Nói xong kế hoạch hợp tác, bầu không khí giữa hai bên liền tốt hơn rất nhiều.
Gildur cảm thấy mình nói chuyện với Cordis quá mức tùy tiện, cho nên sau đó có điều gì muốn nói muốn hỏi cũng thấy khó mở miệng hơn, ví dụ như chuyện hôm qua cậu bảo “lấy máu”. Sau đó anh ta đi hỏi mấy quân thư quen biết khác trong quân đoàn, bọn họ đều là những trùng thích ăn thực phẩm tự nhiên, nhưng không có quân thư nào biết từ đó là có ý gì.
Đã là quan hệ hợp tác bạn bè, Cordis nghe anh ta hỏi cũng không giấu giếm, nghĩ xem nên giải thích đơn giản thế nào cho anh ta hiểu.
Khi dùng động vật làm thực phẩm, việc lấy máu thường là lấy ở phần cổ. Sau khi lấy máu, thứ nhất là để kéo dài thời gian bảo quản tươi, thứ hai là giảm ảnh hưởng của máu tồn dư lên hương vị và chất lượng thịt.
“Thịt được lấy máu sạch sẽ thì màu sắc sẽ đều hơn. Nếu không có bước này, máu sẽ ứ lại trong thịt, tạo thành những mảng thịt sẫm màu bị đông lại, mùi tanh của máu sẽ rất nặng, đặc biệt là với các loại thịt dùng để dự trữ. Trước khi nấu còn phải trải qua các bước như ngâm, trụng nước để loại bỏ mùi tanh.” Cordis giải thích tác dụng của việc lấy máu. “Nói ngắn gọn, nguyên liệu thịt xử lý không tốt thì món ăn cũng không thể ngon được.”
Nếu là nội tạng các loại, ngoài ảnh hưởng của máu ra còn có dịch thay thế tồn dư, mỡ và tuyến thể… những yếu tố này đều tạo ra mùi tanh, cho nên khi xử lý để ăn thì cần phải tỉ mỉ và kỹ càng hơn.
Muốn ăn động vật tinh tế thì xử lý cũng giống với động vật trên Trái Đất.
Cordis nhớ tới Bộ Hậu Cần vì dự trữ nguyên liệu mà còn đặc biệt cho làm một loạt robot rửa nội tạng, rửa sạch chúng hoàn toàn rồi mới nhập kho, liền cảm thấy tự hào vì thái độ coi trọng nguyên liệu của quân đoàn Z11.
Trước đó vừa nghĩ đến chuyện dự trữ, lại vừa dẫn theo các quân thư phụ bếp luyện tập làm món mới. Đợi cậu trở về, gần như là có thể cho nhà ăn ra mắt món mới.
Thịt kho, xào bùng lửa, kho, các món canh lòng… mấy cách chế biến này làm ra món từ nội tạng đều ngon vô cùng.
Gildur nghe Cordis giải thích đơn giản xong thì cũng hiểu ra vì sao robot đầu bếp của nhà ăn làm đồ ăn lại có chút khác với những món ăn do các gia tộc đầu bếp mở nhà ăn làm ra, chắc chắn là do bước mấu chốt này không được dạy cho robot đầu bếp.
Chính chi tiết mấu chốt này đã ảnh hưởng đến hương vị của món ăn. Vốn dĩ quân thư đã khá nhạy cảm với mùi vị, nên cảm giác khó chịu khi ăn đồ không ngon lại càng rõ ràng hơn.
Chẳng lẽ những gia tộc đầu bếp đó định để khi quân thư của quân đoàn ăn quen thực phẩm tự nhiên rồi, thì sẽ đến nhà ăn của bọn họ để ăn những món ngon hơn sao?
Gildur chậm rãi nảy sinh suy nghĩ theo hướng âm mưu. Quân đoàn bị những trùng của các gia tộc đầu bếp đó che mắt rồi. Nếu không phải Quân Đoàn Đệ Nhất thuê robot đầu bếp, nâng cao đãi ngộ cho quân thư trong quân đoàn, thì đám quân thư có tinh tệ mà không biết tiêu vào đâu này làm sao lại thích thực phẩm tự nhiên được.
Hơn nữa mỗi lần hẹn hò với Trùng đực, đều phải đến những nhà ăn đó.
Anh ta càng nghĩ càng cảm thấy mình đoán không sai. Mấy nhà ăn của gia tộc đầu bếp kia đều dùng chiêu đãi giá rẻ mà dụ dỗ Trùng đực.
Cordis nghĩ tới việc sắp tới cậu còn phải đi gặp trùng trong nhà Frappel, lại còn phải ở lại khu vực Đế tinh một thời gian, liền hỏi Gildur về những chỗ chơi vui ở Đế tinh vực và có đặc sản gì.
Lần này cậu đến khu vực Đế tinh phồn hoa, có thể chọn mua quà mang về rất nhiều, nhất định phải mang cho bạn bè chút đồ mà ngày thường khó mua được.
Gildur bị hỏi bất ngờ, bắt đầu cố gắng suy nghĩ xem có gì đáng để đề cử.
Tuy sau khi Gildur gặp Cordis và Frappel thì biểu hiện có chút không đáng tin, nhưng với tư cách là quân thư của gia tộc Tador, từ trước đến nay anh ta luôn bị rất nhiều ánh mắt dõi theo. Lý lịch sáng chói hiện tại cũng là do chính anh ta vất vả mà có được, cho nên thật sự anh ta không có nhiều kinh nghiệm ăn chơi.
Anh ta hỏi Cordis thì được trả lời sảng khoái như vậy, đến khi Cordis hỏi ngược lại mình thì anh ta lại không trả lời được. Gildur cảm thấy mất mặt, liền lập tức nhớ tới anh em Trùng đực rất tích cực hẹn hò của mình.
Gildur mở quang não: “Tôi có một anh em Trùng đực, ngài ấy hẹn hò với rất nhiều quân thư, gần như đã chơi khắp Đế tinh vực rồi, tôi đi hỏi ngài ấy.”
Cordis chớp chớp mắt, không ngờ Gildur không trả lời được câu hỏi, lại còn phải lôi cả anh em Trùng đực ra, còn định nhờ viện trợ bên ngoài, đúng là một trùng rất nhiệt tình.
Đúng lúc này, Trợ lý nội vụ Andis đi tới, nói cho bọn họ biết hiện tại Trùng Hoàng vừa hay rảnh rỗi, triệu bọn họ vào yết kiến.
“Các vị là lần đầu gặp Trùng Hoàng, hãy chú ý nhiều hơn.” Trợ lý nội vụ Andis cố ý nhắc nhở.
Ba quân thư sau khi nhìn thấy trợ lý nội vụ liền thu lại dáng vẻ thoải mái. Bọn họ đứng dậy, nghe lời nhắc xong thì Gildur mở gương trên quang não kiểm tra lại trang phục của mình. Frappel và Cordis cũng kiểm tra lẫn nhau một lượt, xác nhận không có vấn đề gì.
Trợ lý nội vụ Andis nhìn trạng thái tinh thần phấn chấn của các quân thư trẻ tuổi, hài lòng gật đầu.
Trùng Hoàng đang chờ, Andis không còn dẫn bọn họ đi “tham quan” hoàng cung nữa, mà trực tiếp đi thang máy trong nhà. Ở góc sảnh bên hông, bức tranh treo tường sát đất được nâng lên, lộ ra lối vào phía sau. Ông ta đi phía trước dẫn đường, Frappel lần lượt theo sau đi vào.
Trợ lý nội vụ Andis quét mặt xác nhận, nhập điểm đến.
Cordis nhìn chằm chằm vào giao diện thang máy mang đậm phong cách khoa học kỹ thuật, nhẹ nhàng chạm vào Frappel một chút. Từ lúc bọn họ đi vào nơi này, từ quảng trường bước vào, nhìn thấy hoa viên, dùng trà bánh, những gì chứng kiến đều là do trùng hầu xử lý. Cậu còn tưởng nơi này vì thể hiện sự tôn quý của Trùng Hoàng mà cố ý làm mờ nhạt yếu tố khoa học kỹ thuật.
Đến một trình độ nhất định thì phải dùng “trùng lực”(nhân lực) để thể hiện cảm giác tôn quý khó có được.
Cordis còn tưởng sau khi đến đây sẽ luôn là phong cách như vậy, không ngờ đi gặp Trùng Hoàng lại phải ngồi thang máy.
Frappel đối diện ánh mắt của cậu, biết trong đầu Cordis đang suy nghĩ rất nhiều, khẽ chạm vào mu bàn tay cậu, vừa đáp lại sự biểu đạt của cậu, đồng thời cũng là nhắc nhở về hoàn cảnh.
Gildur hô hấp có chút dồn dập vì căng thẳng. Từ lúc vào thang máy, anh ta vẫn luôn giữ nguyên dáng vẻ đó. Anh ta còn nhớ thái độ thận trọng của thư phụ khi nhắc đến Trùng Hoàng. Hiện tại sắp được gặp vị trùng có quyền thế nhất toàn bộ đế quốc, sự căng thẳng trong lòng anh ta gần như tràn ra ngoài.
Anh ta lo mình sẽ làm mất mặt, sẽ bị thư phụ ném đi tuần tra ngoài tinh vực. Sớm biết việc yếu thế trước mặt thư phụ vì vấn đề tình cảm sẽ chọc thư phụ tức giận như vậy, anh ta đã cố gắng nuốt hết bi thương vào lòng. Nếu không cũng sẽ không bị thư phụ không vừa mắt. Lỡ như không thể quay về, anh ta có thể tưởng tượng được những quân thư từ nhỏ đã tranh đấu với anh ta sẽ cười đắc ý đến mức nào.
Trong lúc bất tri bất giác, Gildur đã từ chỗ cảm thấy tình cảm là một con tàu không thể buông bỏ cũng không thể vượt qua, dần dần tìm lại được những điều mình càng coi trọng hơn. Nhưng hiện tại chìm trong cảm xúc căng thẳng, anh ta không có tâm trí nghĩ nhiều như vậy.
Trợ lý nội vụ Andis để ý động tĩnh của ba quân thư, thu hết những cử động nhỏ của bọn họ vào mắt.
Ông ta ôm tâm thái lạc quan đối với tương lai của đế quốc. Những quân thư trẻ tuổi này, lần đầu gặp Trùng Hoàng mà có biểu hiện như vậy, đều rất không tệ.
Rất nhanh, thang máy lại mở ra.
Một cầu thang dài xuất hiện trước mắt. Tất cả trước mặt đều yên tĩnh và cổ xưa. Nếu là quân thư sống lâu năm ở Đế tinh vực bước vào nơi này, tuyệt đối sẽ bị bầu không khí hoàn cảnh ảnh hưởng mà căng thẳng không thôi.
Trợ lý nội vụ Andis dẫn bọn họ đi lên cầu thang, xuyên qua hành lang dài, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa lớn.
Trợ lý nội vụ nhẹ gõ ba cái, sau đó đẩy mở nửa cánh cửa, ra hiệu cho bọn họ đi vào.
Frappel đi trước, Cordis theo sau, Gildur thấp thỏm đi cuối cùng. Sau khi bước vào, bọn họ dựa theo lễ nghi gặp Trùng Hoàng đã học trước đó, cúi người thật sâu nửa thân trên để vấn an Trùng Hoàng.
Một tiếng cười ôn hòa vang lên phía trước bọn họ. Trùng Hoàng cười nói: “Không cần đa lễ, trùng con nhà Hudson đúng là không giống ông ta.”
Nguyên soái Hudson hơi cúi người: “Bệ hạ nói đúng, xác thực là không quá tranh đua.”
“Hiện tại không phải trường hợp chính thức, các cậu cứ tự nhiên một chút.” Trùng Hoàng mỉm cười nói, “Tôi đang chơi cờ với nguyên soái Hudson, các cậu biết chơi không? Qua đây xem cùng đi.”
Frappel là trùng phản ứng trước tiên, ngẩng đầu nhìn thoáng qua vị trí của Trùng Hoàng và nguyên soái, rồi bước lên phía trước.
Cordis và Gildur theo bước anh đi lên. Trùng Hoàng và nguyên soái đang chơi cờ quan chức quân sự của Trùng tộc, không phải cờ giả lập trên Tinh Võng, mà là quân cờ thật được làm thành những con thú bông nhỏ.
Trùng Hoàng đi một nước, tướng quân của ông thao túng chiến xa bắt giữ một đội quân thư tù binh của Hudson, những hình nhân nhỏ trên bàn cờ liền biến thành trạng thái tử trận.
Cordis cảm thấy rất kinh ngạc. Những quân cờ này cho cảm giác giống như những robot nhỏ, sẽ căn cứ vào trạng thái mà chúng gặp phải để thay đổi hình thái của mình.
Quả nhiên, sau đó hai kỳ thủ tiếp tục từng bước đánh xuống, quân cờ trong tay họ cũng không ngừng thay đổi hình thái.
Thắng thua trên bàn cờ hiện ra rõ ràng không sót chi tiết.
Cuối cùng Trùng Hoàng thua cuộc. Ông nhìn nguyên soái của mình làm ra động tác đầu hàng, thở dài, rồi quay đầu nhìn ba quân thư đứng bên cạnh quy củ xem cờ.
Trong lúc đứng xem, khóe mắt Cordis lướt qua Trùng Hoàng, đại khái nhìn rõ dáng vẻ của ông. Mái tóc dài màu nâu hơi xoăn, đường nét khuôn mặt mềm mại. Nhưng đến khi ông quay đầu lại, lộ ra chính diện khuôn mặt, mới phát hiện vị Trùng Hoàng này nhìn từ chính diện còn ôn nhu như nước, vô cùng xinh đẹp.
Khác với dáng vẻ tham gia hoạt động trong những video mà cậu từng xem trước đây, cũng khác với đại đa số trùng cái.
“Cậu chính là Cordis?” Trùng Hoàng quan sát Cordis một lượt, khẽ gật đầu, “Giống như Elian nói, là một quân thư nhìn là biết rất dễ ở chung. Nghe nói sau khi cậu bị thương nặng đã thức tỉnh năng lực nấu ăn?”
Cordis gật đầu: “Đúng vậy, bệ hạ. Tôi tỉnh lại trong bệnh viện thì bị mất trí nhớ, nhưng sau đó phát hiện khi nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn, trong đầu sẽ xuất hiện cách chế biến của chúng. Có lẽ đó chính là năng lực nấu ăn mà bệ hạ nói.”
Trùng Hoàng mỉm cười, khóe môi cong lên: “Nghe nói Elian từng mời cậu đến Đế tinh vực, nhưng cậu từ chối, lý do là muốn để càng nhiều trùng được ăn món do cậu làm?”
Cordis hơi ngẩn ra. Lúc đó cậu nói nguyên văn với Trùng đực các hạ đại khái cũng gần như vậy, nhưng chắc là không hùng hồn đến mức ấy.
“Vâng, cũng không khác mấy. Tôi cảm thấy đầu bếp giỏi mở nhà hàng thì có rất nhiều, Đế tinh vực chắc chắn không thiếu đầu bếp tay nghề tốt, nhưng ở tinh cầu biên giới của quân đoàn Z11, tôi có thể giúp bọn họ cải thiện trạng thái sinh hoạt, tôi thấy như vậy khá tốt. Hơn nữa tôi cũng đã mở nhà ăn ở tinh cầu biên giới rồi.” Cordis cảm thấy vị Trùng Hoàng này hẳn là đã điều tra cậu rất kỹ, mấy câu hỏi này giống hệt những gì Trùng đực các hạ và viện trưởng cũ Branz từng hỏi trước đó, chỉ là mang tính câu chuyện làm quà, cho nên cậu trả lời cũng cố gắng không để lộ sơ hở.
Trùng Hoàng quả nhiên lại cười: “Những trùng vì quân thư bình thường mà suy nghĩ như cậu, bây giờ thật sự rất hiếm.”
Cordis nghe ra trong lời ông có ẩn ý, nhưng ở đây cậu là trùng có chức vị thấp nhất, cũng không thể tiếp lời của hoàng đế.
Trùng Hoàng chỉ cảm thán một câu đơn giản, cũng không định để trùng khác nối tiếp câu chuyện. Ông đưa tay gom lại những quân cờ vừa chơi với Hudson, đặt vào hộp rồi đưa cho Cordis: “Có vẻ cậu rất hứng thú, tôi tặng cậu làm quà gặp mặt.”
Trước đó Cordis cảm thấy Trùng Hoàng rất coi trọng lễ nghi và hình thức, nhưng sau khi thật sự gặp mặt, những hành động của ông lại khiến cậu cảm nhận được một sự tùy ý rất rõ ràng.
Cậu tiến lên một bước nhận lấy hộp: “Cảm ơn Trùng Hoàng bệ hạ.”
“Ha ha, quả nhiên là rất thích.” Trùng Hoàng cười rất vui, ánh mắt chuyển sang Frappel, “Nhóc Kupher cũng đã trưởng thành rồi, ánh mắt chọn đối tượng còn tốt hơn thư phụ của cậu nhiều, cố gắng tiếp nhé.”
Frappel hướng Trùng Hoàng hành lễ.
Trùng Hoàng cũng không để ý việc anh ít lời, mỉm cười nhìn sang Gildur: “Cậu cũng là một trùng con thông minh, vừa rồi tôi đã khen cậu với thư phụ của cậu rồi, hợp tác với Cordis rất không tệ.”
Gildur khẽ giật mình. Chuyện hợp tác anh ta còn chưa báo cáo cho thư phụ, không ngờ Trùng Hoàng bệ hạ đã biết. Nhưng hiện tại cũng không phải lúc để để ý sắc mặt thư phụ, Gildur nghiêm mặt trả lời: “Vì mưu cầu phúc lợi cho quân thư trong quân đoàn, đó là việc tôi nên làm.”
“Rất không tệ.” Trùng Hoàng hài lòng gật đầu, “Elian bảo cậu sớm tiết lộ tin tức, cậu cũng không phụ lòng tin của em ấy. Không tệ, tinh thú đã có thể dùng làm thực phẩm thì nên nhanh chóng phổ cập toàn dân, bắt đầu từ quân đoàn rồi lan ra dân chúng bình thường, là một ý tưởng rất hay.”
Khen ngợi xong một lượt, Trùng Hoàng dường như đã mệt, bảo Trợ lý nội vụ Andis thay ông sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho bọn họ.
“Các cậu nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tinh thần đầy đủ tham gia hoạt động.” Trùng Hoàng nhìn Cordis và Frappel, suy nghĩ một chút rồi bảo Trợ lý nội vụ Andis tặng một phần trà chiều của mình cho ba quân thư này.
Gildur luôn có cảm giác mình giống như tiện thể hưởng được đầy đủ mọi thứ. Cơ hội gặp Trùng Hoàng là do thư phụ cho, còn việc được ăn trà chiều cùng loại với Trùng Hoàng lại là nhờ Cordis và Frappel.
Hudson không bị Trùng Hoàng giữ lại, điều đó có nghĩa là ông ta nên rời đi. Ông ta rất biết điều, trước khi Trùng Hoàng lên tiếng, đã chủ động cáo lui.
Trùng Hoàng quả nhiên chỉ gật đầu ra hiệu.
Trợ lý nội vụ Andis lặng lẽ xuất hiện, dẫn bọn họ rời đi. Bọn họ đi cùng một đoạn, cho đến khi Hudson thấy bọn họ rẽ hướng sang khu nghỉ ngơi trong hoàng cung, ông ta mới dừng lại.
Những trùng khác cũng dừng lại, chuẩn bị cáo biệt.
Hudson ánh mắt phức tạp nhìn Cordis và Frappel. Ông ta không ngờ ánh mắt và sự chú ý của Trùng Hoàng lại đều đặt lên hai trùng này. Vốn tưởng rằng Trùng Hoàng đặc biệt coi trọng mình, sẽ dành cho thư tử của ông ta đãi ngộ tương tự, nhưng nhìn món đồ trong tay Cordis là biết hiện tại Trùng Hoàng để tâm đến ai.
“Đi theo Frappel và Cordis.” Hudson vỗ vỗ cánh tay Gildur, hạ thấp giọng, “Sau khi về lại báo cho ba chi tiết hợp tác.”
Gildur bị giọng điệu của thư phụ làm run nhẹ một chút, nhưng anh ta nhớ lời khen vừa rồi của Trùng Hoàng, thư phụ chắc chắn cũng sẽ cảm thấy anh ta làm tốt.
Chỉ là một khoản hợp tác lớn như vậy, quả thật đáng lẽ phải báo cáo với nguyên soái, anh ta đúng là công tư lẫn lộn.
Gildur hành lễ: “Vâng, nguyên soái.”
Hudson cạn lời nhìn đứa nhóc ngốc của mình, đến bây giờ mới làm bộ đúng mực. Sao thằng nhóc này lại không biết lúc hợp tác với Frappel thì cũng nên báo cáo xin chỉ thị với mình?
Ông ta bất lực thở dài một tiếng, khẽ gật đầu với trợ lý nội vụ Andis: “Xin làm phiền ngài nhắc nhở thư tử nhà tôi nhiều hơn.”
Trợ lý nội vụ Andis nhìn ra sự bất đắc dĩ của vị gia trưởng này, cười rất chân thành: “Yên tâm đi, trong hoàng cung rất an toàn, Trùng Hoàng bệ hạ đối với những quân thư trẻ tuổi ưu tú rất khoan dung.”
Hudson cười cười: “Là tôi lo lắng quá.”
Tình yêu nghiêm khắc của thư phụ già không biết thư tử có tiếp nhận được hay không. Hudson không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi. Bên ngoài hoàng cung có xe bay đưa ông ta rời khỏi Đế tinh.
Ông ta bước lên tinh hạm, nhìn tinh cầu dần dần rời xa, không biết lần sau quay lại sẽ là khi nào.
Trợ lý nội vụ đưa Cordis và những trùng còn lại đến phòng đã được sắp xếp sẵn. Hoàng cung ngoài dịp lễ mừng năm mới ra thì rất ít khi có khách quý lưu trú, Trùng Hoàng muốn giữ lại những quân thư trẻ tuổi đầy triển vọng, tự nhiên sẽ có trùng thu xếp chỗ ở.