Tửu Lầu Nhỏ Của Phu Lang Góa Chồng

Chương 133


"Tửu lầu nhỏ Thang Ngũ ca sao." Khách khứa nhìn tấm biển hiệu, khẽ đọc ra thành tiếng rồi hiểu ý mỉm cười. Họ đều rõ thâm ý của Thang lão bản, ngẫm lại thì thấy quả đúng là như vậy thật.

Tửu lầu nhỏ của Thang lão bản so với mấy tòa tửu lầu lớn tráng lệ huy hoàng ở hai chợ Đông Tây thật sự có điểm khác biệt. Ở chỗ Thang lão bản ăn cơm, trong lòng luôn có một chút gì đó thích ý, thoải mái và tự tại.

"Mời các vị vào trong." Thiết Ngưu đứng ở ngoài cửa đon đả tiếp đón khách khứa.

Ngày đầu tiên khai trương, các món ăn thương hiệu của cửa tiệm đều được dọn lên đầy đủ, khách muốn ăn thứ gì có thứ đó, thích dùng món nào cũng đều có sẵn. Thang Hiển Linh ở phía trước tiếp đón thực khách một lát rồi cũng lật đật lui về phía sau bếp lớn để bắt tay vào việc.

Cậu phụ bếp mới tuyển tên là Đại Thường, mười bảy tuổi, vóc người tuy không cao, trông béo lùn chắc nịch nhưng chân tay lại vô cùng nhanh nhẹn. Vị sư phụ trước kia của cậu chàng này xem ra cũng nuôi đồ đệ khéo lắm.

Thang Hiển Linh lần đầu tiên nhìn thấy Đại Thường liền thầm nghĩ: Không hổ là đồ đệ do bằng hữu của Điền đại trù dắt mối giới thiệu, thật đúng là gần mực thì đen gần đèn thì sáng. Điền đại trù đối đãi với đồ đệ đều coi như con cái trong nhà mà chăm sóc, vị sư phụ của Đại Thường này xem ra cũng y như vậy, rõ ràng là xuất thân từ nhà nghèo khổ mà lại nuôi được đứa trẻ chắc nịch đến thế này.

Chỉ có điều là hơi béo một chút.

Người mà béo quá thì cũng không tốt, chẳng bằng như đồ đệ nhà cậu, Thang sư phụ đưa mắt nhìn vóc dáng khỏe khoắn của đại đồ đệ nhà mình, rồi lại ngó sang khuôn mặt tuy có phần gầy gò nhưng tinh anh, hoạt bát của tiểu đồ đệ.

Xem đi xét lại thì vẫn cứ là cậu biết cách nuôi dạy đồ đệ hơn! Thang lão bản thầm tự hào trong lòng.

Ngày đầu tiên khai trương, bếp lớn không lúc nào tắt lửa. Phía bên ngoài một mình Thiết Ngưu tiếp đón không xuể, Tưởng Vân vốn dĩ đợt trước suốt ngày cứ mở miệng ra là than thở mình già rồi, vô dụng rồi, lẩm cẩm rồi, thế mà hôm nay cửa hàng vừa bận rộn một cái là bà liền trở nên nhanh nhẹn thoăn thoắt. Bà sửa sang lại xiêm y chỉnh tề, tinh thần phấn chấn đi đi lại lại tiếp đón khách khứa khắp sảnh chính, không thèm nghỉ ngơi lấy một phút.

Thiết Ngưu thấy vậy bèn bảo mẹ vào trong nghỉ một lát, Tưởng Vân liền gạt đi: "Không cần, con cứ mặc kệ ta, ta có mệt nhọc gì đâu."

Tối hôm ấy, sau khi cả nhà quây quần cùng nhau ăn xong bữa cơm tối, đám trẻ cũng đều giải tán về phòng đi ngủ sớm để dưỡng sức. Thiết Ngưu có nhắc đến chuyện hôm nay Tưởng Vân đã vất vả nhiều, Thang Hiển Linh nghe xong liền trêu bà rằng hôm nay trông người như trẻ ra được tận ba mươi tuổi. Tưởng Vân nghe vậy thì trên khuôn mặt già nua có chút ngượng ngùng, một lúc sau mới bảo: "Thế thì lần này ta sống lại một đời, hóa ra lại trẻ trung ra rồi đấy nhỉ."

Thang Hiển Linh:...... Mẹ thật đúng là biết nể mặt cậu mà.

Trước kia do rảnh rỗi quá nên bà mới dễ nghĩ ngợi lung tung về mặt tinh thần, giờ cứ bận rộn lên thế này, trừ việc thân thể có chút mệt mỏi ra thì chẳng còn thời gian đâu mà ngồi đoán đông đoán tây nữa, như vậy xem ra lại khá tốt.

Tưởng Vân liền lên tiếng hỏi: "Hôm nay không thấy Viên đại nhân ghé qua hả con?"

Thang Hiển Linh: "......" Mẹ cậu đúng là thật sự nhọc lòng vì hôn sự của Điềm Điềm mà. Sau đó cậu ngẫm lại thì thấy, có lẽ trong lòng bà đang có chút tâm lý muốn bù đắp. Chính vì mối duyên sự của nhị tỷ lần trước không được suôn sẻ nên hiện tại bà mới dồn hết tâm tư, lo lắng hết mực cho chuyện chung thân của con cái nhị tỷ.

Mẹ mà nhìn thấy đám trẻ nhà nhị tỷ thành gia lập thất thuận lợi, cuộc sống hạnh phúc thì trong lòng bà mới không còn điều gì phải nuối tiếc nữa.

"Con tính qua rồi, đến ngày thứ năm tuần này thì nha môn mới đến kỳ nghỉ tắm gội." Thiết Ngưu lấy bảng thời gian của nhà mình ra giải thích cho mẹ dễ hiểu.

Tưởng Vân nghe xong liền nhẩm tính: "Thế thì vẫn còn ba ngày nữa."

"Hôm nay quán bận rộn như vậy, Điềm Điềm cũng ở phía trước chạy qua chạy lại phụ giúp một tay đấy ạ." Thiết Ngưu nói.

Nhà cậu từ trước đến nay vốn không có thói quen để đám trẻ con ra phía trước cửa hàng phụ giúp tiếp đón khách khứa, tuy nhiên Đại Nương Điềm Điềm hiện tại tuổi tác cũng đã lớn, bản thân con bé đối với việc phụ giúp ở sảnh chính cũng không có tâm lý bài xích, né tránh, thành ra cậu liền sắp xếp cho Điềm Điềm ngồi ngay sau quầy thu ngân để phụ trách việc tính sổ sách và thu tiền của khách.

Thiết Ngưu nhắc đến chuyện này, phỏng chừng là do hôm nay quán bận tối mắt tối mũi, thành ra Điềm Điềm bấy giờ còn kiêm luôn cả chân chạy bàn, bưng bê đồ ăn nữa.

Thang Hiển Linh nghe vậy liền dặn: "Thế thì ngươi phải để mắt trông nom kỹ một chút, nếu như có kẻ nào uống say quá chén rồi sinh sự nháo sự, ngươi cứ bảo con bé lui về phía sau quầy mà tính sổ sách."

"Tất nhiên rồi, ta vẫn luôn trông coi mà." Thiết Ngưu đáp.

Tưởng Vân bấy giờ mới thấy yên tâm phần nào, bà quay sang bảo với Ngũ ca nhi: "Khách khứa kéo đến đều là khách quen cả, hôm nay họ uống rượu xong ai nấy cũng đều tấm tắc khen rượu nhà mình là hàng tốt. Cũng có người uống hơi quá chén thật, ngặt nỗi không có ai nháo sự cả, chỉ là cái giọng nói có phần oang oang lớn hơn ngày thường, lúc trả tiền còn đưa dư ra nữa cơ."

"Số tiền đưa dư ấy ta đã nhét trả lại vào tay người ta rồi." Thiết Ngưu nói.

Thường ngày hễ có thực khách nào hào phóng đưa dư tiền coi như tiền thưởng cho người làm, Thiết Ngưu đều sẽ vui vẻ nhận lấy. Thế nhưng hôm nay vị thực khách kia rõ ràng là đã uống quá chén, thành ra Thiết Ngưu quyết không thèm thu mớ tiền đưa dư ấy. Người ta uống rượu vào là chất cồn xông lên đầu, ăn nói đã chẳng còn lưu loát, đầu óc cũng đang lúc nóng nảy bốc đồng nên mới vung tay cho nhiều như thế, quay đầu lại đến khi tỉnh rượu, tinh thần thanh tỉnh rồi, khó bảo toàn là trong lòng sẽ không nảy sinh cảm giác hối hận.

Mà một khi đã hối hận, tự dưng họ lại đâm ra có chút thành kiến, bất mãn với tửu lầu nhà cậu.

Thành thử ra không việc gì phải vì dăm ba cái đồng tiền lẻ trước mắt mà làm tổn hại đến danh tiếng lâu dài của tửu lầu.

Thang Hiển Linh cũng đồng tình với cái lối suy nghĩ ấy của Thiết Ngưu, cậu bảo: "Đúng đấy. Quay đầu lại ngươi cũng nhớ dặn dò Điềm Điềm một tiếng, hễ khách nào uống say quá chén mà cao hứng đưa dư tiền thì tuyệt đối đừng có thu."

Cả nhà ngồi nán lại hàn huyên tâm sự một lát, không có ai đem cuốn sổ sách ngày hôm nay ra mà tính toán, chung quy là vì ai nấy đều đã quá mệt mỏi rồi. Thang lão bản sau này tính toán là cứ để gộp lại một tuần rồi kiểm tra luôn một lần, dẫu sao doanh thu mỗi ngày phỏng chừng cũng đều xấp xỉ ngang nhau mà thôi. Thế nhưng ngày trước tiệm chỉ là quy mô tiệm cơm nhỏ, giờ đã nâng cấp lên thành tửu lầu, mọi chuyện đã hoàn toàn đổi khác.

Đơn giá các món ăn của tửu lầu tính ra vẫn giữ nguyên không đổi. Tuy nói rằng cái vị trí đắc địa này khiến chi phí mua nhà cửa rồi thuê mướn người làm có phần gia tăng, nhưng chung quy cũng không thể đem cả cái khoản tiền tích cóp để lo cho đám trẻ đi học sau này mà tính bừa vào giá món ăn được, Thang Hiển Linh thầm nói đùa như vậy.

Giá cả thức ăn không đổi, nhưng tửu lầu lần này có bán thêm cả rượu trắng, mà cái món này mới thực sự là thứ hái ra tiền. Kỹ thuật ủ rượu thời Vinh triều tính ra còn rất thô sơ, tầm thường, rượu trắng ở thời này đã bắt đầu xuất hiện loại rượu mạnh gọi là Thiêu Đao Tử, rượu trắng càng có nồng độ cồn cao, chất rượu càng trong vắt thì giá thành lại càng đắt đỏ một cách khét tiếng.

Cứ nhìn vào mấy quán rượu bây giờ mà xét thì cũng phân ra đủ loại lớn nhỏ, cao thấp khác nhau. Tầng lớp bá tánh tầm thường thì đa phần đều chuộng uống thứ rượu đục, chất rượu tương đối vẩn đục, tất thảy đều được nấu từ hạt cao lương, thứ này giá thành rẻ rúng, một bầu rượu nhỏ có dung tích ước chừng một thăng cũng chỉ bán với giá tầm hai ba mươi văn tiền, có cửa hàng chu đáo còn tặng kèm thêm ít đậu nành hoặc mấy món đồ nhắm tương tự để ăn kèm.

Thang Hiển Linh đợt trước cũng từng uống thử thứ rượu vẩn đục này rồi, công đoạn chưng cất và lọc rượu của người ta làm không tới nơi tới chốn, thành ra mùi rượu thoáng qua rất nhạt, nồng độ cồn tính ra còn thấp hơn cả thứ bia ở thời hiện đại nữa cơ. Lúc nhấp vào miệng hương vị cứ chua xót lại pha thêm chút vị chua chua, tóm lại là cứ nốc liền một chén lớn vào bụng, ngoại trừ việc khiến người ta mót đến mức muốn đi nhà vệ sinh ra thì không đem lại nửa phần cảm giác choáng váng, say sưa nào cả.

Kế sau thứ rượu đục ấy chính là những cái tên lừng lẫy như Đỗ Khang, Nữ Nhi Hồng, Hoa Điêu. Hoa Điêu vốn thuộc dòng rượu vàng có nguồn gốc từ phương Nam truyền đến, còn dân tình ở thành Phụng Nguyên thì lại chuộng uống thứ rượu trắng Thiêu Đao Tử hơn.

Loại Thiêu Đao Tử nồng gắt nhất cũng là do cánh thương nhân phương Bắc mang theo bên người rồi truyền tới thành Phụng Nguyên này.

Ai nấy đều bảo Thiêu Đao Tử là thứ rượu mạnh, nồng độ cực cao, ngặt nỗi Thang Hiển Linh uống thử qua rồi. Cậu chỉ mới nhấp một ngụm nhỏ thôi mà khoang miệng đã nóng rát như lửa thiêu, nồng độ thì cao thật đấy, có điều chất rượu lại không được trong vắt cho lắm, tính ra cũng chỉ tầm mười mấy độ mà thôi.

Ban ngày lúc mở cửa hàng, các thực khách gọi món xong xuôi, vì tiệm cơm nay đã nâng cấp lên thành tửu lầu nên ai nấy đều nhiệt tình cổ động, bàn nào bàn nấy thảy đều gọi thêm rượu. Nghe giới thiệu quán có bán rượu cao lương với rượu mơ xanh, mấy vị khách quen còn trêu ghẹo: "Thang lão bản sao lại đặt cái tên nghe mộc mạc, trắng trợn thế này cơ chứ?"

Lúc ấy các thực khách tuy chưa nói hết câu, nhưng ý tứ thảy đều là cái tên rượu này nghe qua thì chắc cũng chẳng khác gì thứ rượu đục tầm thường đâu mà, còn món rượu mai xanh kia chắc cũng tương tự như mấy loại rượu nếp cẩm, rượu nếp cái hoa vàng ngọt lịm dành cho đám trẻ con, nữ lang hay phu lang uống mà thôi. Có điều nể tình đều là khách quen cũ, lại có cảm tình sâu đậm với tiệm ăn nhà họ Thang, hôm nay ngày đầu khai trương lại còn được giảm giá hai mươi phần trăm, người cũng đã tới rồi nên đều muốn gọi thử xem sao.

Bàn nào bàn nấy đều gọi rượu lên.

Một bầu rượu cao lương dung tích năm lượng có giá một trăm văn, còn rượu mai xanh thì giá một trăm hai mươi văn tiền.

Thực khách bấy giờ xem qua giá cả còn có chút chê đắt. Người ta ở mấy quán rượu khác toàn bán tính theo thăng, theo nửa thăng, còn ở chỗ cậu lại tính theo lượng. Thứ rượu của Thang lão bản này...... nghe tên chẳng giống rượu ngon có danh tiếng gì cho cam, sao lại có thể bán đắt đỏ đến nhường ấy chứ?

Nhưng chung quy vẫn là cái câu nói cũ "người cũng đã tới rồi", "Thang lão bản cũng xem như đã chịu khai trương lại", "Ngày đại hỉ lần này cứ việc xả láng ủng hộ hết mình".

Nhà họ Thang đã chuẩn bị sẵn một loạt những bầu rượu bằng gốm sứ trắng tinh khôi, dung tích năm lượng tương đương hai trăm năm mươi mililit, đi kèm với mấy chiếc chén uống rượu nhỏ nhắn. Rượu vừa được dọn lên, khách khứa liền nghiêng bầu rót vào trong chiếc chén nhỏ, mấy vị lão thực khách ghiền rượu vừa nhìn qua một cái đã thấy có gì đó sai sai, còn tưởng là tiểu nhị lên nhầm đồ, đây chẳng phải là nước lã đấy chứ?

Thế nhưng không cần phải ghé sát lại gần, trong không khí bấy giờ đã sớm tỏa ra một mùi hương rượu nồng nàn, ngào ngạt cực kỳ đậm vị.

Những vị thực khách ban đầu vốn chẳng thèm để tâm lập tức liền trở nên nghiêm túc hẳn lên. Họ cung kính bưng chiếc chén nhỏ tiến lại sát chóp mũi, trước tiên là ngửi thử một lần, hương rượu lập tức lan tỏa ra bồn phía thơm nức, sau đó mới khẽ nhấp thử một ngụm. Chất rượu vừa vào đến miệng tuy có vị cay nồng nhưng không hề gây bỏng rát, rượu lướt qua cuống họng vô cùng êm dịu, đầm ấm, trong khoang miệng bấy giờ vẫn còn lưu lại dư vị hương rượu thơm lừng khó tả......

"Rượu ngon, đúng là rượu ngon!"

"Thứ rượu này công nhận là quá sức tuyệt hảo."

"Được lắm, mẻ rượu này nấu khéo quá."

Cùng lúc ấy, khắp cả đại đường thảy đều rộ lên những tiếng trầm trồ, tán thưởng không ngớt. Ngày trước ở mấy quán rượu khác, họ có thể nốc liền một mạch hết cả thăng rượu, tận một ngàn mililit cơ đấy, thế mà ai có ngờ đâu hôm nay ở tửu lầu nhà họ Thang, mới chỉ uống chưa đầy nửa bầu rượu là đã bị đánh gục, đổ rạp ra bàn rồi. Mấy vị khách bấy giờ miệng cứ lẩm bẩm lầm bầm, nói năng líu cả lưỡi lại nhưng lời thốt ra vẫn cứ là khen rượu ngon, rượu thơm nức mũi.

Còn về phần rượu mơ xanh, thứ rượu ấy mang theo cái vị chua thanh ngai ngái của quả mơ đầu mùa, nhưng hậu vị lại càng lúc càng đậm, càng thơm nức.

Hôm nay, phàm là vị thực khách nào đã đặt chân vào tửu lầu nhỏ của Thang ngũ ca mà nhấp thử một ngụm rượu, thì từ đấy về sau sẽ chẳng còn một ai mở miệng chê đắt nữa. Quả thực là bỏ ra cả trăm văn tiền ở mấy quán rượu khác để mua một thăng rượu tầm thường, thì vạn lần cũng chẳng bằng nổi năm lượng rượu này của Thang lão bản.

Vị nào tửu lượng kém thì ngay tại chỗ đã bị đánh gục, đành để bằng hữu dìu ra khỏi cửa tửu lầu, còn ai tửu lượng khá thì mặt mày hồng hào rạng rỡ, lúc tính tiền cứ oang oang cái giọng bảo với tiểu lão bản rằng: "Rượu ở chỗ ngươi tuyệt lắm, quả nhiên cứ phải tin vào cái tay nghề của Thang lão bản mới được."

. . . . . . . . . . . 

Nghĩ đến hết tất cả mọi chuyện náo nhiệt ban ngày, trước lúc đi ngủ, Thiết Ngưu khẽ thủ thỉ với phu lang: "Ngày mai người tìm đến mua rượu chắc là sẽ đông lắm đây."

"Không được bán lẻ mang về đâu, bán thế thì chẳng mấy chốc mà cạn sạch. Tổng cộng cũng chỉ nấu được hơn trăm sáu mươi cân thôi, lại còn phải trích ra một ít để mang đi biếu xén nữa......" Thang Hiển Linh nói. Chỗ rượu này cậu tính là phải để dành cho khách dùng từ giờ đến cuối năm, đợi đến dịp Tết cậu mới lại ra tay nấu mẻ mới.

Thiết Ngưu vòng tay ôm lấy phu lang nhà mình, cười bảo: "Ta biết rồi, nhất quyết không bán chiết ra cho khách đóng gói mang về. Thế nhưng khách khứa tìm đến nhà mình ăn cơm chắc chắn sẽ ngày một đông đúc hơn cho mà xem."

Vốn dĩ việc làm ăn của nhà mình đã phát đạt sẵn rồi, hiện tại lại có thêm mẻ rượu ngon này trợ lực thì chẳng khác nào như hổ mọc thêm cánh.

Quả nhiên đến ngày thứ hai, sáng sớm tinh mơ đã có khách quen thẳng tiến đến tửu lầu.

Thang lão bản ngơ ngác:??? Cậu ngửa đầu ngó lên trời, bây giờ mới có hơn 8 giờ sáng một chút. Hôm qua ngày khai trương thì 8 giờ không tính là sớm, chứ hôm nay mới là ngày thường mà 8 giờ đã mò đến thì đúng là cái giờ người ta đang ăn sáng cơ mà.

Thiết Ngưu lật đật ra phía trước tiếp đón khách nhân.

Cũng may là tiệm nhà họ Thang dù nâng cấp lên thành tửu lầu nhưng phong cách vẫn có điểm khác biệt. Mấy tòa tửu lầu lớn thường khinh khỉnh, không bao giờ thèm cung cấp mấy món bình dân như canh lòng dê hay mì sợi. Họ ngại mấy thứ đó quá tầm thường, chỉ để cho mấy tiệm cơm nhỏ làm mà thôi, chứ ai đời vào tửu lầu sang trọng mà lại đi ăn bánh bột với mì sợi, màn thầu bao giờ?

Nhưng Thang ngũ ca đây chung quy cũng chỉ là một tòa tửu lầu nhỏ, ngày trước làm ăn thế nào thì hiện tại vẫn giữ nguyên phong cách như thế ấy.

Vị thực khách phía trước vừa ngồi xuống ghế, nhìn nét mặt hớn hở phấn chấn là đủ biết tâm trạng đang cực kỳ tốt, lão túm lấy tiểu lão bản mà thao thao bất tuyệt không nhừng: "...... Cái rượu cao lương của nhà ngươi công nhận là đỉnh thật đấy. Hôm qua ta cũng chẳng biết mình về nhà bằng cách nào nữa, theo lý mà nói thì uống say khướt như thế, hôm nay chắc chắn là không thể nào dậy sớm nổi chứ đừng nói là ra cửa, thế mà ngươi đoán xem sao?"

Thiết Ngưu không đoán, hắn chỉ đứng bên cạnh cười hiền lành, lắng nghe vị lão thực khách dông dài.

Nhìn cái điệu bộ buổi sáng đã có thể thong dong mò đến tửu lầu ăn cơm là đủ biết trạng thái cơ thể của lão đang tốt đến nhường nào rồi.

"Người ngợm có tinh thần lắm, đầu óc lại không hề có một chút cảm giác đau nhức nào cả. Chứ trước đây mỗi lần ta uống cái thứ Thiêu Đao Tử kia vào, lần nào tỉnh dậy cũng nôn thốc nôn tháo khắp nơi, dạ dày thì cồn cào khó chịu, đầu thì đau như búa bổ, cứ như bị người ta cầm rìu bổ đôi ra vậy......"

Lão dông dài một hồi, rồi cuối cùng mới chốt hạ mục đích là muốn mua rượu.

Thiết Ngưu nghe vậy liền cười khổ một tiếng. Khách quen vừa nhìn cái điệu bộ ấy là hiểu ý ngay: "Được rồi, ta biết ngay là nhà ngươi khẳng định sẽ không bán lẻ mang về mà, ta lúc nãy còn tưởng là cùng lắm thì nhà ngươi sẽ giới hạn số lượng mua cơ đấy."

"Tổng cộng tất cả chỉ nấu được hơn trăm cân thôi ạ, phải để dành dùng cho đến tận cuối năm cơ. Lão bản nhà ta phải đợi đến dịp ăn Tết được nghỉ ngơi thì mới có thời gian bắt tay vào ủ rượu tiếp." Thiết Ngưu ôn tồn giải thích.

Khách quen nghe xong liền than thở: "Ai u, giờ ta lại đâm ra mong Thang lão bản được nghỉ ngơi nhiều nhiều một chút rồi đấy, ngặt nỗi hắn mà nghỉ thì ta lại chẳng có cơm ngon để ăn. Lão bản nhà ngươi đúng là làm cái gì cũng xuất sắc hơn người khác một bậc."

"Xin cảm tạ lời khen ngợi của ngài."

"Thế thì cho ta gọi một bầu rượu dùng tại quán vậy." Khách quen bảo.

Thiết Ngưu nhắc nhở: "Bây giờ mới có 8 giờ sáng thôi mà ngài."

Khách quen hắc hắc cười ranh mãnh: "Ta uống không hết thì trút vào đây mang về." Nói rồi lão giơ giơ cái hồ lô rượu tư trang mà mình tự mang theo người lên lắc lắc.

Đây đúng thật là vị khách ruột lâu năm của tiệm rồi, lão thừa biết phải dùng cái mẹo nào thì mới có thể lách luật ôm được rượu về, mà cả Thang lão bản lẫn tiểu lão bản bấy giờ cũng chẳng có lý do gì để phản đối hay từ chối không bán cho lão cả.

"Thế để ta lên cho ngài một phần bánh canh nhé?" Thiết Ngưu thấy trời còn sớm, bèn chủ động gợi ý món ăn sáng, "Buổi sáng nhà ta có hấp bánh bao nóng hổi, nước bánh canh này được ninh từ xương ống trong bếp lớn ra đấy, bên trong có thả thêm cả miến khoai lang nữa."

Khách quen vừa nghe qua một cái là cái bụng đã đánh trống reo vang rồi. Khi nãy vừa thức giấc là trong đầu lão chỉ toàn tơ tưởng, nhớ nhung đến cái món rượu cao lương của nhà họ Thang, thành ra đến bấy giờ vẫn chưa thèm bỏ cái gì vào bụng để ăn sáng cả. Lão lập tức bày ra cái thế sẵn sàng đánh chén, sảng khoái bảo: "Được, cứ để tiểu lão bản tự sắp xếp đi, lần này ta lại được dịp ké cái lộc ăn uống rồi."

Ngày trước, người dân ở thành Phụng Nguyên quen miệng gọi mấy thứ bánh có nhân này là màn thầu, nhưng nhà họ Thang từ khi mở tiệm lại cứ giữ cái thói quen gọi là bánh bao, lâu dần thành quen, các thực khách bấy giờ cũng thảy đều thuận theo cái cách gọi của nhà họ Thang luôn. Nó cũng tương tự như cái lệ làm năm ngày nghỉ hai ngày vậy, hiện tại dân tình ai nấy đều biết đường tự bấm đốt ngón tay đếm ngày để mò đến tiệm nhà họ Thang ăn cơm.

Dẫu cho có mở rộng quy mô thành tửu lầu nhỏ đi chăng nữa, thì cái quy chế làm năm nghỉ hai này chung quy vẫn được giữ vẹn nguyên không hề thay đổi.

Thang lão bản vốn là người có tính khí khá bướng bỉnh, quật cường, chứ chẳng phải hạng người ham tiền đến mức bán mạng làm lụng quên ăn quên ngủ. Cơ mà như vậy xem ra lại hay, thỉnh thoảng tửu lầu lại cho ra mắt vài món mới lạ, người được hưởng lợi chung quy vẫn là các thực khách.

Buổi sáng, bếp lớn hấp một mẻ bánh bao nhân miến đậu phụ sa tế đỏ âu, dọn kèm với bát bánh canh tam tiên ninh từ xương ống. Bên trong bát bánh canh thả đầy miến khoai lang, đậu phụ, cải thảo cùng cả vài viên thịt chiên vàng ươm. Nước canh thanh đạm, không có chút ớt cay nào, húp vào đến đâu là ấm êm dạ dày đến đấy. Nếu thấy vị hơi nhạt, khách lại cắn thêm một miếng bánh bao sa tế cay nồng đậm vị. Hai thứ cứ thế luân phiên ăn kèm với nhau, đánh chén xong xuôi thì sảng khoái, dễ chịu cực kỳ.

Tửu lầu nhỏ khai trương mới được ba ngày, Thang Hiển Linh đã tính toán rồi bảo với Tiểu Mễ: "Tiểu sư đệ Tiểu Miêu của con năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Ta nghĩ chắc tầm mười ba, mười bốn gì rồi đúng không?"

"Dạ phải ạ." Tiểu Mễ nghe nhắc đến sư đệ thì trong lòng có phần kích động, ngặt nỗi trước đó không tiện chủ động mở lời đề bạt.

Nhìn cái vẻ mặt hớn hở ấy của hắn, Thang Hiển Linh không khỏi bật cười, nói thẳng luôn: "Tối nay tan làm về nhà, con cứ hỏi thăm sư phụ con xem sao, nhìn xem liệu có thể cho Tiểu Miêu sang bên này làm việc được không. Cứ để thằng bé làm chân chạy vặt phụ bếp như con hồi trước vậy, vẫn theo lệ cũ mà tính."

"Dạ con biết rồi, con xin đa tạ lão bản." Tiểu Mễ mang ơn đội nghĩa, lật đật thay mặt Tiểu Miêu cảm ơn lão bản rối rít.

Chỗ của lão bản đúng là một nơi đến trên cả tuyệt vời. Sư phụ của hắn bây giờ tuổi tác đã cao, hiện tại mấy việc làm cỗ bàn đại tiệc thảy đều đã giao lại cho đại sư huynh quản lý. Mà đại sư huynh với Hồng Hồng dạo trước kết thân đã sinh được mụn con trai, sau này đứa con trai trưởng cũng sẽ tiếp quản cái nghề làm cỗ này.

Tiểu Miêu bây giờ đã là một cậu thiếu niên choai choai, sau này kiểu gì cũng phải tự mình bươn chải tìm lối đi riêng, thành thử ra được đi đến đến chỗ Thang lão bản học việc là tốt nhất rồi.

Thang Hiển Linh mỉm cười, việc chiêu mộ Tiểu Miêu lần này tính ra là đôi bên cùng có lợi.

Điền đại trù ngoài các mặt khác không bàn tới, chứ riêng khoản dạy dỗ đồ đệ và nhìn nhận con người thì con mắt của ông phải gọi là cực kỳ tinh đời. Ba đứa học trò đứa nào đứa nấy đều là hạng người thật thà, trung hậu. Năm xưa đại đồ đệ đi theo kết thân với đứa cháu gái lớn Hồng Hồng của ông, hiện tại cả cuộc sống gia đình trôi qua vô cùng sung túc, khá giả, đúng là thân lại càng thêm thân, tốt không góc chết.

Tối hôm ấy.

Trong lòng Tưởng Vân có phần phấn chấn, hưng phấn khôn xiết, bà đã cố công kìm nén lắm rồi nhưng Thang Hiển Linh vừa nhìn qua một cái là đã biết rõ ngay. Cậu bèn nhỏ to bảo với bà: "Mẹ ơi, người đừng có cứ chăm chăm áp đặt vào một mình Chu Tân như thế chứ. Bản thân con đến giờ còn chưa được ngó qua mặt mũi người ta lần nào cơ mà. Người mà cứ sấn sổ, sốt sắng quá, vạn nhất Điềm Điềm nhìn thấy lại sinh lòng nghĩ ngợi lung tung liệu có phải bà nội không muốn nuôi giữ mình ở lại trong nhà nữa hay không? Có phải bà chỉ muốn kiếm đại một tấm chồng rồi gả bừa mình đi cho rảnh tay không?"

"Nói bậy nào." Tưởng Vân vừa nghe thấy thế liền quýnh quáng cả lên, "Ta làm gì có cái tâm tư này cơ chứ..."

"Thôi được rồi mẹ ơi, con biết mà." Thang Hiển Linh vội vàng lên tiếng để trấn an, làm dịu lòng lão thái thái, cậu bảo: "Người mà tỏ ra quá mức tha thiết, vồn vã, khó trách lại khiến Điềm Điềm đâm ra mất đi cái chuẩn mực vốn có. Liệu con bé sẽ nhiệt tình mong đợi mối duyên này, hay là trong lòng nó đã tự có định kiến riêng để kiên trì với ý kiến của bản thân? Mấy người ngoài như chúng ta đều không thể tự ý định đoạt, xoay chuyển suy nghĩ của con trẻ được đâu ạ..."

"Tất nhiên các bậc trưởng bối đứng ra giúp đỡ, quán xuyến chuyện xem mặt, chọn lựa rể hiền là điều hoàn toàn nên làm."

Thang Hiển Linh khéo léo đổi giọng đưa đẩy. Đám con gái hay ca nhi thời bấy giờ chung quy làm gì có chút kinh nghiệm yêu đương nào đâu cơ chứ, biết đường nào mà nhìn nhận, xem mặt nam lang cho chuẩn xác, thành thử ra vẫn cứ phải cậy nhờ vào những người từng trải như các cậu đứng ra quản lý, trấn giữ cửa ải thì mới mong ổn thỏa được.

"Con nói cũng có lý lắm." Tưởng Vân gật đầu lia lịa tán thành, mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của Ngũ ca nhi, "Lúc nãy ta còn đang định bụng ngày mai sẽ bảo Điềm Điềm diện bộ xiêm y mới may rồi trang điểm, chải chuốt cho thật lộng lẫy cơ đấy. May mà có con nhắc nhở kịp thời, con nói đúng lắm, việc này nhất định không thể tỏ ra quá mức vội vàng, hấp tấp được."

Vốn dĩ Đại Nương Điềm Điềm nhà mình tuổi tác cũng đã lỡ cỡ đôi chút rồi, nếu như bên nhà mình còn làm cái điệu bộ vồn vã như thế, trông chẳng khác nào như thể con bé bị ế ẩm, gả không nổi đến nơi rồi vậy.

Chưa kể còn sợ Điềm Điềm trong lòng lại đâm ra tủi thân, khó chịu rồi nghĩ ngợi quẩn quanh.

Thang Hiển Linh dỗ dành xong xuôi mẹ già rồi thì mới quay sang lo liệu, lựa lời dỗ đứa cháu gái lớn. Hồi trước ở dưới thôn, cả nhà cứ hễ trốn tránh đám trẻ là lại xúm vào bàn tán ra bàn tán vào về chuyện của Chu Tân, sau khi dọn về nhà mới lại cứ thỉnh thoảng đem ra nhắc lại, điệu bộ thần thần bí bí, cổ cổ quái quái như thế, Điềm Điềm nhà cậu đâu phải đứa ngốc, chắc là con bé đã sớm đoán ra được vài phần manh mối rồi.

Cậu bèn lựa lời, vô cùng đơn giản mà nói qua một lần.

"Chuyện chung thân của con cứ làm mẹ con, bà ngoại với a thúc phải rầu thúi ruột ra." Thang Điềm Điềm vừa nhắc đến chuyện này thì nét mặt cũng không khỏi vương chút lo âu, sầu muộn.

"Nhọc lòng cái gì mà nhọc lòng? Bà ngoại con là thích nhất cái việc lo liệu ba cái chuyện này đấy." Thang Hiển Linh tùy tiện dùng cái ngữ khí chẳng coi việc này là chuyện gì to tát để nói chuyện với con bé, "Bà con ấy mà, tuổi tác càng cao thì lại càng thích lo nghĩ chuyện của đám tiểu bối. Sáng nay bà còn đang cằn nhằn với ta kìa, bảo là Lạt Lạt từ hồi về thành đến giờ đã nghỉ ngơi thong thả hết hơn nửa tháng trời rồi, tính xem đến khi nào thì cho thằng bé đến lớp học đây."

Thang Điềm Điềm nghe vậy thì bật cười thành tiếng: "Lạt Lạt đúng là ở nhà nhàn rỗi quá rồi, đệ ấy vốn rất thích đọc sách học hành."

"Thúc thúc con đang đi tìm chỗ học cho thằng bé rồi. Trên con phố nhà mình thì không có tư thục, phía trên phường Phong Nhạc thì có một, ngặt nỗi vị phu tử ở đó thu nhận học trò lại hết mực khắt khe, nghiêm ngặt. Đám trẻ nhà mình thì con biết rồi đấy, xưa nay ta toàn nuôi dạy theo kiểu thả rông chăn bò chăn vịt, không ép uổng chuyện học hành của tụi nó bao giờ, nên cũng chẳng biết phu tử nhà người ta có chịu nhận Lạt Lạt vào học hay không nữa." Thang Hiển Linh trước giờ vốn không có thói quen ép con học hành đến mức cực đoan.

Nhà cậu vốn là nhà buôn bán kinh thương, con cái theo luật cũng chẳng thể tham gia thi cử khoa bảng để làm quan được.

Bởi vậy, yêu cầu của cậu đối với đám trẻ thảy đều rất đơn giản: biết mặt chữ, viết lách được mấy thứ căn bản, biết tính toán và ghi chép sổ sách là đủ.

Ngôi tư thục ở phường Phong Nhạc kia quy mô tính ra không lớn, có điều người đứng lớp giảng bài lại là một vị cử nhân lão gia, tính khí vô cùng nghiêm khắc, khắt khe, tiêu chuẩn tuyển chọn học trò lại cao ngất ngưởng, trước giờ cũng chưa từng thu nhận con cái nhà thương nhân bao giờ.

Cái chính là vì cái tư thục đó ở gần nhà, chứ người ta mà đã dứt khoát không nhận thì mình cũng chịu chết, chung quy không thể mang tiền ra mà đè người được. Vị cử nhân lão gia kia vốn ghét cay ghét đắng cái lối hành xử nặc mùi tiền của đám nhà giàu mới nổi. Thang Hiển Linh cùng Thiết Ngưu rốt cuộc bàn đi tính lại, định bụng cuối tuần này sẽ dẫn đứa nhỏ đi gặp mặt phỏng vấn thử xem sao, nếu như không thành thì lại chọn một ngôi tư thục khác nằm ở lối đường hơi xa một chút. Bên đó là do một vị tú tài giảng bài, chỉ cần bỏ tiền ra là con cái nhà thương nhân người ta cũng đều nhận hết sạch.

Đến lúc đó thì phải dậy từ thật sớm để đưa đứa nhỏ đi học mà thôi.

Thang Hiển Linh thầm nghĩ:...... Cái việc chạy đi đưa Thang Lạt Lạt đi học này, chắc chắn là phần việc của Thiết Ngưu rồi chứ chẳng sai.

Thang Hiển Linh vừa đem cái chuyện phiền lòng của mình ra mà kể khổ một bận, Điềm Điềm bấy giờ liền chỉ lo an ủi a thúc, trong lòng nàng lại thầm nghĩ: Chuyện chung thân đại sự của mình xem ra cũng y hệt như cái việc đi học của Lạt Lạt vậy, đều chẳng có gì khác biệt, cũng không phải là việc gì quá mức nghiêm trọng, cái này không thành thì mình lại tính sang cái khác.

Đúng vậy, vạn nhất sau này có gả không nổi thì nàng ở lại trong nhà làm phụ giúp, chạy vặt cho tửu lầu cũng tốt, bằng không thì tự tay thêu thùa mấy món đồ rồi mang ra ngoài bán lấy tiền cũng chẳng sao. Có điều mẹ nàng cứ sợ nàng thức đêm thức hôm làm lụng sẽ bị hại mắt, làm hư thị lực nên quyết không cho nàng thêu thùa nhiều. Bản thân nàng bấy giờ vừa biết chữ lại vừa biết tính toán sổ sách, sau này có mò về xưởng cốt lẩu ở thôn Hứa mà làm kế toán, tính toán tiền nong thì cũng hoàn toàn ổn thỏa.

Nghĩ thông suốt được như thế, gánh nặng treo lơ lửng trong lòng bấy giờ mới xem như được trút bỏ xuống hoàn toàn.

Thang Điềm Điềm càng lớn tuổi thì lại càng sợ mẹ mình là Thang Trân cứ lén lút sau lưng nàng mà thở ngắn than dài, rầu rĩ lo âu khôn nguôi vì mối hôn sự của con gái. Mẹ nàng cứ luôn tự trách bản thân bấy lâu nay bận rộn tối mắt tối mũi với việc làm ăn mua bán, thành ra lơ là, sơ suất trong việc chiếu cố, lo liệu chu toàn chuyện gả chồng cho nàng.

Nhưng kỳ thực mọi thứ đều không phải như vậy.

Mẹ, a thúc và bà ngoại đều vì nàng mà lo liệu chuyện xem mặt, chỉ là...... Ba vị trước đó, nàng cũng từng từ xa gặp qua, có vị nam lang tướng mạo không tồi, phẩm hạnh cũng tốt, trong lòng nàng ít nhiều cũng từng có chút ngượng ngùng, mong đợi của nữ lang, nhưng rốt cuộc đôi bên lại chẳng đi đến đâu.

Đó là vì bên nhà nam lang kia không tốt, họ khinh thường việc mẹ nàng hòa ly, lại càng coi rẻ chuyện một người phụ nữ đơn thân tự lập nữ hộ để bươn chải buôn bán. Sau khi nhà nàng khéo léo từ chối đánh tiếng rút lui, còn có vị nam lang tự tìm đến trước mặt nàng mà nói rằng: "Không phải nhà ta ghét bỏ gì nàng, nhà ta xưa nay vốn là gia đình dòng dõi trong sạch, tất nhiên ta tin nàng là người nhã nhặn, lịch sự lại ôn nhu, sau này sẽ không làm ra mấy việc xuất đầu lộ diện buôn bán của phường thương nhân......"

Thang Điềm Điềm trong lòng vô cùng bực bội, hận không thể đánh cho đối phương một trận, nàng liền gằn giọng: "Vậy thì ngươi tin sai chính mình rồi, mẹ ta buôn bán, và ta cũng thích buôn bán. Đã không cùng chí hướng thì đường ai nấy đi, né sang một bên giùm."

Tất nhiên mấy lời này nàng quyết không đi kể lại với người trong nhà, vừa sợ làm tổn thương lòng mẹ mình, lại vừa sợ a thúc sẽ đùng đùng nổi giận tìm đến tận cửa nhà người ta mà đánh người. Mà chung quy dây dưa, lôi lôi kéo kéo với cái hạng gia đình như vậy thì có ích gì.

Thang Hiển Linh bên này rõ ràng là đang ra sức dỗ dành Điềm Điềm, muốn giải sầu cho con bé, thế nào mà cuối cùng xoay vần một hồi lại thành ra được đứa cháu gái lớn an ủi ngược lại. Thang Hiển Linh:......

Quá chừng ngượng ngùng luôn á.

"...... Kia cái gì, con mau nghỉ ngơi đi. A thúc vẫn là câu nói cũ ấy thôi, đám trẻ nhà mình bất luận là có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, thì ở phía trên đầu các con vẫn còn có các bậc trưởng bối đứng ra che chở gánh vác cơ mà. Con với Lạt Lạt đều giống nhau cả, cứ việc yên tâm."

Thang Điềm Điềm ngoan ngoãn đáp: "Con biết rồi a thúc."

Đến ngày thứ năm tuần này, nha môn thành Phụng Nguyên bước vào kỳ nghỉ tắm gội. Hôm tửu lầu nhỏ của Thang lão bản khai trương, phu phu hai người Viên Hà Tình và Tống Kiệt cũng có gửi lễ vật đến chúc mừng, chỉ là người không thể trực tiếp có mặt. Viên Hà Tình vừa nhận được thiệp mời của Thang lão bản là đã tinh ý hiểu ngay thâm ý bên trong, bèn bảo trượng phu của mình chủ động gợi chuyện với Chu Tân về tòa tửu lầu nhỏ của Thang ngũ ca.

Chu Tân vốn là người vô cùng thông tuệ, vừa nghe qua một cái liền lập tức hiểu rõ nội tình. Hắn cân nhắc một lát, đến lúc tan ca đi về bèn đi theo Tống sư gia, xuất phát từ tận đáy lòng mà nói thẳng thắn hai câu trắng ra ý tứ là cái số mạng của hắn cứng lắm, sợ lại làm lỡ dở người ta.

Tống Kiệt cũng đã nhìn ra Chu Tân đối với chuyện hôn sự này thực chất có chút do dự, chính là kiểu vừa muốn đi bước nữa nhưng trong lòng lại vừa sợ hãi, e dè. Ông bèn dứt khoát, cởi mở mà khuyên nhủ: "Chúng ta chỉ thuần túy qua đó ăn bữa cơm, uống chút rượu mà thôi. Nghe đồn rượu ở tửu lầu nhỏ bên đó thuộc hàng độc nhất vô nhị ở thành Phụng Nguyên này đấy, chúng ta qua làm một chén, mấy chuyện khác thì đều cứ tùy vào duyên phận đi, Viên đại nhân nhà ta cũng không phải hạng người cứ thích gượng ép làm mai làm mối, làm khó người khác đâu."

Chu Tân trước giờ chưa từng có cơ hội tiếp xúc, giao tế nhiều với Viên đại nhân, nhưng hắn lại có khoảng thời gian chung đụng làm việc lâu ngày với Tống sư gia, thành ra rất hiểu bản tính của Tống sư gia. Ông không phải là hạng người cậy vào tư lịch thâm sâu liền cậy già lên mặt, kéo bè kéo cánh như đám quan viên khác, thậm chí bấy lâu nay còn dành cho hắn rất nhiều sự chiếu cố, nâng đỡ mà hoàn toàn chẳng mưu cầu hay vụ lợi bất cứ điều gì.

Đó là một vị tiền bối vô cùng đáng mặt kính trọng, nể phục.

Vì thế, đôi bên đã thương lượng xong xuôi, đợi đến ngày nghỉ tắm gội sẽ cùng kéo nhau đến tòa tửu lầu nhỏ của Thang ngũ ca ở phường An Nghiệp dùng cơm.

Rõ ràng trong lòng đang tràn ngập cảm giác e dè, sợ hãi, thế nhưng ngày hôm ấy Chu Tân lại thức dậy từ rất sớm. Hắn đi đến Hương Thang Tử trước để tắm gội sạch sẽ, cạo râu tu mặt chỉn chu, lúc trở về còn đặc biệt chọn một bộ đồ mới còn khá tinh tươm để mặc vào người. Ngay khoảnh khắc vừa bước chân ra khỏi cửa, Chu Tân bỗng khựng lại một nhịp, hắn chợt nhận ra bản thân dường như đang ôm một niềm mong đợi, ngóng trông điều gì đó...

Cái tuổi tác này của hắn, cha mẹ tất thảy đều bị cái số mạng của hắn khắc chết cả rồi, tính tình lại còn bướng bỉnh, quật cường. Thuở sinh thời, phụ thân từng mắng nhiếc hắn là đứa con bất hiếu, gàn bướng hồ đồ. Mẫu thân thì bảo hắn chẳng giống người bình thường, vì sao không thể như những đứa trẻ bình thường khác để họ đỡ phải nhọc lòng lo nghĩ cơ chứ.

Rồi còn cả vị thê tử trước đây nữa, trong thâm tâm Chu Tân thực sự không muốn gọi người ta là thê tử, bởi đó vốn không phải người nữ tử mà hắn tự nguyện muốn cưới, nhưng chung quy cũng vì hắn mà lại làm hại cuộc đời của vị nữ lang tội nghiệp ấy......

Một kẻ như hắn, với cái tính khí và số mạng như hắn, thì còn xa hoa cầu xin, mong đợi cái nỗi gì nữa đây?

Nghĩ đến đó, bước chân Chu Tân khựng hẳn lại, hắn dứt khoát quay trở vào phòng, thay ra một bộ áo quần cũ kỹ tầm thường. Cũng chính vì cái việc thay qua đổi lại quần áo này mà thời gian bị trì hoãn mất một lúc. Thành ra khi hắn còn chưa tới nơi thì Viên Hà Tình và Tống Kiệt đã đến trước một bước. Phu phu hai người vừa tiến vào bên trong cánh cửa tửu lầu nhỏ, chỉ cần ngó qua cái cách bài trí, bố cục nơi này là lập tức cảm nhận được một bầu không khí vô cùng quen thuộc, cứ như thể đang đứng giữa tiệm cơm cũ của Thang ngũ ca vậy.

Có điều nơi này trông có phần đại khí, bề thế hơn tiệm cơm trước kia đôi chút.

Rốt cuộc thì không gian diện tích ở đây cũng rộng rãi, khoáng đạt hơn rất nhiều.

Trên lầu hai còn có thiết kế các nhã gian phòng riêng.

"Mời Viên đại nhân và Tống sư gia vào trong ạ." Thiết Ngưu ra đón tiếp hai người, hắn đưa mắt nhìn ra phía sau một hồi nhưng không thấy có thêm ai khác đi cùng, bèn khẽ mỉm cười hỏi: "Hai vị muốn ngồi ở lầu một hay lên lầu hai ạ? Phía trên lầu hai thì không gian có phần an tĩnh hơn."

Viên Hà Tình vừa vặn nhìn thấy bóng dáng vị nữ lang đang ngồi sau quầy thu ngân ở lầu một, ban đầu ông định bụng sẽ bảo ngồi ngay lầu một này cho tiện, ngặt nỗi nghĩ đến cái tính khí của Chu Tân, ông liền đổi ý mà bảo: "Lên lầu hai đi, xin cảm ơn."

Mọi chuyện không thể làm quá lộ liễu, cứ phải từ từ mà tính, chuyện nhân duyên chung thân này thực sự là vô cùng chú trọng vào hai chữ duyên phận.

Thiết Ngưu chu đáo dẫn hai người đi lên lầu hai, Tống sư gia bấy giờ mới dặn dò một câu: "Lát nữa nếu như có ai tìm đến hỏi thăm chúng ta, lão bản cứ bảo với đối phương là ta cùng Viên đại nhân đang ngồi ở trên lầu hai nhé, phiền ngươi dẫn đường cho hắn lên đây giùm."

"Dạ được." Thiết Ngưu nghe qua là hiểu ngay Tống sư gia đang muốn nhắc tới ai rồi.

Trên lầu hai có bài trí các nhã gian, đây vẫn là một nét đặc sắc vốn có từ thời tiệm cơm nhà họ Thang, người ta dùng những tấm mành tre để ngăn cách không gian ra chứ không làm thành phòng ốc đóng kín mít, thành ra trông không có cảm giác quá bí bách, ngột ngạt. Tuy nhiên quán vẫn có thiết kế ba gian phòng bao hoàn toàn khép kín dành cho khách có nhu cầu riêng tư.

Viên Hà Tình và Tống Kiệt hẹn Chu Tân đến ăn bữa cơm, ba người bọn họ cũng chẳng đến mức phải phung phí ngồi phòng bao khép kín làm chi, thành ra liền chọn một vị trí yên tĩnh, thoáng mát rồi ngồi xuống. Khâu gọi món bấy giờ tạm thời chưa cần đến, hai người bọn họ còn phải ngồi uống nước trà để đợi người.

Thiết Ngưu để hai vị khách thong thả xem qua thực đơn chứ không thúc giục, rồi hắn lật đật bước xuống lầu.

"Người ta tới rồi đấy à?" Thang Hiển Linh đang ở trong bếp lớn lo liệu công việc, vừa nghe thấy tiếng bước chân cùng giọng nói của Thiết Ngưu bèn lật đật lau sạch hai bàn tay vào tạp dề. Cậu quay sang dặn dò Ngộ Xuân đứng bếp để mắt trông nom kỹ mẻ đồ ăn một chút, rồi rảo bước ra ngoài gian bếp, hai phu phu bấy giờ liền đứng nép vào bên cạnh cánh cửa buồng chỗ khoảng sân nhỏ phía sau để nhỏ to nói chuyện.

Thiết Ngưu nhìn cái điệu bộ hớt hải, vô cùng lo lắng của phu lang nhà mình mà buồn cười, lúc nãy cậu còn luôn miệng cằn nhằn bảo nương sốt ruột nhọc lòng vì con trẻ, thế mà xem ra hiện tại chính bản thân Hiển Linh cũng đang ra sức kìm cái phần tâm tư này đấy thôi. Hắn không khỏi khẽ bảo: "Chu Tân vẫn chưa thấy tới đâu."

"Là người ta quyết định không tới, hay là chỉ đến muộn thôi?"

"Ta cũng chưa rõ nữa."

Thang Hiển Linh nghe vậy liền chậc lưỡi một tiếng: "Thôi kệ đi, tới đâu thì tới, cô nương nhà chúng ta cũng chẳng phải hạng người cứ thích bám lấy, cầu cạnh ai đâu mà lo. Hắn thích tới hay không thì tùy, chẳng thèm chấp!"

"Sao tự dưng lại đâm ra bực bội thế này rồi?" Thiết Ngưu khẽ cười, ôn tồn lên tiếng dỗ dành phu lang nhà mình.

Thang Hiển Linh suy nghĩ một chút, tâm bình khí hòa nói: "Thôi, bát tự cũng chưa viết được một nét, cứ coi như khách khứa bình thường mà tiếp đón đi."

"Biết rồi."

Trong lúc hai người còn đang nói chuyện, phía trước cửa tiệm có một người diện bộ áo cũ đã tẩy đến bạc màu bước tới, chính là Chu Tân. Đầu tiên, hắn ngẩng đầu nhìn lên tấm biển hiệu chạm khắc sáu chữ "tửu lầu nhỏ Thang ngũ ca", khẽ gật gật đầu xác nhận mình không tìm nhầm chỗ rồi mới vén vạt áo bước vào trong.

Sảnh chính bấy giờ đang lúc vô cùng bận rộn, tấp nập.

Thang Điềm Điềm ngồi ở sau quầy thu ngân, vừa nhìn thấy vị thực khách mới tới cứ đứng ngó nghiêng xung quanh liền chủ động đứng dậy đón chào, hỏi han: "Khách nhân ơi, ngài đến đây là muốn tìm người phải không ạ?"

"Đúng vậy." Chu Tân đưa mắt nhìn qua, thấy vị nữ lang trước mặt mặc một bộ váy màu vàng nhạt phối xanh non tươi tắn, khuôn mặt trứng ngỗng thanh tú, vóc dáng cao ráo. Vẻ mặt của nàng tuy trông không còn nét non nớt, ngây thơ của thiếu nữ mười lăm mười sáu, nhưng mái tóc vẫn giữ nguyên kiểu búi tóc của những nữ tử chưa xuất giá. Trong lòng hắn khẽ khựng lại, lập tức minh bạch vị nữ lang trước mắt này e rằng chính là Thang Điềm Điềm.

Theo bản năng, hắn khẽ nghiêng đầu nhìn sang hướng khác, không dám nhìn thẳng vào dung mạo của nàng, bởi cứ nhìn chằm chằm vào mặt nữ lang nhà người ta như thế thì thật là đường đột và thất lễ với đối phương.

"Ta đến đây để tìm Viên Hà Tình Viên đại nhân và Tống Kiệt Tống sư gia." Chu Tân ôn tồn nói.

Thang Điềm Điềm nghe thấy tên của hai vị đại nhân, lại đánh mắt nhìn qua cách ăn mặc của vị thư sinh diện chiếc áo choàng đã giặt đến mức bạc phếch này, trong lòng lập tức cũng sáng tỏ ngay. Đây chính là Chu Tân rồi chứ chẳng sai vào đâu được.

Bà ngoại, a thúc cùng mẹ bấy lâu nay cứ lén lút sau lưng nàng mà bàn ra tán vào suốt bao nhiêu lần về cái tên Chu Tân này.

Hóa ra diện mạo bên ngoài trông giống hệt như một gã tú tài gặp vận sa sút vậy.

Thang Điềm Điềm tinh ý nhận ra đối phương lúc mới bước vào cửa rõ ràng có nhìn mình hai mắt đầy vẻ thẳng thắn, lỗi lạc, thế mà bấy giờ tự dưng lại khẽ ngoảnh mặt đi chỗ khác không thèm nhìn nàng nữa. Đầu óc khẽ đảo một vòng, thầm nghĩ phỏng chừng đối phương cũng đã sớm biết rõ nội tình, xem cái điệu bộ né tránh này chắc là không nhìn trúng nàng rồi đây. Nghĩ vậy, nàng liền rộng rãi, khoáng đạt nở nụ cười rồi gọi thẳng tên: "Chu Tân phải không?"

Chu Tân giật mình kinh ngạc nhìn qua, nhưng rồi lại lật đật dời đi ánh mắt.

Thang Điềm Điềm bước lên phía trước dẫn đường, nói: "Xem ra đúng là ngươi rồi. Viên đại nhân cùng Tống sư gia lúc mới lên lầu có đặc biệt dặn dò trước, bảo thúc thúc của ta hỗ trợ để mắt dẫn đường khi ngươi tới nơi. Để ta dẫn ngươi lên nhé, khách quý xin hãy lưu ý dưới chân."

"Tại hạ không dám nhận hai chữ khách quý." Chu Tân chắp tay thi lễ một cái, rồi khép nép bước đi theo sau lưng vị nữ lang.

Thang Điềm Điềm cười bảo: "Hễ đã đặt chân đến tửu lầu của a thúc ta làm khách thì tất thảy đều là khách quý cả. Tới nơi rồi đây, nhã gian bên kia chính là chỗ của hai vị đại nhân."

"Đa tạ nữ lang." Chu Tân lại cung kính chắp tay thi lễ lần nữa.

Thang Điềm Điềm nói một tiếng "khách sáo quá", liền quay người đi thẳng xuống lầu. Vừa vặn lúc ấy nàng lại đụng mặt thúc thúc của mình đang từ phía khoảng sân sau bước ra ngoài sảnh chính, liền lên tiếng báo trước một tiếng: "Thúc thúc ơi, vị khách của Viên đại nhân tới rồi ạ, con mới vừa dẫn đường đưa người ta lên lầu xong."

"Tới rồi đấy à?" Thiết Ngưu thần sắc vẹn nguyên không đổi, hắn "ừ" một tiếng đầy trầm ổn, "Được, ta biết rồi."

Nói rồi Thiết Ngưu liền định sẽ vào bếp âm thầm báo cho phu lang nhà mình biết một tiếng.

Chẳng phải Hiển Linh lúc nãy vừa mới dặn hắn là hễ người ta tới nơi thì phải thông báo cho cậu biết ngay đó sao.

"Điềm Điềm này, con lại chịu khó để mắt trông nom sảnh ngoài thêm một chút nhé, phần việc của ta ở phía sau vẫn chưa lo liệu xong xuôi, ta vào bận một lát rồi ra ngay."

Thang Điềm Điềm trong lòng thấy buồn cười vô cùng. Cả nhà bấy lâu nay cứ chung sức dỗ dành nàng, mà nàng thì cũng rất vui lòng dỗ lại mọi người trong nhà cho vui, bèn ríu rít gọi với theo: "Con biết rồi thúc thúc ơi, người cứ việc vào trong mà bàn giao công chuyện với a thúc của con đi ạ."

Trên lầu hai bấy giờ, Chu Tân ban đầu vốn định sẽ bước xuống lầu để gọi tiểu nhị lên gọi món ăn, thành ra vô tình nghe được trọn vẹn những lời Thang Điềm Điềm vừa mới nói chuyện bên dưới. Cái lần đầu tiên vừa mới chạm mặt khi nãy, hắn thấy Thang Điềm Điềm cư xử vô cùng nhã nhặn, lịch sự lại đoan trang, hào phóng. Thế mà lúc này nghe đối phương trò chuyện với người nhà, thanh âm nghe qua cứ như thể đang mang theo vài phần trêu đùa vậy. Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, quả nhiên nhìn thấy trên gương mặt của nàng bấy giờ đang hiện lên nụ cười giảo hoạt đầy vẻ trong lòng đã hiểu rõ tất cả.

Trông nàng lúc này thật sự có điểm khác biệt.

Quá chừng...... quá chừng là khác biệt so với hình dung của hắn luôn ấy chứ.

Nơi bếp lớn, Thang Hiển Linh sau khi nghe Thiết Ngưu kể lại chuyện Chu Tân đã tới nơi, hơn nữa lại còn do chính tay Điềm Điềm ra tiếp đón, nhưng nghe cái điệu bộ trêu chọc, chế nhạo của đứa cháu gái lớn như thế thì xem chừng là con bé không nhìn trúng Chu Tân rồi.

Thang Hiển Linh lập tức chống nạnh, bày ra cái bộ dạng bênh vực người nhà một cách mù quáng, một lòng thiên vị đứa trẻ nhà mình mà phán: "Thế mới chứng tỏ là con mắt nhìn người của nữ lang nhà chúng ta cực kỳ tinh đời nhé! Đối phương kia đi phó ước mà cũng có thể đến muộn cho được, trừ sạch sành sanh điểm thanh lịch, trừ nặng tay luôn!"

Thôi thì cứ việc thổi phồng, bênh vực con cháu nhà mình lên tận trời xanh đi vậy!