Ta không khỏi tự giễu mà bật cười.
Kiếp trước, tại sao ta lại không hề nhận ra chứ?
Đúng lúc ta đang suy nghĩ, nha hoàn bên cạnh bất cẩn làm đổ một ít canh lên vạt váy của ta.
Ta vốn đang cảm thấy có chút bức bối khó thở nên muốn ra ngoài hóng gió.
Vì vậy, ta dẫn theo nha hoàn ra ngoài thay y phục.
Sau khi đi dạo một vòng lớn bên ngoài, chủ tớ chúng ta mới chậm chạp quay trở lại.
Tại hành lang ngoài cung điện có một nam t.ử cao ráo đang đứng đó.
Hắn chắp tay sau lưng, mặc một bộ trường sam màu lam, dung mạo tuấn mỹ khác thường.
Người ấy chính là Tống Đình.
Hắn lặng lẽ đứng ở đó, dường như có lời muốn nói với ta.
Chẳng lẽ hắn lại muốn từ chối ta một lần nữa?
Nhưng gần đây ta đâu có dây dưa với hắn.
Bớt được chuyện nào hay chuyện ấy.
Ta cúi đầu, nghiêng người tránh sang một bên rồi đi lướt qua hắn.
Vào khoảnh khắc khoảng cách giữa hai chúng ta gần nhất, ta thấp thoáng cảm nhận được ánh mắt sâu nặng của hắn đang khóa c.h.ặ.t trên người mình.
Sau khi trở lại yến tiệc, ta nghe thấy Thái hậu nương nương đang tìm mình.
“Chiêu Hành càng lớn càng xinh đẹp duyên dáng.”
“Để ai gia làm chủ, gả con cho Di Quận vương nhé!”
Ta lập tức sững sờ.
Kiếp trước, Thái hậu chưa từng ban hôn cho ta.
Trong đại điện nhất thời im phăng phắc, không một tiếng động.
Ta cũng có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng dù thế nào cũng không thể tiếp tục dây vào vũng nước đục giữa Tống Đình và Quý phi.
Nghĩ đến đây, ta bước đến trước mặt Thái hậu, quỳ xuống, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Bẩm Thái hậu nương nương, Di Quận vương một lòng vì nước, thần nữ vô cùng kính phục…”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Nhưng nếu Quận vương đã mang lời thề trên người, thần nữ thật sự không dám trèo cao, chỉ đành phụ ý tốt của Thái hậu nương nương.”
Thái hậu sững người, hiển nhiên không ngờ ta sẽ từ chối.
Lúc này, Tống Đình cũng bước tới, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Phụ thân ta đúng lúc đứng dậy, chắp tay nói: “Đa tạ ý tốt của nương nương, chỉ là tiểu nữ thật sự hổ thẹn không dám nhận.”
Ban đầu, trên mặt Thái hậu vẫn tràn đầy ý cười, nhưng sau khi bị ta từ chối, người lập tức có chút khó xử.
Thái hậu lần nhẹ chuỗi phật châu trong tay, lên tiếng giải thích: “Ai gia biết Di Quận vương từng lập lời thề… Tuy không thể cưới thê t.ử, nhưng vẫn có thể nạp thiếp…”
“Tuy nói là thiếp, nhưng mọi việc trong phủ đều có thể để Trương tiểu thư làm chủ, như vậy danh phận Vương phi cũng không còn quan trọng đến thế…”
Những lời này quả thật chẳng có bao nhiêu sức thuyết phục, nói đến cuối cùng, ngay cả Thái hậu cũng có chút chột dạ.
Thấy ta vẫn quỳ im không nói, Thái hậu khẽ thở dài: “Thôi vậy, con cháu tự có phúc của con cháu, ai gia cũng không cần miễn cưỡng.”
“Trương tiểu thư đứng lên đi…”
Ta thở phào nhẹ nhõm rồi chậm rãi đứng dậy.
Vừa ngẩng đầu lên, ta đã nhìn thấy Tống Đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sắc mặt hắn có chút tái nhợt, trong mắt lộ ra vẻ ngỡ ngàng.
Quý phi đứng phía sau Thái hậu lại lộ rõ vẻ thất vọng, một lát sau còn khinh thường nhếch khóe môi.
Ta cụp mắt, thu liễm tâm thần, coi như không nhìn thấy gì rồi chậm rãi lui về chỗ ngồi của mình.
…
Trên đường trở về nhà, ánh mắt tẩu tẩu nhìn ta đã dịu dàng hơn rất nhiều.
Có lẽ đến tận lúc này, tẩu tẩu mới thật sự tin lời ta nói.
Phụ thân tựa vào thành xe, thở dài nói: “Xét theo chuyện hôm nay, Di Quận vương cũng không phải hoàn toàn vô tình với con.”
“Chỉ trách năm xưa hắn tuổi trẻ khí thịnh, đang yên đang lành lại lập lời thề độc như vậy trước mặt bá quan văn võ làm gì, bây giờ muốn rút lại cũng khó!”
Ta im lặng không nói.
Đương nhiên Tống Đình không hề có tình cảm với ta, điều này ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Chuyện hôm nay chắc hẳn do Quý phi xúi giục, cộng thêm Thái hậu nương nương không đành lòng nhìn Tống Đình mãi cô độc nên mới nghĩ ra cách này.
Dẫu sao bất hiếu có ba điều, vô hậu là tội lớn nhất.
Đường đường là một Quận vương phủ mà ngay cả nữ chủ nhân cũng không có, nói thế nào cũng không hợp lẽ.
Nhưng những tiểu thư khuê các xuất thân danh môn bình thường đều không muốn làm thiếp.
Suốt những năm qua, chỉ có mình ta ngu ngốc chủ động lao về phía hắn.
Thái hậu cho rằng chỉ cần ban cho ta thể diện của một đạo ý chỉ tứ hôn, ta nhất định sẽ cảm kích rơi lệ mà lập tức đồng ý.
Đáng tiếc, bây giờ ngay cả ta cũng không muốn nữa.
…
Sau thọ yến, ta tiếp tục ở yên trong phủ, không bước chân ra ngoài.
Ngoài chăm sóc phụ thân, ta chỉ dành thời gian bên cạnh hai chất nữ.
Có lẽ vì chuyện cũ đã dần lắng xuống nên bắt đầu có người đến tận nhà cầu thân cho ta.
Chỉ có điều, những đối tượng ấy đều có vấn đề riêng.
Phụ thân nghe theo ý ta, lần lượt từ chối tất cả.
Tuy nhiên, vẫn có vài người không tiện thẳng thừng khước từ, chẳng hạn như Vu phu nhân của phủ Anh Quốc công.
Vu phu nhân có một người đệ đệ, nhân phẩm và tài hoa miễn cưỡng cũng có thể xem là chấp nhận được.
Chỉ có điều, năm nay người ấy đã ba mươi bốn tuổi, vừa đúng gấp đôi tuổi ta.
Thê t.ử trước của hắn đã qua đời, để lại hai nhi t.ử và hai nữ nhi.
Nếu ta gả qua đó, cả đời này đều phải làm mẹ kế của người khác.
Điều kiện như vậy, đừng nói ta không đồng ý, ngay cả phụ thân và huynh trưởng cũng chẳng thèm cân nhắc.
Nhưng Anh Quốc công lại là thượng cấp hiện giờ của huynh trưởng, ta cũng không tiện từ chối quá thẳng thừng.
Khổ nỗi Anh Quốc công phu nhân cứ liên tục đến nhà.
Thời gian này, thái độ của tẩu tẩu đối với ta đã hòa hoãn hơn một chút nên lo lắng nhắc nhở: “Anh Quốc công phu nhân cứ liên tục đến nhà, còn thường xuyên nhắc đến tên muội ở bên ngoài, e rằng những gia đình khác sẽ tưởng chúng ta đã nhận lời.”
“Sau này nếu muốn tìm một mối hôn sự khác cho muội, e rằng sẽ không dễ dàng nữa.”
Ta cảm thấy Anh Quốc công phu nhân quả thật cũng ngấm ngầm có ý định này.
Tuy ta không muốn gả cho ai, nhưng bị người khác hiểu lầm thì dẫu sao cũng không tốt cho thanh danh.