Dù xác định mình là người Trái Đất, nhưng lại không nhớ rõ nhiều thông tin về bản thân, chỉ mơ hồ cảm thấy mình giống như nhân vật xuyên không trong tiểu thuyết trên mạng, bị ném đến thế giới của Trùng tộc, chủng tộc thay đổi, nhưng thân thể lại giống như phiên bản trẻ hơn của chính mình.
Gặp phải tình huống phức tạp như vậy, ai mà không thấy bối rối?
Cordis nhìn gương mặt trong gương, giơ tay xoa xoa má, làm vài biểu cảm, người trong gương cũng làm theo y hệt.
Người trong gương đúng là cậu, dù hiện giờ cậu không nhớ rõ khuôn mặt mình trước kia trông thế nào, chỉ mơ hồ cảm thấy dường như bây giờ trẻ hơn trước một chút.
Cậu quay lại ngồi xuống giường bệnh, tiếp tục suy nghĩ tình trạng hiện tại, nhưng có lẽ vì thân thể còn đang bệnh, nên nghĩ được một lúc đã thấy đói và mệt, chẳng nghĩ ra được gì.
Cordis không nhịn được sờ bụng mình, cái bụng trống rỗng phát ra tiếng kêu kháng nghị khe khẽ. Cậu lại liếc nhìn túi dinh dưỡng vừa rồi cậu mới hút một ngụm mà khiến cảm xúc dao động mạnh.
Tình huống hiện tại cậu cũng chẳng biết nên ứng phó thế nào, nhưng càng làm nhiều thì sai càng nhiều. Trước khi có thêm thông tin, cậu nên ngoan ngoãn phối hợp điều trị. Bác sĩ chẩn đoán cậu bị mất trí nhớ, coi như có lý do né tránh, chuyện sau này tính tiếp cũng chưa vội.
Trong lòng đã có quyết định, Cordis ôm tâm thế “thấy chết không sờn”, cầm lấy túi dinh dưỡng, trực tiếp nín thở uống một hơi hết sạch.
“Yue…”
Vừa uống xong, miệng và cổ họng đều tràn ngập một mùi vị kỳ quái khó chịu. Cordis nôn khan vài cái, che miệng cố gắng nuốt xuống, buộc mình phải quen với cảm giác này.
Một lúc lâu sau, Cordis mới thấy khá hơn một chút. Cậu cảm nhận thử, cảm giác đói thật sự biến mất, nhưng cậu chẳng thấy vui chút nào, thậm chí còn hơi hụt hẫng.
Vừa rồi cậu còn nghĩ, nếu uống xong mà vẫn đói thì thứ này chắc là thuốc bác sĩ kê, cậu sẽ đi hỏi xem nhà ăn trong bệnh viện ở đâu.
Giờ thì có thể xác định, thứ đó đúng là đồ giúp cậu no bụng. Muốn ăn cơm thật có lẽ phải đợi đến khi xuất viện.
“Không sao, không sao, loại dinh dưỡng này khó nuốt như thế chắc là vì chứa đủ loại nguyên tố có lợi cho cơ thể…” Cordis tự dỗ mình.
Cậu nhớ trong đa số tiểu thuyết về thời đại tinh tế, dịch dinh dưỡng đều là loại thực phẩm tiện dụng. Những người sống trong nền văn minh tiên tiến như vậy chắc chắn không ngu ngốc đến mức ăn thứ khó nuốt này mãi. Sau khi xuất viện, ít nhất cậi cũng có thể ăn loại dịch dinh dưỡng có vị ngon hơn.
Cordis lại hạ thấp mong đợi của bản thân.
Trong hoàn cảnh không rõ liệu có phải do linh hồn xuyên đến tương lai dẫn đến mất trí nhớ hay không, Cordis cảm thấy mình không nên để tâm trí hỗn loạn bởi những chuyện có thể nhẫn nại được.
Cậu thở ra một hơi, lại nằm xuống giường, hy vọng sau khi nghỉ ngơi có thể nhanh chóng hồi phục, sớm được xuất viện. Người đại diện quân bộ đến vừa rồi đã nói, tuy hiện giờ thân phận cậu là quân nhân giải ngũ, nhưng đời sống sau này vẫn được đảm bảo.
Chỉ cần thân thể khỏe lại, sẽ có tiền để tự do tiêu xài, thì dù ở thế giới nào, cuộc sống cũng có thể tốt đẹp.
Tự an ủi mình một phen, Cordis – người vẫn còn yếu ớt – chẳng mấy chốc lại thiếp đi.
Sau khi Ike rời khỏi phòng bệnh, anh ta liên hệ với bệnh viện để cập nhật tình hình điều trị mới nhất của quân nhân bị thương, rồi quyết định hôm sau quay lại.
Dù sao đi nữa, tuy trước đây anh ta và Cordis không quen biết, nhưng Cordis lại là người duy nhất sống sót sau khi được đưa về “an dưỡng” sau trận chiến vừa qua. Anh ta muốn đến thăm nhiều hơn, bảo đảm Cordis được điều trị tốt nhất, trò chuyện để an ủi cậu, cũng là an ủi tâm trạng nặng nề của mình.
Còn bác sĩ Ronar, sau khi rời khỏi phòng bệnh, rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng, tiếp tục làm việc.
Ở các tinh hệ biên giới, gần như mỗi ngày đều có Trùng tộc mất mạng trực tiếp hoặc gián tiếp vì chiến đấu chống tinh thú xâm lấn. Có thể sống sót trở về đã là một điều may mắn rồi.
Sống ở tinh hệ gần nhất với chiến trường tiền tuyến, việc nhìn người thân ra đi hay chuẩn bị chia tay họ vốn đã là chuyện thường ngày đối với dân chúng nơi đây.
Bác sĩ Ronar sắp xếp kế hoạch hồi phục tiếp theo cho Cordis, đồng thời bảo robot y tế mang đến cho cậu những vật dụng cá nhân mà cậu mang theo khi nhập viện.
Trong bệnh viện, bệnh nhân quá nhiều, bác sĩ như anh ta không thể lúc nào cũng ở bên cạnh để giám sát quá trình hồi phục. Một robot y tế ưu tú chính là người bạn đồng hành tốt nhất của cả bác sĩ và bệnh nhân.
Vì thế sáng hôm sau, khi Cordis tỉnh dậy, cậu liền phát hiện bên giường mình có một con robot y tế.
“Xin chào Cordis, tôi là robot số 233, phụ trách hỗ trợ trị liệu trong suốt quá trình nằm viện của cậu.” Robot có hình ống trụ, màn hình trước mặt hiển thị biểu tượng thân thiện. “Vì sức khỏe của cậu, 233 khuyên cậu nên rời giường, hoàn thành kiểm tra buổi sáng và bữa ăn, sau đó học một số kiến thức xã hội cơ bản, rồi nghỉ ngơi trên giường.”
Cordis bị đánh thức, trong phút chốc vẫn còn mơ màng. Nghe giọng máy móc kia nói một tràng dài, cậu mới hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu có chút bất lực ngồi dậy, lẩm bẩm: “…Lịch trình nằm viện cũng chi tiết thế này sao?”
“Cordis, chỉ khi cậu tiếp thu quá trình hồi phục hợp lý mới có thể sớm khỏe lại.” Robot y tế 233 mở hai bên thân ra, duỗi ra cánh tay cơ học mềm mại, nhẹ nhàng cố định Cordis.
“Cậu làm gì vậy…?” Cordis bị cánh tay máy giữ lại, suýt nữa muốn giãy ra. Nhưng ngay sau đó, bức tường bên giường bỗng mở ra, để lộ một bộ thiết bị phức tạp bên trong.
Trên bề mặt thiết bị ấy là vô số đường ống và dây dẫn, trông rất rối rắm. Robot y tế đưa thêm hai cánh tay máy khác ra, nhanh chóng sắp xếp lại chúng rồi lần lượt kết nối vào người Cordis.
Cordis lập tức hiểu ra — đây là robot y tế đang làm kiểm tra cho cậu, tương tự như lần kiểm tra hôm qua các nhân viên trị liệu đã làm, chỉ khác là lần này do robot thực hiện một mình.
Cậu chợt nghĩ, hôm qua lúc tỉnh dậy có nhiều người đứng quanh hẳn là để tránh cho mình thấy cô độc khi mở mắt ra.
Chỉ vài giây sau, robot đã có kết quả kiểm tra. Nó bắt đầu thu dọn thiết bị rồi gửi dữ liệu đến máy tính của bác sĩ Ronar.
“Cordis, kết quả kiểm tra của cậu rất tốt. Chỉ cần tuân theo kế hoạch điều trị của bác sĩ Ronar, tin rằng chẳng bao lâu nữa cậu sẽ được xuất viện.” Robot số 233 mở khoang bụng, đưa ra một túi đồ. “Đây là bữa sáng của cậu, hãy nhanh chóng ăn nhé. Ngoài ra bên trong còn có quang não cá nhân của cậu, hy vọng trong lúc nghỉ ngơi cậu có thể học thêm kiến thức xã hội cơ bản, sớm vượt qua kỳ đánh giá xã hội và sớm xuất viện.”
Khi được thả ra, Cordis sờ lên chỗ vừa bị cố định, rùng mình vì nổi da gà, rồi trấn tĩnh lại. Dù robot y tế này không có trí năng đặc biệt, nhưng việc chỉ có một mình phải đối diện tương tác với nó khiến cậu vẫn thấy hơi không quen.
Dù vậy, nghe nó nói mình là robot hỗ trợ trị liệu, xem ra phần lớn thời gian sau này của cậu sẽ phải ở cùng 233, nên chỉ còn cách sớm thích nghi.
Cậu duỗi tay lấy đồ trong khoang bụng robot ra, thuận miệng nói cảm ơn. Bên trong là một túi dinh dưỡng trông gần giống y hệt loại hôm qua, và một thiết bị đeo cổ tay.
Sau khi 233 đưa đồ xong liền đóng khoang bụng lại, trên màn hình hiện ra một khuôn mặt hoạt hình đáng yêu: “Không cần khách sáo, Cordis, cậu đúng là một Trùng rất lễ phép. Chúc cậu mau chóng hồi phục!”
Nghe nó gọi mình là Trùng, nét mặt Cordis hơi cứng lại, nhưng cậu chẳng còn cách nào khác — bây giờ chủng tộc của cậu không thể thay đổi được nữa.
Robot nhìn Cordis nín thở uống sạch túi dinh dưỡng, sau đó nói vài lời cổ vũ, rồi lui về góc tường, màn hình hiển thị biểu tượng “chế độ ngủ chờ đánh thức”.
Cordis đặt túi dinh dưỡng lên bàn cạnh giường. Túi hôm qua cậu uống xong cũng đặt ở đó, giờ đã không thấy nữa. Dưới đất cũng chẳng có thùng rác hay vật linh tinh nào, nên cậu lại đặt túi mới lên cùng chỗ cũ.
Khi xác định dường như robot đã “ngủ đông”, cậu mới cầm lên thứ mình rất muốn nghiên cứu từ nãy — thiết bị đeo tay trông như vòng cổ tay.
Thật ra vừa rồi cậu đã định xem thử cái này — chắc đây là thứ mà robot nói là “quang não cá nhân” — nhưng vì biểu cảm đáng yêu trên màn hình robot khiến cậu hơi mất tự nhiên, nên đành cố nuốt hết túi dinh dưỡng trước rồi mới động tới.
Quả nhiên, khi thấy cậu uống xong, robot 233 liền lùi lại và rơi vào trạng thái ngủ chờ.
Cordis xoay qua xoay lại quan sát thiết bị đó. Chất liệu trơn nhẵn, có độ dẻo nhẹ, bề mặt là màu trắng ngà hơi trong suốt. Cậu thử đeo nó lên cổ tay.
Vừa đeo vào, vòng tay lập tức siết nhẹ lại, cậu cảm nhận được cảm giác ràng buộc mềm mại. Ngay sau đó, mặt vòng tay phát sáng, màu trắng ngà lan tỏa như mây mù, rồi một dải ngân hà xoay tròn hiện ra giữa không trung.
Cordis thoáng kinh ngạc trước sự kỳ diệu của công nghệ cao cấp này. Nhưng chưa kịp trầm trồ lâu, dải ngân hà đã nhanh chóng biến mất, thay vào đó là giao diện hình chiếu đơn giản với hai biểu tượng: “Tinh Võng” và “Thông tin cá nhân”.
【Kính chào công dân đế quốc Cordis, hoan nghênh cậu trở lại thế giới thứ hai.】
“Xin chào, cậu là ai?” Sau khi tiếp xúc robot trị liệu, Cordis đã quen với kiểu giọng vô cảm của máy móc nên bình tĩnh hỏi lại như thể đang nói chuyện với trợ lý di động.
【Tôi là hệ thống hỗ trợ của Thế giới thứ hai- Quang, đồng thời cũng là quản gia quang não của cậu. Mọi vấn đề hay sắp xếp của cậu, tôi đều có thể trợ giúp.】
Giọng nói của Quang rất nhẹ, nghe không rõ là nam hay nữ.
“Tôi hiện tại đang nằm viện vì mất trí nhớ, không nhớ gì về trước kia cả. Cậu có thể giúp tôi không?” Cordis thử hỏi.
【Hệ thống khuyên ký chủ nên nghe theo sự sắp xếp của bác sĩ. Bác sĩ Ronar từng công tác tại quân đoàn Z11, năng lực chuyên môn vượt qua 99% bác sĩ ở các tinh hệ lân cận.】
“Hệ thống có thu thập toàn bộ thông tin của tôi theo thời gian thực không?” Cordis hạ mắt hỏi.
【Hệ thống chỉ có quyền thu thập thông tin chưa mã hóa được gửi đến quang não. Nếu ký chủ có ý kiến, có thể mở mục thông tin cá nhân để điều chỉnh phạm vi thu thập dữ liệu.】
“Được rồi, cảm ơn cậu đã giải thích.” Cordis vừa nói vừa mở trang thông tin cá nhân. Trên giao diện có vài tin nhắn chưa đọc, đứng đầu danh sách là “Bác sĩ Ronar”- cũng là tin duy nhất không bị mã hóa.
Cordis thở phào nhẹ nhõm. Dù ở thế giới tinh tế này- nơi thông tin gần như không có gì giấu được, nhưng ít nhất cậu không muốn bị người ta nghe lén mọi lúc mọi nơi.
Cậu mở những tin mã hóa còn lại, phát hiện đó chỉ là những đoạn trò chuyện bình thường — hỏi thăm về huấn luyện hay rủ đi nhà ăn. Người liên lạc đều được ghi chú có quân hàm, hẳn là đồng đội cũ của cậu.
So sánh thời gian tin nhắn với thời gian hiện tại, thì đó đã là tin nhắn từ hai tháng trước.
Cordis xem xong cũng không tìm được manh mối gì, nên mở tiếp tập tài liệu mà bác sĩ Ronar gửi.
Nội dung là một loạt bài học về kiến thức xã hội cơ bản, được chuẩn bị riêng cho những bệnh nhân mất trí nhớ như Cordis — để họ có thể hòa nhập lại xã hội sau khi xuất viện mà không gặp trở ngại.
Cordis mở vài mục ra xem rồi không khỏi thầm cảm ơn. Nếu cậu không bị chẩn đoán mất trí nhớ, e rằng khi ra viện, gặp kiểu “thường thức xã hội” này chắc chắn sẽ trở thành kẻ ngốc thật sự.
Cậu nghiêm túc xem video Ronar gửi, vừa xem vừa ghi nhớ. Đến khi thái dương bắt đầu nhức, quang não nhắc nhở rằng thời gian tập trung đã quá dài, cần nghỉ ngơi. Lúc này Cordis mới rời khỏi video, nằm xuống, nhắm mắt lại để làm dịu cơ thể mệt mỏi của mình.
Video mà bác sĩ Ronar gửi cho Cordis là những tư liệu cơ bản mà bất kỳ Trùng tộc nào đều đã được học và tiếp thu một cách vô thức từ khi còn nhỏ — bao quát từ lịch sử đến phát triển, từ chủng tộc cho đến hệ thống phân cấp xã hội.
Cordis chỉ xem qua phần đầu đã đại khái hiểu được tình hình xã hội hiện tại mà cậu đang ở.
Bây giờ cậu là một trùng cái bình thường nhất trong vô số Trùng tộc sinh sống giữa các tinh vực.
Trùng tộc — loài sinh vật đã tiến hóa hàng vạn năm trước dưới tác động của tự nhiên, sau đó phát triển đến thời kỳ xã hội tinh tế. Đến nay, gen côn trùng trong cơ thể họ đã cực kỳ yếu, không còn khả năng biến đổi qua lại giữa hình người và hình côn trùng, chỉ còn giữ lại đặc trưng là đôi cánh và râu. Dựa vào tố chất thân thể và sức chiến đấu mà chia thành các cấp mạnh yếu khác nhau.
Thời nguyên thủy, trùng hoàng và những trùng đực mạnh mẽ nhất sẽ kết hợp cùng trùng cái để sinh ra đời sau cường đại. Bình thường, trùng cái dựa theo sức mạnh mà được phân chia thành thủ vệ công (quân thư) và hộ vệ công (á thư), còn trùng đực thì chủ yếu đảm nhiệm việc sinh sản và chăm sóc đời sau.
Khoảng hơn hai nghìn năm trước, đế quốc Trùng tộc bùng nổ về khoa học kỹ thuật, tiến vào thời đại tinh tế, bắt đầu khai phá lãnh thổ khắp các tinh vực.
Không biết vì nguyên nhân gì, trùng hoàng dần suy yếu khả năng sinh sản, hậu duệ sinh ra không còn sở hữu cả hai đặc điểm sinh học như trước. Cũng từ đó, Trùng tộc xuất hiện vị Trùng Hoàng giống cái(trùng cái) đầu tiên.
Có lẽ do quá trình tiến hóa trong xã hội tinh tế, năng lực sinh sản của Trùng tộc ngày càng yếu, số lượng trùng đực sinh ra càng hiếm, gen của họ cũng trở nên mong manh. Những cá thể trùng đực còn sót lại thường có thể chất yếu, vì thế đế quốc ban hành chính sách bảo hộ trùng đực, dần hình thành nên kết cấu xã hội “một hùng nhiều thư”.
Dưới ảnh hưởng của bản năng di truyền và âm hưởng trong xã hội, Trùng tộc luôn có khát vọng sinh sản và duy trì nòi giống. Dù đã phát triển đến thời đại tinh tế, trùng cái vẫn khao khát được kết đôi với trùng đực, nhưng do tỷ lệ quá chênh lệch giữa hai giới, xã hội này trở nên cực kỳ méo mó.
Rất nhiều trùng cái gia nhập quân đội, ngoài lòng nhiệt huyết bảo vệ đế quốc, còn vì mong có được quân công để đủ điều kiện hẹn hò với trùng đực.
Khi Cordis xem đến phần phổ cập kiến thức về trùng đực, cậu biết rằng bọn họ đã được nuôi dưỡng tập trung từ nhỏ, đến tuổi trưởng thành sẽ được hệ thống trung ương của đế quốc — “Quang” — sắp xếp lịch hẹn hò.
Sau khi hẹn hò, nếu hai bên đồng ý, có thể nộp đơn kết hôn. Hơn nữa, đế quốc còn khuyến khích trùng đực kết hôn theo hình thức một hùng nhiều thư. Rất nhiều trùng cái vì muốn sinh ra đời sau có gen ưu tú hơn mà sẵn sàng trả giá rất lớn để được kết đôi.
Đọc đến đây, Cordis chỉ cảm thấy có chút kỳ lạ trong lòng. Hai chữ “xem mắt” hiện lên trong đầu cậu — dù không biết những trùng đực kia có suy nghĩ gì về việc bị hệ thống sắp đặt, nhưng với cậu, một người từ thế giới khác đến, cảm giác ấy thật phức tạp.
Cordis chỉ nghĩ đến trùng đực một chút, sau đó lập tức gạt họ ra khỏi đầu. Với thân phận hiện tại là một quân nhân giải ngũ, cậu gần như không có khả năng tiếp xúc với trùng đực. Những thông tin như vậy, chỉ cần biết qua là đủ.
Thật ra tình cảnh lúc này của cậu cũng không hề đơn giản.
Từ khi bước vào thời đại tinh tế, Trùng tộc luôn trong tình trạng giao chiến với tinh thú đến từ bên ngoài vũ trụ — những sinh vật không rõ nguồn gốc, có thể xé rách không gian để mở ra trùng động và tràn vào lãnh thổ Trùng tộc, nuốt sạch mọi năng lượng trên các tinh cầu.
Nếu trên tinh cầu ấy có Trùng tộc, thì Trùng tộc cũng trở thành một phần năng lượng để chúng hấp thu.
Vì bảo vệ quê hương, chiến tranh chưa từng dừng lại.
Ngay từ khi mới sinh ra, Trùng tộc đã được phân loại dựa vào màu cánh và tố chất cơ thể thành quân thư và á thư. Hầu hết trùng cái được xếp vào quân thư đều gia nhập quân đoàn để chiến đấu sau khi trưởng thành. Trong đó, những cá thể ưu tú có thể thi vào học viện quân sự, sau khi hoàn thành huấn luyện sẽ được phân về quân đoàn với quân hàm chính thức.
Tuy vậy, Cordis chỉ là một quân thư bình thường. Cậu sinh ra ở tinh hệ biên giới, nơi đa phần quân thư đều là cô nhi chiến tranh, được chính phủ đế quốc nuôi dưỡng tập trung. Con đường tốt nhất cho họ là vượt qua kiểm tra tư chất khi trưởng thành để được phục vụ tại các đơn vị đóng quân.
Đối với một trùng cái như cậu, có thể gia nhập quân đoàn đã là một bước vượt qua một tầng giai cấp rồi.
Một quân thư có tư chất bình thường, nếu tích lũy đủ quân công đạt tiêu chuẩn, có thể gửi đơn lên hệ thống trung ương để xin quyền sinh con. Nhưng phần lớn họ đều chẳng biết lúc nào mình sẽ ngã xuống trên chiến trường, con cái sinh ra rồi cũng sẽ lặp lại con đường ấy, được đế quốc nuôi dưỡng, trưởng thành, rồi lại ra chiến đấu.
Cordis, người sinh ra trong thời đại hòa bình, khi đọc đến đoạn này chỉ cảm thấy mơ hồ. Chẳng lẽ vận mệnh của những Trùng tộc sinh sống ở vùng biên giới như họ chính là cứ nối tiếp nhau như thế, thế hệ này lặp lại số phận của thế hệ trước sao?
Niềm tin khiến họ có thể kiên trì đến vậy rốt cuộc đến từ đâu?
Cordis nhắm mắt nghỉ một lát, cơn đau đầu dần dịu đi. Cậu không tiếp tục nghĩ nữa, chẳng bao lâu sau đã lại chìm vào giấc ngủ.
Đến giữa trưa, robot y tế đánh thức cậu dậy, đưa cho cậu một túi dinh dưỡng dịch mới. Tuy Cordis đã uống hai lần, nhưng vẫn chưa quen được mùi vị kỳ lạ của nó, chỉ có thể nín thở uống một hơi hết sạch như trước.
Uống xong (dù cậu thật sự không cho rằng thứ đó có thể gọi là “ăn cơm”), robot báo cho cậu lịch trình buổi chiều: nghỉ ngơi một chút, sau đó bác sĩ sẽ tới kiểm tra thân thể và tiếp tục trị liệu phục hồi trong buồng y tế.
Khi Cordis nằm trong buồng trị liệu, bác sĩ Ronar đã xem qua các chỉ số cơ thể của cậu. Kết quả rất tốt, hồi phục ổn định, nếu không có gì bất ngờ thì chẳng bao lâu nữa Cordis có thể xuất viện.
Khi bước ra khỏi buồng trị liệu và thay lại trang phục bệnh nhân, dù thuốc trong buồng đã được thu hồi sạch, nhưng Cordis vẫn cảm thấy toàn thân dính dính, khó chịu.
Vì vậy, khi nghe bác sĩ Ronar nói rằng sức khỏe của cậu đang hồi phục rất khả quan, tâm trạng cậu cũng không khá hơn bao nhiêu.
“233, đưa Cordis về phòng trước đi.” Bác sĩ Ronar hiểu rằng bệnh nhân thường dễ rơi vào tâm trạng trầm xuống sau trị liệu, anh ta mỉm cười nói thêm: “Bạn của cậu sắp đến rồi.”
Cordis hơi ngạc nhiên ngẩng đầu: “Bạn tôi sao?”
“Là Ike. Hôm qua trước khi rời đi, cậu ta đã nói sẽ quay lại thăm cậu.” Ronar vỗ nhẹ vai cậu, giọng ôn hòa: “Cậu ta là người rất tốt, có lẽ sau này hai người sẽ trở thành bạn.”
Cordis không hiểu vì sao Ronar lại nói vậy, nhưng cũng không hỏi thêm. Cậu và robot 233 quay lại phòng bệnh của mình.
Dù vẫn chưa quen với việc có một robot đi kè kè bên cạnh, nhưng nhìn 233 đi theo mình như một chú chó công vụ ngoan ngoãn, Cordis lại cảm thấy ít nhất vẫn có một chút an tâm ở thế giới xa lạ toàn là công nghệ cao này.
【📢 Lời tác giả 】
Tuy biết rằng mở truyện mới thường rất ít lượt đọc, nhưng thực tế vẫn khiến ta buồn QAQ
Ngày 21 tháng 5 năm 2025, tác giả chỉnh sửa lỗi từ, sửa lại các câu chưa ổn, xóa bỏ vài đoạn thừa, và thêm vào giả thiết “Trùng Hoàng và trùng đực kết hợp với trùng cái mạnh nhất sinh ra đời sau”.
Bản gốc chỉ nói Trùng Hoàng và trùng cái sinh con, trong quá trình chỉnh sửa đã thay đổi thành: Trùng Hoàng nguyên thủy vốn là song tính, vừa có sức mạnh vừa có năng lực sinh sản.