[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 88

Kế tiếp một khoảng thời gian, trong căn cứ quân đoàn đều là một cảnh tượng bận rộn.

Tuy không có chỉ thị rõ ràng, nhưng toàn bộ quân thư từ trên xuống dưới đều có một nhận thức chung…

Từ khi sinh ra bọn họ đã luôn tiếp nhận giáo dục, không được để bị đánh bại. Tinh thú là loại sinh vật điên cuồng g*m c*n năng lượng, khiến bọn họ luôn phải cảnh giác trước sự xâm lấn của giống loài bên ngoài. Bây giờ ngoài việc dùng sinh mệnh của Trùng tộc để chống lại, còn có một cách giải quyết khác, chính là ăn chúng nó vào bụng.

Thật ra, phần lớn quân thư đến từ các tinh vực khác, khi nghe nói phải ăn thịt tinh thú thì trong lòng đều có chút lo lắng, nhưng khi thấy các đồng nghiệp của mình ngoài tò mò ra cũng không sợ hãi mà nếm thử, họ cũng chỉ có thể cắn răng mà ăn.

Thịt tinh thú lại bất ngờ ngon đến khó tin, khiến họ không thể tưởng tượng nổi.

Sự trái ngược này khiến khi họ nhận được mệnh lệnh của cấp trên, phải luyện tập kế hoạch tác chiến mới với tinh thú, bọn họ đều trở nên tích cực hơn rất nhiều.

Mệnh lệnh mới của quân đoàn về việc ứng phó với tinh thú triều làm cho toàn bộ quân thư đều hiểu rõ, những tinh thú bình thường đó không còn là đống phế vật chỉ biết gặm nhấm tài nguyên tinh cầu nữa.

Cordis – trùng đầu bếp đã làm ra những món ăn khao quân đoàn chiến thắng tinh thú triều – trong thời gian ngắn đã khiến cho hình ảnh tinh thú trong lòng quân thư biến thành một loại nguyên liệu mỹ vị. Không cần tốn phí nuôi dưỡng, lại có thể chế biến thành đồ ăn ngon, khiến ai nấy đều muốn gia nhập Bộ Hậu Cần, cùng nhau đến thành chiến lũy thu gom nguyên liệu nấu ăn.

Trên Z11 tinh – một tinh cầu nghèo tài nguyên ở vùng biên giới– có được nguyên liệu nấu ăn tốt như thế là điều hiếm có. Các quân thư đều nóng lòng muốn mang chúng về địa bàn của mình, giao cho đầu bếp có “năng lực thần kỳ” trong nhà ăn chế biến thành món ngon có thể ăn được.

Trong bầu không khí ấy, Cordis đi lại trong căn cứ mà luôn cảm thấy bị vô số ánh mắt của quân thư dõi theo.

Là linh hồn trung tâm của nhà ăn, Cordis gần như không có lúc nào được rảnh rỗi. Mỗi ngày cậu đều có thời gian cố định để dạy học, còn lại đều dành để tổng hợp, phân loại nguyên liệu nấu ăn hiện có trong nhà ăn, ghi chép lại thành tư liệu.

Cậu phân loại cách xử lý dã thú và tinh thú, liệt kê những phương pháp thích hợp để nấu thành món ăn, làm thành “sổ tay chế biến” cho những học đồ theo học từ cậu, giúp họ dễ dàng tra cứu và xử lý.

May mắn là Cordis không phải đột nhiên mới nghĩ ra chuyện này, mà vẫn luôn làm song song từ trước. Nếu không, giờ tan tầm hẳn không đủ thời gian để cậu xoay sở hết.

Thỉnh thoảng cậu cũng cảm thấy may mắn vì có “thiết bị gian lận” là hệ thống có thể giúp cậu đặt tên các nguyên liệu nấu ăn dựa theo cách gọi trong ẩm thực Hoa Hạ. Nếu không, chỉ riêng việc nghĩ tên cho nguyên liệu mới thôi, trong thời gian ngắn phải hoàn thành hết từng đó công việc, thật sự là mệt đến muốn “mất mạng”.

Nhờ có “sổ tay thao tác”, đám học đồ dễ dàng hơn nhiều. Sau này khi Cordis sắp xếp món ăn trong nhà ăn, họ cũng có tài liệu để tham khảo.

Đối với người mới bắt đầu học nấu ăn, việc để họ tự do sáng tạo hoàn toàn là rất khó đạt đến trình độ đạt chuẩn. Nhưng có tài liệu tham khảo, trong lòng họ ít nhiều cũng yên tâm hơn.

Nhìn thấy đám học đồ vui mừng khi được cậu chia cho “sổ tay thao tác”, Cordis cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi toàn bộ đầu bếp trong nhà ăn đã có phương hướng rõ ràng để tiến tới, Cordis lại càng không thể lười biếng. Sau khi làm xong “sổ tay thao tác”, mỗi ngày trong lúc dạy học, cậu vẫn phải quan sát tỉ mỉ từng người.

Cậu cho họ thời gian chuẩn bị, sau đó tổ chức khảo hạch, phân công rõ ràng công việc cho từng người, rồi lại căn cứ theo năng lực mạnh yếu mà chia tổ, để họ phụ trách các nhà ăn khác nhau. Những quyết định quan trọng như vậy, Cordis không thể dựa vào kết quả thi tạm thời để phân nhóm.

Bồi dưỡng người hỗ trợ là việc cần thiết. Nếu bắt cậu một mình quản lý toàn bộ nhà ăn trong căn cứ, chỉ vài tháng không nghỉ ngơi cũng đã khiến cậu kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần, chứ đừng nói đến việc lâu dài.

Cũng may, đám quân thư đều có tinh thần học tập rất mạnh. Chỉ cần là do Cordis dạy, họ đều sẵn sàng dốc toàn bộ tâm lực để hoàn thành những gì cậu giao.

Nhà ăn trong căn cứ không ngừng tiến bộ, mà vui mừng nhất, dĩ nhiên là những quân thư cấp cao cấp cao có thể tới phòng bếp nhỏ ăn no, cùng các quân thư được chọn nếm thử đồ ăn.

Vì Cordis muốn huấn luyện tốt đội ngũ phụ bếp của mình, nên cậu lại xin Frappel cho phép tiếp tục cung cấp các món làm từ đậu đất trong giai đoạn chuyển tiếp, cho đến khi đám phụ bếp được phân công ổn định, phụ trách từng nhà ăn, rồi mới chính thức đưa món ăn từ tinh thú vào thực đơn.

Cũng bởi vậy mà toàn bộ căn cứ đều dốc hết sức. Sau khi đã được ăn ngon, giờ quay lại ăn mấy món làm từ đậu đất vẫn thấy ngon, nhưng trong lòng họ lại càng mong được tiến thêm một bước nữa. Toàn bộ bầu không khí trong căn cứ đều trở nên hưng phấn, sôi nổi.

Quân thư nhìn những đồng nghiệp có thể được nếm thử món ăn trong phòng bếp nhỏ, ánh mắt đều ánh lên màu xanh lục ghen tỵ.

Cordis tự mình sắp xếp thời gian giảng dạy cho đám quân thư đi học, xác định xong thực đơn tiếp theo, lần này vẫn lấy nguyên liệu đậu đất đang rất dồi dào trên tinh cầu làm món chính. Cậu chế biến theo nhiều cách: chiên, xào, nấu, hầm, nghiền, phối hợp với những cách làm tinh thú mà cậu đã thử nghiệm thành công nhất, như hầm thịt, thịt thăn, thịt viên, canh sệt hay canh trong đều có cả.

Cùng ngày, Cordis tổ chức một cuộc khảo hạch bất ngờ sau bữa trưa, ngay tại chỗ lựa chọn ra những ai có thể chính thức đảm nhiệm vị trí đầu bếp, cùng với những trùng phụ trách xử lý nguyên liệu và làm trợ thủ sau này.

Cordis nhìn đám quân thư phụ bếp bắt đầu đặt nồi, mùi thịt lan tỏa trong không khí, cậu gật đầu hài lòng, đạt đến trình độ như vậy, việc vận hành nhà ăn trong căn cứ có thể trơn tru rồi.

Cậu cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Từ khi bước chân vào nhà ăn căn cứ với cương vị đầu bếp cho đến nay, khi mọi việc đã dần vận hành ổn định, có thể khiến toàn bộ quân thư trong căn cứ ăn được những món cơ bản làm thỏa mãn vị giác, đó đã là một bước tiến lớn đối với cậu.

Trước khi cậu đến đây, món ngon nhất mà toàn bộ trùng trên tinh cầu này có thể ăn được chỉ là thịt hộp chẳng có mùi vị gì cả. Còn bây giờ, cậu đã bồi dưỡng được những quân thư biết làm các món xào nhỏ. Dù trình độ của họ mới chỉ tương đương nhà ăn trung học của Hoa Quốc, nhưng cậu vẫn cảm thấy đó là một bước tiến rất lớn.

Có được sự tiến bộ như vậy, dựa trên nền tảng này mà phát triển tiếp lên giai đoạn mở cửa hàng mỹ thực, chắc chắn đã không còn xa.

Có thể đạt được thành tựu hôm nay, cuối cùng Cordis cũng có thể nói là không phụ số tiền đầu tư quân đoàn bỏ ra cho cậu.

Sau khi hoàn thành những công việc chính, Cordis liền nghĩ đến khoản tinh tệ trong thẻ của mình và bắt đầu tính toán xem nên sử dụng nó thế nào.

Cửa hàng tổng “Lam Vị” được mở ở khu cư trú, do điều kiện hạn chế, ban đầu chỉ phát triển thành một cửa hàng đồ ăn nhanh kiểu Tây. Bây giờ có tiền trong tay, Cordis liền muốn nâng cấp cửa hàng lên một cấp độ mới.

Dựa vào hình thức của vài chi nhánh trước đó cùng với nguồn vốn hiện có, việc mở rộng đối với Cordis không phải chuyện khó. Chỉ cần tìm được vị trí thích hợp, trang trí đơn giản một chút, rồi tuyển thêm vài trùng phụ trách vận hành hàng ngày, như vậy là có thể mở chi nhánh mới.

Với số tài chính hiện tại, việc mua lại mặt bằng trên tinh cầu xa xôi và nghèo khó như Z11 là điều rất dễ. Nhưng điều quan trọng nhất khi mở cửa hàng vẫn là phải có nguồn nguyên liệu nấu ăn ổn định và phong phú. Nếu muốn mở thêm cửa hàng mới, cậu càng phải giải quyết dứt điểm vấn đề nguyên liệu này trước.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Cordis đi tìm trợ thủ đắc lực nhất của mình là Gist, để bàn bạc về ý định đó.

Quả nhiên, Gist rất đáng tin. Sau một lúc suy nghĩ, anh ta nhanh chóng trình bày tình hình hiện tại cho Cordis.

Từ sau khi tinh cầu đổi trùng quản lý, lại được khuyến khích gieo trồng, hiện nay đã có rất nhiều trùng khai khẩn đất đai, bắt đầu trồng trọt.

Để khuyến khích khai hoang, nông trường quân đoàn đã cung cấp tư liệu sản xuất, hạt giống đậu đất, và còn chia sẻ kinh nghiệm trồng trọt quy mô lớn, cùng phương pháp chế tác phân bón từng bước một cho nông dân.

Dù tuyết lớn phủ trắng tinh cầu, vẫn có những quân thư chăm chỉ gieo trồng, những hạt đậu đất trong vườn của họ nảy mầm xanh tốt.

Nếu muốn mở rộng cửa hàng, bọn họ có thể đi tìm những nông trường mới này để ký hợp tác trước, đặt trước sản lượng đậu đất khi thu hoạch.

“Lam Vị” vốn đã có danh tiếng vang dội, chắc chắn sẽ có nhiều nông trường muốn hợp tác.

Nếu muốn mở chi nhánh gấp, có thể mua thuốc dinh dưỡng thực vật ở bên ngoài, thứ đó ngoài việc đắt đỏ ra thì không có vấn đề gì khác.

Trước đó Cordis đã nghe Obin nói qua về việc nông trường căn cứ sử dụng thuốc dinh dưỡng thực vật, biết rõ giá trị đắt đỏ của nó, nên cảm thấy số tiền đó không đáng để tiêu. Dù sao bọn họ cũng không cần gấp đến mức ấy.

Như vậy, chỉ cần bàn bạc ổn thỏa với những nông trường nhỏ kia là được.

Sau khi vấn đề nguyên liệu nấu ăn được giải quyết, việc tuyển nhân viên cũng là chuyện dễ dàng. Trên Z11 tinh có rất nhiều quân thư giải ngũ không có việc làm chính thức, chỉ có thể đi làm các công việc lặt vặt để sống qua ngày, trong đó còn nhiều á thư cần việc hơn nữa.

Sau khi nói xong ý tưởng, Gist liền chủ động nhận trách nhiệm này về mình, cam kết sẽ giúp Cordis xử lý ổn thỏa.

Là cửa hàng trưởng của tổng cửa hàng, anh ta đã quen tự mình lo liệu mọi việc. Gist chịu làm việc tận tâm như thế, Cordis hoàn toàn yên tâm giao việc cho anh ta.

Cordis cảm thấy việc tuyển được Gist thật sự là một trong những quyết định sáng suốt nhất mà cậu từng làm.

Lần đầu gặp mặt, cậu còn tưởng Gist là một trùng khó gần, nhưng đúng là cậu đã nhìn nhầm. Anh ta có năng lực mạnh mẽ, làm việc hiệu quả, đúng kiểu “trợ lý vạn năng trong tiểu thuyết tổng tài” – chỉ cần ông chủ ra lệnh, việc gì cũng thành.

Cordis lại nhớ tới một việc khác, trước đây cậu từng muốn mở một nhà ăn nhỏ chuyên các món xào đơn giản trong gia đình, phong phú hơn kiểu đồ ăn nhanh như khoai nướng. Lúc đó ý tưởng chỉ dừng lại trên giấy, nhưng giờ đã có khả năng thực hiện, cậu liền quyết định nghiêm túc bàn bạc với Gist.

Cậu miêu tả cho Gist nghe hình mẫu lý tưởng về nhà hàng của mình, nhấn mạnh các món ăn chủ đạo và hướng đến phong cách nhà ăn cao cấp, đa dạng hơn.

Gist trong mắt Cordis là một trùng cực kỳ có thiên phú về nấu ăn. Hiện tại cậu đang làm đầu bếp trong nhà ăn quân đoàn, không thể tự mình rời vị trí để gây dựng sự nghiệp. Vì vậy, nếu muốn mở được một nhà ăn hoàn chỉnh, nhất định phải tìm được một trùng có thể đảm nhiệm đầu bếp trưởng fulltime thì mới có thể khai trương được.

Giờ tinh thú đã có thể dùng làm nguyên liệu nấu ăn, giải quyết được một phần nguồn cung, nhưng việc mang tinh thú từ nhà ăn quân đoàn ra ngoài chắc chắn sẽ cần thời gian. Trong khoảng thời gian đó, cậu có thể chuẩn bị dần.

Đợi đến khi toàn quân đoàn đều được ăn các món làm từ thịt tinh thú, lúc ấy có thể lan truyền ra bên ngoài.

Nghe Cordis miêu tả về nhà hàng trong tưởng tượng của cậu, mắt Gist sáng rực: “Tôi nguyện ý đi theo cậu làm việc.”

Từ ngày đầu tiên ngửi thấy hương khoai nướng ấy, anh ta đã gục ngã dưới sức hút của mỹ thực. Từ khi làm việc trong cửa hàng, được ăn món do Cordis nấu, anh ta đã hoàn toàn bị chinh phục. Nếu thật sự có thể học trực tiếp từ Cordis, thì dù có nói mười ngàn lần “nguyện ý”, anh ta cũng không hề do dự.

Giờ phút này, cảm xúc trong lòng Gist chẳng khác nào khi anh ta gia nhập quân đoàn năm xưa, trái tim đập loạn vì phấn khích và nhiệt huyết.

Trước khi gặp Cordis, anh ta chưa bao giờ nhận ra bản thân lại có khát vọng lớn như vậy với ẩm thực. Giờ đây, làm cửa hàng trưởng ở “Lam Vị”, mỗi ngày đều mang đến cho anh ta cảm giác thành tựu chẳng hề thua kém làm quân thư cấp cao.

Đặc biệt, từ khi nắm được cách chế biến đậu đất, anh ta còn có thể tự làm món ngon ngay tại nhà, hạnh phúc tăng vọt đến khó tả.

Cordis nhìn đôi mắt Gist long lanh sáng rực, cũng không kìm được mà cười. Cậu cảm thấy hàng xóm này thật sự là một trùng yêu ẩm thực đến tận xương tủy.

Cậu hơi do dự về việc nên định vị Gist thế nào, nhận làm đồ đệ thì quá nghiêm trọng, mà bản thân Cordis lại thấy mình chưa đủ tư cách để có đồ đệ. Sau một lúc trầm ngâm, cậu nói với Gist rằng trước khi mở cửa hàng, cậu sẽ huấn luyện anh ta.

Gist nghe vậy thì vừa kinh hỉ vừa lo lắng, không biết liệu mình có thể làm tốt hay không.

Nhưng anh ta chưa bao giờ lùi bước. Dù khi xưa đối mặt tinh thú cấp S và bị thương mất cánh, anh ta vẫn không hề gục ngã. Sau khi giải ngũ, cảm giác như rơi từ mây xuống đất cũng không khiến anh ta suy sụp.

Chỉ là vấn đề tâm lý không thể tự khống chế bằng ý chí. Trước khi gặp Cordis, trạng thái tinh thần của Gist thật sự rất tệ. Chính vì có hy vọng về mỹ thực, anh ta mới dần hồi phục và trở nên tích cực hơn.

Giờ có thêm mục tiêu mới để nỗ lực, Gist thật lòng mong muốn được đi theo Cordis học tập.

Còn Cordis thì chỉ nghĩ đơn giản, cậu đầu tư thực đơn và ngân sách, sau đó hợp tác mở cửa hàng với Gist không phải vì cậu hào phóng hay ngốc nghếch muốn chia sẻ công thức, mà bởi trong quân đoàn cậu không có nhiều thời gian rảnh. Việc mở nhà hàng, ngoài mục đích phục vụ thêm nhiều trùng yêu ẩm thực, còn là mong muốn mang đến niềm vui ăn ngon cho họ. Nếu để Gist vừa làm công vừa phải gánh việc đầu bếp, cậu sẽ cảm thấy như đang lợi dụng anh ta vậy.

Nhưng Cordis không ngờ rằng Gist lại nghiêm túc đến mức ấy. Vừa nghe xong, anh ta liền đứng thẳng dậy, hai tay đặt trước ngực như tuyên thệ: “Tôi tuyệt đối sẽ không phản bội cậu.”

Cordis sững sờ, không nghĩ Gist lại phản ứng như vậy. Mất vài giây mới hoàn hồn, cậu vội xua tay: “Không, ý tôi không phải vậy đâu. Tôi vẫn đang làm việc trong quân đoàn, mỗi ngày đều rất bận. Ý tôi là kế hoạch này tôi không thể trực tiếp thực hiện, nên muốn giao lại cho anh. Vì tôi tin anh là một trùng đáng tin cậy, cho nên… anh không cần phải nghiêm trọng như thế. Chúng ta là quan hệ hợp tác bình đẳng.”

Gist yên lặng nhìn Cordis, ánh mắt sâu như hồ nước: “Trung úy Cordis, tôi thật lòng hy vọng sau này có thể mãi làm việc dưới tay cậu.”

Cordis: “…”

Cậu không biết phải nói gì nữa. Rõ ràng hai bên đang nói về hai chuyện khác nhau, nhưng nhìn Gist nghiêm túc như vậy, Cordis cũng không nỡ phản bác, chỉ có thể im lặng nói rằng sau này họ sẽ cùng nhau cố gắng.

Cordis mở quang não, tìm kiếm mẫu hợp đồng: “Chuyện công việc, chúng ta bàn bạc rõ ràng thì hơn.”

Gist hành động rất nhanh, chỉ chốc lát đã lấy ra một bản hợp đồng cơ sở.

Cordis nhìn giao diện đang lơ lửng giữa không trung, liền tắt quang não của mình, trực tiếp sửa lại bản hợp đồng Gist vừa mở, đổi từ hợp đồng thuê thành hợp đồng chia lợi nhuận.

“Anh làm nhiều thế này mà tôi lấy hết thì thấy có lỗi lắm.” Cordis nói. Ngoài những việc ban đầu do chính cậu tự tay chuẩn bị cho “Lam Vị”, còn lại sau khi mở rộng chi nhánh và nâng nhân viên lên vị trí quản lý, hầu hết thời gian Cordis chỉ lo phần kế hoạch và tài chính, còn Gist thì bận rộn lo toàn bộ mọi việc.

Ban đầu Gist còn có chút gò bó, nhưng dần nhận ra Cordis không thật sự rành về phát triển cửa hàng, sau đó phần lớn thay đổi trong quán đều là do anh ta đề xuất, Cordis chỉ cần gật đầu đồng ý là được.

Một hàng xóm tốt, một cấp dưới giỏi như vậy, sao cậu có thể bóc lột anh ta được.

Dưới ánh mắt kiên định của Cordis, Gist nhận lấy bản hợp đồng chia lợi nhuận ấy. Như vậy, Cordis liền có được một cộng sự có năng lực cực mạnh, đồng thời cũng là một học trò có thiên phú cao trong lĩnh vực nấu ăn.

Từ hôm nay trở đi, mỗi khi tan ca ở quân đoàn, Cordis đều tự bỏ tiền mua một ít nguyên liệu nấu ăn tươi từ quân đoàn, mang về nấu thử cùng Gist.

Trước đó, cậu sẽ dạy anh ta những món đơn giản mà nhà ăn thường làm. Trong quá trình dạy và học qua lại, thiên phú nấu ăn của Gist càng ngày càng bộc lộ rõ rệt.

Trước kia, khi Cordis nhờ anh ta phụ giúp, Gist đều sẽ tới, nhưng vì tôn trọng nghề bếp, ở những bước quan trọng anh ta luôn chủ động tránh đi. Giờ được dạy bài bản, anh ta đã có thể nhanh chóng nắm bắt kỹ thuật.

Một số điều khó truyền đạt bằng lời, như cảm giác của nồi khi đang chín hay độ vừa vặn của hương vị, chỉ cần Gist nếm thử một lần là anh ta đã biết chỗ nào mình làm chưa đúng để điều chỉnh lại.

Cordis càng dạy càng thấy Gist đúng là một thiên tài.

Đặc biệt là khi nếm thử món ăn Gist làm, vừa có hương vị quen thuộc, lại mang chút sáng tạo mới mẻ, Cordis có cảm giác như gặp được một người đồng hương giữa thế giới xa lạ này.

Hơn nữa, dạy một thiên tài như Gist, Cordis cũng học được vài điều trong cách huấn luyện quân thư từ anh ta, những chỗ mà Cordis nói rất rõ nhưng học trò vẫn không hiểu, thì Gist lại có thể giải thích bằng cách dễ hiểu hơn.

Khi mang góc nhìn học tập mới mẻ ấy trở lại nhà ăn trong căn cứ để dạy đám quân thư, Cordis phát hiện họ học nhanh hơn hẳn.

Sự thuận lợi trong công việc thể hiện rõ trên tinh thần và trạng thái của cậu, gần đây mỗi khi đến chỗ làm, Cordis đều tràn đầy khí thế và tinh thần phấn chấn.

Ngay cả việc tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn mới, dù tiến độ chậm lại đôi chút, cũng không làm ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của cậu.