Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 87

  Vạn Khang nhìn ngó xung quanh, phát hiện quanh đây đã có không ít quý công tử ngồi xuống, lúc này thấy Vạn Khang đi tới liền đồng loạt lộ ra vẻ mặt tò mò ngó về phía này.

Gương mặt hắn cứng đờ, hận sắt không thành thép lườm Vạn Như Ý một cái, rồi gật đầu đồng ý với lời Tạ Hòe Ngọc, quyết định đổi sang chỗ khác bàn chuyện.

Lúc này bọn họ cũng đã dùng bữa hạp ý, bèn đơn giản đứng dậy đi lên lầu.

Địa điểm được chọn là phòng ở của Bạch Thuật, một phần vì nơi đó vô cùng rộng rãi, phần khác vì hai bên không có phòng cho khách, càng thêm kín đáo, là một nơi thích hợp để nói chuyện.

Tạ Hòe Ngọc mời người vào trong phòng Bạch Thuật, dẫn tới bên chiếc bàn dài đặt ngoài hiên phơi nắng ngồi xuống, lại thuần thục đi vào phòng trong chọn ra một bộ trà cụ, rót nước pha trà.

Vạn Khang nhìn sâu vào Tạ Hòe Ngọc một cái, trong lòng chợt lóe lên điều gì đó, biểu tình tăng thêm vài phần nghiền ngẫm.

Hắn biết đây là phòng của Bạch Thuật, nhưng nhìn Tạ công tử đối với nơi này quen thuộc như vậy, chỉ sợ hắn và vị Bạch tiểu ca nhi này có mối quan hệ không hề nông cạn.

Khi ở bên ngoài, Tạ Hòe Ngọc vì bảo toàn thanh danh cho Bạch Thuật nên luôn cẩn trọng giữ lễ nghĩa, không để người khác nhìn ra mối quan hệ giữa hai người bọn họ.

Nhưng khi đối mặt với huynh đệ Vạn gia, hắn lại làm ngược lại, cố tình toát ra một mặt vô cùng thân mật với y.

Một mặt là để Vạn Như Ý biết khó mà lui, mặt khác lại là muốn cho Vạn Khang biết được, Bạch Ngọc sơn trang này cũng có liên quan đến chính mình, khiến hắn ta không thể trực tiếp rập khuôn những gì mắt thấy tai nghe ở nơi này mang đi, còn phải kiêng dè mình đôi phần.

Chính cái gọi là vô thương bất gian, Vạn Khang tuy nhìn bề ngoài có vẻ chính phái, nhưng đó cũng chỉ là một mặt biểu lộ ra ngoài mà thôi.

Trong lòng hắn, ngoại trừ người nhà Vạn gia ra, vạn sự đều lấy việc buôn bán làm trọng, sẽ không màng đến cái gọi là đạo nghĩa.

Lúc trước khi việc kinh doanh của Ý Tiên Phường không tốt, mọi thứ đều chiếu theo Lai Phúc Lâu mà làm. Chẳng qua là vì Vạn Khang biết sau lưng Lai Phúc Lâu là Đường gia, tưởng là thương nhân bình thường nên không cần cố kỵ.

Nếu như Bạch Thuật không có chỗ dựa, những gì Vạn Khang chứng kiến ở Bạch Ngọc sơn trang hôm nay, ngày mai liền bị hắn bắt chước theo toàn bộ.

Quả nhiên, thấy Tạ Hòe Ngọc như vậy, Vạn Khang liền thu lại tâm tư muốn để Tạ Hòe Ngọc nghênh cưới Vạn Như Ý, ngược lại mở miệng thử dò xét: “Xem ra Tạ công tử và Bạch trang chủ quan hệ không nông, thế mà đối với sự vật bên trong sơn trang cũng quen thuộc đến thế.”

Tạ Hòe Ngọc nghe vậy liền thuận nước đẩy thuyền nói: “Đâu có đâu có, chẳng qua tại hạ cũng là một cổ đông nhỏ của Bạch Ngọc sơn trang, trang viên này mọi sự từ lúc xây cất lên đều do một tay ta chứng kiến mà thôi.”

Vạn Khang nghe vậy, trong lòng quả nhiên rùng mình.

Tuy rằng Tạ Hòe Ngọc nói chính mình chỉ là một cổ đông nhỏ của Bạch Ngọc sơn trang, nhưng trong mắt những người làm ăn như bọn họ, đây tất nhiên là cách nói khiêm tốn.

Điều này khiến hắn cảm thấy Bạch Thuật chẳng qua chỉ là một cái bảng hiệu của Bạch Ngọc sơn trang, mà người đứng sau thao túng thực chất lại là chính bản thân Tạ Hòe Ngọc.

Vạn Khang nguyên bản là nghĩ sẽ trực tiếp học theo cách làm của Bạch Ngọc sơn trang, ở rìa phủ thành cũng mở một cái trang viên tương tự.

Nhưng hiện giờ nhìn vào thể diện của Tạ Hòe Ngọc, hắn lại không dám làm như thế, chỉ đành tìm cách khác để hợp tác cùng hắn.

Vì thế sau khi hai người uống thêm vài tuần trà, liền do Vạn Khang mở lời trước, đề xuất chuyện hợp tác với Bạch Ngọc sơn trang.

Theo ý tưởng của Vạn Khang, hắn muốn mở thêm chi nhánh ở cả phủ thành và kinh giao. Do Vạn gia bỏ vốn, xuất người, lại dùng tài lực cùng nhân mạch của Vạn gia để tuyên truyền, thu hút những phú thương quyền quý đến đây.

Lợi nhuận thu được sẽ chia theo tỷ lệ ba bảy, Vạn gia nhận bảy thành còn Bạch Ngọc sơn trang nhận ba thành.

Cách làm như vậy, Tạ Hòe Ngọc không cần lao tâm lao lực, chỉ cần bỏ ra cái tên và ý tưởng.

Đối với những quý tộc trên tay không có nhiều vốn liếng, lại lười phí tâm kinh doanh thì cũng vô cùng thích hợp.

Nhưng Tạ Hòe Ngọc trên tay có Đường gia, tiền vốn để xây mấy cái vương phủ viên lâm hắn vẫn có thể lấy ra được.

Huống chi Bạch Thuật cũng không phải hạng người không biết kinh doanh, với bản lĩnh của cậu, làm sao cần người của Vạn gia phải ra mặt giúp đỡ.

Chưa kể hiện giờ Bạch Ngọc sơn trang sở dĩ có việc kinh doanh phát đạt như thế, là bởi vì rất nhiều khách quý quanh vùng phủ thành đều hiếu kỳ tới đây du ngoạn một phen.

Nếu như ở ngay gần phủ thành mọc lên một cái trang viên giống hệt như đúc, ai còn bỏ gần tìm xa, cất công chạy đến tận nơi này để lưu trú nữa.

Bởi vậy không đợi Tạ Hòe Ngọc mở miệng, Bạch Thuật vừa nghe xong đã ngay lập tức lên tiếng phản đối.

Cậu dĩ nhiên không thể để Vạn gia xây dựng một cái trang viên khác để tự đạp đổ chén cơm của mình.

Tạ Hòe Ngọc cũng nhếch môi cười nói: “Đề nghị lần này của Vạn đương gia thành ý chưa đủ, Tạ mỗ cũng cảm thấy không quá thỏa đáng.”

Nghe thấy Tạ Hòe Ngọc từ chối, Vạn Khang cau mày.

Đối với món hời béo bở như Bạch Ngọc sơn trang này, hắn nhất định phải giành cho bằng được. Tạ Hòe Ngọc không đồng ý, hắn liền chỉ có thể tiếp tục nhượng bộ lợi ích, lại mài dũa với hắn thêm một phen.

Nào ngờ còn chưa đợi hắn mở miệng, Tạ Hòe Ngọc đã đi trước một bước nói: “Vạn đương gia, ta ở đây ngược lại có một chủ ý. Vừa không ảnh hưởng đến căn cơ của Bạch Ngọc sơn trang ta, lại có thể bảo toàn được lợi ích của cả hai nhà.”

Nguyên lai là Tạ Hòe Ngọc muốn để Vạn gia mở trang viên ở hải ngoại xa xôi như Nam Dương, Đông Dương. Nơi đó vẫn lấy tên là Bạch Ngọc sơn trang, mọi thứ đều đồng nhất với trang viên trong cảnh giới Đại Tuyên.

Việc xây cất trang viên này, cho đến tất cả cách bố trí bên trong, đều do Bạch Ngọc sơn trang định đoạt. Mà số vốn cần thiết, việc khai thông các mối quan hệ quan phủ, cùng với nhân thủ tiếp theo, thì do Vạn gia gánh vác.

Lợi nhuận kiếm được sẽ chia đôi, Bạch Ngọc sơn trang và Vạn gia mỗi bên được một nửa.

Lời này của Tạ Hòe Ngọc vừa thốt ra, Vạn Khang liền ngẩn người.

Ý nghĩ ban đầu của hắn chỉ quanh quẩn trong cảnh nội Đại Tuyên, chưa từng nghĩ tới chuyện khuếch trương đến tận vùng hải ngoại, nhưng theo ý của Tạ Hòe Ngọc, lại là trực tiếp nhắm thẳng vào thị trường hải ngoại kia.

“Thứ cho ta nói thẳng. Vật dĩ hy vi quý, trang viên mở ra quá nhiều, chưa chắc đã có thể kiếm được tiền.” Bạch Thuật cũng ở một bên bổ sung thêm: “Huống hồ dẫu có chiếu theo Bạch Ngọc sơn trang mà xây dựng, sợ là cũng khó xây ra được một tòa giống nhau như đúc, miễn cho họa hổ bất thành phản loại khuyển.”

Khi Bạch Thuật xây dựng trang viên, những kỹ thuật chống thấm, thoát nước kia, tuy rằng đã truyền thụ cho những người thợ thủ công, nhưng cũng đã nói rõ với bọn họ là không đồng ý xây dựng thêm các trang viên khác.

Bởi vậy cho dù có người muốn bắt chước, cũng chỉ có thể học được cái vỏ bọc bên ngoài, còn những tiện nghi bên trong của Bạch Ngọc sơn trang, lại là thứ tuyệt đối không cách nào bắt chước nổi.

Vạn Khang sau một hồi suy tính, quả nhiên cuối cùng vẫn gật đầu đáp ứng.

Hắn biết Tạ Hòe Ngọc là muốn dựa vào con đường của Vạn gia để kiếm tiền từ thị trường hải ngoại.

Nhưng đối với hắn mà nói, tiền của Đại Tuyên là tiền, mà tiền của hải ngoại thì cũng vẫn là tiền. Nếu ở đâu cũng là kiếm tiền, thì hải ngoại hay Đại Tuyên cũng đều như nhau, mở chi nhánh ở nơi nào cũng không có gì là không thể.

Sau khi quyết định xong xuôi, Vạn Khang và Tạ Hòe Ngọc liền thảo luận một phen về việc lựa chọn địa điểm, chuyện trò vô cùng vui vẻ. Cho đến tận giờ Mùi, Vạn Khang mới dẫn theo Vạn Như Ý cáo từ, rời khỏi phòng.

Chờ hai người đi khuất, Bạch Thuật mới dùng vẻ mặt sùng bái nói với Tạ Hòe Ngọc: “Chuyện mở chi nhánh ở hải ngoại, huynh đã có ý định từ sớm rồi phải không? Nếu không sao có thể lập tức nghĩ ra việc này được.”

Tạ Hòe Ngọc gật đầu nói: “Đúng là đã sớm nghĩ tới rồi, lần này có thể gặp được Vạn Khang, cũng là vừa khéo. Đợi Vạn gia kết minh với em, việc làm ăn của Bạch Ngọc sơn trang này sẽ càng thêm vững vàng.”

Tạ Hòe Ngọc vốn dĩ là muốn sớm hợp tác với Vạn gia, chẳng qua là vì chuyện làm ăn đồ sứ của Đường gia.

Tuy nhiên lần này Vạn Khang đã có hứng thú với Bạch Ngọc sơn trang, hắn liền mượn danh nghĩa của trang viên để tới bàn chuyện, thì cũng đều như nhau cả.

Dù sao số tiền này có rơi vào tay Bạch Thuật hay vào tay hắn thì cũng chẳng có gì khác biệt, đều không có gì không tốt.

Hôm sau, trước khi Vạn Khang rời đi, liền mang tới một bản hiệp ước, chính là sau khi trở về vào tối qua, hắn đã thức trắng đêm để khởi thảo ra.

Vạn gia đã ngâm mình trên thương đạo nhiều năm, loại hiệp ước này không biết đã ký qua bao nhiêu bản, viết ra tự nhiên là vô cùng hoàn bị, chặt chẽ.

Hắn đưa hiệp ước cho Tạ Hòe Ngọc xem, Tạ Hòe Ngọc cẩn thận kiểm tra một lượt, lại thoáng bổ sung thêm một hai điều khoản sau đó liền định đoạt xong xuôi.

Lúc này, hai người lại sai người lập tức sao chép bản hiệp ước này thành ba bản, một bản lưu giữ tại Vạn gia, một bản lưu giữ tại Bạch Ngọc sơn trang, còn một bản thì giao cho quan phủ lập hồ sơ.

Sau khi hiệp ước được sao chép xong xuôi toàn bộ, Vạn Khang liền ký đại danh của mình lên trên, lại ấn thêm dấu tay. Hắn đưa bản hiệp ước cho Tạ Hòe Ngọc, nhưng Tạ Hòe Ngọc lại không ký tên, mà là gọi Bạch Thuật ở bên cạnh tới, bảo cậu ký tên vào những bản hiệp ước đó.

Vạn Khang ngẩn người nói: “Tạ công tử, đây là……”

Bản hiệp ước này của hắn là bàn bạc với Tạ Hòe Ngọc, lợi nhuận ngày sau thu được cũng nên phân chia cho Tạ Hòe Ngọc mới đúng.

Tuy nhiên Tạ Hòe Ngọc lại để vị Bạch tiểu ca nhi bên cạnh tới ký tên, như vậy chính là đem toàn bộ những lợi ích kia nhường hết cho Bạch tiểu ca nhi sở hữu.

“Ngài là hợp tác với Bạch Ngọc sơn trang, mà trang viên này vốn dĩ là do Bạch Thuật kinh doanh. Tự nhiên là do em ấy ký tên, ta không tiện làm thay.” Tạ Hòe Ngọc cười cười nói, thần sắc thản nhiên, cứ như thể hoàn toàn không để tâm chút nào đến số tiền tài to lớn kia vậy.

Mà Bạch Thuật thì liên tiếp ký vào vài bản hiệp ước, lại ấn thêm dấu tay, nói với Tạ Hòe Ngọc: “Huynh và ta cũng đâu có gì phân biệt, tiền ta kiếm được dẫu sao cũng là của huynh.”

Đối mặt với một số tiền khổng lồ như vậy, lời nói giữa hai người này lại cực kỳ thản nhiên, không hề có nửa phần cố tình nhún nhường, khách sáo.

Vạn Khang không khỏi có chút thất thần, lại cẩn thận đoan trang hai người trước mặt này, mới tinh ý phát hiện ra hai người họ đứng sát rạt vào nhau, hai ống tay áo cũng dính chặt lấy nhau. Không biết từ lúc nào, Tạ Hòe Ngọc kia thế mà đã lặng lẽ đem một bàn tay của Bạch Thuật giấu trọn trong lòng bàn tay mình, nắm chặt không buông.

Vạn Khang kinh ngạc, ban đầu hắn cảm thấy trong hai người này tất nhiên Tạ Hòe Ngọc là người chủ đạo, còn Bạch Thuật chỉ là một ca nhi thôn quê, chẳng qua là người phụ thuộc vào hắn mà thôi.

Tuy nhiên hành động hôm nay của Tạ Hòe Ngọc lại khiến hắn không khỏi phải đánh giá Bạch Thuật cao thêm vài phần.

Dù sao những thương nhân ở bên ngoài kia, có không ít kẻ khi bàn chuyện làm ăn, ngay cả người thân trong nhà cũng lén lút đề phòng, giấu giếm.

Mà Bạch Thuật này lại có thể khiến Tạ công tử đem toàn bộ gia sản yên tâm giao phó như vậy, mối quan hệ giữa hai người họ, chỉ sợ không đơn giản như những gì mình đã nghĩ trước đó. Mà vị Tạ công tử này, cũng thực sự là xem y như người tâm phúc nhất của mình.

Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc cùng nhau tiễn huynh đệ Vạn gia lên xe ngựa, hai người họ cuối cùng cũng rời khỏi Bạch Ngọc sơn trang.

Bên trong xe ngựa của Vạn gia, Vạn Như Ý trong lòng vẫn tràn đầy sự lưu luyến đối với Bạch Thuật.

Y vén rèm xe lên, quyến luyến không rời ngoái đầu nhìn lại phía sau, bị Vạn Khang nhìn thấy, lại là một trận bực mình, hắn đưa tay đánh rớt bàn tay đang vén rèm của Vạn Như Ý xuống, mắng: “Ngươi xem ngươi còn ra thể thống gì nữa, thế mà vẫn còn đang nhìn cái ca nhi kia!”

Vạn Như Ý bị Vạn Khang mắng, không dám tiếp tục l* m*ng nữa, chỉ bĩu môi, không thèm nói chuyện nữa.

Vạn Khang thấy y như vậy liền lắc đầu nói: “Ngươi sao còn chưa nhìn ra? Bạch Thuật kia và Tạ gia công tử hai người bọn họ là mặc chung một ống quần. Mối quan hệ giữa bọn họ thân mật đến thế, vị Tạ công tử kia cũng là cố ý làm cho chúng ta xem. Vốn dĩ ta còn nghĩ đến chuyện tác hợp ngươi cho Tạ công tử, hiện giờ xem ra, ngược lại là tự mình đa tình rồi. Tạ công tử này tâm ý đều đặt trên người Bạch ca nhi kia, tất nhiên là sẽ không kết thân với Vạn gia chúng ta.”

“Ai thèm gả cho cái gã ma ốm nhà Tạ gia kia chứ, huống hồ hắn nơi nào xứng đôi với Bạch Thuật?” Vạn Như Ý nghe xong không phục nói: “Hắn có lòng ý với Bạch tiểu ca nhi thì đã sao, cũng chẳng thèm xem xem người ta có thèm nghía tới hắn hay không.”

Vạn Khang nghe vậy mí mắt giật nảy liên hồi, quả thực muốn bổ đầu đứa đệ đệ này của mình ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái thứ gì.

Hắn rốt cuộc không thể nhẫn nhịn được nữa, vỗ một phát lên đầu Vạn Như Ý nói: “Bạch tiểu ca nhi kia và Tạ công tử rõ ràng là lưỡng tình tương duyệt, tình trong như đã mặt ngoài còn e. Ngươi xem Bạch tiểu ca nhi kia có giống hạng người thích chiếm tiện nghi của người khác không?”

“Tự nhiên không phải hạng người đó rồi.” Vạn Như Ý nói: “Lúc trước y cứu mạng ta, huynh sai người mang cho y trăm lượng tiền thù lao, y cũng đã ra sức chối từ một phen đó thôi.”

“Nhưng hiệp ước ta bàn bạc với Tạ công tử, y lại không mảy may do dự liền trực tiếp ký tên. Đó đâu phải là chuyện một trăm lượng hay một ngàn lượng, mà là mối làm ăn lên tới mấy vạn lượng, mấy chục vạn lượng đấy. Có thể thấy được hai người bọn họ sớm đã không phân biệt người ngoài, cũng chẳng hề đặt số tiền đó vào trong mắt.” Vạn Khang nói: “Y và Tạ công tử kia đến mấy chục vạn lượng cũng không phân biệt anh tôi, còn đối với ngươi lại ngay đến một trăm lượng cũng tính toán rạch ròi, ý tứ thế nào chẳng lẽ ngươi còn không hiểu? Đừng có mà tiếp tục tự mình đa tình nữa!”

Vạn Như Ý nghe vậy, đầu tiên là sửng sốt, sau khi tinh tế hồi tưởng lại một lượt, liền đem cả khuôn mặt gục vào trong ống tay áo, òa khóc nức nở.

Thấy đệ đệ khóc thương tâm như thế, trong lòng Vạn Khang cũng không đành lòng, chỉ đành bất đắc dĩ xoa xoa đầu y.

“Đại ca! Ta khổ sở quá!” Vạn Như Ý khóc sướt mướt, sụt sịt mũi nói.

“Đừng đau lòng nữa, hiện tại chẳng qua chỉ mới gặp một ca nhi mà thôi, sau này ca ca lại tìm kiếm cho ngươi người tốt hơn, bảo đảm so với bọn họ đều tốt hơn nhiều!” Vạn Khang vội vàng dỗ dành.

“Không cần! Ta mới không thèm gả chồng đâu! Ta muốn học theo Bạch tiểu ca nhi, chuyên tâm làm lụng buôn bán!” Vạn Như Ý ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt nói.

Vạn Khang: “……”

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Vạn Khang cuối cùng cũng không đành lòng tiếp tục đả kích đệ đệ mình, thở dài một tiếng nói: “Tùy ngươi vậy, ngươi muốn ở lại trong nhà thêm vài năm thì cứ ở lại đi, dù sao dẫu thế nào thì vẫn luôn có ca ca nuôi ngươi.”

------

Tác giả có lời muốn nói:

Vạn Khang là một kẻ cuồng đệ đệ.

Bạch Thuật: Dù sao của huynh cũng là của ta, mà ta cũng là của huynh.

Tạ Hòe Ngọc: Cả người em đều là của ta.