[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 54

Nông trường thật sự quá lớn, nhóm đậu đất đầu tiên dùng máy móc thu hoạch đã bận rộn nửa ngày, hiện giờ phần lớn công nhân của nông trường vẫn đang hối hả trên mặt đất, Cordis và mọi người đi ra ngoài, đã có thể thấy những chiếc máy đang lao động từ xa.

Kho hàng nằm gần nhà ăn, Cordis là lần đầu tiên đến đây, nên không biết ở đâu.

Cậu gửi tin cho Obin, chẳng bao lâu sau, á thư vừa mới rời đi đã quay lại dẫn đường cho cậu.

Giống như ở Bộ Hậu Cần của căn cứ, kho hàng của nông trường được xây ngầm dưới đất. Khi bọn họ đến nơi, chỉ thấy một dãy phòng màu trắng bình thường trước mắt, phần chính của công trình nằm hoàn toàn dưới lòng đất.

Cordis và mọi người vừa đến gần thì thấy có vài trùng đã đến trước họ một bước. Bốn quân thư mỗitrùng dắt theo một con dê lông dài đi ra từ trong kho, đi sau cùng là quản lý nông trường, trong tay anh ta còn xách thêm bốn con nữa.

Dù không phải lần đầu chứng kiến sức mạnh của Trùng tộc, nhưng Cordis vẫn không khỏi kinh ngạc. Mấy con dê lông dài kia to chẳng khác nào trâu ở thế giới trước của cậu.

Hai bên chào hỏi nhau, Obin dẫn mọi người vào kho hàng lấy đậu đất.

Đậu đất được máy móc đào lên từ trong đất, cây và hạt sẽ được tách ra làm hai phần riêng biệt, chờ thu xong một ruộng thì các quân thư đứng chờ ở hai đầu bờ sẽ giúp máy gói đậu đất vào túi, tiện cho việc lưu trữ và vận chuyển sau này.

Chỉ trong một buổi chiều, kho hàng đã chất đầy những bao đậu.

Mỗi trùng khiêng ra hai bao đậu đất.

Obin kiểm tra hệ thống xuất kho một lượt, quét mã ghi lại số lượng mà bọn họ lấy đi.

Cordis nhìn thấy thì âm thầm gật đầu. Nông trường này mới thành lập, nhưng nhìn qua thì quy trình đã hoàn thiện rất đầy đủ.

Nhìn Ike và Obin mỗitrùng ôm một túi đậu đất, mặt mày hân hoan vì được mùa, Cordis ngượng ngùng không muốn tay không nên cũng bỏ một túi vào vòng không gian, hai tay trống trơn đi theo về lại nhà ăn.

Trong bếp đã bận rộn hết sức. Nhờ có kinh nghiệm giết mổ từ trước, lần này mọi người càng làm càng thuần thục: mổ bụng, lột da, chặt xương, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi.

Hiện giờ toàn bộ tinh cầu chỉ có Cordis là đầu bếp. Ở căn cứ, mọi người đã quen với việc cậu nói gì thì làm theo, nên xử lý nguyên liệu nấu ăn đều phối hợp ăn ý, rất nhanh đã băm thịt dê thành những miếng vừa vặn như yêu cầu.

Số canh này được nấu để chia cho các công nhân đang làm việc ở nông trường. Cordis không thể một mình lo hết, cậu đảm nhận vai trò chỉ huy.

Thịt sau khi sơ chế cần được trụng qua nước sôi, rửa sạch, rồi cho vào thùng kim loại đổ đầy nước và bắt đầu nấu. Rất nhanh, mười chiếc thùng lớn đã được đặt trên bếp năng lượng, đồng loạt sôi lên.

Cordis lại bảo mọi người bóc vỏ đậu đất. Ở đây không có dụng cụ của nhà ăn, nên chỉ có thể làm bằng tay.

Một phần đậu dùng để nấu chung với canh, phần còn lại chia cho công nhân trong nông trường, mỗi trùng một bát – lượng này cũng không hề nhỏ.

Toàn bộ nông trường có hơn năm nghìn công nhân là quân thư đã giải ngũ. Muốn mỗi trùng đều có một bát canh, khối lượng công việc không hề ít.

Cordis thả Tiểu Tám ra hỗ trợ, người máy tám tay này rất lợi hại. Cậu khích lệ nó cùng các trùng khác làm việc, rồi tính toán lại số đậu đất đã mang về, thấy vẫn chưa đủ.

Nghe vậy, quản lý nông trường lập tức hỏi cậu cần bao nhiêu, sau đó sảng khoái bảo bốn quân thư đang khiêng thịt đi kho hàng mang thêm về đúng số lượng Cordis nói.

Công việc tiếp theo là bóc vỏ đậu đất. Chờ thịt ngấm gia vị gần đủ là có thể bắt đầu nướng.

Thịt thú được cắt lát theo yêu cầu, sau đó được trộn và ướp.

Thịt được cho thêm dầu, muối, bột gia vị nướng BBQ, cùng những lát hành tím chất lượng tốt cắt bằng ngón tay cái. Lúc trước, mấy trùng của nông trường nhìn thấy họ cầm những vật dài khuấy trộn, hóa ra chính là đang ướp thịt.

Bây giờ không có bao tay, mà mọi người cùng ăn với nhau, Cordis không biết Trùng tộc có để ý việc dùng tay trộn đồ ăn không, nên dứt khoát bảo tất cả cùng làm, mỗi trùng phụ một phần, rồi cẩn thận dùng đũa trộn đều.

Khi trộn thịt, mùi hương dầu mè hòa cùng gia vị BBQ tỏa ra thơm ngát, khiến mấy quân thư làm việc xung quanh đều ngửi thấy mà thèm thuồng.

Cordis thấy vậy liền nhanh chóng ngăn lại, không để ai lén nếm thử hương vị thịt tươi.

Nhìn cả Frappel cũng đang cùng mọi người bóc vỏ đậu đất, Cordis thấy thật xúc động trong lòng . Đội đầu bếp tạm thời này, vì một miếng ăn ngon mà ai cũng hăng hái nỗ lực!

Cậu giơ tay tính toán, vừa nãy cùng Ike ra ngoài một chuyến, rồi quay về làm việc tới giờ, thịt chắc cũng đã ngấm vừa phải.

Cordis nhìn đồng hồ, hơi giật mình – hóa ra từ lúc cậu đến nhà ăn xử lý thịt thú đến giờ, mọi người cùng nhau bóc đậu đất mới chỉ hơn hai tiếng đồng hồ.

Họ làm việc thật sự rất nhanh.

Cordis cảm thấy thịt đã ướp vừa miệng, liền quyết định bật lò nướng trước để sấy sơ qua. Lần đầu sử dụng lò, tốt nhất phải để nó sôi và chống dính trước khi nướng.

Không biết kim loại trong thời đại tinh tế có bị dính hay không, nhưng Cordis vẫn quyết định làm cho có nghi thức một chút.

Cậu tạm thời chế ra một chiếc bàn nướng đơn giản, cao ngang với bàn ăn thường ngày. Trên cùng là một tấm kim loại phẳng dùng để nướng thịt, bề mặt bằng phẳng, mép hơi cao lên, nhìn tổng thể giống như một chiếc bàn tròn lớn.

Cordis làm nóng tấm kim loại trước, sau đó lấy một miếng mỡ to cỡ nắm tay mà cậu cố ý để dành, ấn lên mặt kim loại, tỉ mỉ chà xát khắp bề mặt.

Mỡ gặp kim loại nóng liền phát ra tiếng “xì xèo” giòn tan, dầu lan ra mang theo một mùi thơm lạ lùng.

Những trùng vẫn tò mò quan sát động tác của cậu, khi mùi hương ấy tỏa ra đều mở to mắt ngạc nhiên. Không biết vì sao miếng mỡ trắng, nhìn có chút ghê như vậy, lại có thể tỏa ra hương thơm hấp dẫn đến thế.

Cordis mặc kệ phản ứng của họ, rót ít nước lên tấm kim loại, nghiêm túc rửa sạch, rồi lại dùng nửa miếng mỡ còn lại chà một lượt nữa, đến khi cả tấm sáng bóng, phản chiếu ánh sáng mới dừng lại.

Khi nồi đã nóng, Cordis quyết định thử một chút.

Cậu dùng đũa gắp ít thịt đã trộn đem đặt lên tấm kim loại đang nóng. Lát thịt mỏng nhanh chóng đổi màu, cuộn lại. Cậu nhẹ nhàng lật mặt, chẳng mấy chốc thịt đã chín.

Cordis vẫy tay gọi Frappel – trùng có địa vị cao nhất ở đây, rồi gắp miếng thịt chín kề đến bên miệng anh: “Nếm thử xem hương vị thế nào.”

Frappel bất giác cụp mắt nhìn miếng thịt trên đũa. Hương thơm ngào ngạt k*ch th*ch khứu giác khiến anh có chút sững sờ, tình huống này anh chưa từng gặp qua.

Cordis thì chỉ chú tâm vào miếng thịt nướng: “Nhanh đi, thịt còn lại sắp cháy rồi.”

Bị giục, Frappel theo bản năng há miệng, Cordis liền trực tiếp đưa miếng thịt vào miệng anh, rồi nhét luôn đũa vào tay anh.

“Anh cũng thử đi, rất đơn giản thôi, chỉ cần đặt thịt lên vỉ sắt, nướng chín rồi ăn là được.”

Nói xong, Cordis lại cầm một đôi đũa sạch khác, gắp miếng thịt còn sót cùng vài lát hành trên tấm kim loại, thổi nhẹ rồi không kìm được đưa ngay vào miệng, nheo mắt nhai, gương mặt tràn ngập thỏa mãn.

Dù thịt này không ngon bằng thịt bò, thịt dê mà cậu từng ăn ở thế giới trước, nhưng nhờ có gia vị nướng BBQ do chính cậu phối, hương vị trở nên vừa miệng, lại mới lạ. Với một người đã lâu không được ăn thịt nướng, Cordis cảm thấy đây thật sự là món ngon hiếm có.

Cậu không chọn kỹ khi gắp, nên miếng vừa rồi ngoài thịt còn có cả hành tím. Do nướng hơi lâu, phần thịt hơi già, nhai có chút khô, nhưng vẫn thơm và ngon. Những lát hành tím cắt nhỏ khi nướng chín lại mất đi mùi hăng, thay vào đó là vị ngọt nhẹ, khiến món ăn thêm hài hòa.

Lúc này, chỉ có hai trùng được ăn thịt nướng.

Những trùng khác nhìn họ đưa thịt vào miệng, trên mặt đều lộ rõ vẻ thèm thuồng. Ai cũng muốn được như đại tướng của mình, nhưng Frappel là chỉ huy của họ, theo thói quen phục tùng, các quân thư không dám tự ý. Hơn nữa Cordis là đầu bếp, không nói gì, nên bọn họ cũng chẳng dám động.

Thật ra, ngay sau khi đưa miếng thịt nướng cho Frappel, Cordis đã hơi hối hận. Nếu chỉ có hai trùng họ thì còn đỡ, vì bạn bè thân quen không cần câu nệ. Nhưng bây giờ cấp dưới của anh đều ở đây, hành động vừa rồi của cậu bỗng trở nên có phần quá tự nhiên.

May mắn là đồ ăn ngon đã che lấp mọi suy nghĩ linh tinh trong đầu cậu.

Cordis đặt đũa xuống, hài lòng nói: “Thịt không tệ, nếu ướp thêm chút nữa sẽ ngon hơn, nhưng giờ ăn cũng vừa rồi. Chúng ta chờ quản lý nông trường mang đậu đất về, liền có thể bắt đầu tiệc nướng.”

Khi mọi người đang chờ đợi, quản lý nông trường cùng mấy quân thư phụ tá cũng khiêng thêm đậu đất trở về. Số đậu đó chưa cần dùng ngay cho nồi canh, Cordis phất tay một cái, quyết định bắt đầu bữa tiệc thịt nướng trước.

Cậu đếm sơ qua số trùng có mặt: mình, Frappel, Ike, Trung úy Marlec và phó quan của anh ta, cùng Obin là sáu trùng; thêm bốn nghiên cứu viên, quản lý nông trường và bốn cấp dưới của anh ta – tổng cộng mười lăm.

May mà trước đó Cordis đã mang theo một số đồ từ nhà bếp riêng, trong đó có cả bát đũa, nếu không giờ còn phải chạy đi tìm thêm mới đủ dùng.

Cậu phát cho mỗi trùng một cái bát và một đôi đũa, rồi đặt thịt lên bàn nướng để mọi người tự gắp, sau đó làm mẫu cách nướng chính xác cho họ xem.

Thịt cắt rất mỏng, nên chín nhanh, lò nướng mở ở nhiệt cao, chỉ cần lật một lần là có thể ăn được.

Cordis gọi tất cả đến quanh bàn nướng, ai nấy vừa làm vừa ăn, không ai nói gì nhưng đều hành động rất nhanh, ai cũng chiếm lấy một chỗ, Ike và Frappel đứng hai bên cậu.

Thịt đã trộn sẵn nên khi đặt lên nướng, mỡ trong thịt tự tiết ra, không cần thêm dầu.

Cordis vừa đặt thịt lên vỉ, mấy trùng khác liền lập tức bắt chước.

Ban đầu họ chỉ nghĩ chắc thịt nướng sẽ ngon, nhưng khi thực sự đưa vào miệng, dù cố tự nhủ phải nhai từ tốn, miệng họ lại không nghe lời, cứ cắn liên hồi, vừa nuốt xong lại gắp thêm miếng mới. Có người thậm chí còn tranh nhau miếng bên cạnh.

Trong đầu tất cả chỉ còn lại một ý nghĩ: ăn ngon quá, ngon đến mức không thể dừng lại.

Vừa ăn, bọn họ vừa hối hận. Trước đây, những đội đi tuần biên giới từng xem việc xử lý thú hoang là phiền phức vô ích, ai cũng ngại luân phiên đi săn. Nhưng giờ họ lại nghĩ – nếu sớm biết thịt dã thú có thể ngon đến thế, có lẽ họ đã tình nguyện đi từ lâu.

Tuyón thịt nướng đơn giản, nhưng với bản năng nhanh nhạy của Trùng tộc, họ nhanh chóng nắm được tinh túy. Ban đầu còn nướng cháy, nhưng chỉ vài lần là đã tìm được độ chín hoàn hảo, vừa đổi màu là lập tức gắp lên, không cần cho vào bát, bỏ thẳng vào miệng ăn ngay.

Mỗi trùng đều có tốc độ tay nhanh nhẹn, nếu không sẽ chẳng gắp được thịt chín. Dù ai cũng tự cho thịt lên vỉ, nhưng miếng nào chín rồi rốt cuộc vào miệng ai thì còn tùy xem tay ai nhanh hơn.

Trong số đó có một quân thư đã giải ngũ đang làm việc ở nông trường, tay anh ta có gắn cánh tay máy, tốc độ chẳng hề thua ai, thậm chí còn có thể bật khiên phòng thủ, khiến cảnh tượng quanh bàn nướng chẳng khác gì chiến trường đao quang kiếm ảnh.

May mà ai cũng biết chừng mực, không ai dám tranh phần của đầu bếp, nên Cordis không phải giành giật như họ. Cậu còn thỉnh thoảng thuận tay gắp thịt chín chia cho Frappel và Obin.

Cordis có lẽ là trùng duy nhất còn đủ tỉnh táo để quan sát hiện trường. Lần trước khi ăn lẩu ở nhà ăn, cảnh bạn bè vung đũa như bay cậu đã thấy một lần, lần này tái diễn ở thịt nướng, cậu vẫn cảm thấy có chút không nỡ nhìn thẳng.

Đặc biệt là kiểu ăn có phần th* t*c này, cậu thật không ngờ lại xuất hiện trên người vị lãnh đạo tối cao của một quân đoàn. Bất quá, dường như Tướng quân Frappel cũng không để ý đến các Trùng tộc khác đang có mặt ở đây.

Những trùng khác khi ăn cũng chẳng hề có khái niệm trên dưới, trong mắt mọi người chỉ còn mỗi chuyện ăn.

Xem ra tuy Frappel là linh hồn lãnh đạo của quân đoàn, nhưng ngoài những việc chính thức ra, trong quân đoàn cũng không câu nệ quá nhiều quy củ rườm rà.

Cordis quan sát xong rút ra một kết luận: trước mỹ thực, chúng sinh bình đẳng!

Đợi ăn đến quá nửa, tốc độ của mọi người mới bắt đầu chậm lại, Cordis mới hỏi họ thấy hương vị thế nào.

Frappel vẫn giữ hình tượng trùng ít lời, gật đầu nói không tệ.

Ike thì tích cực nhét thịt nướng vào miệng, vừa nhai vừa khen, dùng vốn từ khô khan của mình cố gắng tán dương món thịt nướng.

Lần đầu tiên anh ta được ăn nhiều thịt là lần ăn lẩu trước, nên nói tới nói lui lại đem thịt nướng ra so với lẩu. Thịt của mấy con thú hoang dã này thế mà không hề thua kém hương vị của những loại thịt chăn nuôi đắt đỏ, tinh tuyển.

Còn xét độ ngon giữa thịt nướng và lẩu, trong lòng anh ta khó phân cao thấp, đều vô cùng mỹ vị. So đi tính lại đến khi còn muốn ăn thêm, anh ta càng nói càng rối rắm, đến mức động tác tranh thịt với Trung úy Marlec cũng chậm lại.

Lẩu và thịt nướng đều quá ngon. Dù hiện tại đang ăn thịt nướng, chỉ cần nhớ đến lẩu, anh ta lại muốn được ăn thêm một lần nữa…

“Cordis, đám thịt này có làm lẩu được không? Lần trước cậu nói có thể thử…” Ike trông chờ nhìn Cordis.

Câu nói của Ike khiến những trùng khác có thêm một nhận thức mới về mỹ thực. Dù lời anh ta có hơi lộn xộn, nhưng ý chính là muốn ăn. Món lẩu được anh ta khen ngon ngang thịt nướng lập tức khơi dậy h*m m**n mạnh mẽ của mọi người.

Cordis bị ánh mắt của họ nhìn chằm chằm đến tê cả da đầu, phát hiện ngay cả Frappel cũng đang dùng đôi mắt xám xanh ấy nhìn cậu, như thể muốn cậu nói ra điều gì.

Cậu bất đắc dĩ thở dài: “Được thôi, nhưng hôm nay thì đừng mơ tới lẩu, chúng ta thử cách làm nóng chín thịt trước.”

Trong bếp đang có nồi canh sôi. Cordis bảo mọi người gắp ít thịt vào bát, sau đó múc canh nóng rót vào.

Thịt cắt hơi mỏng rất nhanh được làm chín, đổi màu. Vì đã ướp đủ gia vị, không cần cho thêm gì nữa.

Mọi người nhìn phần thịt trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ tò mò.

Cordis bưng bát của mình, húp một ngụm canh. Thịt tẩm gia vị nướng BBQ dùng để nướng là ngon nhất, nhưng làm nóng chín như vậy cũng mang một phong vị khác.

Họ làm theo Cordis, uống một ngụm canh. Hương vị đậm đà khiến họ thở dài thỏa mãn.

Rồi ăn miếng thịt, thịt vừa mềm vừa thơm.

Nhóm nghiên cứu viên nãy giờ vẫn mải nghiên cứu dụng cụ thì đấm ngực dậm chân. Nếu họ sớm một chút tạo ra dụng cụ kia, chẳng phải họ đã được ăn món thịt nướng này từ sớm rồi sao?

Còn cách ăn thịt nóng chín này cũng ngon quá!

So với thịt hộp thì ngon hơn vô số lần! Đám thịt hộp kia đúng là lãng phí thịt.

Nếu họ có thể tiếp tục hoàn thiện dụng cụ này thêm một bước, sau này những tinh thú gây rắc rối trong vũ trụ sẽ trở thành nguyên liệu nấu ăn của họ!

Vốn họ đã bận trong viện nghiên cứu quá lâu, đến khi ra được thành phẩm thì ai cũng mệt rã rời, buổi chiều rời viện chỉ muốn về xin nghỉ ngơi cho thỏa.

Nhưng lúc này, các nghiên cứu viên chỉ muốn về tiếp tục tăng ca.

Nhất định phải làm ra phiên bản dụng cụ cao cấp hơn, vì tương lai của mỹ vị!

Bao năm đấu trí đấu dũng với vô số tinh thú đến vậy, rốt cuộc chúng mang hương vị mỹ vị gì? Họ muốn nếm thử!

Những trùng đã từng ăn món lót dạ như khoai nướng, khoai tây chiên, hoặc từng ăn thịt kho, ăn lẩu, thì đều bị các cách chế biến mới như thịt nướng này đổi mới nhận thức về vị ngon; huống chi là quản lý nông trường và mấy công nhân của anh ta.

Không ai ngờ thịt của đám thú hoang dã ngoài kia lại có thể ngon đến thế.

Đặc biệt là quản lý nông trường, trước đây anh ta từng dẫn đội đi quét sạch động vật biến dị ngoài biên giới. Sau khi săn giết xong, để tránh việc lượng lớn thi thể gây mất vệ sinh, hoặc lôi kéo thêm thú hoang tụ tập, nhiều đội lười chôn lấp đều trực tiếp bắn một phát pháo năng lượng, dùng nhiệt độ cực cao xử lý chúng.

Khi thiêu, quả thực có tỏa ra mùi tương tự mùi thịt nướng mà anh ta đang ăn, nhưng đến cuối cùng mùi thường trở nên rất quái dị. Mỗi lần đều có quân thư mới nhập đội không nhịn được mà nếm thử, nhưng ai đã từng ăn đều biết nó khó ăn đến mức nào.

Cũng như bọn thương gia gian xảo cố ý lừa gạt, chỉ khiến người ta ngửi thấy mùi thơm, còn cái gọi là “mỹ thực” thì ngoài việc làm bọn họ tốn bớt tinh tệ, phần còn lại là khó ăn, thậm chí còn phải vào bệnh viện.

Thế nhưng hôm nay anh ta lại tận mắt thấy quá trình xử lý thịt thú hoang: lột da, moi nội tạng, rồi thêm vào vài thứ không rõ tên. Sao chỉ bằng vậy mà có thể trở nên ngon đến thế?

Chẳng lẽ đây là năng lực của đầu bếp?

Dù có đến ba con thú hoang dã cỡ lớn, nhưng chỗ thịt đã ướp vẫn bị họ vừa nướng vừa húp canh nóng chín mà nhanh chóng quét sạch.

Bữa thịt nướng này đã thay mới ấn tượng của mọi người về thịt thú hoang dã.

Cordis nhìn từng trùng âm thầm xoa bụng, thầm bật cười, cũng không nhịn được xoa bụng mình, rốt cuộc cậu cũng có một bữa ăn no nê.