Trương Chiêu Hành

Chương 3

 

Tên thái giám mang rượu đến lộ vẻ hung ác, cất giọng châm chọc: “Trương thị, ngươi chẳng qua chỉ là một thiếp thất của Quận vương phủ, vừa không có thể diện, vừa không có cáo mệnh!”

“Chuyện này đã được Di Quận vương đồng ý, huống hồ Thái hậu nương nương muốn xử trí ngươi, chẳng lẽ còn cần phải giải thích với người khác hay sao?”

“Giữ c.h.ặ.t nàng ta, đổ vào miệng!”

Ta liều mạng phản kháng, nhưng cuối cùng vẫn bị ép uống rượu độc.

Sau khi đám thái giám rời đi, trong bụng ta lập tức đau đớn dữ dội như bị lửa thiêu đốt.

Máu tươi không ngừng trào ra khỏi miệng, nhuộm đỏ vạt áo.

Khi ý thức dần trở nên mơ hồ, ta thấp thoáng nhìn thấy Tống Đình hoảng loạn xông vào phòng.

Hắn run rẩy ôm ta vào lòng…

Thế nhưng những lời hắn nói, ta đã không còn nghe thấy được nữa.



Chuyện cũ đã qua, không thể nào níu lại.

Sau một đêm tỉnh mộng, ta quyết định bắt đầu lại từ đầu.

Thấy ta thật sự đã dứt bỏ ý định gả cho Tống Đình, phụ thân vui mừng đến mức không biết phải làm thế nào cho phải.

Nhưng cười được một lúc, ông lại bắt đầu cảm thấy khó xử.

Những năm qua, vì Tống Đình mà ta liên tục từ chối hôn sự, cứ thế kéo dài đến tận năm mười bảy tuổi.

Hầu hết thế gia quyền quý trong kinh thành đều biết ta si mê Di Quận vương nên những gia đình môn đăng hộ đối đều không muốn nhận ta làm con dâu.

Còn những gia đình kém hơn thì hoặc muốn ta làm kế thất, hoặc chỉ tham đồ phú quý của hầu phủ.

Tất cả đều là hậu quả do sự tùy hứng làm càn của ta gây ra.

Sau một hồi suy đi tính lại, phụ thân dự định gả ta về quê ngoại ở Giang Nam.

“Người bên ấy không biết rõ những chuyện xảy ra trong kinh thành, hơn nữa nhà ngoại của con nhất định sẽ chăm sóc con chu đáo.”

Đây là con đường tốt nhất mà phụ thân có thể nghĩ ra cho ta trong tình cảnh bất đắc dĩ này.

Ta lắc đầu.

Trong ký ức của kiếp trước, một năm sau khi ta gả cho Tống Đình, có lần phụ thân bị người ta chế giễu rằng nữ nhi thất đức nên trong lòng buồn bực, uống nhiều hơn vài chén.

Sau đó, ông say rượu cưỡi ngựa rồi bất cẩn ngã xuống.

Chưa được mấy ngày, phụ thân đã qua đời vì thương thế quá nặng.

Trong nhà từ đó do huynh trưởng và tẩu tẩu làm chủ, nhưng dẫu sao vẫn không thể thân thiết bằng phụ thân.

Đặc biệt là tẩu tẩu, bởi năm xưa ta vào vương phủ làm thiếp, khiến cả gia đình mất hết thể diện.

Tẩu tẩu có hai nữ nhi, tiền đồ và hôn sự của các nàng đều bị ta liên lụy.

Cộng thêm cái c.h.ế.t của phụ thân, huynh trưởng và tẩu tẩu vẫn luôn oán trách ta.

Cũng vì vậy, Thái hậu mới có thể dễ dàng ra tay với ta đến thế.

Bây giờ có cơ hội sống lại một đời, ta không muốn nhắc đến chuyện tình ái nam nữ nữa, chỉ nguyện ở bên cạnh phụ thân tận tâm báo hiếu.

“Con không muốn gả cho ai nữa.”

Ta là nữ t.ử tông thất, cho dù không thành thân cũng chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phụ thân thở dài: “Không sao, cứ từ từ rồi tính, biết đâu nhân duyên tốt đẹp vẫn còn ở phía sau.”



Những ngày tiếp theo, ta sống kín đáo trong phủ, đóng cửa từ chối tiếp khách.

Một là ta muốn phụng dưỡng phụ thân thật tốt, hai là hy vọng tiếng xấu của mình có thể dần phai nhạt.

Thấy ta không còn khóc lóc làm loạn đòi gả cho Tống Đình, huynh trưởng và tẩu tẩu đều có chút bất ngờ.

Đặc biệt là tẩu tẩu.

Một ngày nọ, khi ta đang chơi đùa cùng chất nữ Phúc tỷ nhi trong hoa viên, tẩu tẩu đột nhiên lạnh lùng nói: “Những ngày qua, muội hao hết tâm tư lấy lòng phụ thân, chẳng lẽ lại nghĩ ra chiêu trò mất mặt nào nữa sao?”

Ta nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng của tẩu tẩu, chợt nhớ ra ban đầu quan hệ giữa chúng ta vốn rất hòa thuận, thân thiết như tỷ muội.

Khi ta mê muội không chịu tỉnh ngộ, tẩu tẩu từng hết lời khuyên nhủ ta đừng thích Tống Đình, thậm chí còn quỳ xuống cầu xin ta.

Tẩu tẩu bảo ta hãy nghĩ đến hai chất nữ, đừng tự cam sa ngã, hạ mình làm thiếp cho người khác.

Chính ta đã bị ma quỷ che mắt, tự tay hủy hoại tất cả.

Nhớ lại những chuyện cũ ấy, ta ngẩng đầu nhìn tẩu tẩu, nghiêm túc nói: “Tẩu tẩu đừng lo, muội đã buông bỏ những si niệm kia, sau này sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn hại đến thanh danh gia tộc nữa.”

Tẩu tẩu sững người, quan sát ta hồi lâu.

Thấy ánh mắt ta tỉnh táo, thần sắc chân thành, không giống đang giả vờ, tẩu tẩu mới thở phào một hơi, thấp giọng nói: “Muội thật sự nghĩ thông được thì tốt.”

Cứ như vậy, ta không bước chân khỏi phủ suốt hơn hai tháng.

Người trong nhà cũng dần tin vào lời ta nói.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Trong khoảng thời gian ấy, có vài gia đình gửi thiệp mời dự tiệc đầy tháng hoặc yến ngắm hoa, nhưng ta đều lấy lý do mắc bệnh để từ chối ra ngoài.

Mãi đến ngày mùng tám tháng tám, sinh thần của Thái hậu nương nương, ta không thể không lộ diện.



Thật ra ở kiếp trước, Thái hậu vẫn luôn lo lắng Tống Đình cô độc một mình nên đối xử với ta khá tốt.

Tuy ta chỉ là thiếp, nhưng người vẫn xem ta như một người con dâu danh chính ngôn thuận.

Sau này, bệ hạ băng hà, Tam hoàng t.ử đăng cơ, Thái hậu cũng trở thành Thái hoàng thái hậu.

Người không chịu nổi nỗi đau kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh nên đã đến hành cung Lạc Dương dưỡng bệnh.

Bây giờ nghĩ lại, thật ra bên cạnh ta có không ít quý nhân đủ sức bảo vệ ta bình an vô sự cả đời.

Chính ta đã tự đẩy mình vào con đường tuyệt lộ.



Chẳng mấy chốc đã đến ngày tổ chức cung yến.

Ta mặc một bộ cung trang màu nguyệt bạch có hoa văn chìm, thần sắc thản nhiên ngồi giữa yến tiệc, không còn giống trước kia, chỉ biết dõi mắt nhìn theo Tống Đình.

Nhưng không biết có phải do ta tưởng tượng hay không, ta luôn cảm thấy thỉnh thoảng Tống Đình lại đưa mắt nhìn về phía mình.

Ánh mắt ấy sâu thẳm và phức tạp, khiến người ta không sao hiểu nổi.

Trên đài cao, hoàng hậu ngồi bên cạnh bệ hạ, phía bên kia là Quý phi.

Nàng ta nở nụ cười duyên dáng, dung mạo diễm lệ động lòng người, dịu dàng đút cơm cho Tam hoàng t.ử.

Chỉ khi vô tình liếc nhìn Tống Đình, đáy mắt nàng ta mới thấp thoáng hiện lên một tia buồn bã khó nói thành lời.