Truyện Bắc Hầu Thế Tử: Phản Phái Ta Bối Cảnh Nghịch Thiên

Truyện Bắc Hầu Thế Tử: Phản Phái Ta Bối Cảnh Nghịch Thiên

Bất Vũ Chi Tiêu
Đang ra

Giới thiệu nội dung

【Huyền huyễn Vương triều + Bối cảnh vô địch + Đại phản diện + Quyền mưu + Tuyến nhân vật phụ đặc sắc】

Bùi Tô đầu thai sang thế giới huyền huyễn vương triều, sinh ra đã là đích trưởng tử của Bùi gia – gia tộc đứng đầu "Thất phiệt" tại Đế Kinh với nghìn năm truyền thống lâu đời.

Nhìn lại gia thế, ông nội hắn giữ chức Thượng thư tỉnh Tả bộc xạ, phong hiệu Bùi Quốc công, được ca tụng là rường cột nước nhà, phò tá quân vương bình định thiên hạ. Nhưng thực chất, lão nhân gia ấy lại là kẻ một tay che trời nơi triều đình. Hai mươi năm trước, ông ta thậm chí còn ngang ngược vô đạo, cấu kết với Hoàng hậu nương nương cô lập hoàng quyền, nắm trọn quyền sinh sát trong tay. Trăm quan sợ hãi như ve sầu mùa đông, dù phẫn nộ cũng chỉ dám ngậm bồ hòn làm ngọt.

Khi ấy, Trần vương ở phương Bắc vì nóng lòng hộ giá đã dẫn binh xuống phía Nam, nhưng lại bị đội kỵ binh Trấn Bắc của cha hắn chặn đứng ngoài cửa ải Thiên Khuyết. Vị vương gia ấy chỉ biết trơ mắt nhìn triều chính rơi vào tay Bùi gia, bản thân còn bị gán cho cái danh "sói con đầy dã tâm" và bị cả thiên hạ phỉ nhổ.

Cứ thế, Hoàng hậu buông rèm nhiếp chính suốt hai mươi năm, cục diện thiên hạ nguy như trứng treo đầu đẳng, sóng ngầm cuồn cuộn khắp kinh thành...

——

Bùi Tô: "Thế gia phản diện là cái gì? Tộc ta mưu tính bao đời, ý chí vững như bàn thạch, đợi thời cơ chín muồi mới lập đại công. Lòng thành thấu tận trời xanh, tâm can làm lay động non sông. Một tiểu tử bình dân như ngươi chỉ dựa vào chút nhiệt huyết mà đã mơ tưởng 'thanh quân trắc', bảo vệ hoàng thất, bộ kịch bản dân gian xem nhiều quá rồi sao?"

——

Năm đó, vị hiệu úy cấm quân tình cờ phát hiện âm mưu của Bùi gia đã đánh cắp thần đao Long Tước, chấp nhận chặt đuôi cầu sinh, lẩn trốn sự truy nã của triều đình tại Tịnh Châu suốt hai mươi năm.

Ngày mùng một tháng Chạp, Bùi Tô nhìn vào phương vị mà Chiêm Tinh Tử vừa bói toán được, khẽ mỉm cười:

"Tiêu phó thống lĩnh, nếu ông có nỗi khổ tâm hay oan ức gì, sao không đi báo quan?"