Đột nhiên, Frappel xuất hiện ở ngoài khu Bộ Hậu Cần. Anh mặc bộ quân phục chỉnh tề, dáng vẻ oai nghiêm, khí thế dứt khoát, sắc mặt bình thản nhưng vẫn toát lên phong thái mạnh mẽ.
Cảm giác đầu tiên của Cordis là… đẹp trai thật! Sau đó cậu lại không nhịn được mà nghĩ, mặc như vậy giữa trời lạnh có rét lắm không? Bộ quân phục này là kiểu anh thường mặc lúc trời chưa tuyết, cậu từng thấy anh mặc nhiều lần.
“Lâu quá không gặp.” Cordis cười trêu, “Tới đây thị sát sao?”
Frappel khẽ lắc đầu: “Vừa mới xong việc, đến đưa cho cậu một thứ.”
“Mỗi lần đều để tướng quân đích thân mang đồ cho tôi thế này, thật không tiện.” Cordis giả bộ ngại ngùng, nhưng chưa được một giây đã tò mò hỏi: “Là cái gì vậy?”
Frappel giơ tay lên, một tấm thẻ phát sáng lấp lánh trong lòng bàn tay: “Tiền lời đợt đầu tiên của xưởng thực phẩm.”
Cordis hơi ngẩn ra, vươn tay nhận lấy tấm thẻ từ tay Frappel, nhìn qua thấy rất giống thẻ ngân hàng. Cậu không ngờ thế giới này cũng có vật như thế thật.
Ngón tay cậu hơi lạnh, chạm vào làn da trong lòng bàn tay của Frappel. Cảm giác đầu ngón tay chạm nhau, những đường nét tinh tế của da thịt như in rõ trong đầu Cordis — mãi cho đến khi chiếc thẻ trong tay phát ra tiếng báo hiệu điện tử, cậu mới bừng tỉnh, nhận ra suy nghĩ của mình có phần… kỳ lạ.
Cậu tò mò hỏi: “Tinh tệ trong này dùng thế nào? Dán trực tiếp lên quang não à?”
“Đúng rồi,” Frappel đáp, “chỉ cần chạm vào quang não là có thể hiển thị số dư và thanh toán trực tiếp.” Anh liếc nhìn Cordis đang mân mê tấm thẻ trên tay: “Đây là một tấm thẻ tinh tệ vô danh, nếu sau này cậu muốn mua thứ gì đặc biệt, có thể dùng nó.”
Ban đầu Cordis chỉ thấy nó giống thẻ ngân hàng nên thấy hơi thân thuộc, nhưng nghe Frappel giải thích xong lại cảm thấy hứng thú hẳn. Dù hiện tại cậu chẳng có gì cần mua “ẩn danh”, nhưng biết đâu sau này lại có chuyện cần thì sao.
Khi đó chỉ cần dùng thẻ này, sẽ không bị Trùng tộc khác dễ dàng tra ra.
Cordis vẫn nhớ chuyện lần trước cậu nâng cấp tài khoản quang não của mình, vốn đã khiến người khác khó dò tìm thông tin. Giờ có thêm tấm thẻ vô danh này, hai thứ kết hợp, nếu cậu muốn giấu nhẹm chuyện gì, e là càng dễ như trở bàn tay.
Cậu cất tấm thẻ vào vòng cổ không gian, rồi bảo Frappel chờ một chút. Cậu quay vào bếp, lấy ít đồ ăn vặt làm trong lúc dạy học để mang theo bên người.
Tuy mối quan hệ giữa Cordis và Frappel không giống kiểu bạn bè thân mật như với Ike hay Reuel, nhưng một khi cậu thích ai, cậu luôn muốn chia sẻ đồ ăn với người đó.
“Đi thôi, chúng ta ra ngoài hóng gió một chút.” Cordis mỉm cười, cậu đã nắm được bí quyết làm việc hiệu quả: thỉnh thoảng “sờ cá” đúng lúc thì làm việc mới càng suôn sẻ.
Frappel cũng chẳng phản đối. Dạo gần đây anh vừa trở về từ tuyến chiến lũy phòng thủ, giờ được nghỉ ngơi tại căn cứ, anh cũng không quá coi trọng mình là trùng lãnh đạo toàn quân. Cordis muốn đi hóng gió, anh liền theo bước cậu.
Hai người cùng rời khỏi khu Bộ Hậu Cần, đi lên mặt đất.
Hôm nay tuyết vẫn rơi, nhưng không còn dày đặc như trước, bầu trời không còn giống như bị xé ra một lỗ phun trào bông tuyết nữa, mấy ngày nay tuyết chỉ rơi lưa thưa, nhẹ nhàng phủ trắng mặt đất.
Lúc đi làm Cordis nhìn thấy đội tuần tra, phát hiện giày dẫm tuyết của bọn họ đều tăm tắp.
Mỗi lần thấy tuyết mới, cậu đều hơi ngứa ngáy tay chân. Nhìn những khối tuyết được quân thư vun đắp gọn gàng chỉnh tề, cậu lại cảm thấy nếu nặn chúng thành người tuyết chắc sẽ thú vị hơn nhiều.
Ngày thường cậu đi một mình nên chẳng tiện làm mấy chuyện ngốc nghếch như vậy, giờ vừa hay có Frappel ở đây, Cordis vừa thấy tuyết liền phấn khởi, lập tức kéo anh làm người yểm trợ cho mình.
“Tôi muốn đắp hai người tuyết, anh xem tuyết hôm nay dày và mịn thật đấy.” Cordis vui vẻ nói rồi chạy ngay vào trong tuyết.
Nghe cậu nói, Frappel liền nhớ tới hôm trước Cordis cũng từng nặn người tuyết, nhưng tuyết hôm đó ít quá, nặn ra hai nắm trông chẳng ra hình thù gì. Giờ Cordis lại muốn đắp nữa, anh cũng tò mò không biết lần này cậu sẽ làm thành hình dạng nào, bèn đi theo phối hợp.
Cordis đã từng nặn một người tuyết ở nhà, dùng xong công cụ liền cất vào vòng cổ không gian, giờ vừa hay có thể mang ra dùng. Cậu lấy dụng cụ ra, đeo đôi bao tay lông mềm, động tác nhanh nhẹn, gom tuyết lại thành hai quả cầu lớn, rồi dùng trường đao gọt lại chỗ lồi lõm cho tròn nhẵn. Rất nhanh, hai quả cầu tuyết trơn bóng đáng yêu đã hình thành.
Cậu cẩn thận đặt quả to ở dưới, quả nhỏ lên trên, rồi dùng hai trái mâm xôi đỏ làm mắt, lấy mứt trái cây làm miệng, thêm vài quả ê ẩm nhỏ làm cúc áo.
“Xong, hoàn hảo!” Cordis phủi tay, lui lại ngắm nhìn, rồi theo thói quen quay sang tìm ánh mắt tán đồng của Frappel.
Frappel nhìn hai người tuyết nhỏ tròn trịa, hơi kỳ quặc nhưng cũng đáng yêu lạ thường, gật đầu nói: “Cũng được đấy.”
“Tôi tưởng tôi đắp được nửa chừng thì anh sẽ vào giúp chứ.” Cordis cố ý trách nhẹ một câu.
Frappel khẽ nhíu mày, vừa rồi Cordis bảo anh yểm trợ sao?
Thấy anh biến sắc, Cordis không nhịn được bật cười: “Đùa thôi mà, bạn bè không cần nhất định phải làm mọi thứ cùng nhau đâu. Tôi đâu có tính cách vô lý như vậy.”
Cậu phủi tuyết dính trên áo, mở quang não chụp hình người tuyết, rồi thuận tay kéo Frappel vào trong tòa nhà.
Hai người cùng chia nhau đồ ăn vặt mà cậu mang ra – làm từ thịt bò hoang dã, giống như bò viên, ăn dai và giòn khiến Cordis nhớ lại những món ăn vặt ở phố Hoa Hạ.
Cậu thư giãn, nhớ lại mấy ngày dạy học gần đây, phần lớn thời gian đều cùng quân thư xử lý mùi tanh trong thịt – công đoạn này tốn không ít công sức của bọn họ.
Nghĩ tiếp đến món tinh thú hình cua lần trước, hương vị của nó thật tuyệt, ăn vào vừa ngon vừa no, cậu lại thấy nhớ. Không biết bao giờ mới có thể có thêm loại thịt đó để cậu nấu món mới.
Hiện giờ, họ đều đang dùng thịt hoang dã do nông trường gửi đến, còn muốn dùng tinh thú làm nguyên liệu nấu ăn, có lẽ phải mất thêm thời gian điều chỉnh.
Frappel quan sát sắc mặt Cordis, suy nghĩ của cậu gần như viết hết lên mặt, vui hay buồn đều nhìn ra ngay được. Thấy Cordis cuối cùng cũng thôi suy nghĩ, anh dời mắt sang cửa sổ nhìn tuyết rơi, tâm trạng hiếm khi thấy bình thản.
Cordis thu dọn hộp đồ ăn vặt, bỗng nhớ đến chuyện tinh cầu đổi chủ, cậu vốn không định hỏi, nhưng vì đương sự đang ở trước mặt, đành mở miệng:
“Việc tinh cầu đổi chủ chắc cũng là chuyện tốt với quân đoàn đúng không? Sao anh không chia sẻ với tôi?”
Frappel hơi ngạc nhiên, không nghĩ Cordis sẽ hỏi chuyện đó. Anh nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp: “Chuyện của quân đoàn, tôi phải nhờ thư phụ hỗ trợ mới giải quyết được, có hơi mất mặt.”
“Sao lại thế được? Sự việc xử lý hoàn hảo như vậy, anh giỏi lắm mà!” Cordis không hiểu tại sao anh lại nghĩ thế, cậu nhìn Frappel, vỗ nhẹ cánh tay anh: “Thật đó!”
Trùng tộc có tính độc lập rất cao. Sau khi trưởng thành, mỗi trùng đều dựa vào bản thân mà chiến đấu để có được những gì mình muốn. Họ sống rất lâu, quan hệ huyết thống thường cũng không quá gắn bó. Frappel rất hiếm khi nhờ thư phụ giúp đỡ, nhưng lần này anh muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề với ba gia tộc kia, chỉ dựa vào bản thân thì không kịp, tìm đến thư phụ là lựa chọn tốt nhất.
Anh im lặng nhìn Cordis, ánh mắt chuyên chú, chẳng biết cậu có nhận ra rằng chính vì sự xuất hiện của cậu mà anh mới đổi ý hay không.
Cordis lại an ủi: “Anh cũng đâu phải nhờ nhà thu dọn hậu quả gì. Z11 tinh không tệ mà, nếu cảm thấy ngại thì sau này cứ bồi thường gấp đôi cho gia tộc là được.”
Frappel nói: “Vậy chắc tôi phải cảm ơn cậu, vì đã giúp tôi trả trước một phần bồi thường rồi.”
Cordis ngạc nhiên: “Tôi? Tôi giúp gì cơ?”
“Đậu đất làm thành món ăn, còn có cách xử lý trái cây nữa.” Frappel hơi cong môi: “Thư phụ tôi rất tò mò về cậu.”
Cordis không dám nhận công lao ấy. Theo lời Frappel, nhờ món khoai nướng và mứt trái cây mà cửa hàng Kupher có thêm lợi nhuận, thư phụ của anh mới ra tay giúp đỡ.
“Frappel, anh lớn rồi, cũng biết nói đùa nữa cơ đấy.” Cordis nghiêng đầu nhìn ánh cười còn vương khóe mắt anh, không nhịn được cũng cười theo: “Bình thường mặt lạnh trông rất nghiêm, anh cười lên thật đẹp.”
Frappel nhìn cậu, nhất thời không biết nên đáp thế nào. Không khí giữa hai người trở nên vi diệu.
Bỗng nhiên, mây gió trên trời đổi sắc, tiếng cảnh báo chói tai vang lên bên tai. Giữa bầu trời âm u tuyết bay, phía chân trời bỗng rực sáng, tựa như thêm một mặt trời đỏ rực.
Trạng thái thả lỏng của Frappel gần như đóng băng trong nháy mắt. Anh vươn tay ôm lấy eo Cordis, chưa để cậu kịp phản ứng đã nhanh chóng đẩy mạnh ra khỏi phòng làm việc “Ở yên trong nhà, đi tìm bạn bè hoặc quay lại phòng bếp, chờ cảnh báo kết thúc hãy ra.”
Cordis choáng váng, chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị đẩy vào thang máy. Frappel giúp cậu chọn tầng, đợi Cordis ngẩng đầu lên thì bóng anh đã biến mất.
Cậu nhanh chóng trở lại phòng bếp quen thuộc. Ike nghe thấy tiếng cảnh báo liền chạy tới tìm, bảo cậu tạm thời ở lại Bộ Hậu Cần, vì nếu cảnh báo kéo dài cả ngày hôm nay, ở căn cứ sẽ an toàn hơn.
Trung úy Marlec cũng tới: “Chờ xử lý xong đợt tinh thú triều đột ngột này là ổn, tạm thời hậu cần nên ở trong nhà.”
Tiếng cảnh báo chói tai vừa dứt, Cordis vẫn đứng ngây ra. Đây là lần đầu cậu trực tiếp gặp tinh thú triều, trong lòng dao động mạnh, rất lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
“Tiếng cảnh báo vừa rồi là để quân thư trong căn cứ tập hợp sao?” Cordis hỏi.
Ike gật đầu: “Đúng rồi, tôi quên mất, Cordis cậu mất trí nhớ nên không nhớ rõ chuyện trước đây. Vừa nãy không bị dọa chứ?”
“Cũng hơi…” Cordis đúng là bị tiếng cảnh báo vang đột ngột làm giật mình, nhưng vừa nghe thấy thì đã bị Frappel đẩy ngay vào thang máy, sau đó lại gặp Ike. Nhìn thấy vẻ bình tĩnh của họ, cảm giác hoảng hốt trong cậu cũng nhanh chóng tan đi.
“Căn cứ vẫn làm việc bình thường chứ?” Cordis hỏi.
Trung úy Marlec gật đầu: “Mọi việc vẫn ổn. Dạo gần đây yên tĩnh là vì trước đó bọn họ đã cho nổ tung các đường thông đạo mà tinh thú thường xuyên tràn vào.”
Nhìn dáng vẻ điềm tĩnh của anh ta, Cordis biết chắc không có hậu quả nghiêm trọng gì, trong lòng cũng an định lại.
“Vậy thì tinh thú triều lần này cũng chưa chắc là chuyện xấu đâu. Gần đây viện nghiên cứu thử nghiệm máy móc toàn dựa vào tinh thú đội tuần tra mang về, tinh thú lần này kéo đến đông như vậy, nói không chừng có thể giúp họ hoàn thành hết thí nghiệm. Sau đó thu dọn chiến trường một chút, nguyên liệu nấu ăn của chúng ta cũng dư dả rồi.” Cordis nghĩ đến việc sẽ có nhiều nguyên liệu, khóe môi liền cong lên.
Nghe xong, Ike và Trung úy Marlec vốn bình tĩnh liền thay đổi sắc mặt, ánh mắt sáng rỡ hẳn lên.
“Tốt quá! Tôi phải đi thúc giục viện nghiên cứu nhanh tay mới được.”