Nguyên đứng sững giữa căn phòng, cảm giác như không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Cô nhìn mẹ mình, đôi mắt chứa đầy lo âu, như thể muốn tìm kiếm một dấu hiệu, một lời giải thích cho những gì sắp xảy ra.
“Chúng ta không có nhiều thời gian,” người đàn ông lạ mặt nói, ánh mắt hắn không hề lay chuyển. “Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô. Về mẹ cô.”
“Mẹ tôi không có gì để nói với các người!” Nguyên cất giọng, nhưng bên trong, cô cảm thấy nỗi sợ hãi đang dâng lên. “Ai gửi các người đến đây?”
“Mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn nếu cô chịu lắng nghe,” hắn đáp, không chút kiên nhẫn. “Chúng ta đều biết rằng cô có khả năng đặc biệt. Mẹ cô cũng vậy.”
“Cái gì?!” Nguyên không thể tin vào tai mình. “Mẹ tôi không có gì đặc biệt cả!”
“Cô có biết rằng những gì cô nhìn thấy có thể ảnh hưởng đến cả thành phố này không?” Hắn nói, gần như thì thầm, khiến Nguyên cảm thấy lạnh sống lưng. “Mẹ cô đã biết quá nhiều và đã không thể quay đầu lại. Chúng tôi không muốn cô gặp rắc rối, nhưng…”
“Nhưng các người sẽ làm gì?!” Nguyên cắt ngang, giọng cô cao hơn, đầy quyết liệt. “Tôi sẽ không để các người đe dọa mẹ tôi!”
Người đàn ông chỉ nhếch môi, tỏ ra không quan tâm. “Chúng tôi không muốn làm tổn thương ai. Nhưng nếu cô không hợp tác, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp.”
Nguyên quay sang mẹ mình, “Mẹ, hãy nói cho con biết sự thật! Tại sao họ lại đến đây?”
Mẹ cô hít một hơi sâu, ánh mắt trầm ngâm. “Nguyên, có những bí mật mà mẹ chưa từng chia sẻ với con. Những điều mà con không nên biết.”
“Nhưng con có quyền được biết!” Nguyên kêu lên. “Con không phải là một đứa trẻ nữa!”
Người đàn ông lặng lẽ quan sát, như thể đang chờ đợi một quyết định nào đó từ mẹ cô. “Hãy cân nhắc kỹ lưỡng, Lê Thảo Nguyên,” hắn nói. “Sự thật không phải lúc nào cũng mang lại điều tốt đẹp.”
“Mẹ, hãy nói cho con biết! Mẹ đã biết điều gì?” Nguyên thúc giục, lòng tràn đầy lo lắng.
Cuối cùng, mẹ cô cũng lên tiếng, “Con không thể hiểu được những gì đã xảy ra. Những quyết định mà mẹ đã phải đưa ra để bảo vệ con.”
“Bảo vệ con khỏi cái gì?” Nguyên hỏi, ngọn lửa trong lòng cô không ngừng cháy. “Mẹ nghĩ rằng con không đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật sao?”
Nhưng trước khi mẹ cô kịp trả lời, một tiếng động mạnh từ bên ngoài vang lên, làm cả hai mẹ con giật mình. Cánh cửa mở ra, và một nhóm người lạ mặt ùa vào, gây ra sự hỗn loạn.
“Mẹ!” Nguyên kêu lên, nhưng đã quá muộn. Những người đó nhanh chóng kiểm soát tình hình, chặn mọi lối thoát.
“Mọi người, bình tĩnh nào,” một người trong nhóm lên tiếng, giọng điệu đầy quyền lực. “Chúng ta chỉ muốn nói chuyện.”
“Chuyện gì?” Nguyên gắt gỏng. “Các người không có quyền xâm phạm nơi này!”
Người đó không thèm để tâm đến lời Nguyên, mà chỉ quay sang mẹ cô, “Chúng tôi biết rằng cô đang che giấu thông tin quan trọng. Đã đến lúc phải nói ra.”
“Các người muốn gì?” Mẹ Nguyên hỏi, giọng nói đã mất đi sự bình tĩnh.
“Chúng tôi không muốn làm tổn thương ai cả, nhưng nếu cần thiết, chúng tôi sẽ không ngần ngại.” Người đó thản nhiên đáp, ánh mắt của hắn như một con rắn đang rình rập.
Nguyên cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Cô biết rằng mọi thứ đang diễn ra không hề đơn giản. Những bí mật chôn giấu bấy lâu nay có thể đã bắt đầu xuất hiện, và cô không thể để mẹ mình bị tổn thương thêm nữa.
“Bỏ mẹ tôi ra!” Nguyên hét lên, quyết tâm bảo vệ người thân của mình. “Tôi sẽ không để các người làm hại bà ấy!”Nhưng nhóm người đó chỉ cười nhạt, như thể đang thưởng thức một màn kịch bi hài. “Chúng tôi không có ý định làm tổn thương ai. Nhưng nếu cô không hợp tác, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều.”
Nguyên nhìn vào mắt mẹ mình, cảm giác như mọi thứ đều đang bị đe dọa. “Mẹ, hãy cho con biết sự thật,” cô thì thầm, nước mắt trào ra. “Con không thể sống trong sự dối trá này.”
Mẹ cô gật đầu, ánh mắt thâm trầm. “Được rồi, Nguyên. Nhưng hãy nhớ, sự thật có thể mang lại đau khổ.”
Nguyên nắm chặt tay, quyết tâm không lùi bước. “Dù thế nào đi nữa, con cũng sẽ đối mặt với nó.”
Người đàn ông lạ mặt nhìn mẹ cô, “Chúng ta có thể bắt đầu chưa?”
Mẹ Nguyên hít một hơi sâu, rồi từ từ bắt đầu kể về những bí mật mà cô đã giữ kín bấy lâu. Nguyên nín thở, cảm giác như thời gian đang ngừng lại, và mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ nhạt. Cô biết rằng những gì sắp được phơi bày sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi.
---
Huy đứng bên ngoài, lắng nghe cuộc trò chuyện từ xa. Anh cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Có điều gì đó không ổn. Anh không thể đứng yên nhìn bạn mình bị cuốn vào những mối nguy hiểm không thể lường trước.
“Cậu có chắc chắn rằng chúng ta nên can thiệp không?” Kiệt hỏi, ánh mắt đầy nghi ngại. “Nếu như họ là những người mà Nguyên đang tìm kiếm?”
“Chúng ta không thể để Nguyên một mình,” Huy kiên quyết đáp. “Cô ấy cần chúng ta, và không ai khác.”
“Nhưng nếu chúng ta làm điều này, mọi chuyện có thể trở nên tồi tệ hơn,” Kiệt lo lắng.
“Chúng ta phải hành động. Bây giờ là lúc,” Huy nói, rồi quay lưng, quyết tâm bước vào cuộc chiến mà anh biết rằng sẽ không dễ dàng.
---
Khi Nguyên nghe thấy tiếng động từ bên ngoài, cô cảm thấy một cảm giác kỳ lạ. “Có ai đó đang đến,” cô nói, nhưng không ai trong nhóm người lạ mặt chú ý.
“Mẹ, con không muốn nghe thêm nữa,” Nguyên kêu lên, không thể chịu đựng thêm. “Con muốn biết những gì đang xảy ra. Tại sao họ lại đến đây?”
Người đàn ông lạ mặt cười nhạt, “Đừng lo lắng, tất cả sẽ được làm sáng tỏ. Nhưng trước tiên, hãy để mẹ cô nói ra tất cả.”
Nguyên cảm thấy như mình đang ở giữa một cơn bão, và không biết điều gì sẽ đến. Cô đã sẵn sàng đối mặt với sự thật, nhưng liệu nó có phải là điều mà cô mong đợi?
Từng lời nói của mẹ cô như những viên đá ném vào hồ nước, làm dậy sóng những bí mật mà cô chưa bao giờ nghĩ đến. Cô cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, và chỉ cần một bước chân sai lầm, mọi thứ sẽ sụp đổ.
---
Giữa lúc căng thẳng, một tiếng gõ cửa vang lên, làm cả nhóm người trong phòng giật mình. Nguyên cảm thấy một cảm giác lạ lùng. Có điều gì đó sắp xảy ra, và cô không biết liệu mình có đủ sức để đối mặt với nó hay không.
“Mở cửa!” Một giọng nói từ bên ngoài vang lên, dứt khoát và đầy quyền lực.
Nguyên nhìn mẹ mình, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cả hai. Cánh cửa sắp mở ra, và mọi thứ có thể thay đổi mãi mãi.
“Mẹ, con không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo,” Nguyên thì thầm. “Nhưng con sẽ không từ bỏ.”
Cánh cửa từ từ mở ra, và ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, mang theo một cảm giác hồi hộp không thể diễn tả. Nguyên biết rằng cuộc sống của mình sẽ không bao giờ trở lại như trước nữa.