Có đôi khi càng mong đợi điều gì thì lại càng chẳng tới, ngược lại lúc không nghĩ đến thì lại có tin vui.
Hôm nay Cordis như thường lệ đi làm, vừa đến Bộ Hậu Cần đã thấy Ike đang vui mừng tiến đến đón cậu.
“Cordis! Buck vừa gửi đến phòng bếp nhỏ của cậu một ít nguyên liệu đặc biệt lắm!” Đôi mắt Ike sáng rực: “Mau đi xem đi!”
Cordis cũng lập tức hứng khởi, nhanh chân bước nhanh lên theo Ike.
Trên đường, Ike vừa đi vừa giải thích nguồn gốc của mẻ nguyên liệu mới.
Là hàng được vận đến căn cứ vào rạng sáng hôm nay, viện nghiên cứu đã tiến hành hàng loạt thí nghiệm suốt đêm để xác nhận chúng có thể ăn được. Sau khi có kết quả, Buck liền dẫn quân thư của mình mang tới ngay.
“Bọn tôi đều chờ cậu đến đó, muốn xem xem mấy thứ này nên nấu kiểu gì cho ngon.” Ike nói, trong đầu tưởng tượng ra cảnh Cordis làm đủ món ăn ngon, đến mức không nhịn được phải nuốt nước miếng.
Cordis nghe vậy càng thêm tò mò, rốt cuộc là thứ gì mà khiến Ike thèm đến thế.
Cậu lập tức nghĩ đến việc trước đó Frappel đã phái nhiều tiểu đội ra ngoài tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn, những đội ấy đều đi đến các tinh cầu chưa khai phá trong phạm vi quân đoàn quản lý.
Nhiều tinh cầu như vậy, không biết thứ gì được mang về đây.
Tim Cordis bắt đầu đập thình thịch, trong đầu tưởng tượng ra vô số khả năng về loại nguyên liệu mới mà cậu sắp được thấy.
Hai người đều chân dài, chỉ nói vài câu đã đến ngay bên ngoài phòng bếp nhỏ.
Từ lối sau bếp đi vào, họ nhìn thấy hai quân thư đang quay lưng lại, đứng cạnh một chiếc rương giữ tươi cỡ lớn.
“Trung úy Cordis! Cậu cuối cùng cũng tới rồi!” Buck nghe tiếng bước chân liền quay đầu lại, gương mặt cười rạng rỡ như nở hoa.
Cordis vừa bước gần phòng bếp đã ngửi thấy một mùi hương lạ lùng thoang thoảng, càng đi tới gần càng rõ rệt. Cậu gật đầu chào Buck rồi tiến đến xem thử thứ trong chiếc rương giữ tươi kia.
Và rồi Cordis nhìn thấy, bên trong rương đầy ắp một cây nấm khổng lồ.
Chiếc nấm này to đến mức đáng kinh ngạc, mũ nấm đường kính chừng bốn, năm mét, cuống nấm nhỏ hơn nhưng vẫn rất chắc khỏe, cả thân nhìn tròn trịa, mập mạp đáng yêu.
Điều đặc biệt là toàn thân nó có màu đỏ sậm, chỉ phần nếp gấp dưới mũ là nhạt hơn một chút. Trên bề mặt nấm phủ một lớp lông tơ mịn, ánh lên thứ ánh sáng nhè nhẹ, tỏa ra một mùi hương kỳ lạ khiến người ta muốn lại gần hơn.
Cordis nuốt nước miếng, ánh mắt không rời khỏi cây nấm. Cậu chưa từng thấy loại nấm nào vừa đẹp vừa kỳ lạ như thế này, không biết mùi vị của nó sẽ ra sao!
Buck ghé sát lại, vừa nuốt nước miếng vừa nói, giọng đầy mong chờ: “Trung úy, đừng để ý đến màu sắc của nó, nhìn có vẻ nguy hiểm nhưng thực ra chỉ có một chút tác dụng gây ảo giác nhẹ thôi. Mùi hương này chính là nguyên nhân, chỉ cần ở gần lâu mới bị ảnh hưởng. Ngửi thì thơm thế đấy, nhưng bọn tôi ăn thử rồi, hương vị không ngon lắm. Cậu xem thử có cách nào làm cho nó ngon hơn không?”
Nghe đến từ “ảo giác”, Cordis hơi giật mình, nấm ở thế giới này cũng có độc sao? Cậu bị cách thí nghiệm liều lĩnh của Buck và đám quân thư kia dọa cho toát mồ hôi.
Nhưng Cordis nhanh chóng bình tĩnh lại. Dù là sinh vật ở đâu, việc có cơ chế tự vệ cũng là điều tự nhiên, việc chúng có độc hay gây ảo giác cũng dễ hiểu.
Giờ nó đã được viện nghiên cứu xác nhận là an toàn để ăn, cậu hoàn toàn có thể thử nếm xem sao.
Hơn nữa, Cordis thật sự rất tò mò, một cây nấm chỉ cần đặt ở đây mà đã tỏa ra hương thơm hấp dẫn đến vậy, nếu chế biến thành món ăn thì không biết sẽ ngon đến mức nào.
Cậu cúi sát xuống, ngửi kỹ hơn, mùi thơm kia càng rõ rệt.
Loại nấm này chẳng giống bất kỳ loài nào Cordis từng thấy. Càng đến gần, cậu càng cảm nhận được mùi hương như thể có thể kéo cả linh hồn ra ngoài. Hương thơm ấy khiến cậu chỉ muốn cắn một miếng, ăn ngay lập tức. Nếu còn là con người, chắc chắn Cordis đã chạy xa hàng cây số, vì loài nấm như thế này nhìn thôi cũng biết chỉ cần ăn là xong đời.
Cũng may giờ cậu là Trùng tộc.
Cordis cảm thấy mình bị thôi miên, gần như sắp cúi xuống cắn một miếng, may mà bị Ike và một quân thư đứng cạnh nhanh tay ngăn lại. Lúc lấy lại tinh thần, cậu mới phát hiện mình đã khom người, mặt gần chạm vào mũ nấm đỏ sậm.
“Hắc hắc, đội bọn tôi vừa đến tinh cầu nấm đó đã bị mùi hương của nó mê hoặc rồi, nên mới nhanh chóng tìm được nó.” Một quân thư xa lạ cười ngây ngô nói: “Tuy không ăn được, nhưng mùi nó thật sự rất thơm, ngay cả dịch dinh dưỡng cũng cảm giác như uống ngon hơn.”
Cordis im lặng. Dù bây giờ họ mang nấm về đã được viện nghiên cứu xác nhận an toàn, nhưng nghĩ đến cảnh họ dám ăn thử ngay ở tinh cầu đó, cậu thật sự không biết nên khen là gan to hay nói là liều mạng.
Ike tò mò hỏi: “Thế làm sao các cậu phát hiện ra nó có vấn đề?”
Bọn họ khi lần đầu tiên nhìn thấy cây nấm chắc chắn cũng bị hương thơm mê hoặc, hẳn là phản ứng giống Cordis lúc nãy. Vậy họ làm sao thoát khỏi ảo giác đó? Có phải do tinh thần lực cao hơn không?
Quân thư kia gãi đầu cười: “À… bọn tôi ăn hết cả đám nấm đó rồi, sau đó mới nhận ra có gì đó sai sai.”
Buck trừng mắt: “Bọn họ ăn sạch luôn! Đến khi không còn gì để ăn mới thấy bất thường, đúng là hết nói nổi.”
Cordis cố nén cười, chỉ khẽ ho một tiếng rồi tập trung quan sát cây nấm.
Cậu ngồi xuống, chăm chú nhìn mũ nấm đỏ sậm ấy. Dường như những nếp gấp dưới mũ còn khẽ chuyển động. Cordis duỗi tay chọc nhẹ, cảm giác nấm rất tươi, đầu ngón tay chọc thủng một chút thì có chất lỏng đỏ như máu trào ra, chỗ bị chọc cũng lõm sâu hơn.
Cordis xoa ngón tay, thấy chất lỏng ấy không đặc mà trong suốt.
Màu đỏ đậm trông thật bắt mắt, khiến người ta có cảm giác quỷ dị. Tuy vậy, chỉ cần ngửi thôi, cậu lại cảm thấy dâng lên cảm giác thèm ăn mãnh liệt, gần như muốn lập tức nấu và ăn ngay.
Cậu đối chiếu với kiến thức về nấm độc mà mình biết: thường những loại nấm có độc, khi bị tổn thương sẽ chảy dịch sệt hoặc chuyển màu nâu, đen, và có mùi gắt.
Nhưng cây nấm đỏ trước mặt lại không có những biểu hiện đó.
Chỉ là lạ ở chỗ mùi thơm của nó quá hấp dẫn. Từ góc nhìn sinh học, đó hẳn là một cách ngụy trang để dụ con mồi tự tìm đến.
Dù sao, đã qua tay viện nghiên cứu xác nhận và còn bị Trùng tộc quân thư phát hiện, thì coi như số nó đã hết, thứ nấm đỏ mê hoặc này cuối cùng cũng chỉ có thể trở thành một nguyên liệu mỹ vị trong tay Cordis mà thôi.
Hiện tại Cordis rốt cuộc cũng có thể hiểu được,vì sao mỗi năm đều có nhiều người Hoa Hạ ăn nấm trúng độc như vậy, sang năm vẫn tiếp tục ăn.
Mùi vị mỹ diệu của nấm, chỉ cần đã từng nếm qua, thật sự rất khó quên được.
Buck nhìn chằm chằm động tác của Cordis, chú ý thấy cậu khẽ gật đầu với vẻ mặt hài lòng, trong lòng vô cùng vui sướng, lập tức chỉ sang chiếc rương giữ tươi khác.
“Trung úy, bên này còn nữa.”
Nói xong anh ta lần lượt mở các thùng giữ tươi khác ra cho Cordis xem.
Nắp vừa mở, những cây nấm muôn màu rực rỡ liền hiện ra trước mắt mấy trùng đang đứng đó. Ngoại trừ Cordis, linh hồn mang theo ám ảnh “nấm độc” từ nhân loại không thể ăn thì những quân thư khác đều lộ vẻ tò mò và mong chờ.
Nhìn những thứ xa lạ có hình dạng kỳ quái, rực rỡ, rồi lại nhìn đến vị “đôi tay thần kỳ” của quân đoàn đang đứng ngay bên cạnh, bọn họ đều mong chờ xem sau khi những thứ kỳ lạ này qua tay Cordis, sẽ biến thành mỹ vị thế nào.
Cordis im lặng đi vòng quanh các thùng, nhìn lần lượt những cây nấm xanh lam xen lục, những cây nấm xám trắng mộc mạc. Cuối cùng ánh mắt cậu vẫn dừng lại trên cây nấm đỏ có “sức công kích thị giác” mạnh nhất, không chỉ màu sắc nổi bật, mà hương thơm cũng đặc biệt, hai thứ cộng lại, hấp dẫn vô cùng.
Cordis gật đầu: “Một lát nữa chúng ta thử làm món với cây nấm đỏ này trước nhé?”
Ba quân thư còn lại không có ý kiến, trong bếp thì người cầm muôi quyết định là được.
Vui mừng nhất tất nhiên là Buck và quân thư đi cùng anh ta, bọn họ tích cực mang đồ đến như vậy, chính là để được “cọ” một bữa. Bây giờ có thể ăn nóng hổi món được làm từ nguyên liệu mới, ai nấy đều rất phấn khởi.
Lúc này Buck mới nhớ tới đội viên của mình. Sáng nay đến đây, anh em tốt kia còn nhờ anh ta hỗ trợ tạo ấn tượng tốt trước mặt trung úy. Nhưng từ khi Cordis xuất hiện, cả bọn đều dồn hết chú ý lên nguyên liệu nấu ăn, căn bản không ai mở miệng giới thiệu câu nào.
Bất quá, giờ không giới thiệu cũng không sao, một lát nữa là có thể ăn món ngon, chuyện khác tính sau.
Dù sao anh ta cũng là trùng do tướng quân Frappel sắp xếp đến hỗ trợ trung úy. Hiện tại trong quân đoàn, có thể chủ động tiếp cận Cordis là một cơ hội hiếm có, về sau còn nhiều dịp, lúc này nói ít một câu cũng không sao.
Cordis suy nghĩ một lát trong ánh mắt chờ mong của bọn họ. Cậu không phải đang rối xem nên làm món gì, có rất nhiều cách để làm nấm ngon: nấu canh, xào, nướng… bản thân nấm đã mang mùi thơm tươi mát, bất kể chế biến thế nào cũng sẽ có tiềm năng.
Điều cậu nghĩ đến là: nếu cả một tinh cầu đều là nấm, nhìn tận mắt sẽ là một thế giới kỳ diệu đến thế nào.
Rồi tiếp theo là ý tưởng thực tế hơn: nếu nấm trên tinh cầu nấm có thể trở thành kho nguyên liệu của bọn họ, vậy sau này nhà ăn căn cứ chẳng phải lại có thêm một nguồn cung cấp nguyên liệu phong phú dồi dào hay sao?
Ngay sau đó, cậu nghĩ đến chuyện lợi nhuận từ nấm sẽ xử lý thế nào. Nấm có thể nuôi trồng nhân tạo, sau này có thể lập nông trường, lập nhà xưởng, tiếp nhận nhiều quân thư giải ngũ vào làm công nhân, giống như với đậu đất vậy. Có thể mở nhà xưởng chuyên nướng nấm, hầm nấm, chắc chắn sẽ rất được hoan nghênh ở Z11 tinh.
Thậm chí nếu sau này có kênh tiêu thụ ra bên ngoài, bọn họ còn có thể chế biến nấm thành thực phẩm đóng gói bán rộng rãi.
Những ý nghĩ tốt đẹp đó lướt qua trong đầu vài giây, Cordis thu lại tinh thần, đối diện với ba cặp mắt sáng rực đang nhìn chăm chăm mình, tất cả đều muốn xem cậu có thể làm ra món gì ngon.
Cũng đã rất lâu rồi Cordis không được ăn nấm. Đến thế giới này chưa đầy một năm, nhưng lại cảm giác như đã rất lâu. Bây giờ được nhìn thấy nguyên liệu quen thuộc, dù nó phóng đại gấp mấy lần, dáng vẻ kỳ quái hơn hẳn so với nấm trước kia, cũng không ngăn được cậu muốn biến chúng thành món ngon.
Vốn đã rất hiểu cách chế biến nấm, Cordis trực tiếp ra tay với cây nấm đỏ được chú ý nhất kia.
Cậu cầm dao, chặt xuống một phần từ mũ nấm khổng lồ. Hương thơm kỳ lạ càng thêm nồng đậm trong gian bếp.
Rửa sơ qua cho sạch, Cordis nhanh chóng thái mũ nấm thành từng lát vừa ăn, rồi thả thẳng vào chảo xào. Các lát nấm rất nhanh mềm ra, bắt đầu tiết ra nước trong chảo.
Theo nhiệt độ tăng lên, mùi thơm nấm trong không khí càng thêm rõ.
Tất cả trùng đứng quanh bếp đều nuốt nước miếng, từng cái đầu dúi lại gần nồi, giống như chỉ muốn chui thẳng vào đó để ăn cho bằng được.
Cordis nhìn ba quân thư giống như mấy con cún con chờ cho ăn, cũng thấy buồn cười. Cậu không để họ đợi lâu, rắc muối vào, đảo đều, rồi bày nấm xào ra đĩa.
“Đến, mọi người nếm thử đi.” Cordis nói xong liền gắp trước một miếng.
Nấm vừa vào miệng, vị tươi ngon khiến cậu như bừng tỉnh, cây nấm đỏ này ngon hơn tất cả các loại nấm mà Cordis đã từng ăn trong trí nhớ.
Chỉ đơn giản là xào chín với muối, chẳng thêm gia vị gì khác, thế mà mùi hương và vị ngọt của nó đã hoàn mỹ đến kinh người.
Cordis nghĩ, giờ dù có bày nguyên một đĩa thịt rồng trước mặt, cậu cũng sẽ chọn ăn nấm trước.
Các quân thư còn lại thấy Cordis động đũa cũng lập tức tranh thủ gắp.
Lúc xào, họ đã ngửi thấy mùi rất thơm, nhưng chỉ đến khi nếm vào mới hiểu, hương thơm trong không khí so với hương vị trong miệng căn bản không đáng nhắc đến.
Không ai khách sáo, lúc này hoàn toàn không còn khái niệm nhường nhịn. Tất cả đều tranh tay gắp cho nhanh.
Chỉ trong chớp mắt, cả đĩa nấm đã bị quét sạch, không còn một miếng. Ngay cả nước trong đĩa bọn họ cũng thèm đến mức muốn vét sạch.
Ike là trùng quen Cordis nhất, thấy cậu đang có vẻ suy nghĩ, cũng không hỏi, trực tiếp cầm muôi múc nước trong chảo lên uống thử.
Vừa uống vào, anh ta không nhịn được cảm thán: “Nước canh này còn thơm hơn cả nấm!”
Buck và quân thư đi cùng nghe xong lập tức nhào tới, chẳng buồn giữ hình tượng, gia nhập vào “trận chiến giành canh”.
Cordis nghe mà bật cười. Nếu có nhiều thời gian hơn, cậu nhất định sẽ nấu riêng một nồi canh nấm đàng hoàng cho họ.
Nhìn bọn họ chân thành thích món ăn như vậy, trong lòng Cordis cũng dâng lên chút kiêu hãnh. Cậu cảm thấy việc mình có thể nếm trước loại mỹ vị này rồi lại chia sẻ cho mọi trùng cùng thưởng thức, là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
Cậu cắt lần lượt mỗi loại nấm mang về một phần. Tổng cộng có bảy loại nấm, ngoài cây nấm đỏ kia, các loại khác cũng rất đặc sắc.
Có loại trắng tinh như mây, còn lớn hơn cả nấm đỏ. Có loại thon dài, vì kích thước quá khổng lồ nên trông giống như cột trụ. Lại có loại vàng nhạt, loại xanh dương. Trong đó, nấm màu xanh dương mũ nhỏ nhất nhưng cuống lại cực kỳ to.
Cordis đoán đám quân thư khi thăm dò tinh cầu nấm đã chọn mang về vài chủng tiêu biểu, nên loại nào trông cũng kỳ dị, chẳng giống loại bình thường.
Theo kinh nghiệm của nhân loại, những cây nấm có màu sắc quá sặc sỡ hoặc hình dạng quái dị như thế này thường là độc, không nên ăn bừa.
Nhưng thân thể Trùng tộc cường hãn, trời sinh chẳng sợ thứ gì, bởi vậy khi gặp phải những loại “nấm độc mỹ vị”, bọn họ cũng không cần quá lo lắng.
Ngược lại, bọn họ sẽ có rất nhiều cơ hội nếm thử thêm nhiều loại mỹ vị mang độc tính thần kỳ như vậy.
Cordis cầm lại con dao vừa dùng cắt nấm đỏ, tiếp tục cắt từng phần nhỏ từ các loại nấm khác.
Vẫn dùng cách giống lúc trước, cậu xào một chảo nấm hỗn hợp, rồi tiện tay chuẩn bị thêm một nồi canh. Nấu canh nấm rất đơn giản, rửa sạch nấm, cho vào nước trong, nấu đến khi chín kỹ, lát nữa mọi trùng đều có thể uống một bát canh nóng thơm ngon.
Làm xong, Cordis lại ngồi xuống cùng nhấm nháp với nhóm Ike.
Cuối cùng bọn họ đi đến một kết luận: cây nấm đỏ này là ngon nhất, mỹ vị nhất, các loại còn lại đều kém hơn nó một bậc.
Cordis không nhịn được nghĩ, thảo nào ở những khu vực nấm dại nổi tiếng bên Hoa Hạ, năm nào cũng có tin tức trùng ăn nấm trúng độc, vậy mà năm sau vẫn có cư dân tiếp tục mạo hiểm đi nhấm nháp những loại nấm mỹ vị đó.
Có đôi khi nguy hiểm không thể ngăn nổi sự hấp dẫn của mùi vị, trái lại còn phủ thêm cho nó một tầng thần bí, càng khiến người ta muốn vén màn thăm dò.
Đã biết những cây nấm này mỹ vị như vậy, mà hiện tại bản thân lại là Trùng tộc, thân thể mang tính kháng độc, Cordis lại càng có lòng muốn nghiên cứu sâu hơn đối với đám nấm này.
“Nấm này đúng là nguyên liệu nấu ăn rất tốt.” Cordis cùng ba trùng còn lại ăn sạch nấm xào lẫn canh nấm, rồi đưa ra kết luận cuối cùng.
“Thật là tốt quá.” Ike nuốt nước miếng, quay sang hỏi Buck: “Đội các cậu mang về được bao nhiêu nấm? Có thể đủ cho chúng ta ăn trong bao lâu?”
Buck liếc nhìn đội viên của mình, đội viên lập tức tính toán, có chút khó xử: “Có rất nhiều chủng loại nấm trên tinh cầu đó, trùng ở lại tinh cầu vẫn đang thống kê. Lần này bọn tôi chỉ chọn một ít mang về, chất đầy một chiếc tinh hạm vận tải cỡ nhỏ.”
Cordis nghe mà vui hẳn lên. Cậu không nắm rõ sức chứa cụ thể của từng loại tinh hạm, nhưng ít nhất cũng phải tính bằng đơn vị vạn tấn.
Chỉ riêng chuyến này mang về, đã đủ để nhà ăn làm được mấy đợt lớn.
Dù toàn bộ quân thư trong căn cứ lượng ăn đều lớn, nhưng chỉ cần khống chế lượng hợp lý, chia ra cho mỗi trùng nếm thử tươi mới, chắc chắn có thể tổ chức được mấy lần ăn thử.
“Thế nào?” Ike trông chờ Cordis cho câu trả lời.
Cordis gật đầu: “Ít nhất có thể làm ba đợt.”
“Quá tốt rồi.” Buck nhìn thoáng qua đội viên, ho nhẹ một tiếng: “Trung úy Cordis, cậu xem… lần này đội bọn tôi vận chuyển nấm về, kế tiếp còn phải quay lại tinh cầu đó, cậu có thể cho anh em chúng tôi một chút ưu tiên được không?”
Việc này cũng không phải chuyện lớn, Cordis không do dự lâu, gật đầu: “Được, tối nay đội phụ trách vận chuyển nấm các cậu trực tiếp đến phòng bếp nhỏ ăn.”
Buck và đội viên lập tức vui mừng khẽ reo lên.
Giải quyết xong chuyện ăn uống, bọn họ bắt đầu bàn tiếp vấn đề kế tiếp.
Đã chứng minh thực vật trên tinh cầu nhỏ kia có thể làm thức ăn, vậy từ nay về sau nó sẽ trở thành điểm thu thập cố định của bọn họ, thêm một nguyên liệu nấu ăn cho nhà ăn căn cứ.
“Tôi sẽ báo cáo với tướng quân, xin điều thêm trùng qua trấn giữ tinh cầu nấm, không thể để tinh thú ăn mất tinh cầu nguyên liệu nấu ăn của chúng ta.” Buck kiên định nói. Thiên nhiên ban tặng một nông trường như vậy, tuyệt đối không thể để bị hủy hoại.
Ike cười: “Ha ha, tinh thú cũng là đồ ăn của chúng ta, sao có thể để đồ ăn ăn lẫn nhau được.”
Cordis nghe vậy cũng thấy một loại vui mừng khó tả. Thấy bọn họ đối với phần việc phía sau đều đã có tính toán, cậu càng yên tâm, không lo nhiều nữa.
Là đầu bếp, cậu chỉ cần biết nguyên liệu nấu ăn có thể đều đặn đưa tới tay mình là đủ, những chuyện khác không cần bận tâm quá sâu.
“Được, kế tiếp liền vất vả các cậu.” Cordis nghĩ một chút rồi nói thêm: “Còn có hai tinh cầu khác có thảm thực vật cũng rất rậm rạp, không biết có thể tìm được nguyên liệu nấu ăn tôi muốn không, lại phải làm phiền các cậu rồi.”
Buck cười: “Yên tâm đi, trung úy, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức!”
Đội viên của anh ta cũng đồng loạt gật đầu. Trước đó khi bị phái ra ngoài, kéo dài một thời gian rất lâu mới có kết quả, là bởi vì thăm dò tinh cầu xa lạ cần xác định rất nhiều hạng mục. Sau này nếu xem nó là căn cứ gieo trồng nuôi dưỡng, chỉ cần phái đội tuần tra cố định và hạm đội vận chuyển là được.
Phần còn lại, sẽ có quân thư được điều đến hai tinh cầu kia tiếp tục thăm dò.
Cordis rất hài lòng, Ike cũng vậy. Buck và đội viên càng vui mừng, nghĩ đến tương lai nhà ăn căn cứ sẽ có thêm nhiều món ngon hơn nữa, ai nấy đều phấn chấn.
Buổi chiều, trong tiết học, Cordis đem phần nấm còn lại dùng làm tài liệu giảng dạy, chỉ cho nhóm phụ bếp cách chế biến.
Cậu dạy bọn họ hai món đơn giản nhất: canh nấm và nấm xào. Trải qua chừng ấy thời gian học tập và thực hành, dù trong mắt Cordis đám phụ bếp quân thư vẫn chẳng phải thiên tài gì, nhưng với những món đơn giản như vậy thì đã có thể nhanh chóng làm được.
Chiều hôm đó, Ike đến viện nghiên cứu làm thủ tục, đưa số nấm đã qua kiểm nghiệm nhập kho.
Buổi tối, nhóm phụ bếp ở phòng bếp nhỏ tổ chức ăn thử nấm. Những quân thư may mắn tranh được suất nếm thử hôm nay đều vùi đầu ăn, liên tục đưa ra lời khen hài lòng.
Cũng có trùng giở trò, giả bộ nói ăn chưa rõ vị để đòi thêm, may là khi mấy quân thư khác định học theo, robot giữ trật tự của phòng bếp nhỏ đã kịp thời đưa cảnh cáo, ngăn cơn náo loạn ngay từ đầu.
Đám quân thư còn đang nóng lòng muốn thử đành tạm thời thu lại tâm tư.
Toàn bộ căn cứ giờ không còn ai cho rằng đồ ăn trong phòng bếp là không đáng tin. Tuy Trùng tộc thân thể khỏe mạnh, chịu đựng được nhiều thứ, nhưng đâu phải ai cũng là cuồng ăn bừa. Ăn quen món ngon rồi, trong lòng bọn họ cũng tự chia cấp bậc rõ ràng: ăn được, ăn ngon, đặc biệt ngon, đến đỉnh cao mỹ vị.
Biết sắp tới sẽ có món nấm trong thực đơn, bọn họ gần như có thể dự đoán rằng từ ngày mai trở đi, nhà ăn lại có thêm một loại mỹ thực khiến trùng ta nhớ mãi không quên.
Tiểu đội của Buck được sắp xếp ngồi ăn ở bàn dài phía sau bếp. Cordis gọi mấy trùng nấu ăn tốt nhất trong các nhà ăn cùng đến hỗ trợ làm bữa này. Khi món ngon bày ra, để cho các quân thư cùng nhau hưởng dụng, bản thân cậu chỉ ăn vài gắp, không tranh phần với họ.
Lần này năm trùng trong tiểu đội trở về từ tinh cầu nấm, trước đó ở ngoài căn cứ bỏ lỡ không ít bữa ăn ngon. Lần này, Cordis đem một lần toàn bộ món đã làm trong nhà ăn bày ra cho họ, khiến đám quân thư vốn chưa từng thấy qua choáng váng cả tay chân, gắp mãi không dừng.
Nhưng trong tất cả món ăn, khiến họ kinh ngạc và yêu thích nhất vẫn là hai món nấm.
Trước khi ăn, Buck vô cùng đắc ý thuật lại cách làm cho họ nghe. Đám quân thư không kịp đến phòng bếp hôm nay, nghe mà mắt phát sáng liên tục.
“Trung úy, thì ra chỉ cần cách làm đơn giản như vậy là có thể ngon đến mức này sao? Sao trước đây không ai nghĩ ra?”
“Đúng rồi, chỉ cần dầu với muối thôi mà đã như vậy rồi. Nếu sớm biết thì tốt quá.”
“Trước kia các cậu toàn uống dịch dinh dưỡng, biết dầu với muối là cái gì không?”
“Biết chứ, cùng trùng trong ký túc xá làm đầu bếp nói chuyện, tôi hỏi qua rồi.”
“Ai nha, trước kia không ăn ở ngoài được, không ngờ về căn cứ còn có thể bù lại.”
Nói đến đây, mọi quân thư đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Cordis.
Đón nhận ánh mắt của bọn họ, Cordis mỉm cười: “Vất vả các cậu rồi. Sau này về cứ đến phòng bếp bên này, đều là trùng một nhà cả. Chờ nhà ăn căn cứ chúng ta cung ứng ổn định rồi, nói không chừng sau này còn có thể bán cho quân đoàn khác, để bọn họ hâm mộ chúng ta.”
Đám quân thư nghe xong, vừa nghĩ đến cảnh quân đoàn khác ghen tị, liền nhịn không được cười trộm. Điều đó gần như chắc chắn, ai bảo bọn họ gặp may có đầu bếp như vậy. Nhóm phụ bếp lại càng kiêu ngạo, nghĩ xem có quân đoàn nào may mắn như bọn họ, được một trùng chịu khó dạy nấu ăn như thế.
Từ khi ẩm thực trong quân đoàn trở nên tốt hơn, bầu không khí trong quân đoàn cũng trở nên hài hòa. Một số quân thư đến từ các tinh vực xếp hạng cao hơn, thậm chí Đế tinh vực, bắt đầu ngồi than thở về cuộc sống trước kia của mình. Họ dần nhận ra, những quân thư mà trước đây họ từng hâm mộ ở gần Đế tinh, chưa chắc đã được ăn ngon như hiện tại. Nói cách khác, bây giờ ngày tháng ở đây còn tốt hơn bên Đế tinh vực, mà ngày tháng như vậy, ai mà không thích chứ?
Giống như món tinh thú, món nấm cũng rất nhanh trở thành món ăn cực kỳ được hoan nghênh trong nhà ăn. Nhưng quân đoàn nhiều quân thư như vậy, dù ai cũng thấy ngon, cũng không thể cho mỗi trùng ăn no nê chỉ bằng nấm. Vì thế nhà ăn chỉ đem nấm kết hợp với thịt tinh thú làm món xào hoặc nấu canh, mỗi tuần cung cấp được hai lần là hết sạch.
Chỉ cần một lần cho mọi trùng ăn đã đời, kho nấm sẽ bị quét sạch ngay.
Khi rảnh, Cordis lướt diễn đàn nội bộ quân đoàn, thấy không ít bài “kêu trời”, dưới mỗi bài là một đống quân thư “phát điên” hỏi làm sao để mỗi bữa đều được ăn món mới.
Nhìn những lời than này, cậu không khỏi nhớ đến quãng thời gian mới tới thế giới này, mỗi ngày chỉ có dịch dinh dưỡng.
Thật ra chỉ cần có cái ăn ngon hơn một chút thôi, ngày tháng lặp lại cũng sẽ trở nên hạnh phúc hơn rất nhiều.
Ngày hôm sau, sau khi món nấm được đưa vào thực đơn nhà ăn, Buck lập tức dẫn đội trở lại tinh cầu nấm. Họ mang theo toàn bộ mong đợi của căn cứ, tiếp tục vận chuyển càng nhiều nấm nhất có thể về.
Toàn bộ tinh cầu đều là nấm, xem ra tâm nguyện được ăn nấm no một lần của mọi trùng, rất nhanh sẽ được thực hiện.
Lần này, viện nghiên cứu cũng phái nghiên cứu viên đi cùng đội ngũ. Họ sẽ lập trạm tạm thời trên tinh cầu nấm, nghiên cứu đặc tính nơi đó, chuẩn bị cho việc thu thập và vận chuyển quy mô lớn sau này, hình thành một tuyến hàng không cung ứng nguyên liệu nấu ăn ổn định.