Nguyên đứng trước gương, cố gắng làm dịu cảm xúc hỗn độn trong lòng. Cô không thể ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra. Đến giờ, những lời của người đàn ông lớn tuổi vẫn vang vọng trong tâm trí: “Có một thành viên trong gia đình cô có liên quan đến tổ chức bí ẩn.” Những nghi ngờ bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô, khiến từng nhịp tim trở nên nặng nề hơn.
“Nguyên, cậu sao vậy?” Minh Châu hỏi, ánh mắt lo lắng.
Nguyên quay lại, thấy Châu đang đứng ở cửa phòng, vẻ mặt bồn chồn. “Tôi chỉ đang suy nghĩ một chút.” Cô cố gắng trấn an bạn, nhưng không thể giấu đi sự căng thẳng trong giọng nói.
“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Châu nói, bước vào gần hơn. “Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn bên cậu.”
“Cảm ơn cậu, nhưng…” Nguyên ngừng lại, không biết có nên nói ra những nghi ngờ về gia đình mình hay không. “Có một điều mà tôi chưa kể cho cậu.”
Minh Châu nhướng mày, sự tò mò ánh lên trong mắt. “Cái gì vậy?”
Nguyên hít một hơi thật sâu, quyết định không giấu giếm nữa. “Tôi có cảm giác rằng mẹ mình có liên quan đến tổ chức đó. Có thể bà ấy biết nhiều hơn những gì chúng ta nghĩ.”
Sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc. Cuối cùng, Minh Châu lên tiếng, “Cậu có chắc không? Nếu đúng như vậy, cậu phải cẩn thận.”
“Đó chính là điều tôi lo lắng,” Nguyên thừa nhận. “Nếu mẹ tôi thực sự liên quan, thì không chỉ tôi mà cả cậu cũng có thể gặp nguy hiểm.”
Châu gật đầu, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm. Nhưng trước hết, hãy nói chuyện với mẹ cậu.”
“Cậu nghĩ sao nếu mẹ tôi từ chối? Hoặc thậm chí là không muốn tôi biết?” Nguyên hỏi, trong lòng trào dâng cảm giác bất an.
“Chúng ta không thể bỏ cuộc. Cậu xứng đáng được biết sự thật,” Minh Châu nói, ánh mắt quyết tâm. “Hãy để tôi cùng cậu.”
“Cảm ơn, Châu,” Nguyên đáp, cảm thấy ấm lòng khi có người bạn bên cạnh. “Chúng ta sẽ đi gặp mẹ tôi ngay bây giờ.”
Cả hai rời khỏi văn phòng, lòng đầy lo lắng. Khi bước vào thang máy, Nguyên cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt đang dõi theo mình. Châu nhận ra sự bất an của cô, “Nguyên, cậu có thấy ai theo dõi không?”
Nguyên lắc đầu, nhưng nỗi lo sợ không dễ dàng xua tan. Khi thang máy dừng lại, họ bước ra, ánh đèn neon từ các cửa hàng xung quanh tạo nên không khí tấp nập. Nhưng với Nguyên, mọi thứ như đang chậm lại.
“Nguyên, cậu có muốn tôi đi cùng không?” Châu hỏi.
“Không cần đâu, tôi muốn gặp mẹ một mình,” Nguyên quyết định, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy không yên. “Cậu hãy đợi tôi ở đây.”
Châu gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Nguyên. Cô bước vào trong, lòng như lửa đốt. Khi mở cửa, cô thấy mẹ mình đang ngồi trong phòng khách, vẻ mặt bình thản như không có gì xảy ra.
“Mẹ, con có chuyện muốn nói,” Nguyên bắt đầu, giọng điệu nghiêm túc.
“Mẹ biết, con đang lo lắng về những vụ việc gần đây. Nhưng con không cần phải quan tâm quá nhiều,” mẹ cô đáp, ánh mắt lấp lánh sự bí ẩn.“Con nghĩ mẹ có thể biết điều gì đó về tổ chức bí ẩn mà chúng con đang điều tra. Tại sao mẹ lại không nói cho con?” Nguyên không thể kiềm chế, giọng cô dần trở nên quyết liệt hơn.
“Mẹ không muốn con bị cuốn vào những chuyện đó,” mẹ Nguyên bình tĩnh nói, nhưng trong giọng nói có phần chùng xuống.
“Nhưng mẹ lại không thấy rằng điều đó có thể ảnh hưởng đến cả con và bạn con sao?” Nguyên cảm thấy tức giận, nỗi thất vọng trào dâng.
“Mẹ chỉ muốn bảo vệ con,” mẹ cô thở dài. “Có những điều mà con chưa đủ trưởng thành để hiểu.”
“Nhưng con không thể đứng nhìn khi những người vô tội bị tổn thương!” Nguyên nói, nước mắt bắt đầu rưng rưng. “Con không chỉ là một đứa trẻ, mẹ ạ. Con là một nhà báo, và con muốn tìm ra sự thật.”
Mẹ cô im lặng, ánh mắt như đang suy nghĩ. “Đôi khi sự thật không phải là thứ mà con muốn tìm. Nó có thể mang lại đau khổ.”
Nguyên cảm thấy nghẹt thở. “Mẹ có liên quan đến tổ chức đó, đúng không?” Cô hỏi, giọng trầm xuống.
Mẹ cô không trả lời ngay, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn chớp tắt trong đêm. “Con không thể hiểu được những gì đã xảy ra trong quá khứ. Những quyết định mà mẹ đã phải đưa ra.”
“Vậy hãy cho con biết. Con có quyền được biết!” Nguyên kêu lên, nhưng trong lòng cô biết rằng câu trả lời có thể không như mong đợi.
Cuối cùng, mẹ cô quay lại, ánh mắt sâu thẳm. “Nếu con thực sự muốn biết, thì con phải chuẩn bị cho những điều mà con có thể sẽ không muốn nghe.”
Nguyên cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ trước mắt. “Mẹ, con đã sẵn sàng.”
Mẹ cô thở dài, rồi từ từ mở miệng, nhưng trước khi kịp nói thêm, một tiếng động lớn vang lên bên ngoài. Nguyên và mẹ cô cùng quay ra, thấy một nhóm người lạ mặt đang tiến vào trong khuôn viên. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực Nguyên.
“Mẹ, chúng ta cần phải đi!” Nguyên hối thúc, nhưng mẹ cô vẫn đứng im, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
“Đừng hoảng loạn. Đó chỉ là một nhóm người bình thường,” mẹ cô nói, nhưng Nguyên biết rằng sự bình thường ấy chỉ là một vỏ bọc.
“Không, họ không bình thường. Họ đang đến gần!” Nguyên kêu lên, rồi kéo mẹ mình ra khỏi ghế.
Nhưng khi vừa ra khỏi cửa, một người đàn ông lạ mặt đã chặn lối đi. “Lê Thảo Nguyên, chúng ta cần nói chuyện.” Giọng nói của hắn lạnh lùng và đầy quyền lực.
Nguyên cảm thấy nỗi sợ hãi tràn ngập trong lòng. “Ai là các người? Tại sao lại đến đây?” Cô hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Mẹ cô đã biết những điều mà cô không nên biết,” hắn nói, ánh mắt thâm thúy.
Nguyên nhìn mẹ mình, cảm giác như mọi thứ đang sụp đổ. “Mẹ, hãy nói cho con biết sự thật!” Cô cầu xin.
Mẹ cô chỉ im lặng, ánh mắt đầy lo lắng, như thể đang cân nhắc điều gì đó quan trọng. Thời gian như ngừng lại, và Nguyên biết rằng cuộc sống của cô sẽ không còn như trước nữa. Những bí mật sẽ được phơi bày, nhưng giá phải trả sẽ là gì?