Phó đội trưởng Đàm Diệu Minh bổ sung: “Lần hành động này chúng tôi làm rất kín kẽ, ngoại trừ phía bảo vệ trung tâm thương mại biết chuyện, còn lại mấy nhân viên khác không hề hay biết gì hết. Đội phòng chống m* t** đã thay phiên nhau cắt cử người túc trực canh gác được hai tuần rồi. Năm mươi ký h*r**n tinh khiết cao không phải là con số nhỏ, đám buôn m* t** đáng lẽ phải nôn nóng hơn chúng tôi mới đúng, lạ là lần này bọn chúng đặc biệt kiên nhẫn!”
Cục trưởng Tống suy nghĩ rồi nói: “Trong cuộc đấu tranh với bọn buôn m* t**, kinh nghiệm cho tụi mình thấy là không được coi thường trí thông minh của bọn chúng. Các cậu đang túc trực canh gác, thì họ cũng đang đi thám thính, nếu không chắc chắn hoàn toàn thì không ai dám manh động đâu.”
Ông lại hỏi về tình hình sắp xếp nhân sự tại quầy lễ tân của trung tâm thương mại.
Lưu Gia Hoành trả lời: “Nhân sự ở quầy lễ tân được sắp xếp ba người. Ba người này làm việc từ mười giờ sáng đến mười giờ tối, làm một ngày nghỉ một ngày. Ngoài ra còn có thêm một bảo vệ, chia ca sáng và ca chiều, ba giờ chiều là đổi ca. chúng tôi đối phó với bọn buôn m* t** lâu rồi, bọn chúng nhịn được hai tuần đã là giới hạn rồi, mấy ngày này đặc biệt quan trọng. Để bọn chúng lơ là cảnh giác, chúng tôi dự định rút các điểm canh gác ra bên ngoài trung tâm thương mại, rồi cài người của mình vô quầy lễ tân, hễ có ai tới lấy cái vali này là báo cho chúng tôi ngay.”
“Người ở quầy lễ tân định để ai làm?”
Lưu Gia Hoành cân nhắc: “Xét thấy bọn buôn m* t** rất nhạy cảm với chúng tôi, để cho chắc ăn, tôi tính tìm một người ngoài đội phòng chống m* t**…” Anh ta ngước mắt lên thì vừa hay nhìn thấy Trình Dục Huy, lập tức nảy ra ý định: “Trưởng khoa Trình, cậu giúp một tay nha!”
Trình Dục Huy không đồng ý mà cũng chẳng phản đối.
Cuối cùng vẫn là Cục trưởng Tống chốt hạ: “Nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng, Trưởng khoa Trình giúp một tay đi! Nếu người lấy hàng mang cái vali đi, các cậu cứ tiếp tục bám theo, tốt nhất là có thể bắt trọn một mẻ ngay lúc giao dịch. Còn nếu người lấy hàng không lấy vali mà tự bỏ đi, chứng tỏ hành động đã bị lộ, lập tức tiến hành bắt giữ, kết thúc nhiệm vụ.”
Sau khi cuộc họp kết thúc, Lưu Gia Hoành dặn dò Trình Dục Huy một số chuyện cần lưu ý, rồi đưa máy bộ đàm cho anh. Trình Dục Huy mặt không cảm xúc đón lấy, điều chỉnh thử một chút rồi mới hững hờ hỏi: “Khi nào tôi nhận việc?”
Lúc đầu Lưu Gia Hoành còn hơi chột dạ, nghe anh nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm, choàng vai anh cười hì hì: “Tôi biết ngay mà, cậu là người có lòng đại nghĩa!” Anh ta lại nói: “Tội thật sự muốn đích thân lái xe đưa cậu đi, nhưng mà cậu cũng biết đó, lỡ như bị đám buôn m* t** nhìn thấy, chuyện thành bại thường nằm ở những chi tiết nhỏ nhặt…”
Trình Dục Huy ngắt lời anh ta, nhíu mày nói: “Bỏ tay ra! Tôi tự đi!”
“Sau khi cậu tới Paris Mùa Xuân, cứ trực tiếp tìm quản lý đại sảnh Hồ Tân Xuân, ông ta sẽ sắp xếp.” Lưu Gia Hoành suy nghĩ một hồi rồi nói tiếp: “Tuần sau qua nhà cậu làm bữa tiệc nha, kêu luôn cô bạn gái của cậu tới đi, để mọi người làm quen chút!”
Sắc mặt Trình Dục Huy sầm xuống, giọng điệu rất lạnh lùng: “Tôi không có bạn gái!” Nói xong, anh không thèm để ý tới anh ta nữa, cứ thế bỏ đi.
Mới nhắc có một câu mà phản ứng dữ vậy… Lưu Gia Hoành bày ra vẻ mặt “tôi tin cậu mới lạ”!
Ngu Kiều, Ngô Vân và Tony tranh thủ lúc quán bar chưa mở cửa, cùng ngồi sau quầy ăn cơm tối. Họ gọi đồ ăn bên ngoài, một nồi cá nấu cải chua và ba bát cơm trắng. Món cá nấu cải chua này cũng khá là rẻ, ngoại trừ không có mấy miếng cá ra thì những thứ khác đều rất nhiều. Ngu Kiều gắp một đũa giá đỗ lên ăn, suy nghĩ rồi hỏi: “Đỗ Linh đâu rồi? Mấy bữa nay không thấy cô ta đâu hết!”
Tony múc mấy muỗng nước súp cá rưới vô cơm, nghe hỏi liền nói: “Cô không biết hả? Cô ta với mấy đứa bạn nghiện đang chơi ‘đá’ thì bị cảnh sát bắt quả tang tại trận, đưa đi trại cai nghiện rồi.”
Ngô Vân thở dài một tiếng: “Tôi biết cô ta cũng lâu rồi, hồi trước đâu có giống như bây giờ, đều là bị đàn ông hại cả.”
Ngu Kiều còn định hỏi thêm, chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng phong linh, có người đi vào. Cô hơi nhổm người dậy, rướn cổ nhìn ra ngoài quầy bar, hóa ra là Tần Bắc, tay đang ôm một bó hồng đỏ rực rỡ.
“Tặng cho cô đó!” Anh ta đi tới trước mặt, mỉm cười đưa hoa cho cô, nhưng Ngu Kiều lại giấu tay ra sau lưng, không nhận mà chỉ hỏi: “Tại sao?”
“Không tại sao hết!” Tần Bắc rất hào sảng nhún vai: “Lúc đi ngang tiệm hoa tình cờ nhìn thấy, thấy rất hợp với cô nên tôi mua thôi.”
Ngu Kiều lúc này mới miễn cưỡng nhận lấy. Những cành bách hợp trong bình hoa trên bàn đã bắt đầu héo rũ, cô dứt khoát nhổ bỏ đi rồi cắm hoa hồng vào, đồng thời nói: “Sau này đừng tặng nữa, tôi không thích hoa!”
“Hồng hồng đóa hoa xinh xinh/ Hồng hồng đóa hoa xinh tươi/ Ngàn hoa thắm tươi trong vườn/ Hồng hồng ơi ta yêu nàng!” Tần Bắc hát hai câu rồi nói: “Tôi cứ tưởng phụ nữ ai cũng thích hoa hồng chứ!”
Giọng hát của anh ta rất có màng lọc, trầm thấp khàn khàn, Ngô Vân và Tony nghe xong đều cười, khen anh ta hát hay.
“Tôi là ngoại lệ!” Ngu Kiều không hề dao động, rót cho anh ta một ly nước chanh, nhưng lời nói ra lại không đúng với lòng mình. Thật ra trước kia mỗi lần Trình Dục Huy tặng hoa, cô đều thích đến phát điên lên được. Xem ra không phải do hoa, mà quan trọng vẫn là ở con người!
Tần Bắc cười cười: “Cô qua đây đi, tôi có chuyện muốn nói với cô!” Anh ta cầm ly thủy tinh đi về phía chỗ ngồi bên cửa sổ.
Ngu Kiều vẫn chưa ăn no nữa! Cô gắp một ít giá đỗ, cải chua với lá lách, thêm hai miếng cá, múc hai muỗng nước súp rưới lên cơm, rồi mới đi tới ngồi xuống đối diện anh ta, xin lỗi nói: “Lát nữa L8 phải mở cửa kinh doanh rồi, tôi không ăn no thì không làm việc nổi.”
Tần Bắc nói cô cứ tự nhiên, rồi châm thuốc hút, làn khói mỏng manh làm mờ đi gương mặt của anh ta.
Ngu Kiều một miếng cơm, một miếng giá đỗ, rồi lại một miếng cơm, một miếng cải chua hay lá lách. Miếng cá thì hiếm hoi quý giá, cô phải nhấm nháp từng chút một, cái vẻ mặt muốn ăn mà không nỡ ăn của cái miệng nhỏ bóng lưỡng dầu mỡ đó làm anh ta tự dưng thấy buồn cười. Ánh mắt anh ta giãn ra, hỏi: “Ngon tới vậy luôn hả? Ngon hơn đồ ăn Mexico nữa sao?”
“Món ngon trên đời đó.” Ngu Kiều thuận miệng đáp một câu, trong bụng thầm nghĩ cái món Mexico đó là cái thứ quái quỷ gì.
“Vậy sao?” Tần Bắc nhìn ánh mắt linh hoạt của cô, mỉm cười: “Cho tôi nếm thử chút đi.”
Chưa từng có cô gái nào dám ăn uống một cách hồn nhiên, tùy ý trước mặt anh ta như vậy hết, thường thì họ đều rất giữ kẽ và cẩn thận… Nếu cô chịu đút cho anh ta một miếng, có lẽ anh ta sẽ thay đổi ý định!
Ngu Kiều hơi ngẩn ra, không cần suy nghĩ liền nói: “Anh ăn không quen đâu, vừa mặn vừa cay lắm.”
“Câu trước cô mới nói là món ngon trên đời mà.” Tần Bắc bưng ly nước chanh lên uống, vị chua tràn vào cổ họng: “Sao tới phiên tôi muốn ăn thì lại thành vừa mặn vừa cay rồi?”
Ngu Kiều thừa nhận: “Tại tôi ăn mặn! Nếu anh thiệt sự muốn ăn thì trên đường Ô Lỗ Mộc Tề có quán đồ Tứ Xuyên đó, anh có thể tới đó ăn thử.” Nói chung là muốn ăn đồ của cô thì đừng có mơ.
Tần Bắc bỗng thấy nực cười, anh ta bị làm sao vậy, nãy giờ toàn nói mấy chuyện tầm phào với cô! Đầu ngón tay anh ta khẽ miết lên vành ly thủy tinh, nói: “Tôi phải đi Bắc Kinh công tác một chuyến, máy bay cất cánh lúc mười giờ tối nay, nhưng cái vali thì đang gửi ở quầy lễ tân của Paris Spring bên đường Thiểm Tây Nam. Tôi còn có việc, Tiêu Long sẽ đợi ở ngoài trung tâm thương mại, cô giao cho anh ta là được, anh ta sẽ đem ra sân bay!”
Ngu Kiều vốn dĩ không muốn dính vô: “Tôi còn phải đi làm nữa, không có đi được đâu!”
“Không sao hết! Tôi đã nói với quản lý rồi, không có trừ lương cô đâu.” Tần Bắc nói tiếp: “Cô đi lấy giúp tôi, tôi sẽ trả thêm tiền cho cô!”
“Trả bao nhiêu?”
“Nhất định sẽ làm cô hài lòng.” Tần Bắc mặt không cảm xúc, nhưng giọng điệu đã lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Bảy giờ tôi đi lấy.” Ngu Kiều cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Anh ta không nói gì thêm, uống cạn ly nước chanh, đặt cái ly xuống bàn một cách dứt khoát, đưa biên lai gửi đồ cho cô rồi đứng dậy rời đi.
Ngu Kiều tiếp tục ăn món cá nấu cải chua, mắt lén nhìn theo bóng anh ta ra ngoài cho đến khi không còn thấy nữa, vẻ mặt cô lập tức trở nên nghiêm trọng.
Cách đây một tiếng, lúc cô còn đang tắm rửa trang điểm trong căn phòng thuê thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập. Nhìn qua lỗ mắt mèo ra ngoài, người tới hóa ra lại là Tiêu Long.
Cục trưởng Tống suy nghĩ rồi nói: “Trong cuộc đấu tranh với bọn buôn m* t**, kinh nghiệm cho tụi mình thấy là không được coi thường trí thông minh của bọn chúng. Các cậu đang túc trực canh gác, thì họ cũng đang đi thám thính, nếu không chắc chắn hoàn toàn thì không ai dám manh động đâu.”
Ông lại hỏi về tình hình sắp xếp nhân sự tại quầy lễ tân của trung tâm thương mại.
Lưu Gia Hoành trả lời: “Nhân sự ở quầy lễ tân được sắp xếp ba người. Ba người này làm việc từ mười giờ sáng đến mười giờ tối, làm một ngày nghỉ một ngày. Ngoài ra còn có thêm một bảo vệ, chia ca sáng và ca chiều, ba giờ chiều là đổi ca. chúng tôi đối phó với bọn buôn m* t** lâu rồi, bọn chúng nhịn được hai tuần đã là giới hạn rồi, mấy ngày này đặc biệt quan trọng. Để bọn chúng lơ là cảnh giác, chúng tôi dự định rút các điểm canh gác ra bên ngoài trung tâm thương mại, rồi cài người của mình vô quầy lễ tân, hễ có ai tới lấy cái vali này là báo cho chúng tôi ngay.”
“Người ở quầy lễ tân định để ai làm?”
Lưu Gia Hoành cân nhắc: “Xét thấy bọn buôn m* t** rất nhạy cảm với chúng tôi, để cho chắc ăn, tôi tính tìm một người ngoài đội phòng chống m* t**…” Anh ta ngước mắt lên thì vừa hay nhìn thấy Trình Dục Huy, lập tức nảy ra ý định: “Trưởng khoa Trình, cậu giúp một tay nha!”
Trình Dục Huy không đồng ý mà cũng chẳng phản đối.
Cuối cùng vẫn là Cục trưởng Tống chốt hạ: “Nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng, Trưởng khoa Trình giúp một tay đi! Nếu người lấy hàng mang cái vali đi, các cậu cứ tiếp tục bám theo, tốt nhất là có thể bắt trọn một mẻ ngay lúc giao dịch. Còn nếu người lấy hàng không lấy vali mà tự bỏ đi, chứng tỏ hành động đã bị lộ, lập tức tiến hành bắt giữ, kết thúc nhiệm vụ.”
Sau khi cuộc họp kết thúc, Lưu Gia Hoành dặn dò Trình Dục Huy một số chuyện cần lưu ý, rồi đưa máy bộ đàm cho anh. Trình Dục Huy mặt không cảm xúc đón lấy, điều chỉnh thử một chút rồi mới hững hờ hỏi: “Khi nào tôi nhận việc?”
Lúc đầu Lưu Gia Hoành còn hơi chột dạ, nghe anh nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm, choàng vai anh cười hì hì: “Tôi biết ngay mà, cậu là người có lòng đại nghĩa!” Anh ta lại nói: “Tội thật sự muốn đích thân lái xe đưa cậu đi, nhưng mà cậu cũng biết đó, lỡ như bị đám buôn m* t** nhìn thấy, chuyện thành bại thường nằm ở những chi tiết nhỏ nhặt…”
Trình Dục Huy ngắt lời anh ta, nhíu mày nói: “Bỏ tay ra! Tôi tự đi!”
“Sau khi cậu tới Paris Mùa Xuân, cứ trực tiếp tìm quản lý đại sảnh Hồ Tân Xuân, ông ta sẽ sắp xếp.” Lưu Gia Hoành suy nghĩ một hồi rồi nói tiếp: “Tuần sau qua nhà cậu làm bữa tiệc nha, kêu luôn cô bạn gái của cậu tới đi, để mọi người làm quen chút!”
Sắc mặt Trình Dục Huy sầm xuống, giọng điệu rất lạnh lùng: “Tôi không có bạn gái!” Nói xong, anh không thèm để ý tới anh ta nữa, cứ thế bỏ đi.
Mới nhắc có một câu mà phản ứng dữ vậy… Lưu Gia Hoành bày ra vẻ mặt “tôi tin cậu mới lạ”!
Ngu Kiều, Ngô Vân và Tony tranh thủ lúc quán bar chưa mở cửa, cùng ngồi sau quầy ăn cơm tối. Họ gọi đồ ăn bên ngoài, một nồi cá nấu cải chua và ba bát cơm trắng. Món cá nấu cải chua này cũng khá là rẻ, ngoại trừ không có mấy miếng cá ra thì những thứ khác đều rất nhiều. Ngu Kiều gắp một đũa giá đỗ lên ăn, suy nghĩ rồi hỏi: “Đỗ Linh đâu rồi? Mấy bữa nay không thấy cô ta đâu hết!”
Tony múc mấy muỗng nước súp cá rưới vô cơm, nghe hỏi liền nói: “Cô không biết hả? Cô ta với mấy đứa bạn nghiện đang chơi ‘đá’ thì bị cảnh sát bắt quả tang tại trận, đưa đi trại cai nghiện rồi.”
Ngô Vân thở dài một tiếng: “Tôi biết cô ta cũng lâu rồi, hồi trước đâu có giống như bây giờ, đều là bị đàn ông hại cả.”
Ngu Kiều còn định hỏi thêm, chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng phong linh, có người đi vào. Cô hơi nhổm người dậy, rướn cổ nhìn ra ngoài quầy bar, hóa ra là Tần Bắc, tay đang ôm một bó hồng đỏ rực rỡ.
“Tặng cho cô đó!” Anh ta đi tới trước mặt, mỉm cười đưa hoa cho cô, nhưng Ngu Kiều lại giấu tay ra sau lưng, không nhận mà chỉ hỏi: “Tại sao?”
“Không tại sao hết!” Tần Bắc rất hào sảng nhún vai: “Lúc đi ngang tiệm hoa tình cờ nhìn thấy, thấy rất hợp với cô nên tôi mua thôi.”
Ngu Kiều lúc này mới miễn cưỡng nhận lấy. Những cành bách hợp trong bình hoa trên bàn đã bắt đầu héo rũ, cô dứt khoát nhổ bỏ đi rồi cắm hoa hồng vào, đồng thời nói: “Sau này đừng tặng nữa, tôi không thích hoa!”
“Hồng hồng đóa hoa xinh xinh/ Hồng hồng đóa hoa xinh tươi/ Ngàn hoa thắm tươi trong vườn/ Hồng hồng ơi ta yêu nàng!” Tần Bắc hát hai câu rồi nói: “Tôi cứ tưởng phụ nữ ai cũng thích hoa hồng chứ!”
Giọng hát của anh ta rất có màng lọc, trầm thấp khàn khàn, Ngô Vân và Tony nghe xong đều cười, khen anh ta hát hay.
“Tôi là ngoại lệ!” Ngu Kiều không hề dao động, rót cho anh ta một ly nước chanh, nhưng lời nói ra lại không đúng với lòng mình. Thật ra trước kia mỗi lần Trình Dục Huy tặng hoa, cô đều thích đến phát điên lên được. Xem ra không phải do hoa, mà quan trọng vẫn là ở con người!
Tần Bắc cười cười: “Cô qua đây đi, tôi có chuyện muốn nói với cô!” Anh ta cầm ly thủy tinh đi về phía chỗ ngồi bên cửa sổ.
Ngu Kiều vẫn chưa ăn no nữa! Cô gắp một ít giá đỗ, cải chua với lá lách, thêm hai miếng cá, múc hai muỗng nước súp rưới lên cơm, rồi mới đi tới ngồi xuống đối diện anh ta, xin lỗi nói: “Lát nữa L8 phải mở cửa kinh doanh rồi, tôi không ăn no thì không làm việc nổi.”
Tần Bắc nói cô cứ tự nhiên, rồi châm thuốc hút, làn khói mỏng manh làm mờ đi gương mặt của anh ta.
Ngu Kiều một miếng cơm, một miếng giá đỗ, rồi lại một miếng cơm, một miếng cải chua hay lá lách. Miếng cá thì hiếm hoi quý giá, cô phải nhấm nháp từng chút một, cái vẻ mặt muốn ăn mà không nỡ ăn của cái miệng nhỏ bóng lưỡng dầu mỡ đó làm anh ta tự dưng thấy buồn cười. Ánh mắt anh ta giãn ra, hỏi: “Ngon tới vậy luôn hả? Ngon hơn đồ ăn Mexico nữa sao?”
“Món ngon trên đời đó.” Ngu Kiều thuận miệng đáp một câu, trong bụng thầm nghĩ cái món Mexico đó là cái thứ quái quỷ gì.
“Vậy sao?” Tần Bắc nhìn ánh mắt linh hoạt của cô, mỉm cười: “Cho tôi nếm thử chút đi.”
Chưa từng có cô gái nào dám ăn uống một cách hồn nhiên, tùy ý trước mặt anh ta như vậy hết, thường thì họ đều rất giữ kẽ và cẩn thận… Nếu cô chịu đút cho anh ta một miếng, có lẽ anh ta sẽ thay đổi ý định!
Ngu Kiều hơi ngẩn ra, không cần suy nghĩ liền nói: “Anh ăn không quen đâu, vừa mặn vừa cay lắm.”
“Câu trước cô mới nói là món ngon trên đời mà.” Tần Bắc bưng ly nước chanh lên uống, vị chua tràn vào cổ họng: “Sao tới phiên tôi muốn ăn thì lại thành vừa mặn vừa cay rồi?”
Ngu Kiều thừa nhận: “Tại tôi ăn mặn! Nếu anh thiệt sự muốn ăn thì trên đường Ô Lỗ Mộc Tề có quán đồ Tứ Xuyên đó, anh có thể tới đó ăn thử.” Nói chung là muốn ăn đồ của cô thì đừng có mơ.
Tần Bắc bỗng thấy nực cười, anh ta bị làm sao vậy, nãy giờ toàn nói mấy chuyện tầm phào với cô! Đầu ngón tay anh ta khẽ miết lên vành ly thủy tinh, nói: “Tôi phải đi Bắc Kinh công tác một chuyến, máy bay cất cánh lúc mười giờ tối nay, nhưng cái vali thì đang gửi ở quầy lễ tân của Paris Spring bên đường Thiểm Tây Nam. Tôi còn có việc, Tiêu Long sẽ đợi ở ngoài trung tâm thương mại, cô giao cho anh ta là được, anh ta sẽ đem ra sân bay!”
Ngu Kiều vốn dĩ không muốn dính vô: “Tôi còn phải đi làm nữa, không có đi được đâu!”
“Không sao hết! Tôi đã nói với quản lý rồi, không có trừ lương cô đâu.” Tần Bắc nói tiếp: “Cô đi lấy giúp tôi, tôi sẽ trả thêm tiền cho cô!”
“Trả bao nhiêu?”
“Nhất định sẽ làm cô hài lòng.” Tần Bắc mặt không cảm xúc, nhưng giọng điệu đã lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Bảy giờ tôi đi lấy.” Ngu Kiều cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Anh ta không nói gì thêm, uống cạn ly nước chanh, đặt cái ly xuống bàn một cách dứt khoát, đưa biên lai gửi đồ cho cô rồi đứng dậy rời đi.
Ngu Kiều tiếp tục ăn món cá nấu cải chua, mắt lén nhìn theo bóng anh ta ra ngoài cho đến khi không còn thấy nữa, vẻ mặt cô lập tức trở nên nghiêm trọng.
Cách đây một tiếng, lúc cô còn đang tắm rửa trang điểm trong căn phòng thuê thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập. Nhìn qua lỗ mắt mèo ra ngoài, người tới hóa ra lại là Tiêu Long.