[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 155

Ba quân thư được sắp xếp ở trong những phòng liền kề nhau.

Vừa bước vào, Cordis ngoài dự đoán phát hiện cách trang trí trong phòng lại rất hợp với thẩm mỹ của cậu.

Cordis suy đoán sau khi Trùng Hoàng quyết định giữ bọn họ lại mới bố trí gấp, nhưng vừa vào phòng đã có cảm giác như đang ở nhà.

Sau khi dạo một vòng, Cordis phát hiện giữa ba phòng còn có cửa thông nhau, nếu bọn họ muốn đi lại nội bộ với nhau thì quả thật vô cùng tiện lợi.

Sau đó trà chiều được đưa tới, bọn họ tụ tập ăn ở phòng của Gildur.

Gildur tổng hợp lại những phản hồi của người anh em Trùng đực của mình về các thánh địa hẹn hò và nơi mua sắm ở Đế tinh vực, tóm gọn lại rồi chia sẻ cho Cordis, sau đó nhận được thái độ thân thiện của Cordis, để thể hiện sự gần gũi còn chủ động tặng chà bông.

“Đi một chuyến xa như vậy nên tôi cố ý chuẩn bị một ít đồ ăn vặt để ăn dọc đường, chà bông này khá ổn, anh nếm thử đi.” Cordis nói rất nhẹ nhàng.

Có thể nhận được đồ ăn vặt do Cordis tự tay làm, Gildur rất bất ngờ và vui mừng, anh ta đúng là có chút mê muội tay nghề của Cordis.

Vì hành động chủ động lấy lòng của Gildur, thái độ của Cordis dịu đi, Frappel cũng lười dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Gildur nữa, thế là ba trùng từ trạng thái đấu đá so kè, chuyển sang trạng thái thân thiện hỗ trợ lẫn nhau một cách kỳ lạ.

Bọn họ đều là lần đầu tiên tới hoàng cung, lại còn phải qua đêm ở đây, đất lạ trùng lạ, vẫn là những trùng quen thuộc tạo nhóm với nhau thì tốt hơn.

Hơn nữa Gildur nhớ tới lời thư phụ nói, nhìn Cordis và Frappel có thể nương tựa lẫn nhau, anh ta cũng muốn ké chút cảm giác an toàn.

Cordis đối với phản xạ chậm chạp kiểu hậu tri hậu giác của anh ta cũng có chút chịu thua, nhưng vẫn rất lương thiện, không đem chuyện này ra chọc khi còn chưa thân, đến khi thân rồi thì liền vứt anh ta sang một bên với bộ dạng trùng rất dễ bị bắt nạt.

Cậu chủ động đưa ra chủ đề, bàn bạc về những việc bọn họ phải làm vào ngày mai.

Bọn họ đều không có hứng thú tham quan hoàng cung, chỉ muốn quy củ tham gia xong hoạt động rồi trở về quân đoàn của mình.

Trợ lý nội vụ Andis đã nói, ngày mai sẽ công khai trao khen thưởng cho bọn họ cùng các nghiên cứu viên của viện nghiên cứu, Trùng Hoàng bệ hạ còn dặn ngày mai phải chuẩn bị tinh thần sung mãn tham gia hoạt động.

Điều này cũng có nghĩa là chắc chắn ngày mai bọn họ sẽ tham gia hoạt động trao thưởng. Hiện tại còn chưa biết danh nghĩa cụ thể là gì, nhưng hoạt động do Trùng Hoàng đứng ra thì phần thưởng rất cao.

Cordis và quân đoàn có thể nhận được phần thưởng gì thì khó đoán, nhưng nếu Trùng Hoàng đã có thể gọi bọn họ tới Đế tinh, để thể hiện sự coi trọng thì phần thưởng dành cho bọn họ chắc chắn sẽ không nhẹ.

Việc bọn họ cần làm trước mắt chỉ là nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai đẹp ngầu xuất hiện là được.

“Anh cũng không cần lo lắng, ăn uống bình thường là được, chuyện ngày mai không liên quan gì tới anh.” Cordis vỗ vỗ vai Gildur, “Dù sao trong khoảng thời gian ở đây anh rất an toàn, ngược lại sau khi trở về, anh phải nghĩ xem nên nói với thư phụ của anh thế nào về mấy chuyện anh tự ý làm.”

Gildur thật sự rất muốn vứt bỏ hết thể diện, ngã ra nằm liệt không làm gì cả. Cordis phân tích nhiều như vậy, cuối cùng lại phân tích ra anh ta chỉ là tới cho đủ số.

Nhìn sắc mặt của Gildur, Cordis coi như đã trút được cơn giận lúc mới gặp, khi anh ta âm dương quái khí với Frappel làm cậu tức. Tâm trạng cậu không tệ, kéo Frappel về phòng của mình.

Có những lúc Cordis là một trùng rất nhớ thù.

Sau khi trở về phòng mình, Cordis tò mò bảo Frappel kể cho cậu nghe những điều mà hôm nay cậu cảm thấy tò mò.

Trí nhớ của Frappel rất tốt, sách tài liệu mà gia tộc lưu truyền qua nhiều thế hệ gần như đều bị anh đọc hết, những gì Cordis muốn biết, anh đều có thể nói được một chút.

Anh thích sự tò mò của Cordis, càng yêu việc cậu ở trước mặt anh không hề phòng bị.

Lịch sử Trùng tộc kéo dài xa xưa, những câu chuyện về Trùng Hoàng của Trùng tộc lại càng nhiều vô số kể. Trên Tinh Võng đã có ghi chép, nhưng chính vì thông tin quá hỗn loạn nên trùng muốn tìm hiểu không biết bắt đầu từ đâu. Muốn biết nhiều hơn thì vẫn phải dựa vào sách vở được truyền thừa.

Frappel bắt đầu kể từ lúc Trùng tộc được thành lập, nói đến những điều Cordis cảm thấy hứng thú thì cậu sẽ hỏi, anh sẽ triển khai nói tiếp.

Sự hình thành của đế quốc luôn không ổn định, từ ban đầu do chủng tộc mạnh nhất thống lĩnh toàn bộ Trùng tộc, qua nhiều thế hệ luân phiên, đến giai đoạn sau do huyết mạch quyết định trùng kế nhiệm.

Về sau, huyết mạch Trùng tộc suy yếu, quyền lực lại một lần nữa xảy ra biến động.

Sau khi Trùng tộc đế quốc bắt đầu mở rộng ra giữa các tinh vực, cuộc sống của quân thư bình thường lại không hề tốt lên theo sự bành trướng của đế quốc, Cordis cảm thấy chuyện này rất không hợp lý.

Trong lúc nghe, Cordis không nhịn được cảm thán sự tàn khốc của chế độ quyền lực phong kiến luân phiên, đối với tầng lớp bình thường phía dưới thật sự quá tàn nhẫn.

Sống được qua ngày hay không, hoàn toàn dựa vào lương tâm của cấp trên, quá không đáng tin cậy!

Quân đoàn Z11 vẫn là rất may mắn, mấy năm gần đây, trước có thượng tướng Manny, sau đó lại là Frappel tiếp quản, những trùng đứng đầu trước sau đều dốc sức cải thiện phúc lợi cho quân đoàn.

Cordis nghe Frappel kể về đủ loại việc làm của Trùng Hoàng đương nhiệm sau khi kế vị, nghe giọng điệu thận trọng của anh, lại nghĩ bọn họ hiện tại còn đang ở trong hoàng cung, cho nên cậu chỉ yên lặng nghe.

Biết rằng làm hoàng đế chắc chắn không đơn giản, Trùng Hoàng gặp mặt hôm nay tuyệt đối không giống vẻ ngoài ôn nhu kia, nhưng xét thấy ngài ấy rất coi trọng việc mở rộng thịt tinh thú, để trùng bình thường có thể sống tốt hơn một chút, Cordis vẫn cảm thấy ngài ấy cũng coi như không tệ.

“À đúng rồi, tôi còn khá tò mò về chủng tộc của Trùng Hoàng.” Cordis vừa nãy cùng Frappel nói chuyện về bức điêu khắc trước quảng trường hoàng cung, biết được vị hoàng đế thuộc chủng tộc bọ ngựa cự kiếm ma hoa. Tuy rằng hiện tại đặc trưng chủng tộc của Trùng tộc ngày càng ít lộ ra, nhưng Cordis vẫn tò mò không biết vị đương nhiệm này là chủng tộc gì.

“Bọ ngựa ma hoa. Bọ ngựa cự kiếm ma hoa đã tuyệt diệt rồi. Bọ ngựa ma hoa là nhánh huyết mạch còn sót lại.” Frappel vừa cùng Cordis nghịch bộ quân cờ mà Trùng Hoàng tặng cho Cordis, vừa trò chuyện. Nói tới đây thì ván cờ của bọn họ cũng đã gần kết thúc.

Cordis nhìn quân mình bị tiêu diệt toàn bộ, biết mình vẫn chưa làm được kiểu một lúc làm nhiều việc, thở dài: “Ai… quả nhiên vẫn là chơi cờ cá ngựa với anh thì tốt hơn, mấy loại cờ cần động não thế này em thật sự không đấu lại anh, đúng là tướng quân chính hiệu.”

Frappel nhìn dáng vẻ ủ rũ của cậu, trải lại quân cờ: “Muốn chơi thêm một ván nữa không?”

“Không cần đâu, em nhìn ra anh đang nhường em, chơi vậy thì không còn thú vị.” Cordis cầm hộp cờ lại, “Cất đi, đợi về em tìm nhóm Ike chơi, chắc thắng bọn họ thì dễ hơn.”

Trong mắt Frappel thoáng hiện ý cười, giúp cậu thu dọn.

Thu xong đồ, Cordis nhìn thời gian, vừa qua giờ tan ca thường ngày của cậu, còn cách giờ ngủ khá xa. Bọn họ lại không thể tùy tiện đi lung tung trong hoàng cung, muốn giết thời gian thật sự hơi khó.

Frappel suy nghĩ một chút, tìm được chuông gọi trong phòng, rất nhanh đã có trợ lý nội vụ tới. Anh hỏi phạm vi có thể đi lại, trong lòng cân nhắc xong thì hỏi Cordis: “Có muốn đi phòng huấn luyện không?”

Thật ra Cordis không quá muốn ra ngoài. Đến nơi xa lạ, cậu vẫn thích ở yên hơn. Nhưng Frappel vừa nãy đã bồi cậu trò chuyện lại chơi cờ, giờ anh có chỗ muốn đi, nếu cậu vẫn bắt anh ở lại trong phòng với mình thì cũng không ổn, vì thế cậu gật đầu đáp ứng rất dứt khoát.

Bọn họ còn tiện thể gọi luôn Gildur ở phòng bên cạnh.

Gildur bị Cordis vạch trần chuyện thư phụ, vừa rồi vẫn luôn rối rắm. Anh ta cảm thấy với mức độ coi trọng của Trùng Hoàng dành cho Cordis, Quân Đoàn Đệ Nhất hợp tác với cậu chắc chắn sẽ đi trước các quân đoàn khác, nhưng thái độ của thư phụ đối với anh ta mới là vấn đề cần giải quyết.

Trong lòng rối bời, anh ta cũng cẩn thận không muốn lần đầu đến hoàng cung đã chạy loạn, để lại ấn tượng không tốt.

Nhưng Frappel và Cordis tới gõ cửa mời, anh ta cảm thấy đi phòng huấn luyện để phân tán chú ý cũng rất ổn, nên liền đồng ý.

Ba quân thư tới phòng huấn luyện gần nhất, vận động đến mồ hôi đầm đìa hai tinh giờ. Sau đó quay về phòng tắm rửa, đánh răng, lại có trợ lý nội vụ mang bữa tối tới, là thịt thăn làm từ tinh thú, hương vị không tệ.

Ăn xong, bọn họ nhanh chóng nghỉ ngơi.

Trùng Hoàng nghe Trợ lý nội vụ Andis báo lại hành động của mấy quân thư trẻ mà mình giữ lại, không nhịn được bật cười khẽ.

“Đối với trùng trẻ tuổi thì có hơi cẩn thận, nhưng so với những lão trùng tự cho là thành thạo, lại còn làm đủ chuyện ngu xuẩn dưới trướng tôi, thì mấy trùng trẻ này thật sự rất đáng yêu.”

Trợ lý nội vụ Andis dâng lên một phần thịt thăn chiên: “Bữa tối của ngài.”

Thời gian gần đây Trùng Hoàng rất thích ăn thịt thăn tinh thú, đầu bếp hoàng cung đã quen tay, dựa vào từng loại tinh thú khác nhau mà làm ra độ chín và hương vị khác nhau.

Trùng Hoàng mỉm cười cảm ơn trợ lý nội vụ: “Cảm ơn ông, hôm nay vất vả rồi.”

“Trùng ngài quan tâm, tôi tự nhiên cũng sẽ quan tâm.” Andis mỉm cười, những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt dưới ánh đèn lúc ẩn lúc hiện, “Mặt nước yên tĩnh quá lâu sẽ che lấp ngũ cảm của trùng, khiến bọn họ tưởng rằng con thú trong nước vẫn chỉ là con non vừa thả đi.”

Trùng Hoàng bật cười.

Vòng quang não đặt ở góc bàn ăn dài khẽ lóe ánh sáng lam.

Cung điện mọi thứ đều rất tốt, phòng ngủ đều được làm theo tiêu chuẩn cao nhất, ngay cả giường cũng sẽ điều chỉnh theo sở thích của trùng nằm trên đó.

Nhưng Cordis vẫn tỉnh dậy sớm hơn ngày thường. Sau khi rửa mặt đánh răng xong, cậu đi gõ cửa thông giữa các phòng, hội hợp với Frappel.

Tối qua cuối cùng bọn họ vẫn ngủ ở hai phòng riêng, dù sao cũng là ở cung điện, chủ nhân đã sắp xếp ba phòng, bọn họ ngủ chung với nhau thì có vẻ không ổn lắm.

Lại không phải ở nhà, cho dù không làm gì cả, chỉ cần ở chung một phòng, kiểu thân mật đó cũng khiến Cordis có cảm giác bị trùng khác nhìn thấy riêng tư của mình.

Frappel cũng nhìn ra Cordis không được tự nhiên. Trên đường tới đây thì không thấy cậu căng thẳng, nhưng sau khi vào Đế tinh, anh có thể cảm nhận rõ những cảm xúc khác hẳn ngày thường trên người cậu.

Đặc biệt là khi nghe Cordis chủ động nói muốn đi phòng huấn luyện, anh lại càng cảm thấy không ổn.

Bình thường mỗi lần kiểm tra sức khỏe, quân y đều khuyên cậu nên vận động nhiều hơn, nhưng cậu vẫn luôn duy trì tối đa mỗi tuần hai buổi huấn luyện. Hôm qua cậu đã đi huấn luyện cùng anh, hôm nay lại đi nữa, thật sự là chuyện hiếm thấy.

“Ai… ra trước ống kính phải đẹp chứ.” Cordis nhớ lại hình ảnh Frappel được trao huân chương mà cậu từng xem, cậu thật sự không quen với việc bị nhiều trùng nhìn chằm chằm rồi nghiên cứu như vậy.

Đặc biệt là nghĩ đến hình ảnh của mình sẽ bị lưu truyền rất lâu, Cordis liền hối hận vì lúc lên tinh hạm tới Đế tinh đã không bắt đầu vận động sớm hơn.

Frappel nghe cậu nói vậy, lùi lại một bước, cẩn thận quan sát dáng người của Cordis, nghiêm túc nói: “Bây giờ đã rất đẹp rồi.”

Cordis đưa tay nắm lấy cánh tay Frappel, sờ vào lớp cơ không cần cố ý dùng sức cũng đã rất rắn chắc: “Anh đó, cứ nhìn em có gắn bộ lọc làm đẹp.”

Cậu lại kéo tay áo lên nhìn bản thân mình, không gầy yếu, nhưng cũng chẳng có mấy cơ bắp.

Tuy thể chất Trùng tộc đặc thù, mỗi tuần cậu vận động hai lần, hiện tại vẫn có thể có sáu múi bụng mỏng, nhưng so với tám múi rõ ràng của Frappel thì vẫn quá yếu.

Frappel nhìn cậu cau mày, một bộ dáng thật sự rất phiền não, liền nói: “Sau này anh giám sát em tập luyện.”

“Thôi…” Cordis nghĩ đến quân thư của quân đoàn Z11 mỗi ngày đều bị huấn luyện nghiêm khắc, liền nhanh chóng từ bỏ ý định tập luyện trước mặt Frappel.

Mỗi ngày dành phần lớn thời gian cho huấn luyện, cậu không kiên trì nổi.

Tập hai tiếng cũng không thể lập tức đạt được hiệu quả như Frappel, giờ cậu không cần ôm chân Phật tạm thời.

Frappel nhìn bộ dạng xụ xuống của cậu, liền biết cậu không thật sự vì vấn đề vóc dáng. Anh đem những chuyện gần đây xâu chuỗi lại, nhanh chóng suy nghĩ một lượt rồi hỏi: “Là vì sau này phải theo anh về nhà gặp thư phụ anh nên em căng thẳng sao?”

Sau khi vào hoàng cung, Cordis bị môi trường và bầu không khí hoàn toàn khác với tinh cầu Z11 ảnh hưởng, suy nghĩ trong lòng rất hỗn loạn. Cậu cảm nhận được cảm giác thân bất do kỷ khi đến gần hoàng quyền, càng nghĩ càng căng thẳng, thần kinh siết chặt.

Nhưng ở đây cậu cũng không tiện nói bậy.

Bây giờ Frappel lại nhắc đến chuyện gặp gia trưởng, giống như cọng rơm cuối cùng đè lên lưng lạc đà, cả người Cordis đều xìu xuống.

Cậu đưa tay ôm lấy Frappel, vùi mặt vào vai cổ anh, dùng sức cọ cọ: “Được rồi, việc nhiều quá không lo nữa, em nằm thẳng luôn, tuyệt đối không có chuyện gì có thể làm khó em!”

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng, lo nghĩ quá nhiều cũng không giải quyết được gì, chỉ là tự hành hạ bản thân.

Cordis quyết định vẫn giữ cách xử lý mọi việc từ trước đến nay của mình, chuyện đến đâu tính đến đó, cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn.

Frappel nhìn Cordis giống như vừa hấp thụ được năng lượng từ anh, lập tức trở nên tinh thần phấn chấn, khóe miệng và ánh mắt đều không giấu được ý cười.

Cordis ngẩng đầu thấy anh cười, cũng không nhịn được cười theo, nghiêng người khẽ hôn lên khóe môi anh.

Frappel hơi nghiêng mặt, nhẹ nhàng v**t v* đáp lại, ngậm lấy môi cậu, m*t hôn mềm mại.

“Cordis, sau này có phiền não gì thì nói với anh, anh nghĩ cùng em.” Frappel nói.

Cordis nhìn đôi môi hồng hào và đôi mắt xanh xám còn vương ẩm ướt của anh, đưa tay nhẹ nhàng nâng mặt anh: “Em nghĩ thật ra cũng không phải phiền não nghiêm trọng gì, chỉ là cuộc sống trôi qua quá thuận lợi thì cảm xúc sẽ dao động, em tự điều chỉnh là được rồi.”

“Anh biết.” Frappel nghiêng đầu hôn lên lòng bàn tay cậu, “Nhưng anh cũng muốn tham gia vào.”

Cordis cảm thấy tim mình mềm ra. Frappel nói không nhiều, tổng thể là kiểu ít lời, nhưng cậu thật sự rất yêu việc anh thỉnh thoảng lại nói ra một câu, đâm thẳng vào lòng cậu.

“Được, sau này chuyện gì cũng nói với anh, anh đừng thấy em phiền là được.”

Frappel không giỏi hứa hẹn, nhưng những gì anh nói ra, anh đều sẽ làm được.

Anh trịnh trọng cúi đầu hôn lên mu bàn tay cậu.

Gildur cũng không ngủ được mấy tinh giờ. Sau khi tỉnh dậy, anh ta đi thẳng tới phòng huấn luyện, còn nghĩ có thể tình cờ gặp nhóm Cordis. Không ngờ mồ hôi nhễ nhại quay về phòng rửa mặt đánh răng, dường như phòng của bọn họ vẫn chưa mở cửa.

Anh ta suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ ra bọn họ là quan hệ tình lữ, ở bên nhau không dẫn theo anh ta cũng rất bình thường, tâm trạng tò mò ban đầu lập tức rơi xuống đáy.

Đúng 8 giờ, trợ lý nội vụ gõ cửa mang bữa sáng tới.

Ăn xong, ba trùng lại lần nữa hội hợp. Ba quân thư được Trợ lý nội vụ Andis đích thân dẫn tới phòng họp, để tiếp nhận sự kiện quan trọng nhất sau khi bọn họ đến Đế tinh.

Sau khi ngồi xuống không lâu, lại có trùng mới bước vào.

Trang phục khác hẳn quân thư.

Cordis liếc mắt một cái liền nhận ra một trùng trong số đó, chính là viện trưởng tân nhiệm của Viện nghiên cứu đế quốc đã đại diện phát biểu trong buổi họp báo ngày hôm đó.