Kết quả kiểm tra ở viện quân y làm Cordis yên tâm hoàn toàn, đêm đó cậu ngủ một giấc ngon lành, sau đó cũng không cần lo lắng chuyện phải đến nơi đặc biệt nữa.
Cordis chưa từng cảm thấy việc nấu ăn cần phải đề phòng nghiêm ngặt như vậy. Ngày hôm sau đến căn cứ, nhìn thấy quân đoàn chọn ra hơn bốn mươi quân thư để giúp mình, cậu không nói hai lời, lập tức dẫn bọn họ đến kho hàng dọn đậu đất.
Hơn bốn mươi quân thư này khác hẳn nhau từ dáng người đến diện mạo, trước đây đều ở các vị trí khác nhau trong quân đoàn, nhưng đều từng là những trùng ở tiền tuyến. Cordis vừa đến đã nhận được danh sách, biết bọn họ đều từ tiền tuyến lui về, nếu lần này không thích ứng được thì sẽ sắp xếp giải ngũ.
Cậu không nói nhiều, trực tiếp cầm tay dạy bọn họ cách bóc vỏ, cắt lát, rồi dẫn đi làm quen quy trình nướng khoai nướng.
“Hôm nay nhiệm vụ là làm quen quy trình nướng khoai nướng. Khi không có máy móc, các anh cũng phải tự mình hoàn thành.” Cordis nói yêu cầu của cậu.
Thân hình đám quân thư cao lớn, dáng vẻ cứng rắn học rất nghiêm túc, ánh mắt sáng rực khi nghe Cordis nói, đối diện với đống đậu đất trước mặt cũng nghiêm túc như khi họ đối đầu với tinh thú. Động tác của họ dứt khoát, nhìn qua rất đáng tin.
Cordis vừa nói xong yêu cầu, bọn họ đã bắt đầu thao tác một mình.
Địa điểm huấn luyện là phòng bếp riêng được sắp xếp cho Cordis, nơi này chứa đầy dầu, muối và các thứ cậu từng yêu cầu, nguyên liệu để làm khoai nướng gần như dùng mãi không hết.
Cordis nhìn từng quân thư nghiêm túc xử lý đậu đất, rồi xoay người đi đến chỗ Ike.
“Tới đây, đây là đồ tôi nhờ viện nghiên cứu trùng thực nghiệm qua, xác định không độc, mang đến toàn bộ cho cậu.” Ike chỉ vào một góc phòng bếp, rồi kéo bạn mình đến bên kho hàng: “Cậu có thể nghiên cứu thử xem. Bất quá thứ cậu cần thì vẫn chưa làm ra, còn phải chờ một chút, nhưng hiện giờ viện nghiên cứu có một ý tưởng rất thú vị…”
Kho hàng cao ba bốn mét, trên kệ chất đầy hàng hóa, nhiều chỗ bị nhồi chật cứng. Nếu để Cordis kiểm từng món, cho dù không độc cũng quá tốn sức.
“Cái ý tưởng mà bên đó nói là gì?” Đứng trước kho hàng nhỏ, Cordis hơi choáng ngợp, nhưng cũng thầm nhẩm lại thân phận “Thần Nông” của mình trong mắt những trùng khác, chỉ có thể yên lặng tiếp nhận ý tốt của Ike, hy vọng mình có thể tìm được thứ tốt trong đống này.
“Hắc hắc, chính là tách một vài thành phần trong dịch dinh dưỡng, rồi khi nướng khoai nướng thì cho vào, như vậy ăn khoai nướng xong cũng không cần uống thêm dịch dinh dưỡng khó nuốt nữa.” Ike chớp chớp mắt: “Thế nào? Ý tưởng không tệ chứ?”
Sau lần nói chuyện trước với Cordis, Ike đã mang khoai nướng đi hối lộ bạn ở viện nghiên cứu, nhờ anh ta tăng ca phân tích đống vật liệu thu hồi từ các tiệm hóa học vi phạm quy định, chọn ra thứ có thể an toàn dùng được.
Trước đây các cửa hàng hóa học trái phép ở tinh hệ biên giới nhiều vô kể, đồ thu hồi lung tung hỗn loạn, thứ hữu dụng đã được chọn ra, còn thuốc thử và dược tề tăng hương thì đều phải tiêu hủy sạch. Đống còn lại rất hỗn tạp, có cả trái cây lạ và nguyên liệu động vật kỳ quái.
Quân thư bạn của Ike có thể kiên trì làm xong phân tích độc tính, hoàn toàn là vì từng ăn qua khoai nướng, còn hy vọng có thể tới Ike xin ăn thêm, nhưng vì để xử lý đống vật chất như núi kia, anh ta chỉ đành ráng nhờ thêm đồng sự cùng làm, kéo dài đến bây giờ mới tạm phân tích xong.
Cordis cảm thấy ý tưởng của bạn của Ike ở viện nghiên cứu cũng rất thú vị. Dịch dinh dưỡng có thể làm Trùng tộc no bụng, ngoài việc cung cấp lượng lớn năng lượng và dưỡng chất, còn có thành phần giúp tạo cảm giác no. Nhưng nếu thêm vào món ăn, lại sinh ra vấn đề khác.
Nấu ăn không giống như dịch dinh dưỡng, mỗi phần đều có liều lượng cố định. Mỗi món ăn rất khó kiểm soát tỉ lệ chuẩn, trừ khi quá trình nấu được tiêu chuẩn hóa như dây chuyền sản xuất.
Hơn nữa…
Cordis bật hỏi theo bản năng: “Nếu ăn một phần khoai nướng đã no, vậy cậu còn muốn ăn phần thứ hai không?”
“Ờ… vẫn muốn ăn.” Ike gãi đầu xấu hổ, rồi chuyển đề tài, ra vẻ tự nhiên giới thiệu đồ trong kho hàng cho Cordis.
“Đám thương nhân vô lương tâm kia lợi dụng mỹ thực để dụ dỗ, lấy giá rẻ mua những nguyên liệu không có giá trị dinh dưỡng về, rồi thêm vào đó đủ loại hóa chất để khiến nó thơm ngon hấp dẫn, mang ra lừa trùng khác… Nhưng đống không độc này thì không tội, nói không chừng dưới con mắt tinh tường của cậu, chúng còn có tác dụng khác.” Ike mở một cái túi, lắc ra thứ bên trong.
Cordis ghé lại nhìn, thứ bên trong khô quắt, trông như một loại thân cây.
Ike hít hít mũi: “Bỏ trong kho mấy năm rồi, chắc là đều khô cả.”
Cordis nhéo thử, cũng nghe được một chút tiếng giòn, nhẹ nhàng bóc lớp vỏ ngoài, lớp vỏ có chút giống hành tây, bóc một lớp lại có thêm lớp nữa.
Ike dứt khoát rút dao laser ra: “Hay cắt ra xem thử luôn?”
“Được.” Cordis cũng thấy phiền, liền đồng ý.
Cậu đặt thân hành xuống đất, Ike vung dao ánh sáng lên, chẻ đôi, lưỡi dao nóng đến mức hơi đốt cháy bề mặt, tỏa ra một mùi hương kỳ dị.
“Vận khí không tệ.” Cordis mắt sáng lên, ngửi mùi đã cảm thấy thứ này có thể dùng làm nguyên liệu nấu ăn. Nó chẳng những có nhiều lớp như hành tây, mà mùi khi nấu còn có chút hương hành phi.
Ike nhanh nhạy hỏi ngay: “Có ăn được không?”
“Phải xem kỹ đã.” Cordis nghiêm túc quan sát nửa thân hành vừa bị cắt, bên trong bao lấy thứ giống hạt quả, cũng bị chẻ làm đôi.
Bên trong từng lớp, không phải thân hành mà là một loại hạt, phần rễ không giống thực vật thông thường, trông lại giống trái cây hơn.
Cậu mở quang não quét đối chiếu, tìm thấy trên Tinh Võng một loại có mã M74893, là trái cây được phát hiện ở tinh hệ thứ 8, sinh trưởng trên vùng đất cực nóng của một tinh cầu du lịch. Vỏ trái cây sau khi bị nướng bởi nhiệt độ cao sẽ tỏa ra mùi thơm kỳ dị hấp dẫn chim bay đến ăn, giúp lan truyền hạt giống.
Tuy nhiên, trái cây này từng được Trùng tộc tò mò nếm thử, hương vị hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài, có mùi cay k*ch th*ch, được xác định là không thể ăn được.
Nó có mã số chỉ vì từng được Trùng tộc ăn thử nên thu thập dữ liệu, chứ với diện tích lãnh thổ rộng lớn của đế quốc Trùng tộc, một loại trái kỳ dị mùi vị tệ như vậy, lại mọc ở tinh cầu du lịch mới khai phá, chẳng ai tò mò.
“Trên đời đúng là chuyện gì cũng có.” Cordis nhìn hình ảnh trên Tinh Võng — loại quả màu tím đậm mọc giữa tán lá xanh thẫm, hương chín có mùi hành, hương sống thì cay nồng giống hành, hơn nữa lại không độc. Dù là trái cây, nhưng có vẻ dùng để thay hành cũng được.
“Ike, cậu có thể mua một ít loại trái này về giúp tôi không? Tôi có một ý tưởng.” Cordis chờ mong hỏi.
Ike từng được đào tạo chuyên nghiệp sau khi rời quân đội, biết rõ hiện giờ nguyên liệu tự nhiên trong tinh hệ quý giá đến mức nào. Nghĩ đến việc Cordis phát hiện ra đậu đất mang lại lợi ích thực tế lớn đến đâu cho quân đoàn, nếu không nhờ cậu phát hiện ra nguyên liệu này, cả đời này e rằng họ chỉ có thể ăn dịch dinh dưỡng và đồ hộp mà thôi.
Không ngờ bây giờ Cordis lại mơ hồ phát hiện ra một loại nguyên liệu nấu ăn mới, cậu phải cố gắng thử làm xem sao. Đây chính là công việc chính của cậu hiện giờ, hơn nữa nếu xác định được đây là nguyên liệu có thể dùng để ăn, thì dù là đối với cậu – trùng sắp được ăn món ngon mới, hay đối với quân đoàn – đều là tin cực tốt.
“Không thành vấn đề, loại trái cây này ở tinh vực thứ 8, có thể gửi nhờ tàu vận chuyển vật tư quay về điểm xuất phát, tôi sẽ cho trùng mang về.” Ike lập tức cam đoan.
Tâm tình Cordis rất tốt, kho hàng trong mắt cậu giống một đống rối rắm, giờ đã biến thành một kho báu.
Sau này hễ rảnh là cậu muốn đến đây xem, nếu có thể tìm ra thêm những thứ có thể dùng được, chẳng phải lại có thêm một loạt nguyên liệu nấu ăn mới sao?
Trong tình hình hiện nay, khi các nguyên liệu tự nhiên có thể ăn được ở Đế quốc đều có giá cao ngất ngưởng, nếu cậu phát hiện thêm nguyên liệu mới, không chỉ làm phong phú bàn ăn của mình mà quân đoàn còn có thể dùng nó kiếm tiền bổ sung quân phí, bản thân cậu cũng có thể nhận phần tinh tệ hậu hĩnh – đúng là một công đôi việc!
“Đáng tiếc là mấy thứ này đều được đóng gói kín, lớp bao đó còn giúp bảo vệ chúng nữa. Nếu không thì cho người máy mở hết ra phân loại cũng tốt.” Ike hơi tiếc nuối, vì nếu phân loại xong thì Cordis có thể dễ xem hơn, khỏi phải mở từng túi.
Trên bao bì đều có ký hiệu hóa học, giống như đánh số của cửa hàng. Giờ M74893 đã được Cordis tìm ra, họ có thể cho người máy quét tìm những gói có ký hiệu tương tự, rồi mở từng cái ra xem còn gì có thể sử dụng được.
Dưới sự hỗ trợ của mấy người máy, họ tổng cộng tìm được hơn hai nghìn cân trái M74893 trong kho hàng, nhưng phần lớn đều đã khô cứng. Tuy nhiên, họ lại phát hiện bên trong một túi có hạt giống đã nảy mầm.
Trong điều kiện không có nước và ánh sáng, cây con đã hấp thu chất dinh dưỡng của chính trái cây, mọc rễ bò sang các trái bên cạnh, khi mở túi ra thì thấy những mầm nhỏ màu lam đen ngoằn ngoèo, mọc kín cả túi.
“Thật kiên cường, chắc đem trồng trong nhà kính của tôi được đấy.” Cordis nhìn những nhánh cây uốn cong màu lam đen, thấy rất đặc biệt.
Ike tất nhiên không phản đối, nghe Cordis muốn trồng thì chợt nhớ ra:
“Nông trường bên kia gửi đến một kiện hàng, nói là cho cậu, lúc nãy tôi quên mang theo, lát nữa tôi đi lấy đưa cậu.”
Mắt Cordis sáng lên: “Chắc là mầm rau tôi xin Obin!”
Nếu có thể trồng được mấy loại mầm rau đó, sau này cậu chỉ cần vào nhà kính hái một ít là có thể nấu luôn, sống kiểu điền viên mơ ước.
Ike nghi hoặc hỏi: “Chính là loại rau trộn cậu từng làm à? Dễ trồng không?”
“Không biết, thử xem đã.” Cordis mỉm cười đáp.
Cuối cùng, họ chỉ tìm được hơn mười cân trái M74893 vẫn còn hơi ẩm trong kho, Cordis quyết định mang đi thử xem có chiết được hương hành hay không.
Phòng thí nghiệm kiểm tra xác định nó không độc, có thể dùng để điều chế hương hành, vậy là trái M74893 có thể xem như một loại hương liệu mới.
Tâm tình vui vẻ, Cordis quay lại phòng bếp. Trong không khí khói bếp lượn lờ, mùi khét lan tỏa, cậu ngẩn người nhìn đám quân thư lúng túng bê khay nướng ra, nhúng ngay vào bồn nước.
Rõ ràng lúc nãy thao tác theo một lần, ai nấy đều làm ổn, từng bước đều đúng đến từng phút. Sao giờ lại ra nông nỗi này?
Chẳng lẽ Trùng tộc trời sinh không hợp nấu ăn, không chỉ do bị tầng lớp trên độc quyền mỹ thực mà cả DNA của họ cũng mang lời nguyền “phòng bếp”?
May mà phản ứng của nhóm quân thư nhanh, họ lập tức xử lý đám đậu đất cháy khét, mùi lạ trong không khí cũng bị hệ thống lọc khí siêu mạnh trong bếp hút sạch.
Sau đó Cordis mới biết nguyên nhân qua lời họ kể.
Khi cậu để bọn họ tự làm riêng, mỗi người đều có cách nghĩ riêng. Trình tự rửa, trộn, nấu tuy có khác biệt, nhưng không ảnh hưởng lớn — chỉ đến bước cuối cùng, cho đậu đất vào lò nướng thì mọi thứ biến thành than đen.
Nguyên nhân là do bọn họ dùng loại lò nướng cải tạo lại từ máy móc quân dụng đã ngừng phục vụ, năng lượng siêu mạnh, nhiệt độ trong lò tối đa có thể đạt hơn 2000 độ.
Trước đó khi ghi chép quy trình, đám quân thư không ghi rõ nhiệt độ lẻ của lò nướng, chỉ tùy tiện bật lên rồi cho vào — kết quả là vừa bỏ đậu đất vào đã cháy khét. Những quân thư cùng nhóm nướng chung mẻ đó cũng chịu chung số phận.
Bọn họ nghiên cứu lại một hồi, cảm thấy các bước không sai, liền thử thêm lần nữa, kết quả là làm hỏng luôn cả phần của nhóm bên cạnh, khiến cả khu phòng bếp khét lẹt một mùi than.
Khi Cordis quay trở lại, bọn họ mới vừa hoàn thành được một mẻ xem như thành công đầu tiên.
“Aiz…” Cordis có chút đau đầu: “Xem ra phải thêm một chế độ nướng khoai nướng riêng vào máy móc, chỉ cần bỏ vào là tự động điều chỉnh nhiệt độ thích hợp.”
Nghe cậu nói xong, cả nhóm quân thư đứng nghiêm thẳng tắp đều uể oải cúi đầu.
Trước khi đến đây, họ chỉ nghe nói sẽ được Cordis sắp xếp, không ngờ Thượng úy Cordis lại đích thân dạy bọn họ làm việc. Ai nấy đều nhận ra sự khác biệt ấy, cố gắng nắm lấy cơ hội ở lại, nào ngờ lại làm hỏng ngay lần đầu tiên.
“Cũng là lỗi của tôi, trước nay các anh chưa từng làm đồ ăn, để các anh tự làm luôn là tôi không có trách nhiệm.” Cordis cũng không ngờ mình chỉ đi kho hàng tìm chút nguyên liệu mới mà lại mất nhiều thời gian đến vậy ở đó.
Nói xong, cậu liền chỉnh lại cài đặt của lò nướng, hạ toàn bộ mức nhiệt tối đa xuống còn 300 độ.
Vốn dĩ cậu chọn loại lò tinh tế này vì nó dễ dùng, khi nướng cậu chỉ cần điều chỉnh thời gian là được. Giờ hạ nhiệt xuống, để bọn họ học cách quan sát độ chín của đậu đất trước.
Về sau dù không nhớ rõ thời gian, họ vẫn có thể căn cứ vào sự thay đổi của nguyên liệu mà phán đoán khi nào là độ chín thích hợp nhất.
“Tôi đã chỉnh lại thời gian, bây giờ nướng sẽ lâu hơn. Tôi sẽ đưa các cậu một khung thời gian cụ thể, tiếp tục luyện tập đi. Sau này tôi sẽ làm một sổ tay hướng dẫn, chỉ cần làm theo đó là được.” Cordis cảm thấy trước đó mình quá vội, mới chỉ giảng qua lý thuyết đã cho bọn họ thực hành ngay, chẳng khác gì bảo trẻ con mới tập bò chạy đường dài.
Ít nhất có một thực đơn tham chiếu thì dù là “trùng không biết nấu ăn”, chỉ cần nghiêm túc, cũng không đến mức làm sai.
Cả nhóm quân thư đều rất nghiêm túc học, sau khi bị huấn luyện cũng không nảy sinh cảm xúc tiêu cực nào. Cordis chịu để bọn họ tiếp tục học chứ không đuổi đi, họ đều rất biết ơn.
Bọn họ lại một lần nữa chuyên chú làm từ đầu: bóc vỏ, ngâm nước, luộc đậu đất, để ráo rồi xếp lên bàn nướng. Cordis đi vòng quanh quan sát.
Hành động của cậu khiến cả nhóm quân thư thấy căng thẳng, động tác càng cẩn thận hơn.
Mỗi quân thư được phân riêng một lò nướng để thao tác, lần này không ai quên nhiệt độ hay thời gian nữa. Lò nướng hạ nhiệt, dù tăng lên cao nhất thì đậu đất cũng chín chậm hơn, giúp họ có thời gian quan sát sự thay đổi. Họ nhìn đậu đất dần chuyển sang màu vàng óng.
Một quân thư nhanh tay nhất lấy khay ra, lo lắng nhìn Cordis chờ đánh giá.
Cordis cầm một hạt lên nếm thử — có chút qua lửa, muối rắc hơi nhiều, dầu phun chưa đủ, vị hơi khô, nhưng ít nhất có thể ăn được.
Cậu liền bảo cả nhóm chia nhau nếm thử, rồi để họ lần lượt nếm món của nhau, so sánh hương vị.
Mỗi người gia vị và thời gian nướng khác nhau, nên mùi vị cũng không ai giống ai. Càng ăn, nét mặt họ càng trở nên phức tạp, vừa buồn cười vừa xấu hổ.
“Đám quân thư này có hơi thảm.” Ike nhìn mà thấy thương hại.
“Cậu cứ coi như tôi rèn luyện bọn họ một chút, để sau này còn yên tâm giao mấy món khác cho họ làm.” Cordis cũng thấy mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác. Cậu chưa từng dạy ai nấu ăn, nên giai đoạn huấn luyện này cũng chỉ là vừa làm vừa rút kinh nghiệm.
Những bước nướng khoai nướng chẳng có gì phức tạp, chỉ là đến khi cho gia vị, canh lửa thì dễ sai. Dù Cordis đã cho sẵn thời gian và định lượng, vẫn có trùng không nắm được. Cậu nghĩ đến việc trước đó mình đưa Frappel xem thực đơn phong phú như thế, giờ mới thấy việc triển khai đúng thật không dễ.
May mắn thay, chẳng bao lâu sau đã có vài quân thư làm ra được mẻ khoai nướng có màu sắc và mùi vị gần giống với của Cordis.
Những người từng chiến đấu ở tiền tuyến, lái cơ giáp đối đầu tinh thú, nay trong gian bếp nhỏ này lại cẩn thận chỉnh nhiệt, rắc muối, đong từng muỗng dầu — sửa đi sửa lại những lỗi nhỏ như “lỡ tay rắc thêm vài muỗng muối”.
Sau đó Cordis dẫn mọi người đến xem máy nướng đậu đất tự động vận hành. Máy móc được cậu tinh chỉnh công thức, chỉ trong chốc lát đã nướng chín hàng trăm cân đậu đất.
Cordis cho bọn họ lần lượt nếm thử, rồi so sánh hương vị giữa máy nướng và đồ họ tự làm để rút kinh nghiệm.
Nhóm quân thư ăn rất thỏa mãn, nhưng cũng thấy khó hiểu —vì sao vừa rồi phải bắt họ tự nướng, giờ lại cho ăn so sánh với máy. Dù sao máy nướng theo công thức của Cordis vốn là phiên bản hoàn hảo nhất, so thế nào họ cũng thua.
“Tôi hiện giờ là đầu bếp duy nhất của cả căn cứ này. Tôi không thể để nhà ăn chỉ có một món duy nhất.” Cordis dừng lại, trong lòng thật sự không muốn cả nhà ăn chỉ có mỗi một món “độc quyền” của cậu, nên nói tiếp: “Cho nên… bước tiếp theo tôi sẽ huấn luyện các cậu, ngoài khoai nướng ra, còn phải học thêm cách làm các món khác.”
Cậu nhìn quanh, hỏi: “Mọi người có tin tưởng đi theo tôi học cho tốt không?”
Hơn bốn mươi quân thư đều im lặng, chỉ nhìn nhau chần chừ.
“Thôi được, tôi cũng không ép. Chỉ cần các cậu học nghiêm túc như hôm nay là được.” Cordis lùi một bước, trong lòng đã tính sẵn — phải nhanh chóng cơ giới hóa các công đoạn có thể, để về sau nhóm quân thư này chỉ cần đảm nhiệm phần nếm thử và hỗ trợ nhẹ.
Cậu hoàn thiện công thức xào rau để có thể dùng máy làm, ít nhất như vậy hương vị cũng sẽ không tệ hơn đồ nhà ăn tự nấu.
Nhưng để làm một lượng lớn rau xào mà vẫn giữ được hương vị như cậu làm thì Cordis không mấy tự tin.
Cậu tự cổ vũ mình, rồi bắt đầu dạy họ cách làm khoai chiên và đậu đất nghiền. Cordis chuẩn bị sẵn công thức cho máy, đảm bảo nhà ăn có thể vận hành trơn tru.
Nếu cần, chỉ cần thêm vài robot phụ bếp, kết quả cũng không đến nỗi tệ.
Người khác xuyên đến thời đại tinh tế đều khiến robot nấu ăn thất nghiệp, còn cậu lại đang tìm cách giao hết việc cho robot…
Trên mặt Cordis thoáng chút u sầu.
Cậu cảm thấy nấu ăn, đặc biệt là các món kiểu Châu Á, có những bước chỉ dựa vào máy móc và công thức thì không thể nào đạt được cảm giác ngon thực sự.
Ike khi mới biết Cordis định dạy nhóm quân thư học nấu ăn thì hơi ngạc nhiên, nhưng qua thời gian ở chung, anh ta hiểu — Cordis không ngại cho người khác học, cũng chẳng sợ bị học xong mà mất việc. Cậu thật sự muốn giúp đỡ trùng khác.
Thấy cậu trông hơi chán nản, Ike khuyên: “Trung úy Marlec chọn nhóm này đều là trùng đáng tin. Trước kia họ toàn ở tuyến đầu chống tinh thú, thao tác có chút vụng về cũng bình thường thôi. Cordis, cậu thông cảm cho họ một chút.”
Cordis gật đầu: “Ừ, tôi hiểu.”
Dù cậu có dạy cho trùng có thiên phú, thì cũng không thể nhanh được. Mọi người đều chưa từng nấu ăn, chẳng có chút ý thức gì về bếp núc, như tờ giấy trắng. Không thể trông mong vừa dạy đã có “thiên tài bếp núc” xuất hiện. Cậu phải thả lỏng tâm lý, xác định đây là một quá trình dài.
Trong lòng Cordis chợt lóe lên một ý tưởng, nhưng chưa chắc có thể thực hiện được, nên tạm giữ trong lòng, đợi có dịp sẽ bàn với ai đó để xin ý kiến rồi mới quyết định.
Một ngày luyện tập chăm chỉ của nhóm quân thư không uổng phí. Những mẻ khoai nướng đầu tiên tuy theo Cordis nhìn thì tệ hại, nhưng đối với đám trùng vốn chỉ quen uống dịch dinh dưỡng mà nói, hương vị ấy quả thực đã là mỹ vị.
Càng làm, họ càng tiến bộ. Những mẻ ngon hơn được đặt sang một bên, sau đó trộn chung với mẻ đậu đất do máy dây chuyền sản xuất làm ra. Nhà ăn vẫn chưa chính thức hoạt động, nên không mang ra cho quân thư ăn.
Cordis tò mò: “Mấy món này để cho ai ăn? Không lẽ cho quân đoàn cao tầng thử trước à?”
“Chắc là chuyển đến viện quân y. Nghe nói bên đó biết nhà ăn đang huấn luyện, nên xin đem đồ ăn thử về cho các bệnh trùng đang điều trị, để họ có gì đó đổi khẩu vị sau khi uống thuốc hồi phục.” Ike vừa nói vừa cười: “Ha ha, giống như cậu lúc nằm viện ấy, nếu khi đó có khoai nướng ăn, chắc vui phải biết.”
“Cái đó thì đúng thật.” Cordis bật cười.
Cậu nhìn robot đóng gói hoàn tất lô hàng, xem thời gian thì cũng sắp tan ca. Frappel vẫn chưa xuất hiện, trong lòng cậu có chút thất vọng.
Tại viện quân y.
Người máy y tế lần lượt phát thuốc và dung dịch bổ sung dinh dưỡng cho từng bệnh nhân. Hôm nay còn thêm “đồ ăn vặt” theo chỉ thị mới của viện trưởng.
Roman biết không thể trốn khỏi ánh mắt giám sát của robot, đành ngửa đầu uống cạn lọ thuốc, cố gắng nuốt nhanh để còn súc miệng, xua đi mùi vị kinh khủng ấy.
Cậu ta thật sự không hiểu, mỗi năm viện nghiên cứu đế quốc tiêu tốn biết bao kinh phí, sao không ai nghĩ đến việc cải thiện hương vị của dịch dinh dưỡng hồi phục. Từ khi nhập viện, mỗi ngày cậu ta đều phải uống một lọ, cả đời chưa từng khổ sở đến thế.
Hơn nữa, vì bị tổn hao tinh thần lực, ngoài dịch hồi phục mùi quỷ dị, còn có thêm một ống dược trị liệu và dung dịch bổ sung dinh dưỡng thân thể, tất cả đều phải uống hết.
Mỗi lần uống xong, Roman lại nghĩ, thà cho cậu ta đối đầu tinh thú, chịu đựng tinh thần lực hỗn loạn còn hơn là chịu đựng đống thuốc này ở trong bệnh viện.
Nhưng chỉ số cơ thể chưa đạt chuẩn xuất viện, cộng thêm việc tướng quân Frappel đặc biệt để ý đến sức khỏe của từng quân thư trong quân đoàn, nên cậu không thể đi đâu.
Frappel không cho phép bất kỳ ai vì sơ suất nhỏ mà mất mạng.
Hơn nữa, Roman lại là trùng có xuất thân đặc biệt. Nếu xảy ra chuyện trong quân đoàn, gia tộc cậu ta có thể sẽ gây rắc rối cho tướng quân và cả đơn vị.
Vì những lý do đó, cậu ta chỉ có thể ủ rũ mà ở lại bệnh viện, mỗi ngày uống đống thuốc và dịch dinh dưỡng hôi tanh đó.
“Người máy y tế, ngày mai đổi cho tôi loại dịch dinh dưỡng khác đi.”
“Không thể đâu, phải theo chu kỳ đã định.” Giọng người máy ôn hòa mà cứng rắn, vừa từ chối vừa đặt một món nhỏ màu vàng óng trước mặt cậu ta: “Đây là đồ ăn nhẹ sau thuốc của cậu, chúc cậu mau hồi phục.”
Roman khẽ nhướng mày, có chút khinh thường. Sao ngay cả viện quân y cũng bắt chước viện nghiên cứu Đế quốc, làm cái gì gọi là ‘đồ ăn liệu pháp tâm lý’ thế này?
Không đúng… Tinh hệ biên giới có nguyên liệu tự nhiên để làm đồ ăn sao?
Cậu ta nhìn chằm chằm vật nhỏ tỏa ra mùi hương lạ, nhịn không được nuốt nước bọt. Chẳng lẽ đây là thứ nào đó do trùng trong viện cấu kết với thương nhân bên ngoài, pha hương liệu hóa học đem đến lừa mình?
Buồn cười thật, sao cậu ta có thể tin thứ này được!