Trong lúc Hoàng trù tử thầm đánh giá Bạch Thuật, cậu cũng đang cẩn thận quan sát hắn.
Bạch Ngọc sơn trang chuyên tiếp đón khách quý, công lực của đầu bếp tất nhiên không thể tầm thường.
Dù người do Nghiêm chưởng quầy giới thiệu có đáng tin cậy hơn chỗ mối giới, nhưng chung quy ông cũng chỉ là người bắc cầu, còn quyết định cuối cùng có lưu người lại hay không vẫn phải do chính cậu quyết định.
Vì vậy, Bạch Thuật thu lại nụ cười, nghiêm túc hỏi Hoàng trù tử mấy câu.
Hoàng trù tử lần lượt đáp ứng trôi chảy. Nghe xong, Bạch Thuật mới có những hiểu biết bước đầu về hắn.
Biết Hoàng trù tử từng làm việc cho một gia đình quyền quý ở kinh thành, trong lòng cậu đã định hình được vài phần.
Tuy nhiên, cậu vẫn muốn thử thách tay nghề của hắn một phen. Cậu dẫn hắn vào hậu bếp, bảo hắn tự chọn nguyên liệu có sẵn tại chỗ để nấu vài món sở trường.
Bị Bạch Thuật quay một vòng khảo nghiệm, trong lòng Hoàng trù tử ngược lại lại thấy vững tâm hơn, hắn nhận ra vị ca nhi trước mặt này tuyệt đối không phải kẻ làm ăn mơ hồ.
Cậu tuy còn rất trẻ nhưng câu nào hỏi ra cũng đều trúng trọng tâm. Việc cậu đưa hắn vào hậu bếp cũng là có sự chuẩn bị từ trước; các loại nguyên liệu nấu ăn được bày biện vô cùng phong phú, đầy đủ, hoàn toàn không lo vì thiếu thứ này hụt thứ kia mà ảnh hưởng đến việc phô diễn tay nghề.
Hơn nữa, gian hậu bếp của Bạch Thuật được thiết kế vô cùng khoa học. Hệ thống cửa sổ lớn mở ra không gian rộng rãi, thoáng đãng, bệ đá kê cao tầm nửa người giúp việc thái rau rửa bát trở nên vô cùng thuận tiện. Chưa kể nơi đây còn được đắp sẵn năm sáu cái bệ bếp, có thể đồng thời xào nấu, hầm canh cùng lúc mà không sợ hỗn loạn.
Bạch Thuật bước tới bên một chiếc bồn nước, nhẹ nhàng vặn một cái núm bằng sứ, lập tức từ ống sứ chảy ra dòng nước trong vắt, ào ạt.
"Đây là nước dẫn từ giếng lên, đã qua hệ thống lọc thô, có thể dùng để rửa rau, rửa bát." Bạch Thuật giải thích.
Hoàng trù tử nhìn đến trố mắt nghẹn họng, hắn sống ngần ấy năm trên đời quả thực chưa từng thấy vật nào kỳ diệu như vậy.
Hắn dùng dòng nước đó để rửa sạch rau và dụng cụ nấu nướng, chỉ cần khẽ xoay núm một cái, dòng nước liền ngắt ngay lập tức.
Chẳng mấy chốc, Hoàng trù tử đã làm xong hai món sở trường: lươn xào xèo xèo và món địa tam tiên. Đây đều là những món đòi hỏi thời gian chế biến nhanh, cực kỳ thử thách đao công cũng như kỹ thuật giữ lửa của người đầu bếp.
Sau khi bày biện hai đĩa thức ăn đẹp mắt, hắn bưng tới trước mặt Bạch Thuật và nói: "Còn một số món tủ khác tốn khá nhiều thời gian, phải mất một đến hai canh giờ mới hoàn thành được nên tôi xin phép chỉ làm hai món này trước."
Bạch Thuật gật đầu, cầm đũa gắp một miếng nếm thử.
Lúc nãy khi Hoàng trù tử thái rau cậu đã quan sát kỹ, đao công của người này quả thực rất cừ, món ăn đưa vào miệng vị vừa vặn, hỏa hầu nắm giữ cực tốt. Nếu đem so với đầu bếp của Tạ phủ thì tay nghề của hắn cũng chẳng hề kém cạnh chút nào.
"Huynh cũng nếm thử xem?" Bạch Thuật quay sang bảo Trần Đông Thanh.
Trần Đông Thanh bèn cầm đũa tiến lên gắp một miếng. Sau khi nếm thử, y không kìm được mà gắp liên tiếp thêm mấy miếng nữa, tấm tắc khen: "Ngon quá! Ta chưa bao giờ được ăn món nào ngon thế này, cảm giác còn ngon hơn cả đồ ăn ở Lai Phúc Lâu trên huyện."
"Lai Phúc Lâu chủ yếu làm các món ăn bình dân, phù hợp với giới thương khách đi đường nên phong cách nấu nướng có chút khác biệt." Bạch Thuật bình tĩnh phân tích.
Đồ ăn của Lai Phúc Lâu không phải là không ngon, chỉ vì định vị của nó ở huyện thành nên không chú trọng làm các món quá mức tinh tế.
Như tòa Lai Phúc Lâu trên phủ thành sẽ có những món ăn mà dưới huyện không có, còn Lai Phúc Lâu ở tận kinh thành thì chắc chắn thực đơn sẽ còn xa hoa, tinh xảo hơn nhiều.
Nghe Bạch Thuật phân tích thấu đáo như vậy, Hoàng trù tử trong lòng cũng có vài phần nể phục, tự cảm thấy bản thân lúc nãy quả thực đã coi thường vị tiểu ca nhi này. Người thân thích làm chủ bếp ở Lai Phúc Lâu của hắn tay nghề cũng chẳng hơn hắn là bao, nhưng nếu gặp phải người không am hiểu nghề, chỉ cần hắn làm vài món bánh trái đẹp mắt là đã dễ dàng qua mặt rồi.
"Ta họ Bạch, huynh cứ gọi ta là Bạch Thuật hoặc Bạch tiểu ca nhi là được." Bạch Thuật nói với Hoàng trù tử: "Tay nghề của huynh rất khá, cứ ở lại đây làm đi. Nguyệt bạc mỗi tháng là ba lượng, bao ăn ở. Đợi sau này việc làm ăn khấm khá hơn sẽ tăng lên năm lượng, không biết Nghiêm chưởng quầy đã nói với huynh chưa?"
"Dạ đã nói rồi, thưa tiểu chủ nhân." Hoàng trù t* c*ng kính đáp.
Bạch Thuật tuy bảo hắn cứ gọi thẳng tên nhưng Hoàng trù tử dù sao cũng là người từng lăn lộn ở kinh thành, tự biết không thể vô lễ như vậy nên đã chủ động xưng hô cậu là tiểu chủ nhân.
Bạch Thuật rất hài lòng với thái độ của Hoàng trù tử. Đối với cách xưng hô mới này, cậu gật đầu chấp nhận chứ cũng không quá để tâm. Dù sao cũng chỉ là một danh xưng, họ muốn gọi thế nào cho thuận miệng là được.
Tiếp đó, Bạch Thuật dặn dò thêm một số quy chuẩn trong hậu bếp, yêu cầu Hoàng trù tử sau khi dùng xong dụng cụ phải nhớ lau dọn phòng bếp thật sạch sẽ.
Sau đó, cậu mời hắn ra sảnh ngoài để cùng thảo luận về việc lên thực đơn cho sơn trang.
Hoàng trù tử đưa ra một vài món tủ của mình, Bạch Thuật cũng đóng góp thêm vài món ăn mới lạ, sáng tạo.
Sau một hồi bàn bạc, hai người đã chốt được một thực đơn giản dị gồm mười mấy món có thể đưa vào phục vụ. Tình hình cụ thể sau khi khai trương sẽ dựa theo phản hồi thực tế của khách hàng để điều chỉnh tiếp.
Có đầu bếp rồi, mọi thứ coi như đã chuẩn bị xong xuôi. Lúc này, thời gian đến ngày hoàng đạo khai trương chỉ còn đúng một ngày.
Bạch Thuật lại vội vã chạy lên huyện thành thu mua một lượng lớn nguyên liệu mang về. Tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi trước giờ mở cửa, cậu tiến hành tập huấn nhanh cho nhân sự, phát cho mỗi người một bộ đồng phục. Khi mọi người chỉnh tề đứng dàn hàng trước cửa, khí thế quả thực vô cùng phi phàm, trông còn uy nghi, bài bản hơn cả mấy tửu lầu lớn trên kinh thành.
Vào ngày khai trương, từ sáng sớm tinh sương, dân làng Bạch Đường thôn và các thôn lân cận đã kéo đến đứng vây kín trước cổng để xem náo nhiệt.
Không chỉ có người trong thôn, mà rất nhiều dân làng ở các thôn khác nghe tin Bạch ca nhi của Bạch Đường thôn tự tay gầy dựng được một tòa sơn trang bề thế cũng hiếu kỳ mò tới xem.
Trong đám đông vây xem có không ít người từng là công nhân được Bạch Thuật thuê xây nhà trước đây. Chính tay họ đã đặt từng viên gạch, viên ngói để dựng nên cơ ngơi này nên trong lòng họ cũng có một thứ tình cảm đặc biệt dành cho nó.
Hiện tại bản thân họ tuy tiếc tiền không dám vào trong tiêu xài, nhưng nhìn thấy trang trại uy nghi, khí phái thế này, họ cũng thấy vô cùng tự hào. Thấy người ở thôn khác đến xem náo nhiệt, họ liền chủ động mở miệng khoe khoang: "Cái trang viên này phong cảnh đẹp như tranh vẽ ấy, các vị chưa được vào bên trong xem đâu. Bên trong xây dựng đình đài lầu các đẹp chẳng khác nào tiên cảnh. Nếu không phải chính tay chúng tôi dựng lên thì có khi cả đời này cũng chẳng được thấy nơi nào bề thế đến vậy."
Dĩ nhiên, trên đời này chẳng có thứ gì có thể làm vừa lòng tất cả mọi người.
Bên này có người cảm thấy trang viên khí phái, làm nở mày nở mặt cho Bạch Đường thôn, thì bên kia lại có những kẻ ghen ăn tức ở, vừa nhìn thấy liền bĩu môi chua ngoa: "Một cái xó xỉnh nông thôn heo hút mà bày đặt xây trang viên to đùng thế này, làm như các vị đại gia trong thành sẽ thèm mò đến đây không bằng? Ta thấy cái cậu Bạch tiểu ca nhi này ngông cuồng quá rồi, mới kiếm được chút tiền đã chẳng biết mình là ai."
Những kẻ nói lời này vốn là những người trước đây từng có hiềm khích với Bạch Thuật. Lúc Bạch Thuật còn nghèo khổ sa cơ, bọn họ ra sức cười nhạo, hận không thể dẫm cậu xuống bùn sâu. Nay thấy cuộc sống của cậu ngày một khấm khá, trong lòng bọn họ lại càng thêm khó chịu, chỉ cầu mong cậu phá sản sau một đêm để lại biến thành đứa nhỏ nông thôn ai ai cũng có thể bắt nạt.
Giờ lành đã đến, Bạch Thuật cùng Trần Đông Thanh mang mấy bánh pháo lớn ra cửa châm ngòi. Sau một chuỗi tiếng nổ đùng đoàng rộn rã, Bạch Ngọc sơn trang chính thức mở cửa nghênh khách.
Chỉ là lúc này tuy đã tuyên bố khai trương nhưng lại chẳng có lấy một vị khách nào ghé thăm. Dân làng đứng xem náo nhiệt một hồi thấy chẳng có gì đặc sắc liền lục tục tản mớt đi về nhà, ngoài cửa chỉ còn lại chưa đầy một phần ba lượng người ban đầu.
Lúc này, những kẻ vốn đang đỏ mắt ghen tị với Bạch Thuật lại được một phen hả hê trong lòng, đứng ngoài lên tiếng cười nhạo: "Nhìn xem, ta đã bảo rồi mà, xây cái trang viên này cũng chỉ tổ tốn công vô ích, làm gì có vị đại lão gia nào chịu hạ mình đến cái nơi khỉ ho cò gáy này cơ chứ?"
"Phải đấy." Một kẻ khác cao giọng phụ họa: "Lãng phí bao nhiêu là đất ruộng tốt, thà cứ để đấy mà trồng lúa có phải đến vụ này là được thu hoạch rồi không."
Bọn họ bàn tán vô cùng đắc ý, nhìn biểu cảm trên khuôn mặt hớn hở kia, cứ như thể chính mình vừa vớ được vạn lượng bạc không bằng.
Trần Đông Thanh nghe thấy vậy thì vô cùng khó chịu, hậm hực nói: "Mấy cái kẻ tiểu nhân này, bản thân chẳng có bản lĩnh gì mà cứ thích đi lo chuyện bao đồng. Đến phủ thành bọn họ còn chưa từng được đặt chân tới mà cứ làm như hiểu rõ các đại lão gia trong thành nghĩ gì lắm ấy."
Bạch Thuật lại nở nụ cười điềm nhiên, không hề để tâm: "Không cần phải chấp nhặt với họ làm gì, đợi sau này sơn trang làm ăn khấm khá, bọn họ tự khắc sẽ không dám ló mặt ra nữa."
Cậu vừa dứt lời thì đám đông phía trước bỗng bị một cỗ xe ngựa rẽ lối tách ra làm đôi. Chiếc xe ngựa của Tạ gia đang thong thả tiến về phía trước cửa, phía sau còn có thêm vài cỗ xe ngựa sang trọng khác bám đuôi.
Mành xe vừa vén lên một khe nhỏ, Tiểu Thụ đã ôm một bánh pháo lớn chạy phăng phăng ra ngoài, kích thước của bánh pháo này tính ra còn đồ sộ hơn cả mấy bánh pháo mà Bạch Thuật và Trần Đông Thanh vừa đốt lúc nãy cộng lại.
Cậu nhóc châm ngòi pháo rồi bịt chặt tai nhảy phắt sang một bên. Tiếng pháo nổ vang rền, đinh tai nhức óc kéo dài ròng rã suốt một khắc đồng hồ mới chịu dứt hẳn.
Tạ Hòe Ngọc bước xuống từ trong xe, trên môi nở nụ cười dịu dàng đi thẳng về phía Bạch Thuật. Ngay sau đó, từ những chiếc xe ngựa sang trọng phía sau, một loạt khách khứa cũng lần lượt bước xuống.
Nào là Nghiêm chưởng quầy của Lai Phúc Lâu, vị đại phu của y quán trên huyện, cùng vài vị chủ tiệm kinh doanh mà trước đây Bạch Thuật từng có dịp giao dịch. Bọn họ kết bạn cùng đến, lại còn dẫn theo không ít bằng hữu đi cùng, trong phút chốc khiến không khí trước cửa trang trại trở nên vô cùng náo nhiệt, rộn ràng.
Mấy kẻ vừa rồi còn lớn tiếng nói lời gièm pha, vừa thấy cảnh tượng bề thế này liền xám xịt mặt mày, lầm lũi tản đi thẳng.
Trần Đông Thanh bấy giờ mới thẳng lưng ngẩng cao đầu, dương dương tự đắc tiến lên tiếp đón các vị khách quý, nhiệt tình nghênh đón bọn họ vào trong viện, rồi lần lượt giới thiệu về cảnh sắc tuyệt mỹ của sơn trang.
Trong quá trình xây dựng Bạch Ngọc sơn trang, Tạ Hòe Ngọc vốn đã đến đây rất nhiều lần nên không còn cảm thấy quá xa lạ. Thế nhưng hôm nay cảnh vật hoàn thành, hắn vẫn không khỏi cảm thán phong cảnh nơi này thực sự rất hợp lòng người, kiến trúc cũng được bài trí vô cùng tinh tế và có gu.
Tạ Hòe Ngọc vốn là người kinh thành, từng được thưởng ngoạn vô số khu vườn thượng uyển xa hoa, ngay cả ngự uyển của hoàng gia cũng đã từng đặt chân tới.
Với nhãn quan cao quý của hắn mà còn đánh giá Bạch Ngọc sơn trang này là thanh tú, tú lệ, thì đối với mấy vị chưởng quầy trên huyện thành kia lại càng là một sự chấn động lớn.
Đây là lần đầu tiên họ được tận mắt chiêm ngưỡng một khu vườn có kiến trúc độc đáo như vậy, vừa bước chân vào trong đã có cảm giác như đang lạc bước vào chốn bồng lai tiên cảnh.
Đi đến khu thủy tạ bên hồ, đứng trên hành lang bằng gỗ, Nghiêm chưởng quầy nhìn ra xa ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt mỹ phía trước, không khỏi liên tục cảm thán: "Nơi này quả thực chẳng khác nào chốn thế ngoại đào nguyên, khiến người ta lưu luyến quên cả lối về, thật khiến những kẻ như chúng ta phải ghen tị đỏ mắt."
Bạch Thuật dẫn mọi người đi tham quan một vòng quanh trang trại, sau đó mời tất cả vào gian thính đường dùng bữa.
Gian thính đường này có diện tích cực kỳ rộng lớn, có thể bày biện được tới mấy chục bàn ăn. Giữa các bàn được ngăn cách bằng những tấm rèm lụa mỏng, có thể tùy ý buông xuống hoặc thu gọn lại khi cần.
Toàn bộ gian đại đường được chống đỡ bằng những cây cột trụ vững chãi, các cánh cửa gỗ ở giữa có thể hoàn toàn thu gọn vào trong vách.
Hôm nay tiết trời rất đẹp nên Bạch Thuật đã cho người thu hết toàn bộ cửa gỗ lại.
Mọi người ngồi ở trong phòng không chỉ cảm thấy vô cùng thoáng đãng, mát mẻ, mà còn có thể dễ dàng phóng tầm mắt thưởng ngoạn cảnh sắc bốn bề xung quanh. Ngắm sông, ngắm ruộng, ngắm núi, thưởng mây, mỗi một góc nhìn đều giống như một bức tranh thủy mặc sống động, đẹp đến mức không sao tả xiết.
Nghiêm chưởng quầy tuy bản thân cũng là chưởng quầy của một tửu lầu lớn, nhưng đây cũng là lần đầu tiên ông được chứng kiến một kiểu bài trí không gian độc đáo như vậy.
Do sự nhạy bén nghề nghiệp, kể từ lúc bước chân vào đây, đôi mắt ông cứ bận rộn nhìn ngó không ngơi, thầm cảm thán cái trang viên này được xây dựng quá mức xuất sắc, nơi nơi đều có thể gợi mở cho ông những ý tưởng mới. Nếu như trang trại này không có cổ phần của vị thiếu gia nhà mình đứng sau, ông hận không thể rập khuôn học hỏi toàn bộ mang về.
Đúng lúc này, các món ăn từ hậu bếp bắt đầu được dâng lên. Trần Đông Thanh liền nhanh nhẹn mời các vị khách quý qua bồn rửa tay trước khi nhập tiệc.
Khu vực rửa tay này được bố trí ngay giữa đại sảnh, là một bồn đá đục đẽo theo hình bông hoa sen thanh nhã, phía trên có gắn một chiếc ống sứ. Trần Đông Thanh khẽ vặn cái núm sứ phía dưới, dòng nước trong vắt liền phun ra từ ống sứ, một lần nữa khiến các vị khách khứa nhìn đến trố mắt ngạc nhiên.
Trong khi Nghiêm chưởng quầy cùng những người khác ngồi dùng tiệc ở nhà ăn phía dưới, Tạ Hòe Ngọc lại được Bạch Thuật dẫn lên gian phòng riêng của cậu.
Sau khi trang trại này hoàn thành xong xuôi, Bạch Thuật liền dọn hẳn qua đây ở. Căn nhà cũ cùng toàn bộ đồ đạc ở sân viện cũ của Bạch gia thảy đều được cậu để lại cho Hoàng trù tử làm phòng ở ký túc xá.
Gian phòng của Bạch Thuật ở Bạch Ngọc sơn trang này tất nhiên là khác một trời một vực so với căn phòng ẩm mốc, xập xệ trước đây.
Căn phòng này nằm trên tầng hai, tầng mốt phía dưới là phòng dành cho khách, còn tầng trên cùng thì được Bạch Thuật bố trí cho Trần Đông Thanh và Lạp Nhi ở. Tiện thể bảo hai người họ trả lại căn phòng thuê trên huyện để dọn hẳn về đây sinh sống.
Mở cánh cửa phòng ra, Bạch Thuật mời Tạ Hòe Ngọc ngồi xuống bên chiếc bàn kê sát cửa.
Tạ Hòe Ngọc liền phát hiện chiếc bàn này cũng được thiết kế vô cùng khéo léo, bàn có hình chữ nhật, một mặt kê dọc theo vách tường, một mặt tựa vào cây cột trụ, hai bên đối diện đặt hai chiếc ghế dựa.
Hắn nhàn nhã đưa mắt đánh giá căn phòng một lượt, nhận thấy gian phòng này của Bạch Thuật tính ra cũng có diện tích ngang ngửa với phòng của hắn ở Tạ phủ, nhưng điểm khác biệt là nó được ngăn cách thành nhiều không gian nhỏ nhắn, tiện dụng.
Không giống như các loại gia cụ màu mận chín sẫm vốn đang rất thịnh hành dưới triều Đại Tuyên, toàn bộ đồ đạc ở nơi này của Bạch Thuật đều dùng những bộ khung gỗ màu sáng phối cùng rèm lụa sắc trắng tinh khôi. Nhiều chi tiết bằng gỗ chỉ được phủ một lớp sơn mài đen bóng ở bên ngoài, vẫn để lộ ra những đường vân gỗ tự nhiên ở phía dưới.
Thế nhưng sự phối hợp này lại không hề mang đến cảm giác đơn sơ, rẻ tiền, ngược lại còn toát lên một vẻ hài hòa, nhã nhặn vô cùng, cực kỳ ăn nhập với cảnh sắc đồng ruộng bao la ở bên ngoài. Nó khiến người ta có cảm giác như đang được hòa mình vào giữa thiên nhiên hoang dã, mọi nỗi ưu tư, phiền muộn trong lòng cũng theo đó mà tiêu tán, trở nên bình lặng đến lạ kỳ.
Chiếc bàn nơi hắn đang ngồi và chiếc giường ngủ phía trong được ngăn cách bằng một tấm bình phong có kiểu dáng đơn giản. Tấm bình phong này được bao bọc bởi một khung gỗ chạy bốn góc, chính giữa căng một lớp màn lụa thêu hoa mỏng manh, có thể mơ hồ nhìn xuyên qua lớp lụa để thấy được quang cảnh mờ ảo ở phía sau.
Tầm mắt của Tạ Hòe Ngọc không tự chủ được mà dời về phía chiếc giường lớn nằm sau tấm màn lụa kia.
Cái giường này…… Nếu chỉ để cho một người ngủ thôi thì, chẳng phải là có chút quá rộng rồi sao……
------
Tác giả có lời muốn nói: Tạ Hòe Ngọc: Cái giường này…… Một người ngủ không khỏi có chút quá rộng rồi……
Bạch Thuật: Hai người ngủ thì sẽ không rộng nữa.