[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Chương 105

Hộ vệ quân thư nhanh chóng hành động theo lệnh, chỉ trong chốc lát đã thu dọn, tạm thời dừng “dây chuyền sản xuất cá viên”, sắp xếp gọn gàng lại.

Cordis nhìn Frappel đi nhặt mấy con chim trắng lớn kia lên, thu vào không gian trữ vật của anh. Cậu không có hay quen dùng không gian trữ vật để chứa đồ, lần trước cũng chỉ là giúp anh thu xe bay lúc rời khỏi tinh cầu nấm.

Cậu đoán chắc là đã xảy ra chuyện gì đó.

Cordis thu bàn ghế bọn họ vừa ngồi vào không gian vòng cổ của mình, nhìn đám quân thư vừa nhanh vừa có trật tự dời những thứ còn lại lên xe bay. Cậu không tham gia, sợ mình xen vào lại làm rối nhịp của bọn họ.

Frappel cảm nhận dao động trong không khí, lại ngẩng đầu nhìn về xa xa, rồi xoay người dẫn Cordis lên xe bay.

Mặt Cordis cứng đờ, cậu cảm thấy hiện giờ mình giống một con thú bông có thể bị túm lên tùy lúc. Gặp nguy hiểm thì cậu rất biết ơn việc Frappel kéo mình đi, nhưng nếu chưa đến mức khẩn cấp, cậu vẫn muốn tự mình chạy.

Cậu vừa ngồi vững, bốn quân thư còn lại cũng đã vọt lên xe bay, khởi động bay lên không trung.

Cordis định bộc lộ chút “tính tình nhỏ” để giải phóng tâm trạng, nhưng thấy không khí có vẻ căng thẳng, ngọn lửa trong lòng lập tức tắt. Cậu phát hiện Frappel vẫn luôn nhìn ra ngoài, bèn nhíu mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Biểu cảm của Frappel vẫn rất bình thản, anh đá đá vào mấy con chim trắng lớn dưới chân: “Cả đàn của chúng đang tới.”

Cordis hơi nghi hoặc: “Ngửi mùi của chúng mà đến?”

“Ừ.” Frappel gật đầu: “Đến cứu thủ lĩnh của bọn chúng.”

Cordis cúi đầu quan sát kỹ hơn: “Chúng còn chưa chết à?”

“Nguyên liệu nấu ăn phải tươi.” Frappel trả lời như lẽ đương nhiên.

Cordis không biết nên nói gì, câu này đúng thì đúng, nhưng với cả đàn chim trắng lớn mà nói thì đúng là… không thân thiện chút nào.

“Anh tính dụ cả đàn chim trắng lớn tự mình đưa tới cửa làm nguyên liệu nấu ăn dự trữ à?” Cordis hỏi.

Frappel nghĩ một chút: “Chủ ý đó cũng không tệ. Ailon, liên lạc căn cứ, bảo bọn họ chú ý phòng thủ. Chờ đàn chim kéo đến, cho quân thư ra ngoài hoạt động chút.”

Trùng điều khiển xe bay là Ailon khẽ đáp một tiếng, lập tức gửi tin về căn cứ.

Cordis thật sự cạn lời. Nói cách khác, là cậu quá ác mới lỡ “hiến kế” hại cả đàn chim trắng lớn. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu vẫn thấy cần hỏi cho rõ: “Vậy ban đầu anh đi bắt chúng để làm gì? Thấy hôm qua ăn ngon nên muốn ăn nữa à?”

Frappel lắc đầu: “Mặt hồ đó là nơi chúng săn mồi, tôi không muốn để chúng đến quấy rầy lúc mình vớt cá.”

Nghe anh nói vậy, Cordis mới nhớ lại hôm nay khi bọn họ vừa đến gần hồ, đã trông thấy rất nhiều chim trắng lớn lướt sát mặt nước, chắc là đang săn cá.

Ở tinh cầu hoang dã này, tập tính của sinh vật hoang dã là như thế, trùng ngoại lai xâm nhập vào bãi săn của chúng, chắc chắn sẽ bị xua đuổi.

Frappel phòng ngừa sự cố trước, đi tới hang ổ của bọn chúng, một mẻ bắt luôn mấy con thủ lĩnh, nhờ thế cả buổi chiều nay bọn họ mới yên ổn.

Khó trách, trừ con cá sấu xanh xấu xí kia ra, hôm nay bên hồ hầu như không phát sinh bất cứ sự cố nào nữa.

Cordis nghĩ nghĩ, vẫn thay đàn chim trắng lớn hỏi một câu: “Chẳng lẽ sẽ bắt sạch cả đàn luôn à?”

“Trên tinh cầu này, chúng mới là bá chủ.” Frappel đã quen với việc Cordis phản ứng hơi chậm với mấy tin tức kiểu này, anh chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi màu xanh biếc trải dài: “Mỗi khu rừng, mỗi ao hồ đều có đàn chim của chúng.”

Không phải chỉ vì một nhóm “thủ lĩnh nhỏ” bị bọn họ bắt đi mà khiến cả loài chim trắng tuyệt chủng sau khi bọn họ săn g*iết lần này.

Cordis mơ hồ thở phào một hơi, đồng thời lại tò mò, những con chim trắng này lợi hại đến mức nào mới có thể trở thành bá chủ cả Lục Tinh.

Tốc độ xe bay nhanh hơn chim rất nhiều, nên Cordis không nhìn thấy cảnh chim trắng lớn đuổi theo trên đường.

Nhưng vừa xuống xe bay, cậu đã nghe thấy trên không từ xa xa truyền lại một loại tiếng kêu kỳ quái. Cordis đứng trong căn cứ quay đầu nhìn lại, liền trông thấy một đàn chim quái xám trắng kêu ầm ĩ, vỗ cánh quét tới, trời ở nửa bầu không khí bị che tối đi vài phần. Nếu lúc này bọn họ vẫn còn ở bên hồ, bị chúng vây kín, hậu quả chắc chắn không ổn.

Chim trắng lớn dựa vào tập tính vây giết con mồi, chúng lao từ trên không trung xuống phía căn cứ, nhưng lập tức bị lưới năng lượng phòng ngự của căn cứ đánh bật ra, lảo đảo vỗ cánh một lúc mới miễn cưỡng không rơi xuống đất.

Tướng quân đã ra lệnh trước là phải bắt sống, quân thư cũng biết rõ đây chính là loại chim lớn mà bọn họ đã ăn suốt hai ngày nay, còn lâu bọn họ mới nỡ phá hư nguyên liệu nấu ăn. Lực phòng ngự của lưới năng lượng chỉ mở ở mức cơ bản, vừa đủ ngăn đàn chim áp sát. Thấy bọn chúng lao tới, quân thư không đợi mệnh lệnh đã trực tiếp xông ra ngoài, đánh nhau với đám chim trắng lớn đang choáng váng kia.

Cordis không hứng thú bao nhiêu với việc đánh nhau với chim, cậu chỉ chọn một vị trí có thể nhìn rõ toàn cảnh, đứng quan sát ở đó.

Đàn chim này có chút tiêm mõm, răng nanh, răng chim trắng lớn này tuyệt đối không phải loại đèn cạn dầu. Mỗi con nặng gần một trăm cân, khi bay trên không nhìn qua nhẹ bẫng, nhưng đó là vì xương cốt của chúng trống rỗng, trọng lượng phần lớn nằm ở cơ bắp. Chỉ đến khi chúng xòe cánh ra mới thấy thật sự lớn đến mức nào. Nên mới có thể đánh qua đánh lại cùng nhóm quân thư được.

Không bao lâu, bên trong lồng năng lượng đã tràn ngập lông vũ bay toán loạn.

Nhưng rất nhanh Cordis liền phát hiện nhóm quân thư chỉ dùng hai ba phần sức, hoàn toàn là đang đùa giỡn.

Bình thường nhóm quân thư đều rảnh rỗi muốn banh người, căn cứ trên tinh Z11 chẳng có bao nhiêu hạng mục giải trí, càng khỏi nói cái tinh cầu hoang này, tín hiệu và năng lượng đều phải ưu tiên cung cấp nghiên cứu máy móc sử dụng. Khó được tướng quân lên tiếng cho phép hoạt động, bọn họ đương nhiên tận hưởng khoảnh khắc hoạt động vui vẻ này.

Nhóm quân thư đều muốn bắt đám chim trắng lớn này trực tiếp bằng tay, không dùng vũ khí nóng, cũng không dùng tinh thần lực, chỉ nhắm vào cánh, cổ hoặc vuốt của bọn chúng mà lao lên.

Cordis nhìn một lúc, thấy bọn họ đúng là đang chơi, nhưng trình độ lại không thành thạo như Frappel, thế là cậu không xem tiếp nữa.

Quay đầu nhìn thấy Frappel đứng thẳng tắp, cũng đang quan sát cảnh náo nhiệt của quân thư, Cordis có chút tò mò, không biết anh đang nghĩ gì.

Frappel quay đầu: “Đi?”

Cordis gật đầu.

Bọn họ đến văn phòng của Frappel, thấy phó quan đang chăm chỉ làm việc ở đó. Cordis nói chuyện buổi tối muốn thêm món cá viên cho nhóm quân thư cho anh ta nghe, kế tiếp giao toàn bộ cho phó quan xử lý.

Cordis hơi chột dạ. Rõ ràng cậu là lão đại phụ trách toàn bộ nhà ăn của căn cứ, mà loại chuyện này lại giao cho người khác làm, cậu chẳng làm gì cả… Nhưng rất nhanh cậu liền thoải mái. Cậu là kỹ thuật nòng cốt, những việc lặt vặt nên để các trùng khác làm, cậu tạo ra món ăn ngon mới là công việc chính.

Cậu lại cầm theo canh cá chạy một chuyến đi tìm Reuel.

Ike quản lý hậu cần có khả năng lúc nào cũng bận, Reuel ở phòng y tế của căn cứ nên nếu đi tìm Reuel thì chỉ cần đến đó là gặp được.

Đặt canh cá xuống xong, Cordis còn báo cho Reuel biết tối nay nhà ăn còn có món ngon khác. Reuel cả ngày chôn mặt vào số liệu kiểm tra sức khỏe quân thư, cả người đều uể oải, nghe vậy lập tức tỉnh táo bật dậy.

Frappel không đi theo Cordis nữa, anh mang mấy con chim trắng lớn đã bắt được thẳng đến phòng bếp.

Cordis đưa canh xong cũng đến phòng bếp, thấy Frappel thì hiểu ý chỉ vào đám chim lớn: “Anh muốn làm à?”

Frappel gật đầu, trên tay xuất hiện đao ngắn màu bạc.

Cordis đi nấu nước, kiểm kê lại nguyên liệu gia vị của mình, hơi ưu sầu.

Cậu muốn làm một món tía tô xào thịt chim, cách làm giống như hôm trước, chỉ là đổi nguyên liệu gia vị thành tía tô cắt vụn.

Khi làm cá, Cordis chỉ cần dùng một chút tía tô, nhưng món xào này lại cần dùng rất nhiều, phòng bếp nhanh chóng tràn ngập mùi hương tía tô độc đáo.

Cordis hít một hơi hương trong không khí, hỏi Frappel có phải anh không thích không.

Buổi chiều ăn món cá kia xong, Frappel đã đem hương vị này ghi nhớ, anh thoải mái lắc đầu: “Rất độc đáo.”

Giống Cordis, anh chưa từng biết đến thứ này, nhưng khi tiếp xúc rồi lại không có chút cảnh giác hay phản cảm nào đối với đồ ăn xa lạ.

“Cậu dùng nguyên liệu gia vị khác với những đầu bếp khác, nhưng món ăn cậu làm đều ngon hơn bọn họ.” Frappel bổ sung.

Cordis không nghĩ sâu, trực tiếp hiểu rằng Frappel đang khen tay nghề nấu ăn của cậu.

Hôm qua Ike đã thêm hệ thống lọc mùi vào phòng bếp nhà ăn, nên hôm nay mùi thịt không bị lan ra ngoài.

Cordis chia thịt sau khi làm xong cho Ike và Reuel trước, nghĩ đến phó quan vất vả theo ra ngoài cũng nên có phần, nên cậu lại múc thêm một phần giao cho Frappel để anh mang cho phó quan.

Sau đó bọn họ ngồi ngay trong phòng bếp, gặm sạch đĩa thịt chim tía tô vừa mới ra nồi.

Tía tô khi ăn vào không hề kỳ quái, hương vị của nó chẳng giống lúc mới ngửi, vốn tưởng cho vào món ăn sẽ rất lạ lùng, nhưng khi hòa vào rồi thì lại cực kỳ hài hòa.

Cordis ăn thịt xong lại ăn cả lá tía tô đã xào đến đen, nhai lên thơm nức.

Sau khi hao phí một lượng lớn thể lực, hơn nữa cảm giác được đám chim trắng lớn đã muốn bỏ chạy, cuối cùng nhóm quân thư cũng phát huy thực lực chân chính, bắt hết toàn bộ chúng.

Ike nhận tin xong liền an bài quân thư chuẩn bị dụng cụ giam giữ, tiện cho việc nhốt toàn bộ nguyên liệu nấu ăn này.

Nhóm quân thư còn chưa chơi đã đời, bọn họ quyết định lần sau nghỉ thay ca sẽ lại chạy đến đây dạy đám chim này một trận. Nhưng vừa nghe tối nay nhà ăn còn có món trung úy làm, lập tức quẳng hết đám chim trắng lớn ra sau đầu.

Lúc này những quân thư hộ vệ tham dự bắt chim mới nhớ trung úy Cordis đã hứa cho cá viên, liền chạy đi tìm phó quan.

Cá viên đã thu phục trái tim trùng toàn căn cứ, đương nhiên đợt mỹ thực hôm qua kia cũng thu phục trái tim trùng toàn căn cứ.

Mấy hộ vệ hôm nay quen thuộc quy trình làm cá viên, nhận được phần của Cordis cho riêng bọn họ, không nén nổi mà khoe ra.

Bọn họ khoe toàn bộ cách bắt cá, cách xử lý, từng bước, ai cũng biết bí quyết nằm ở gia vị của trung úy. Bình thường xử lý cá không muốn thở luôn, nhưng chỉ cần bỏ gia vị của trung úy vào phần thịt cá quấy thành viên, nấu lên cho nổi là phần thịt cá bùn liền biến thành cá viên ngon tuyệt.

Thật sự thần kỳ đến mức không thể tin.

Quân thư nghe bọn họ khoe cũng thấy thần kỳ không kém, đồng thời hận hôm nay họ không thể đi theo tướng quân và trung úy ra ngoài.

Không bao lâu, cuộc đối thoại đó lan khắp căn cứ. Những trùng từng bị dịch dinh dưỡng tra tấn đến phát điên, nay nghe có món cải thiện khẩu vị, liền khát vọng vô cùng.

Bọn họ cũng từng thử ăn đồ sống trên Lục Tinh, nhưng hoàn toàn không tìm được món nào có thể nuốt được. Dù ăn sống hay nấu chín đều có mùi vị cổ quái không thể bỏ qua.

Quan trọng là ăn xong chẳng no, vẫn phải uống dịch dinh dưỡng, khiến bọn họ vừa bị tra tấn vừa không thỏa mãn thèm ăn, nên sau này chẳng ai thèm thử nữa.

Lúc này nghe bọn hộ vệ làm được cá viên nhờ học từ Cordis, mà cách làm lại đơn giản như vậy, nên ai cũng tò mò liệu bản thân có học được không. Dù làm ra không ngon bằng trung úy, thì ít nhất cũng là thứ có thể ăn, chắc chắn hơn hẳn đồ họ tự nghĩ ra.

Ngày hôm sau, quân thư trong căn cứ tạm thời trên Lục Tinh đã tổ chức hội nghị nhỏ. Hansam làm đại diện, truyền đạt ý tưởng với phó quan trước, sau đó tìm Frappel.

Cordis biết trùng trong căn cứ muốn học theo quân thư hộ vệ có thể tự tay làm đồ ăn, cậu rất vui mừng. Được ăn món có thể cải thiện khẩu vị là quá tốt.

Như trước đây, uống dịch dinh dưỡng đến mức tinh thần phản kháng, ăn đồ hộp khó nuốt để thay thế, không chịu tìm biến hóa- trong mắt Cordis, một trù nghệ Hoa Hạ giàu văn hóa ẩm thực thì đó mới là chuyện thật kỳ quái.

Vấn đề Hansam nêu, Frappel hỏi trực tiếp Cordis. Cậu đương nhiên không ý kiến, còn rất ủng hộ.

Vì vậy ngày hôm đó căn cứ an bài một nhóm trùng ra ngoài tìm địa điểm thích hợp bắt cá làm cá viên.

Bốn hộ vệ đi theo Cordis hôm qua được tách ra dẫn bốn tiểu đội, dạy bọn họ làm cá viên.

Tài nguyên nước Lục Tinh phong phú, có hồ có sông, nên cá rất nhiều.

Cordis chia một phần nguyên liệu gia vị mà cậu mang theo cho bọn họ, dặn họ thử theo tỷ lệ xem cần thêm bao nhiêu gia vị, thiếu bao nhiêu thì bổ sung. nguyên liệu gia vị còn lại không nhiều, phải tiết kiệm mà dùng.

Nếu sau này bọn họ còn phải thường trú trên Lục Tinh, muốn cải thiện điều kiện ăn uống, vậy thì nguyên liệu gia vị cần phải được xếp vào nhu yếu phẩm.

Chỉ cần bỏ thêm muối, món ăn đã nâng cao một bậc. Cái gì cũng không bỏ thì nguyên liệu nấu ăn có ngon đến đâu cũng không thể cứu được trù nghệ dở tệ hoặc căn bản chẳng thể gọi là trù nghệ của đám quân thư – mà như thế thì chỉ càng nâng cấp độ khó ăn lên thôi.

Cordis cũng không vì căn cứ đã phái trùng ra ngoài bắt cá mà ở lại không đi. Cậu vẫn ra ngoài như cũ, chỉ là không giống hôm qua chỉ lo nghĩ ăn cá, mà bắt đầu nghiên cứu xem loại cá nào ở đây thích hợp làm cá viên, loại nào thích hợp làm cá nướng. Chờ nghiên cứu ra được giáo trình càng đơn giản, cậu sẽ dạy cho nhóm quân thư trên Lục Tinh, để bọn họ thỉnh thoảng cũng có thể tự cải thiện bữa ăn.

Có hy vọng về mỹ thực, thay ca trực công tác trên tinh cầu xa lạ cũng sẽ không khổ như trước.

Frappel đối với quyết định này cũng không xen vào, cũng không khuyên bảo gì về chuyện đế quốc bảo hộ tay nghề đầu bếp. Anh nhìn ra Cordis không để ý chuyện này.

Trù nghệ trong tay cậu không phải loại năng lực phải đề phòng người khác học mất, không phải lúc nào cũng phải che chắn kỹ xảo sợ bản thân thất nghiệp. Cậu giống như có linh cảm cuồn cuộn không bao giờ dứt, vẫn luôn hào sảng rộng rãi.

Cậu giống như chỉ cần nhìn một loại nguyên liệu nấu ăn xa lạ là có thể lập tức nghĩ ra phương thức chế biến thích hợp cho nó.

Frappel vô tình thất thần khi nghĩ đến điểm này, chợt nhận ra sự thần bí trên người Cordis thật sự rất giống như có linh tính vậy.

Căn cứ náo nhiệt suốt ba ngày vì chuyện vớt cá. Sau đó Cordis dạy lại phương pháp mình nghiên cứu được cho bọn họ. Giờ đây họ cũng có thể giống như bên tinh cầu nấm, thỉnh thoảng tự an ủi vị giác đã bị dịch dinh dưỡng hủy hoại.

Tuy rằng đồ ăn bọn họ làm ra hoàn toàn không thể so được với món xuất từ tay Cordis, thậm chí còn kém hơn cả món do đám trùng ở nhà ăn — những kẻ đã được Cordis huấn luyện — nhưng so với loại thịt hộp trước giờ họ ăn thì ngon hơn quá nhiều!

Quân thư học nấu ăn giỏi nhất còn được Cordis đề nghị điều về nhà bếp nhà ăn. Sau khi Frappel và mọi người rời đi, việc bếp trưởng trong phòng bếp nhà ăn liền để anh ta phụ trách.

Mãi đến ngày thứ năm, chủ đề náo nhiệt trong căn cứ cuối cùng cũng từ cá chuyển sang thứ mà Cordis chờ mong nhất- lương thực.

Nhóm quân thư không biết đám nghiên cứu viên tâm tâm niệm niệm rốt cuộc muốn trồng ra thứ thực vật quan trọng nào. Họ đã quen với việc thu hoạch, trước đó đã thu được hơn chục loại, mỗi lần đám nghiên cứu viên thu được kết quả tốt sẽ vui mừng cả mấy ngày. Chỉ cần thu hoạch ra được thứ gì đó ăn được thì cũng xem như không uổng công tướng quân và trung úy cố ý chạy tới nơi này.

Cordis càng kích động hơn. Lương thực gieo trồng trong nhà kính đã có thể thu hoạch, thế thì cuối cùng bọn họ cũng có thể thưởng thức thử hương vị lương thực mới trên Lục Tinh.

Ngày thu hoạch ấy, Cordis và Frappel đều mặc trang phục phòng hộ tham gia.

Dĩ nhiên lương thực trồng ra trên Lục Tinh không thể giống với những loại Cordis từng thấy trước kia, nhưng nhìn người máy không ngừng thu hoạch từng cây lúa vàng kim, hạt no đầy rơi xuống, hương vị thu hoạch lan tràn trong không khí, Cordis vẫn có loại tâm tình kích động như nông dân già thu vụ mùa.

“Trung úy, mấy thứ này ăn thế nào?” Cuối cùng Hansam cũng bắt được cơ hội hỏi Cordis câu này.

Có máy móc hỗ trợ nên thu hoạch rất dễ dàng, nhưng khu gieo trồng nhìn lớn mà số lượng thực tế hơi ít.

Cordis nghe Hansam hỏi liền bật cười. Cậu sớm đã nhờ Ike chuẩn bị máy tuốt hạt và máy xay nhỏ cho mình rồi.

“Đi, mang một ít vào phòng bếp, chúng ta thử xem.” Cordis hào sảng nói.

Hansam gật đầu. Khi thu hoạch, máy móc đã tự tách riêng phần hạt giống tốt nhất để gây giống. Ngoài những hạt giống ưu tú đó, phần còn lại đều có thể đưa cho trung úy đi thử nấu.