Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Chương 14

Phù Lăng Thần đắp thuốc xong rất nhanh liền đứng dậy, xách theo hai con Thanh Thanh thú Yilt bên cạnh mang đến đống lửa.

Yilt ngẩn ra một thoáng rồi mới cuống quýt đuổi theo: “Hùng chủ, để ta giúp ngài đi.”

Phù Lăng Thần trực tiếp hất tay hắn ra: “Em muốn giúp thế nào? Trên tay em còn đang đắp thuốc, nếu lúc nấu cơm lỡ như thuốc rơi vào thì làm sao? Ta không muốn ăn thịt Thanh Thanh thú lẫn mùi dược thảo đâu!”

Yilt định nói mình tuyệt đối không phạm sai lầm thấp kém như vậy, nhưng hắn cũng hiểu Phù Lăng Thần đã hạ quyết tâm thì không lay chuyển được.

Phù Lăng Thần liếc hắn một cái, lạnh lùng nói: “Đã bị thương thì thành thật ngồi yên, đừng cậy mạnh. Ta vừa đắp thuốc cho em xong, đừng để một chốc lát nữa đã rớt hết. Chính mình không biết quý thân thể, sợ trùng khác không biết em có thể gắng gượng sao?”

Yilt: “… Ta đã biết, hùng chủ.”

Tuy toàn bộ quá trình Phù Lăng Thần đều nói lạnh lùng, nhưng trong lòng Yilt lại dâng lên một tia ngọt ngào mơ hồ… Hùng chủ hình như cũng có chút để ý hắn?

【 thì ra không phải trời mưa, mà là ta tự mình rơi lệ! Hâm mộ khóc, Phù Lăng Thần các hạ thật săn sóc 】
【 thân là quân thư, ta nói thật, loại vết thương nhỏ này trong huấn luyện căn bản không tính là gì 】
【 lại thêm một ngày bị Phù Lăng Thần các hạ hạ phấn, loại trùng đực này thật sự khiến trùng cái rung động 】
【 Phù Lăng Thần các hạ ngay cả dược thảo cũng nhận ra, quá bác học rồi, ta còn phải nhờ Tinh Võng mới biết nó có thể cầm máu 】
【 kiến nghị chân thành mấy tên trùng đực thích hành hạ trùng cái, coi trùng cái như trời sinh không biết đau, hãy học Phù Lăng Thần các hạ đi 】
【 đúng vậy, loại rác rưởi trùng đực đó chính là lý do ta không muốn kết hôn. Trùng đực như Phù Lăng Thần các hạ rốt cuộc vẫn là số ít 】
【 nhưng nếu không kết hôn, lĩnh vực tinh thần của trùng cái sau khi trưởng thành sẽ không ai khai thông giúp, thuốc hoãn giải chỉ tạm thời thôi, sớm muộn cũng cần trùng đực hỗ trợ 】
【 đôi khi thật sự nghĩ nếu có thể mãi mãi không trưởng thành thì tốt, như vậy sẽ không phải lo vấn đề lĩnh vực tinh thần nữa. Hoặc khoa học kỹ thuật tiến bộ thêm, phát minh thứ thay thế khai thông của trùng đực cũng được 】
【 thật hâm mộ á thư, không có phiền não lĩnh vực tinh thần 】
【 ha, á thư chúng ta cũng hâm mộ trùng cái đó chứ. Ai chẳng muốn có thân thể trời sinh cường đại. Á thư vì thể chất yếu, chỉ có thể làm công việc văn chức không cần vũ lực 】
【 thôi thôi, đừng nói chuyện mất hứng này nữa, tiếp tục xem phát sóng vui vẻ hơn 】
【 đúng vậy, hiện thực đã đủ phiền não rồi, hãy để chúng ta đắm chìm trong mỹ mạo của Phù Lăng Thần các hạ 】

Phù Lăng Thần đem hai con Thanh Thanh thú xử lý sạch sẽ đặt lên lá to, rắc đủ loại gia vị ướp, rồi dùng lá bọc kín lại. Lo sợ bùn ướt sẽ ngấm qua, y còn cẩn thận bọc thêm mấy lớp lá nữa ở bên ngoài.

Sau khi bọc kín, y đem cả gói đó lăn qua bùn ướt ven hồ, dùng bùn dày bao kín lá.

Động tác này làm Yilt và cả trùng xem trong phòng live đều sững sờ.

【 ta nhìn lầm sao, sao lại thấy Phù Lăng Thần các hạ bôi bùn đất lên vậy?? 】
【 Phù Lăng Thần các hạ đột nhiên phát tính trẻ con à? 】
【 chẳng lẽ đây là trò đùa dai với Yilt thượng tướng sao?? 】
【 a? Bị bôi bùn như vậy Thanh Thanh thú còn ăn được không? 】
【 sao ta cảm thấy Phù Lăng Thần các hạ không giống kiểu sẽ làm trò đùa nhàm chán như thế 】

【 ngươi đừng nói với ta, đây cũng tính là đang nấu ăn nha?? Món nấu thế này, xác định có thể ăn sao?? 】

【 đúng là liên tục khiến trùng khác kinh ngạc, ta thấy ngay cả Yilt thượng tướng cũng hơi ngây ngẩn người 】

Sau khi gói chặt Thanh Thanh thú bằng lá và bùn, Phù Lăng Thần mang chúng trở về bên đống lửa.

Thấy Yilt vẫn nhìn chằm chằm vào mình, Phù Lăng Thần hơi nhướng mày: “Làm sao vậy?”

Yilt hỏi: “Hùng chủ, ngài bọc lớp bùn đất bên ngoài có tác dụng gì sao?”

Phù Lăng Thần ném gói Thanh Thanh thú vào đống củi lửa, giọng nhàn nhạt: “Để ngăn thịt bên trong bị cháy khét.”

Yilt khẽ gật đầu.

Trong lúc chờ thịt chín, Phù Lăng Thần không định ngồi không, y quay sang dặn: “Em trông lửa đi, ta đi quanh đây xem có bảo rương nào không.”

Yilt lo lắng can ngăn: “Hùng chủ, một mình ngài đi có chút không an toàn, chi bằng ta đi cùng ngài.”

Phù Lăng Thần khoát tay: “Ta sẽ không đi xa, chỉ loanh quanh gần đây thôi. Chỉ cần ta kêu một tiếng, em nhất định nghe thấy. Hơn nữa, nếu em đi cùng ta, nhỡ có động vật nào đi ngang ngậm mất gói thịt thì sao?”

Yilt: … Đại khái chẳng có con động vật nào muốn tha đi một cục bùn đất đâu??

Nhưng khi Phù Lăng Thần đã quyết, Yilt không thể thay đổi được, đành bất an nhìn theo bóng y khuất dần khỏi tầm mắt.

Phù Lăng Thần dám hành động một mình, ngoài lý do vừa nói, còn bởi vì y biết bản thân đủ sức tự bảo vệ nếu gặp nguy hiểm.

Chuyến này quả nhiên thu hoạch phong phú, lúc trước tìm lâu mới được một rương, còn lần này, chỉ mới đi một lát, y đã tìm được thêm hai cái.

Sau khi nhặt được hai rương, ước chừng “gà ăn mày” cũng sắp chín, Phù Lăng Thần định quay về chỗ Yilt.

Không ngờ Hiram chỉ tản bộ quanh đó lại vừa khéo chạm mặt Phù Lăng Thần.

Khác với Phù Lăng Thần hoàn toàn làm lơ camera đang theo dõi, Hiram cực thích tương tác với khán giả phòng live. Gã liếc phi cầu bên cạnh, hạ giọng nói: “Phù Lăng Thần các hạ hình như không phát hiện chúng ta theo y. Ta định chơi một trò nhỏ, các ngươi xem y đang ôm hai cái rương, tổ tiết mục cũng không nói cấm lấy rương của khách quý khác. Nếu chúng ta cướp được rương trong tay y, phản ứng của y hẳn sẽ rất thú vị.”

Nói xong, Hiram cười khẽ.

Chỉ nghĩ đến cảnh Phù Lăng Thần vất vả một phen cuối cùng bị mình hái quả, gã đã thấy sảng khoái trong lòng.

Hiram cẩn thận đi theo sau lưng Phù Lăng Thần.

Nhưng Phù Lăng Thần đã sớm phát hiện sự tồn tại của gã: “…”

Thấy Hiram cứ bám dai dẳng, mắt Phù Lăng Thần hiện lên tia phiền chán. Y bỗng tăng tốc, rẽ ngoặt vào một con đường nhỏ quanh co.

Hiram thấy bóng Phù Lăng Thần biến mất, vội chạy theo. Nhưng khi quẹo vào, gã không tìm thấy y đâu nữa. Đường nhỏ lại nhiều ngả rẽ, Hiram hoàn toàn không phân định được Phù Lăng Thần đi hướng nào.

Gã không cam lòng, tiếp tục tìm kiếm quanh đó.

Đúng lúc Hiram muốn bỏ cuộc, thì ở cách đó không xa, bóng dáng Phù Lăng Thần lại bất ngờ xuất hiện.

Hiram mừng rỡ quá đỗi, vội vàng lén lút bám theo sau Phù Lăng Thần.

Thấy y ôm hai cái bảo rương nhỏ vòng vèo một hồi rồi dừng lại dưới một gốc đại thụ.

Phù Lăng Thần lặng lẽ đào một hố nhỏ, đem hai cái bảo rương giấu vào trong. Đôi mắt Hiram lập tức sáng rực lên. Gã tưởng tượng đến cảnh Phù Lăng Thần quay lại đào rương mà phát hiện chúng biến mất, chắc chắn trong lòng sẽ tức nghẹn chết đi được!

Chờ đến khi Phù Lăng Thần lấp hố xong bỏ đi, Hiram không kìm nổi phấn khích, vội chạy đến chỗ đó.

Nhưng khi chỉ còn cách gốc cây mấy bước, dưới chân gã giẫm trúng lớp lá mục, “vèo” một cái, trước mắt tối sầm, cả người rơi thẳng xuống vũng bùn được che giấu bên dưới.

Cái hố sâu chừng ba mét, Hiram ngã cái “bịch” xuống đáy.

Đây là lần đầu tiên gã rơi vào cảnh chật vật như vậy, trong lòng tức giận đến sắp nổ tung. Camera phi cầu vẫn quay lơ lửng bên cạnh, đem cảnh quẫn bách của gã truyền phát sóng trực tiếp không sót.

Ban đầu Hiram còn tưởng mình xui xẻo, nhưng ngẩng đầu lên lại thấy Phù Lăng Thần và Yilt đang đứng trên miệng hố, gã lập tức hiểu ra—đây chính là cái bẫy Phù Lăng Thần cố ý đào để trả đũa mình.

Mặt Hiram đỏ bừng vì tức: “Phù Lăng Thần! Ngươi đào hố hại ta? Ngươi quá đáng lắm rồi!”

Phù Lăng Thần cúi nhìn gã trong vũng bùn: “Ta đào hố này là để bắt kẻ muốn ăn cắp bảo rương của ta. Ngươi tự hỏi vì sao mình lại rơi vào đây đi.”

Hiram dày mặt cãi: “Ta chỉ tình cờ đi ngang thôi, ai thèm trộm bảo rương của ngươi, ta cũng có của mình.”

Phù Lăng Thần nhếch môi cười lạnh: “Vậy ngươi giải thích đi, vì sao cứ lén lút theo sau ta? Ngươi tưởng mình ngụy trang giỏi lắm sao?”

Hiram không ngờ y đã sớm phát hiện, mặt lập tức trắng đỏ xen kẽ, “… Ta, ta chỉ muốn đùa một chút thôi.”

“Vậy thì ta bây giờ cũng chỉ đùa một chút với ngươi.”

Nghe vậy, Hiram thoáng run sợ: “Đây là phát sóng trực tiếp, ngươi không thể làm gì ta!”

Phù Lăng Thần: “Ta cũng chẳng định làm gì ngươi, chỉ muốn để ngươi ở dưới đó, suy nghĩ thật kỹ xem trò đùa có chừng mực như thế nào.”

Nói xong, y cùng Yilt ngồi xuống bên cạnh hố.

“Gà ăn mày” đã chín, lúc nãy Yilt cũng mang gói bùn nướng đó tới.

Phù Lăng Thần dùng đá gõ nứt lớp bùn đất cháy bên ngoài, hương thịt nồng đậm lập tức lan tỏa khắp nơi.

Y đưa con Thanh Thanh thú lớn hơn cho Yilt, còn mình thong thả cắt từng lát thịt từ con kia.

Yilt ngửi mùi thơm đã ch** n**c miếng, khi cắn miếng đầu tiên, mắt hắn sáng rực. Thịt mềm, nhiều nước, hương vị đậm đà, khiến tốc độ hắn ăn nhanh hẳn lên.

Trong khi Phù Lăng Thần và Yilt an tĩnh hưởng thụ mỹ thực trên mặt đất, thì dưới hố Hiram tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Mùi thịt thơm nức cứ phả xuống, gã nuốt nước miếng ừng ực: “Phù Lăng Thần! Mau thả ta lên!”

Phù Lăng Thần như không nghe thấy, vẫn ung dung thưởng thức phần thịt của mình.

【 xin lỗi, nhưng cảnh này thật sự khiến ta nhịn không được bật cười 】
【 Hiram không biết, Phù Lăng Thần đã sớm phát hiện ngài ấy theo dõi rồi 】
【 tò mò ghê, Phù Lăng Thần không hề quay đầu lại, làm sao phát hiện được ngài ấy đi theo? 】
【 có lẽ là dùng tinh thần lực cảm ứng chăng 】
【 cười chết, ngươi tưởng Phù Lăng Thần các hạ là trùng đực thời cổ sao 】
【 ta không quan tâm phát hiện thế nào, ta chỉ muốn biết món Thanh Thanh thú đó ngon đến mức nào. Nhìn Yilt ăn không ngừng là hiểu 】
【 ta cũng thèm quá, Yilt thượng tướng mặt không đổi nhưng tần suất ăn nhanh hơn hẳn, đủ biết món kia cực kỳ ngon 】
【 thật không ngờ bọc bùn nướng lại có thể tạo ra mỹ thực thế này, Phù Lăng Thần các hạ đúng là khiến trùng khác bất ngờ 】
【… ta còn tưởng ngài ấy đùa dai, lãng phí đồ ăn, ai ngờ hóa ra chính ta không biết gì 】
【 hùng chủ nhà ta vừa bắt ta đi đào đất, ai biết đất ở thủ đô trùng tinh chỗ nào tốt nhất vậy 】
【 đất trước cửa nhà ta tốt nhất, ngươi lại đây, để ta đấm cho vài cái, ân ái quá cũng đáng bị chùy 】
【 thật sự muốn nhập vào thân Yilt, thử xem thịt Thanh Thanh thú vị thế nào, nhìn mà thèm chết 】
【 các ngươi đừng chỉ lo ăn, nhớ trêu chọc vụ Hiram bị rơi hố nữa chứ 】
【 thật ra Hiram xứng đáng thôi, không có lòng tham thì làm gì rơi vào bẫy 】
【 đồng ý, nếu không phải ngài ấy châm ngòi trước, Phù Lăng Thần đâu cần xử lý thế 】

Một số fans của Hiram cũng kéo sang phòng live của Phù Lăng Thần, nhìn thấy loạt bình luận kia thì lập tức bất mãn.

【 Hiram các hạ chẳng qua muốn đùa chút thôi, Phù Lăng Thần cần gì đối xử như thế 】
【 so với Hiram, hành động Phù Lăng Thần ngược lại quá đáng hơn 】
【 đối xử với quý tộc trùng đực như vậy, quả nhiên bình dân trùng đực thì không có giáo dưỡng! 】
【 ha, đã cao quý thì đừng đi trộm đồ của trùng khác chứ? Nếu không phải Hiram tham lam, sao lại chui vào hố 】
【 đúng thế, nói Phù Lăng Thần không có giáo dưỡng, ta cũng không thấy Hiram nhà ngươi có tố chất gì 】
【 fans Hiram lăn về phòng live nhà các ngươi đi, không có phòng live riêng chắc, chạy qua đây làm gì 】

Barton vốn đang chuẩn bị cơm trưa cho Hiram, thấy gã bảo đi dạo quanh mà mãi chưa về, vừa định ra ngoài tìm thì trên quang não liền nhận được tin cầu cứu của Hiram. Barton vội vàng chạy về phía nhóm Phù Lăng Thần.