[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 21

“Đợi chút, một lát nữa các cậu sẽ gặp nhau.” Trung úy Marlec thấy cậu thanh niên tỏ vẻ kinh ngạc, liền nói thêm một tin tức cho cậu.

Cordis nghe trung úy nói vậy thì yên tâm hơn, nghe ngữ khí của anh ta, có vẻ bọn Obin đều đã ở trong căn cứ.

Nếu đúng như thế, cậu không cần lo cho an toàn của Obin, cũng chẳng phải bận tâm lô đậu đất cậu đặt cho tiệm có kịp gửi đến hay không.

“Được.” Cordis lập tức thay đổi tâm trạng, chuyển sự chú ý vào vấn đề chính hôm nay cậu tới đây: “Trên hợp đồng có viết rằng tôi có thể đề xuất yêu cầu với nơi làm việc, vậy tôi bắt đầu công việc vào lúc nào?”

Trung úy Marlec hơi thất vọng vì không nhìn thấy thêm biểu cảm gì trên mặt cậu thanh niên này, nhưng anh ta cũng thật sự quan tâm khi nào Cordis có thể bắt đầu đi làm.

“Khi nào bắt đầu công việc thì còn phải xem bên cậu đã chuẩn bị thế nào.” Trung úy Marlec ra hiệu cho Cordis: “Chúng ta đi xem bếp trước.”

“Cậu liệt kê ra những thiết bị và nguyên liệu nấu ăn cần thiết, sau khi chuẩn bị xong, chúng tôi sẽ có thể sắp xếp ngày để cậu vào bếp và làm món ăn.” Đây cũng là là lần đầu trung úy Marlec tiếp xúc với đầu bếp, nhưng cậu thanh niên trước mặt lại khác hẳn những đầu bếp thế gia kia – những kẻ thường dùng cái mũi để nhìn trùng. Vì thế, anh ta không biết nên cư xử thế nào, quyết định làm mọi thứ đơn giản, trực tiếp giải quyết vấn đề.

Cordis thì gần như chẳng hiểu gì, Marlec nói gì cậu cũng nghe theo. Dù sao vị trung úy này phụ trách mảng mua sắm, sau này còn phải làm việc chung, lần đầu gặp mặt cậu cũng nên để lại ấn tượng tốt.

Nhà ăn số Một nằm ngay trong bộ phận hậu cần, lần đi thang máy này di chuyển nhanh hơn hẳn.

Cordis đi theo sau trung úy Marlec, cảm giác như “bà ngoại Lưu” bước vào “Đại Quan Viên”.

Một màu bạc sáng mênh mông, giống như bản nhạc mở đầu của nhà ăn sau bếp.

Dãy kệ cao chất đầy hàng, người máy đi qua đi lại, dùng kẹp nhỏ lấy ra các loại vật phẩm trong tủ — có bình, có ống, có túi — bên trong đều là thực phẩm dinh dưỡng.

Cordis nhìn thấy cảnh tượng tựa như một kho hàng hậu cần đang vận chuyển suất cơm, chấn động trong lòng.

Nếu không phải từng xem kỹ những loại dịch dinh dưỡng trong cửa hàng ở khu cư trú, cậu thật sự không thể nào nhanh chóng nhận ra chúng là thứ gì.

“Ờ… Cái này là căn cứ phối theo khẩu vị từng người sao?” Cordis đoán.

Trung úy Marlec nhướng mày. Có vẻ lời đồn rằng cậu mất trí nhớ sau khi hồi phục là thật, hơn nữa sau khi xuất viện vẫn chưa ổn định. Bằng không, đã từng sống trong quân đoàn lâu đến thế, sao có thể quên chuyện nhà ăn quân đoàn được.

“Phiền toái nhất ở nhà ăn chính là phần khẩu vị – mỗi người đều tự chọn.” Trung úy Marlec cười: “Còn những nhà ăn khác ở mấy khu chiến trường cấp thấp, bọn họ ăn cơm dinh dưỡng là theo công thức mà quân y kê riêng cho từng người.”

Cordis nghe đến hai chữ “quân y” và “dinh dưỡng” thì đột nhiên thấy hơi rùng mình, như phản xạ PTSD.

“Mỗi bữa cơm dinh dưỡng đều được sắp xếp sẵn à? Vậy mấy nhà ăn khác chắc nhàn lắm ha?” Cordis đùa: “Chỉ cần pha ít dịch dinh dưỡng hồi phục là xong.”

Trung úy Marlec nghe cậu nói, cũng không nhịn được mà bật cười hai tiếng, nhớ đến vài chuyện hồi còn nằm viện.

Hai người tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng gặp được mấy quân thư phụ trách kiểm tra và bảo trì thiết bị và người máy trong bếp, còn có một quân thư cố định ở bếp để xử lý các tình huống khẩn cấp.

Số lượng quân thư làm việc trong bếp rất ít.

Cordis đi theo họ tham quan toàn bộ quy trình, càng xem càng thấy giống như một dây chuyền giao hàng hoặc kho hậu cần.

Sau khi quân thư chọn khẩu vị cho bữa ăn hôm nay, nhà ăn tiếp nhận thông tin và bắt đầu phối hợp món. Người máy phân loại dịch dinh dưỡng, cho vào “hộp cơm”, rồi theo dây chuyền chuyển thẳng đến khu phục vụ bữa ăn.

Khi đến giờ ăn, các quân thư quét qua quang não, liền có thể nhận phần cơm dinh dưỡng của mình.

Phải nói rằng, việc ăn uống trong căn cứ quân đoàn vẫn phong phú hơn bên ngoài nhiều, các loại dịch dinh dưỡng đa dạng, hình thức phong phú.

Phần blind box mà Ike từng đưa Cordis, thực ra là một loại vị đơn giản — chỉ một ống dịch dinh dưỡng, nhưng đủ khiến bụng no và đáp ứng nhu cầu dinh dưỡng cả ngày.

Trong quân đoàn, chưa bàn đến công năng, chỉ riêng hình thức thôi cũng có các loại dịch lỏng, loại sệt, và loại nửa thể rắn, đủ để thỏa mãn khẩu vị của các trùng khác nhau.

Các quân thư hậu cần sẽ dựa vào tình trạng cơ thể mình, thiếu gì thì bổ sung nấy, vừa dinh dưỡng vừa theo đuổi hương vị.

Các quân thư thuộc bộ phận chiến đấu thì quy định càng nghiêm khắc hơn. Thông thường, mỗi ngày họ đều phải bổ sung dinh dưỡng dựa vào lượng tiêu hao đã được phê duyệt. Khi ra chiến trường hoặc khi cơ thể gặp vấn đề nghiêm trọng, quân y sẽ can thiệp, kê công thức dinh dưỡng đặc biệt giúp họ khôi phục nhanh hơn, duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu lâu nhất có thể.

Sau khi Cordis tham quan xong khu bếp của nhà ăn số Một, cảm nhận rõ bầu không khí quân đội nồng đậm trong căn cứ, nhưng lại thấy hơi thiếu đi chút hơi thở con người.

Cho dù các loại dịch dinh dưỡng có phong phú đến đâu, ăn mỗi ngày như thế, thực sự chẳng thể nói là hạnh phúc được.

Tuy rằng khoai nướng không khiến người ta no bụng, đậu đất cũng chẳng cung cấp bao nhiêu dinh dưỡng cho quân thư, nhưng Cordis cảm thấy, nếu món “đồ ăn rác” của cậu có thể khiến họ mong chờ bữa ăn hơn một chút, như vậy cũng đã rất đáng rồi.

“Trung úy, tôi đã nắm rõ tình hình bếp, nhưng chỉ dựa vào một mình tôi thì không thể lo được toàn bộ nhà ăn, tôi cần một chút hỗ trợ về máy móc.” Cordis nói, từ bỏ ý định tự mình làm tất cả.

Đã là đầu bếp của nhà ăn, không thể giống như khi cậu bày xe bán hàng lúc trước , có bao nhiêu nguyên liệu thì bán bấy nhiêu. Giờ đây cậu phải cố gắng chuẩn bị đủ phần ăn, đáp ứng nhu cầu của các quân thư đến dùng bữa.

Hợp đồng đã ghi rõ cậu có quyền đề xuất yêu cầu, vì vậy khi Cordis đưa ra, trung úy Marlec cũng không hỏi thêm gì, chỉ gật đầu đồng ý ngay.

Cordis trao đổi với quân thư phụ trách kỹ thuật trong bếp về những thiết bị mình cần. Người quân thư đó mặc quân phục thẳng thớm, ánh mắt sáng rõ, vừa nghe yêu cầu liền lập tức báo lại thời gian hoàn thành.

Cordis còn gửi tài khoản quang não của mình cho anh ta, chia sẻ đoạn video ghi lại gian bếp nhỏ của mình, để anh ta dựa theo đó bố trí thiết bị tương tự trong bếp mới, thuận tiện cho công việc sau này.

Những quân thư có thể làm việc trong quân đoàn đều không phải trùng tầm thường. Trùng này rất am hiểu về cơ khí, đối với anh ta, yêu cầu của Cordis chỉ như chuyện nhỏ bằng bữa sáng.

Cordis rất tin tưởng vào khả năng của quân thư đó, sau đó cậu đưa cho trung úy Marlec một danh sách nguyên liệu – tính toán lượng thực phẩm cần dùng dựa theo số lượng quân thư trong nhà ăn mỗi ngày mà cậu vừa hỏi được.

Trung úy Marlec nhìn danh sách mà không hề ngạc nhiên, dù sao Ike và Reuel đã sớm kể cho anh ta nghe rằng Cordis nấu ăn bằng một đống nguyên liệu hóa học.

Dù họ không quen thuộc với loại nguyên liệu này, nhưng chỉ cần Cordis dám làm, Marlec liền dám mua.

Hơn nữa, anh ta cũng từng ăn qua món khoai nướng mà Cordis làm. Dù chẳng bổ dưỡng hay khiến người ta no lâu, nhưng quả thật rất ngon.

“Tôi muốn hỏi chút, nếu sau này toàn bộ quá trình nấu ăn của tôi đều do người máy đảm nhận, vậy lương tháng của tôi sẽ không bị thay đổi chứ?” Cordis hơi ngập ngừng hỏi.

Trung úy Marlec lập tức nghiêm mặt: “Tuy đôi khi quân thư thô lỗ, nhưng chúng tôi tuyệt đối tuân thủ luật bảo hộ. Thực đơn của cậu đã được đế quốc bảo hộ.”

Thực đơn vẫn đứng tên cậu, nên dù cậu tự nấu hay người máy làm, thì thành phẩm vẫn được tính là của cậu.

“Ha ha, tôi chỉ hỏi thêm thôi.” Cordis vội vàng cười, trong đầu vẫn mang tư duy cố hữu của đầu bếp địa cầu. Biểu cảm của trung úy Marlec có chút đáng sợ, ánh mắt anh ta như muốn phun lửa.

Cậu hiểu biết quá ít về luật pháp ở tinh tế. Rõ ràng đã đặt chân lên con đường ẩm thực, nhưng vì trước đó chỉ xem quá nhiều chương trình nấu ăn và tin tức giải trí trên mạng tinh tế, nên cậu chẳng mấy quan tâm đến các thông tin chính quy.

Không được, đã làm đầu bếp rồi, sao có thể vì thiếu hiểu biết mà phạm pháp được chứ!

Trung úy Marlec mở quang não gọi phó quan đến, dặn anh ta giám sát tiến độ lắp đặt theo yêu cầu mà Cordis vừa nêu.

Phó quan gật đầu, ánh mắt vẫn tò mò liếc nhìn Cordis vài lần.

Đúng lúc ấy, Ike chạy nhanh vào bếp, làm lễ chào theo quy định.

“Chào trung úy!”

Cordis bị cậu ta bất ngờ xuất hiện làm giật mình, còn trung úy Marlec thì bình tĩnh chắp tay sau lưng, gật đầu đáp: “Ừ, việc này xong rồi, cùng chúng ta sang xem qua kho hàng.”

Ike: “Rõ, trung úy!”

Trung úy Marlec khẽ phất tay.

Lúc này Ike mới cười tươi chạy đến bên Cordis: “Hôm nay đội tuần tra trở về điểm tập kết, tôi bị gọi đến phụ giúp một chút, giờ mới rảnh nên qua đây. Tôi còn định giới thiệu cho cậu khu bếp này, tôi quen thuộc lắm, từ nhỏ tới giờ toàn ăn dịch dinh dưỡng ở đây.”

“Theo trùng trong nhà đến cọ ăn à?” Cordis nhướng mày trêu.

“Còn thảm hơn thế, là thời gian nghỉ trong lúc tham gia huấn luyện.” Ike cười khổ: “Aiz, huấn luyện vất vả nhiều năm vậy mà vẫn chẳng thể ra chiến trường giết tinh thú như thư phụ mong muốn, quá mất mặt ông ấy.”

Cordis vỗ vai cậu ta, cậu cũng chẳng biết phải an ủi chuyện này thế nào.

Cậu đổi đề tài, nhắc đến chuyện vừa bố trí trong bếp: “Với hiệu suất của quân đoàn, chắc chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ làm đồng nghiệp.”

“Thế còn cửa hàng của cậu? Hay là mang theo một người máy về giúp?” Ike nhớ lại lần đầu gặp Cordis trong bệnh viện, luôn có cảm giác cậu bạn này yếu ớt, dễ bị gió thổi bay.

Mắt Cordis sáng lên: “Có thể sao? Nhưng tôi có thể mua nổi người máy của quân đoàn à?”

“Người máy bị quân đoàn đào thải vẫn còn nhiều lắm, chỉ cần cài đặt hệ thống học tập là dùng được rồi.” Trung úy Marlec còn đang cảm thấy đãi ngộ căn cứ dành cho đầu bếp như Cordis hơi thấp, nên khi nghe cậu nói muốn có người máy, anh ta lập tức gật đầu đồng ý.

Nếu chỉ là loại người máy học tập để làm món như đậu đất hay khoai nướng, thì tùy tiện lấy ra một cái trong quân đoàn cũng dễ như trở bàn tay.

Những người máy bị loại bỏ trong quân đoàn dù đã cũ nhưng vẫn thuộc cấp A, chỉ cần sửa lại đôi chút là hoàn toàn đáp ứng được nhu cầu của cậu.

“Cậu muốn loại nào? Trừ mấy mẫu cơ giáp hình người ra thì tôi đều có thể quyết định được, chỉ cần chọn loại trung đẳng một chút là có thể mang đi.” Trung úy Marlec nói, anh ta là trùng phụ trách bộ phận hậu cần, mấy việc như thế không cần xin chỉ thị, có thể quyết định trực tiếp luôn.

“A? Thật sự cho tôi sao?” Cordis ngẩn người, vẻ mặt không giấu nổi kinh ngạc.

Ike lập tức thay cậu đáp: “Trung úy, chọn cho Cordis loại người máy linh hoạt một chút, nâng cấp thêm trí năng luôn. Đợi sau khi người máy học được hết cách nấu của cậu ấy , đến lúc đó nhà ăn của chúng ta cũng được ăn ngon nhất!”

Tất nhiên Trung úy Marlec hiểu rõ tâm tư của thằng nhóc Ike này, chỉ vì quen thân với Cordis mà nói năng có phần liều lĩnh, nhưng anh ta lại không thấy phiền, chỉ quay sang hỏi Cordis: “Thế nào?”

“Tôi rất động lòng đấy chứ, đương nhiên là động lòng, nhưng nhận miễn phí thì thấy ngại quá.” Cordis vẫn cố gắng giữ chút lương tâm của mình.

Mỗi tháng nhận 25 vạn tiền lương, lại còn được phép dùng tài nguyên quân đoàn để tìm nguyên liệu nấu ăn, cậu tự thấy bản thân đã hưởng quá nhiều ưu đãi rồi.

“Cậu không biết đâu, làm đầu bếp ở khu gần đế tinh nổi tiếng lắm.” Ike hạ giọng, nói nhỏ bên tai Cordis, giọng đầy vẻ am hiểu: “Cậu không lấy đồ của quân đoàn, sau này có thể làm ra món khác để đưa vào nhà ăn của quân đoàn không? Tôi còn đang mong được ăn ngon mà, chứ ai muốn tiếp tục uống mấy thứ dịch dinh dưỡng nữa đâu.”

Hai trùng đứng cách trung úy Marlec không xa, cuộc “thì thầm” của Ike anh ta nghe rõ từng chữ, nhưng cũng chẳng thấy phiền, thậm chí còn có cùng suy nghĩ. Tuy không hiểu vì sao một quân thư trưởng thành ở tinh cầu Z11 lại đột nhiên có được kỹ năng nấu ăn điêu luyện như thế, nhưng biết nấu ăn ngon cũng sẽ đều nổi tiếng ở bất kỳ đâu trong đế quốc này.

“Ike nói đúng.” Trung úy Marlec mở miệng đồng ý luôn.

Cordis không muốn rườm rà thêm chuyện này nữa. Có người máy hỗ trợ, nguồn đậu đất dồi dào, chắc chắn cửa hàng của cậu có thể nướng thêm được không ít khoai nướng mỗi ngày.

Khoai nướng không cần người nấu phải có “linh hồn” như lời đồn đâu, so với dịch dinh dưỡng vô vị kia, món ăn dù đơn giản nhưng có hương thơm vẫn hấp dẫn hơn nhiều.

“Vậy cảm ơn, tôi sẽ dạy người máy cách làm khoai nướng trước. Đến khi nhà ăn cần, cứ theo quy trình tiêu chuẩn mà tôi thiết lập, như thế sẽ nhanh chóng và an toàn hơn.” Cuối cùng Cordis cũng xác định rõ vị trí của mình, mỉm cười nói với trung úy Marlec.

Là người có tay nghề nấu ăn, loại nhân tài hiếm có này dù có đối mặt với một tổ chức khổng lồ như quân đoàn, cậu cũng không cần quá nhún nhường.

Đây là chỗ dựa đáng tin cậy của một người có kỹ năng thực thụ.

Bọn họ đi vòng ra khu kho hàng cần đến, lần này đi qua bằng lối nội bộ của bộ phận hậu cần.

Thang máy di chuyển lên trên, Cordis có thể nhìn thấy các quân thư đang bận rộn làm việc một cách trật tự qua từng tầng vách tường trong suốt.

Lần đầu tiên cậu nhìn thấy Bộ Hậu Cần, còn tưởng tòa nhà này thấp, hóa ra là kiến trúc mở rộng xuống dưới lòng đất.

Thật ra gọi phương tiện di chuyển họ đang dùng là “thang máy” cũng không hẳn đúng, vì năng lượng dùng không phải là điện.

Nhưng chỉ là cách gọi thôi, Cordis nghĩ vậy rồi cũng không để tâm.

Trung úy Marlec đi phía trước, anh ta có quyền hạn cao, có thể trực tiếp đến khu kho hàng-nơi Obin và những người khác làm việc. Khi cửa thang máy mở ra, nhóm họ bước ra ngoài, Cordis lập tức nhìn thấy vài người quen trong tầm mắt.

Hai thanh niên cao lớn, và một người trung niên tóc trắng mặc đồng phục trắng đang đứng ở góc, tinh thần trông khá hơn so với lần gặp trước, còn có ba á thư ăn mặc tương tự bên cạnh ông ta.

“Trung úy Marlec, tôi có thể đưa nhóm Obin và mấy bao hàng họ vận chuyển đến đi luôn được không?.” Cordis bước lên hỏi.

Trung úy Marlec gật đầu: “Đương nhiên không thành vấn đề, để họ chuyển giúp cậu luôn đi.” Anh ta ra hiệu cho hai phó quan đi cùng.

Các quân thư lập tức hành lễ.

Cordis khẽ gật đầu với Obin: “Chúng ta mang đậu đất về chỗ tôi trước, rất gần thôi.”

Obin và mấy á thư vẫn luôn căng thẳng, giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

Cordis nghĩ lại, mọi chuyện trong quân đoàn hôm nay cơ bản đều đã xử lý xong, liền lễ phép chào tạm biệt trung úy Marlec.

“Tôi sẽ giục hậu cần nhanh chóng sắp xếp bếp cho cậu, sớm đến nhận việc.” Trung úy Marlec nhớ đến túi đậu đất kia, dâng lên vài phần háo hức trong lòng.

Ike đột nhiên nảy ra ý: “Trung úy, hôm nay Cordis vừa khai trương cửa hàng, hay là chúng ta cùng đi chúc mừng đi?”

Trung úy Marlec: Gặp được chuyện tốt như thế này sao có thể bỏ qua?

“Đương nhiên, sau này Cordis là trùng của quân đoàn chúng ta, khai trương cửa hàng là chuyện vui, phải đến tham dự chứ.” Trung úy Marlec vỗ nhẹ lên vai Cordis.

Cordis bị vỗ một cái hơi choáng, tuy trung úy Marlec không phải người khó gần, nhưng đối mặt với cấp trên trong quân đoàn, cậu vẫn hơi căng thẳng. Giờ cuối cùng cũng sắp đi, Ike lại còn lôi cả cấp trên đến địa bàn của mình sao?

Cordis không nhịn được trừng Ike một cái.