Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 67

  Tạ Hòe Ngọc nâng niu Bạch Thuật vô cùng, phảng phất người ở bên cạnh hắn chẳng phải vị thiếu niên có thể tay không đánh hổ, mà là một pho tượng tạc từ ngọc quý.

Động tác của hắn cực kỳ mềm mại, m*n tr*n qua khắp cơ thể Bạch Thuật. Đầu ngón tay như thể có ma lực, đi đến đâu cũng khiến Bạch Thuật khẽ run lên run rẩy.

Nơi ẩn hiện mà Bạch Thuật vô tình để lộ trong lúc hoảng loạn ban ngày rút cuộc cũng lọt vào tay hắn.

Giống như đứa trẻ có được món đồ chơi mới lạ, Tạ Hòe Ngọc yêu thích không buông tay, mân mê đùa nghịch hồi lâu.

Đó vốn là tử huyệt của Bạch Thuật, mới bị chạm vào vài cái, cậu đã đưa tay ra che chắn.

Lúc này Tạ Hòe Ngọc lại có chút tùy hứng, không chịu chìu theo ý cậu, ngược lại còn trêu chọc một phen chẳng chút nương tay.

Chuyện Tạ Hòe Ngọc muốn làm, Bạch Thuật tự nhiên chưa từng thực sự từ chối, cuối cùng chỉ biết cắn răng mặc hắn trêu đùa nửa ngày, đến nỗi suýt chút nữa bị làm cho phát khóc.

Tiết trời Trung thu đã chuyển lạnh, không còn quá oi bức.

Nhưng đêm qua Bạch Thuật lại vã ra một thân mồ hôi, đến mức tóc mai cũng ướt đẫm dính chặt vào trán.

Đến nửa đêm, Tạ Hòe Ngọc lại rời giường thắp đèn tìm quần áo mới để cậu thay chiếc trung y ướt sũng ra.

Bạch Thuật quay lưng lại cởi chiếc áo vải thô, vô tình quệt qua trước ngực liền "xuýt" lên một tiếng, chỉ cảm thấy nơi đó nóng rát, cúi đầu nhìn kỹ thì thấy đã hơi sưng lên rồi.

Cậu đổi sang chiếc trung y của Tạ Hòe Ngọc, chất liệu bằng tơ tằm vừa nhẹ vừa mềm, khi chạm vào chỗ đó cũng không còn thấy đau mấy nữa.

"Mau ngủ đi thôi..." Tạ Hòe Ngọc vỗ về dỗ cậu nằm xuống, lần này hắn không nằm cách xa cậu nữa.

Hai người nép sát vào nhau, Tạ Hòe Ngọc đắp chiếc chăn mỏng lên người cậu, một tay ôm trọn người vào lòng, từng nhịp nhẹ nhàng xoa sau gáy Bạch Thuật.

Rõ ràng là chẳng làm gì thêm, nhưng lúc này Bạch Thuật lại thấy cơn buồn ngủ ập đến.

Cậu như một đứa trẻ, chìm vào giấc ngủ dưới bàn tay vỗ về của Tạ Hòe Ngọc.

Trước khi ngủ thiếp đi, trong đầu cậu thầm nghĩ: Trên đùi mình, cái thứ nóng hầm hập và cộm cộm của Tạ Hòe Ngọc vẫn còn đang gác ở đó kìa.

Sáng sớm hôm sau, cả hai đang ngủ rất say thì bị tiếng đập cửa của Tiểu Thụ làm cho tỉnh giấc.

Tiểu Thụ bước vào trong phòng, chỉ liếc nhìn hai người trên giường cùng chiếc trung y bị vứt dưới sàn nhà, khóe miệng không nhịn được mà giật giật vài cái.

"Thiếu gia, Kỳ công tử tới rồi, hiện đang ngồi chờ ngoài sân ạ." Tiểu Thụ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim báo cáo.

"Dâng trà cho hắn, rồi bảo nhà bếp bưng thêm phần bữa sáng tới đây. Tử Vân đến sớm như vậy, tám phần là đến ăn chực rồi." Tạ Hòe Ngọc ngồi dậy nói.

Kỳ gia là nhà võ tướng, Kỳ lão gia tử sống rất qua loa đại khái, đầu bếp nữ nấu ăn trong phủ là thê tử của một thuộc hạ cũ đã khuất, vì muốn chiếu cố nên mới đón vào phủ, tay nghề nấu nướng quả thực chẳng ra làm sao.

Tạ gia thì hoàn toàn ngược lại, Tạ tước gia là kẻ sành ăn, chuộng nhất là các món mỹ vị, đầu bếp trong phủ đều được tuyển chọn từ những người giỏi nhất.

Kỳ Cầm Nguyệt gã này trước đây cũng chẳng ít lần đến Tạ phủ ăn chực, Tạ Hòe Ngọc quá rõ chiêu bài của hắn rồi.

Đợi Tiểu Thụ lui ra, Tạ Hòe Ngọc mới kéo mành trướng lên.

Lúc này Bạch Thuật cũng đã tỉnh, nhớ lại chuyện đêm qua, cậu vẫn không khỏi đỏ mặt tía tai.

Tạ Hòe Ngọc lại có vẻ mặt điềm nhiên, hắn cầm lấy bộ y phục màu xanh đen tìm cho Bạch Thuật hôm qua, bảo cậu khoác vào.

Một lát sau, Tiểu Thụ gõ cửa lần nữa, bưng nước ấm vào hầu hạ hai người rửa mặt chải đầu.

Kế đó, cậu ta lại xuống nhà bếp bưng lên một khay bữa sáng.

Bữa sáng được chuẩn bị năm sáu món, gồm có hoành thánh tam tiên, mì chay, bánh bao nước, phân lượng mỗi món không nhiều nhưng hương vị cực kỳ tươi ngon, vừa miệng.

Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc đêm qua đều chưa ăn gì mấy nên sáng nay đánh chén sạch sành sanh.

Bạch Thuật vừa mới đặt đũa xuống, Kỳ Cầm Nguyệt đã sải bước đi vào.

"Chậc chậc chậc chậc --" Hắn chẳng chút khách sáo ngồi xuống trước bàn, nhếch môi đánh giá hai người Tạ Hòe Ngọc và Bạch Thuật rồi trêu: "Tạ Hòe Ngọc, hôm ngươi mới về còn nói dối là Bạch tiểu ca nhi không có ở kinh thành, giờ thì lộ tẩy rồi nhé, chịu thả người ra rồi sao?"

"Ta mới tới vào đêm hôm kia thôi." Bạch Thuật chưa rõ tính cách của Kỳ Cầm Nguyệt, sợ hắn hiểu lầm Tạ Hòe Ngọc nên vội vàng giải thích.

Kỳ Cầm Nguyệt liếc nhìn cậu một cái, cười bảo: "Xem ra lại là một người biết xót phu quân."

Hắn lại thấy Bạch Thuật đang mặc bộ y phục bằng lụa màu xanh đen, trông dáng vẻ khác hẳn so với hồi ở thôn quê, không nhịn được gật đầu khen ngợi: "Bạch tiểu ca nhi, ngươi mặc bộ y phục này trông đẹp lắm. Chỉ là kiểu dáng quần áo này sao nhìn cứ quen mắt thế nào ấy nhỉ? Ta cứ cảm thấy hồi Thụy Thạch huynh đi học cũng có một bộ tương tự..."

Chưa đợi hắn kịp nghĩ ra bộ y phục này có phải bộ mình từng thấy qua hay không, Tạ Hòe Ngọc đã lên tiếng cắt ngang: "Tử Vân, đêm qua ta gửi thư cho Trọng Lễ, có phải hắn bảo ngươi tới đón người đi không?"

Kỳ Cầm Nguyệt nghiêm mặt lại đáp: "Thân phận của hắn quá nhạy cảm, tới đây tất nhiên sẽ gây chú ý, ta thì khác. Trước đây ta vốn thường xuyên tới đây ăn chực, người của Tạ gia cũng chẳng thèm để mắt đến ta."

Tạ Hòe Ngọc gật đầu nói: "Vậy lát nữa ngươi định đưa y ra ngoài bằng cách nào?"

"Cứ trà trộn vào đám gia đinh thôi." Kỳ Cầm Nguyệt nói: "Ta mang theo ba tên gia đinh, thảy đều là ca nhi, lúc vào chẳng ai thèm để ý. Lát nữa cứ để Bạch tiểu ca nhi lẫn vào trong đó mà rời đi là được."

"Cách này cũng khả thi." Tạ Hòe Ngọc gật đầu: "Chỉ là Bạch Thuật từng chạm mặt Tạ Kỳ một lần, lát nữa đi đứng phải tránh hắn ra một chút."

"Ngươi cứ yên tâm." Kỳ Cầm Nguyệt cười ha hả: "Tên đệ đệ tốt kia của ngươi trước đây bị ta giáo huấn không ít lần đâu, hắn sợ ta chết khiếp, ước gì trốn thật xa chứ đâu dám ngu ngốc mà sấn tới."

Kỳ Cầm Nguyệt lần này tới đây tự nhiên cũng đã có chuẩn bị trước, hắn đưa cho Bạch Thuật một bộ quần áo giống hệt loại gia đinh thân cận của hắn đang mặc.

Bạch Thuật thay xong xiêm y, đứng chung một chỗ với ba vị ca nhi kia, cậu cúi đầu cụp mắt, thu liễm hơi thở, lập tức biến thành một kẻ chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.

Thừa dịp trời còn sớm, Kỳ Cầm Nguyệt vội vã dẫn người rời đi, dọc đường chỉ đụng phải vài tên hạ nhân thấp kém của Tạ gia, không hề gây ra chút động tĩnh nào.

Rời khỏi Tạ phủ, Bạch Thuật bước lên xe ngựa mới dám thả lỏng hơi thở của mình ra.

Xe ngựa một mực chạy về hướng ngoại ô kinh thành, chỉ một lát sau đã dừng lại trước một ngôi nhà thôn dã.

Chiếc xe tiến thẳng vào tận sâu trong sân mới dừng hẳn. Bạch Thuật lúc này mới phát hiện ra bên trong ngôi nhà này ẩn chứa một cõi riêng biệt, bề ngoài trông chẳng có gì nổi bật nhưng nội khu lại có đầm sen vàng nở rộ, có cầu nhỏ nước chảy, là một khu vườn có phong cảnh cực kỳ diễm lệ.

Khu vườn này không phải nơi nào khác, chính là Tiên Khách Cư mà Lâm Thư Ngữ từng ở trước đây.

Bạch Thuật hiện đang ở hậu viện của nơi này nên không nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt ở phía trước.

Cậu được Kỳ Cầm Nguyệt dẫn đường đi tới căn phòng cuối dãy hành lang, vừa đẩy cửa bước vào đã thấy trong phòng đặt một bức bình phong bằng lụa thêu bán trong suốt, phía sau mờ ảo hiện ra bóng dáng cao gầy của một nam tử.

"Người này chính là tiểu ca nhi mà Thụy Thạch nhắc tới đó sao?" Nam tử kia đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp lại mang theo vài phần cợt nhả.

"Chính là y." Kỳ Cầm Nguyệt đáp, rồi quay sang nói với Bạch Thuật: "Còn không mau bái kiến Nhị hoàng tử điện hạ?"

"Bái kiến Nhị hoàng tử điện hạ." Bạch Thuật hướng về phía bóng người sau bức bình phong ôm quyền hành lễ.

Bóng người kia bấy giờ mới đứng dậy bước ra khỏi bức bình phong, hắn nhíu mày đánh giá Bạch Thuật một lượt từ trên xuống dưới, rồi từ mũi hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt: "Cũng chỉ đến thế mà thôi."

Bạch Thuật ngẩn ra, trong lòng có chút không vui, cũng chẳng rõ vị Nhị hoàng tử này vì sao lại có thái độ như vậy.

Nhưng người này là bằng hữu thân thiết của Tạ Hòe Ngọc, cậu cũng thường nghe hắn nhắc tới, vì vậy chỉ khẽ nhíu mày chứ không lên tiếng phản bác.

"Một ca nhi chốn làng quê." Nhị hoàng tử Triệu Lương lấy quạt xếp che miệng, liếc xéo Bạch Thuật nói: "Vóc dáng thô kệch như nam tử, chẳng có chút tư sắc nào. Thật không hiểu Thụy Thạch huynh làm sao lại có thể vừa mắt ngươi được."

"Nghĩ lại thì Thụy Thạch chắc cũng chỉ là nhất thời thấy mới mẻ mà thôi, qua một thời gian nữa, khi lòng hiếu kỳ đã cạn, hắn thảy đều phải cưới một vị danh môn khuê tú môn đăng hộ đối."

"Nhị hoàng tử điện hạ xin hãy cẩn ngôn." Bạch Thuật nghe đến đây thì không chịu im lặng nữa, cậu chẳng màng tới thân phận cao quý của nam tử trước mặt, chỉ nhíu chặt lông mày lên tiếng: "Ngài phỏng đoán như vậy không chỉ là sỉ nhục ta, mà còn là sỉ nhục cả Tạ Hòe Ngọc nữa. Hắn đối với ta chân thành mười mươi, tuyệt đối không phải loại đùa cợt như ngài nghĩ. Ta và hắn tâm ý tương thông, đã trao gửi định tình, sau này thảy đều phải vĩnh viễn bên nhau, bảo bọc lẫn nhau."

"Ngươi tự tin đến thế sao?" Triệu Lương nhướng mày hỏi: "Hắn là con trai tước bá, còn ngươi chẳng qua chỉ là một ca nhi nghèo hèn chốn thôn dã, dựa vào đâu mà ngươi dám khẳng định hắn sẽ không thay lòng đổi dạ?"

"Ta đương nhiên tự tin." Bạch Thuật quả quyết đáp: "Hắn là con trai tước bá thì ta cũng sẽ trở thành bậc nhân trung long phụng. Hơn nữa ta tin tưởng Tạ Hòe Ngọc, hắn là người nhất ngôn cửu đỉnh, nhân gian bên ngoài có thể đổi thay, nhưng hắn thì tuyệt đối không bao giờ biến đổi."

"Ha ha ha ha ha -- Được lắm!" Triệu Lương đột nhiên thay đổi thái độ, cười lớn thành tiếng. Vẻ kiêu căng trên mặt hắn hoàn toàn biến mất, trông khác hẳn so với bộ dạng vừa rồi.

Hắn một lần nữa đánh giá Bạch Thuật, ánh mắt đã trở nên văn nhã nhu hòa, nói với cậu: "Xem ra ngươi cũng giống như Thụy Thạch, đều là kẻ có tâm tính kiên định. Ban đầu ta vốn không mấy lạc quan về hai người các ngươi, dù sao thân phận cũng quá chênh lệch. Nhưng hôm nay xem ra, Thụy Thạch quả nhiên là Thụy Thạch, nhãn quang nhìn người của hắn vượt xa rất nhiều người."

Bạch Thuật ngơ ngác đứng trơ ra tại chỗ, có chút không hiểu nổi tình huống trước mắt của hai người họ.

Kỳ Cầm Nguyệt tiến lên một bước, kéo ghế bảo Bạch Thuật ngồi xuống rồi nói: "Vừa rồi Trọng Lễ huynh ấy chỉ là muốn thử thách ngươi chút thôi, không hề có ý mạo phạm đâu, chuyện này Thụy Thạch không biết đâu, ngươi thiết nghĩ đừng nói cho hắn biết nhé."

Triệu Lương chưa từng tận mắt chứng kiến thái độ của Tạ Hòe Ngọc đối với Bạch Thuật nên không hiểu rõ bằng Kỳ Cầm Nguyệt.

Nếu để Tạ Hòe Ngọc biết hai người bọn họ tự dưng bày ra cái trò thử thách này với Bạch Thuật, hắn chắc chắn sẽ sinh khí cho mà xem.

Bạch Thuật bấy giờ mới vỡ lẽ, hóa ra vừa rồi mình bị vị Nhị hoàng tử điện hạ này đem ra thử lòng.

Tuy rằng đã nhận được sự công nhận của đối phương, nhưng trong lòng Bạch Thuật lại không vì thế mà thấy nhẹ nhõm.

Cậu ngược lại còn nhíu mày, thẳng thắn nói với hai người trước mặt: "Tình nghĩa giữa ta và Tạ Hòe Ngọc ra sao, tự bản thân chúng ta hiểu rõ, không cần người ngoài phải can thiệp. Đợi khi Tạ Hòe Ngọc tới, ta nhất định sẽ nói cho huynh ấy biết, cũng để tránh cho những thủ đoạn ly gián thế này sau này lại đem ra dùng trên người chúng ta."

"Chuyện này...... Ngươi......" Kỳ Cầm Nguyệt gãi gãi đầu, cũng chẳng biết phải nói gì nữa.

Chuyện này dù sao cũng là do bọn họ sai trước.

"Chờ Thụy Thạch tới, ta sẽ tự mình tạ tội với hắn." Triệu Lương mỉm cười nói: "Tính tình này của ngươi ngược lại rất thẳng thắn, nghĩ kỹ thì quả thật đúng là kiểu người mà Thụy Thạch sẽ thích."

Bạch Thuật nghe vậy chỉ khẽ nhếch môi, trong lòng chẳng buồn cười nổi.

Cậu xuyên không đến Đại Tuyên vào đầu mùa hạ, tính đến nay đã được vài tháng. Ở Bạch Đường thôn cậu tuy đã được xem là người có chút danh tiếng, nhưng khi đến kinh thành, cậu vẫn chỉ là một tên tiểu tử nghèo chốn thôn quê, không được ai để vào mắt.

Bạch Thuật biết Tạ Hòe Ngọc không hề ghét bỏ mình, nhưng trong mắt người ngoài, mối quan hệ giữa cậu và Tạ Hòe Ngọc rốt cuộc vẫn là cậu trèo cao.

Khoảng thời gian này, thấy việc xây dựng trang viên đã đi vào giai đoạn hoàn thiện, Tạ Hòe Ngọc lại mới cùng cậu định tình, hai người đang lúc nồng tình mật ý nên Bạch Thuật quả thực có chút lơ là...... Chờ sau khi trở về, cậu cần phải suy tính thật kỹ để sớm ngày mở rộng quy mô của trang viên ra ngoài.

Hơn nữa, nếu muốn ngẩng cao đầu ở vương triều Đại Tuyên này, chỉ dựa vào cái trang viên này thôi thì vẫn chưa đủ. Ngay cả như Vạn gia, dù đã leo lên đến vị trí hoàng thương giàu có nhất Đại Tuyên, nhưng khi đối mặt với hoàng thân quốc thích thì vẫn cứ phải như đi trên băng mỏng.

Chỉ cần một chút sơ sẩy, cả gia tộc thảy đều sẽ đổ sập, rước họa diệt môn.

Bạch Thuật trong lòng suy nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn chưa tìm ra được phương pháp nào khả dĩ để nâng cao danh vọng của bản thân.

Đến chập tối, Tạ Hòe Ngọc đi xe ngựa tới.

Nếu Bạch Thuật không đến, Tạ Hòe Ngọc vốn định ở lại kinh thành vài ngày rồi mới đi.

Một là để trông chừng bào đệ Tạ Lăng, hai là khó khăn lắm mới hồi kinh một chuyến, hắn cũng muốn đi nghe ngóng tình hình làm ăn ở kinh thành xem sao.

Nhưng Bạch Thuật đã cất công tới một chuyến, Tạ Hòe Ngọc liền thay đổi chủ ý.

Hắn một ngày cũng không muốn nán lại ngôi nhà đó nữa, thế là liền lấy cớ phải đi chịu tang để thưa với lão bá gia rằng hôm nay mình phải đi ngay. Tạ tước gia tuy không thể ngăn cản hắn thực hiện chữ hiếu, nhưng trong lòng khó tránh khỏi bất mãn, lại tìm cớ giáo huấn hắn một trận tơi bời rồi mới chịu thả hắn ra khỏi cửa.

Tạ Hòe Ngọc bị lão tử nhà mình giáo huấn nhưng trong lòng lại chẳng có lấy nửa phần khó chịu.

Hắn ngồi trong xe ngựa, vừa buông rèm xe xuống, trên mặt đã không kìm được mà hiện lên nụ cười rạng rỡ, đôi mắt đào hoa cong cong. Ngón tay hắn còn khẽ gõ nhịp vào cửa sổ xe, trong miệng lẩm bẩm, suýt chút nữa là ngân nga thành điệu khúc hí kịch mà hắn xem đêm qua.

Tiểu Thụ nhìn thấy dáng vẻ mày mở mắt cười của thiếu gia nhà mình thì khóe miệng cứ thế giật giật, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực vô hạn.

Ngày đó vì để tích lũy thế lực, bọn họ buộc phải rời khỏi kinh thành, Tạ Hòe Ngọc dọc đường tuy không đến mức mặt ủ mày chau nhưng trong ánh mắt lúc nào cũng mang theo nét lạnh lùng, xa cách.

Vậy mà hôm nay, cũng vẫn là rời kinh, nhưng cái thần sắc này của thiếu gia nhà mình...... Ai không biết nhìn vào, còn tưởng là hắn đang đi rước dâu về dinh không bằng.