[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 20

Buổi chiều hơn 3 giờ, Cordis liền nhận được tin mời nhập chức từ quân đoàn.

Tin được gửi từ quân đoàn Z11.

Trên đó viết chức vụ dành cho cậu là đầu bếp ngoại trú của Nhà ăn số Một trong căn cứ, lương tháng là 250.000 tinh tệ, các phúc lợi khác sẽ trao đổi khi cậu đến.

Cordis nhìn thấy con số “250.000 tinh tệ” thì suýt nữa tim nhảy bật khỏi lồng ngực.

Không phải chứ?

Đầu bếp ở tinh tế kiếm tiền tốt vậy sao?

Thế thì cậu còn tự mình khởi nghiệp làm gì? Chỉ cần làm đầu bếp cho nhà ăn quân đoàn là không lo chuyện ăn uống rồi.

“Không được, làm trùng không thể nông cạn như vậy. Làm công cho trùng khác thì quá bị động. Giờ tôi có năng lực khởi nghiệp, phải có chút tiền đồ chứ.” Cordis ôm ngực, chậm rãi thở ra.

Ngoài 250.000 tinh tệ, cậu còn muốn xem bọn họ có thể cho cậu những phúc lợi gì nữa. Chắc chắn việc này cũng đã nhờ Ike và Reuel về nhà nói giúp, cậu muốn cho xem chắc ăn.

Cậu chụp lại giấy mời nhập chức rồi gửi cho họ, chia sẻ niềm vui của mình trước.

Một lần nữa xác định lại thời gian gặp ngày mai: 9 giờ sáng, quân đoàn sẽ phái trùng đến đón cậu tới Bộ Hậu Cần trao đổi.

Cordis lịch sự trả lời tin: tôi sẽ đúng giờ chờ ở ngoài cổng chính khu cư trú.

Vừa gửi xong, cậu nhận được hồi âm của Reuel.

Reuel báo trước trùng ngày mai gặp cậu.

Trùng đón cậu là Trung úy Marlec của Bộ Hậu Cần, tính cách có hơi hấp tấp, nhưng là một trùng rất tốt. Có vấn đề gì cậu cứ nói thẳng.

Cordis trả lời: Cảm ơn cậu, Reuel. Cậu và Ike đã giúp tôi rất nhiều, tôi sẽ không phụ lòng các cậu.

Reuel: Hình như bên quân đoàn chuẩn bị thử nghiệm trước ở Nhà ăn số Một trong căn cứ. Nếu Nhà ăn số Một chấm điểm cao, thì sẽ mở rộng sang các nhà ăn khác.

Reuel: Bây giờ tôi rất mong có thể sớm ngày ăn được khoai nướng của cậu ngay tại căn tin ở chỗ làm.

Cordis:… Muốn hỏi chút, có bao nhiêu nhà ăn trong căn cứ?

Reuel: Tướng quân Frappel vừa an bài tăng cường đội tuần tra tinh vực, hiện tại trong căn cứ tương đối thiếu trùng. Số nhà ăn mở cố định là mười cái, nếu vào thời gian nghỉ, có thể sẽ mở đến khoảng bốn mươi.

Cordis: Tôi biết mà, chuyện kiếm tiền tuyệt đối không đơn giản.

Nếu cậu thuận lợi nhập chức, chẳng lẽ bắt một trùng phụ trách mười nhà ăn cố định? Tuyệt đối không thể nào, đúng không?

Cordis ngẩng đầu hít sâu một hơi. Không sao, kiếm tiền thì đâu có dễ.

Hiện tại cậu mới bắt đầu làm khoai nướng bằng sức người thấy có chút phiền phức, nhưng đến lúc đó chắc chắn sẽ dùng máy móc. Thế giới cũ lạc hậu hơn nơi này rất nhiều, mảng thực phẩm đã sớm tự động hóa toàn bộ, huống chi là ở đây?

Trong đầu cậu đã có thực đơn, chỉ cần tìm được nguyên liệu phù hợp, cậu đâu phải chỉ dựa vào sức mình để kiếm tiền.

Lập tức nghĩ thông suốt, tâm trạng Cordis tốt hẳn lên, có nắm chắc rồi thì gặp chuyện gì cũng không hoảng sợ.

Cậu lại nhắn Reuel trấn an, rồi hỏi tối nay có muốn sang nhà cậu ăn gì đó không.

Tuy Reuel động lòng, nhưng tối nay anh ta phải về nhà. Thư phụ anh ta rất muốn nói chuyện về hướng đi gần đây của anh ta. Hơn nữa vì anh ta đề cử Cordis nên thư phụ anh ta cảm thấy anh ta không đến nỗi đầu óc rỗng tuếch, biết đâu sau này còn có thể tiến thêm một bước.

Tuy anh ta không rõ một trùng làm ở viện quân y như anh ta thì tiến thêm ở đâu, nhưng thư phụ gọi về nhà uống dịch dinh dưỡng thì một đứa con như anh ta há lại không đi?

Kết thúc trò chuyện không bao lâu, Cordis lại nhận được tin của Ike. Anh ta cực kỳ phấn khích báo cho cậu biết là vì thư phụ anh ta và cha Reuel cùng đề cử Cordis, nên sắp tới có khả năng anh ta được điều sang cương vị phối hợp mua sắm.

Ike: Cũng nhờ cậu đấy. Nếu không quen cậu, đã chẳng ai điều tôi qua để làm đầu mối trao đổi.

Cordis: Tin tốt quá. Có cậu ở đó, tôi thiếu thứ gì chắc chắn sẽ không ngại mở miệng.

Ike: Hê hê, tôi sớm đã muốn đổi cương vị. Lần này cuối cùng cũng có cơ hội.

Cordis nghĩ đến công việc cũ của Ike, hình như là theo dõi thủ tục giải ngũ cho quân thư. Làm việc này cần trái tim đủ mạnh, làm xong không muốn làm nữa cũng là bình thường.

Ike giống như Reuel, tối nay cũng bị thư phụ gọi về nhà.

Sau khi trò chuyện xong, Cordis càng tự tin hơn về buổi phỏng vấn ngày mai. Cậu cảm giác quân đoàn rất muốn chiêu thêm một đầu bếp là cậu.

Bất kể phúc lợi ngày mai bàn thế nào, vì con số 250.000, cậu nhất định sẽ nhận.

Nghĩ đến việc vừa làm đầu bếp vừa mở cửa hàng, Cordis cân nhắc rồi thấy, ngày mai khi trao đổi, cậu nhất định phải yêu cầu thêm một số máy móc hỗ trợ.

Như lò nướng, bếp tích hợp, còn có robot nhà bếp… Những thứ này cậu chưa làm được vì tiền hạn hẹp, nhưng quân đoàn chắc chắn có thể giúp trang bị.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Cordis phơi phới. Cậu dứt khoát khiêng một túi đậu đất vào bếp, bắt đầu bóc vỏ, chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai.

Đến giờ ra quầy giống mấy ngày trước, Cordis lại đẩy xe đến chỗ cũ.

Vừa mới rẽ ra khỏi dãy nhà cậu ở, đã thấy mấy chục quân thư đồng loạt quay đầu nhìn về phía cậu.

“Hôm nay tôi chuẩn bị khá nhiều, tạm giới hạn mỗi trùng năm cân, hẳn là đủ nhỉ.” Cordis bị cảnh tượng ấy dọa giật mình, nhưng trên mặt vẫn gắng giữ nụ cười.

Hai quân thư quen mặt cười hì hì tiến lên, giúp cậu đẩy xe: “Cậu chủ nhỏ à, hôm nay trễ hơn 2 ngày trước một phút đó nha, tôi còn tưởng cậu không đến cơ.”

“Sao mà không đến được, cậu chủ nhỏ của chúng ta rất đúng giờ mà.” Quân thư còn lại phản bác.

Trong đám quân thư cũng không thiếu mấy kẻ miệng lưỡi, nhưng đã được sàng lọc để ở lại khu cư trú thì đều thuộc dạng không dễ chọc. Bình thường họ có lanh miệng cũng không nhằm vào mấy đứa trẻ, lần này lại bị hai tay lém lỉnh kia giành nói trước, nên cả bọn chỉ biết trừng mắt với họ.

May là Cordis không phải nghe vài câu tâng bốc đã lâng lâng. Bị bao nhiêu ánh mắt dòm chằm chằm, cậu chỉ cảm thấy áp lực nặng như núi.

“Tôi thuê một cửa hàng ngay tầng một tòa Q, mai mọi người chuyển qua đó mua nhé.” Cordis vừa mở hộp giữ nhiệt, vừa mỉm cười giới thiệu.

“Mở cửa hàng? Mỗi ngày sẽ bán nhiều khoai nướng hơn chứ?” Có trùng nhạy bén bắt trúng trọng điểm.

“A? Nhiều hơn á? Sẽ không hạn số lượng chứ? Đáng chết, tôi ăn một lần đã bị khoai nướng này mê mẩn, dịch dinh dưỡng đúng là phân trùng(c*ứt)!”

“Mở cửa hàng thì sau này sẽ càng nhiều trùng đến tranh với tôi mất, đánh không lại thì làm sao?”

Thấy họ lập tức phấn khởi, mắt như đỏ lên, Cordis muốn rút lui về sau chút, nhưng đám quân thư này tuy đang nói chuyện, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào hộp giữ nhiệt, cả người tỏa ra khí thế thúc giục chờ đợi khiến cậu không lui nổi, chỉ đành nhanh tay hơn nữa.

Khi Cordis mở hộp giữ nhiệt ra, bên trong là từng túi khoai nướng đã được đóng gói cẩn thận. Đám quân thư lập tức nhào đến, nhanh chóng chia phần.

Cậu – một con người à trùng nhỏ bé, yếu ớt – hoàn toàn không có cách nào quản nổi việc bọn họ “giành” phần của mình ra sao, đành phải lặng lẽ quay mặt đi, giả vờ không thấy.

Dù ồn ào là vậy, đám khách này lại rất có nguyên tắc. Sau khi ai nấy giành được phần của mình, họ còn chủ động giục nhau trả tiền. Ai cũng thấy cậu chủ nhỏ bán rẻ quá, nếu có trùng nào định chiếm tiện nghi làm Cordis không kiếm được tiền dẫn đến sau này họ sẽ không còn gì để ăn. Vì vậy, bọn họ nghiêm túc kiểm tra lẫn nhau, đảm bảo ai cũng thanh toán đầy đủ.

Chờ các trùng trả xong, Cordis liền nhanh chóng tuyên truyền lại việc ngày mai cửa hàng sẽ khai trương lần nữa rồi vội đẩy xe rời đi.

Trên đường đi, cậu vẫn cảm nhận rõ có hàng chục ánh mắt dõi theo chặt chẽ sau lưng. Cordis thở phào nhẹ nhõm, may là mấy hôm trước đã thu được kha khá tiền, lại chặn thêm mấy lời đề nghị lén đặt hàng qua quang não.

Nếu để mấy quân thư từng ở trong quân đoàn kia biết rằng chỉ cần trả tiền là cậu sẽ nướng riêng cho họ, thì không biết đến bao giờ cậu mới được nghỉ ngơi.

Cậu đẩy xe về nhà, xử lý nốt số đậu đất còn lại trong bếp, sau đó đóng gói lại tất cả vào túi.

Bên ngoài trời đã nhá nhem.

Cordis mở xe, chở đậu đất đến cửa hàng.

Cửa hàng đã được dọn sạch sẽ, mở cửa chính ra là thấy bốn bộ bàn cao chân, ghế tựa cùng loại với mẫu bàn K-M mà Cordis chọn trước đó, vừa đẹp vừa dễ lau chùi, vật liệu trông cũng rất cao cấp.

Cậu dỡ đồ từ xe xuống, dẫn theo tiểu Ái và một ít dụng cụ làm sạch vào. Cậu chia sẻ quyền hạn qua quang não, cho phép tiểu Ái dọn dẹp cả khu ăn uống lẫn khu bếp theo bản thiết kế, rồi khử trùng toàn bộ.

Tiểu Ái duỗi ra cánh tay máy, bắt đầu chăm chỉ làm việc.

Cordis còn đặt mua một robot dọn dẹp riêng cho cửa hàng, nhưng hàng chưa đến, nên trước mắt vẫn nhờ tiểu Ái giúp.

Cậu đi một vòng trong bếp. Ở đó có bếp lò, máy hấp – nướng tích hợp, tủ lạnh góc và kho nhỏ — tất cả đều hiện đại đến choáng ngợp, khiến Cordis thật sự cảm nhận được sức hút của công nghệ tương lai.

Cậu thử khởi động toàn bộ thiết bị, xem qua cách vận hành. Mọi thứ rất dễ dùng, chỉ cần nhập yêu cầu, hệ thống sẽ tự động hỗ trợ hoàn thiện. Cordis cảm thấy như được ưu ái đặc biệt từ chủ tiệm sửa chữa.

Đi quanh phòng bếp vài vòng, Cordis cảm thấy chỉ đứng ở đây thôi cũng đủ khiến tâm trạng tốt hơn.

Cậu bắt đầu nghĩ đến việc cải tạo lại gian bếp nhà mình, để nó cũng tiện lợi và hiện đại như thế này.

Thậm chí, Cordis còn cảm thấy nếu chỉ dùng căn bếp cao cấp thế này để nướng khoai thì hơi lãng phí.

Cậu quay một đoạn video, định sẽ cho bên Hậu Cần xem trong buổi phỏng vấn ngày mai, biết đâu họ sẽ đồng ý cho cậu một khu bếp tương tự tại nhà ăn. Năng lực của quân đoàn khổng lồ như thế, rất có thể họ còn sắp xếp được thứ còn tốt hơn.

Sau khi ký nhận đơn giao hàng mà Tiểu Thi gửi, Cordis đánh năm sao khen ngợi và nhanh chóng chuyển khoản.

Bước ra khỏi bếp, cậu thấy tiểu Ái đã quét dọn xong khu dùng bữa. Trong không khí thoang thoảng mùi thơm của dung dịch làm sạch — một mùi dễ chịu, ấm áp như ánh nắng.

Cordis mua loại dung dịch này cũng vì tò mò, không ngờ dùng rồi mới thấy quả thật giống như lời mô tả trong quảng cáo.

Phòng bếp được làm bằng toàn kim loại liền khối, bên trong chưa đặt đồ gì nên rất dễ vệ sinh. Chỉ cần phun dung dịch tẩy rửa, xả nước sạch, hong khô một lượt là sáng bóng — cảm giác như đang chơi trò mô phỏng dọn dẹp, vừa mệt vừa thấy sảng khoái.

Sau khi dọn xong, Cordis cất đậu đất và một ít gia vị vào bếp.

Ngoài ra, sau khi nếm khoai tây chiên mà Cordis tặng, chủ cửa hàng á thư – trùng phụ trách duy tu cho cửa hàng – còn đặc biệt gửi tặng thêm một món quà cho cậu: một chiếc “máy cắt đa năng” chia khối.

Theo lời Cordis, đây chính là “Thần khí cắt gọt”, có thể mô phỏng dao bếp để cắt đậu đất ra thành từng lát đều nhau.

Cách dùng rất đơn giản: chỉ cần bỏ đậu đất vào đầu máy, lập tức sẽ cắt ra từng miếng đều tăm tắp, rơi thẳng xuống chậu nước bên cạnh để ngâm, giúp giảm bớt việc di chuyển qua lại.

Cordis thử nướng một mẻ khoai, dùng thử toàn bộ thiết bị trong bếp, rồi vui mừng cảm thán: quả nhiên dù sinh vật giỏi đến đâu vẫn cần công nghệ hỗ trợ.

Có căn bếp này, khối lượng công việc của cậu sẽ giảm đi rất nhiều.

Cậu còn suy tính sẽ đặt thêm vài món “thần khí nhà bếp” khác, như máy bóc vỏ tự động, máy ép bột khoai, nhiệt kế chuyên dụng cho chiên khoai và lưới vớt chiên.

Nếu có thể gộp tất cả những chức năng đó vào một máy thì càng tuyệt vời hơn.

Lần này, để tránh lại rơi vào cảnh tốn tiền vì tùy hứng đặt hàng thủ công, Cordis chỉ mô tả cho chủ cửa hàng biết mình cần những chức năng nào, để cậu ta thiết kế lại giúp.

Á thư còn định chờ từ từ mới làm, nhưng sau khi thấy giấy mời khai trương của quân thư, cậu ta liền quyết định làm ngay trong đêm, sáng mai giao tận nơi như một món quà chúc mừng.

Sáng hôm sau, Cordis đến cổng khu cư trú sớm mười phút. Cậu vẫn ăn mặc như thường ngày.

Ban đầu cậu định mặc quân phục của “Cordis” để thể hiện sự tôn trọng. Ở thế giới này – nơi toàn dân đều là quân thư – quân phục cũng được xem như lễ phục trang trọng trong nhiều trường hợp.

Tối qua nhớ ra chuyện này, cậu đã lục lại chiếc hộp mà trùng quản lý công tác trả cho khi cậu giải ngũ. Trong đó có một bộ quân phục và vài tấm huân chương.

Đây là lần đầu tiên cậu mở ra. Cậu không kìm được mà cầm lấy những tấm huân chương ấy, ngắm thật kỹ, tự hỏi chúng từng đại diện cho những chiến công gì. Sau một hồi trầm ngâm, Cordis vẫn cẩn thận đặt tất cả trở lại trong hộp.

Đó là vinh dự thuộc về “Cordis” trước kia.

Tuy không có trang phục chính thức, nhưng dù sao cậu cũng không phải đến nhận chức vụ cần vẻ nghiêm trang, ăn mặc như bình thường là được rồi.

Vì thế, khi hai quân thư đến đón Cordis, vừa nhìn thấy một trùng có khí chất hoàn toàn khác với hình tượng lạnh lùng thường ngày trong hồ sơ, cả hai đều lộ ra vài phần kinh ngạc, trong ánh mắt mang theo ý đánh giá kín đáo.

Hai quân thư nhảy xuống từ phi thuyền nhỏ, động tác dứt khoát lưu loát, rồi cùng nhau hành lễ trước Cordis.

“Chào các ngài.” Cordis không hề luống cuống, chỉ gật đầu đáp lễ, thái độ bình tĩnh.

Hai quân thư giới thiệu đơn giản bản thân là trùng đến đón cậu đi gặp Trung úy Marlec, rồi ra hiệu mời Cordis lên phi thuyền.

Nhìn chiếc xe bay lơ lửng giữa không trung, Cordis nhớ lại cảnh hai quân thư vừa rồi nhảy xuống nhẹ như không, trong lòng có hơi do dự. Nhưng để khỏi mất mặt, cậu hít sâu một hơi, nắm chặt tay vịn bên cạnh, mượn lực bật người lên phía trước.

May mà dạo gần đây ăn uống tốt, cơ thể cậu đã hồi phục khá nhiều. Dù không luyện tập, thân thể vẫn còn linh hoạt, chỉ hơi lấy đà một chút đã lên được xe một cách gọn gàng.

Hai quân thư đứng dưới đất thoáng nhìn nhau, rồi cũng nhanh chóng nhảy theo lên.

Cordis tìm được chỗ ngồi, còn hai quân thư trầm mặc ít lời thì ngồi phía sau, lập tức khởi động phi thuyền, hướng về phía căn cứ quân đoàn.

Khác với lần trước chỉ đến khu hậu cần bên ngoài, lần này xe bay vòng qua mặt chính của căn cứ. Muốn vào được trong, phải trải qua tầng tầng kiểm duyệt.

Qua cửa sổ, Cordis thấy bên ngoài là khung cảnh hối hả với những chiến hạm khổng lồ lên xuống tấp nập. Khác hẳn lần trước chỉ nhìn thấy từ xa, lần này cậu có thể thấy rõ từng chiếc phi hạm màu bạc sáng, thân tàu khắc ký hiệu và số hiệu bằng những dải màu khác nhau.

Dù vậy, dù đã tiến rất gần, Cordis vẫn thấy khoảng cách giữa cậu và nơi các phi hạm đậu xuống còn rất xa. 

Trong lòng cậu không khỏi rung động — căn cứ này thật sự quá khổng lồ.

Sau khi hoàn thành toàn bộ quy trình kiểm tra, phi thuyền hạ xuống bãi đáp. Cordis nhanh chóng dời sự chú ý sang nơi sắp đến.

“Trung úy Marlec đang ở văn phòng Bộ Hậu Cần, chúng ta sẽ đi thẳng qua đó.” Một quân thư thấp giọng nói.

Cordis gật đầu, chuyên tâm đi theo phía sau hai trùng họ.

Vừa bước vào trong căn cứ, cậu liền thấy các quân thư đều mặc quân phục xám xanh, dáng người cao gầy, vai mang vũ khí, ánh mắt sắc bén như chim ưng của đội tuần tra.

Chỉ cần đi qua cổng chính thôi mà cảnh tượng đã nghiêm mật như thế, có thể tưởng tượng toàn bộ căn cứ này giống như một “thùng sắt” khổng lồ kín kẽ.

Cordis dễ dàng nhận ra, những quân thư mà cậu đang thấy đều là những trùng từng trực tiếp ra chiến trường — khí chất của họ khác hoàn toàn với Ike hay Reuel, những người làm ở bộ phận hậu cần.

Không có nhiều thời gian để quan sát, hai quân thư đã dẫn Cordis đi thẳng về phía trước, rồi bước vào thang máy.

Một trong hai trùng quét đồng tử, nhập mã số hậu cần, cửa thang máy liền khép lại và bắt đầu di chuyển.

Bốn phía vách tường kim loại sáng trắng, phản chiếu rõ ràng hình ảnh bên trong, khiến Cordis thấy hơi ngượng, đành né ánh mắt để khỏi chạm phải tầm nhìn của hai quân thư kia.

Cậu nhận ra có vẻ hai trùng này không mấy muốn trò chuyện, chỉ im lặng đứng nghiêm.

Trong thang máy, Cordis không cảm nhận được bất kỳ chuyển động lên xuống hay nghiêng trái phải nào, nhưng thời gian di chuyển ít nhất cũng kéo dài hơn hai phút.

Khoảng hai phút trong thang máy ấy dài như vô tận, Cordis nỗ lực giữ thăng bằng mà vẫn thấy hơi khó chịu.

Cuối cùng, cửa thang máy mở ra, âm thanh ồn ào lại tràn vào tai.

Bước ra ngoài, Cordis liền thấy khắp hành lang là cảnh các quân thư hậu cần đang tất bật qua lại. Từ trên người họ, cậu cảm nhận được một loại khí tức quen thuộc khiến cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên, vẫn là những quân thư hậu cần này khiến cậu thoải mái hơn. Ở cùng Ike và Reuel lâu ngày, cậu đã quen với hơi thở của họ — nhẹ nhàng, không mang sát khí.

Nếu không phải mấy hôm nay đã quen với việc bị các quân thư nhìn chằm chằm khi bày bán khoai nướng, thì e rằng với ánh mắt soi xét của đám tuần tra vừa rồi, cậu đã lúng túng đến mất mặt.

Mà một khi lộ vẻ mất tự nhiên, chẳng phải sẽ bị nghi ngờ sao?

“Cordis” trước đây là một quân thư từng tung hoành trên chiến trường, vậy mà sau khi mất trí nhớ lại trở nên hiền lành, mềm yếu đến thế, nếu bị nhìn ra thì thật rắc rối.

Cảm nhận được sự khác biệt giữa những quân thư chiến đấu và không khí yên ổn bên khu hậu cần, Cordis dần bình tĩnh lại. Cảm giác căng thẳng vì sắp gặp Trung úy Marlec cũng vơi bớt đi nhiều.

Trung úy Marlec là người có tính cách phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết. Hai quân thư đưa Cordis đến văn phòng, thấy cậu có chút ngượng ngùng, vị trung úy lập tức bảo họ ra ngoài, còn mình mời Cordis ngồi xuống.

Cordis tự giới thiệu ngắn gọn. Cậu không dám nhìn thẳng vị trung úy kia, chỉ thoáng liếc qua thì thấy trùng này có mái tóc đỏ sậm dài, diện mạo trẻ trung, phong thái cởi mở.

Trung úy Marlec đã sớm nắm rõ lý lịch của Cordis, cũng biết hai quân thư phụ trách đón cậu là kiểu hay gây chuyện, nên cố gắng nói năng hòa nhã hơn, giải thích rằng hai trùng kia chỉ tình cờ được phái đi, vì các tổ khác đều bận công tác.

Nói xong, không đợi Cordis trả lời, anh ta phất tay một cái, để một bản nhậm chức thư trôi nổi giữa không trung:

“Cậu xem đi, có gì cần sửa thì nói, tôi chỉnh luôn cho.”

Cordis thoáng ngạc nhiên — vị trung úy này quá thẳng thắn.

“Cứ xem kỹ đi.” Marlec tươi cười. Thực ra, anh ta vô cùng mong muốn có thể mời một đầu bếp thật sự giỏi về nhà ăn quân đoàn.

Từ trước đến nay, dù họ là quân đoàn số một mạnh nhất đế quốc, họ cũng chỉ có thể thuê đầu bếp của các thế gia đến thiết lập thực đơn rồi giao lại cho người máy nấu. Chưa từng có một “đầu bếp sống” nào thực sự làm việc trong nhà ăn.

Marlec vẫn còn nhớ lần bị các quân đoàn khác trêu chọc rằng “quân đoàn số 8 toàn một lũ nhà quê, chắc đến bánh bao còn không biết hấp”, khiến ai nấy trong quân đoàn đều tức điên.

Sau khi nhận được tin từ đồng nghiệp rằng có một cựu quân thư đã tìm ra cách chế biến đậu đất thành ăn được, ban đầu Marlec không tin. Nhưng sau khi xác nhận với thư phụ của Ike và Reuel, anh ta mới thật sự mừng như điên.

Dù món khoai nướng nghe đơn giản, nhưng biết đâu lại mở ra một cánh cửa mới cho hậu cần? Chỉ cần “ăn được” thì cũng đáng mời về thử xem.

Mà thư phụ của Ike và Reuel đều là người nghiêm túc, không hay nói đùa, nên Marlec càng tin tưởng vào đề cử này.

Cordis thì không hề biết đằng sau còn có một “mối hận bị chê nghèo” khiến vị trung úy này quyết tâm đến vậy.

Cậu đặt chiếc túi mang theo lên bàn, giải thích đó là hàng mẫu, rồi bắt đầu xem bản hợp đồng.

Hợp đồng viết rất rõ ràng: ngoài mức lương cố định, những điều kiện mà Ike và Reuel đã đề cập trước đó cũng đều được ghi vào.

Trong thời gian làm việc, quân đoàn sẽ sắp xếp khu vực làm việc theo yêu cầu của cậu trong phạm vi cho phép, đồng thời họ sẽ ưu tiên và tôn trọng đề xuất của cậu trong việc mua sắm nguyên liệu.

Dĩ nhiên, phần sau hợp đồng vẫn ghi rõ quyền quyết định cuối cùng thuộc về quân đoàn. Nhưng nhìn chung, chỉ cần Cordis có đề xuất, họ sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ, miễn sao kết quả là ra món ăn ngon.

Sau khi chứng kiến sức hút khủng khiếp của khoai nướng đối với đám quân thư, Cordis tự tin rằng mình hoàn toàn có thể đáp ứng yêu cầu này.

Phúc lợi cũng như lời Ike từng nói: cậu có thể mua nguyên liệu thông qua hệ thống hậu cần, được hưởng chiết khấu của quân đoàn. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, thời gian làm việc sẽ do cậu tự sắp xếp.

Quân đoàn là nơi kỷ luật nghiêm minh, vậy mà họ có thể đưa ra điều kiện thoải mái như thế, khiến Cordis không khỏi kinh ngạc.

Cậu đoán rằng chắc là mình đang “hưởng ké hào quang đầu bếp tinh tế” rồi.

Trong lúc Cordis còn đang xem hợp đồng, Marlec đã mở túi mà cậu mang đến.

Ngay khi cắn miếng khoai nướng đầu tiên, đôi mắt vị trung úy lập tức sáng rực. Trước giờ anh ta chỉ nghe phòng thí nghiệm báo là “có thể ăn được”, và nghe thư phụ Ike, Reuel cam đoan là rất ngon, nhưng anh ta không ngờ lại ngon đến mức kỳ diệu thế này.

Marlec ăn càng lúc càng nhanh, càng ăn càng thấy vui. Đến khi miếng cuối cùng biến mất, nhìn vào chiếc túi trống rỗng, anh ta hơi tiếc nuối.

Chờ Cordis xem xong hợp đồng, Marlec lập tức hỏi:

“Thế nào? Có chỗ nào cần sửa không? Khi nào có thể bắt đầu làm? Ngày mai Nhà ăn số Một có thể được ăn khoai nướng của cậu chứ?”

“Hợp đồng không có vấn đề.” Cordis do dự một chút rồi hỏi: “Bên quân đoàn hẳn là đã điều tra rồi, trước đây tôi mua đậu đất ở khu dân nghèo, bây giờ mở cửa hàng cũng là đặt hàng bên đó. Sau khi tôi vào làm ở quân đoàn, việc hợp tác đó có bị ảnh hưởng không?”

“Đương nhiên là không.” Marlec nhướn mày cười: “Thực ra, sau khi bên hậu cần bàn bạc, chúng tôi đã quyết định ký thêm hợp đồng thu mua với họ, còn phân cho họ cả khu đất hợp pháp để trồng.”

Cordis kinh ngạc trừng mắt — quả thật là phong cách làm việc của quân đoàn, mạnh tay và dứt khoát.

Nói cách khác, Obin và những trùng ở khu ngoại thành đang bị coi là cư dân phi pháp, giờ lập tức được chuyển thành nông hộ hợp tác chính quy với quân đoàn? Động thái này thật sự lớn quá!

Bỗng Cordis thấy nôn nóng muốn gặp Obin sớm, không biết đoàn xe của bọn họ giờ đang ở đâu rồi.

Bọn họ muốn đi đường vòng, vậy phải vòng đến bao giờ mới tới nhỉ?