
Giới thiệu nội dung
【Truy thê hỏa táng trường, Hôn hậu ngược luyến, Tái tục tiền duyên】
Bốn năm trước, người chị gái lâm bệnh nặng, trước lúc lâm chung đã khẩn cầu Bùi Chỉ thay mình nuôi nấng con thơ, chăm sóc trượng phu, trở thành phu nhân kế thất.
Suốt nhiều năm qua, nàng dốc lòng dốc sức quán xuyến gia đình, luôn mong mỏi một cuộc sống phu thê tương kính như tân. Thế nhưng, người phu quân mà nàng hằng kính yêu lại chẳng hề yêu nàng. Hắn luôn đề phòng, chỉ xem nàng như một công cụ để chăm sóc con cái. Đến khi thanh mai trúc mã của hắn là Bạch Ngọc Đồng trở lại kinh thành, hai người bọn họ lại nhen nhóm tình xưa.
Trên có mẹ chồng độc ác, dưới có đám hạ nhân vô lễ, ngay cả phu quân cũng nhìn nàng bằng nửa con mắt. Chốn cao môn phủ đệ vốn được người đời ca tụng là thanh quý, thực chất lại là hang cọp ăn thịt người, mài mòn tâm can nàng đến chết.
Bùi Chỉ kịp thời tỉnh ngộ, âm thầm lên kế hoạch hòa ly. Trong một đêm mưa tầm tã không còn đường lui, nàng buộc phải gõ cửa phòng người tộc huynh trưởng phòng.
“Đại gia, có thể giúp muội hòa ly không?”
Người đàn ông chân mày lạnh lùng, thanh âm không chút gợn sóng: “Nàng đã nghĩ kỹ chưa, nàng định trả cái giá thế nào?”
Giữa màn mưa, nàng ướt đẫm toàn thân, khẽ đáp: “Mọi chuyện xin nghe theo sự sai bảo của Đại gia…”
…
Kẻ quyền lực nhất thiên hạ, trưởng tử đại phòng Tạ phủ — Tạ Giới, vốn bị đồn đại là mệnh phạm cô tinh, mấy lần định thân thì vị hôn thê đều đột tử. Từ đó, hắn cũng dứt bỏ ý định cưới vợ.
Hắn tính tình lãnh khốc, cô độc, thay Hoàng đế phá án luôn sát phạt quyết đoán. Cũng bởi hành sự quá mức tàn nhẫn mà kẻ thù của hắn nhiều không đếm xuể.
Cứ ngỡ sẽ ôm quyền lực bên mình đến cuối đời, nào ngờ hắn lại tình cờ chứng kiến một nữ tử yếu đuối liên tục chịu bất công, bị người ám hại. Chỉ một lần ra tay giúp đỡ, bóng dáng thanh mảnh ấy như bùa chú ăn sâu vào tâm khảm hắn.
Vào ngày nàng lâm vào đường cùng, tìm đến trước cửa phòng hắn cầu xin, hắn vươn tay kéo nàng dậy, hơi thở nóng rực: “Đã theo ta thì không còn đường lui nữa đâu.”
Bốn năm trước, người chị gái lâm bệnh nặng, trước lúc lâm chung đã khẩn cầu Bùi Chỉ thay mình nuôi nấng con thơ, chăm sóc trượng phu, trở thành phu nhân kế thất.
Suốt nhiều năm qua, nàng dốc lòng dốc sức quán xuyến gia đình, luôn mong mỏi một cuộc sống phu thê tương kính như tân. Thế nhưng, người phu quân mà nàng hằng kính yêu lại chẳng hề yêu nàng. Hắn luôn đề phòng, chỉ xem nàng như một công cụ để chăm sóc con cái. Đến khi thanh mai trúc mã của hắn là Bạch Ngọc Đồng trở lại kinh thành, hai người bọn họ lại nhen nhóm tình xưa.
Trên có mẹ chồng độc ác, dưới có đám hạ nhân vô lễ, ngay cả phu quân cũng nhìn nàng bằng nửa con mắt. Chốn cao môn phủ đệ vốn được người đời ca tụng là thanh quý, thực chất lại là hang cọp ăn thịt người, mài mòn tâm can nàng đến chết.
Bùi Chỉ kịp thời tỉnh ngộ, âm thầm lên kế hoạch hòa ly. Trong một đêm mưa tầm tã không còn đường lui, nàng buộc phải gõ cửa phòng người tộc huynh trưởng phòng.
“Đại gia, có thể giúp muội hòa ly không?”
Người đàn ông chân mày lạnh lùng, thanh âm không chút gợn sóng: “Nàng đã nghĩ kỹ chưa, nàng định trả cái giá thế nào?”
Giữa màn mưa, nàng ướt đẫm toàn thân, khẽ đáp: “Mọi chuyện xin nghe theo sự sai bảo của Đại gia…”
…
Kẻ quyền lực nhất thiên hạ, trưởng tử đại phòng Tạ phủ — Tạ Giới, vốn bị đồn đại là mệnh phạm cô tinh, mấy lần định thân thì vị hôn thê đều đột tử. Từ đó, hắn cũng dứt bỏ ý định cưới vợ.
Hắn tính tình lãnh khốc, cô độc, thay Hoàng đế phá án luôn sát phạt quyết đoán. Cũng bởi hành sự quá mức tàn nhẫn mà kẻ thù của hắn nhiều không đếm xuể.
Cứ ngỡ sẽ ôm quyền lực bên mình đến cuối đời, nào ngờ hắn lại tình cờ chứng kiến một nữ tử yếu đuối liên tục chịu bất công, bị người ám hại. Chỉ một lần ra tay giúp đỡ, bóng dáng thanh mảnh ấy như bùa chú ăn sâu vào tâm khảm hắn.
Vào ngày nàng lâm vào đường cùng, tìm đến trước cửa phòng hắn cầu xin, hắn vươn tay kéo nàng dậy, hơi thở nóng rực: “Đã theo ta thì không còn đường lui nữa đâu.”
Danh sách chương
Tổng 395 chươngChương 151Chương 151: Nửa đêm Giết người - Liên Xuân KiềuChương 152Chương 152: Vương thị xin lỗi - Liên Xuân KiềuChương 153Chương 153: Chó không đổi được đớp cứt - Liên Xuân KiềuChương 154Chương 154: Lưu Vân sa - Liên Xuân KiềuChương 155Chương 155: Ô uế mắt - Liên Xuân KiềuChương 156Chương 156: Để ngươi nói hươu nói vượn - Liên Xuân KiềuChương 157Chương 157: Nàng là hắn giải dược - Liên Xuân KiềuChương 158Chương 158: Vạn nhất Chân Tướng Tiên Tri Đại Bạch - Liên Xuân KiềuChương 159Chương 159: Không cho phép nàng Ngưỡng mộ - Liên Xuân KiềuChương 160Chương 160: Tranh hoa lụa - Liên Xuân KiềuChương 161Chương 161: Hà Diệp kem hộp - Liên Xuân KiềuChương 162Chương 162: Châu trâm bị hủy - Liên Xuân KiềuChương 163Chương 163: Từ nhỏ ác độc - Liên Xuân KiềuChương 164Chương 164: Bị bệnh - Liên Xuân KiềuChương 165Chương 165: Võng tình ngầm sinh - Liên Xuân KiềuChương 166Chương 166: Nửa đêm gặp Hầu gia - Liên Xuân KiềuChương 167Chương 167: Đèn lồng hướng nàng mà đến - Liên Xuân KiềuChương 168Chương 168: Đáy lòng mở ra vui vẻ hoa - Liên Xuân KiềuChương 169Chương 169: Sủng quá bá đạo - Liên Xuân KiềuChương 170Chương 170: Mỗi người một vẻ - Liên Xuân KiềuChương 171Chương 171: Tô Trân Nhi khiêu khích - Liên Xuân KiềuChương 172Chương 172: Trịnh Lệ Nương - Liên Xuân KiềuChương 173Chương 173: Một người nhảy giếng - Liên Xuân KiềuChương 174Chương 174: Chỉ điểm - Liên Xuân KiềuChương 175Chương 175: Tô Đại Phu nhân kích động - Liên Xuân KiềuChương 176Chương 176: Cô mẫu nhưng tuyệt vọng rồi? - Liên Xuân KiềuChương 177Chương 177: Vô Pháp quản thúc hắn - Liên Xuân KiềuChương 178Chương 178: Cách ứng người - Liên Xuân KiềuChương 179Chương 179: Vì nàng nhắm người nhà - Liên Xuân KiềuChương 180Chương 180: Nhị cữu muốn nói cùng - Liên Xuân KiềuChương 181Chương 181: Phái đi xử lý xinh đẹp - Liên Xuân KiềuChương 182Chương 182: Tâm ma của hắn - Liên Xuân KiềuChương 183Chương 183: Gặp Công Chúa - Liên Xuân KiềuChương 184Chương 184: Không muốn hắn Danh thanh thụ Liên quan - Liên Xuân KiềuChương 185Chương 185: Coi là thật Như vậy? - Liên Xuân KiềuChương 186Chương 186: Châm ngòi ly gián - Liên Xuân KiềuChương 187Chương 187: Tự mình tiễn hắn quà tặng trong ngày lễ - Liên Xuân KiềuChương 188Chương 188: Gia tộc Bùi cho Hầu gia xách giày cũng không xứng - Liên Xuân KiềuChương 189Chương 189: Ai chọc ngươi? - Liên Xuân KiềuChương 190Chương 190: Vì nàng xuất khí - Liên Xuân KiềuChương 191Chương 191: Tất cả nghe Ông lão làm chủ - Liên Xuân KiềuChương 192Chương 192: Nàng không hiểu nhiều hắn - Liên Xuân KiềuChương 193Chương 193: Cùng lắm thì đoạn thân - Liên Xuân KiềuChương 194Chương 194: Vì sao là nàng? - Liên Xuân KiềuChương 195Chương 195: Xuất phủ - Liên Xuân KiềuChương 196Chương 196: Gọi Hai chị em ly tâm - Liên Xuân KiềuChương 197Chương 197: Họ Tần hậu tri hậu giác - Liên Xuân KiềuChương 198Chương 198: Một môn kỳ hoa - Liên Xuân KiềuChương 199Chương 199: Biển người mênh mông hắn chỉ nhìn thấy nàng - Liên Xuân KiềuChương 200Chương 200: Hắn nhìn thấy nàng nói chuyện với ngoại nam - Liên Xuân Kiều