[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 3

Sau khi trở về phòng bệnh, Cordis tiếp tục xem các tư liệu kiến thức xã hội mà bác sĩ Ronar gửi. Có lẽ vì thế giới này khác quá xa so với những ký ức trong đầu cậu, nên dù cố gắng thế nào, cậu vẫn không thể thật sự hòa nhập vào hiện thực trước mắt.

Cậu khẽ thở dài, đóng quang não lại. Vừa định nằm xuống nghỉ ngơi để giảm bớt cơn đau đầu do tập trung quá lâu thì Cordis chợt nhớ đến cảm giác nhầy nhụa dính dính của dung dịch y tế trên người khi nằm trong buồng trị liệu, liền lập tức ngồi dậy.

“233, xin chào. Tôi có thể tắm được không?” Cordis đi đến góc tường, lên tiếng gọi robot đang ở trạng thái ngủ chờ.

Đèn tín hiệu trên thân robot chớp sáng: “Xin chào Cordis, 233 đã kiểm tra chỉ định của bác sĩ, cậu được phép tiến hành làm sạch cơ thể.”

Vừa dứt lời, mảng tường từng hiện ra bồn rửa và bàn chải hôm qua tự động lại mở ra, lộ thêm cả khu tắm chuyên dụng. Cordis bước đến, thấy trên gương còn hiển thị hướng dẫn thao tác.

Cậu nghiêm túc xem qua trình tự một lần. Ngoài vài chi tiết công nghệ cao thì nhìn chung cũng chẳng khác gì cách tắm rửa, đánh răng, rửa mặt bình thường mà cậu từng biết.

Cordis nhanh chóng c** q**n áo, bước vào khu tắm. Dòng nước ấm mềm mại chảy xuống người cậu. Cậu cẩn thận kỳ cọ từ đầu đến chân, rồi dừng lại nhìn cơ thể mình trong gương.

Thân thể quá gầy, trước đây hẳn từng có cơ bắp, nhưng sau hai tháng nằm điều trị, giờ chỉ còn da bọc xương. Làn da trắng nõn không có một vết sẹo nào, thậm chí lông tơ cũng nhạt đến mức khó thấy, khiến toàn thân trông yếu ớt một cách kỳ lạ.

Theo góc nhìn của cậu, thân thể này chẳng hề giống một người từng ra chiến trường. Cordis tự hỏi có phải tác dụng của dung dịch y tế đã khiến cơ thể mình thay đổi như vậy không? Nếu không thì sao một quân thư chinh chiến mười năm lại có dáng vẻ mong manh như vỏ trứng thế này được?

Khi Cordis vừa tắm xong, vòi sen tự động tắt, một luồng gió ấm thổi xuống từ trần nhà, chỉ vài giây đã hong khô toàn thân.

“Chà… có hơi giống kiểu hong khô thú cưng ấy.” Cordis không nhịn được lẩm bẩm, nhưng vẫn cảm thấy cách này thật tiện lợi.

Khi quay lại, cậu thấy robot 233 đang đứng bên cạnh, trên tay cầm sẵn một bộ trang phục bệnh nhân. Cordis theo phản xạ lùi lại một bước, dù biết robot chẳng có hứng thú gì với Trùng tộc, nhưng với một người từng đọc nhiều tiểu thuyết kinh dị, cảnh này vẫn khiến cậu giật mình.

Sau khi thay trang phục bệnh nhân, điều duy nhất khiến cậu không thoải mái là bệnh viện chỉ phát quần áo tiêu chuẩn, không có đồ cá nhân nào khác. Vì không có người quen gửi đồ đến, cậu đành chấp nhận mặc tạm.

Trong lúc cậu tắm, robot 233 đã dọn dẹp lại phòng bệnh sạch sẽ, thay dụng cụ mới, còn sắp xếp lại mọi vật ngay ngắn.

Cordis không nhịn được thầm khen trong lòng, đúng là robot có khác, làm việc gọn gàng thật.

Ngồi lại giường, cậu mở quang não tra thử tình hình tài chính của bản thân. Ngoài dự đoán, trong tài khoản của cậu có đến sáu mươi ba vạn tinh tệ.

Nghĩ lại, cậu từng phục vụ gần mười năm ở tinh hệ biên giới, bình thường chẳng có gì để tiêu, con số này cũng coi như hợp lý.

Xác định rằng mình không chỉ không nợ nần mà còn có khoản tiết kiệm kha khá, Cordis liền nhờ quản gia quang não hướng dẫn cách truy cập Tinh Võng, rồi nhanh chóng vào cửa hàng được trí năng đề xuất.

Nghĩ đến việc hôm qua robot y tế chỉ trả lại cho mình món đồ cá nhân duy nhất — chiếc quang não, Cordis liền quyết định tự mua thêm một bộ quần áo cùng giày và tất.

Trên Tinh Võng, trang phục có vô số mẫu mã rực rỡ, kiểu dáng kỳ lạ, thiết kế lấp lánh đủ loại. Cordis phải cố gắng lắm mới tìm được những kiểu quần áo gần giống với phong cách quen thuộc của mình. Tuy giá có hơi cao, nhưng cậu vẫn cắn răng đặt hàng.

Phải công nhận rằng Tinh Võng quả thật tiên tiến hơn rất nhiều so với mạng internet mà cậu từng biết. Thông qua quang não, cậu có thể mô phỏng được cảm giác chạm tay vào chất vải, thậm chí còn có thể đăng nhập “thế giới thứ hai” để thử trang phục trực tiếp trên hình thể ảo của mình.

Chỉ là có vẻ chiếc quang não mà Cordis đang dùng là mẫu cũ, chỉ hỗ trợ những chức năng cơ bản nhất.

Ngoài ra, trên Tinh Võng, phần lớn quần áo giá rẻ đều được làm từ vật liệu tổng hợp phổ biến của thời đại tinh tế, trông thì đẹp mắt nhưng lại có cảm giác nhân tạo. Còn những loại vải tự nhiên như cotton, lanh hay sợi poly mô phỏng — thứ gần giống với chất liệu vải mà Cordis quen thuộc ở thế giới trước thì cực kỳ hiếm, nên giá đắt là điều dễ hiểu.

Dù vậy, trong hoàn cảnh xa lạ này, Cordis vẫn sẵn sàng bỏ ra khoản tiền lớn để mua những món đồ khiến cậu cảm thấy thoải mái và có một chút cảm giác an toàn.

Vừa đặt xong đơn, xác nhận thời gian giao hàng, thì cuối cùng người khách mà bác sĩ Ronar nhắc đến cũng đến.

Robot y tế 233 phát ra thông báo: có khách đến thăm, hỏi cậu có muốn mở cửa không.

Cordis lập tức đồng ý.

Cánh cửa phòng bệnh mở ra.

Hôm nay Ike vốn phải làm việc ở bộ phận hậu cần, sắp xếp lại dữ liệu ngày hôm qua. Nhưng vì đã hứa với bác sĩ Ronar rằng sẽ tới thăm Cordis, nên anh ta đặc biệt đổi ca với đồng nghiệp để đến.

“Chào buổi chiều, Cordis.” Ike lên tiếng khi bước vào phòng.

Thật ra Cordis có hơi thấp thỏm khi nghe tin Ike đến. Dù sao hôm qua họ mới chỉ gặp nhau một lần. Cậu đồng ý mở cửa rồi lập tức ngồi dậy khỏi giường, nhìn hai thanh niên bước vào, lễ phép mỉm cười:

“Chào buổi chiều.”

Ike không đi một mình. Phía sau anh ta còn có một quân thư khác, cao hơn hẳn, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt mang nét hòa trộn giữa con người và Trùng tộc, vừa có khí chất mạnh mẽ lại vừa thanh thoát. Mái tóc nâu hạt dẻ hơi xoăn được buộc gọn ra sau, trông gọn gàng và dứt khoát.

Vừa bước vào, Ike đã tự nhiên tiến đến giữa phòng bệnh, mũi chân nhẹ chạm mặt đất, khiến bức tường bên cạnh mở ra, duỗi ra một bộ bàn ghế tiện dụng để tiếp khách.

Đồng tử Cordis khẽ giãn ra, tuy cậu không nói gì, nhưng vẻ kinh ngạc ấy vẫn bị quân thư cao gầy kia nhận ra.

“Vấn đề có vẻ nghiêm trọng thật, ngay cả mấy kiến thức cơ bản cũng quên hết sao.” Anh ta đánh giá Cordis, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng lẩm bẩm.

Ike mời Cordis lại ngồi.

Ba người lần lượt ngồi xuống, Cordis ngồi một bên, còn Ike và quân thư xa lạ kia ngồi đối diện.

Ike đặt món quà mang theo lên bàn, đẩy về phía Cordis: “Tôi và Reuel mang ít quà thăm bệnh đến. Trùng nào từng ở bệnh viện cũng đều hiểu cảm giác đó, nên muốn giúp cậu đổi khẩu vị một chút.”

Cordis còn định từ chối. Dù sao họ mới chỉ gặp nhau hôm qua, cậu thật sự không tiện nhận quà. Nhưng khi nghe đến “đổi khẩu vị”, cậu lập tức nhớ tới thứ dịch dinh dưỡng có mùi vị kỳ quái mà mình phải uống mấy ngày qua, lời từ chối vừa lên tới cổ lại nghẹn lại, biến thành một câu cảm ơn.

Hai người đối diện đều nhìn ra sự thay đổi trên gương mặt cậu, không nhịn được bật cười.

Ike cười ha ha rồi giải thích: “Hôm nay tôi đổi ca làm việc với người khác. Ban đầu định làm xong mới tới, nhưng Reuel nghe nói tình trạng của cậu khá tốt, thế là nhất quyết đòi đi cùng.”

“Cordis, tôi là quân y. Khi cậu bị thương, tôi chính là người xử lý phần còn lại sau khi phẫu thuật cắt bỏ tứ chi.” Reuel nói, giọng mang chút xúc động. Lần đầu tiên anh gặp Cordis là trên bàn phẫu thuật, không ngờ giờ lại có thể thấy cậu tỉnh lại, thậm chí còn có thể trò chuyện.

“Cảm ơn.” Cordis biết đây chính là bác sĩ từng điều trị cho mình, chân thành nói lời cảm tạ từ đáy lòng.

Cậu có thể sống sót mà tỉnh lại, phần lớn là nhờ những quân y như anh ta. Sau khi xem qua tư liệu xã hội, Cordis hiểu rằng rất nhiều quân thư đã chết ngay trên chiến trường, không kịp được cứu. Nếu không nhờ họ, chắc giờ cậu cũng đã không còn tồn tại, dù giờ vẫn chưa quen với thế giới của Trùng tộc, nhưng sống được đã là điều may mắn.

Reuel nghe lời cảm ơn ấy mà thoáng sững người: “Cordis… tôi còn tưởng cậu sẽ đuổi tôi ra khỏi phòng.”

“Tại sao?” Cordis hơi nghi hoặc, nhưng sợ lỡ lời nên vội bổ sung: “Xin lỗi, trí nhớ tôi mất nhiều lắm… ừm… hai người cứ nói rõ một chút, tôi có thể hiểu được.”

Ike khẽ thở dài: “Bởi vì Reuel là người cắt cánh của cậu để cậu giữ được mạng sống.”

Nói xong, sợ Cordis bị kích động, anh ta lại nhanh chóng nói thêm: “Cordis, tuy cánh rất quan trọng với chúng ta — với quân thư — nhưng mạng sống còn quan trọng hơn nhiều.”

Cordis khựng lại. Trong những tư liệu xã hội cậu đã xem, chưa có phần nào nói về cánh của Trùng tộc. Nhưng nếu là loài mang gen côn trùng, thì việc có cánh chắc chắn là đặc trưng. Chỉ là, vốn là người Trái Đất, cậu hoàn toàn không gắn khái niệm “cánh” với bản thân mình.

Theo hiểu biết của cậu, nói đến cánh thì ở phương Đông là phượng hoàng, phương Tây là thiên sứ — chẳng có gì liên quan đến cậu cả.

“À… tôi cảm thấy cũng không ảnh hưởng gì cả.” Cordis hơi ngẩn ra rồi vội gật đầu phụ họa.

Nhưng Ike và Reuel lại nhìn thấy khoảng lặng vài giây đó, họ tưởng rằng đã chạm vào nỗi đau sâu nhất của cậu. Họ biết rất rõ, dù Cordis mất trí nhớ, nhưng không một Trùng nào có thể thờ ơ với đôi cánh của mình.

Rất nhiều quân thư sau khi bị thương, chỉ vì không thể chấp nhận việc mất cánh mà mãi mãi không tỉnh lại.

Đối với trùng cái, cánh không chỉ tượng trưng cho sức mạnh, mà còn là biểu tượng để theo đuổi bạn đời.

Đặc biệt trong xã hội mà số lượng trùng đực ít ỏi như hiện nay, trùng cái càng chăm chút đôi cánh của mình hơn bao giờ hết.

Một quân thư chỉ có thể dựa vào chiến công để giành cơ hội hẹn hò và kết hôn với trùng đực, trong khi nhiều á thư chỉ cần có đôi cánh xinh đẹp cũng đủ để trở thành bạn đời thứ hai hoặc thứ ba của trùng đực.

Với quân thư, ngoài ý nghĩa biểu trưng, cánh còn là vũ khí chiến đấu mạnh mẽ nhất.

Mất đi đôi cánh — thứ vũ khí và niềm kiêu hãnh tối cao — với một quân thư coi trọng sức mạnh, chẳng khác nào mất đi nửa mạng sống.

Reuel bắt đầu hối hận vì đã nhắc đến chuyện này. Anh ta không nên đến, càng không nên gợi lại điều ấy. Ngoài việc khiến Cordis đau lòng, việc này chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cordis thấy nét mặt Reuel thoáng ảm đạm, ánh mắt vốn sáng rõ của anh ta chợt u tối. Cậu nghĩ một lát rồi nhẹ giọng nói:

“Reuel, việc anh giữ được mạng sống cho tôi- đó là trách nhiệm của một bác sĩ. Anh không sai.”

“Có lẽ cánh với các anh rất quan trọng, nhưng tôi không nhớ gì cả. Với tôi, có thể sống tiếp, có thể bắt đầu lại đã là điều đáng quý rồi.” Cordis nói với vẻ mặt rất nghiêm túc.

Cordis vẫn chưa thật sự cảm nhận được ý nghĩa của việc mình trở thành một Trùng tộc, càng không thể hiểu đôi cánh đối với họ quan trọng thế nào. Nhưng được sống lại trong một thế giới mới, cậu chân thành biết ơn Cordis — tên người mà cậu đang xuyên vào — và cả vị bác sĩ đã cứu mạng anh ta, để cậu có thể mở mắt ra một lần nữa ở nơi đây.

Ike và Reuel đều cảm nhận rõ sự chân thành và sự bình tĩnh hiếm có trong giọng nói của Cordis. Ít khi họ gặp được một quân thư như vậy.

Phải nói sao nhỉ? Bình thản, hay là tĩnh lặng?

Trong quân đội, hầu hết Trùng tộc đều là những kẻ bốc đồng, đầy nhiệt huyết và hiếu chiến. Chiến trường cần những quân thư như thế, bởi chỉ có ngọn lửa sôi sục trong máu mới giúp họ không ngừng tiến về phía trước, chiến đấu với những loài quái vật xâm lấn tinh vực.

Còn những Trùng tộc giải ngũ, đa số đều mang theo u ám nặng nề. Dấu vết của chiến tranh hằn sâu vào linh hồn họ, không thể nào xóa nhòa.

Trên vô số tinh hệ biên giới, có biết bao trùng cái như thế — từng là chiến sĩ, rồi rút lui với vết thương không bao giờ lành trong lòng.

Cordis thì khác. Cậu không giống những quân thư tràn đầy sức mạnh kia, nhưng cũng chẳng mang vẻ thất thần, mệt mỏi của kẻ đánh mất ý chí.

Nếu như chứng mất trí nhớ ấy khiến cuộc sống sau khi giải ngũ của cậu trở nên nhẹ nhõm hơn… thì có lẽ, việc quên đi thật sự là một điều tốt.

Không khí trong phòng bệnh trầm xuống một lúc, rồi Ike là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng ấy. Anh ta làm ở bộ phận hậu cần, hằng năm đều phải xử lý những trường hợp quân thư giải ngũ, nếu không có một trái tim kiên định, chắc hẳn anh ta cũng chẳng chịu nổi công việc này.

Ike chống cằm, mỉm cười trêu: “Cordis, tôi thật sự bắt đầu thấy thích cậu rồi đó.”

“Hả?” Cordis sững lại, theo phản xạ đáp ngay: “Ờ… tôi chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương đâu.”

Ike không ngờ cậu hiểu lầm như vậy, mặt đỏ bừng lên: “Cậu nghĩ đi đâu vậy! Tôi đâu có ý đó! Tôi nói thích là kiểu bạn bè thôi, chứ không phải… tình yêu thư thư(quân thư x quân thư) gì đâu!”

Cordis hiểu ra, vội vàng gật đầu: “À, vậy thì tôi hiểu lầm rồi.”

“Ý tôi là, tôi rất thích tính cách của cậu, muốn làm bạn với vậu thôi. Tôi là người hướng đến trùng đực các hạ cơ!” Ike cười lớn, cố nhấn mạnh, “Tuy tôi biết mình chắc chẳng bao giờ đủ quân công để hẹn hò, nhưng tôi vẫn là một trùng cái chân chính, tình yêu dị tính đó nha!”

Cordis gật đầu cười, đáp lại: “Được, tôi hiểu rồi.”

Reuel ngồi bên cạnh nhìn cảnh đó mà bật cười, khiến bầu không khí trong phòng bệnh lập tức trở nên thoải mái hơn. Sự xa lạ ban đầu giữa ba người cũng dần tan biến.

Ike đứng dậy, vừa đi quanh căn phòng nhỏ vừa nói: “Phòng bệnh này hơi chật, Cordis. Sau khi xuất viện rồi, cậu định tính sao? Muốn sống ở đâu?”

“Tôi cũng không biết. Mấy năm nay đều trong quân đoàn, chẳng có thời gian học thêm thứ gì khác.” Cordis bình thản đáp.

Cả hai người kia đều gật đầu đồng ý.

“Thật ra ở tinh hệ biên giới này chẳng có bao nhiêu công việc. Mấy quân thư giải ngũ thường sống nhờ khoản trợ cấp thôi.” Ike khẽ nhíu mày, rồi lại nở nụ cười: “Nhưng không sao, cậu còn chưa có con, khoản tiền đó cũng đủ sống một thời gian rồi.”

Khóe miệng Cordis giật nhẹ. Nghĩ đến việc ở thế giới này, “sinh con” là chuyện của trùng cái — mà hiện tại cậu chính là một trùng cái — thì quả thật có chút khó chấp nhận nổi. Sinh đã là vấn đề, nuôi còn là chuyện lớn hơn nữa.

“Yên tâm đi,” Reuel lên tiếng, “quân đoàn sẽ giúp cậu xử lý thủ tục giải ngũ và trợ cấp. Đặc biệt là cậu đang có vấn đề về trí nhớ, chỉ cần nộp đơn xin hỗ trợ là được. Dù sao Ike làm ở bộ phận Hậu Cần, để cậu ấy giúp cậu thì chẳng có gì khó.”

Cordis thật sự thấy lòng mình ấm lại. Dù không muốn gây chú ý vì sự khác biệt của mình, nhưng trong thế giới xa lạ này vẫn có người sẵn sàng giúp đỡ — điều đó khiến cậu yên tâm phần nào.

“Vậy thì cảm ơn anh trước.” Cordis mỉm cười.

Reuel nhướng mày: “Tôi còn chưa giúp gì đâu, đừng vội cảm ơn.”

“Không sao, chờ cậu xuất viện, tôi sẽ đến đón. Mọi việc cứ để tôi lo.” Ike vỗ ngực, tỏ vẻ đảm bảo.

Cordis bật cười: “Được.”

“À, đúng rồi!” Reuel đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, “Hôm nay là ngày diễn ra Đại hội tuyên dương của Đế quốc, suýt nữa tôi quên mất giờ phát sóng trực tiếp.” Anh ta nhanh chóng mở quang não, bật chế độ cá nhân để xem.

Ike cũng vỗ bàn: “Đúng đúng, lần này quân đoàn ta lập công lớn, tướng quân Frappel chắc chắn sẽ được trao huân chương!”

Reuel vừa mở giao diện công cộng để mọi người cùng xem vừa nói: “Buổi phát sóng này là để tuyên dương những chiến tích trong trận đại chiến chống lại tinh thú xâm lấn. Chính tướng quân Frappel đã xông pha tiền tuyến, phá hủy các cứ điểm hắc động của chúng. Nếu không có ngài ấy, e rằng lần này Trùng tộc đã thiệt hại nặng, thậm chí chẳng biết tinh cầu Z11 có tồn tại nữa không.”

Cordis gật đầu, ngẩng lên nhìn hình ảnh giữa không trung.

Buổi phát sóng hướng đến toàn bộ Trùng tộc Đế quốc. Trong khung hình, buổi sáng ở Đế tinh vừa tròn mười giờ. Dưới bầu trời xanh trong, hàng quân thư đứng ngay ngắn trên đài cao, sẵn sàng nhận huân chương.

Tất cả đều mặc quân phục đen đại diện cho quân đoàn tinh tế, đứng thẳng, uy nghi. Những huân chương sáng chói trên ngực họ phản chiếu ánh sáng, lấp lánh đến chói mắt, mà rực rỡ nhất chính là dải huân chương tượng trưng cho thắng lợi trong các trận chiến đã qua.

Ike và Reuel dán mắt nhìn không rời, không muốn bỏ sót chi tiết nào. Cordis cũng im lặng ngồi xem cùng họ, lặng lẽ nhìn buổi lễ trao huân chương diễn ra giữa ánh sáng long lanh ấy.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới tinh tế, Cordis được nhìn thấy những nhân vật cấp cao của quốc gia này.

Trên màn hình, bất kể là trùng trẻ hay đã đứng tuổi, tất cả các tướng lĩnh đều tuấn tú khác biệt, mỗi trùng một vẻ, khí chất nghiêm nghị, anh tuấn. Trong đầu Cordis thoáng lóe lên ý nghĩ: chẳng lẽ muốn làm tướng quân ở đây thì gen nhất định phải hoàn hảo đến vậy sao?

Tuy nhiên, thấy hai quân thư bên cạnh đều chăm chú theo dõi, đến cả hơi thở cũng trở nên nhẹ hơn, Cordis liền thôi không suy nghĩ vẩn vơ nữa, đưa ánh mắt quay lại màn hình phát sóng.

Trên đài cao, Trùng Hoàng trẻ tuổi đang phát biểu. Giọng nói của y vang dội, ca ngợi những quân thư đã cống hiến và hy sinh vì đế quốc, kết thúc bài diễn thuyết bằng lời cảm tạ và tuyên bố: “Đế quốc vì các ngài mà tự hào.”

Sau đó, tám nguyên soái của tám quân đoàn lần lượt bước lên, chuẩn bị trao huân chương cho mười vị tướng quân có chiến công hiển hách.

Các nguyên soái đều mặc trang phục quân lễ trang trọng, nét mặt nghiêm nghị. Trong thời khắc mang ý nghĩa đặc biệt này, họ đại diện cho niềm kiêu hãnh tối cao của Trùng tộc, tự tay đeo lên những huân chương xứng đáng lên ngực các tướng quân.

Mười vị nguyên soái, mười vị tướng quân, từng cặp bắt tay nhau trong ánh sáng chói lọi của vinh quang.

Từ khi bước vào thời đại tinh tế, Trùng tộc không ngừng đối đầu với tinh thú từ bên ngoài tinh vực. Chính nhờ sức mạnh của các chiến sĩ quân thư mà họ có thể bảo vệ tài nguyên, mở rộng lãnh thổ, vững vàng tiến bước giữa vũ trụ vô tận.

Bởi vậy, đến tận hôm nay, Trùng tộc vẫn sùng bái sức mạnh và tôn vinh thân thể cường tráng. Những tướng quân được trao thưởng lần này là biểu tượng của chiến lực mạnh nhất đế quốc. Tất cả Trùng tộc đang theo dõi buổi lễ đều mang niềm ngưỡng mộ sâu sắc trong lòng.

Huân chương trên ngực các tướng quân tỏa sáng rực rỡ, dưới khán đài, vang lên tiếng vỗ tay như sấm của trùng tộc, tràn đầy tự hào và kính phục.

Máy quay chuyển sang góc quay toàn cảnh, quét qua hàng ghế khán giả. Dưới lễ đài là đông đảo trùng tham dự: có thành viên hoàng thất, quan viên cấp cao của quân bộ, và cả thường dân sinh sống tại Đế tinh. Tất cả đều mang vẻ kiêu hãnh khi chứng kiến các anh hùng bảo vệ đế quốc được tuyên dương.

Khung cảnh ấy khiến Cordis có cảm giác như đang xem một buổi duyệt binh quy mô lớn, tráng lệ, hùng tráng, khiến lòng người dâng trào.

Khi màn ảnh lia đến hàng ghế phía trước, Cordis chú ý thấy một nhóm Trùng tộc khác biệt. Họ trông mảnh khảnh hơn, da trắng, mặc trang phục thường ngày màu nhạt, ngồi giữa hàng quân thư cao lớn mặc quân phục đen, tạo nên sự tương phản rõ rệt.

Khi máy quay dừng lại, nhóm đó mỉm cười nhẹ, nhã nhặn vỗ tay, khác hẳn với vẻ xúc động và hừng hực của đám đông xung quanh, họ càng toát lên khí chất điềm đạm, ung dung, gần như là đại diện cho tầng lớp quý tộc của Trùng tộc.

Buổi phát sóng kết thúc tại đó. Phần tiếp theo là tiệc chúc mừng dành cho các tướng quân trẻ đạt vinh dự lần này và quan chức quân bộ và hoàng thất, đây không phải là nội dung dân chúng bình thường có thể xem được.