Tương Lai Còn Dài

Chương 46

“Sao anh lại tới đây?” Ngu Kiều kinh ngạc hỏi, anh đột nhiên tới vầy nguy hiểm lắm, nhất là còn ngay dưới mí mắt của Lưu Gia Hoành.

“Tôi đi liền đây.” Tiêu Long cũng không vô nhà, nét mặt nghiêm trọng, hạ thấp giọng nói: “Tần Bắc sẽ sắp xếp cho cô tới quầy lễ tân của bách hóa Paris Spring lấy một cái vali chứa năm mươi ký h*r**n. Cô đừng có đi!”

“Tại sao?”

“Lô hàng này đã bị cảnh sát để mắt tới rồi. Nếu bọn chúng bố trí lực lượng ở trung tâm thương mại thì hậu quả khi bị bắt là không thể tưởng tượng nổi đâu.”

Ngu Kiều im lặng một hồi mới nói: “Tần Bắc nhất định sẽ tìm một cái cớ khiến tôi không cách nào từ chối được, nếu tôi mà từ chối, không biết anh ta sẽ làm ra chuyện đáng sợ gì nữa. Trực giác cũng mách bảo tôi rằng anh ta chưa bao giờ thôi nghi ngờ anh và tôi cả, chuyến này có lẽ lại là một cái bẫy anh ta giăng ra, tôi bắt buộc phải đi, cho dù có bị cảnh sát bắt đi chăng nữa.”

Ngước nhìn thấy sự lo lắng đậm nét trong đáy mắt Tiêu Long, cô mỉm cười vỗ vỗ vai anh: “Yên tâm đi! Tôi sẽ tùy cơ ứng biến mà. Biết đâu…”

Cô hơi khựng lại: “Đây lại là một bước ngoặt!”

Tiêu Long đôi khi cũng không hiểu rõ suy nghĩ của Ngu Kiều cho lắm, trước kia cô nghe theo chỉ thị của Lão Phùng, bây giờ thì nghe theo anh, nhưng anh biết cô là một nữ cảnh sát dũng cảm, thông minh, có tín ngưỡng, có chủ kiến và luôn thản nhiên trước chuyện sinh tử. Trong lòng anh ngổn ngang trăm mối, định nói gì đó rồi lại thôi, cảm thấy có nói thêm cũng vô ích, anh khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười: “Cô cẩn thận đó! Tối nay về tôi mời cô ăn tôm hùm đất mười ba vị ở tiệm Phục Mậu.”

Ngu Kiều gật đầu, cố tỏ ra nhẹ nhõm: “Tôi ăn khỏe lắm đó, khởi điểm cũng phải năm sáu ký, anh chuẩn bị tiền cho sẵn đi.”

Tiêu Long nhìn cô, giọng bỗng dưng có chút khàn đặc: “Được!” Anh quay người đi xuống cầu thang, Ngu Kiều đuổi theo hai bậc, gọi lớn: “Trần Bách Thanh, bảo trọng!”

Anh giơ tay vẫy vẫy về phía sau chứ không ngoảnh mặt lại.

Ngu Kiều đợi sau khi Tần Bắc đi khỏi thì vẫn thong thả ăn xong bữa tối, Tiểu Di – người trực thay ca cho cô cũng nhanh chóng tới nơi. Cô đeo túi chéo, xách túi rác đựng đầy hộp nhựa cơm cá linh nấu chua ra khỏi quán bar, đầu tiên là vứt rác vô thùng, sau đó men theo đường phố đi đón xe buýt. Sáu giờ là giờ cao điểm tan tầm, xe buýt chật cứng như nêm cối, taxi cũng chẳng thấy chiếc nào trống. Cô thấy thời gian còn sớm nên tính đợi chuyến sau, ráng chiều đỏ rực cả một vùng trời phản chiếu lên thành phố sắt thép, đèn neon và các biển quảng cáo bắt đầu nhấp nháy. Cô nhìn thấy đủ hạng người trên đời, những cặp tình nhân đang ôm hôn nhau trên phố, dân văn phòng với gương mặt đầy vẻ mệt mỏi xen lẫn nhẹ nhõm, tiểu thương bận rộn buôn bán, học sinh đeo cặp sách lớn vừa đi vừa cười, vài người cảnh sát đứng ở ngã tư kiểm tra xe cơ giới, phía bãi đất trống không xa cũng có không ít người đang nhảy dân vũ.

Cô cảm thấy mãn nguyện, thế đạo bình yên, mọi người đều đang nỗ lực sống tốt.

Một chiếc xe buýt lảo đảo đi tới, tuy đầy nhóc nhưng dù sao cũng chen lên được. Cô đi năm trạm rồi xuống xe, đây là một con đường nhỏ tĩnh lặng và sạch sẽ, hai bên đường là đủ loại cửa tiệm nhỏ, bán quần áo, bánh ngọt, đồ kim khí, đồ ăn vặt. Trên vỉa hè trồng cây ngô đồng, lá cây bị gió thổi kêu xào xạc. Đây là khu biệt thự, cô không dám đi sâu vô trong vì sợ có người bám đuôi, bèn mua một bát sủi cảo gói vỏ yến, đứng bên lề đường vừa ăn vừa len lén nhìn về phía căn biệt thự nào đó. Bên trong cửa sổ tối om không thấy bật đèn, rõ ràng là Trình Dục Huy không có nhà, cô chỉ muốn nhìn anh từ xa một cái thôi cũng được… Ăn xong bát sủi cảo cả nước lẫn cái, cô nhìn đồng hồ, bảy giờ, phải đi rồi, trong lòng bỗng chớm nở một đóa hoa mang tên tiếc nuối.

Quản lý sảnh của Paris Spring là Hồ Tân Xuân dẫn Trình Dục Huy tới quầy lễ tân, giới thiệu sơ qua một chút rồi đi. Trình Dục Huy đã thay đồng phong, một bộ vest màu xanh đen. Hai cô gái trẻ khác chủ động bắt chuyện với anh, hỏi đông hỏi tây để làm quen, ban đầu anh còn tiếp chuyện lấy lệ vài câu, sau chỉ ừ hử cho qua chuyện. Hồi trước ngoại trừ Đường Hinh ra, anh đối với những cô gái khác đều lạnh lùng hờ hững, bây giờ vẫn vậy. Nhưng hai cô nàng này rõ ràng là không biết nhìn sắc mặt, mãi cho tới khi có khách hàng đi tới mới thôi.

Trình Dục Huy nhìn quanh một lượt, quả nhiên không thấy bóng dáng đội viên đội chống m* t** đâu, tất cả đều theo chỉ thị mà mai phục ở bên ngoài trung tâm thương mại. Anh nhíu mày cởi hai chiếc cúc áo sơ mi trên cùng, nới lỏng cà vạt ra một chút, rồi tháo luôn cúc măng sét, xắn tay áo lên.

Quầy lễ tân đâu có chỉ để gởi hành lý, từ tư vấn, chỉ đường, khiếu nại tới đổi quà cáp, chuyện gì cũng tới tay. Vì là người mới nên mấy chuyện kia anh không rành, chủ yếu là phụ trách nhận rồi bưng bê hành lý thôi.

Anh liếc mắt cái là thấy ngay cái vali nặng trịch kia, vỏ nhựa dày màu đen có sọc trắng, nằm chơ vơ sát vách tường, cách một khoảng khá xa bên cạnh là một cái vali màu đỏ khác.

“Tiểu Trình nè, cái vali đỏ có người lấy.” Một cô gái giơ giơ cái biên nhận trên tay, Trình Dục Huy không nói không rằng, cúi người bưng cái vali lên đưa tới trước mặt khách.

Ngu Kiều tới cửa bách hóa Paris Spring lúc bảy giờ hai mươi. Cô nhìn thấy xe của Tiêu Long, rồi lẹ làng dời mắt đi chỗ khác. Đường Thiểm Tây Nam là một con đường hẹp, tiệm KFC đối diện có lớp kính nhìn ra ngoài đã ngồi kín người, vỉa hè vốn dĩ không có rộng rãi gì cho cam, lại còn dựng đầy xe cộ, hai ông thu phí gởi xe cứ đứng đó xầm xì bàn tán. Cũng có vài người ngồi ở mấy cái bàn lộ thiên uống cà phê, đa số là người nước ngoài.

Ngu Kiều đứng đó một chút, hít một hơi thiệt sâu, rồi ngước nhìn bách hóa Paris Spring treo đầy biển quảng cáo của các ngôi sao đại diện. Sự náo nhiệt rộn rã nơi cửa lớn bách hóa tựa như dòng nước tràn ra ngoài, cô thong thả bước về phía vùng sáng đó, đi ngược dòng người.

Cách xe của Tiêu Long không xa là một chiếc Audi đen tuyền, Tần Bắc cũng tới rồi, anh ta ngồi ở ghế sau, gương mặt không chút cảm xúc, vừa hút thuốc vừa không biết đang tính toán chuyện gì.

Sảnh của Paris Spring rất rộng rãi, trên trần treo đèn chùm pha lê tỏa ra ánh sáng vàng dịu, có mấy quầy mỹ phẩm bày ra cho có lệ, ngoài nhân viên bán hàng ra thì chẳng có mấy khách khứa. Ngược lại, chỗ quầy lễ tân thì khách khá đông, hai cô nhân viên mặc sườn xám cách tân đang kiên nhẫn trả lời đủ thứ câu hỏi. Ngu Kiều biết lúc đông người là thời cơ tốt nhất, vả lại qua khóe mắt cô cũng thấy hai người bảo vệ đang ngó về phía mình, hình như họ rất chú ý tới cô, dĩ nhiên là không phải chỉ nhắm vô mình cô thôi đâu!

Ngu Kiều tiến về phía quầy tiếp tân, một người phụ nữ kéo cái vali màu đỏ xém chút nữa là đụng trúng cô, cô không để ý tới. Trong lúc cô nhân viên tiếp tân đang giải thích quy tắc tích điểm với người khác, cô xen ngang nói: “Tôi tới lấy vali!”

Cô nhân viên tiếp tân ra hiệu cho vị khách kia đợi một chút, lịch sự hỏi: “Dạ là loại vali như thế nào ạ?”

“Vali vỏ nhựa màu đen sọc trắng, hiệu Tú Lệ.” Tần Bắc cũng đã bảo cô như vậy.

“À! Đúng là có một cái vali ký gởi như vậy, phiền cô cho tôi xem biên nhận lấy đồ.” Cô nhân viên tiếp tân quay đầu lại không biết là đang nói với ai: “Tiểu Trình, vali đen sọc trắng, có người tới lấy nè!”

Ngu Kiều cúi đầu lấy tờ biên nhận từ trong túi xách ra, đang định đưa qua thì bỗng nghe thấy hai chữ “Tiểu Trình”, lòng cô thắt lại, theo bản năng ngước đầu lên. Thật bất ngờ, ánh mắt cô chạm phải người đàn ông không biết từ đâu xuất hiện bên trong quầy, tức thì lồng ngực như bị ai đấm một cú thật mạnh làm cô nghẹt thở, cô không dám tin vào những gì mình đang thấy trước mắt.

Đây quả thực là cảnh tượng kinh hồn bạt vía nhất kể từ khi cô làm nằm vùng đến nay, người đàn ông đó lại chính là Trình Dục Huy. Anh đang mặc bộ đồng phục dành riêng cho nhân viên tiếp tân của trung tâm thương mại, ngay sát tay anh là cái vali đen sọc trắng rất lớn kia. Vẻ mặt anh nhìn cô vô cùng chấn động, sắc mặt tái mét, ánh mắt cũng trở nên đáng sợ.

Cô nhân viên tiếp tân nói chuyện xong với vị khách kia, quay sang thấy Ngu Kiều vẫn còn đang ngẩn người, bèn nhắc nhở: “Cô ơi, biên nhận lấy đồ của cô đâu? Muốn lấy vali thì bắt buộc phải xuất trình biên nhận ạ.”

Ngu Kiều lúc này mới bừng tỉnh như vừa choàng tỉnh khỏi giấc mộng, cô theo bản năng siết chặt tờ biên nhận trong lòng bàn tay. Rõ ràng là Trình Dục Huy cũng đang nhìn chằm chằm vào tay cô. Cô nhanh chóng trấn tĩnh lại, giọng nói khô khốc: “Cô nhầm rồi, đây không phải vali của tôi.”

“Vali vỏ nhựa đen sọc trắng, hiệu Tú Lệ. Là chính cô đã nói mà.” Cô tiếp tân mỉm cười nói: “Không sao đâu, cô cứ đưa biên nhận cho tôi, tôi nhìn qua là biết có phải hay không liền.”

“Không phải đâu, là tôi lộn chỗ rồi, đáng lẽ phải là Paris Spring bên phía Hồng Kiều mới đúng.” Ngu Kiều nói xong liền quay lưng đi thẳng, nhét tờ biên nhận vào miệng, lúc đi tới cửa thì đã nhai nát rồi nuốt trọng vào bụng.