Sau khi ăn xong, Cordis và Frappel lại tiếp tục chơi cờ cá ngựa. Không có kỹ xảo gì, nhưng ngoài ý muốn chơi rất vui, hai trùng đắm chìm hơn nửa buổi chiều.
Khi kết thúc thêm một ván, Cordis vẫn chưa đã thèm. Họ đã hẹn nhau lát nữa sẽ đến quán rượu, cờ cá ngựa là trò chơi dựa vào vận khí, nên cậu không muốn đang chơi giữa chừng lại phải ra ngoài, gián đoạn niềm vui.
“Bắt đầu ván mới thì không biết khi nào mới xong, chúng ta để lần sau chơi tiếp nhé?”
Frappel không có ý kiến.
Trong nhà cũng chẳng có trò gì thú vị hơn, Cordis nghĩ nghĩ, rồi mời Frappel đi xem nhà kính của mình.
Giờ căn nhà của cậu đã thay đổi lớn, phòng bếp và nhà kính là hai nơi chiếm diện tích nhiều nhất, cũng là linh hồn của ngôi nhà. Hiện tại không có gì vui hơn, cậu liền muốn khoe cho Frappel xem những loại cây xinh đẹp mà mình trồng được.
Hai trùng đi từ phòng khách ra nhà kính, đập vào mắt là một khoảng xanh mướt.
Frappel chỉ liếc một cái đã xác định rằng Cordis có thiên phú gieo trồng mạnh mẽ chẳng kém gì tài nấu ăn của cậu – thậm chí đáng sợ ở chỗ đều cường đến mức dị thường.
Cordis không biết Frappel nghĩ gì. Cậu chưa từng đi thăm nhà kính của trùng khác, cũng không rõ trùng khác trồng cây thế nào. Cậu chỉ làm theo ghi chép trồng trọt mà Yaya đã cho, suốt quá trình không gặp trở ngại gì, không khỏi cảm thán trong lòng rằng Yaya thật sự là thiên tài trong lĩnh vực gieo trồng.
Cordis lần lượt giới thiệu cho Frappel nghe về những loại thực vật có hình dáng đẹp đẽ ấy, nói chúng là gì, nguồn gốc từ đâu.
Cậu mới sống ở đây chưa lâu, nên nhà kính cũng chỉ trồng được một nửa. Bên trái là hoa và cây cảnh Yaya đưa hạt giống cho để thử nghiệm, bên phải là mầm rau ăn lấy được từ chỗ Obin.
Nhà kính có thể điều chỉnh nhiệt độ và độ ẩm, phân bón cũng dồi dào, nên cây cối đều mọc rất khỏe mạnh, tươi tốt.
“Những loại hoa kia không biết có thể khai thác thêm tác dụng gì không, nhưng chỉ nhìn thôi cũng đẹp.” Cordis khẽ nói: “Chờ chúng lớn thêm một chút, có thể nghĩ đến việc cho vào chậu, làm tiểu cảnh. Biết đâu còn tạo được một khu vườn nhỏ.”
Trong sổ tay Yaya cho, Cordis đã thấy qua hình dáng khi chúng trưởng thành. Dù khác hoàn toàn cây cối trên Địa Cầu, nhưng mỗi loài lại có một nét đẹp riêng – từ lá cho đến hoa đều khiến người ta yêu thích.
Frappel dựa theo lời giới thiệu của cậu mà quan sát dấu vết sinh hoạt trong ngôi nhà. Anh chưa từng gặp một quân thư nào giống Cordis như vậy – cậu dường như rất am hiểu việc làm ra những thứ mà chỉ cần nghe thôi, người ta cũng có thể tưởng tượng ra khung cảnh tốt đẹp.
Dù là món ăn do cậu làm hay khu nhà kính tràn đầy sức sống này, tất cả đều toát lên một cảm giác sinh động, ấm áp.
Cordis kiểm tra lớp đất, rồi cùng Frappel bón phân cho đám cây.
“Mấy loại rau này chờ thêm vài ngày nữa là có thể hái ăn rồi.” Cordis nhìn mấy luống cải trắng xanh mơn mởn, đầy vẻ hài lòng, không ngờ bản thân có thể trồng tốt như thế: “Frappel, nếu anh có thời gian, lúc đó chúng ta cùng ăn lẩu nhé, ăn rau do chính tôi trồng.”
Frappel gật đầu: “Vì lời mời của cậu, tôi nhất định sẽ có thời gian.”
Cordis bật cười, trong lòng âm thầm sắp xếp lại thời gian dành cho bạn bè, đến lúc đó vẫn nên chia ra thì hơn.
Ike và Reuel – hai trùng đó, lúc đầu gặp Frappel thì tỏ ra sùng bái đến mức quá đáng, nhưng sau đó mỗi lần trông thấy anh lại căng thẳng đến cứng người. Nếu cả nhóm cùng nhau ăn lẩu, chắc chắn sẽ chẳng vui vẻ được.
Thế nên, vẫn nên tách ra.
Hai trùng làm việc rất nhanh, bón phân xong cũng vừa gần năm giờ, đúng lúc chuẩn bị ra ngoài.
Cordis cố ý đóng gói hai phần thịt kho cùng một lọ rượu chưng cất, định mang tặng Morrie và lão Johan.
Cả hai đều từng giúp đỡ cậu trong giai đoạn khởi nghiệp – Morrie thì còn từng cùng nhau ăn lẩu, nhưng lão Johan thì cậu chỉ từng gửi đồ hoặc gửi chuyển phát nhanh, chưa từng gặp mặt trực tiếp để cảm ơn.
Nếu không phải nhờ lão Johan cho địa chỉ, cậu cũng không thể tìm được nhà của Obin. Có lẽ sau này cậu cũng có thể mua đậu đất từ các nông trường khác, nhưng hiện tại mọi chuyện thuận lợi như bây giờ đều là nhờ cơ hội mà lão Johan tạo ra.
Lão Johan mở quán rượu, chắc hẳn cũng thích uống. Cordis đặc biệt mang tặng ông một lọ rượu chưng cất, tin rằng ông sẽ rất vui.
Trước khi ra ngoài, hai trùng mặc thêm áo khoác đông. Cordis lấy bộ chế phục mùa đông của quân đoàn mặc lên, lập tức cảm thấy ấm áp.
Frappel lấy ra một món đồ màu bạc mỏng, dán sau tai. Cordis kinh ngạc phát hiện khuôn mặt anh trở nên mơ hồ, nhìn thì thấy anh rất soái, nhưng lại chẳng thể ghi nhớ rõ nét.
“Thứ này thật thần kỳ a.” Cordis không kìm được đi quanh anh một vòng, thử gọi: “Mura? Ở ngoài tôi nên gọi anh như vậy đúng không?”
Frappel đáp lại.
“Thật thần kỳ.” Cordis lại thán phục thêm lần nữa.
Hai trùng xuống lầu, đi ra ngoài, Cordis rốt cuộc cảm nhận được khí lạnh mùa đông trên tinh cầu Z11.
Cả không gian là một mảnh trắng xóa, từng hạt tuyết to bay rơi lả tả, gió thổi vù vù cuốn chúng xoay tròn rơi đầy mặt đất.
Những tòa kiến trúc trước mắt đều bị sắc trắng của tuyết bao phủ, mặt đất phủ kín một tấm thảm trắng dày, những hàng cây xanh trong khu cư trú cũng khoác lên mình một lớp áo tuyết trắng xóa.
Cơn gió lạnh thổi thẳng vào mặt khiến Cordis theo phản xạ nghiêng người né tránh, nhưng hai tay cậu đút trong túi áo khoác, ấm áp vô cùng.
“Không ngờ hôm qua còn có thể mặc áo mỏng ra ngoài, tê… cái áo khoác quân đoàn này đúng là tốt ghê.” Cordis trốn ra sau lưng Frappel, để anh che gió cho mình.
Quân thư đứng thẳng người, toàn thân tràn đầy chính khí, chẳng hề thấy lạnh chút nào.
Frappel liếc nhìn cậu một cái, rồi lập tức mở cửa xe bay: “Lên đi.”
Cordis nhanh chóng bước lên. Có lẽ vì vừa từ trong nhà ấm ra, cậu vẫn chưa thích ứng với cái lạnh bên ngoài, không muốn đứng lâu thêm giây nào trong gió buốt.
Xe bay khởi động, hướng về khu phố quán rượu.
Dọc đường rất ít công trình, phần lớn là đồng bằng rộng lớn.
Trên mặt đất, đám cỏ vốn đã lùn lại thêm vàng úa, nhìn chẳng còn sức sống, chỉ cần tuyết rơi là dễ dàng bị phủ kín. Giờ phóng tầm mắt ra xa, toàn một màu trắng xóa.
Dù thị lực cậu rất tốt, cố gắng nhìn về xa cũng chỉ mơ hồ thấy được khu cư trú mờ ảo ở phía xa.
Những tòa nhà u ám bị tuyết trắng bao trùm, càng trở nên khó nhìn thấy rõ.
Chỉ mất hai, ba phút là họ đã đến khu phố quán rượu. Cordis bảo Frappel dừng xe gần cửa tiệm sửa chữa của Morrie, xuống xe xong, Frappel liền thu xe bay vào trong nhẫn không gian.
Cordis đi trước, chạy nhanh vào tiệm của Morrie, mang đồ ăn ngon tặng bạn, rồi nhận lại chiếc máy sưởi tay Morrie tự làm cho cậu.
Frappel đợi bên ngoài, Cordis không nán lại lâu, cảm ơn Morrie xong liền ra cùng anh đi bộ đến quán rượu của lão Johan.
Trước cửa quán, tấm biển đèn neon với tên cửa tiệm vẫn treo nghiêng nghiêng, chữ phát sáng lập lòe yếu ớt.
Hai trùng một trước một sau bước vào trong, Cordis lập tức cảm nhận được dường như quán rượu khác lần trước cậu đến.
Cậu đưa mắt nhìn quanh, lần trước đến, trong quán còn có mấy tốp năm tốp ba quân thư đã giải ngũ tụ lại uống rượu, trò chuyện, cười nói ồn ào, không khí vừa hỗn tạp vừa đậm hơi thở cuộc sống. Còn hôm nay lại hơi vắng lặng.
Cách bày trí vẫn như cũ, chỉ có điều màn hình chiếu trận cơ giáp đã bị hỏng, âm thanh trong quán nhỏ hẳn, chỉ còn hai bóng dáng vạm vỡ ngồi uống rượu ở góc khuất.
Cordis nghĩ thầm, có lẽ lần này cậu đến hơi sớm.
Cậu dẫn Frappel đến gần quầy bar, ngồi xuống đúng vị trí hôm trước.
“Ông chủ, buổi tối tốt lành, cho tôi hai ly rượu lam thuẫn.” Cordis gõ nhẹ mặt bàn.
Lão Johan nghe thấy có khách nhưng vẫn còn mải nhìn quang não, chỉ đến khi nghe giọng quen thuộc ấy, ông mới ngẩng đầu, thấy khuôn mặt mà mình nhớ mãi không quên.
Lão quân thư râu xồm kinh ngạc: “A, tôi còn tưởng sẽ chẳng gặp lại cậu nữa. Những món ăn làm từ đậu đất mà cậu nhờ tên nhóc Morrie gửi cho tôi, tôi thích lắm đó.”
Ông hào phóng rót hai ly rượu lam thuẫn nguyên chất đặt trước mặt họ.
Cordis nhớ lời Ike từng nói — chỉ có khách quen đặc biệt mới được uống rượu lam thuẫn không pha loãng, cậu mỉm cười: “Cảm ơn.”
Lão Johan liếc nhanh về phía hai vị khách đang ngồi trong góc, rồi vội vã ngăn Cordis đưa tinh tệ, hạ giọng nói: “Lần này tôi mời cậu và bạn của cậu! À này, khi nào cửa hàng của cậu tăng thêm số lượng bán ra vậy?”
Ông già lúng túng cười, giải thích rằng mỗi ngày ông đều tranh thủ xếp hàng mua khoai nướng ở tiệm Lam Vị, may là quán gần khu cư trú nên ông vẫn mua được, nếu không thì chắc đã thèm đến chết mất rồi.
Giờ nhìn thấy Cordis, ông chỉ muốn hỏi xem khi nào tiệm cậu làm thêm hàng — ông thật sự muốn mỗi ngày đều có thể ăn được.
Nghe đồ ăn mình làm được người khác yêu thích như vậy, Cordis cũng rất vui, nhưng việc tăng số lượng bán để ai cũng mua được thì cậu vẫn chưa dám chắc.
Nghĩ một lúc, Cordis nảy ra ý tưởng: cậu có thể ký hợp đồng bán lẻ với quán rượu. Mỗi ngày cửa hàng cậu làm thêm một mẻ khoai nướng mang đến đây, bán cho quán rượu với giá thấp hơn một chút. Lão Johan có thể giữ lại một phần cho bản thân và trùng trong nhà, còn dư thì bán cho khách trong quán.
Lão Johan nghe xong mừng rỡ không thôi, cảm thấy chẳng có gì tốt hơn thế.
Khách trong quán ông đa phần là quân thư đã giải ngũ, mỗi ngày đến sớm ngồi uống rượu, tán gẫu. Họ khó kiếm được việc mới, nhưng mỗi tháng vẫn có trợ cấp cố định. Không có mục tiêu gì rõ ràng, họ thường tiết kiệm, thỉnh thoảng đến quán uống chút rượu cho khuây khỏa.
Giờ thói quen tiêu dùng của họ đã thay đổi — tinh tệ được ưu tiên dành cho món ngon của cửa hàng “Lam Vị”. Mỗi sáng họ ngồi canh ở khu cư trú chờ cửa hàng mở, mua được khoai nướng hoặc khoai lát xong lại mang đến quán rượu, vừa ăn vừa uống rượu.
Chỉ có điều nhóm đó đều là trùng có sức mạnh cao, trùng khác dù thèm cũng chẳng dám tranh.
“Nhưng giá bán ở quán rượu phải theo giá chỉ đạo trong tiệm của tôi, không được cao quá nhiều.” Cordis nhấn mạnh thêm.
Dù sao nếu giá bán sỉ ra ngoài mà cao hơn nhiều so với bán lẻ trong tiệm, thì cậu chẳng khác nào tự làm thiệt mình. Cordis thật lòng hy vọng sau này cư dân tinh cầu Z11 có thể giống người Địa Cầu, dễ dàng ăn được khoai nướng và khoai lát với giá rẻ.
Lão Johan liên tục gật đầu đồng ý.
Ông tuổi đã cao, thật ra cũng không trông mong quán rượu có thể giúp mình kiếm được bao nhiêu, chỉ mong không khí trong quán thêm náo nhiệt. Nếu Cordis có thể cung cấp cho ông ít món làm từ đậu đất, ngày nào ông cũng có thể ăn khoai nướng, khoai chiên, lại có thể bán thêm hàng trong tiệm, thu nhập cũng tăng lên — đúng là điều tốt nhất có thể.
“Nào nào, chúng ta làm hợp đồng luôn đi!” Lão Johan vui quá đến mức giật đứt mấy sợi râu, sợ Cordis chỉ thuận miệng nói cho vui.
Cordis có sẵn nhiều mẫu hợp đồng trong hệ thống cửa hàng, nên nhanh chóng soạn ra một bản. Hai bên ký kết gọn gàng, vui vẻ.
Chuẩn bị xong xuôi, Cordis lấy ra chai rượu chưng cất mang riêng cho lão Johan: “Cái này tôi tự làm, còn chưa nếm thử. Ông là chủ quán rượu, chắc sẽ thích uống, tặng ông nếm thử một chút.”
Lão Johan nhìn chai rượu trong suốt óng ánh, không kìm được nuốt nước miếng.
Trước đây Cordis đã khiến mọi người kinh ngạc khi biến đậu đất tưởng như vô vị thành những món ngon như khoai nướng, khoai lát, đậu đất nghiền. Giờ cậu lại tặng ông một chai rượu tự làm, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết đó là thứ quý giá. Trong lòng ông hiểu rõ mình nhận món quà này chẳng hề hợp lễ, nhưng lại hoàn toàn không có cách nào từ chối.
Đặc biệt là ông thật sự rất thích rượu, ban đầu việc mở quán rượu cũng là vì muốn được uống rượu ngon. Năm đó, nhờ có vài mối giao tình tốt, ông mới có thể giữ được tư cách hợp tác với xưởng rượu, dù khi ấy giữa quân đoàn và gia tộc trên tinh cầu Z11 đang bất hòa, mà bản thân ông lại là một quân thư cấp cao đã giải ngũ.
Tuy ông biết Cordis tặng rượu vì ông từng chỉ đường cho cậu tìm đến chỗ Obin, việc đó cũng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ông thật sự không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của thứ rượu mới này, nên đành dày mặt nhận lấy.
Lão Johan xoay người rót cho Cordis hai ly rượu lam thuẫn đầy tràn. Ngày thường ông rất quý rượu nguyên chất, nhưng với trùng đã tặng mình rượu ngon, ông cũng không thể keo kiệt được.
Frappel cầm ly rượu, im lặng nghe Cordis trò chuyện với chủ quán, đồng thời tỏa ra tinh thần lực bao trùm khắp cả quán, lặng lẽ tạo ra một lớp ngăn cách, chặn khả năng bị trùng khác nghe lén hay chú ý.
Anh thỉnh thoảng nhẹ nhàng lắc ly, nhấp một ngụm, ánh mắt chậm rãi quét qua khắp quán rượu.
Đợi khi Cordis và lão Johan nói chuyện xong, anh đã uống cạn một ly.
“Nào, ông chủ đã mời, thêm một ly nữa nhé.” Cordis đẩy ly về phía anh, đôi mắt cong cong, mỉm cười hỏi: “Cậu có thích rượu lam thuẫn không?”
Sắc mặt Frappel khó đoán, anh chỉ khẽ gật đầu: “Tạm được.”
Cordis đưa Frappel đến, vừa bước vào đã thấy quán trống vắng, nên vẫn luôn nói chuyện với lão Johan, cảm thấy hơi ngại.
Lão Johan cầm chai rượu chưng cất kia xoay qua xoay lại xem, rồi nhịn không được đứng dậy rời quầy bar, chui vào phòng trong. Cordis liếc thấy, lập tức kéo ghế lại gần Frappel hơn, giải thích sơ qua hành động hôm nay của mình.
Frappel từng điều tra, biết quá trình Cordis phát hiện ra đậu đất và biến chúng thành nguyên liệu ẩm thực, cũng biết là nhờ ông Johan chỉ cho địa chỉ của Obin. Nhưng khi nghe Cordis kể lại bằng chính giọng của mình, anh vẫn chăm chú lắng nghe.
Cậu nói về tâm trạng, những dao động, những bất ngờ và niềm vui trong suốt quá trình ấy, khiến Frappel có thể nhìn thấy đôi mắt Cordis sáng lên giữa ánh sáng lờ mờ trong quán.
Khi Cordis nhắc đến chuyện xảy ra hai tháng trước, cậu có cảm giác như mọi thứ đã trôi qua cả một đời.
Hôm nay cậu mới mang đồ đến tặng lão Johan, một phần vì nhiều lý do: ban đầu cậu bận rộn với tiệm ăn nhỏ, cửa hàng mới mở cũng chưa có gì tốt để cảm ơn, nên chỉ có thể gửi đồ mới ra bằng dịch vụ chuyển phát hoặc nhờ trùng khác mang hộ.
Thêm vào đó, sau lần bị trùng lạ gửi tin qua quang não và sự cố xe bay ở khu công cộng, cậu càng muốn đảm bảo an toàn cho bản thân, mà cách tốt nhất là giữ mình trong vùng an toàn.
Dù vậy, cậu vẫn chưa bao giờ quên.
Không quên rằng chính những trùng này — những trùng cậu gặp ở thế giới mới này — đã giúp đỡ cậu.
Nếu không có họ, cậu chẳng thể nào nhanh chóng thích nghi với thế giới này, chẳng thể một mình mở được tiệm ăn nhỏ, càng không thể dễ dàng mở cửa hàng, chứ đừng nói đến chuyện được quân đoàn nâng đỡ.
Không có quân đoàn làm chỗ dựa, có lẽ giờ món khoai nướng của cậu đã bị các gia tộc khác mua lại rồi bán với giá trên trời rồi.
Cordis không ngại chia sẻ mỹ thực Địa Cầu với người khác, nhưng cậu không muốn để những món ăn ấy bị chiếm đoạt hay biến thành công cụ làm giàu của kẻ khác.
Giờ đây, có nguồn vật tư dồi dào từ quân đoàn, rồi sắp tới xưởng chế biến thực phẩm đậu đất cũng có thể mang lại cho cậu một khoản thu nhập lớn — xét ở góc độ nào đó, cậu đã có được sự tự do thật sự trong thế giới này.
Hôm nay Frappel bảo cùng ra ngoài, nên Cordis liền nghĩ đến việc đến gặp lão Johan – trùng đã giúp cậu đặt nền móng cho sự nghiệp ban đầu – và mang chút quà nhỏ đáp lễ.
Đây cũng là lần đầu tiên Cordis nói ra những suy nghĩ trong lòng mình. Dù Frappel là lãnh đạo tối cao của quân đoàn, nhưng trong mắt cậu, anh chỉ là một bạn trùng đáng tin cậy. Có những điều cậu ngại nói với Ike và Reuel, nhưng lại thấy an tâm khi chia sẻ cùng anh.
“Ha, cho nên bây giờ được sống cuộc sống thuận lợi thế này, thật sự là hạnh phúc.” Cordis nâng ly: “Kính anh.”
Frappel cũng cầm ly lên.
Khoảng thời gian lạc lõng giữa thế giới xa lạ ấy, giờ đã là chuyện của quá khứ.
Hai ly rượu chạm nhẹ. Cordis cười sảng khoái, ngửa đầu uống cạn. Khi cậu cầm đến ly thứ hai, tốc độ vẫn nhanh như trước, đến mức suýt sặc, ho khan dữ dội.
Frappel đưa tay đỡ vai cậu, vỗ nhẹ lưng cho cậu bình tĩnh lại.
Cordis ho vài cái, dần hồi hơi, liếc quanh quán — vẫn chỉ có hai trùng ở góc xa đang uống rượu giải sầu, còn lại trống trơn. Có lẽ khách quen đều đang xếp hàng ngoài cửa tiệm của cậu.
Lão Johan đi vào bên trong nãy giờ vẫn chưa quay lại, có lẽ đang nếm thử rượu cậu tặng.
Cordis liếc nhìn Frappel, thấy dường như anh không hứng thú lắm với quán rượu, liền uống nốt phần còn lại trong ly rồi đề nghị rời đi.
Frappel sảng khoái đứng lên.