Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 135


Vào tầm giữa giờ Mẹo, tức là khoảng 6 giờ sáng, Chu Tứ đã đánh xe tới giao thịt lợn.

Tiệm cơm nhỏ Thang ngũ ca vốn dĩ dựa vào các món từ thịt lợn làm thương hiệu để khởi nghiệp, hiện tại mở rộng thành tửu lầu lớn đương nhiên cũng không đời nào vứt bỏ món ăn đặc sắc vốn có của nhà mình.

Có điều phường An Nghiệp cách phường Bát Hưng có phần hơi xa, lúc trước khi nhà họ Thang rục rịch dọn đi, Chu Tứ cùng Chu Hương Bình còn rầu rĩ, lo sốt vó cả lên. Chu Tứ thầm nghĩ: "Thang lão bản người ta đều đã dọn đến tận phường An Nghiệp rồi, bên đó muốn mua thịt lợn ở đâu mà chẳng được? Việc gì cứ phải nhất quyết mua của nhà mình cơ chứ? Mối làm ăn lớn này xem như đứt đoạn từ đây rồi."

Chu Hương Bình thì có ý bảo cứ đến hỏi lại cho chắc chắn, Thang lão bản người ta đã nói lời chấm dứt đâu mà sợ.

Chu Tứ lại càu nhàu hỏi han cái gì nữa chứ, người ta làm ăn khấm khá, chiếu cố quán thịt lợn nhà mình suốt mấy năm nay rồi, tổng không thể không để cho nhà họ Thang bay cao bay xa, nhà hắn cũng chẳng có quyền gì mà ngăn cản, Thang lão bản nhìn qua là biết ngay một người lợi hại, có bản lĩnh lớn......

Chu Hương Bình mắng: "Ngươi cứ lải nhải cái gì thế không biết, có chuyện gì thì cứ trực tiếp đến hỏi cho rõ ràng. Nếu Thang lão bản có tìm mối mua thịt lợn ở phường khác thì chúng ta biết đường còn sớm quy hoạch lại, ngươi cũng bớt lấy hàng đi một chút. Mấy năm nay nhà mình cũng tích cóp được ít vốn liếng, ngày tháng sau này có đến mức không sống nổi đâu. Nói chuyện nghe sao mà gian nan khốn khổ thế không biết, lại còn kẹp thêm vài phần chua ngoa, ghen tị nữa chứ."

Chu Tứ gầm gừ bảo hắn ghen tị cái nỗi gì?

Chu Hương Bình không thèm nói năng gì, chỉ giương mắt nhìn chằm chằm nam nhân nhà mình. Hai người ngủ chung một chăn, ai mà không hiểu rõ tính nết của ai chứ? Nhưng nam nhân nhà nàng không phải ghen ghét chuyện quán lẩu cà chua làm ăn phát đạt, hai nhà buôn bán hai ngành nghề khác nhau có liên lụy gì đâu. Nam nhân của nàng chẳng qua chỉ là cảm thán, có chút ê răng ghen tị khi thấy nhà họ Thang sắp sửa từ ổ gà bay lên thành ổ phượng hoàng mà thôi.

"Ta thì chẳng bận tâm cái gì phường An Nghiệp hay phường Phong Nhạc đâu, ta chỉ thích phường Đinh Nhất với phường Bát Hưng nhà mình thôi. Từ ngày gả cho ngươi là ta đã biết nhà mình ở đâu rồi, chúng ta chỉ là dân thường thấp cổ bé họng, cả đời ngày tháng trôi qua thuận buồm xuôi gió là tốt nhất." Chu Hương Bình nhỏ to tâm sự với nam nhân nhà mình như thế.

Chu Tứ nghe xong, thần sắc đầy vẻ cảm khái, rồi sau đó cũng nghĩ thông suốt, lẩm bẩm một câu: "Ta đúng là chẳng có bản lĩnh lớn gì...... Thôi được rồi không nói chuyện này nữa, để ta đến gõ cửa nhà họ Thang hỏi một tiếng về chuyện thịt lợn, mọi thứ đều nghe theo ngươi."

Sau đó, hai vợ chồng liền cùng nhau đến nhà họ Thang để hỏi han công chuyện cung cấp thịt lợn.

Thang Hiển Linh nghe xong chuyện, cứ ngỡ là Chu lão bản không muốn làm ăn với nhà mình nữa, cậu có chút kinh ngạc, ngập ngừng bảo nếu không muốn làm nữa thì thôi vậy. Chu Tứ vốn là người tinh đời, vừa nghe ra giọng điệu chần chừ đầy kinh ngạc của Thang lão bản là lập tức đem mọi chuyện nói tuốt tuồn tuột ra ngay, nhờ vậy mà mối làm ăn này mới được tiếp tục duy trì.

Hai nhà hợp tác với nhau đã lâu, Chu Tứ bên này thịt lợn đều chọn loại tươi ngon nhất để giao đến, giá cả đương nhiên tính theo giá thị trường chứ không phải giá sỉ, Thang Hiển Linh đều biết rõ. Nhưng hợp tác bấy lâu nay lại không xảy ra bất kỳ sai sót nào, việc gì cậu phải đổi nhà cung cấp khác làm chi cho mất công làm quen lại từ đầu, ai biết được đối phương tốt xấu ra sao.

Có một điều là đường sá xa xôi, có khả năng sẽ phải vất vả cho Chu lão bản giao hàng, nên Thang Hiển Linh bảo sẽ trả thêm tiền công vận chuyển.

Chu Tứ một mực từ chối, nhưng Thang Hiển Linh khăng khăng phải đưa cho bằng được.

Chuyện hợp tác giữa hai bên nhờ vậy diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Thang lão bản nói: "Về sau hai nhà còn hợp tác làm ăn lâu dài, phiền ngươi ngày nào cũng vất vả đường sá xa xôi mang hàng đến, trả thêm tiền công là điều nên làm."

Giá thịt lợn giữ nguyên, chỉ tính thêm tiền vận chuyển. Chẳng bao lâu sau, lượng thịt lợn nhà họ Thang nhập về còn nhiều hơn hẳn hồi mở tiệm ăn trước kia, thành ra Chu lão tứ kiếm được nhiều hơn trước rất nhiều, hai vợ chồng Chu Tứ và Chu Hương Bình trong lòng phấn khởi lắm.

Hiện tại cứ vào sáng sớm, Chu Tứ lại chở hàng đến ngã tư phố Chính thuộc phường Bát Hưng trước, lúc này người vợ Chu Hương Bình đã đứng chờ từ sớm để chia lượng thịt cần bán trên phố. Tiếp đó, Chu Tứ liền không ngơi tay ngơi chân, đánh xe hối hả hướng về phía phường An Nghiệp. Còn Chu Hương Bình thì tiện đường đem thịt đến giao cho tiệm đồ ăn sáng của Thôi Đại Bảo trước, rồi mới quay trở lại mở sạp hàng của mình.

Vợ chồng họ tuy bận rộn luôn tay luôn chân, nhưng được cái việc làm ăn vô cùng khấm khá.

Như đợt mùa hè tửu lầu nhỏ bán thêm đồ nướng ăn đêm, Chu Tứ cũng chẳng ngại phiền hà, cứ đến buổi chiều lại lấy thêm một mẻ hàng tươi ngon mới mổ để chở đến giao cho tửu lầu nhỏ.

"Chu thúc buổi sáng tốt lành ạ." Thang Lạt Lạt đang ở trong sân đi vài đường quyền để làm ấm người.

Chu Tứ cười ha hả đáp: "Chào con, chào con nhé."

Thiết Ngưu ra khênh thịt vào bên trong bếp lớn trước, rồi thuận tay lấy mấy củ khoai lang với ngô vừa luộc chín tới còn bốc khói nghi ngút nhét vào tay Chu lão bản: "Ngươi đừng khách sáo, cứ ăn trước đi đã, để ta đi lấy tiền."

Hai nhà hợp tác với nhau đã lâu, Thang lão bản vô cùng tin tưởng Chu Tứ, mà kỳ thực Chu Tứ cũng rất thích phong cách làm việc của Thang lão bản, chưa bao giờ khất nợ tiền nong, bất kể là tiệm ăn nhỏ ngày trước hay tòa tửu lầu hiện tại, mọi thứ đều thanh toán sòng phẳng theo ngày.

Ngay cả chỗ Thôi Đại Bảo cũng thanh toán theo ngày như vậy, có điều hình như cứ đến cuối tháng thì Thôi Đại Bảo mới tới tửu lầu nhỏ để đối chiếu, chốt sổ sách với Thang lão bản một lần. Cũng nhờ Thang lão bản làm ăn uy tín, biết cách tin người nên hiện giờ trên con phố thuộc phường Bát Hưng, hai cha con nhà họ Thôi dẫu không có người nhà họ Thang đứng bên trông coi, giám sát thì vẫn cứ đâu ra đấy, trước đây làm thế nào thì hiện tại vẫn một mực giữ nguyên như thế.

Đúng là vô cùng biết điều.

Chu Tứ thầm nghĩ: "Làm ăn tử tế phải đến từ hai phía, người kính ta một thước thì ta trả người một trượng."

Thang Hiển Linh bây giờ vẫn còn đang ngủ, Thiết Ngưu cầm tiền ra quyết toán sòng phẳng với Chu lão bản. Chu Tứ nhận tiền, đứng trò chuyện vài câu rồi cầm phần đồ ăn sáng bước ra khỏi cổng nhà họ Thang.

Buổi sáng sớm tinh mơ thế này, Thang lão bản với Tưởng thẩm chắc chắn là vẫn còn đang ngủ chưa thức giấc.

Mấy trái ngô củ khoai đỏ trong ngực hắn tính ra đều là do Thiết Ngưu hấp, cứ thế ăn đơn giản để lót bụng. Hồi mùa hè lần trước, những lúc buổi chiều Chu Tứ chở thịt lợn tươi đến mới thật thích, Thang lão bản cùng hai đứa đồ đệ đều là những người nhân hậu, ấm áp. Thấy Chu Tứ vất vả, họ liền rót cho hắn bát chè đậu xanh, bảo hắn cứ ra ngoài đình hóng gió ngồi nghỉ một lát, bếp lớn lúc ấy có món gì ngon cũng đều mang ra mời Chu Tứ một ít.

Đó vốn là phần cơm nước của người làm trong tửu lầu nhỏ, buổi trưa làm nhiều nên dư lại, tất thảy đều sạch sẽ chưa ai đụng đũa vào, ăn vào ngon điên đảo, chưa kể thỉnh thoảng còn có cả món kho. Chu Tứ ăn đồ ngon của tửu lầu nhỏ, đôi khi cũng chủ động tặng thêm chút lòng mề không đáng mấy đồng, hoặc biếu thêm ít thịt vụn kèm theo.

Cứ qua lại như vậy, việc làm ăn của hai nhà ngày càng khấm khá.

"Chu thúc đi thong thả ạ."

"Ừ, con cứ tập tiếp đi, ta về đây, mai gặp nhé." Chu Tứ nhìn Lạt Lạt đi quyền mạnh mẽ, oai phong, trong bụng thầm nghĩ: "Đứa nhỏ này nhà Thang lão bản, nét mặt thì giống Thang lão bản, mà đến lúc đi quyền thì lại giống hệt tiểu lão bản."

Hắn nhìn không hiểu, nhưng ngó qua là biết ngay rất lợi hại.

Thiết Ngưu bưng đồ ăn sáng ra cho Lạt Lạt, cũng là khoai lang, ngô luộc với sữa bò ấm, đặt ở một bên sẵn. Đứa nhỏ đi quyền xong là vừa vặn có thể ăn sáng, rồi đeo túi sách đi học.

"Để ta đưa con qua đó."

"Cha ơi không cần đâu ạ."

Thiết Ngưu vẫn khăng khăng đòi đưa đi: "Ta đưa con đi, chiều nay ta sẽ không đến đón con nữa."

Vào thu chưa đầy nửa tháng, trời cũng sáng muộn hơn, hiện tại nhìn quanh vẫn còn tờ mờ tối, trên đường thưa thớt người qua lại. Lạt Lạt mới là một đứa trẻ mà tự đi học một mình, Hiển Linh không yên tâm, mà hắn cũng chẳng thể an lòng.

Thang Lạt Lạt nghe cha nói thế thì trong lòng cũng có chút vui sướng, thằng bé liền vào thay quần áo rồi cầm đồ ăn sáng ra cửa.

Hai cha con họ đều là người ít nói. Suốt cả quãng đường đi, Thiết Ngưu một tay xách túi sách cho Thang Lạt Lạt, còn Lạt Lạt thì ôm củ khoai với trái ngô còn ấm áp để gặm, sữa bò khi nãy đã uống hết ở nhà rồi, hai người cứ thế im lặng đồng hành bên nhau.

Thế nhưng đến ngày thứ hai, Thang Lạt Lạt lại bảo: "Cha ơi, con không muốn ăn khoai lang đỏ nữa đâu."

Thang Hiển Linh nhìn thấy da mặt đứa nhỏ đỏ bừng lên, vốn định hỏi nguyên do, nhưng chợt nghĩ lại, cậu bèn dùng khuỷu tay hích hích Thiết Ngưu một cái để giữ thể diện cho con. Chờ đến khi Thang Lạt Lạt đi khuất, phu phu hai người mới thì thầm với nhau: "Có phải thằng bé ăn khoai lang buổi sáng nên bị đầy bụng, hay đánh rắm không nhỉ?"

Thiết Ngưu nghe xong mới bừng tỉnh đại ngộ.

Thang Hiển Linh:......

Ha ha ha ha ha.

Buồn cười chết mất.

Dạo gần đây buổi sáng và buổi tối trời khá mát mẻ, nhưng ban ngày thì vẫn còn hơi nắng gắt. Món lẩu cà chua nhà họ Thang tung ra rất được các thực khách ở thành Phụng Nguyên ưa chuộng. Không riêng gì nhúng thịt hươu, mà thực ra nhúng thịt lợn cũng rất ngon, cứ chọn miếng thịt thăn mềm nhúng vào, thêm một nắm rau xanh, rồi chan với cơm ăn cũng thơm phức.

Lưu Bảo Giám đã lâu không xuất hiện, hai ngày trước ông có hẹn Hoàng Thăng hôm nay tới tửu lầu nhỏ để ăn thử món lẩu cà chua.

Hoàng Thăng ngạc nhiên: "Ngài bận bịu việc gì thế? Món lẩu cà chua này người ta đã bán được hơn nửa tháng rồi đấy."

Lưu Bảo Giám biết Hoàng Thăng không có ý dò hỏi hành tung của mình, vả lại ông cũng chỉ là một kẻ lang thang tự do chẳng có chức sắc gì, đi đâu làm gì cũng không phải bí mật gì to tát. Nhưng chung quy ông vẫn không nói rõ rốt cuộc mình đã đi đâu, mà chỉ than thở: "Đừng nhắc đến nữa, dẫu sao thì cũng bận tối tăm mặt mũi, mấy ngày nay mới được nghỉ ngơi một chút đây."

Hai người tới tửu lầu nhỏ, tìm chỗ ngồi cũ rồi ngồi xuống.

"Tiểu lão bản, cho một bầu rượu nhé." Hoàng Thăng gọi rượu trước.

Thiết Ngưu mang rượu lên, thuận miệng giới thiệu: "Hôm nay Thang lão bản có hầm một ít hạt đậu làm nước lẩu, số lượng không có nhiều đâu. Bên trong có thả thêm ít thịt khô hun khói do nhà tự muối ở dưới thôn, nấu lên thì nước dùng sẽ đặc sánh và ngậy lắm."

Hoàng Thăng vừa nghe liền muốn thử ngay món lẩu mới này, còn Lưu Bảo Giám thì vẫn chọn lẩu cà chua, món lẩu này ông còn chưa được nếm thử miếng nào mà.

Thiết Ngưu đi ghi món, chẳng mấy chốc đồ ăn đã được bày biện lên bàn, bếp lẩu cũng được dựng lên bắt đầu đỏ lửa.

Hoàng Thăng và Lưu Bảo Giám hẹn nhau ăn cơm ở nhà họ Thang, lúc đầu thì không bàn đến chính sự, nhưng quen biết nhau đã lâu, từ bạn nhậu đến giờ cũng đã có chút tình nghĩa. Vài chén rượu xuống bụng, Lưu Bảo Giám mới tiết lộ dạo trước ông bận rộn việc gì.

"Muốn làm đường sao?" Hoàng Thăng có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ lại thì thấy: "Cũng phải thôi, mấy năm nay đường quan lộ cứ dăm ba bữa lại sửa sang một lần, chứng tỏ triều Vinh chúng ta đang lúc giàu có."

Lưu Bảo Giám xua xua tay, nhấp một ngụm rượu, vốn định nói vài câu nhưng lời ra đến miệng lại biến thành lời khen rượu ngon.

Chẳng cần biết là uống đến lần thứ bao nhiêu, họ đều bị món rượu nhà họ Thang khuất phục hoàn toàn.

"Nhưng mà cái tên đặt nghe chẳng được nhã nhặn chút nào." Lưu Bảo Giám cười trêu.

Hoàng Thăng thì lại khá thích phong cách đặt tên món ăn, tên rượu của nhà họ Thang: "Nếu mà đổi thành tên tao nhã, mỹ miều, thì một bình rượu này có khi phải bị đội giá lên tới cả trăm lượng bạc ấy chứ."

"Ha ha ha ha ha." Lưu Bảo Giám cười lớn, lại cùng Hoàng Thăng cụng thêm một chén.

Câu chuyện vừa rồi lại quay về chủ đề rượu ngon.

Nước lẩu đã sôi, hai người bắt đầu thả thịt vào nhúng.

Nồi lẩu của Lưu Bảo Giám tỏa ra mùi à chua nồng đượm, hương vị ấy còn vương chút vị cay nhè nhẹ nhưng không quá gắt, ăn vào chỉ thấy vô cùng k*ch th*ch vị giác. Khi mới nhúng miếng thịt đầu tiên, ông cảm thấy hương vị có phần thanh đạm. Dạo này ông bôn ba suốt ngày, bữa nào cũng phải ăn ê hề thịt cá nhiều dầu nhiều cay nên mới thấy thế, ngặt nỗi càng ăn lại càng cuốn, không thể dừng đũa được.

So với món lẩu mỡ bò cay rát dạo trước, món này còn làm ông muốn ăn nhiều hơn nữa.

Nồi lẩu của Hoàng Thăng thì sôi sùng sục, nổi bong bóng lục bục. Bên trong đúng như lời tiểu lão bản nói, nước dùng sau khi ninh lâu thì đặc sánh lại, có thể nhìn rõ những hạt đậu ve nhừ tơi. Đậu ninh kỹ tỏa ra hương thơm quyện lẫn với mùi khói củi của thịt muối hun khói, nhúng thêm một nắm rau xanh vào thì thơm ngon phải biết.

"Ngon lắm ngon lắm." Hoàng Thăng đon đả mời Lưu Bảo Giám nếm thử nước lẩu bên mình.

Lưu Bảo Giám cũng chẳng khách khí.

Hai người họ vốn đã quen thân với nhau lâu rồi.

Cứ thế vừa ăn vừa uống vừa tán dóc một hồi, cả hai đều thấy hơi nóng. Lưu Bảo Giám cởi phanh áo ngoài, lau mồ hôi, gương mặt lộ rõ vài nét già nua nhưng thần thái lại vô cùng đắc ý, thoải mái, có thể thấy ông ăn cơm ở nhà họ Thang dễ chịu đến nhường nào.

Thiết Ngưu bước tới châm thêm nước dùng.

Lưu Bảo Giám nhìn Thiết Ngưu một cái, rồi lại nhìn sang Hoàng Thăng, ồn ngả người ra lưng ghế, mắt lờ đờ mang theo vài phần cảm giác say, nói: "...... Thành Phụng Nguyên sắp sửa đổi trời đến nơi rồi."

Hoàng Thăng cũng uống đến mức hai má đỏ ửng, trong người đã có men say, chợt nghe thấy câu đó thì không kịp nghĩ ngợi sâu xa, chỉ tưởng Lưu đại gia uống say nói sảng. Ngược lại, tay châm nước của Thiết Ngưu khựng lại một nhịp, thấy mực nước trong nồi đã vừa vặn, hắn liền nhấc chiếc ấm đồng ra, tay kia cầm ấm trà rót đầy vào chén của Lưu đại gia.

"Ngài uống chút trà đi ạ." Thiết Ngưu ôn tồn nói.

Lưu Bảo Giám bưng chén trà hớp một ngụm, cười ha hả bảo: "Rượu nhà ngươi tốt thật đấy, uống vào không bị đau đầu. Ta cũng chỉ nói bậy nói bạ thế thôi, chuyện của các nhân vật lớn phía trên thì một kẻ tiểu tốt như ta làm sao biết được, chỉ là thấy có chút bất thường."

Hoàng Thăng bấy giờ mới giật mình tỉnh táo lại chút ít, men say bay đi quá nửa, hắn nhìn về phía Lưu Bảo Giám.

Rốt cuộc là có chuyện gì chứ?

Lưu Bảo Giám lắc đầu, chính ông cũng chẳng nói rõ được, ông thì biết cái gì cơ chứ, chẳng qua là cái sự nhạy cảm của một kẻ thấp cổ bé họng, đặc biệt là loại người dựa vào các mối quan hệ dính líu để đi lên, chuyên làm mấy việc vặt vãnh như Lưu Bảo Giám ông mà thôi. Thấy Hoàng Thăng cứ nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt đó, ông không nhịn được cười: "Sợ cái gì chứ."

Hoàng Thăng trong lòng hãi hùng khiếp vía, nhưng nghe lời này của Lưu đại gia thì có vẻ như không phải chuyện xấu?

"Không biết, không biết đâu, dân thường chúng ta cứ có miếng thịt ăn là được rồi." Lưu Bảo Giám vui vẻ uống cạn chén trà, lại có thêm hứng ăn uống, ông gắp thịt bỏ vào nồi rồi bảo: "Nào, ăn tiếp đi."

Hoàng Thăng cười khổ: "Ngài cứ khéo làm ta sợ."

"Ai bảo ngươi nhát gan cơ chứ?" Lưu Bảo Giám trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi lại bảo: "Chính ta cũng đang mơ màng hồ đồ đây này. Ngươi cứ trông coi cửa hàng của mình, làm ăn cho thật tốt, đừng làm chuyện phạm pháp hại người là được..."

Hoàng Thăng tiếp lời: "Lời này của ngài đúng là nhắc nhở ta đấy. Ta làm công việc buôn bán, đâu có gan làm chuyện phạm pháp, đều là thương nhân đứng đắn cả."

"Thì thế chứ còn gì nữa."

Hai người lại tiếp tục ăn uống vui vẻ.

Thiết Ngưu xách ấm đồng đi về phía bếp lớn. Đến đêm muộn, hắn đem chuyện Lưu đại gia nói lúc ban ngày kể lại cho phu lang nghe. Thang Hiển Linh nghe xong thì đầu óc mơ hồ: "Đang chơi trò giải câu đố đấy à? Rốt cuộc là có chuyện gì cơ chứ?"

"Lưu đại gia cũng không biết rõ tình hình đâu, chỉ là cảm giác thôi." Thiết Ngưu nói. Chuyện này hắn tin Lưu đại gia không nói dối, ông thực sự không biết thật.

Thang Hiển Linh lúc này thì tỉnh cả ngủ, cậu trở mình một phát, mặt áp vào v*m ng*c săn chắc của Thiết Ngưu: "Thế thì thử đoán xem có chuyện gì lớn được nhỉ? Lưu đại gia bảo thành Phụng Nguyên sắp đổi trời? Mà nghe giọng điệu của ông ấy qua lời ngươi kể thì xem chừng không phải chuyện xấu đúng không?"

"Nếu là chuyện tốt thì có gì mà phải lo."

"Hay là thành Phụng Nguyên mình sắp đổi quan tri phủ mới?"

Thang Hiển Linh liên tiếp đưa ra giả thuyết, rồi sau đó lại tự mình gạt đi: "Không đúng, Lê đại nhân được điều lên Lục kinh rồi, hiện tại là Nhậm lão gia quản lý, binh lính canh gác cổng phường tác phong cũng đâu có khắt khe, quản lý nghiêm ngặt như đợt trước nữa."

Thiết Ngưu cũng chẳng thể đoán ra nổi.

Cuối cùng, kết luận hai người rút ra vẫn là: Cứ thành thành thật thật, kiên định mà tiếp tục sống tốt ngày tháng của nhà mình thôi. Nhưng đã nói đến chuyện này rồi thì lại càng khó ngủ, Thang Hiển Linh bèn chuyển sang một câu chuyện khác: "Ta đi xem mấy gian sân rồi, ở con ngõ thứ hai có nhà muốn cho thuê, còn nhà muốn bán lại tận ngoài ngõ thứ tư, đi lại có phần hơi xa."

Tiểu Mễ và phu lang đã an cư lạc nghiệp, từ hai năm trước đã mua một căn nhà nhỏ ở phường Đinh Nhất.

Đồng tẩu có nhà riêng của mình, A Lương cũng mua được sân, mọi thứ đều ở ngay phường Bát Hưng.

Lúc trước cậu có bảo với mọi người là muốn mua chỗ ở cho người làm hay là tăng tiền trợ cấp nhà ở, cả ba người bọn họ đều chọn nhận tiền trợ cấp. Từ thứ Hai đến thứ Sáu đi làm xa, Đồng tẩu với A Lương có thể ở lại phòng trọ của quán, còn Tiểu Mễ hiện tại đã lập gia đình, thà rằng chịu khó chạy đi chạy về vất vả một chút chứ nhất quyết phải về nhà ở cùng phu lang.

Còn lại hai người làm chân chạy vặt là Tiểu Miêu và Đại Thường thì vẫn giống như trước kia, cùng nhau thuê chung một gian sân nhỏ. Người làm trong tửu lầu ai nấy đều có cuộc sống riêng của mình, bằng không cứ bắt họ ở suốt tại chỗ cậu thì lúc tan làm rồi, mọi người chạm mặt nhau đều có chút gượng gạo, không thoải mái, cảm giác cứ như là vẫn đang ở chỗ làm việc vậy.

"Vậy thì cứ thuê ở con ngõ thứ hai đi..." Thiết Ngưu đang nói, chợt nhìn thấy nét mặt của phu lang bèn đổi giọng: "Sao thế?"

Thang Hiển Linh có chút hào hứng: "Mấy người bên môi giới nhà đất có nói với ta, phía trên phường Phong Nhạc sát vách với con phố Chính nhà mình có hai căn nhà đang muốn bán, lại còn nằm ngay cạnh nhau nữa cơ."

"Nếu ngươi đã thích thì chúng ta mua ở phường Phong Nhạc vậy, dẫu sao hai phường cũng sát nhau, đi làm hay tan tầm cũng đều thuận tiện."

Thang Hiển Linh lại bắt đầu lăn tăn: "Nhưng tận hai căn lận, ta nghĩ một căn là đã đủ dùng rồi. Ngặt nỗi hiếm lắm mới có dịp hai nhà hàng xóm liền kề cùng bán một lần, ta định bụng hay là mua một căn tích sẵn cho Lạt Lạt, nhưng thằng bé bấy giờ còn nhỏ quá......"

"Có gì đâu mà phải lo, hiện giờ hiếm khi cả hai căn đều bán cùng một lúc, chúng ta cứ mua rồi cho thuê lại cũng tốt mà." Thiết Ngưu bảo.

Kinh tế trong nhà bây giờ không thiếu tiền mua nhà mua đất.

Thang Hiển Linh nghe xong liền thấy chí lý, đúng là cơ hội hiếm có. Nhà cửa khu này nằm ở vị trí đẹp, lại còn sát vách nhau, dẫu không phải mặt tiền có thể mở cửa hàng, nhưng nhà cậu có một tòa tửu lầu này là đã đủ dùng rồi......

Thành thử ra chuyện Lưu đại gia bảo "thành Phụng Nguyên sắp đổi trời" thì phu phu hai người chẳng đoán ra nổi, ngược lại lại chốt xong việc mua đất mua nhà. Mấy gian sân bên này đúng như lời Thang Hiển Linh nói, không nằm ngoài phố Chính cũng không kèm theo cửa hàng nên giá cả vẫn rất hợp lý. Một căn nhà hai tiến có giá tầm bảy tám trăm lượng tùy theo độ lớn nhỏ, dù có nhỏ hơn một chút thì cũng phải từ bảy trăm năm mươi lượng hất lên. Nhờ Thang lão bản chốt mua trọn cả hai căn một lúc nên bên môi giới cũng làm việc rất thoáng, cuối cùng chốt giá một ngàn bốn trăm năm mươi lượng cho cả hai nơi.

Thang Trân biết Ngũ ca nhi định mua nhà thì giật mình, liền nhờ người môi giới giới thiệu nhà cho Thang Hiển Linh lưu tâm giúp nàng một chút.

"Ngài cũng muốn mua nhà sao?"

"Ta muốn mua một gian cửa hàng mặt tiền, không cần quá lớn đâu, ở phường khác cũng được." Thang Trân tính mua để làm của hồi môn cho Điềm Điềm, đến lúc đó đem cho thuê lại thì tiền lời cũng khá ổn, Điềm Điềm sẽ có một khoản thu nhập cố định vào ra.

Thang Hiển Linh liền góp ý: "Thế thì tốt nhất là cứ chọn mấy phường ở loanh quanh đây. Chu Tân làm sư gia, khu này lại gần phủ nha, Điềm Điềm sau này có đi thu tiền nhà tiền đất cũng thuận đường."

"Khu này đắt lắm," Thang Trân nói, "Mà không chỉ vì giá cả đâu, các cửa hàng quanh đây đều có thế lực đứng sau chống lưng cả. Con bé là phận nữ nhi, nắm trong tay một gian mặt tiền ở đoạn đường béo bở như thế này, ta sợ nó bị kẻ xấu dòm ngó, nhớ thương. Chi bằng cứ mua một gian cửa hàng nhỏ, hoặc là gom tiền mua hai ba căn ở chỗ khác, quanh năm suốt tháng đi thu tiền thuê một lần, chứ đâu phải ngày nào cũng phải chạy đi chạy về."

Thang Hiển Linh nghe xong, thấy nhị tỷ nói cũng rất có lý.

Từ mùa thu sang mùa đông, việc làm ăn của nhà họ Thang vẫn tiếp tục bùng nổ, đông khách nườm nượp. Cứ đến ngày nghỉ cuối tuần, Thang Hiển Linh lại cùng nhị tỷ đi xem nhà xem đất, chọn mua cửa hàng. Tới tận dịp cận tết, tửu lầu đóng cửa để tổng vệ sinh, rồi lại theo lệ cũ mua sắm quà tết, chuẩn bị quà cáp biếu tặng cho các khách hàng lớn...... Hàng tá việc đổ dồn vào làm Thang lão bản bận đến váng đầu hoa mắt.

"...... Đúng rồi, còn chỗ Quý phu tử với Minh phu tử nữa, phải chuẩn bị quà tết cho chu đáo vào. Không thể vì Lạt Lạt không học ở chỗ Minh phu tử nữa mà chúng ta lại quên mất người ta được."

Minh phu tử chính là người đã có ơn làm trung gian giới thiệu Quý phu tử cho Lạt Lạt.

Thiết Ngưu liền bảo: "Ta đều nhớ kỹ cả rồi, ngươi mau uống ngụm nước nóng rồi nghỉ ngơi một chút đi."

Cửa ải cuối năm, những người làm nghề buôn bán thật sự bận tối tăm mặt mũi, chủ yếu là lo chuyện đối nhân xử thế, lễ nghĩa qua lại. Thang Hiển Linh từ trước đến nay vốn không am hiểu khoản này, cũng may Thiết Ngưu có trí nhớ tốt, chu toàn, giữ gìn được mối quan hệ khắp các mặt.

Năm nay nhà cậu còn gửi quà tết lên Lục kinh cho nhà họ Triệu, gồm hai mươi bánh nước cốt lẩu và tám bình rượu ngon được đóng gói cẩn thận trong rương gỗ.

Mấy năm nay, hai bên chưa từng đứt đoạn liên lạc. Kỳ thực là do năm đầu tiên, bên nhà họ Triệu chủ động phái người mang quà tết đến biếu trước. Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu vừa nhìn thấy quà thì có chút ngượng ngùng, bởi vì lúc ấy họ hoàn toàn không nghĩ tới chuyện tặng quà cho nhà họ Triệu.

Khi đó hai người cứ nghĩ, việc họ mang chiếc áo cũ của ngoại tổ đi là mối duyên nợ đã xong xuôi, nhà mình chẳng thể trèo cao nổi với dòng dõi hiển hách như nhà họ Triệu, mà cũng không có ý định bấu víu quan hệ. Thế nhưng nhà họ Triệu lại có lòng bày tỏ thiện chí, đối đãi với họ như người thân thích trong nhà mà đi lại thăm hỏi, hai người họ đương nhiên cũng không thể vô lễ mà chậm trễ đáp lễ được.

Vì thế đến năm thứ hai, Thiết Ngưu và Thang Hiển Linh liền chuẩn bị quà cáp để đáp lễ nhà họ Triệu.

Đường sá hai nơi xa xôi cách trở nên họ không gửi các loại bánh trái, mà chỉ gửi bánh nước cốt lẩu cùng một hũ dưa cải mai khô.

Hai nhà một năm chỉ qua lại đúng một lần vào dịp này, phái người mang quà tết đến biếu, tất cả đều là mấy món đồ ăn thức uống, đặc sản quà quê giản dị. Thang Hiển Linh và Thiết Ngưu thấy vậy thì trong lòng không bị áp lực gánh nặng chuyện lễ nghĩa, cứ thế có qua có lại, năm nào cũng duy trì đều đặn như vậy.

Năm nay cũng không ngoại lệ, trước tết hơn nửa tháng, hai người đã chủ động liên hệ, thuê người vận chuyển mang theo quà tết để gửi đi Lục kinh cho nhà họ Triệu.

Phu phu hai người họ vừa lo liệu xong xuôi việc làm ăn của quán, thì lại đến chuyện chung thân đại sự của cô cháu gái lớn Thang Điềm Điềm. Viên đại nhân đã đại diện đứng ra làm mai, thay mặt Chu Tân sang dạm ngõ, sính lễ được chọn trao vào đúng ngày mùng Sáu Tết, vừa vặn qua thời gian chịu tang của thân mẫu Chu Tân.

Mấy đứa nhỏ dưới thôn thảy được đón lên thành ăn tết.

Dạo gần đây, gian sân nhà họ Thang bấy giờ tràn ngập không khí nhộn nhịp, rộn rã tiếng cười vui.

Dịp cận tết còn phải đi tảo mộ, dâng hương tế bái tổ tiên, rồi tiếp đó là đi chúc tết, thăm hỏi họ hàng người thân, người làm trong quán cũng rủ nhau đến nhà chúc tết lão bản...... Năm nay vợ chồng tam tỷ Thang Noãn cũng dắt díu con cái tới chơi. Thang Noãn cười bảo: "Biết năm nay đệ mở tửu lầu lớn, kiểu gì ta cũng phải thu xếp qua đây một chuyến mới được."

Triệu Kinh nhìn thấy tòa tửu lầu cùng gian hậu viện khí phái, bề thế của nhà thê đệ nhạc mẫu thì trong lòng có chút hâm mộ. Lại nghe tin con gái lớn của nhị tỷ sắp sửa gả cho một vị sư gia, sắc mặt hắn thoáng hiện lên vài nét cô đơn, chạnh lòng, quay đi quay lại đã bị Thang Noãn dỗ dành cho giãn cả cơ mặt.

Thang Noãn thừa hiểu tính nết của trượng phu, hắn là đang thấy cuộc sống của nhị tỷ cùng các con ngày một khấm khá, đi lên, đâm ra lại sợ nàng đi theo hắn phải chịu khổ chịu nhọc, trong lòng đâm ra tự trách, không cam lòng. Thang Noãn dịu dàng bảo: "Ta gả cho ngươi bao nhiêu năm nay, sinh con đẻ cái cho ngươi, chỉ cần nhìn đôi bàn tay này là biết mình chưa từng phải chịu vất vả, đầu tắt mặt tối bao giờ."

"Hiện tại ngươi nhìn thấy các con của nhị tỷ được ăn ngon mặc đẹp, mua cửa hàng mua nhà cửa, nhưng cái sự chua xót, vất vả ngược xuôi trong lúc làm ăn buôn bán của nhị tỷ thì ta lại chẳng thể nào làm nổi. Chúng ta không thể chỉ nhìn thấy cái vẻ ngoài vẻ vang, phong quang trước mặt người ta mà quên đi những gian khổ, nhọc nhằn phía sau lưng họ. Ta tự biết tính mình vốn đỏng đảnh, kiêu kỳ, chẳng thể nào tháo vát, kiên cường được như nhị tỷ đâu."

Thang Noãn từ nhỏ đến lớn vốn là người có suy nghĩ vô cùng khoáng đạt, cởi mở. Nàng không tham lam muốn có được mọi thứ, cuộc sống của nhị tỷ tốt lên thì nàng thật lòng mừng cho nhị tỷ, nhưng nàng không bao giờ hối hận về quyết định gả cho Triệu Kinh năm xưa. Chẳng có gì phải hối tiếc cả, tất cả đều là do chính nàng lựa chọn.

Triệu Kinh nắm chặt lấy bàn tay của Noãn Nương, chút cảm giác xót xa, chạnh lòng trong góc khuất con tim bấy giờ cũng tan biến sạch sành sanh.

Có được người vợ thấu hiểu lý lẽ như thế này, đời này hắn còn mong cầu gì hơn nữa.

Đến ngày mùng Sáu, nhà họ Thang bày tiệc rượu tại gia để thiết đãi Chu Tân. Vì Chu Tân đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, họ hàng thân thích ở quê nhà cũng đã từ lâu không còn đi lại, ghẻ lạnh, thành thử ra phía đằng trai bấy giờ chỉ mời mỗi vợ chồng vị sư phụ và sư nương năm đó Chu Tân chính là lặn lội đến nương nhờ vợ chồng họ mà nên người.

Hai đứa trẻ tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, nên ngày lành tháng tốt để định liệu hôn sự được đôi bên chốt lại rất nhanh chóng.

Tháng Ba năm nay làm lễ đính hôn, đến tháng Sáu thì chính thức tổ chức đám cưới.

Một cái tết vô cùng náo nhiệt, rộn ràng trôi qua, đón xong cả tết Nguyên Tiêu rằm tháng Giêng, thời gian bước vào năm Thái Bình thứ hai. Tiết trời đầu tháng Hai âm lịch vẫn còn vương chút se se lạnh của mùa xuân, bấy giờ có một đạo thánh chỉ được ban ra, truyền rộng khắp cả nước, đánh một đòn khiến cho bách tính toàn thành Phụng Nguyên thảy đều ngơ ngác, bàng hoàng đến váng cả đầu óc.

Thang Hiển Linh bấy giờ mới rốt cuộc vỡ lẽ cái giác quan thứ sáu nhạy bén của Lưu đại gia lúc trước rốt cuộc là về chuyện gì.

Tân đế hạ chiếu chỉ, muốn dời đô. Kinh đô vốn có của triều Vinh bấy giờ đang ở Lục kinh, nay ban lệnh dời đô về thành Phụng Nguyên.

Thang Hiển Linh nghe xong tin tức này, đầu óc cứ kêu lên ầm ầm, ngơ ngác đến thẫn thờ.

"Cái tin này là thật hay giả thế?"

"Chuyện tày đình thế này ai mà dám bịa ra chứ? Nha môn đã dán bảng thông cáo rõ ràng rồi kìa, bảo là về sau thành Phụng Nguyên chúng ta sẽ trở thành kinh đô mới, giờ đi đến đâu cũng thấy người ta bàn tán chuyện này cả."

"Mà sao tự dưng lại dời đô nhỉ? Lục kinh chẳng phải đang rất tốt đó sao. Dĩ nhiên thành Phụng Nguyên mình cũng không kém, có điều không tài nào ngờ nổi hoàng đế lão gia lại chuyển hẳn đến chỗ chúng ta..."

Dưới đại sảnh lẫn trên lầu hai của tửu lầu nhỏ bấy giờ ngồi chật kín thực khách. Tiết trời vẫn còn lạnh nên dạo gần đây các món lẩu vẫn là lựa chọn hàng đầu. Trước mặt mỗi người đều là một chiếc nồi nhỏ, ai đi nhóm đông quen biết nhau thì gọi nồi lớn, hơi nóng bốc lên nghi ngút khói, lan tỏa các loại mùi hương quyến rũ, mê người.

Cánh thực khách vừa gắp thịt nhúng lẩu, vừa rôm rả tán góc về đại sự của thành Phụng Nguyên. Đây đúng là chuyện kinh thiên động địa thật sự.

Thang Hiển Linh bấy giờ chẳng thèm nán lại trong bếp lớn nữa, Tiểu Mễ hiện tại pha chế nước lẩu đã rất lên tay, cậu hoàn toàn có thể thảnh thơi làm biếng. Thế là cậu liền lẻn ra sau quầy thu ngân, tay bốc một nắm hạt dưa rang, nép ở phía sau vừa cắn vừa hóng chuyện. Thực khách bàn tán câu gì, cậu ở đằng sau lại gật đầu lia lịa hưởng ứng câu đó.

Đúng đấy đúng đấy, sao tự dưng lại muốn dời đô làm gì không biết, dời đô phiền phức lắm chứ đùa à.

"Còn có thể vì sao nữa." Có vị khách lớn giọng nói vang lên.

Thực khách các bàn bên cạnh nghe thấy thế đều đồng loạt ngoảnh đầu nhìn sang, Thang lão bản ở phía sau cũng dỏng tai lên nghe ngóng. Vị khách đó là một thương nhân, lại là người từ phương Nam tới, lúc này mới lên tiếng: "Các vị ở đây không biết đấy thôi, con sông Lục Thủy mười năm trở lại đây, năm nào cũng xảy ra lũ lụt tràn lan cả......"

"Phủ Đình Giang chúng ta cũng nằm sát sông Lục Thủy mà có thấy lũ lụt thành họa bao giờ đâu."

"Phủ Đình Giang sát sông Lục Thủy nhưng địa thế nhỏ hẹp, điều này càng chứng tỏ phong thủy vùng Phụng Nguyên chúng ta tốt."

"Cái đó thì chuẩn rồi, nghe nói vùng Túc Bắc thì gặp thiên tai bão tuyết, phương Nam chỗ nào cũng lũ lụt ngập ngụa, chỉ có thành Phụng Nguyên chúng ta là quanh năm bình bình an an, mưa thuận gió hòa."

Mọi người cứ thế mồm năm miệng mười bàn luận, không tiếc lời khen ngợi thành Phụng Nguyên, đều là bách tính sống trong thành, nay đương kim thánh thượng chọn Phụng Nguyên để dời đô, trong lòng ai nấy đều dâng lên niềm tự hào khôn xiết.

"Thế thì sau này thành mình chẳng phải sẽ trở thành hoàng thành sao!"

"Chứ còn gì nữa!"

"Hồi trước ta nghe người ta nói giá nhà đất ở Lục kinh đắt đỏ khủng khiếp, giờ thành Phụng Nguyên biến thành hoàng thành rồi, không biết giá nhà đất chỗ mình có tăng vọt lên không nhỉ?"

Thang Hiển Linh nghe đến đây: ?!!!

Giá cả hàng hóa ở Lục kinh thì cũng xấp xỉ thành Phụng Nguyên thôi, ngặt nỗi giá nhà đất bên bển thì đắt hơn Phụng Nguyên phải gấp đôi, thậm chí gấp ba lần. Ví như khu đất trung tâm gần các cơ quan công sở mà cậu vừa mua, nếu là một gian sân nhỏ tương tự ở Lục kinh diện tích còn chẳng được rộng rãi bằng căn của cậu thì cũng phải mất tới một ngàn bảy tám trăm lượng bạc.

Hồi trước cậu cùng Thiết Ngưu còn phải đi thuê nhà để ở, tên môi giới nhà đất bên đó thấy hai người bọn họ là dân ngoại tỉnh, trông như đồ nhà quê mới lên phố, liền ra sức phổ cập cho hai người một trận về giá nhà đất ở Lục kinh.

Cuối cùng gã còn chốt hạ một câu: "...... Ngay đến một vị quan thất phẩm còn chẳng dám mơ mua nổi một gian sân đâu nhé? Mấy năm đầu thảy đều phải đi thuê nhà mà ở cả thôi. Nếu mà làm việc ở mấy cái nha môn không có bổng lộc màu mỡ, thì muốn mua được một mảnh ngói che đầu ở Lục kinh này, ít nhất cũng phải cày cuốc đến mười mấy năm."

Thang Hiển Linh lúc đó nghe xong còn rất biết ý mà phụ họa theo kiểu: "Ôi trời, thế thì quá đắt rồi, đắt kinh người thế kia hai người bọn ta làm sao mà mua nổi chứ", đóng đạt vai quần chúng làm nền. Nhưng trong bụng cậu lại thầm nghĩ: "Cái gã môi giới này giọng điệu cũng lớn lối thật đấy, đến cả quan thất phẩm mà cũng chẳng thèm để vào mắt."

Vậy mà giờ đây, thành Phụng Nguyên sắp sửa biến thành hoàng thành rồi.