gia áo quần lụa là đưa cặp mắt bắt bẻ lướt qua một lượt cả bàn tiệc, phán một câu: "Đồ ăn nhà các ngươi lượng nhiều quá."

Thiết Ngưu: ?

"Thô kệch, chẳng tinh tế chút nào." Thiếu gia lắc đầu chê bai, "Chỉ có đám bình dân bách tính mới đi mưu cầu cái chuyện nhiều với to thôi. Thức ăn là phải tinh tế, sắc hương vị đều phải vẹn toàn, đồ ăn nhà các ngươi trông không được đẹp mắt."

Thế này mà còn chê không đẹp mắt sao?! Đám thực khách bàn bên nghe thấy mà suýt nữa thì vén tay áo lên phân bua. Thử nhìn miếng thịt kho tàu hầm mướt mát óng ả, màu sắc đẹp đẽ kia xem. Rồi lại ngó sang bát viên đầu sư tử nấu canh kia, húp một ngụm canh là sướng như tiên. Chưa kể đến đĩa cá nướng cay rát, da cá bên ngoài vàng giòn rúm, thịt cá bên trong mềm ngọt, hòa cùng nước xốt đậm đà, đây mới gọi là ăn ngon, là cực phẩm nhân gian chứ.

Có biết ăn hay không đấy! Có hiểu thế nào là ẩm thực không hả!

Thiết Ngưu nghe vậy không hề nổi cáu, chỉ cười bảo: "Tửu lầu nhỏ nhà chúng ta mở nơi phố thị, phục vụ chủ yếu là bách tính bình dân qua lại thành Phụng Nguyên, đồ ăn cứ phải đầy đặn thì mọi người mới ăn ngon ăn no được ạ."

Đám thực khách đồng tình: Đúng đúng đúng, tiểu lão bản nói chuẩn chỉnh quá. Mà khoanh đã, cái gã tiểu thiếu gia từ nơi khác tới kia vừa sủa cái gì ấy nhỉ? Nhớ ra rồi, gã chê đồ ăn lượng nhiều nên thô kệch...

???

Cái đám thiếu gia từ Lục kinh tới này quả thực là chẳng biết thưởng thức ẩm thực gì cả.

Mấy thực khách bàn bên vốn dĩ còn tính đứng lên tranh luận một phen với tên thiếu gia từ nơi khác đến kia, ngặt nỗi vừa nghe thấy câu "đồ ăn lượng nhiều thô kệch" là đều ngồi im trở lại, lười chẳng buồn đôi co nữa. Chấp nhặt với kẻ không biết ăn làm gì cho mệt xác, cứ thong thả dùng bữa uống rượu chẳng phải khoái chí hơn sao.

Tiểu lang quân lụa là: ......

Gã sai vặt đứng bên cạnh: ???

Bầu không khí rõ ràng vừa mới căng như dây đàn, sao tự dưng chớp mắt một cái bách tính xung quanh đã ngoảnh mặt làm ngơ, chẳng thèm dòm ngó gì đến thiếu gia nhà gã nữa rồi? Mà nói không dòm ngó thì cũng không đúng, chỉ là cái ánh mắt họ nhìn sang trông nó cứ là lạ, đầy vẻ châm biếm.

Nghĩ mãi gã cũng chẳng thông suốt nổi.

Thiết Ngưu bưng đồ ăn lên xong xuôi liền rảo bước đi tiếp đón những bàn khác, chứ dại gì mà đứng chôn chân bên cạnh hầu hạ tên thiếu gia Lục kinh này? Khách khứa vào ra nườm nượp, quán nhà hắn không có cái quy củ người làm phải túc trực kè kè bên cạnh để hầu hạ từng người, lo liệu sao cho xuể cơ chứ.

Tên thiếu gia này thấy đột nhiên chẳng có ai thèm để ý hay đoái hoài gì đến mình, khí thế ngạo mạn lúc nãy lập tức bị tụt mất một nửa.

Hồi nãy ở Ngọc Mãn Kim Lâu, hắn gọi một bàn tiệc đầy ắp, từ chưởng quầy cho tới thực khách đều vây quanh hắn như vây quanh vì tinh tú, nơm nớp chờ hắn hạ lời bình phẩm, đánh giá từng món ăn một.

Gã sai vặt khéo léo dâng đôi đũa cho chủ tử: "Thiếu gia, ngài có dùng bữa nữa không ạ?"

"Ăn chứ!" Tiểu lang quân đón lấy đôi đũa khua một vòng trên không trung, định bụng sẽ gắp đại một miếng nào đó ăn thử, cốt để có cái mà đăng đàn bình phẩm trước mặt mọi người.

Đúng lúc này, Triệu Giác Tinh vừa vặn đặt chân tới nơi.

Cậu ghìm cương ngựa ngay trước cửa tiệm, ngước mắt nhìn tấm biển hiệu xác nhận không lầm liền sải bước đi thẳng vào trong. Đảo mắt một lượt quanh đại sảnh, ánh mắt cậu lập tức dán chặt vào vị thiếu gia áo quần lụa là kia, khẽ nhíu mày một cái rồi thôi. Triệu Giác Tinh bỏ qua kẻ đó, đi thẳng tới chỗ người mình cần tìm: "Thiết Ngưu ca!"

Triệu Giác Tinh rảo bước, nhiệt tình nhận người quen: "Là ta đây, Triệu Giác Tinh. Ta vừa mới tới thành Phụng Nguyên từ hôm qua, sáng sớm ra đã mò tới tiệm cũ làm cái bánh nướng nhân thịt cải mai khô rồi. Ăn ngon hơn hẳn cái thứ bánh nhà ta tự làm, dẫu thuở trước Ngũ ca có gửi cách làm cho ta thật, nhưng quả nhiên vẫn chẳng bằng ăn ở tiệm cũ."

"Lục Lang đấy à?"

"Dạ phải." Triệu Giác Tinh tuy thân là ca nhi, ngặt nỗi Triệu gia vốn là dòng dõi võ tướng, từ nhỏ đã nuôi dạy cậu y như một nam lang, cậu lại đứng hàng thứ sáu nên người trong nhà vẫn quen gọi là Triệu Lục Lang.

Thiết Ngưu bảo: "Hiển Linh mà biết ngươi tới chơi chắc chắn là sẽ vui mừng khôn xiết, hay là ngươi vào trong hậu viện ngồi nhé?"

"Khỏi cần đâu ca, ta vừa nhìn thấy một người quen cũ." Triệu Giác Tinh đưa mắt nhìn sang cái bàn bên cạnh: "Để ta ngồi chung bàn với tên này luôn, để cho hắn khỏi kiếm chuyện gây sự với tiệm nhà ca."

Vị thiếu gia lúc bấy giờ ước gì có thể chôn luôn cái mặt mình vào trong bát, lòng thầm kêu xui xẻo, sao đi đâu cũng chạm mặt cái khắc tinh Triệu Giác Tinh này cơ chứ?

Mà nghe giọng điệu thì xem chừng hai người này còn thân thiết lắm... Ơ mà khoan, Triệu Giác Tinh sao lại có thể quen biết một gã người làm chạy việc trong tửu lầu được nhỉ?

"Vừa khéo quá, ta khỏi cần gọi món nữa." Triệu Giác Tinh thản nhiên kéo ghế ngồi xuống, quay sang nhìn đối phương: "Ta bảo nhìn sao mà quen mắt thế, nhớ ra rồi, nhị ca của ngươi hồi trước học chung một lớp với ta, hai đứa còn đánh nhau một trận ra trò nữa cơ. Cái thuở đó ngươi toàn lót tót chạy theo đuôi tên đó, khóc sướt mướt chảy cả hai hàng nước mũi..."

Vị thiếu gia phen này thực sự là muối mặt, vội vàng lên tiếng ngắt lời: "Triệu Lục ca, là tiểu đệ, Chu Thừa đây mà."

"Ha ha ha, đồ ăn của ngươi cũng vừa mới lên đủ, thế thì ngồi chung mâm ăn luôn đi, vừa lúc ta cũng đang đói bụng." Triệu Giác Tinh vốn quá quen mặt cái tính khí đám đệ đệ của chúng bạn đồng môn rồi, đây toàn là cái lũ ăn chơi trác táng có tiếng đất Lục kinh, chỉ được cái tài ăn nhậu với soi mói bắt bẻ là giỏi. Cậu nhìn một bàn đầy ắp thức ăn: "Sao còn chưa động đũa nữa? Ăn đi chứ, ăn lẹ lên xem nào."

Chu Thừa trong lòng khóc thầm một dòng sông, ngặt nỗi ngoài mặt vẫn phải khúm núm hầu hạ Triệu Lục Lang dùng bữa.

Cái lễ nghi tối thiểu thì hắn vẫn hiểu được.

Triệu Lục Lang vốn có mối giao hảo tốt với nhị ca của hắn, mà vị nhị ca này lại là anh em cùng một mẹ sinh ra với Chu Thừa. Ngày trước hồi nhị ca còn đi học, ngày nào đi học về người cũng đầy vết bầm tím, bảo là bị Triệu Lục Lang đánh cho. Hắn khi ấy mới lén lút đi theo xem thử, kết quả phát hiện ra ông anh mình toàn tự chuốc lấy vạ, chủ động đòi tỉ thí võ nghệ với người ta để rồi bị Triệu Lục Lang đánh cho không tìm thấy lối về.

Sợ tới mức hắn khi ấy đứng ngoài cứ thế thút thít khóc nhè.

Là nước mắt chứ không phải nước mũi nhé!

Cái vị Triệu Lục Lang này rõ ràng là một ca nhi, vậy mà chẳng chịu yên phận gả chồng, suốt ngày chỉ giỏi múa đao kiếm thức. Chu Thừa thầm ấm ức oán trách một tràng trong bụng, ngặt nỗi ngoài mặt vẫn phải khách khách khí khí, đon đả tiếp thức ăn cho Triệu Giác Tinh.

Triệu Giác Tinh buồn cười bảo: "Ngươi ăn phần của ngươi đi, đừng bận tâm đến ta."

"Ta nghe Thang a ca nhắc trong thư rồi, đây là món thịt kho tàu, còn đây là cá nướng......"

Triệu Giác Tinh đặt đũa gắp một miếng, vừa bỏ vào miệng đã cười rộ lên: "Ngon tuyệt!"

"......" Chu Thừa nghĩ thầm: Nhà họ Triệu đâu có nghèo khổ gì cho cam, Triệu Lục Lang có cần phải tâng bốc lộ liễu đến mức này không cơ chứ? Hắn bán tín bán nghi cũng gắp một miếng đưa vào miệng, hương vị vừa chạm vào đầu lưỡi lập tức khiến Chu Thừa câm nín, chẳng thốt nên lời.

"Món này nhìn là biết cay rồi, để ta thử xem." Triệu Giác Tinh gắp một miếng cá nướng, kèm theo cả phần da vàng giòn lẫn thịt cá đưa vào miệng. Cậu ăn đến mức ho sặc sụa, nước mắt trào cả ra, thế mà vẫn quay sang bảo với đệ đệ của bạn thân: "Ngươi ăn đi, không cay đâu."

Chu Thừa: Ngươi coi ta là kẻ ngốc chắc?

"Ăn đi chứ." Triệu Giác Tinh trừng mắt nhìn Chu Thừa.

Chu Thừa đành bấm bụng gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng. Một vị tê tê cay cay xộc lên, da cá thì xém giòn, thịt cá lại mềm ngọt, hòa quyện với hạt thì là thơm nức, tất cả hòa quyện vào nhau: "Ngon quá xá!"

Triệu Giác Tinh: ......

Cái thằng nhãi này không biết cay là gì à?

Chu Thừa lúc này đã xuống tay gắp đến miếng thứ hai rồi.

. . . . . . . . . . . 

Thang Hiển Linh chẳng thèm bận tâm đằng trước có vị thiếu gia nhà ai tới quán mình thăm dò bình phẩm, cậu vẫn tiếp tục đứng bếp nấu nướng. Thấy Thiết Ngưu vào tìm, cậu không khỏi trêu chọc: "Vị thiếu gia kia chấm cho quán mình mấy sao rồi?"

"Không phải..." Thiết Ngưu mỉm cười: "Khen hay chê thì ta chưa biết, nhưng Triệu Giác Tinh nhà họ Triệu tới rồi, đang ngồi ghép bàn với vị thiếu gia kia. Đệ ấy cũng chẳng gọi thêm món, lúc ta nhìn qua thì thấy hai người đã bắt đầu tranh nhau ăn rồi, tình hình trước mắt xem ra khá ổn."

Thang Hiển Linh nghe vậy thì mừng rỡ: "Triệu Giác Tinh đấy à! Hồi Tết nhà đệ ấy bảo năm nay dọn đến thành Phụng Nguyên, không ngờ mới nửa đầu năm đã tới rồi. Thế để ta ra chào hỏi một tiếng." Cậu lau tay vào khăn, cởi tạp dề ra rồi dặn Ngộ Xuân trông chừng bếp lớn.

Ngộ Xuân dạ vâng một tiếng.

Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu đi ra phía trước. Hai người tới bên quầy, phóng tầm mắt ra xa thì thấy Triệu Giác Tinh đang ngồi ở một bàn trong góc ăn cá nướng. Có lẽ chưa quen ăn cay nên bị cay đến mức mồ hôi vã ra như tắm, đầu mũi đỏ ửng, vậy mà đôi đũa trên tay vẫn không chịu dừng lại.

"Đồng Tẩu ơi, cho ta một bình trà sữa matcha, lấy loại ướp lạnh nhé." Thang Hiển Linh dặn. Đồ nóng không giải được cay, ngược lại còn làm khoang miệng bỏng rát hơn.

Chẳng mấy chốc, Đồng Tẩu đã bưng bình trà sữa lên. Thang Hiển Linh đón lấy, đi thẳng tới bàn của hai người rồi rót ra chén.

"Thức uống ngọt nhà ta làm đây, hai vị mau uống một ngụm cho dịu bớt vị cay." Thang Hiển Linh đưa chén cho Triệu Giác Tinh.

Triệu Giác Tinh lúc đầu chưa nhận ra là ai. Cậu bưng chén trà lên, thấy nước trà có màu xanh lục thì cũng không lấy làm lạ, vì ở Lục kinh cũng có loại trà màu này. Triệu Giác Tinh ực một mạch mấy hớp liền, vị cay xè trong miệng tức khắc tiêu tan, người ngợm nhẹ nhõm hẳn ra nhờ hương trà thơm mát quyện với vị sữa béo ngọt. Cậu ngẩng đầu lên nhìn kỹ, lập tức reo lên vui sướng: "Thang a ca!"

"Lục Lang khỏe chứ." Thang Hiển Linh cười tủm tỉm. Triệu Giác Tinh giờ đã trưởng thành, giữa mày càng thêm phần anh khí, chỉ là đang bị cay đến đỏ cả hai mắt, liền cười ha hả nói: "Đồ ăn có hợp khẩu vị ngươi không? Nếu không ăn được cay thì còn có mấy món có vị chua ngọt đấy. Không thì để ta làm thêm cho ngươi một đĩa sườn xào chua ngọt nhé?"

"Khỏi cần đâu a ca, đủ ăn rồi, đừng làm thêm mắc công lãng phí." Triệu Giác Tinh nói, rồi lại toe toét cười: "Cái món cá nướng kia cay thì cay thật, nhưng lạ lùng ghê, ta cứ ăn một miếng là lại muốn ăn tiếp."

Thang Hiển Linh cười hiền hậu, lại quay sang nhìn vị thiếu gia ngồi bên cạnh: "Vị thực khách này dùng bữa thấy thế nào?"

"Dạ tốt, ngon lắm ạ." Chu Thừa lí nhí đáp. Đặc biệt là khi nhìn thấy Triệu Lục Lang bị cay đến phát khóc, hắn lại càng thấy món này ăn cuốn dã man. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hương vị đồ ăn nhà này quả thực không hề tầm thường, chua ngọt cay mặn đều có đủ, mà vị nào ra vị nấy đều rất chuẩn, duy chỉ có một điều là trông hơi thiếu tinh tế...

Thế nhưng hắn đâu có gan trước mặt Triệu Giác Tinh mà chê bai đồ ăn lượng nhiều nên thô kệch. Nếu là món nào dở tệ nuốt không trôi, đồ ăn đầy ắp nhìn mới thấy thô và ngấy. Còn một khi đã ngon nuốt lưỡi, người ta chỉ cảm thấy ăn bao nhiêu cũng chưa đã thèm mà thôi.

Hiển nhiên, đồ ăn của tửu lầu nhỏ thuộc về vế sau.

Thang Hiển Linh xua tay: "Bàn thức ăn này ta xin phép thết đãi hai vị, cứ thong thả dùng bữa nhé."

"Không cần đâu a ca, Chu Thừa móc hầu bao mà, ta cũng tính là nửa cái huynh trưởng của nó rồi." Triệu Giác Tinh hào sảng ra vẻ anh em chí cốt, lén nháy mắt ra hiệu với Thang a ca một cái.

Thang Hiển Linh: ...... Ngươi hố người ta mà mặt mũi cũng không thèm biến sắc, thẳng thắn một cách sòng phẳng quá cơ đấy.

Thôi thì đành vậy.

"Để ta tính tiền." Chu Thừa vội vàng nói.

Thang Hiển Linh bảo: "Hai vị cứ thong thả dùng bữa, ta không quấy rầy nữa. Giác Tinh ơi, bữa sau cứ cuối tuần rảnh rỗi thì qua nhà ta ăn cơm nhé."

"Dạ vâng ạ."

Thang Hiển Linh quay trở lại sau bếp. Sau đó, cậu nghe Thiết Ngưu kể lại rằng hai người bọn họ đã quét sạch bách không chừa một tí đồ ăn nào trên bàn. Thang Hiển Linh không khỏi kinh ngạc: ! Xem ra sức ăn của cả hai đứa đều thuộc hàng đáng nể thật.

Ngày hôm đó, lão chưởng quầy của Ngọc Mãn Kim Lâu sốt ruột phái ngay tai mắt nhà mình đi dò la hóng hớt tin tức, xem thử cái gã thiếu gia từ Lục kinh tới kia đã đập phá xong bảng hiệu nhà họ Thang chưa? Hay là lại bị Thang Hiển Linh vỗ thẳng vào mặt rồi.

Nếu Thang Hiển Linh thắng, tuy là vớt vát lại thể diện cho giới ẩm thực của thành Phụng Nguyên, ngặt nỗi như thế chẳng khác nào Ngọc Mãn Kim Lâu lại bị nhà họ Thang đè đầu cưỡi cổ cả. Lão chưởng quầy thở dài sườn sượt, mà thôi, tính kỹ ra thì cái thuở Thang Hiển Linh còn mở quán cơm nhỏ, tiệm nhà cậu cũng có ít khi cướp mất hào quang của nhà lão đâu.

Nhưng thuở ấy lão còn có cái cớ tự an ủi: Nhà lão là tửu lầu lớn, còn Thang Hiển Linh chỉ là cái quán ăn bé tẹo, căn bản không cùng đẳng cấp để so bì.

Còn hiện giờ thì......

"Tình hình thế nào rồi?" Lão chưởng quầy sốt sắng hỏi gã tiểu nhị.

Gã tiểu nhị bẩm báo: "Lúc con qua đó, vị thiếu gia kia đang cắm đầu cắm cổ ăn lấy ăn để. Bên cạnh còn có một vị thiếu gia trông lạ mặt nữa. Cái vị đòi đập bảng hiệu nhà mình ăn ngon lành lắm, một bàn đồ ăn ngoại trừ ớt với gia vị kèm theo ra thì đều bị quét sạch sành sanh không sót một mống, chẳng thấy mở miệng chê bai được câu nào nữa."

"Được rồi, đừng nói nữa." Lão chưởng quầy nghẹn họng bụng đầy tâm sự, ngoài mặt đành cố chống chế: "Phải cho cái đám thiếu gia non nớt, chưa trải sự đời kia biết thế nào là món ngon đất Phụng Nguyên chúng ta."

Chỉ tiếc là món ngon đó không phải của nhà lão......

Về sau, chuyện này cứ thế râm ran truyền khắp nơi. Vốn dĩ ban đầu Chu Thừa đã làm quá cao điệu, không thèm ngồi phòng bao mà cứ nhất quyết đòi ngồi ngoài đại sảnh, ngay trước mặt chưởng quầy cùng thực khách Ngọc Mãn Kim Lâu mà săm soi, bắt bẻ từ hương vị cho đến cái viền đĩa của người ta. Đến khi hắn rời đi, lão chưởng quầy Ngọc Mãn Kim Lâu lại phái tiểu nhị đi nghe ngóng, thành thử chuyện cứ thế xé ra to, ai nấy đều biết rõ rốt cuộc tiệm nào mới là bên giành chiến thắng.

"Thì cái này chẳng phải rõ rành rành rồi sao."

"Ngọc Mãn Kim Lâu dẫu là cửa hiệu lâu đời thật, nhưng mấy năm nay nếu bàn về độ mới lạ và ngon miệng thì dứt khoát vẫn là tửu lầu nhỏ của Thang lão bản."

"Thuở trước Ngọc Mãn Kim Lâu bắt chước cách nấu của tửu lầu nhỏ cũng đâu phải chuyện hiếm. Có điều càng làm thì càng giúp bách tính ăn ra được bên nào ngon bên nào dở, thế nên sau này Kim Lâu mới không dám làm nữa đấy thôi."

"Bên Toàn Hưng Trai phen này chắc là thở phào nhẹ nhõm rồi, may mà Thang lão bản không thò tay sang mảng bánh trái điểm tâm."

Bách tính vùng này nghe tới đó thì cười ha hả, đám người từ nơi khác tới thấy hiếu kỳ bèn xúm lại hỏi han rốt cuộc là có chuyện gì. Người bản địa liền cười lớn kể rành rọt: "Cái thuở mà tửu lầu nhỏ của Thang lão bản mới chỉ là một quán ăn nhỏ thôi. Thang lão bản làm món bánh trung thu ngon đỉnh chóp, cái tiệm Toàn Hưng Trai kia cũng là cửa hiệu lâu đời ở vùng này, vừa thấy người ta bán chạy là đỏ hết cả mắt, bèn rập khuôn làm ra một loại bánh na ná như thế..."

"Thành ra giờ Toàn Hưng Trai cũng có bán cả bánh trung thu luôn rồi đấy." Một người vùng này liền hùa vào trêu chọc thêm.

Mọi người lại được một trận cười vỡ bụng.

"Cái tiệm Toàn Hưng Trai đó mới gọi là mặt dày vô đối, lão chưởng quầy của Kim Lâu về sau cũng bắt chước theo y hệt. Nào là nhái theo nước cốt lẩu, thịt thỏ ăn liền, rồi cả món lẩu nhúng của Thang gia, ngặt nỗi hương vị nấu ra chẳng bằng một góc nhà người ta, làm trò cười cho thiên hạ suốt một thời gian, đã vậy cái thứ nước cốt lẩu kia bán còn đắt hơn cả Thang gia nữa cơ."

Đám người từ nơi khác tới nghe xong chuyện này thì không khỏi dấy lên lòng bất bình, bênh vực kẻ yếu: "Mấy cái tiệm này quả thực là chẳng biết xấu hổ là gì."

"Thang lão bản bộ không thèm dùng biện pháp gì để đấu lại hay nổi giận sao?"

"Cái kiểu này phải kéo người tới tận cửa mà đòi một lời giải thích thỏa đáng chứ."

Người bản địa nghe xong liền cười lớn, giải thích: "Thang lão bản người này phóng khoáng lắm, bảo không nổi giận thì không đúng, nhưng cái chính là tay nghề của hắn quá đỉnh. Quán nhà Thang lão bản buôn bán thế nào đều tùy thuộc vào việc hắn thích ăn cái gì. Như cái vụ bánh trung thu ấy, Thang lão bản chỉ làm đúng vào cái tháng có tết Trung thu thôi, thế mà năm nào bán cũng chạy đứt đuôi."

"Chuẩn luôn, đi chậm một tí là không đến lượt, lại còn giới hạn số lượng mua nữa cơ."

"Giới hạn số lượng?" Người mới tới kinh ngạc hỏi.

"Quán nhà hắn luôn vậy đó, không cho mua nhiều để ai cũng có phần nếm thử."

"Trên đời lại có người chê tiền nhiều, lạ đời thật."

Người bản địa nói tiếp: "Thang lão bản mở quán ăn hay tửu lầu, thậm chí là tiệm ăn sáng, kiếm tiền thì dĩ nhiên là có kiếm, nhưng ta thấy cái chính là hắn thích nấu món ngon. Có đôi khi gặp chuyện bực mình, Thang lão bản nổi cáu ngay lúc đó rồi thôi chứ chẳng để bụng bao giờ. Cái năm Túc Bắc gặp thiên tai, ngoài thành đầy rẫy nạn dân, thuở đó quán của Thang gia hình như vẫn còn là tiệm cơm nhỏ, thế mà họ vẫn dang tay ra cứu tế nạn dân đấy."

"Hồi những năm cuối đời tiên hoàng chứ đâu, ta vẫn nhớ như in. Năm đó Thang lão bản hốt bạc nhờ b*n n**c cốt lẩu, mấy tửu lầu trong thành nhìn mà đỏ hết cả mắt. Nói thật lòng là ta cũng thèm thuồng cái khoản tiền Thang lão bản kiếm được lắm. Kết quả đến cuối năm, Thang gia lại đi cứu tế nạn dân, ngày nào cũng ra khỏi thành suốt một tháng trời. Ta nhẩm tính sơ sơ, dẫu chỉ là bánh ngô với canh gừng rẻ tiền thì cũng phải ngốn đến cả ngàn lượng bạc, coi như tiền kiếm được bao nhiêu đều đổ vào đó mất quá nửa."

Mấy người mới tới nghe vậy thì nửa tin nửa ngờ, bụng nghĩ đám dân bản xứ này đang bốc phét thổi phồng lên thôi.

Làm gì có ai chê tiền không thèm kiếm, tiền vào túi rồi còn tự tay móc ra ném đi bao giờ?

Người địa phương thấy họ không tin cũng chẳng buồn giải thích nhiều, dẫu sao đường dài mới biết ngựa hay, ở lâu khắc biết. Họ lại chuyển sang buôn chuyện về phúc lợi của người làm ở Thang gia, ai nấy đều lộ rõ vẻ thèm thuồng bè bề:

"Làm gì có tiệm nào cho người làm làm năm ngày nghỉ hai ngày cơ chứ."

"Nghe đâu hôm nào việc nhiều mà phải về muộn là còn được tính tiền tăng ca nữa đấy."

"Lại còn hỗ trợ cả tiền thuê nhà nữa, giá thuê ở con phố bên đó đâu có rẻ rúng gì."

"Chả trách người làm đứa nào đứa nấy đều một lòng một dạ với Thang gia."

"Thang lão bản đúng là tốt bụng lại hào phóng."

Mấy khoản đãi ngộ dành cho người làm này khiến đám người nơi khác tới nghe mà nghệch mặt ra. Nếu bảo mấy chuyện ban nãy nghe xong chỉ để biết vậy, chẳng liên quan gì đến họ vì suy cho cùng tiệm nào nấu ngon hơn, tiệm nào nhái bánh trái của nhau thì họ cũng đâu có ăn tiệm suốt ngày.

Mấy lão chưởng quầy đấu đá qua lại, họ nghe chỉ để góp vui, xem náo nhiệt mà thôi.

Thế nhưng đi làm mà gặp được người chủ như thế này thì đúng là nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

"Thật hay đùa đấy?"

"Không tin thì cứ qua tửu lầu nhỏ mà hỏi thăm, hoặc chẳng cần hỏi, chỉ cần tinh ý để mắt nhìn một chút là biết ngay."

"Đúng đấy, lừa các vị làm cái gì."

Sau vụ này, việc làm ăn của tửu lầu nhỏ lại càng thêm khấm khá. Đám thiếu gia, lang quân và thương nhân từ Lục kinh tới cứ thế đổ xô đến tửu lầu nhỏ xếp hàng dùng bữa, trước cửa tiệm lúc nào cũng có người đứng xem náo nhiệt, thậm chí còn có kẻ cứ thích tò mò tọc mạch đi theo sau lưng mấy người làm như Đồng tẩu hay A Lương để dò xét.

Thang lão bản vừa nghe chuyện liền nhíu mày, sốt sắng hỏi han mấy người làm: "Thành Phụng Nguyên mình dạo này đang siết chặt trị an mà sao vẫn có kẻ to gan lớn mật thế không biết!"

"Lão bản ơi, ngươi đừng cuống, không phải người xấu đâu. Mấy người đó chỉ vì tò mò nên mới đi theo hỏi bọn ta xem có đúng là có tiền tăng ca thật hay không thôi." Đồng tẩu lúc ấy cũng nghệch cả mặt ra.

A Lương đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.

Thang lão bản: "......"

Về sau, có không ít người còn tự tiến cử, tìm đến tận cửa để hỏi xem quán có tuyển thêm người hay không. Thiết Ngưu thảy đều khéo léo từ chối và chặn lại hết, bảo rằng tửu lầu nhà mình nếu cần người thì sẽ tự khắc dán thông báo công khai.

Cái khoản phúc lợi đãi ngộ tốt có tiếng của tửu lầu nhỏ thì ai ai cũng biết rồi, đây đúng là một công việc béo bở mà người người mơ ước. Chả trách người làm ở tửu lầu nhỏ ngày ngày mặt mày ai nấy đều hớn hở, tươi vui, chẳng tìm ra được một điểm nào để oán trách, ca cẩm về tửu lầu cả.

Trong thành dạo này đám thiếu gia nhiều lên thấy rõ, thành ra cứ dăm bữa nửa tháng lại có những gã giống như Chu Thừa tới tửu lầu để thăm quán bình phẩm. Trong miệng cái đám người Lục kinh mới đến này, món ăn nhà cậu phần lớn đều khá vừa miệng, chủng loại lại phong phú, từ chua, cay, mặn, ngọt cho đến thanh đạm đều có đủ. Có điều cái điểm duy nhất họ bĩu môi chê bai là đồ ăn lượng nhiều quá đâm ra nhìn không được tinh tế, chẳng biết bày biện, tạo hình cho đẹp mắt gì cả.

Thang đại lão bản: "......"

Cái điểm này thì quả thực là chịu chết, cậu chẳng có cách nào sửa được.

Tửu lầu nhà cậu xưa nay không làm mấy cái trò tỉa hoa khắc chữ quá cầu kỳ tinh xảo, lại càng không có chuyện bớt xén lượng đồ ăn của khách.

Quán nhà cậu đơn giản chính là một tửu lầu nhỏ mang đậm bản sắc riêng của Thang Hiển Linh tại mảnh đất Phụng Nguyên này thôi.

. . . . . . . . . . . . 

Tháng Sáu năm Thái Bình thứ tư, thánh giá rốt cuộc cũng tiến vào thành Phụng Nguyên. Con phố Chính dẫn thẳng tới hoàng cung bấy giờ chật ních người là người, bách tính đứng dọc hai bên đường chuẩn bị quỳ rạp xuống đất để nghênh đón bậc quân vương.

Thang Hiển Linh vốn dĩ chẳng mặn mà gì với mấy trò xem náo nhiệt này, có thể né được vụ quỳ lạy là cậu né ngay. Ngặt nỗi mẹ cậu với mấy đứa nhỏ đứa nào đứa nấy đều tò mò ra mặt, Ngộ Xuân và Hóa Cát còn líu lo bảo chưa được thấy mặt hoàng đế bao giờ, chẳng biết người trông ra sao, liệu Chân long thiên tử thì có phải là rồng thật hay không.

Hiếm khi thấy mấy đứa nhỏ lộ ra vẻ ngây thơ, hiếu kỳ đúng lứa tuổi như vậy.

Thang đại lão bản nghĩ bụng: Thôi thì dẫu sao người ta cũng đến nơi rồi.

Dù gì cũng là vị hoàng đế của xã hội phong kiến, kẻ nắm quyền lực tối cao, có khi cả đời mình chỉ nhìn thấy được một lần duy nhất này mà thôi. Cứ coi như đi tham quan danh lam thắng cảnh vậy. Đến đi lễ chùa bái thần tiên còn phải quỳ nữa là, nghĩ thông suốt như thế, lại còn được xem miễn phí chẳng tốn tiền mua vé, cậu lập tức thấy vui vẻ, thoải mái hẳn ra, chẳng còn chút gợn lòng nào nữa.

Ngày hôm đó tửu lầu đóng cửa nghỉ bán, thực khách ai nấy đều vui vẻ thông cảm, bởi chính họ cũng đang nô nức kéo nhau ra phố Chính để ngóng xem thiên tử rồi.

Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu, nhị tỷ dắt díu theo đám trẻ nhỏ, cả nhà vô cùng náo nhiệt cùng hòa vào dòng người xuống phố. Hai bên đường binh lính đã đứng rào thành hàng lối chỉnh tề, lúc này thánh giá vẫn chưa tới nên dân chúng chưa cần phải quỳ, Thang Hiển Linh bèn đứng dựa dẫm vào người Thiết Ngưu, ghé tai hắn cười hắc hắc trêu đùa.

Đợi chờ tuy lâu nhưng không hề nhàm chán, cả nhà đứng túm tụm một chỗ buôn đủ thứ chuyện, ngươi một lời ta một ý rôm rả hết sức.

Ban đầu chủ đề câu chuyện chỉ xoay quanh việc hoàng đế trông thế nào, xe ngựa ngự giá ra sao, có hoàng hậu nương nương đi cùng không, liệu có giống như trên sân khấu kịch hay diễn không. Thế nhưng nói mãi rồi có lẽ vì đợi lâu quá nên bụng đói, chủ đề liền bẻ lái sang chuyện ăn uống: Nào là lát nữa muốn ăn mì trộn mỡ hành, nào là con thèm ăn cơm thịt cừu bốc tay, rồi thì sư phụ ơi hai hôm trước tửu lầu mình mới nhập về ít cà rốt vàng ngọt lắm......

Thang Hiển Linh nghĩ thầm trong bụng: Món mì trộn mỡ hành lẫn cơm thịt cừu bốc tay cậu đều đang thèm nhỏ dãi ra đây.

Cuối cùng thì đoàn xe của vua cũng tiến vào. Bắt đầu từ phía cửa thành Nam, đội thủ vệ quân cưỡi ngựa phi nước đại dọc suốt tuyến đường để thiết lập hàng rào cảnh giới. Dân chúng bấy giờ lập tức nín thở, ngừng bặt chuyện trò, đợi cho thủ vệ quân vừa đi qua một cái là mọi người lại thì thụp quay sang xì xào bàn tán với nhau tiếp, ai ai cũng đều như thế cả.

Thang Hiển Linh bỗng dấy lên một cảm xúc vô cùng kỳ diệu.

Bách tính thường dân đối với hoàng quyền dĩ nhiên là tràn đầy lòng kính sợ, mở miệng ra là một điều hoàng đế lão gia, hai điều vạn tuế, Chân long thiên tử. Thế nhưng xét cho cùng, cuộc sống thì vẫn là của chính mình, cứ ở trong cái vòng khuôn khổ quy củ ấy mà tự tìm lấy sự thoải mái và niềm vui cho bản thân.

Dân nghèo thì cũng có cái hạnh phúc giản đơn của người nghèo.

Đến thời khắc thánh giá đi ngang qua, cả không gian lập tức chìm vào sự im lặng phăng phắc.

Do đứng ở hàng phía sau nên Thang Hiển Linh chỉ nhìn thấy được chiếc xe ngự giá của hoàng đế, đó là một cỗ xe ngựa to lớn nguy nga như một ngôi nhà di động, được kéo bởi chín con ngựa dũng mãnh, toàn thân xe đều được sơn màu vàng rực rỡ sang trọng. Đoàn người tháp tùng dài dằng dặc, mênh mông cuồn cuộn nối đuôi nhau tiến thẳng về phía hoàng cung.

Rốt cuộc là vẫn chưa nhìn thấy được dung nhan thật của Hoàng thượng.

Đám đông giải tán, đám nhỏ vốn dậy thật sớm, líu lo buôn chuyện suốt cả buổi bấy giờ cũng mệt khờ người ra. Đứng chờ lâu như thế, giờ mấy đứa nhỏ dắt tay nhau, vừa đi vừa ríu rít.

Thang Hiển Linh khoác tay mẹ đỡ lấy bà.

Thiết Ngưu lặng lẽ đi ở phía sau cùng.

"A cha ơi, về nhà ăn gì đây ạ?" Thang Lạt Lạt đói bụng đòi ăn.

"Làm mì trộn mỡ hành với cơm thịt cừu bốc tay nhé." Vị Thang lão bản vừa mới đi tham quan danh thắng miễn phí về thực chất vẫn luôn tơ tưởng đến hai món này, thảy đều là món tinh bột ăn cho chắc bụng, "Làm thêm đĩa rau trộn nữa cho mát."

Giọng Thiết Ngưu từ phía sau truyền tới: "Thế lát nữa ta đi mua ít thịt cừu tươi vừa mới mổ."

"Được đó."

"Sư phụ, vậy mình có nướng thêm mấy cái bánh bao nướng không ạ?" Thang Ngộ Xuân hỏi.

Thang Hiển Linh gật đầu: "Được chứ, mua nhiều thịt cừu một chút, tối nay cả nhà mình ngồi ngoài sân làm thịt cừu nướng xiên mà ăn."

Giữa ngày hè oi ả, ăn đồ nướng lai rai kiểu quán ăn đêm thì còn gì sướng bằng.

"Thúc thúc ơi, con muốn ăn dưa hấu."

"Được luôn."

"Cả sữa chua nữa ạ."

"Sữa chua trong nhà có sẵn rồi, cho thêm ít nho khô vào nữa, ta là thích ăn nho khô nhất đấy."

"Con cũng muốn ăn nho khô!"

Thang Hiển Linh nghe đám trẻ con cứ nhắc đến chuyện ăn uống là giọng điệu lại tràn đầy sức sống, cậu không khỏi bật cười, vừa đi vừa hừ hừ giai điệu dân ca nhỏ, về nhà thôi nào ~

Mấy năm sau đó, Thang Lạt Lạt đi theo người nhà họ Triệu học tập võ nghệ.

Con trai của thương nhân thì không được phép tham gia khoa cử để ra làm quan, thế nhưng con đường tòng quân bôn ba trên chiến trường thì lại chẳng hề bị gò bó bởi những quy định đó. Công hầu khanh tướng của bậc võ tướng đều là những chiến công hiển hách, dựa vào bản lĩnh của chính mình mà giành lấy.

Triệu Giác Tinh từng tấm tắc khen Lạt Lạt là đứa có tố chất, có thiên phú. Đừng nhìn mặt mũi thằng bé ngày thường cứ văn văn tĩnh tĩnh mà lầm, trong xương tủy nó thực chất có sẵn dòng máu nóng đầy nhiệt huyết, rất hợp để đi theo Cơ lão gia tử học đạo.

Thang Lạt Lạt quỳ gối trước mặt song thân. Khi ấy thằng bé đã trưởng thành, đã tự ý thức được con đường tương lai của mình và trong lòng cũng bắt đầu nhen nhóm những hoài bão, khát vọng lớn lao.

Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu đã phải giữ vẻ mặt đăm chiêu, nặng trĩu suốt ba ngày trời, nhưng cuối cùng hai người vẫn chọn cách tôn trọng và thuận theo ý nguyện của con trẻ.

Rất lâu, rất lâu về sau nữa, Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu rốt cuộc cũng có cơ hội được diện kiến thánh nhan. Chuyện này thảy đều là nhờ vào cái phúc của gã nghiện rượu Quan Tuần. Năm đó, Quan Tuần lưu lại thành Phụng Nguyên hơn nửa năm trời, hầu như ngày nào gã cũng mò tới tửu lầu nhỏ của Thang gia để uống rượu. Về sau, khi thánh giá tiến vào thành Phụng Nguyên, phố phường trở nên náo nhiệt phồn hoa vô cùng, ngặt nỗi Quan Tuần lại chẳng mặn mà gì với cảnh đó, gã chê nơi này quá mức ồn ào náo nhiệt, bảo là thời hạn đã tới nên liền dứt áo ra đi.

Lúc lên đường, gã còn ôm theo một bức tranh cuộn, rụt rè hỏi Thiết Ngưu xem có thể dùng nó để đổi lấy một ít rượu của Thang lão bản hay không.

Thang Hiển Linh nghe xong chuyện thì cứ cười mãi không thôi. Người ta đi xa thì lo đổi bạc làm lộ phí đường trường, cậu biết tiền bạc của Quan Tuần tiêu pha cũng đã vơi cạn chẳng còn bao nhiêu, ngặt nỗi không ngờ tới gã này lại chỉ muốn đổi rượu.

Thế là cậu vui vẻ nhận lấy bức tranh, đưa rượu cho gã, hai phu phu còn hào phóng tặng thêm cho Quan Tuần hai mươi lượng bạc để làm tiền đi đường. Lúc đó hai người không hề mưu cầu Quan Tuần sẽ báo đáp lại cái gì, đôi bên suy cho cùng cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, Quan Tuần đối với tửu lầu nhỏ của nhà cậu cũng chỉ là một người khách quen thích ăn thích uống mà thôi.

Quan Tuần rất mê uống rượu, mà mỗi lần tới tiệm nhà cậu dùng bữa, gã ăn trông cũng đặc biệt ngon miệng.

Mãi cho đến năm Thái Bình thứ mười ba, trong thiên hạ bỗng nổi lên một vị họa sĩ được người đời ca tụng là bậc thầy say họa. Bức tranh gã vẽ quỷ thì đáng sợ, quỷ khí dày đặc. Vẽ thần thì uy nghiêm lẫm liệt, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Đương kim Thánh Thượng bấy giờ liền hạ chiếu triệu vị họa sư này vào cung để vẽ tranh cho mình.

Khi diện kiến thiên tử, vị họa sư kia đã thong thả tâu rằng: "Thần chu du thiên hạ suốt nửa đời người, ngặt nỗi khoảng thời gian thống khoái, vui vẻ nhất chính là cái năm ấy. Vào mùa đông, thần đặt chân đến thành Phụng Nguyên, tìm được một tòa tửu lầu nhỏ, thế là ngày ngày rượu ngon không ngớt, ăn dầm ở dề tại đó hơn nửa năm trời......"

Và rồi vào một ngày nọ, Thiết Ngưu đang trông tiệm thì thấy có mấy vị khách quý bước vào. Hắn chăm chú nhìn kỹ thêm vài lần, lập tức nhận ra người quen cũ, liền cất tiếng chào: "Quan Tuần, đã lâu không gặp, biệt lai vô dạng."

Quan Tuần bấy giờ râu ria đã xồm xoàm, mái tóc đã điểm bạc, nụ cười lại càng thêm phần tiêu sái, phong trần bất cần đời. Gã hào sảng lên tiếng: "Thiết Ngưu lão bản, làm phiền lại dọn cho chúng ta một bàn thức ăn ngon nhé."

"Được chứ."

Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên, kèm theo hai bình rượu ngon thượng hạng.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, hương vị món ăn nơi này vẫn không hề thay đổi, vẫn là cái vị thống khoái, ngập tràn vui vẻ trong ký ức năm nào.

Đến khi Quan Tuần cùng vị khách đi cùng dùng bữa xong xuôi, vị khách kia ăn đến mức vô cùng thỏa chí, liền phác họa ngay tại chỗ một bức thư pháp tuyệt mỹ, đề chữ: "Nhân gian thật tư vị."

Mãi về sau này, Thang lão bản và tiểu lão bản mới ngã ngửa biết được vị khách đi cùng năm ấy chính là Thánh Thượng đương triều.

Bức ngự bút của Chân long thiên tử sau đó đã được đóng khung trang trọng, treo ngay giữa đại sảnh của tửu lầu nhỏ.

Một đêm nọ, Thang Hiển Linh đang rúc sâu trong ổ chăn. Trời dạo này có chút se lạnh, cậu vốn là người sợ lạnh, mà Thiết Ngưu thì trước sau như một, lúc nào người ngợm cũng hừng hực như cái lò sưởi. Cậu cứ thế nằm trong lòng ngực Thiết Ngưu, im hơi lặng tiếng mà đăm chiêu suy nghĩ một điều gì đó.

Lát sau, Thiết Ngưu cúi đầu khẽ dém lại góc chăn cho phu lang. Thấy cậu cứ vắt óc suy tư, hắn liền đoán ngay ra được cậu đang trăn trở chuyện gì, bèn bật cười hỏi: "Vẫn đang tiếc nuối vì không nhớ nổi diện mạo của Thánh Thượng sao?"

"......" Thang Hiển Linh bấy giờ mới ngước đầu lên than thở: "Ngươi bảo có kỳ quặc không cơ chứ? Cái ngày hôm đó ngươi thấy Quan Tuần tới, còn chủ động gọi ta ra ngoài gặp mặt, dù gì cũng đã bao nhiêu năm không gặp lại cố nhân. Ta rõ ràng đã tận mắt chứng kiến vị khách bên cạnh Quan Tuần đặt bút viết chữ 'Nhân gian thật tư vị', lúc ấy trong lòng còn thầm khen người ta viết chữ đẹp nữa cơ, ngặt nỗi rốt cuộc lại chẳng thèm dòm ngó gì đến mặt mũi người ta, chỉ chăm chăm nhìn vào mấy con chữ."

Mà nực cười ở chỗ, thực chất cậu đâu có thẩm nổi chữ viết thế nào là tốt là xấu. Chỉ là vì người đó đi cùng Quan Tuần, tuy nói thái độ của Quan Tuần đối với người này có chút cung kính thật, nhưng cậu cũng không nghĩ ngợi nhiều, cứ đinh ninh bằng hữu của Quan Tuần thì chắc cũng là giới văn nhân nho nhã, nét chữ trông vừa tiêu sái lại phóng khoáng, y hệt như cái sự tùy tính, tự tại trong xương tủy của Quan Tuần vậy.

Ai mà dè đâu đùng một cái, xong xuôi mọi chuyện mới biết được thân phận thật sự của người ta.

Thang Hiển Linh thầm khóc ròng trong bụng: Đi tham quan danh thắng miễn phí một lần nữa mà lại không chịu nhìn cho kỹ.

Phen này lỗ nặng thật rồi!

Thiết Ngưu vòng tay ôm chặt báu vật trong lòng mình, khẽ mỉm cười nhẹ nhàng, dịu dàng dỗ dành phu lang nhà mình y như dỗ dành một đứa trẻ: "Thang Hiển Linh xưa nay vốn luôn như vậy mà, lúc nào cũng chỉ chuyên chú vào việc nấu ăn thôi. Thực khách nếu có chê món nào nuốt không trôi, có khi ngươi còn nhớ kỹ. Chứ ngày ngày thực khách khen ngon nhiều vô kể, Thang lão bản làm sao mà nhớ cho xuể, chuyện đó cũng là lẽ thường tình thôi."

Vả lại, Thánh Thượng cũng đâu phải bậc mỹ nam tử gì cho cam.

Nếu mà là một vị mỹ nam tử sắc nước hương trời, chắc chắn phu lang nhà hắn đã nhớ kỹ như in rồi.

Thang Hiển Linh vừa liếc mắt liền nhìn thấu ngay cái tên Thiết Ngưu này đang thầm trêu chọc mình điều gì. Cậu ở trong ổ chăn khẽ huých cùi chỏ vào người hắn một cái, hừ hừ phân bua: "Ta đã bảo rồi nhé, ta đâu có phải cái kiểu cứ thấy ai có cái mã đẹp trai là đều thích đâu, ta chính là chỉ..."

"Chỉ thích ta." Thiết Ngưu nhếch khóe môi, nhanh nhảu cướp lời trước.

Thang Hiển Linh: "......" Đã là phu phu già rồi mà còn bày đặt sến sẩm cái kiểu này nữa cơ đấy.

Thế nhưng khóe môi cậu cũng chẳng kìm được mà cong tớn lên theo.

"Ừm."

"Thích ngươi nhất."

Thôi vậy, chẳng thèm bận tâm xem vị "danh thắng" kia trông tròn méo ra sao nữa.

Cứ sống vui vầy với tửu lầu nhỏ, tận hưởng cái gọi là nhân gian thật tư vị này là đủ rồi.

Hoàn chính văn