Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight

Chương 13

Vì thế, dưới sự chỉ đạo của Phù Lăng Thần, Colin và Mannie bắt đầu làm món “trứng xào cà chua”.

Bởi vì một bên thích ngọt, một bên thích mặn, hai trùng thậm chí có thể nhìn ra rõ đang âm thầm so kè nhau, làm vô cùng nghiêm túc. Chỉ cần có chỗ nào không rõ hoặc còn nghi ngờ, ngay cả Mannie vốn tính tình nội liễm cũng lập tức hỏi thẳng Phù Lăng Thần, sợ rằng sẽ làm sai một chi tiết nhỏ.

Rất nhanh, hai đĩa “ trứng xào cà chua” với hai hương vị khác nhau liền nóng hổi ra lò.

Phù Lăng Thần và Colin đem đồ ăn bưng ra đặt trên bàn, sau đó gọi Yilt và hai trùng cái ra ăn.

Yilt đã từng ăn cơm Phù Lăng Thần làm nhiều lần, nên cũng không quá kích động, nhưng với Nickel và Mond thì đây là lần đầu tiên được thả lỏng bụng mà thưởng thức món do Phù Lăng Thần nấu, trong lòng đều mang theo mong đợi.

Colin tự tin món “trứng xào cà chua” ngọt của mình tuyệt đối sẽ chinh phục cả bàn, cậu hứng thú bừng bừng nhìn Nickel nói: “Nickel, ngươi thử xem hai đĩa trứng xào cà chua này đi.”

Mannie cũng đầy tự tin, vừa rồi cậu đã lén nếm thử món mặn theo khẩu vị mình làm, giờ quay sang Mond: “Mond, ngươi cũng thử đi.”

Nickel và Mond hoàn toàn không nghĩ hai món này có thể do hùng chủ nhà mình làm, vì lúc nãy họ vừa đặt nguyên liệu xuống đã bị đuổi ra ngoài, trong đầu mặc định tất cả đồ ăn trên bàn đều do Phù Lăng Thần một mình chuẩn bị, hùng chủ nhiều nhất cũng chỉ phụ làm trợ thủ.

Chẳng mấy chốc, Nickel và Mond đã nếm thử cả hai món.

Colin lập tức hỏi: “Nickel, ngươi thấy món nào ngon hơn?”

Nickel thẳng thắn đáp: “Món mặn hợp khẩu vị ta hơn.”

Colin: “…”

Mannie vốn nội liễm, trên mặt lại hiện lên nụ cười rõ rệt, còn Colin tức giận trừng Nickel một cái.

Mannie càng thêm tự tin, cười hỏi Mond: “Mond, còn ngươi thì sao? Ngươi thích khẩu vị nào hơn?”

Mond trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng vẫn thật thà đáp: “Ta thích món ngọt hơn.”

Đến lượt Colin tươi cười rạng rỡ, cậu ta quay sang Mannie: “Xem như chúng ta hòa.”

Vừa rồi Mannie hơi thất vọng, nhưng nghe Colin nói vậy, nghĩ lại kết quả cũng không tệ, tâm tình lập tức thả lỏng.

Nickel và Mond thật sự không hiểu rốt cuộc hùng chủ nhà mình đang chơi trò gì.

Nickel ngờ vực hỏi Colin: “Hùng chủ, các ngươi đang thi đấu cái gì sao?”

Nhớ tới câu trả lời vừa rồi của Nickel, Colin lập tức giả vờ tức giận: “Món trứng xào cà chua ngọt này là ta đích thân làm cho ngươi, thế mà ngươi lại chọn món mặn, ngươi thật khiến ta thất vọng.”

Đôi mắt Nickel sáng rực, bất ngờ ngoài dự đoán. Tuy rằng tay nghề Phù Lăng Thần rất tốt, nhưng đối với Nickel, càng có ý nghĩa hơn chính là được ăn món hùng chủ nhà mình tự tay làm, huống chi còn là làm riêng cho hắn.

Nickel gắp thêm một miếng trứng xào cà chua ngọt bỏ vào miệng, rồi cười nói với Colin: “Hùng chủ, ta vừa rồi nói nhầm rồi, kỳ thật ta thích ăn ngọt.”

Colin trừng hắn: “Ngươi sửa miệng thật nhanh.”

Nickel chỉ cười cười.

Một bên, Mond cũng thấp giọng nói với Mannie: “Hùng chủ, ta cũng phát hiện kỳ thật ta thích món mặn hơn. Vừa rồi ta chỉ thử một miếng, chưa nếm ra được, bây giờ ăn thêm mới thấy ngon.”

Mannie: “… Mond, bây giờ sửa miệng thì hơi muộn rồi.” Cậu đâu phải ngốc.

Nhạc đệm nho nhỏ trôi qua, Phù Lăng Thần bọn họ cũng bắt đầu ăn bữa sáng.

Nickel và Mond chỉ chọn món do hùng chủ mình làm, còn Colin và Mannie thì càng thêm chung tình với món gỏi trộn thịt Thanh Thanh thú của Phù Lăng Thần. Ăn một miếng gỏi trộn chua cay đậm vị, lại cắn một miếng bánh trứng mềm xốp, cả hai đều ăn đến mức mặt đầy vẻ thỏa mãn.

【 xem bọn họ ăn mà ta thèm muốn chết mất 】

【 ta cũng thèm đến mức nuốt nước miếng, chỉ muốn ném thẳng dịch dinh dưỡng trong tay vào thùng rác 】

【 vừa rồi chẳng phải có rất nhiều trùng cái nói muốn làm theo các bước nấu của Phù Lăng Thần các hạ sao, sao chưa thấy ai ra phản hồi mùi vị thế nào vậy 】

【 tới rồi đây! Ăn ngon lắm, ta cảm thấy ta có thể ăn liền một năm cũng không ngán 】

【 ta có thể ăn mười năm!! Trù nghệ của Phù Lăng Thần các hạ thật sự tuyệt vời 】

【 thế thì câu hỏi đặt ra, các ngươi thích trứng xào cà chua ngọt hơn hay mặn hơn? 】

【 ta đã thử cả hai, ta thích vị mặn hơn 】

【 nói bậy, rõ ràng vị ngọt ăn ngon hơn 】

【 tuy ta chưa thử, nhưng ta đoán hẳn là ngọt sẽ ngon hơn 】

【 ngươi chỉ đoán thì có ích gì, ngươi đã ăn đâu mà đoán! Không thực tiễn thì không có quyền lên tiếng, cút đi nấu món mặn rồi hãy quay lại tranh luận 】

【 hắn đoán một chút thì làm sao, ngươi tưởng Tinh Võng là nhà ngươi chắc, trùng khác cảm thấy ngọt ngon hơn thì sao 】

【 chỉ mình ta thấy cả hai vị đều ngon sao, tại sao nhất định phải chọn, không thể cùng có cả hai à? Ta trực tiếp trộn chung hai đĩa lại, ngọt mặn hòa hợp, thế là không cần phiền não 】

【 dị đoan!! Ngươi như vậy là xúc phạm đảng vị ngọt chúng ta!! 】

【 cũng là xúc phạm đảng vị mặn chúng ta!! 】

【 ha ha ha, vừa từ phòng live của Hiram bên kia qua, phát hiện vẫn là bên này vui hơn, đạn mạc như đang diễn kịch 】

【 đồng ý, không phải nói bên Hiram không thú vị, nhưng ở đây quả thật có một ma lực thần kỳ khiến trùng khác không ngừng muốn xem tiếp 】

【 có lẽ là nhờ nhan sắc cộng thêm trù nghệ thần kỳ tạo thành ma lực đó? Trong tất cả khách quý, Phù Lăng Thần các hạ mang đến cho ta nhiều bất ngờ nhất 】

Ăn xong bữa sáng, tổ tiết mục lại một lần nữa tập hợp tất cả khách quý.

Colin vừa thấy đạo diễn Gia Lan đã vội phun tào: “Đạo diễn, ngươi sẽ không lại bắt chúng ta nấu cơm nữa chứ? Chúng ta vừa mới nấu xong bữa sáng mà.”

Gia Lan bị biểu cảm bất đắc dĩ của Colin chọc cười.

“Colin các hạ, ngài yên tâm, ta cũng không có chấp niệm nhất định bắt trùng đực các hạ nấu ăn. Sở dĩ hôm nay tập hợp mọi người, là để giới thiệu hạng mục tiếp theo 《Rừng Rậm Tìm Bảo》.”

Gia Lan nhìn mọi người, nói: “Tổ tiết mục đã giấu trong khu rừng gần đây một số rương báu nhỏ. Các vị trùng đực cùng thư quân của mình sẽ tự động lập đội. Bây giờ là 11 giờ sáng, trước 6 giờ chiều, tổ nào tìm được nhiều rương nhất thì tối nay có thể hưởng thụ bữa tiệc xa hoa do tổ tiết mục chuẩn bị. Còn tổ nào tìm được ít rương nhất thì phải phụ trách nấu bữa tối cho hai tổ còn lại.”

Colin vừa nghe xong liền phấn khích nói: “Hôm nay ta tuyệt đối không làm trùng cuối cùng.”

Ba trùng đực khách quý khác đều có suy nghĩ không khác Colin là mấy, ngay cả Phù Lăng Thần cũng không ngoại lệ. Dù trù nghệ của y tốt, y cũng chẳng hề muốn lại phải nấu thêm một bữa lớn nữa.

Thế nhưng Hiram vẫn còn nghi hoặc: “Đạo diễn, vậy cơm trưa chúng ta phải làm sao? Chúng ta vẫn chưa ăn cơm trưa.”

Đạo diễn nói: “Cơm trưa hôm nay yêu cầu các ngài tự mình giải quyết trong rừng, tổ tiết mục sẽ không cung cấp bất kỳ trợ giúp nào.”

Hiram lập tức nhíu mày.

Colin nhanh trí hỏi: “Có thể để thư quân hỗ trợ không? Kỹ thuật nấu ăn của ta thật sự không ổn.”

Gia Lan gật đầu: “Đó là việc giữa các ngài và thư quân, tổ tiết mục sẽ không can dự, chỉ cần các ngài thương lượng với nhau là được.”

Colin vui mừng hô một tiếng, quay sang Nickel nói: “Ta còn chưa từng thử ăn cơm trong rừng, thật thú vị!”

Nickel mỉm cười gật đầu, hắn biết Colin hiếu kỳ, bất cứ chuyện gì chưa từng trải nghiệm đều khiến cậu hứng thú.

Khóe mắt Hiram lướt qua nhìn Colin, trong lòng khinh thường: ở cái hoàn cảnh rừng rậm tồi tàn như vậy mà cũng thấy vui mừng, đúng là tên ngu ngốc không biết gì.

Sau khi đạo diễn tuyên bố trò chơi bắt đầu, mọi người lập tức phân công nhau tiến vào rừng.

Phòng live stream của tổ tiết mục ngay sau đó cũng chia thành bốn góc nhìn, khán giả có thể tự do chọn xem tổ nào.

Vì rương báu không lớn, tổ tiết mục có thể giấu rất kỹ. Nhưng bọn Phù Lăng Thần vận khí không tệ, chỉ mới tìm kiếm hơn mười phút, Yilt đã phát hiện một cái rương bị lá cây rậm rạp che lấp trên một cành cây cao lớn.

Yilt nhẹ nhàng đạp chân vào thân cây, cả người linh hoạt nhảy lên. Hắn chuyền cành như bay, chẳng mấy chốc đã đến chỗ rương. Gỡ rương xuống xong, hắn thả người từ cành cao đáp xuống đất, động tác gọn gàng lưu loát.

Phù Lăng Thần sớm đã quen với thân thể b**n th** cường hãn của trùng cái, trên mặt không có chút biểu cảm nào thay đổi.

Y nói: “Đi thôi, tiếp tục tìm rương khác.”

Yilt khẽ gật đầu, ôm rương đi bên cạnh Phù Lăng Thần.

Thế nhưng vận may dường như chỉ đến lúc ban đầu, suốt hai giờ kế tiếp bọn họ hoàn toàn không tìm được gì.

Trong quá trình tìm kiếm, họ lại phát hiện ra một ổ Thanh Thanh thú.

Dù sao cũng không thấy rương, Phù Lăng Thần quyết định giải quyết bữa trưa trước.

Trong ba lô Phù Lăng Thần có sẵn các loại gia vị mà tổ tiết mục cấp cho họ từ buổi sáng.

Nhìn thấy Thanh Thanh thú, Phù Lăng Thần quyết định làm món “gà ăn mày”. Vừa hay bên cạnh có một cái hồ, bùn ướt và lá cây to đều dễ tìm.

Phù Lăng Thần bảo Yilt đi bắt Thanh Thanh thú, còn y thì tìm chỗ đất trống bên hồ, nhặt cành cây nhóm lửa.

Nhóm lửa xong, y lại đứng dậy đi nhặt vài phiến lá to.

Vì từng cùng thư phụ (ba-bố-cha) mai danh ẩn tích sống ở rừng rậm Biên Cảnh Tinh để tránh truy bắt của hoàng thất, Phù Lăng Thần quen thuộc cây cỏ trong rừng, biết loại nào vô hại, loại nào có độc.

Khi y mang lá trở lại, Yilt cũng đã xách về hai con Thanh Thanh thú đã rút lông, lấy máu.

Phù Lăng Thần đưa tay định nhận lấy, nhưng Yilt lại tránh ra.

Yilt nói: “Hùng chủ, để ta xử lý. Ngài ngồi một bên, chỉ cần nói ta nên làm thế nào là được.”

Động tác né tránh đó khiến Phù Lăng Thần chú ý đến cánh tay hắn, chợt phát hiện trên da có một vết máu dài. Y lập tức nhíu mày: “Cánh tay em bị thương thế nào?”

Yilt nhìn xuống: “Vừa rồi bắt Thanh Thanh thú, ta sơ ý bị móng nó cào một chút.”

Thể chất trùng cái chịu đau giỏi, loại vết thương nhỏ này bọn họ không coi ra gì.

Nhưng Phù Lăng Thần nhìn thấy máu vẫn còn rỉ, mày càng nhíu chặt.

Y xoay người đi dọc bờ hồ, ánh mắt lướt qua một vòng rồi ngắt một bụi cây dáng bình thường.

Trong mắt Yilt hiện lên nghi hoặc, không rõ vì sao Phù Lăng Thần lại làm vậy.

Phù Lăng Thần ngắt lá, dùng tay vò nát, rồi trở lại trước mặt Yilt: “Ném hai con Thanh Thanh thú qua một bên, đưa tay bị thương đây.”

Yilt tuy không hiểu nhưng vẫn nghe lời, đưa cánh tay ra.

Phù Lăng Thần cúi đầu, động tác dịu dàng đem lá vừa vò đắp lên miệng vết thương. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, từng vệt sáng vàng lấp lánh phủ lên gương mặt lạnh nhạt của y, khiến khí tức vốn băng lãnh như sương của y nhu hòa đi vài phần.

Yilt không rời mắt nhìn gương mặt gần trong gang tấc ấy, trong hương khí nhàn nhạt của tuyết tùng, tim hắn đập loạn chưa từng có, như thể giây tiếp theo sẽ bắn tung khỏi lồng ngực.