[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 106

Lương thực khi thu hoạch đã bị máy móc tuốt hạt cùng lúc, bọn họ có thể mang đi luôn.

Cordis đã sớm bảo Ike làm cho cậu một ít máy móc. Trong ký ức của cậu không có dữ liệu về việc thu hoạch lương thực, xử lý lương thực thành có thể ăn, cậu chỉ nắm được đại khái thông tin.

Cậu thương lượng với Ike xong thì làm bếp hấp và lò nướng, làm máy xát gạo, còn có máy xay bột, nồi cơm nấu gạo tẻ, phục chế thêm một máy xay bột vốn dĩ căn cứ đã có.

Mấy thứ này đều rất đơn giản, mấy ngày nay Ike đã làm dần hết, đặt trong phòng bếp.

Bọn họ dời trận địa sang nhà ăn, nơi đó đủ rộng. Cordis không hạn chế gì, nhóm nghiên cứu viên liền lặng lẽ theo sát, trong tay mỗi trùng đều cầm một túi lương thực. Họ lai giống được năm loại lương thực, mỗi loại bọn họ đều mang hai trăm cân đến.

Cordis dọn máy móc ra, nhóm nghiên cứu viên đặt các túi lương thực lên bàn bếp rồi giúp một tay.

Họ nhanh chóng đem một loạt máy móc đặt vào giữa.

Cordis cẩn thận phân loại, so sánh năm loại lương thực mà nhóm nghiên cứu viên đã vất vả mấy tháng trồng ra với lương thực Hoa Hạ. Có hai loại là gạo tẻ nhưng hình dạng khác nhau, lúa mạch thì có lúa mì và yến mạch, còn một loại rất nhỏ, trông giống gạo kê nhưng màu đỏ.

Máy xát có vài cửa, vừa đúng có thể xát vỏ năm loại lương thực cùng lúc. Cordis kéo ống nối của máy, nhét miệng túi lương thực vào, máy lập tức hút lương thực vào bên trong, trong ống dẫn sẽ bỏ bớt hơi nước rồi mới bắt đầu xát vỏ.

Hansam nhìn máy móc vận hành, liền giới thiệu sản lượng của những loại lương thực này cho trung úy và tướng quân.

Gạo đỏ nhỏ là loại sinh trưởng tốt nhất, mỗi mẫu thu được khoảng 300 cân; hai loại gạo tẻ có sản lượng giống nhau, mỗi mẫu khoảng 150 cân; lúa mạch thì lúa mì có thể thu 200 cân, còn yến mạch chỉ có 100 cân.

“Loại này mọc ra thành hạt thon dài, hơi nhọn đầu, trong toàn quá trình gieo trồng tiêu hao ít năng lượng nhất, gây giống cũng dễ nhất, nhưng giai đoạn cuối rất phiền, sản lượng thấp.” Hansam chỉ vào loại hạt khiến Cordis cảm thấy gần giống yến mạch, nhấn mạnh: “Lần sau trồng trọt, kiến nghị bỏ loại này.”

Lúc tham quan Cordis đã cảm thấy sản lượng lương thực trồng trong nhà kính thấp đến đáng thương. Nay nghe sản lượng thực tế lại càng thở dài — thời đại công nghệ cao mà sản lượng chẳng khác thời cổ đại.

Nhưng cậu đã nói với Hansam rằng cậu chỉ biết tri thức trên sách vở, không chuyên nghiệp, nên cậu không thúc giục họ. Họ có tiết tấu và cách làm của riêng mình.

Máy xát hiệu suất rất cao. Trong lúc bọn họ nói chuyện, tất cả lương thực đã xát xong.

Cordis cúi xuống vốc một nhúm gạo tẻ, đưa lên mũi ngửi. Đó chính là hương vị quen thuộc, khóe miệng cậu không nhịn được cong lên.

Mấy tháng này nhóm nghiên cứu viên sờ nhiều nhất là lớp vỏ ngoài của hạt, giờ đã xát vỏ, ai cũng tò mò, chen lại xem.

Lương thực sau khi hong khô luôn có hương vị đặc biệt, xát vỏ xong lại càng rõ.

Mấy nghiên cứu viên bỏ vài hạt gạo tẻ vào miệng nhai. Răng trùng tộc tốt, nhưng gạo tẻ không thể ăn sống, bọn họ nhăn mặt như đang nhai chanh.

Cordis bật cười ngăn họ nếm tiếp: “Thứ này phải nấu chín mới ngon.”

Cậu xắn tay áo, nhìn quanh trái phải. Không biết từ lúc nào Ike và Reuel đã đến hỗ trợ, họ đem nồi cơm và máy xay bột đã rửa sạch đặt lên.

Cordis nhìn số lượng trùng ở đây, năm nghiên cứu viên, thêm cậu, Ike, Reuel và Frappel thành chín. Mỗi trùng ăn một chén nhỏ thì số cơm cần nấu cũng không ít.

Cậu dùng chén lớn đong hai loại gạo tẻ riêng ra, hạt gạo đỏ nhỏ thì cẩn thận bới một phần nhỏ, rồi bỏ cả vào nồi cơm, chế lượng nước vừa đủ, sau đó bấm nút bắt đầu.

Mấy trùng còn lại vẫn luôn nhìn động tác thuần thục của cậu, cảm thấy mỗi động tác đều đẹp mắt.

“Thế này là xong á?” Ike thay mặt mọi trùng hỏi điều ai cũng muốn hỏi.

Cordis gật đầu: “Kiên nhẫn chờ là được.”

“Hai loại hạt còn lại, cách làm khác nhau sao?” Hansam chỉ hai loại lúa mạch còn dư.

Cordis gật đầu: “Đúng, tôi gọi chúng là lúa mì và yến mạch. Lúa mì phải xay thành bột, làm ra món ăn sẽ biến hóa nhiều hơn, ăn ngon hơn việc đem nấu trực tiếp.”

Mấy trùng nghe được nhưng hiểu không hiểu vẫn còn mơ hồ.

Ike bỗng sáng mắt: “Thế máy xay bột kia có phải dùng như máy bột đậu đất không? Dùng máy xay bột làm thành sợi không?”

Lúc Cordis nhờ Ike làm máy móc đã nói đại khái chức năng, nên Ike đoán ra cũng bình thường. Cậu gật đầu: “Không sai, hơn nữa bột từ lúa mạch làm mì sợi còn dễ hơn bột đậu đất.”

Trong lúc cậu nấu cơm, máy xát còn lại cũng vừa làm xong. Cordis kiểm tra hình dạng của từng loại rồi chuyển sang máy xay bột.

Dùng bột mì làm mì sợi chỉ cần thêm lượng muối thích hợp, xoa đều rồi ủ cho lên men.

Hôm nay Cordis dậy sớm dùng mấy con chim trắng lớn bắt được hôm trước để nấu canh. Chờ cắt mì xong là có thể dùng nồi canh đó làm canh nền.

Mỹ thực luôn là thứ đáng để chờ đợi.

Cordis an bài ổn thỏa khoảng thời gian chờ giữa các công đoạn, trong lúc bột đang xay thì cậu đổ yến mạch vào nước.

Lần đầu tiên ăn những loại lương thực này, Cordis nghĩ nghĩ, rửa sạch một ít lúa mạch rồi hấp lên ăn thử.

Dùng máy móc tinh vi thì lớp vỏ ngoài của lúa mạch cũng được bóc sạch sẽ, thêm vào Trùng tộc có lực cắn rất mạnh, sẽ không xuất hiện tình trạng quá khó nhai.

Không thể dùng thói quen ăn lương thực trước kia của cậu mà đánh giá.

Rất nhanh, máy xay bột dừng lại. Cordis đặt khối bột lớn lên bàn bếp, dùng tay ấn thử, cảm nhận độ cứng, đúng là vừa vặn để cán ra thành miếng bột mềm dẻo. Cậu hài lòng gật đầu.

Đám quân thư nhìn chằm chằm khối bột vừa được xoa nhuyễn, ngón tay ngứa ngáy muốn động.

Cordis cán phẳng khối bột, gập vài lần, rồi dùng dao cắt thành từng sợi mì thô cỡ ngón út, đặt sang một bên. Cậu nâng nồi canh đã nấu sẵn, múc ra hai phần canh gốc, đun sôi lại, sau đó bỏ mì vào. Chẳng bao lâu sợi mì nổi lên, cậu rắc muối, rồi múc ra.

“Mỗi trùng một phần.” Cordis phất tay.

Trong phòng bếp vang lên tiếng reo nho nhỏ, đám trùng tự giác xếp thành hàng, lần lượt nhận tô mì lớn từ tay Cordis.

Từ khi đến tinh cầu nấm đến giờ, mỗi lần Cordis nấu cơm cho bọn họ, cậu liền thường xuyên có cảm giác như đang phát cơm cho một bầy động vật nhỏ. Tuy có hơi phiền, nhưng thấy bọn họ ngoan ngoãn chờ ăn, cậu vẫn rất có cảm giác thành tựu.

Frappel đứng bên cạnh, thấy cậu múc hai phần cuối rồi đi về vị trí hơi xa.

“Bên này.” Frappel gọi.

Cordis mỉm cười, ngồi xuống đối diện anh. Mấy ngày nay cậu dẫn quân thư ăn uống, hễ nấu xong là bọn họ thử món ngay tại phòng bếp, nên nơi này có rất nhiều chỗ ngồi.

Cordis nâng bát lên hớp một ngụm canh. Cậu luôn tin tưởng tay nghề nấu ăn của mình, vừa nếm đã cảm nhận được vị thịt và vị mới mẻ của sợi mì, hài lòng gật đầu.

Sau đó cậu bắt đầu ăn mì. Vài tháng không được ăn món chính, Cordis thật sự rất thèm. Cậu gắp mì lên bắt đầu ăn.

Mì đã thấm canh, vị rất thuần, Cordis nhai lớn, đôi mắt nheo lại vì sung sướng.

Frappel lặng lẽ ăn.

Mấy quân thư ngồi xung quanh thì đã rối cả lên, hoàn toàn mất năng lực nói chuyện.

Ike và Reuel theo Cordis ăn nhiều lần, nên từ sớm đã dùng đũa rất thuần thục, nhẹ nhàng gắp mì đưa vào miệng. Cả hai mở to mắt kinh ngạc, cảm nhận được hương vị hoàn toàn khác với miến đậu đất.

Còn nhóm nghiên cứu viên thì gặp chút khó khăn.

Bọn họ chưa ăn ở nhà ăn nhiều, năng lực dùng đũa vẫn rất bình thường. Mấy ngày nay nhà ăn có cá viên, nhưng họ cũng không dùng đũa tốt hơn chút nào.

Đến khi hôm nay dùng đũa gắp mì lại không gắp lên nổi, mùi thơm xông vào mũi khiến nước miếng sắp chảy ra, bọn họ mới bắt đầu tự trách: mấy hôm trước vì muốn ăn nhanh để quay lại làm việc, họ toàn dùng đũa chọc cá viên ăn, nếu chịu luyện đũa từ lúc đó thì giờ đã không lúng túng thế này.

Nhưng thấy Ike và Reuel ăn vừa nhanh vừa vui, họ cũng muốn ăn càng sớm càng tốt, thế là trực tiếp bưng bát, hất mì vào miệng.

Khi thật sự nếm được mùi vị khác biệt giữa các loại hạt, mấy trùng đã bận rộn vì nó hàng tháng không được nghỉ ngơi đều cảm thấy đáng giá.

Nếu bọn họ biết trước hạt giống trồng ra lại có thể biến thành món ngon như thế này, bọn họ đã ngủ ít hơn nữa!

Hansam thì nhớ lại ngày Cordis mới tới, khi cậu biết công ty dịch dinh dưỡng có dùng một phần những loại lương thực này trong công thức thành phần, cậu đã tức giận ngay lúc đó.

Nghĩ lại bản thân mỗi ngày uống dịch dinh dưỡng, anh ta càng tức.

Vừa tức vừa ăn mì.

Cordis rất nhanh ăn sạch hết phần mì. Tuy sản lượng lúa mạch do nhóm nghiên cứu viên trồng ít, nhưng bột xay ra có mùi thơm nồng hơn, mì sợi lại có độ dai giòn, tổng thể mà nói thật sự rất ngon.

Ăn xong, cậu uống sạch cả nước mì.

Đúng lúc ấy, cơm gạo tẻ đã nấu xong.

Trong lúc nấu, cơm gạo tẻ đã tỏa ra hương thanh đặc biệt của nó. Khi Cordis mở nắp, hương càng rõ ràng hơn. Cậu gọi một tiếng, bảo mấy trùng ăn xong lại đến lấy cơm.

Gạo tẻ cậu làm theo lượng, mỗi trùng một chén nhỏ nên chẳng đủ cho nhiều.

Ike chạy lên đứng đầu hàng, ăn sạch bát lớn đầu tiên.

Cordis múc cho anh ta một muỗng từ hai nồi cơm. Hai loại gạo tẻ, một loại nhìn có vẻ mượt mà, một loại thon dài hơn, hạt gạo lại trong trong lấp lánh.

Sau Ike, Frappel, Reuel và những trùng khác cũng nối tiếp mang bát lại.

Mỗi trùng đều nhận cơm, cẩn thận nếm thử.

Gạo tẻ khác mì nước, không có canh quấy nhiễu, nó chính là cơm gạo tẻ trắng thơm thuần túy.

Cordis múc phần còn lại cho mình, dùng đũa gắp đưa vào miệng. Lúc múc cơm cho trùng khác cậu đã muốn ăn lắm rồi, đưa vào miệng nhai xong, cậu không kềm được nheo mắt lại hạnh phúc mà thưởng thức thật kỹ.

Cơm nhai lên hơi hơi ngọt, trong hai loại gạo thì một loại mềm hơn một chút, loại còn lại dai hơn một chút, đều là gạo ngon!

Cordis vừa ăn vừa cảm thấy hạnh phúc muốn khóc, nếu không phải cậu muốn ăn thật nhanh cho đã, cậu đã lập tức đi làm thêm đồ ăn để ăn kèm.

Nhưng cho dù không có gì ăn kèm, chỉ ăn cơm thôi cậu cũng thấy ngon.

Đám trùng còn lại khi ăn cơm cũng vô cùng kinh ngạc. Loại lương thực sau khi xát vỏ rồi cho vào nồi nấu, giản đơn như thế, vậy mà ăn lên không hề thua kém mì sợi có nhiều công đoạn phức tạp.

Trong phòng bếp, ngoài tiếng đũa chạm vào chén, hoàn toàn không có một tạp âm nào.

Cordis nhanh chóng ăn sạch phần cơm của mình, vẫn còn tiếc nuối, trong lòng trách vừa rồi vo gạo hơi ít.

Cậu đặt bát xuống, đi xem phần yến mạch đã ngâm, rửa sạch rồi để ráo hơi nước, trải ra mặt bàn, rồi gọi Frappel lại.

“Tới giúp một chút.” Cordis cười tủm tỉm, chỉ vào yến mạch: “Không có máy ép, anh giúp tôi dùng trọng lực ép dẹp hết chúng được không?”

Cậu từng ăn yến mạch làm thành yến mạch cán dẹt, và cả các món biến tấu từ yến mạch như bánh năng lượng, thanh yến mạch linh tinh. Chỉ cần ngon, với miệng ăn tinh xảo của người Hoa Hạ, chắc chắn sẽ có đủ loại cách làm. Vì thế cậu không nghĩ nhiều, làm đám yến mạch viên này thành yến mạch cán dẹt.

Frappel nhìn Cordis một cái, không nói gì, hành động.

Cordis nhìn thấy Frappel chẳng dùng công cụ phức tạp gì, anh chỉ đặt tay lên mặt bàn, một luồng lực vô hình ép xuống, rất nhanh, từng viên yến mạch liền bị ép thành từng miếng yến mạch cán dẹt.

Miệng Cordis không nhịn được mở thành hình chữ O.

“Đây là thao tác bằng tinh thần lực.” Frappel nhàn nhạt nói: “Điều khiển cơ giáp đều phải luyện độ tinh tế.”

Cordis giơ tay vỗ nhẹ: “Thật lợi hại.”

Đám trùng còn lại không biết Cordis định làm gì tiếp theo, ăn xong thì còn dư vị vô hạn. Nhưng nồi lúa mạch sau còn chưa nấu xong. Nghe Cordis khen tướng quân, bọn họ liền cũng muốn góp sức.

Cordis cảm giác được bọn họ đang ngứa tay, liền kéo Frappel qua một bên, để bọn họ lên.

“Ăn ngon như vậy, cũng nên cho họ động tay chút.” Cordis nhỏ giọng nói.

Frappel bình tĩnh gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Rất nhanh, tất cả yến mạch đã ngâm đều bị ép thành miếng dẹt. Chỉ là vì tinh thần lực của bọn họ không tinh chuẩn như Frappel nên phải ép nhiều lần mới được, hình dạng hơi méo mó nhưng may không ảnh hưởng ăn uống.

Cordis cho toàn bộ miếng dẹt yến mạch vào lò nướng, nướng ở nhiệt độ thấp.

Đúng lúc thời gian vừa chín, cơm mạch cũng nấu xong, cậu lại chia cho mỗi trùng một phần.

Lúa mạch sau khi xát vỏ thì lớp ngoài hơi cứng, nấu chín rồi ăn cũng không mềm thơm như gạo tẻ.

Nhưng đối với Trùng tộc mà nói, ăn lên lại như có một tầng phong vị khác, từng trùng đều vui vẻ, vẻ kinh ngạc không hề kém lúc ăn mì sợi và gạo tẻ.

Cơm mạch nấu bằng lúa mì và yến mạch thì yến mạch là đặc biệt nhất. Nó có mùi mạch dày, nấu chín lại có độ sền sệt, nhai lên rất ngon.

Frappel ăn xong, đánh giá: “Gạo tẻ vẫn ngon hơn.”

“Tôi cũng thích gạo tẻ hơn, ăn lên ngọt ngào.” Cordis gắp cho mình một miếng cơm yến mạch, cậu không thích độ sệt lắm, hương vị thì đạm.

“Đúng rồi, còn một loại nữa.” Ăn xong, Cordis múc ra loại gạo kê đỏ nấu lâu nhất.

Hạt gạo kê màu đỏ sau khi nấu thành màu đỏ sậm, giống gạo kê nhưng không dính lại thành khối, dạng hạt rời rạc. Nhìn màu thì hơi quái, như bị nhuộm sắc.

Các trùng đều nếm thử, cảm thấy vị rất nhạt. So với những món vừa rồi, ai cũng thích gạo tẻ và mì sợi hơn.

Cordis nghĩ nghĩ, lấy một lọ tương nấm từ không gian trữ vật ra — loại cậu làm bằng nấm và thịt tinh thú ở tinh cầu nấm— lại lấy thêm một lọ đường, cho mọi trùng ăn kèm.

Có vị phối hợp, gạo đỏ nhỏ lập tức ngon hơn, không thua kém mấy loại lương thực khác.

Đến đây, năm loại lương thực hôm nay thu được, trừ miếng dẹt yến mạch đang nướng, bọn họ đều đã nếm qua hương vị. Cordis vô cùng hài lòng. Có gạo tẻ và bột mì, bàn ăn của bọn họ sẽ phong phú hơn, còn có thể làm vô số món chế biến từ bột mì như mì phở, bánh bao, sủi cảo, bánh mì… đều là mỹ vị không thể thiếu.

Cordis nghĩ rồi nói với Hansam cùng nhóm nghiên cứu viên: “Hôm nay mọi người ăn rồi, cũng biết những thứ các cậu nỗ lực mấy tháng trời rốt cuộc là gì. Việc tăng sản lượng của mấy loại lương thực này liền giao cho các cậu. Hy vọng sớm ngày để toàn bộ trùng trong quân đoàn Z11 đều có thể ăn cơm với mì phở.”

Nhóm nghiên cứu viên khi ăn đã bắt đầu suy nghĩ nên gieo lô tiếp theo ở đâu, loại lương thực nào thích hợp chỗ nào, làm sao trồng tách khỏi dịch dinh dưỡng, làm sao tăng sản lượng. Lời Cordis nói khiến nhiệt huyết của bọn họ càng bốc cao.

Suy nghĩ hỗn loạn của họ bỗng có phương hướng rõ ràng: bọn họ phải trồng lương thực cho thật tốt, để càng nhiều Trùng tộc được ăn những món ngon này.

Hansam lại nghĩ đến hai cơ sở bí mật của công ty làm dịch dinh dưỡng. Những lương thực ngon như thế, nếu làm cho toàn bộ trùng hiện giờ đang uống dịch dinh dưỡng được ăn, thì thành tựu ấy còn lớn hơn việc vào viện nghiên cứu hay vào công ty dinh dưỡng.

Nhìn ai cũng tràn đầy nhiệt tình, Cordis cũng tràn đầy hào hùng. Ngày tháng của cậu ở tinh tế càng sống càng tốt, cơm và mì phở đều có thể ăn, cảm giác cuộc sống sau này như chẳng thiếu gì nữa.

Giờ nhóm nghiên cứu viên chỉ hận không thể lập tức rời phòng bếp, quay về phòng nghiên cứu tiếp tục làm việc.

Cordis vội ngăn họ lại, để họ từ từ. Cậu đem phần yến mạch đã nướng xong đổ ra, chia một nửa cho Hansam: “Mấy cái này mang về, có thể ăn chung với dịch dinh dưỡng theo khẩu vị của các cậu, tốt nhất là đun nóng rồi ngâm yến mạch.”

Hiện giờ Hansam cực kỳ tin Cordis. Cậu nói gì thì anh ta tin nấy. Anh ta gật đầu, chào tạm biệt Frappel rồi dẫn nhóm nghiên cứu viên về phòng nghiên cứu.

Lương thực thu hoạch hôm nay chất lượng rất tốt, đang chờ bọn họ tiếp tục lai giống.